Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 08 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 8] [Tính bổn thiện] Bên tôi có người già, trẻ nhỏ, còn có cả phụ nữ. Như nhau cả thôi. Có người già, trẻ nhỏ, phụ nữ. Thêm cả người chồng nữa. Cậu thắng rồi, tình huống phức tạp hơn chỗ tôi.
Đừng có cản tôi! Chồng! – Đừng có cản tôi! – Chồng ơi! Đừng có cản tôi! Tôi phải đi tìm lão già đó tính sổ! Đừng cản tôi! Không có luật pháp rồi hay sao? Anh ơi, anh bình tĩnh lại đi. Lão ta là tên vô lại,
Anh tìm lão thì được ích gì? Tôi không tìm hắn thì tìm ai? Anh…anh đừng kích động, đừng kích động. Bớt nóng, bớt nóng nào. Được, đồng chí cảnh sát. Các anh là Cảnh sát nhân dân, các anh phải phân xử giúp tôi. Lão già đó doạ con tôi thành ra thế kia,
Chuyện này tính thế nào đây? Rốt cuộc là các anh có quản không hả? Có quản không hả? Anh nghe tôi nói đã, nghe tôi nói đã. Anh bình tĩnh lại, nghe tôi nói đã. Ông già mà lúc nãy anh và vợ vừa khẩu chiến ấy, ông ta cũng vào viện rồi.
Cái gì? Ông ta đánh vợ con tôi, rồi lại còn vừa ăn cắp vừa la làng à? Ông ta ở đâu? Anh ơi, bình tĩnh, bình tĩnh. Anh đừng kích động. Con anh còn đang nằm viện mà, đúng không? Anh đi xem con thế nào trước được không?
Cô Chu, khuyên giúp tôi với nào. Tôi chỉ muốn tìm ông ấy nói lý lẽ mà thôi! – Đây là bệnh viện! – Đúng, đúng, đúng! – Làm gì vậy hả? – Đừng làm ảnh hưởng tới mọi người. Nghĩ cho đứa nhỏ. Tôi phải tìm ông ta nói lý lẽ!
Đúng, đúng, đúng. – Đúng không? Tôi có nên tìm ông ta nói lý lẽ không? Đúng, đúng, đúng. Đúng. Sao ông ta có thể làm vậy được chứ? Được rồi, được rồi, chốc nữa nói sau nhé. Cô Chu, cô khuyên anh ấy đi. Lý Đại Vi. Thế này đi.
Cậu đi xem thử tình hình ông cụ kia, xem thế nào. Nhanh chóng liên lạc với người nhà ông ấy. – Vâng ạ. – Mau đi đi. Thầy ơi, uống ngụm nước đã. Được rồi, đi mau đi. Dương Thụ, mình hoà nhau rồi đấy nhé. Hoà cái gì cơ?
Em cũng không biết cậu ta nói gì nữa. Nước này. Đại Vi mua đấy. Nào, xin nhường đường cho. Ông cụ thế này là sao vậy? Ban nãy vẫn bình thường mà, sao giờ lại nằm ra đấy rồi? Bệnh nhân thiếp đi rồi. Tình hình ông ấy thế nào?
Phải tiến hành kiểm tra mới biết được. Nhưng bệnh nhân không chịu kích động được. Không phải, nghe tôi nói này. Ông ấy bây giờ không đi lại được. Vậy mà nói ông ấy không có bệnh? Ông ấy không có bệnh thật. Đồng chí cảnh sát, xin qua đây một lát.
Không có bệnh, không có bệnh? Không có bệnh mà nằm bất tỉnh được à? Đừng làm ảnh hưởng tới những bệnh nhân khác đang nghỉ ngơi. Yên lặng nào. Đừng tiến về phía trước. Các anh nhận được lợi lộc gì từ họ rồi đúng không? Còn bênh họ đúng không? Đúng thế!
Nói gì thế hả? Bác sĩ còn chưa gặp người nhà bên đấy lần nào, sao có chuyện bênh vực ở đây? Anh định làm gì? Hơn nữa, các anh đến rồi mà cũng không lo chăm nom ông ấy, ở đây cãi với bác sĩ cái gì? Chăm nom cái gì mà chăm nom?
Không thấy ông ấy mê sảng luôn rồi kia à? Đừng có động tay động chân. Bọn tôi không có yêu cầu gì khác. Người nhà bọn họ đâu? Các anh chỉ cần phụ trách gọi người nhà bọn họ ra đây. Cần nộp tiền viện phí thì nộp viện phí.
Cần bồi thường thì bồi thường. Đúng, chính thế! Được rồi, được rồi, được rồi. Nghe tôi nói này. Chuyện này đúng là ông già nhà các anh có lỗi trước, chúng tôi đều thấy cả. Ông ấy tự dưng ngã xuống đất không liên quan gì tới bên kia cả.
Anh nói không liên quan thì không liên quan à? Đúng thế. Tôi thấy chắc chắn là các anh bắt tay lại làm cho ông ấy thành ra như thế này. Chắc chắn là các người đã hợp tác làm cho ông ấy tức thành ra như vậy. Chị này,
Quá trình làm nhiệm vụ của chúng tôi, toàn bộ quá trình đều sẽ được ghi hình lại. Bây giờ cũng đang ghi hình. Có thể chứng minh ông cụ nhà anh chị là tự ngất. Vả lại ông ấy không có giấy phép nuôi chó, dắt chó đi dạo không có dây xích,
Là ông ấy vi phạm pháp luật trước. Ở đâu ra thằng nhãi ranh, người lớn đang nói chuyện, đến lượt cậu chen mồm vào à? Tránh ra, tránh ra, tránh ra đi. – Các người nói chuyện để ý chút được không? – Anh ta cố tình đấy! Yên lặng!
– Im miệng! – Im lặng! Anh đang nói tiếng người đấy à? Hét cái gì? Đây là bệnh viện, biết không? Ông già nhà các người không có bệnh gì cả, các người cãi nhau, làm loạn ở đây. Tính chất sự việc đã thay đổi rồi đấy.
Đây là làm náo loạn bệnh viện. Tôi cảnh cáo các người, còn làm loạn lên nữa tôi sẽ sử dụng biện pháp cưỡng chế đấy. Còn nhìn gì thế? Bảo vệ. Dẹp hiện trường cho tôi. Đừng động vào tôi. – Đừng động vào tôi. Để tôi xem còn ai dám ở lại.
Đừng động vào tôi! Đi thôi, đi thôi anh. Ổn rồi nhé, mọi người. Không có việc gì rồi, ảnh hưởng tới mọi người rồi. Đừng động vào tôi! – Đừng nhúc nhích! Tôi mới lúc nãy ra ngoài mua thức ăn, sau đó phát hiện quên đem chìa khoá. Nếu tôi nhớ không nhầm
Thì nhà anh ở lầu 18 đúng không? Đúng, đúng vậy, đúng vậy. Anh thấy tầng trên cùng đấy không? Rồi bên cạnh căn không ngăn ban công ấy, chính là căn đấy. Cảnh sát Trương, trí nhớ anh tốt thật đấy. Nào, anh hút điếu thuốc đi ạ. Thôi không cần đâu.
Cảnh sát Trương, lần trước chẳng phải anh bảo tôi lắp một cái cửa an toàn sao, cuối cùng là cái cửa này an toàn quá mức luôn, không có chìa khoá là không có cách nào mở được. Bà xã anh đâu? Chị ấy cũng không đem chìa khoá à?
Bà xã tôi đi công tác rồi, mấy hôm nữa mới về. Thế thì mấy ngày này tôi cũng không thể ngủ hành lang được đúng không? Vậy ý anh là? Nhờ cảnh sát Trương lấy giúp tôi cái chìa khoá ra ngoài với. Lấy ra ngoài? Chúng tôi lấy bằng cách nào?
Anh nhìn nhé, bên cạnh nhà tôi không ngăn ban công đúng không nào? Anh trèo qua tường bước một bước sang đó, là xong chứ gì? Cửa sổ nhà tôi không đóng. Anh xem nhiều phim hành động Mỹ quá rồi đấy. Anh tưởng cảnh sát chúng tôi là Người Nhện đấy à?
Ơ này, cảnh sát Trương. Anh chàng này là ai vậy? Nói gì thế hả? – Chúng tôi đóng thuế để nuôi các anh – Được rồi, được rồi. không phải là để các anh phục vụ nhân dân chúng tôi sao? Đừng kích động, đừng kích động.
Đây là cảnh sát Triệu mới tới của đồn chúng tôi. Ăn nói kiểu gì thế? Cậu ta đùa với anh ấy mà. Thôi, cảnh sát Trương. Anh chỉ việc nói, việc này anh có giúp hay là không thôi. Anh thấy đấy, anh ở lầu 18, đúng là khá nguy hiểm đấy.
Hai chúng tôi mà lên đó, lỡ không cẩn thận ngã xuống dưới này, thế thì nửa đời sau của anh sẽ phải nhớ hai tụi tôi mãi đấy. Thế này đi, anh gọi thợ sửa khoá đến đây cũng chỉ tốn một, hai trăm đồng là cùng.
Một, hai trăm đồng không phải là tiền à? Thời buổi này kiếm tiền khó lắm. Vậy đi, anh gọi thợ. Tôi ra tiền giúp anh được chưa? Vậy, vậy thì không hay cho lắm. Hay chứ. Tôi tốn 200 đồng để mua hai cái mạng này, hay biết bao nhiêu.
Đừng do dự nữa, gọi điện thoại đi. Thế, thế tôi gọi thật đấy nhá. Này, Lý Đại Vi. Đã bảo cậu liên hệ với người nhà rồi mà, sao lại ngồi đây nghịch điện thoại vậy? Ơ kìa, thầy, thầy đừng có thành kiến với em vậy có được không?
Đối với cậu mà còn phải thành kiến nữa à? Thầy, là vậy nè. Ông già này ông đem chứng minh thư, chỉ biết mỗi tên gọi là Vương Kiến Quốc. Thế thì sao nào? Thầy có biết trên hệ thống quản lý thông tin có biết bao nhiêu người tên Vương Kiến Quốc không?
Cậu không biết điều tra loại trừ à? Vậy thầy có biết những người tên Vương Kiến Quốc trên 70 tuổi có bao nhiêu người không? Cậu nói những lời dư thừa này làm gì? Nói trọng tâm! Vâng, vâng, vâng, nói trọng tâm. Dựa vào tính toán và loại trừ của em,
Em vừa nhắm vào 16 đồn công an. Lần lượt gửi cho bọn họ ảnh của Vương Kiến Quốc. Đồn thôn Truân Hậu vừa gọi tới rồi. Nói, nói tiếp đi. Nói là có hơi giống, nhưng không xác định được. Một bức là bởi vì ảnh trên hộ khẩu nhỏ quá. Còn một bức
Thì Vương Kiến Quốc lại nhắm mắt. Cậu không chụp bức nào mở mắt được à? Vậy thì em cũng phải để người ta mở mắt trước đã chứ. Vẫn chưa tỉnh cơ à? Thầy, thầy! Nói. Đồn bên đấy nói ông Vương Kiến Quốc này
E rằng không khớp với ông bên phía bọn họ. Vương Kiến Quốc bên chỗ họ thuộc dạng bị gia đình bỏ rơi, không ai lo. Phía đồn đã giải quyết mấy lần rồi, ông lão thuộc dạng nửa lang thang, nửa sống độc thân. Thầy, thầy thắng rồi.
Lúc nãy bác sĩ vừa nói ông ấy bị xơ gan giai đoạn cuối. Thầy xem lúc ông ấy mắng người thì khoẻ như vâm ấy. Ông ơi, ông tỉnh rồi à? Đừng để con mụ ấy chạy mất, phải bảo nó đưa tiền cho tôi chữa bệnh. Ông à,
Bệnh của ông không liên quan gì tới cô Chu đấy cả. Sao lại không liên quan? Tôi bệnh thế này là do bị nó đánh mà ra đấy. Bác sĩ đã nói rồi, ông bị thế là do xơ gan được mấy năm rồi. Cô Chu ấy tóm vào mặt ông
Chứ có tóm gan ông đâu. Đại Vi. Tôi mặc kệ. Cô ta mà không đánh tôi, thì làm sao tôi phải vào đây. Ông à, ông đừng kích động. Bây giờ mà kích động không tốt cho sức khoẻ của ông đâu. Chúng cháu đến đây chủ yếu là muốn tìm hiểu xem,
Làm cách nào liên lạc được với người nhà ông. Tôi không có người nhà. Ông Vương Kiến Quốc, ông sống ở thôn Truân Hậu đúng không? Trên hộ khẩu của ông không những có vợ, mà còn có một người con trai. Kiếp trước tôi đã mắc nợ gì không biết,
Đến già rồi lại mắc bệnh hiểm nghèo, rồi bị bọn họ tống cổ ra ngoài. Lòng dạ con người sao mà như thế được chứ? Tôi đáng chết. Tôi đúng là đáng chết mà. Mấy người đừng tưởng rằng tôi thích tống tiền người khác, tôi thực sự hết cách rồi. Hết cách rồi.
Người như tôi thì sống còn có ý nghĩa gì nữa? Chi bằng chết quách cho xong. Ông ơi, ông ơi. Không đến mức thế, không đến mức phải thế. Ông à, ông đừng kích động, đừng kích động nhé. Nào, nào, nào, ông… Ông cụ đó nuôi chó trái phép đã đành,
Rõ ràng còn đang giả bệnh. Cứ thả ông ấy đi như vậy, em thấy vô lý quá. Biết ngay là cậu sẽ nói như vậy mà. Cậu nghĩ xem ông cụ đã từng này tuổi rồi, lần này giả bệnh, nhưng lần sau nếu lỡ bệnh thật thì sao? Mình phải làm thế nào?
Cậu thấy bọn Lý Đại Vi không, không biết còn phải dây dưa với bệnh viện bao lâu nữa cơ. Thời gian bị lỡ này phá được biết bao nhiêu là vụ án rồi. Nhưng cứ buông trôi bỏ mặc như vậy, loại người giống như ông ta,
Sau này chẳng phải sẽ càng ngông cuồng hơn, càng khinh thường luật pháp hơn sao? Thụ này, hiện thực là hiện thực, lý luận là lý luận. Hiện thực của chúng ta là phải giải quyết vấn đề, không phải so đo ai đúng ai sai. Giải quyết được mâu thuẫn,
Dẹp yên ổn mọi chuyện rồi, đó mới là thật. Nhưng chúng ta là công an, chúng ta là những người thi hành luật pháp. Đúng, sai, phải, trái. Chúng ta không rõ thì ai rõ? Chúng ta không sửa thì ai sửa? Không phải là một câu hiện thực
Là có thể tạm bợ cho qua được. Cứ như lúc nãy, cậu nói cậu không tạm bợ, cậu cứ dây dưa không dứt mà nói đạo lý với bọn họ, bọn họ mà chịu đi à? Thế thì bệnh viện còn có thể yên tĩnh cứu người trị thương như thường được không?
Cái nào nặng cái nào nhẹ, cậu phải học cách cân nhắc. Đúng không Tiểu Đinh? Thầy, tên mặt sẹo lần trước mình gặp ở thôn Đại Truân, có nên đặc biệt để ý hơn không? Kế Vĩ. Cậu nên tìm một chỗ ở đi thì hơn,
Cứ ở trong đồn qua ngày mãi như thế, cũng không phải là cách. Em có chỗ ở mà thầy. Em…trong thành phố em có một người họ hàng. Hơn nữa, em mới đến đây làm việc, em muốn làm quen với mọi người đã.
Ngày nào cũng bao nhiêu là vụ án lớn có, bé có, bận tối mắt tối mũi. Nếu thuê một căn nhà thì lãng phí tiền của thật thầy ạ. Đi thôi. Nghe nói em bỏ nhà ra đi à? Mẹ em lại gọi cho ai nữa rồi vậy?
Người trong đồn bà ấy quen gần hết. Nếu là như vậy em chắc chắn sẽ không về nhà đâu. Dù sao thì em cũng đã thuê nhà rồi. Đều không dễ dàng gì, thật đấy. Sư mẫu cũng không dễ dàng gì. Thầy thấy em vẫn nên nói chuyện đàng hoàng với bà ấy.
Dù có muốn dọn ra ngoài sống cũng không được vì giận dỗi. Đích thực là vì tiện cho công việc, nói rõ ràng, bà ấy sẽ hiểu mà thôi. Em mong rằng bản thân có thể làm điều gì đó khiến bà ấy thay đổi. Chốc nữa thầy sẽ đưa em về nhà.
Ngồi đi. Đụng phải chuyện gì rồi à? Lúc nãy tôi vừa nói chuyện điện thoại với Đồn trưởng Đồng của thôn Truân Hậu. Đồn trưởng Đồng ấy nói cái người mà, người tên gì ấy nhỉ? Vương Kiến Quốc. Đúng rồi, Vương Kiến Quốc.
Anh ta nói bảo hiểm y tế của ông Vương Kiến Quốc này đã không đóng tiền được hai năm rồi. Đồn trưởng Đồng cũng rất hỗ trợ. Chỗ quen thì cũng đã nhờ rồi, việc cần làm cũng làm cả rồi. Chỉ cần đóng đủ số tiền còn đang thiếu,
Thì bảo hiểm của ông ấy sẽ lại dùng được. Toàn nói mấy lời dư thừa. Giờ người đang ở trong khu vực quản lý của họ đấy, nói hăng như vậy, ngon thì bù tiền vào đi. Có bảo hiểm rồi thì mình còn phải đau đầu gì nữa?
Cậu đâu thể nói như vậy được. Dù sao thì ông ấy gây chuyện trong địa phận của mình. Mình đẩy ông ấy sang đấy mà được à? Ừ thì không đẩy. Đồn trưởng, tình hình bây giờ là vậy, cho dù có được bảo hiểm y tế rồi,
Nhưng cũng đâu chắc là được hoàn 100% đúng không? Vương Kiến Quốc là bị xơ gan, anh nói xem lúc nào mới khá lên được. Còn phải nói nữa à. À, còn nữa, ban nãy lúc bọn tôi từ bệnh viện về, bên phía bệnh viện nói dứt khoát là
Nếu mai mà còn không nộp viện phí, thì sẽ khiêng Vương Kiến Quốc về đồn chúng ta đấy. Thế thì không được. Không được à, vậy được. Vậy đồn chúng ta đưa chi phiếu cho bệnh viện. Đồn mình là nơi in chi phiếu đấy à?
Vậy thì anh cứ đợi người ta khiêng ông ấy tới đây đi. Lúc đó tôi đã nói với mấy cậu rồi còn gì? Chuyện cấp bách nhất là tìm người thân còn gì. Vẫn đang tìm đây. Anh gọi điện thoại bảo tụi tôi về báo cáo bàn bạc còn gì.
Ừ thì, tôi nghĩ như vậy đấy, tôi muốn chúng ta bàn bạc thử xem thế nào. Thôi được rồi, cũng muộn rồi. Các cậu tranh thủ về nghỉ ngơi đi. Sáng sớm mai đi tìm người nhà ông ấy. Vậy tiền viện phí thì làm thế nào? Thật sự không hiểu nổi,
Sao đồn chúng ta phải lo những việc này nhỉ. – Cậu im miệng! – Cậu im miệng! Được rồi, về đi. Để tôi nghĩ cách. Địa chỉ nhà con trai Vương Kiến Quốc cậu đã tìm hiểu kỹ chưa? Đại khái là không có vấn đề. Thế nào gọi là đại khái hả?
Chuyện luật pháp mà đại khái được à? Sẽ chính xác ngay. Về đồn là để làm cho chính xác đây. Cậu tranh thủ nhanh lên. Tôi đợi cậu trên xe. Hôm nay đi tìm anh ta luôn à? Cậu nghĩ chuyện này có kéo dài được đến ngày mai không? Không được.
Vậy cậu phí lời làm gì. Triệu Kế Vĩ đang ngủ bên trong đúng không? Đâu có đâu. Đừng căng thẳng. – Chị nghe nói các cậu thuê nhà ở gần đây à? – Vâng ạ. Để tiện đi làm ấy mà. Không rủ thêm Tiểu Triệu được à? Em nói với cậu ấy rồi,
Nói ngay từ lúc đầu luôn đó. Cậu ấy nói có họ hàng ở đây, không cần thuê nhà. Đại Vi. Chị cũng không hiểu thanh niên các cậu bây giờ tiếp xúc với nhau như thế nào, nhưng chị thấy sống ở nhà họ hàng thời gian dài,
Cho dù có là anh chị ruột đi chăng nữa, ở lâu rồi cũng sinh bất tiện mà thôi. Đúng, đúng, đúng. Hơn nữa bây giờ với thu nhập của Cảnh sát kiến tập các cậu, giữ cho mình một ít, cho gia đình một ít, rồi còn phải đóng tiền thuê nhà.
Ít nhiều gì thì cũng hơi kẹt đúng không? Đúng, đúng, đúng. Tất nhiên, cậu thì ngoại lệ. Cậu có bố mẹ tài trợ mà. Em cũng khó khăn lắm, từng này tuổi rồi còn xin tiền bố mẹ. Nên nếu không thì
Sao phải kéo theo Dương Thụ và Hạ Khiết thuê chung cơ chứ? Vậy cậu nghĩ xem lý do tại sao Tiểu Triệu không chịu thuê chung với mấy cậu nào? Cậu ấy chê mắc. Chê mắc chỉ là một phần. Em hiểu rồi, Chính trị viên. Em hiểu rồi.
Chị để em xử lý chuyện này. Thầy em đang đợi ở bên ngoài, để sau hẵng nói nhé. Cậu hiểu gì rồi nào? Hiểu thật hay giả thế không biết. Chính trị viên. Đường Kim Bảo xảy ra ẩu đả có hung khí, số người tham gia không ít, tình huống cấp bách.
Để hai người ở lại trực, những người khác… Các anh lập tức theo tôi đi làm nhiệm vụ! Anh Đỗ. Đem đủ đồ nhé. Trang bị đầy đủ đấy. Chính trị viên. Đường Nhị Mã có người đánh nhau, có sử dụng dao. Tối nay làm sao thế nhỉ? Tiểu Vương, Tiểu Lâm!
Hai cậu đem theo hai người đến đường Nhị Mã. Rõ. Có dao đấy, chú ý an toàn nhé! Tiểu Vương, đi thôi. Chính trị viên, đường Kim Bảo là ẩu đả có hung khí, ít người đi quá e là không ổn. Chính trị viên, dẫn theo em đi.
Vậy vất vả cho cậu rồi, đi theo đi. Vâng ạ. – Nhanh, nhanh, nhanh lên. – Dán sát vào nhá, tôi xuống ngay đây! Nhanh, nhanh lên, nhanh lên. Lên xe! Lên xe! Nhanh, nhanh, nhanh! Đẩy nhanh tốc độ đẩy nhanh tốc độ! Phía sau theo sát vào. Nhanh, nhanh, nhanh.
Nhanh, lên xe, lên xe. Lên xe, lên xe. Khẩn trương, nhanh, nhanh, nhanh! Còn ai nữa không? Có. ♫Mây lướt qua ánh sáng♫ Hết chỗ rồi, người anh em. ♫Sự thật phía sau vẫn đang tiếp diễn♫ Thầy ơi. ♫Đan xen♫ Đến đủ cả chưa? Đủ rồi ạ. ♫Hỉ nộ ái ố♫
Chính trị viên, em… Lên đi, lên đi, lên đi. Đi theo nhé! ♫Men góc phố, rong ruổi hẻm nhỏ♫ Đi thôi. ♫Ánh đèn sáng rỡ ngỡ ban ngày♫ ♫Trong bóng đêm♫ ♫Đoá hoa nở rộ♫ ♫Quen với việc chạy♫ ♫Đuổi theo đúng và sai♫ ♫Lặp lại bao nhiêu♫ ♫Thời khắc giống nhau♫
Chí Kiệt, anh lên xe lúc nào vậy? ♫Từng bước đi qua♫ Tôi đã xuống xe đâu. ♫Ánh sáng đan xen sống động♫ Hôm nay đâu có ca đêm của anh đâu? ♫Thời gian ghi lại biết bao♫ Học trò tôi cũng đến đây rồi. Cậu ta đến, tôi không đến được sao?
♫Những hình dáng khác nhau♫ ♫Lướt qua từng chút một♫ Triệu Kế Vĩ! [Tôi bàn chuyện này với cậu.] [Nói nhanh.] [Tôi đang đến đường Kim Bảo] ♫Thay đổi từ lúc nào chẳng hay♫ [làm nhiệm vụ cùng Chính trị viên.] [Khá đấy nhỉ!] [Lần đầu làm nhiệm vụ đúng không?]
♫Niềm tin trực giác lắng đọng♫ [Vậy xong rồi nói sau.] [Không sao, cậu nói luôn đi.] [Tôi vẫn còn đang trên đường.] ♫Những câu chuyện khác nhau♫ [Chuyện thuê nhà chung mà lúc trước tôi nói với cậu,] [phòng khách thuê 800 đồng có hơi mắc,] ♫Rồi phó thác cho tôi♫
[tôi đổi thành 400.] Dừng tay! Cảnh sát đây, không được nhúc nhích! Bỏ hung khí xuống! Những người không liên quan xin mời rời khỏi hiện trường. Bỏ hung khí xuống, không được nhúc nhích! Bỏ hung khí xuống! Bỏ hung khí xuống! [Nếu không thì 300 cũng được.] [Dù sao cũng để trống.]
[Cậu ấy, đừng có ở nhà họ hàng suốt thế,] [bất tiện lắm.] [Hai chúng mình như vậy gọi là] [giúp đỡ lẫn nhau.] [Được thôi.] [Thế coi như là tôi giúp cậu vậy.] [Thế thì 400 nhé.] [Tôi còn có thể dọn dẹp vệ sinh,] [có thể nấu cơm.] [Thế được.]
[Thế tiền thuê 200 thôi.] [Cậu xem tôi là lao động rẻ tiền đấy à?] ♫Đi theo quỹ đạo của trái tim♫ [Thế vẫn 400 đi.] ♫Minh chứng trưởng thành đi qua♫ ♫Kẽ hở của thời gian♫ ♫Tích luỹ từng chút một♫ ♫Ký ức buồn vui xen lẫn♫ ♫Tin rằng thời gian sẽ♫
♫Lấp đầy những mảnh ghép ý nghĩa♫ ♫Một chút thôi sẽ có ý nghĩa♫ [Thế vẫn 400 đi.] Được, cậu thấy hợp lý là được. Được cái gì vậy? Không có gì ạ. Triệu, Triệu Kế Vĩ. Tắt nhanh đi. Đang đi làm đấy. Ra ngay đây. Chào anh.
Chúng tôi là cảnh sát của đồn Bát Lí Hà. Cho hỏi anh là Vương Cương con trai của Vương Kiến Quốc đúng không? Không phải, các anh nhầm rồi. Cậu lại nhầm rồi đúng không? Không thể nào, đúng mà! Cất đi, cất đi, cất đi. Này, các anh làm sao vậy hả?
Tôi đã nói là không phải rồi. Trong nhà còn có người già, trẻ nhỏ đấy. Các anh làm vậy làm phiền chúng tôi lắm biết không? Xin hỏi anh có phải là Vương Cương không? Không phải. Tôi xem chứng minh thư của anh được không? Tôi đã làm gì nào?
Sao phải cho anh xem chứng minh thư? Mỗi một công dân đều có nghĩa vụ hợp tác với cơ quan công an, biết không? Đây là luật pháp quy định. Xuống lầu nói, được không? Được, đợi tôi một lát. Được rồi, đến đây được rồi. Tôi họ Tề, tên là Tề Cương.
Tôi không biết người tên Vương Kiến Quốc mà các anh nói. Chứng minh thư đâu? Tôi không quen thì còn cần chứng minh thư của tôi làm gì? Chuyện là như vậy, anh Tề, Tài liệu về anh chúng tôi đã điều tra rồi. Dù bây giờ anh có nói mình họ gì,
Trước kia anh tên Vương Cương, chỗ ở cũ là ở thôn Truân Hậu. Anh là do tranh chấp trong gia đình mới chuyển tới đây sống. À, anh Vương hoặc là anh Tề, chuyện là vậy, mặc kệ bây giờ anh chuyển đến đâu, cũng không cần biết anh đổi thành họ gì.
Sự thật anh và Vương Kiến Quốc có quan hệ cha con là không cách nào thay đổi được cả. Nhìn đi. Tôi và Vương Kiến Quốc đã cắt đứt quan hệ cha con. Ký tên đóng dấu. Anh Vương, làm người phải có lương tâm.
Anh không thể người thân vừa mắc bệnh hiểm nghèo thì không nhận mặt. Anh nói gì cơ? – Thú vị thật đấy. – Vâng, vâng, vâng. Anh tin lời lão già đấy à? Thế thì tôi đúng là không có lương tâm đấy. Anh Vương, chúng tôi đúng thật là không nên
Đánh giá gia đình anh ai đúng, ai sai. Thực ra trong nhà có chuyện, làm gì có chuyện ai đúng, ai sai được chứ. Đều là những chuyện cũ vặt vãnh, đúng không? Nhưng mà, anh thấy đấy, nói đi cũng phải nói lại, dù sao thì ông ấy cũng là bố anh.
Đúng không nào? Bây giờ ông cụ đang xơ gan phải nằm viện, phận là con trai, anh phải có nghĩa vụ phụng dưỡng ông ấy. Giấy trắng mực đen đây này, cắt đứt quan hệ cha con. Đơn ly hôn của ông ấy với mẹ tôi còn ở trên toà ấy,
Ông ấy không ký tên, không đi lấy, đó là việc của ông ấy. Hơn nữa tôi nói với các anh này, chuyện của ông ấy tôi không muốn nghe, cũng không muốn quản. ÔNg ấy muốn nói tôi thế nào cũng được. Không nuôi người già? Không có lương tâm? Tán tận lương tâm?
Đều được, không sao hết. Thích nói thế nào cũng được. Tôi không quan tâm. Hơn nữa tôi nói với anh này, đối với lão già đó thì phải tán tận lương tâm. Quá rồi đấy, quá rồi đấy. Đây toàn là những lời trong lúc giận dỗi, anh Vương à.
Thực ra cho dù ông ấy có tội ác tày trời, thì dù sao cũng là cha con ruột thịt… Được rồi, đừng có giảng đạo lý cho tôi nữa. Không nghĩa lý gì cả. Nói tôi không làm tròn nghĩa vụ phụng dưỡng chứ gì?
Được thôi, tôi không làm tròn nghĩa vụ phụng dưỡng đấy! Sao nào? Làm sao nào? Muốn bắt tôi chứ gì? Không đến nỗi thế. Thực ra cha con với nhau có chút mâu thuẫn có thể thoả hiệp, có thể giải quyết được mà, đúng không? Tình hình trước mắt là,
Anh thấy đấy, ông cụ vẫn còn đang nằm viện. Được rồi, được rồi, các nhanh đi đi. Không đi đúng không? Không đi thì tôi về. Đừng có gõ cửa nhà tôi nữa. Nhà tôi trên có già, dưới có trẻ, gõ cửa nữa là tôi sẽ kiện các anh làm phiền dân.
Anh Vương! Anh Vương! Thầy, em thấy người bố đó đúng là có chút vấn đề thật. Ai mà không có vấn đề? Cậu không có vấn đề sao? Có vấn đề thì mặc kệ sống chết đúng không? Những người cha trên thế gian này đắc tội với ai thế này? Được, thầy à,
Thầy cứ xem em là nơi trút giận đi. Đúng thật là! Mẹ, mẹ đang làm gì vậy? Mẹ vẫn nên đi Thanh Đảo thì hơn, để con đỡ phải chướng mắt. Mẹ. Con xin lỗi. Hôm qua thái độ của con không tốt. Mẹ cũng nghĩ kỹ thông suốt rồi. Dì con nói đúng,
Mấy năm nay mẹ ở nhà một mình suy nghĩ vớ vẩn, vấn đề cũng từ đây mà ra. Bây giờ con đã lớn rồi, có sắp xếp, kế hoạch của riêng mình. Con nói xem, nếu mẹ vẫn cứ quản con theo nghĩ của mình. Con mà nghe theo thì
Trong lòng con không vui. Con mà không nghe thì mẹ lại không vui. Còn chẳng giải quyết được việc gì cả. Cho nên, mẹ ra biển cho tĩnh tâm. Mẹ nghĩ vậy thật à? Vậy mẹ còn nghĩ thế nào được nữa? Nhưng mẹ tự dưng muốn đi, con không kịp đặt phòng.
Mẹ đã bàn với dì con rồi, mẹ ngủ nhà dì con. Con yên tâm đi. Mẹ có phải lần đầu ở nhà dì con đâu. Được, vậy con dọn giúp mẹ. Mẹ, con đã chuẩn bị cho mẹ từ trước rồi. Con chuẩn bị cho mẹ cao dán này,
Nhỡ đâu mẹ lại đau lưng, thì nhớ dán đấy. Đây là chai xịt muỗi. Nhà dì dù sao cũng ở ngoài biển, chắc sẽ có muỗi. Còn có thuốc cảm con cũng chuẩn bị cho mẹ luôn. Mẹ ở đó nhớ phải chăm sóc bản thân thật tốt. À đúng rồi, mẹ.
Con chuyển tiền cho mẹ trước. Thanh Đảo có dì con, mà mẹ cũng có tiêu gì nhiều đâu. Vâng, có dì ở đó, nhưng vẫn không nên làm phiền người ta thì hơn. Bao nhiêu năm nay dì cũng đã bận tâm vì nhà mình nhiều rồi. Xong rồi đấy. Con mới đi làm,
Lấy đâu ra nhiều tiền vậy? Con vừa được phát lương rồi. Con cũng có tiêu gì đâu. Ăn cơm ở đồn không tốn tiền, đồng phục cũng là được phát. Ở nhà thế nào cũng được, ra ngoài phải mang nhiều một chút. Mẹ cứ nhận đi. Mẹ cứ nhớ là
Đừng để dì chi tiền cho mẹ. Nếu bố con còn sống… Được rồi, mẹ. Lại thế nữa rồi. Hai mẹ con mình cũng rất ổn mà, mẹ còn có con mà đúng không? Chính là vì có con, nên mẹ cứ nghĩ mãi, làm cảnh sát
Có mệt hay không đều không to tát gì. Riêng mỗi chuyện không an toàn cứ làm mẹ thấp tha thấp thỏm mãi. Con nói làm cảnh sát là theo di nguyện của bố con. Mẹ không thể cản, cũng cản không được. Nhưng chúng ta có thể đề xuất với bên Cục
Để con đổi việc ngồi trong văn phòng, yên tĩnh chút, không cần phải suốt ngày tăng ca. Được rồi, mẹ. Mình đừng nói chuyện này nữa. Tranh thủ dọn xong sớm rồi nghỉ sớm đi. Mai còn phải đi tàu nữa. Thực ra trong lòng mẹ cũng mâu thuẫn lắm,
Mẹ đã không đi làm được mấy năm rồi, nếu con không làm cảnh sát thì mình sẽ đứt liên lạc với bên Cục. Nên cũng không phải là không để con làm cảnh sát, mà mình có thể đổi vị trí công tác. Được rồi, mẹ. Mẹ, mẹ ngủ đi, được không?
Con dọn giúp mẹ. Ngày mai ngủ dậy, mẹ chỉ cần xách túi lên là đi thôi. Đi thôi nào, đi ngủ nào. Cứ nói là làm việc tốt sẽ được báo đáp, sao đến phiên mình lại tự lấy đá đập chân mình thế này? Triệu Kế Vĩ, động đất! Dậy mau, dậy mau!
Dậy mau! Triệu Kế Vĩ! Dương Thụ? Cậu cũng chưa ngủ à? Cậu ta ngáy thế kia, giường tôi còn đang rung cả lên. Tôi làm sao mà ngủ? Cậu ta luyện môn phái gì không biết, ngáy được đến thế này. Triệu Kế Vĩ, cậu dậy ngay cho tôi! Triệu Kế vĩ!
Triệu kế Vĩ, Triệu… Xử cậu ta! Triệu Kế Vĩ! Bóp mũi cậu ta, bóp mũi cậu ta! Triệu Kế Vĩ, dậy mau, Triệu kế Vĩ! Mở mắt rồi. Tôi xin cậu đấy, đừng có ngáy nữa được không? Chết tiệt. Dậy mau. Vậy mà cũng không tỉnh à? Kế Vĩ! Triệu Kế Vĩ!
Cậu mau dậy cho tôi, được không? Đỉnh thiệt. Đại Vi, người là cậu rủ về đây, cậu buộc phải chịu trách nhiệm. Tôi chịu trách nhiệm thế nào bây giờ? Thì cậu đưa nó vào phòng cậu đi, đóng cửa, đóng cửa sổ lại. Cậu ngủ đây. Ơ này, tôi mắc mớ gì…
Cậu nhìn mà xem cậu ấy như vậy, đã bao lâu không được ngủ ngon giấc rồi, nên mới ngáy như vậy đấy. Cậu cứ để cậu ấy ngủ phòng cậu, nghỉ ngơi đàng hoàng mấy ngày là được chứ gì! Là ổn thôi. Dương Thụ! Dương Thụ, cậu phải giúp tôi.
Tôi đi ngủ đây. Cậu ta không phải là tỉnh rồi à? Tự làm tự chịu. Mất cái xe điện phiền thật đấy. Cảnh sát đến rồi. Cảnh sát đến rồi. Cảnh sát đến rồi. Chúng ta đi xem thử. Đi thôi, đi thôi, qua đó xem thử. Ai báo cảnh sát vậy?
Là tôi báo! Có đem chứng minh thư không? – Cầu Thần Lễ. – Cầu Thần Lễ. Này, đăng ký đi. Vâng ạ. Nói chút tình hình xem nào. Đồng chí cảnh sát. Riêng khu chúng tôi đã mất bảy, tám chiếc xe điện rồi. Anh nói xem,
Cảnh sát làm việc kiểu gì vậy hả? Đúng vậy đấy. Đến rồi cũng chỉ lo đăng ký, các anh không đăng ký thì chúng tôi cũng biết việc xe điện bị mất mà? Các anh giải quyết mau lên, chúng tôi còn phải lấy xe đi làm nữa.
Đúng vậy, xe tôi là xe mới, cũng khó lắm. Ngày nào cũng phải dùng đến nó. Được rồi, được rồi, mọi người đừng nóng, cũng đừng kích động. Chuyện này nóng lòng, kích động chẳng có ích gì cả. Chúng tôi đến đây rồi còn gì?
Cảnh sát nhân dân là vì nhân dân, đúng không nào? Nên xin mọi người yên tâm, đồn chúng tôi vì vụ án mất cắp xe điện, đã thành lập một tổ chuyên án. Cụ thể là do tôi phụ trách, mong mọi người cho chúng tôi chút thời gian. Tôi nói là
Bọn tôi còn chờ để chạy đi làm. Vâng, vâng, tôi hiểu, tôi hiểu. Nhưng chúng ta vẫn phải làm theo nguyên tắc, đăng ký trước đã. Nếu không thì sẽ không biết, đúng không? Đúng, đúng, đúng. Chúng tôi sẽ hợp tác với anh. Chúng ta sẽ bắt đầu từ phụ nữ trước.
Được, được. Tránh ra, không phải chuyện của các anh. Hôm nay bắt buộc phải giao tên họ Lưu ấy ra đây! Thầy, có chuyện gì vậy? – Đừng có ầm ĩ lên. – Giữ bình tĩnh, giữ bình tĩnh. Đừng có ầm ĩ nữa, giữ bình tĩnh! Đứng lên, đứng lên.
Tất cả đứng lên! Tránh đường, tránh đường. Mọi người có oan ức gì chúng ta có thể giải quyết, đúng không? Chậm thôi, chậm thôi. Ầm ĩ không giải quyết được vấn đề gì đâu. Sao lại để đây thế kia? Phận làm con mà sao để ông cụ ở đây thế hả?
Ông cụ có chỗ nào không khoẻ thì mau đưa đi khám đi, đây đâu phải bệnh viện đâu. Dừng phí thời gian thêm nữa, khẩn trương đi. Nào, khiêng ông cụ đến bệnh viện đi. Nào, nào, nào. Tránh ra, tránh ra, tránh ra! Đợi chút, đợi chút. Bố, bố nói gì đi.
Các con vào trong cứ phản ánh vấn đề đàng hoàng với đồng chí cảnh sát. Vâng, vâng ạ. Cứ để bố ở đây. Bố sẽ ở đây đợi các con về. – Được. – Được. Đồn trưởng, không để ông ấy ở đây được. Phải khiêng vào trong. Ông cụ hơn 70 tuổi rồi,
Nhỡ có chuyện gì thì sao? Chí Kiệt. Chí Kiệt, cậu khẩn trương đến bệnh viện khu vực tìm một bác sĩ và một y tá tới đây, đề phòng bất trắc. – Được rồi, đi mau đi. – Vâng. Tôi nói các anh bình tĩnh…
– Phòng này, phòng này, phòng này. – Mau lên, mau lên! – Phòng này. – Bên này, bên này. Nào, nào, nào. Cửa đó vào không được. Ván không lọt. Đặt tôi xuống. Đặt xuống, đặt xuống. Đặt bên này, đặt bên này. Ông nằm trên bàn là được chứ gì? Ván!
Vẫn phải có ván, ván đâu, ván đâu. Nằm trên đây thoải mái. Nào, nào, nào. Bố, từ từ thôi. – Lên nào, lên nào. – Nào, nào, nào. Được rồi, được rồi. Nào. – Không sao chứ? – Nào nào. Từ từ thôi, từ từ thôi. Nằm đàng hoàng nhá.
Nằm đàng hoàng, nằm đàng hoàng nào. Từ từ thôi, từ từ thôi. Bác sĩ, bác sĩ, bác sĩ đâu? Bác sĩ đâu? Đây, đây, đến rồi đây. Bác sĩ, nhanh lên, nhanh lên. Gọi bác sĩ! Ông ơi, ông không khoẻ chỗ nào vậy? Chỗ nào cũng không khoẻ. Anh thấy gì chưa?
Đây là camera giám sát bên đường của chúng tôi. Trong đoạn video trích xuất này, hai vợ chồng họ và đứa con đang đi yên lành bỗng dưng con chó nhà anh xông ra. Anh nhìn kìa, sau khi xông ra thì đuổi theo đứa bé, làm cho đứa bé ngã bị thương.
Các anh xem tiếp này, cảnh sát chúng tôi đi cùng bố đứa bé đến chủ động yêu cầu tiến hành hoà giải với các anh. Bố anh bị kích động tự ngã xuống đất. Hơn nữa, con chó nhà các anh không có giấy phép nuôi chó.
Điều này quy vào tội nuôi chó phi pháp. Hơn nữa lúc dắt chó đi dạo không xích lại là vi phạm quy định quản lý thành phố. Nên trong việc này phía nhà người ta là không sai. Sai là sai ở chỗ bố các anh.
Đồn trưởng Vương, anh không thể nói vậy được. Đúng thế. Sao anh biết được họ quay lại tìm bố tôi là để hoà giải? Chính là vì họ quay lại khiêu khích nên bố tôi mới đổ bệnh. Đồn phó Cao,
Trích xuất video từ thiết bị ghi hình cảnh sát cho anh ta xem. Cái của Kiến Quân ấy. Bồi thường phí lãng phí thời gian cho chúng tôi. Chúng ta nói lý lẽ thì tôi sẽ bồi thường cho ông, được không?
Lông mày còn chưa mọc đủ ấy, bồi thường ông nội mày ấy! Ông ơi, ông ơi, đừng động tay! Đừng động tay, ông ơi. Đừng động ta, đừng động tay. Có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay. Ông nói cái gì vậy hả? Ông ấy ngang ngược vậy,
Anh nói với ông ấy làm gì? – Đúng là sống phí đời! Có ngon thì mày nói lại lần nữa xem nào! Ông bớt nói một, hai câu đi. Thế nào? Người đàn ông đó nói bố tôi từng này tuổi rồi, sống phí đời. Đồn trưởng, anh nghe thử đi, nói như vậy
Không phải là cố tình chọc tức bố tôi sao? Chuyện này là do bố cô làm sai mà. Ông ấy dắt chó ra ngoài không xích lại, doạ con nhà người ta sợ. Bố đứa bé có kích động một chút cũng là lẽ thường tình.
Còn về việc tâm trạng anh ta kích động dẫn đến việc bố anh phát bệnh, phải chịu bao nhiêu phần trách nhiệm, thì cần phải có luật pháp quyết định. Theo như tôi thấy thì chuyện bố anh ngã, chủ yếu là do sức khoẻ của bản thân dẫn tới. Đồn trưởng Vương.
Sao anh cứ nói giúp cho nhà bọn họ vậy? Đúng thế. Anh nhận được lợi lộc gì rồi đúng không? Anh nói lại lần nữa xem nào! ♫Như một hạt giống nhỏ♫ ♫Hôn lên mỗi một mùa♫ ♫Cho dù là nóng ấm hay khô héo♫ ♫Cũng làm ấm bàn tay bạn♫
♫Cơn gió rì rào vút qua♫ ♫Đuổi theo những chiếc lá xanh♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Ôm trọn lấy tình yêu♫ ♫Yêu♫ ♫Từ khi còn nhỏ♫ ♫Yêu♫ ♫Đến khi trưởng thành♫ ♫Giấc mơ đẹp đẽ♫ ♫Soi sáng đôi mắt trong đêm♫ ♫Nghe trong mây những nhuỵ hoa đang nở♫
♫Dù biến thành bùn đất tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía cậu♫ ♫Chạy về phía cậu♫ ♫Chạy về phía cậu♫ ♫Nhuỵ hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất♫ ♫Tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía cậu♫ Chuyện này làm sao trách tôi được? Không trách cậu thì trách ai?
Mới sáng sớm mà nguyên đám người giương nanh múa vuốt đến đây. Cậu có dự tính trước chưa? Viết! Làm gì vậy hả? Các người viết nữa đi! Đừng chạy, đừng manh động! Lại đây này! Đừng manh động, bỏ dao xuống! – Đừng có chạy! – Bỏ dao xuống! Cậu cảnh sát này,
Cậu đã thấy chưa? Cậu, cậu không thấy thì dựa vào đâu nói chúng tôi vẩy mực vào nhà họ hả? Ai nói vậy hả? Cậu có chứng cứ không? Đúng thế, cậu có chứng cứ không?