Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 21: Một Vạn Lần Cứu Em] Giao chứng cứ ra đây. Người anh em, làm gì vậy? Cậu đừng cử động, đừng cử động. Xã hội có pháp luật đó. Giữa ban ngày ban mặt, trời đất sáng sủa như này.

    Tôi báo cảnh sát đó. Không đem điện thoại. Giao chứng cứ ra đây. Lên xe! Mau lên xe đi! Không phải chứ. Không phải chứ. Tôi đưa chứng cứ là được chứ gì. Có, có. Trong túi, trong túi, tôi lấy cho cậu. Tôi lấy chứng cứ cho cậu, lấy ngay đây.

    Chứng cứ, chứng cứ, chứng cứ. Đưa chứng cứ cho các cậu. Đuổi theo! Lên xe, mau lên! Giám đốc Bạch, vừa rồi có đủ đẹp trai không? Có cảm thấy giống như đang diễn “Nhiệm Vụ Bất Khả Thi” không? Em chính là Tom Cruise chính hiệu. Nói đến “Nhiệm Vụ Bất Khả Thi”,

    Hình như Vu Qua có kinh nghiệm hơn đúng không? Giám đốc Bạch, lời này của anh… Đừng có ôm tâm lý ăn may với Giám đốc Ngao. Trong lòng anh biết rõ anh ta sẽ làm thế nào mà. Anh không có được thứ mà anh muốn đâu.

    Đưa chứng cứ ghi âm cho tôi đi. Anh không cần trả lời vội. Cho anh thời gian một buổi tối để suy nghĩ. Anh chọn thế nào đối với tôi mà nói thì kết quả cũng giống nhau thôi. Nhưng đối với anh mà nói, thì rất khác nhau đó.

    Dừng lại ở chợ phía trước giúp tôi. Giám đốc Bạch, cảm ơn nhé. Giám đốc Bạch. [Giám đốc Ngải.] [Trước khi ký hợp đồng cho tôi chút thời gian.] [Có một chuyện rất quan trọng] [nhất định phải nói rõ với cô.] Bây giờ không nói được à?

    [Tôi còn cần một chút thời gian.] [Sự việc liên quan sâu rộng,] [tôi phải thận trọng.] Được. Cậu Bạch Chân Tướng này muốn làm gì thế? Tôi đã bàn bạc với đối phương mấy lần rồi. Tôi không cảm thấy có vấn đề gì cả. Đây là chuyên ngành của anh.

    Tôi tin tưởng phán đoán của anh. Nhưng tôi cảm thấy thái độ của Bạch Chân Tướng chắc cũng không phải ăn không nói có. Nói đến cậu Bạch Chân Tướng này, tôi cảm thấy cậu ấy chắc chắn có lý do của mình. Bình thường cậu ấy là một người

    Vô cùng có chính kiến riêng. Có một vài suy nghĩ kỳ quái tôi cũng không thấy lạ gì. Chỉ là dù sao thì tôi cũng không đoán được cậu ấy nghĩ thế nào. Tiểu Ngải, nếu cô cảm thấy lần hợp tác này có điều gì băn khoăn,

    Thì chúng ta có thể hủy bất cứ lúc nào. Không có vấn đề gì đâu. Tôi thì cảm thấy hơi đáng tiếc. Cô nghĩ mà xem. Đối phương có thể góp vốn cho chúng ta, còn đồng ý với phương châm kinh doanh của Tam Hạnh chúng ta 100%.

    Tôi cảm thấy rất hiếm có đó. Bỏ lỡ lần này, chắc sẽ không còn cơ hội tốt như thế nữa. Tôi nghe Tiểu Bạch nói, anh cứu được Vu Qua khỏi tay người của Giám đốc Ngao. Tôi cho anh ta thời gian một buổi tối để suy nghĩ.

    Tại sao anh không để anh ta nói ngay trước mặt? Giám đốc Ngao phái người uy hiếp anh ta, ngược lại là giúp chúng ta một tay. Lần này Vu Qua cũng biết anh ta không thể vơ vét được lợi ích gì từ chỗ Giám đốc Ngao,

    Ngược lại có thể gặp nguy hiểm. Nếu không vơ vét được lợi ích, thì anh ta nên nghĩ cách giảm tổn thất đến mức thấp nhất. Thả anh ta quay về chính là để anh ta nghiêm túc nghĩ kỹ điều này. Chỉ là cho dù sự việc được điều tra rõ ràng,

    Cũng không thể cứu vãn được tổn thương mà Tiểu Tiên phải chịu. Đúng là anh có trách nhiệm. Lúc trước chúng tôi chịu áp lực rất lớn dưới sự lãnh đạo áp lực cao của anh. Huống chi là Tiểu Tiên có tính cách kiểu lấy lòng chứ.

    Mỗi lần anh chỉ trích cô ấy, cô ấy lại nghi ngờ bản thân sâu thêm một tầng. Trong lòng dần dần đi đến mức không thể giải tỏa được. Sa thải cô ấy, chắc là sợi rơm cuối cùng đè bẹp cô ấy. Nếu là Bạch Chân Tướng trước đây

    Gặp phải tình huống như này, nhất định sẽ chỉ trích Tiểu Tiên có tính cách yếu đuối nên mới bị người khác lợi dụng. Nhưng Bạch Chân Tướng bây giờ đã hiểu được cách lo lắng cho người khác, hiểu được cách buồn vì người khác, còn hiểu được cách tự trách mình.

    Vậy nên bây giờ anh đừng nghĩ những điều này nữa. Chúng ta hãy nghĩ cách xem bây giờ chúng ta có thể làm được gì. Đợi việc của công ty kết thúc, tôi nhất định sẽ xin lỗi Tiểu Tiên thật nghiêm túc. Nói rõ ràng với em trai cô ấy.

    Tôi nhất định sẽ bồi thường cho họ thật tốt. [Bệnh viện Phúc Khang Hạ Thành] Xin chào. Tôi đến nộp chi phí của Tần Tiểu Tiên ở phòng bệnh số 306. Chẳng phải là phí thuốc men đã nộp đủ rồi sao? Nộp đủ rồi? Đúng vậy. Ai nộp thế?

    Một cô họ Lý và một anh họ Bạch. Cô Lý, anh Bạch. Tôi có thể mạo muội hỏi một chút anh họ Bạch này tên là gì không? Bạch Chân Tướng. Bạch Chân Tướng. Mau lên, mau lên, phòng bệnh số 306, mau lên! Một, hai, ba. Một, hai, ba. Có phản ứng không?

    Không ạ. Làm lại. Chị! Một, hai, ba. Một, hai. Chị, chị cố gắng lên. Có phản ứng không? Chị! Không có. Một, hai, ba. Một, hai, ba. Có phản ứng không? Không có. Tiêm thuốc trợ tim. Chị! Vu Qua. Anh nói đi. Được. Lộ Đa, kế hoạch hoàn toàn thuận lợi.

    Gặp ở công ty nhé. Bạch Chân Tướng. Cậu có chuyện gì quan trọng nhất định phải nói vào lúc này thế? Tôi và Giám đốc Ngải sắp phải đi ký hợp đồng rồi. Cậu cứ tìm mọi cách ngăn cản, cậu có mục đích gì vậy? Nghe Bạch Chân Tướng nói xong đã.

    Giám đốc Ngải, tôi sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian. Việc tôi muốn nói liên quan mật thiết đến việc góp vốn của công ty. Cậu nói đi. Tất cả những chuyện này đều là âm mưu mà Giám đốc Ngao dày công sắp đặt. Âm mưu mà tôi sắp đặt?

    Bạch Chân Tướng, tôi và Tiểu Ngải đi bàn chuyện góp vốn, tôi là vì muốn tốt cho công ty Tam Hạnh. Tôi không giống với cậu. Cậu đúng là vô cùng có chính kiến đó. Ngày nào cũng chơi trò Bá Vương gì đó với người của phòng cậu. Bây giờ

    Cậu cần người ở tầng lớp quản lý phối hợp với cậu chơi trò chơi đó sao? Giám đốc Ngao, anh vẫn luôn câu kết với bên phía đầu tư, tìm đủ mọi cách mưu đồ, nhiều lần khiến Tam Hạnh rơi vào tình thế khủng hoảng.

    Khiến định giá doanh nghiệp của Tam Hạnh bị ép thấp xuống, rồi để bên phía đầu tư bắt đáy. Anh vơ vét ích lợi từ trong đó. Vu Qua chỉ là một quân cờ trong tay anh và con dê gánh tội mà thôi. Hôm nay anh ấy đến

    Chính là muốn nói thật tất cả những gì mà anh ấy đã trải qua. Vu Qua. Nói đi. Khái quát đơn giản bằng một câu nói nhé. Tôi vẫn luôn bị người khác uy hiếp. Chính là gã Bạch Chân Tướng này. Cậu ta vẫn luôn uy hiếp tôi.

    Cậu ta vẫn luôn ép buộc tôi nói ra những lời cậu ta đã bịa đặt sẵn. Giám đốc Ngải, đúng. Tôi đã làm một vài chuyện không tốt cho công ty. Tôi thừa nhận chuyện này. Nhưng cậu ta thì sao? Khi tôi đi làm ở công ty, cậu ta đã chèn ép tôi.

    Cậu ta đã nắm được điểm yếu của tôi, năm lần bảy lượt uy hiếp tôi. Nếu tôi không làm theo lời cậu ta nói, cậu ta sẽ tố cáo, vạch trần tôi với cảnh sát. Đúng là tôi đã đồng ý với cậu ta.

    Đồng ý với cậu ta là đến vu cáo hãm hại Giám đốc Ngao. Nhưng trong lòng tôi rất buồn. Tôi cũng có tình cảm với Tam Hạnh mà. Tôi cũng có tình cảm với đồng nghiệp đó. Tuy tôi đã đồng ý với cậu ta đi vu cáo hãm hại Giám đốc Ngao,

    Nhưng hôm nay tôi… tôi bắt buộc phải dũng cảm đứng ra, nói ra chân tướng sự thật. Chính là Bạch Chân Tướng uy hiếp tôi, nói ra lời nói dối do cậu ta bịa đặt sẵn. Các người diễn vở kịch gì thế? Vu Qua,

    Trong điện thoại của anh có chứng cứ ghi âm mà. Điện… Điện thoại của tôi hỏng mấy ngày rồi, hôm qua vừa mới sửa xong. Chứng cứ ghi âm gì? Đây này, đây này. Bạch Chân Tướng, đặc sắc đó. Tôi thật sự khâm phục cậu đó.

    Cậu thật sự là một nhân tài đó. Cậu tự biên tự diễn ra một vở kịch khôi hài như thế là để kéo dài thời gian đúng không? Một đạo cụ đã bị hỏng. Một nhân chứng phản bội. May mà Vu Qua còn có một chút lòng chính nghĩa cơ bản. Cậu muốn

    Gạt bỏ tôi ra khỏi công ty, để dễ chiếm vị trí của tôi đúng không? May mà giữa tôi và Tiểu Ngải có sự tin tưởng cơ bản nhất. Giám đốc Ngải, lần này Bạch Chân Tướng thật sự quá đáng rồi đó. Nếu vì chuyện này

    Làm lỡ việc ký hợp đồng của chúng ta, vậy thật sự là một trò cười lớn đó. Tôi đợi cô ở bên ngoài. Vậy… tôi cũng không làm lỡ thời gian của cô nữa, Giám đốc Ngải. Về việc Bạch Chân Tướng vu cáo hãm hại Giám đốc Ngao, nếu cô cần,

    Cứ tìm tôi bất cứ lúc nào. Tôi đến hỗ trợ cô điều tra. Đây là của Ưu Điểm đúng không? Không ngọt bằng của C+. Điện thoại. Cảm ơn. Vừa mới sửa xong. Giám đốc Ngao, cô phải tin tưởng tôi. Không cần nói nhiều nữa.

    Trong khoảng thời gian ngắn cũng không nói rõ chuyện này được. Tôi biết, trong mắt cậu tôi tuyệt đối không phải loại lãnh đạo không phân biệt được thị phi. Với sự hiểu biết của tôi về cậu, cậu cũng không phải loại tiểu nhân giở trò sau lưng. Mặc dù hai chúng ta

    Vô cùng tin tưởng đối phương, nhưng Tam Hạnh đã không còn nhiều thời gian và cơ hội nữa rồi. Trước mắt, tôi bắt buộc phải đưa ra quyết định. Có thể tạm hoãn ký hợp đồng không? Tôi đã hẹn thời gian xong cả rồi. Chuyện ký hợp đồng

    Rốt cuộc là tốt hay xấu đối với Tam Hạnh, tôi sẽ suy xét nghiêm túc. Tam Hạnh bắt buộc phải đi tiếp. [Bệnh viện Phúc Khang Hạ Thành] Bác sĩ, chị gái tôi thế nào rồi? Trước mắt tạm thời đã thoát khỏi nguy hiểm rồi, nhưng vẫn cần tiếp tục quan sát.

    Không được lạc quan quá mức. Tình trạng hiện tại của bệnh nhân rất không ổn định. Không thể chịu bất cứ kích thích từ bên ngoài nào nữa. [Không thể chịu bất cứ kích thích từ bên ngoài nào nữa.] Kích thích? [Cô Lý, anh Bạch.]

    Tại sao Vu Qua lại đột nhiên phản bội chứ? Trong thời gian một buổi tối anh ta đã nghĩ những gì? Bây giờ chứng cứ trong tay Vu Qua cũng bị hủy rồi. Thật sự là nói mà không có bằng chứng rồi. Anh ta là một người thông minh.

    Ở trong tình cảnh như này, sao anh ta lại từ bỏ lợi thế duy nhất trong tay mình chứ? Điện thoại hỏng rồi, vậy thì ở những nơi khác nhất định có bản dự phòng. Không phải chứ? Chỉ có một cách đó thôi à? Chúng ta bắt buộc phải biết được

    Rốt cuộc trong đầu anh ta đang nghĩ gì. Bạch Chân Tướng, anh đi… 9 giờ 12. Giám đốc Bạch, chúng ta đã quay lại vào mốc thời gian khó xử. Chỉ quay lại sớm hơn một phút, không làm được việc gì cả. Hai người muốn làm gì

    Mà còn phải đối chiếu đồng hồ thế? 9 giờ 12. Đúng, rất chuẩn đó. Chào hai vị giám đốc. Đi nào, họp thôi. Bạch Chân Tướng, anh đi… Cậu ta ép buộc tôi vu cáo hãm hại Giám đốc Ngao, nhưng hôm nay tôi bắt buộc phải dũng cảm đứng ra,

    Nói ra chân tướng sự thật. Chính là Bạch Chân Tướng uy hiếp tôi, nói ra lời nói dối mà cậu ta đã bịa đặt sẵn. Giám đốc Ngải, lần này Bạch Chân Tướng thật sự quá đáng rồi đó. Nếu vì chuyện này làm lỡ việc ký hợp đồng của chúng ta,

    Vậy thật sự là một trò cười lớn đó. Tôi đợi cô ở bên ngoài. Vậy… tôi cũng không làm lỡ thời gian của cô nữa, Giám đốc Ngải. Điện thoại. Cảm ơn. Vừa mới sửa xong. Tôi… Giám đốc Ngải, tôi biết là cô tin tôi.

    Tôi cũng biết cô đã hẹn thời gian từ sớm rồi, nhưng vẫn hy vọng cô suy nghĩ cẩn thận một chút việc có thể tạm hoãn ký hợp đồng hay không. Việc ký hợp đồng, tôi sẽ suy nghĩ nghiêm túc. Vào thời khắc quan trọng

    Vòng lặp thời gian và Vu Qua đều xảy ra vấn đề như nhau. Trước giờ mốc thời gian của vòng lặp thời gian đều không thể khống chế được mà. [Giám đốc Ngải: Kế hoạch thuận lợi, ký hợp đồng thành công!] Thành công rồi à? Anh… anh sao thế? Chúng ta tiếp tục.

    Tôi nhìn thấy tương lai rồi. Chúng ta có thể thay đổi chuyện này. Tiếp tục. Vẫn tiếp tục à? Nhưng cho dù quay lại một mốc lý tưởng trong vòng lặp thời gian, nhưng cũng không nhất định thật sự có thể thay đổi. Ngộ nhỡ có tác dụng phụ thì sao?

    Cây hạnh phúc chết khô. Tiểu Bạch gãy chân. Anh mất tiếng. Nếu nghiêm trọng hơn nữa, tôi lo cho sự an toàn của anh. Mốc thời gian trong vòng lặp thời gian là không xác định. Vậy nên vẫn có khả năng thành công. Chúng ta tiếp tục thử.

    Bây giờ Vu Qua hoàn toàn mang tâm lý của một con bạc. Người có thể đánh bại con bạc chỉ có con bạc thôi. Cô đừng lo lắng nữa. Tiếp tục. Bạch Chân Tướng, anh đi… Hơn 9 giờ rồi. Cũng không làm gì hết. Làm lại đi. Bạch Chân Tướng.

    Tôi đang chuẩn bị gọi cho anh đây. Anh cũng dậy sớm thế à? Cuối cùng chúng ta cũng quay về rồi. [Tốt quá rồi.] [Lần này mốc thời gian trong vòng lặp thời gian vô cùng lý tưởng.] Bây giờ tôi lập tức đi tìm Vu Qua. Cô đến công ty đợi tôi.

    [Khi Vu Qua xác nhận và chứng minh C+,] đã cống hiến hai màn biểu diễn đẳng cấp Ảnh đế. Tôi sợ anh ta lại làm ra chuyện gì khác. [Nhưng mà,] [tôi đột nhiên nghĩ ra một kế.] [Giám đốc Ngao lợi dung Vu Qua phản bội,] [tương kế tựu kế.]

    Hay là chúng ta cũng tương kế tựu kế? Chúng ta chia ra hành động. Anh đi kìm chân Vu Qua. Cô đi làm gì? Bắt giặc phải bắt vua trước. Tìm thấy chưa? Tôi tìm rồi. Khắp nhà đều không có. Trời ạ! Anh ấy đã bị sa thải rồi

    Còn giả bộ đi làm mỗi ngày. Đang diễn kịch à? Chúng tôi cũng không ngờ, thầy Vu lại làm ra chuyện như này. Chuyện này làm liên lụy tới rất nhiều đồng nghiệp vô tội, vậy nên mới mạo muội đến đây làm phiền chị. Muốn để chị khuyên anh ấy,

    Bảo anh ấy tự thú, chủ động cung cấp chứng cứ. Nhưng thế mới có thể giảm nhẹ hình phạt. Giảm nhẹ hình phạt? Không thể nào, không thể nào. Anh ấy phạm phải tội nghiêm trọng nhất trong nhà. Tội trong nhà? [Luật Yêu vợ] Luật Yêu vợ, tội lừa gạt vợ.

    Bị sa thải rồi còn giả bộ đi làm mỗi ngày, hơn nữa tiền mua túi xách cho tôi hóa ra đều dùng những khoản tiền tham ô. Tuy những chiếc túi xách này đều vô tội, nhưng anh ấy lừa tôi nói đó là tiền kiếm được do chơi cổ phiếu.

    Biết luật mà còn phạm luật, to gan lớn mật. Đúng. Hành vi này của đàn ông thật sự là tội không thể tha. Có vài người đàn ông trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu. Khi thích chị thì nói lời ngon tiếng ngọt với chị, dỗ dành cho chị vui.

    Lúc không thích chị thì đối xử lạnh lùng với chị. Khi chị toàn tâm toàn ý chuẩn bị mở cửa trái tim mình, ở bên cạnh anh ta, anh ta lại chùn chân, sợ hãi. Loại hành vi này không… Không đúng. Loại hành vi vô trách nhiệm này thật sự quá đểu rồi.

    Mặc dù tôi cảm thấy người cô nói hình như không phải Vu Qua, nhưng với tư cách là người phụ nữ từng chịu tổn thương, tôi hiểu cô. Giám đốc Bạch đích thân chạy đến nhà đón tôi, sợ tôi lâm trận bỏ trốn à? Tôi tin là anh đã nghĩ kỹ rồi.

    À thì… chị khoan hãy khóc. Chị nghe tôi nói trước đã. Nếu bây giờ không ghìm cương ngựa trước vực thẳm, hậu quả sẽ vô cùng vô cùng nghiêm trọng đó. Vậy tôi phải làm thế nào? Tự thú. Bây giờ tự thú có thể kịp thời ngăn chặn tổn thất,

    Né tránh rủi ro, cũng là thời khắc cuối cùng có thể cứu anh ấy. Tự… tự thú? Ngồi tù? Vậy có phải là mỗi tuần tôi đều phải đưa cơm cho anh ấy một lần không? Mặc dù tôi thích túi xách, nhưng tôi cũng lo anh ấy xảy ra chuyện.

    Anh ấy mà xảy ra chuyện thì cái nhà này của tôi sẽ không còn nữa. Cô nói xem có phải đầu anh ấy có vấn đề không? Cô chắc chắn anh ấy để bản chứng cứ dự phòng ở nhà à? Món đồ quan trọng như thế

    Anh ấy chắc chắn sẽ không mang theo bên người đâu. Nhưng tôi đã tìm khắp nhà một lượt rồi. Đều không có. Anh ấy có chỗ nào giấu quỹ đen không? Cô biết điều thứ hai trong gia pháp của nhà chúng tôi là gì không? Nghiêm cấm chồng giấu quỹ đen.

    Đây là giới hạn của tôi đó. Nếu anh ấy dám giấu quỹ đen, tôi sẽ ly hôn với anh ấy. Tôi cảm thấy, anh ấy không trung thành với Tam Hạnh, nhưng đối với chị, tôi thấy là không dám, không dám đâu. Vậy… Món đồ quan trọng như thế

    Anh ấy chắc chắn sẽ để ở nơi an toàn nhất. Nhưng nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất. Có nơi nào mà thầy Vu cảm thấy nguy hiểm, không dám đụng vào không? Cái tủ kia. Nếu anh ấy dám đụng vào cái tủ đó,

    Tôi sẽ chặt tay anh ấy. [Túi xách?] [Có lẽ cái nhà này] [vẫn còn một nơi quan trọng nhất chưa tìm.] Cái… cái đó cẩn thận một chút. Vở kịch khôi hài này chính là một trò cười. Nếu như vì một vở kịch khôi hài như này

    Mà làm lỡ việc ký hợp đồng của chúng ta, đó mới là trò cười lớn hơn đó. Tiểu Ngải, tôi đợi cô ở bên ngoài. Tôi cũng cáo từ đây, Giám đốc Ngải. Hai vị đợi một chút. Âm tần này được xuất ra từ USB ở nhà Vu Qua.

    Mọi người có thể nghe thử. [Tên họ Ngao kia,] [anh còn mặt mũi mà gọi điện thoại cho tôi à.] [Tôi nói cho anh biết.] [Bạch Chân Tướng đã phát hiện ra quan hệ giữa hai chúng ta rồi.] [Anh không thoát khỏi liên can đâu.]

    [Tôi sắp toi đời rồi, anh cũng toi đời luôn thôi.] [Vậy tại sao anh lại nhận điện thoại của tôi?] [Anh trực tiếp tố cáo tôi chẳng phải là được rồi sao?] [Anh lén ghi âm cuộc nói chuyện của chúng ta trước.] [Đã vi phạm nguyên tắc giữa chúng ta.]

    [Tôi đương nhiên sẽ không tin tưởng anh nữa.] [Bây giờ anh chỉ có thể có được] [lợi ích mà anh muốn từ chỗ tôi thôi,] [nếu anh bắt tay với tôi.] [Anh hiểu ý tôi chứ?] [Nghĩ xong thì gọi lại cho tôi.] Đây là đoạn ghi âm mới nhất tối qua.

    Tổng cộng là 105 đoạn. Có thể quay ngược lại sớm nhất vào lúc trước khi Giám đốc Bạch vào công ty. Giám đốc Bạch, tạm dừng việc góp vốn này trước đã. Tất cả chứng cứ đều giao cho phía cảnh sát xử lý. Tôi đã xác nhận toàn bộ nội dung rồi.

    Anh Ngao. Thực ra tôi vẫn hoài niệm thầy Vu khi còn là đồng nghiệp lúc trước. Khả năng tiên đoán của anh càng ngày càng chuẩn rồi. Lần này may mà có anh. Chứng cứ mấu chốt là do cô lấy được từ chỗ vợ Vu Qua.

    Công lao của cô lớn hơn một chút. Giám đốc Bạch, tôi có vài lời muốn nói với anh. Có tiện qua bên kia nói không? Bởi vì vòng lặp thời gian, chúng ta bị buộc lại với nhau. Sau đó lúc trước tôi đã nói vài lời khiến anh hiểu lầm.

    Bây giờ tôi biết rồi, anh vẫn là Giám đốc Bạch tuyệt đối lý tính kia. Sau này tôi vẫn là nhân viên của anh. Vậy nên để cuộc sống của chúng ta quay về quỹ đạo vốn có là được rồi. Tôi biết rồi. Điều tôi muốn nói chỉ có vậy thôi.

    Lý Lộ Đa, người ta đã từ chối cô một cách trực tiếp như thế rồi, cô còn ôm hy vọng gì chứ? Xin chào, bác tài. Đến đường Thái Ma khu Nam. Giám đốc Bạch, chuyện của Giám đốc Ngao kết thúc rồi, có phải là anh phải xử lý

    Chuyện giữa anh và chị Lộ Đa không? Giữa anh và Lý Lộ Đa không có chuyện gì cả. Cái gì gọi là không có chuyện gì hả? Bạch Chân Tướng, tôi là Quách Tiểu Lai. [Có rất nhiều lời] [tôi đã kìm nén trong lòng rất lâu rồi.]

    [Hôm nay tôi bắt buộc phải nói rõ.] Rốt cuộc là anh có ý gì vậy? Anh đối xử với Lý Lộ Đa nhà chúng tôi lúc lạnh lúc nóng, lúc gần lúc xa. Thừa nhận bản thân thích một người khó đến như thế sao? [Một người đàn ông trưởng thành]

    [sao lại hèn nhát như thế chứ?] [Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra] [giữa hai người xẹt điện tóe lửa] [bắn tung tóe như thế,] [chỉ có một mình anh không dám thừa nhận.] Một người đàn ông trưởng thành lại hèn nhát như thế. Còn nữa,

    [tôi không biết anh có nỗi niềm gì khó nói,] [nếu anh không thích cậu ấy,] [thì anh trực tiếp nói rõ với người ta.] Nếu anh thích cậu ấy, thì anh không được làm tổn thương cậu ấy, hiểu chưa? Cảm ơn.

    Không phải chứ, anh hiểu rõ những điều tôi nói với anh chưa? Cái gì gọi là cảm ơn hả? Anh cảm ơn tôi cái gì? Tôi nói với anh một câu cuối cùng nhé. Nếu anh dám làm tổn thương Lý Lộ Đa, tôi sẽ làm tổn thương Bạch Vô Khuyết.

    Bây giờ tôi sẽ đi tìm Lộ Đa. Chúc mừng em. Trở thành người thứ hai được Giám đốc Bạch nói cảm ơn trên thế giới này. Anh trai anh, mặc dù EQ rất thấp, nhưng IQ cũng tạm được đó. Chắc anh ấy sẽ hiểu thôi. Người thứ hai? Người thứ nhất là ai?

    Có thể là ai được chứ? Đi thôi. [Lý Lộ Đa] Lộ Đa? Bạch Chân Tướng! Lộ Đa! Thế nào hả Bạch Chân Tướng? Cảm nhận được cảm giác suýt nữa mất đi người mình yêu quý chưa? [Đừng vội, mười phút nữa thôi]

    Những điều anh cảm nhận được khi nãy đều sẽ thành sự thật. [Nào, tôi làm mẫu cho anh một chút nhé.] Chỉ cần tôi kéo nhẹ sợi dây thừng này, Lộ Đa sẽ… Tôi cho anh nhìn thử cao đến mức nào. Thời gian. [4 giờ 4 phút.]

    [Vậy thì 4 giờ 14 phút sẽ…] Cậu nghe tôi nói. Chuyện này không liên quan đến Lộ Đa. Cậu đừng làm hại người vô tội. Người vô tội? Lẽ nào chị gái tôi không phải người vô tội sao? [Tất cả những gì tôi đã chịu,]

    [tôi phải để anh cảm nhận hết một lượt.] Vậy cậu tính toán sai rồi. Cậu muốn lấy tất cả những người tôi yêu nhất để uy hiếp tôi đúng không? Những giữa tôi và Lý Lộ Đa không hề có quan hệ gì cả. Cô ấy chỉ có thể được tính là

    Một cấp dưới bình thường không có gì đặc biệt mà thôi. [Bây giờ cậu hại cô ấy,] đối với tôi mà nói nhiều nhất chỉ cần xử lý rủi ro về quan hệ công chúng của Tam Hạnh thôi. Còn cả vấn đề bồi thường cho người nhà cô ấy.

    Ngoài những điều này, trong lòng tôi không hề có gợn sóng gì cả. Cậu thả cô ấy đi. Thế nào? Biểu cảm vừa rồi không phải là không quan tâm đâu. Tiểu Thần, cậu nghe tôi nói, cậu bình tĩnh chút đi. [Tất cả mọi chuyện không liên quan gì đến Lộ Đa cả.]

    [Nếu cậu muốn trả thù thì hãy tìm tôi.] Người đáng chết là tôi. Cậu nói tôi nghe, bây giờ cậu đang ở đâu? Bạch Chân Tướng, tôi không biết hiện tại mình đang ở đâu. Nhưng hình như là một tòa bỏ hoang… Tôi cho anh nhìn thử cao đến mức nào. Thời gian.

    [Thời gian Lộ Đa và mình tách khỏi nhau] [chỉ có nửa tiếng.] [Số lượng tòa nhà lớn] [có thể dẫn đến sau khi bị bắt cóc…] [Nhưng vừa rồi lại nghe thấy tiếng động cơ máy bay.] Bác ơi, bác ơi. Phiền bác giúp cháu một việc. Bác mắng cháu một câu.

    Tôi mắng… tôi mắng cái gì chứ? Mắng là cháu đi chết đi. Đồ thần kinh! Không phải câu này, không phải câu này. Nhưng cảm xúc thì đúng rồi. Đầu óc cậu có vấn đề à? Không phải, cháu cầu xin bác, cháu không còn thời gian nữa. Mau lên ạ!

    Cái gì? Cái gì? Bảo cháu đi chết. Mắng câu nào? Bảo cháu đi chết. Cậu… cậu đi chết đi! [4 giờ 4 phút.] [Trong phạm vi này,] [tòa nhà có độ thích hợp cao xung quanh đây] [chỉ có sáu tòa.] [Vừa rồi mặt trời chiếu vào phần lưng của Lộ Đa.]

    [Bây giờ là 4 giờ 4 phút chiều.] [vào tháng sáu tại Bắc bán cầu.] [Mặt trời xuống núi ở phía Tây Bắc.] [Có ba tòa nhà phù hợp điều kiện.] [Nghĩ thêm xem, nghĩ thêm xem.] [Đúng rồi, đúng rồi.] [Còn có tiếng động cơ máy bay.] [Vậy chính là…]

    Cậu là Tiểu Thần, đúng không? Chị tỉnh rồi à? Không phải chứ. Sao tôi lại ở đây? Để Bạch Chân Tướng đến đây. Bác tài, hình như con đường này không đúng đâu. Tiểu Thần. Chuyện của chị cậu không phải lỗi của Bạch Chân Tướng.

    Là Giám đốc Ngao sai khiến ở sau lưng. Cậu đừng xúc động, đừng làm chuyện sai trái. Chị im miệng! Tất cả đều do Bạch Chân Tướng làm. Đều do anh ta hại. Chỉ cần chị ở đây thì anh ta sẽ xuất hiện. Chỉ cần anh ta xuất hiện,

    Là tôi có thể tận tay giết anh ta. Tôi muốn xem thử với IQ của anh ta cần bao lâu mới có thể tìm được chỗ này. Tôi muốn để anh ta lo lắng thêm một lát. [Với độ cao mà điện thoại quay được khi nãy,] [ước lượng bằng mắt]

    [thì số tầng của cả tòa nhà chắc không cao hơn mười tầng.] Bạch Chân Tướng! Bạch Chân Tướng! Đừng đánh nữa! Tiểu Thần, dừng tay! Buông ra! Buông ra! Dừng tay! Lộ Đa! [Phòng Phẫu Thuật] Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Xin hãy bớt đau buồn. Tiểu Bạch,

    Bảo anh đi chết đi. Anh à. Nói anh đi chết đi. Anh, anh đừng như thế. Đừng nói lời vô ích nữa. Bảo anh đi chết là được rồi. Không kịp rồi. Tiểu Thần, đúng là tôi có trách nhiệm trong chuyện của Tiểu Tiên. Tôi có thể hiểu được tâm trạng của cậu.

    Nhưng chuyện này không liên quan gì đến Lộ Đa cả. Bây giờ hai chúng ta đều bình tĩnh lại, nói chuyện nghiêm túc, được không? Được thôi. Anh muốn nói gì? Tiểu Thần. Tiểu Thần! Đừng mà! [Lần này không được thì để lần sau.] [Cho dù là một vạn lần,]

    [anh cũng phải để em sống tiếp.] Lộ Đa!