Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Người Hoa Thành à? Đạn găm vào xương bả vai cậu, không tổn thương đến nội tạng. Cậu chảy rất nhiều máu. Hôn mê suốt ba ngày, chắc cũng đói rồi nhỉ? [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 5] Anh Long, mau đi thôi! Anh Long!
[Sản phẩm số một] Sao lại có cảnh sát ở đây? Ai báo cảnh sát vậy? Đi thôi, lên xe! Cậu điên à? Ra tay. Gọi cho Davy. Alô, anh Long à? Rút lui. [Tạm đóng cửa] Sao lại có cảnh sát? Là Sampo, cậu ta khai kho hàng đó ra.
Sao Sampo lại biết số hàng đó ở đâu? Cậu ta là gián điệp. Hôm đó, sau khi tôi gặp Sampo ở quán bar, chắc chắn cậu ta đã theo dõi tôi. Ý cậu là Sampo biết rõ số hàng đó ở đâu mà không tự đi lấy
Là để dụ chúng ta xuất hiện ư? Đây là mánh khóe lũ gián điệp thường dùng mà? Anh nghĩ kĩ thử xem, tại sao hôm ấy, anh vừa giành mất quán bar của cậu ta xong là cậu ta đã tới tìm anh luôn? Đừng nói những lời vô ích nữa!
Sao phải đốt đống hàng đó? Anh nghĩ tôi muốn sao? Anh hút ma túy đến ngớ ngẩn rồi à? Đó là tâm huyết suốt năm năm của tôi, tôi đã đánh đổi mạng mình vì nó. Nếu cảnh sát coi nó là chứng cứ, anh thử nói cho tôi biết phải làm sao đây?
Anh chị đến ăn ạ? Mời vào. A Tường, cậu là cảnh sát chứ không phải con bạc, cậu không thể nghĩ gì làm nấy được! Cậu hành động mạo hiểm có nghĩ tới hậu quả không? Lão Lục, anh cứ để cậu ta đi đi, đã bao nhiêu cảnh sát hy sinh rồi,
Mất thêm cậu ta cũng chẳng sao. Cậu đang nói gì đấy? Đi ra đi. Tôi nói với cậu này, nếu cậu cứ mạo hiểm mù quáng như vậy, ngộ nhỡ một ngày có sơ suất, tôi nói là ngộ nhỡ, thì mọi kế hoạch của chúng ta coi như công dã tràng.
Mọi nỗ lực của chúng ta coi như uổng phí. Thôi được rồi, tôi xin lỗi hai người. Tôi biết mình quá độc đoán, nhưng tôi làm vậy cũng chỉ vì bất đắc dĩ thôi mà. Cậu tự giải thích với tổ trưởng Quý đi. Cậu có ý gì vậy? Hào,
Cậu định nộp báo cáo này lên thật sao? Đừng quên hai ta đang làm gì, chúng ta đang trợ giúp cho công việc của A Tường, cậu mách lẻo làm gì? Chuyện này chấm dứt ở đây, chỉ ba chúng ta biết. Tôi sẽ soạn lại bản báo cáo này cho cậu. Phải rồi,
Anh phải viết thêm một chuyện vào báo cáo. Chuyện gì? Nói đi. Tôi nghi ngờ một phần lô heroin năm xưa đang nằm trong tay Liêu Vĩnh Gia. Nghi ngờ? Cậu có bằng chứng thực tế không? Vốn dĩ tôi đã có cơ hội xác minh.
Liêu Vĩnh Gia sai tôi đưa Lương Long đi kiểm hàng, đến kho tôi mới phát hiện hàng đã bị tráo, cũng có nghĩa không còn cơ hội xác minh rốt cuộc lô hàng này có phải của Kuntuo không. Ai làm? Vu Thăng Hải. Tôi nói từ trước rồi mà!
Đáng ra phải khống chế hắn! Thôi được rồi, được rồi, nói vậy vào lúc này thì có ích gì. Trước hết hãy nghĩ xem, tiếp theo đây, ta phải đối mặt với những gì đã. Trông vẻ bối rối của cậu kìa. Nói đi, lại gặp phải chuyện phiền phức gì rồi?
Không ngờ cô ấy ở lại Hoa Thành mãi không chịu đi, vẫn tiếp tục điều tra sự việc năm năm trước. Liêu Vĩnh Gia đã lôi cô ấy nhập cuộc để tôi dễ dàng tiếp cận Lương Long hơn rồi. Có cần kể cho cô ấy nghe sự thật không? Không được,
Không thể mạo hiểm như vậy. Cô ấy đã mất tôi một lần, không thể có lần thứ hai nữa. Cậu là người tráo hàng phải không? Trần Mạch ham sống sợ chết, gặp phải tình huống nguy hiểm như vậy mà cậu ta vẫn không đưa hàng cho Lương Long,
Dường như chuyện này hơi bất hợp lý. Đúng, là tôi làm. Là một cảnh sát, phản ứng đầu tiên của tôi nói với tôi không thể giao thứ đó cho tội phạm ma túy. Thứ đó đâu? Tôi đốt rồi. Sao cậu không nghĩ tới việc bàn trước với tôi?
Cậu đốt sạch hàng như vậy sẽ khiến rất nhiều người bỏ mạng đấy. Tôi chỉ biết nếu thứ đó được mang ra buôn bán, sẽ có nhiều người phải chết hơn. Cậu ta tới rồi. Sao lại hãm hại tôi? Tôi suýt chết đấy, ông có biết không? Tay tôi, tay tôi! Tay! Tay!
Đau! Đau quá! Đau! Đau! Đau! Thôi, bỏ đi. Không phải ông bảo có 100kg heroin sao? Hàng đâu? Đi đâu mất rồi? Nói gì đi chứ! Đây là trách nhiệm của tôi, xin lỗi cậu. Anh có ý gì? Cảnh sát Vu, đừng lừa cậu ta nữa. Để tôi nói đi.
Chúng tôi không hề có 100kg heroin. Vậy tại sao hôm qua ông lại đồng ý để tôi đi? Ông cũng điên rồi à? Tôi mà không nói vậy thì làm sao cậu chuyên tâm đưa Lương Long tới kho hàng được? Giờ cậu là gián điệp. Tôi không thể giải thích trước với cậu
Mọi chuyện có thể xảy ra được. Có những lúc cậu phải tùy cơ ứng biến, nhưng tôi tin vào năng lực của cậu. Tôi cũng không nghĩ hôm nay Lương Long sẽ ra tay với cậu. Ông nói hắn không ra tay là hắn sẽ làm vậy thật sao? Hắn chơi ma túy đấy,
Hắn bị điên, điên đấy! Một kẻ có thể thay thế vị trí trùm ma túy của Palla chắc chắn phải có một thước đo trong lòng. Thước đo này có thể đo đạc cân nhắc mọi chuyện hắn làm. Cậu đừng nhìn nhận hắn đơn giản như vậy.
Vẻ lỗ mãng, nông nổi, thô bạo, nóng nảy thường ngày của hắn đều là do hắn cố tình giả vờ. Nhưng quả thực lô hàng đó rất quan trọng với hắn. Tuy vậy, chúng không quan trọng bằng một thứ. Thật ra hắn cần một người thực hiện giao dịch.
Tên thực hiện giao dịch trước đó không ổn. Sau này, tôi hy vọng người đó là cậu. Dù sao lần nào ông cũng phân tích mạch lạc đâu ra đấy, tôi thấy các người đang gài bẫy tôi, lúc nào cũng nói một đằng làm một nẻo. Được thôi,
Các người cứ đùa giỡn tôi đi. Đùa giỡn đến khi tôi chết. Để tôi chết là được. Nhưng tại sao lần nào cậu cũng có thể biến nguy thành an? Anh nói vậy có ý gì? Tôi không… Đủ rồi. Dù sao đi chăng nữa hôm nay cậu ấy vẫn gặp Lương Long.
Ngoài ra, chúng tôi đã loại bỏ Sampo rồi. Nhưng vẫn còn một chuyện chưa làm được. Đó là, Trần Mạch à, giờ cậu phải cho Lương Long chút lợi lộc, coi như bồi thường cho lô hàng bị mất. Cậu phải chứng minh giá trị của mình với Lương Long.
[Hãy làm theo lời chúng tôi.] [Khiến hàng của Lương Long phủ khắp thị trường Hoa Thành.] Sao rồi? [Tôi muốn địa bàn của Lương Long mở rộng đến mức uy hiếp tới Đại Khôi.] Còn không cảm ơn anh Tường đi? Cảm ơn anh Tường! Cảm ơn anh Tường! Cảm ơn anh Tường!
Cảm ơn anh Tường! Cảm ơn anh Tường! Cảm ơn anh Tường! Cảm ơn anh Tường! Sao trước đây anh lại giúp tôi? Tôi không giúp cậu, tôi chỉ giúp chính mình thôi. Giấu giếm chứng cứ, vi phạm quy tắc cảnh sát. Bớt một kẻ biết chuyện chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
Thật ra cậu đốt mất hàng, tôi nên cảm ơn cậu mới đúng. Như bây giờ không phải rất tốt sao? Coi như chúng ta là những người bạn có bí mật của riêng mình rồi, tôi sẽ giữ bí mật này giúp cậu. Tôi thì có bí mật gì?
[Sau giao dịch thế kỷ năm năm trước,] [thị trường ma túy Đông Nam Á lại được cải tổ.] [Lương Long] [Sau một thời gian giấu nghề,] [bằng nguồn vốn khổng lồ,] [Wan Chuan] [Cảnh sát Wu Leong Chee] [băng Nam Á đã nhanh chóng thâu tóm]
[phần lớn thị trường Xiêm Thành và Hoa Thành.] [Từng có lời đồn rằng] [băng Nam Á sẽ cùng Kuntuo] [mở ra giao dịch thế kỷ tiếp theo.] [Còn Đại Khôi] [sẽ trở thành khâu quan trọng nhất] [trong cuộc giao dịch thế kỷ này.] Anh cứ suy nghĩ kĩ đi,
Có phải bắt anh bán con đâu, chỉ là vài con lợn thôi mà! Anh Hùng, tôi sẽ không bán bất cứ thứ gì ở đây. Anh biết họ làm nghề gì rồi mà, chúng ta không đắc tội nổi đâu. Chính vì biết họ là con người thế nào
Nên tôi mới không tiếp tay cho họ đầu độc xã hội này. Thôi được rồi, được rồi. Anh nghe tôi nói này, mở cửa đi. Không được! Thôi được rồi. Không được đâu, anh Hùng! Anh Hùng, anh Hùng, không được! Không được! Triển Hùng! Thật là!
Cứ nhùng nhằng thế này còn ra thể thống gì. Tôi chỉ muốn biết rốt cuộc anh hay anh ta là chủ chỗ này? Đại Khôi, thế này đi. Anh đợi thêm một lát. Tôi sẽ bàn bạc lại với họ. Chúng ta là công dân tuân thủ pháp luật,
Đang tiến hành một giao dịch hợp pháp. Để giúp giao dịch này trở nên công bằng hơn, tôi bằng lòng mua lợn của anh với giá cao hơn giá thị trường 20%. Vừa công bằng vừa hợp lý. Thịt lợn của chúng tôi là để ăn
Chứ không phải để các người giấu ma túy. Đây là phiếu điểm của con trai anh nhỉ? [Phiếu điểm] Thành tích khá đấy. Tôi nghĩ chắc chắn thằng bé sẽ có tương lai xán lạn hơn. Chứ không nên bị kẹt ở đây giống anh, suốt ngày làm bạn với lợn. Anh Đại Khôi,
Anh ấy chỉ biết nuôi lợn thôi, không có học thức đâu. Anh tránh ra đi. Anh Khôi, nguôi giận nhé. Thế này đi, để tôi quyết định giúp họ. Tất cả lợn của Trại chăn nuôi Triển Hùng, anh thích con nào thì cứ việc dùng, được chứ? Kiểm kê đi,
Để lợn giống lại cho họ. Con trai anh về rồi à? Mất hết tiền thì đương nhiên phải về rồi. Tốt lắm. Với đầu óc của con trai anh thì không nên đi khởi nghiệp mà cứ ngoan ngoãn ở đây nuôi lợn mới đúng. Phải chứ?
Tiếp theo đây, nhiệm vụ của anh trở nên nặng nề rồi đấy. Tôi vẫn phải làm việc cho cậu sao? Đơn giản thôi, quản lý thằng con anh tử tế là được, Hy vọng lần này nó không tiếp tục gây phiền phức cho bọn tôi, được chứ? Chuyện gần đây
Được bên ngoài bàn tán xôn xao. Chắc chắn mọi người cũng nghe tin rồi chứ? Không ngờ cháu ngoại tôi lại là gián điệp của cảnh sát. Nó chọn hợp tác với cảnh sát, khai thông tin nguồn hàng của chúng ta ra.
Về phần nó còn khai báo bao nhiêu thông tin với cảnh sát thì hiện tại vẫn chưa rõ. Cũng may nó không có bằng chứng thực tế về chúng ta. Nhưng nhằm đảm bảo an toàn, tôi đề nghị trước khi cảnh sát điều tra ra đầu đuôi sự việc,
Ta phải nhanh chóng chuyển lô hàng Kuntuo để lại cho ông Thái. Còn về phần sau đó phải xử lý lô hàng thế nào thì tự ngài Thái sẽ lo. Anh Khôi, ta mà chuyển đi thì chẳng khác nào nhường thị trường cho Lương Long. Đúng vậy,
Em nghe nói lần này Sampo gặp sự cố chính là vì Lương Long. – Đúng thế. – Đúng vậy đấy. Chúng ta có rút lui thì cũng phải xử lý Lương Long trước. – Đúng vậy! – Đúng! Xử lý hắn. Các cậu đúng là rất coi trọng Lương Long.
Dù cậu ta năm lần bảy lượt nhăm nhe chúng ta nhưng chuyện lần này thật sự không liên quan tới cậu ta mấy. Đại ca, không phải hắn thì là ai được? Lạc Tường. – Cậu ta lại trở về rồi. – Lạc Tường? Không được bỏ trứng vào cùng một giỏ, vậy nên,
Ban đầu, tôi chia chúng ra, giấu ở những chỗ khác nhau. Giờ trong tay mỗi người các cậu có một lá bài. Mỗi lá bài, [đều có vị trí cụ thể.] [Tôi cho các cậu một ngày] [để chia nhau ra tìm.] [Chiều mai, tôi muốn nhìn thấy tất cả số hàng]
[trên chiếc bàn này.] Giới thiệu với cậu, đàn em của Đại Khôi, Hầu Tử. Một mạng lưới ma túy thành công gồm bốn bước chọn, mua, vận chuyển, tiêu thụ. Nhưng sự xuất hiện của cậu đã cho tôi một gợi ý mới, đó là thêm một bước ở giữa, cướp.
Anh định cướp hàng của họ? Anh Long! Anh Long, thả tôi ra! Anh Long! Chào, đã nghĩ xong chưa? Lò mổ, một lò mổ gần Đông An, sông Lương Công. Chắc chắn chứ? Chắc chắn! Thả tôi xuống đi, anh Long! Thả tôi xuống! Được rồi. Tôi chỉ có thể làm vậy
Để ngày mai thuận lợi cướp được lô hàng kia. A Tường, cậu đừng thấy tội lỗi quá, chắc chắn thằng nhóc này là người của băng Nam Á. Giám đốc, anh tìm tôi ạ? Nào, ngồi đi. Chuyện là thế này, trước mắt cô hãy gác lại nghiệp vụ bảo hiểm
Của tòa cao ốc mới xây xong. Tôi phải tốn rất nhiều công sức cho hợp đồng này mới hẹn gặp được sếp Khương. Tôi biết, quyết định này rất không công bằng với cô. Nhưng sếp Khương chỉ đích danh Phương Phương tiếp tục thương lượng. Vì lợi ích của công ty,
Cô hãy suy nghĩ kĩ càng đi. Giám đốc, tôi thật sự rất cần tiền, tôi rất cần hợp đồng này. Tôi biết cô rất nỗ lực, cô cũng là người có chuyên môn xuất sắc nhất, nhưng điều quan trọng nhất với người làm trong ngành bảo hiểm như chúng ta
Là lấy được lòng tin của khách hàng. Cô không đầu tư cho bản thân. Cô hãy học Phương Phương, đầu tư thêm cho ngoại hình, bề ngoài của mình, như vậy mới chiếm được lòng tin của khách hàng. Cố lên! Cố lên nhé! Phương à,
Cô và sếp Khương quen nhau thế nào vậy? Tôi hỏi cô một chuyện nhé. Hỏi đi. Túi của cô bao nhiêu tiền vậy? Không đắt đâu, hai nghìn euro thôi. Được rồi, cô làm việc tiếp đi, uống nước đi nhé. Tối nay chúng ta phải tìm ra
Bằng chứng Lâm Triển Hùng và Đại Khôi vận chuyển ma túy, cảnh sát Liêu đã sắp xếp chốt kiểm tra chặn đường họ. Sao Liêu Vĩnh Gia lại để cô làm chuyện này? Anh rất quan trọng với kế hoạch của ông ấy, ông ấy sợ anh gặp bất trắc,
Chúng ta cứ làm theo chỉ thị là được. Cô có quan hệ gì với ông ta? Sao cô lại giúp ông ta? Tôi không giúp ông ấy, tôi đang giúp anh. Anh Khôi, xuất phát được rồi ạ. Đi thôi. Tôi muốn tố cáo
Một chiếc xe buôn lậu thịt lợn vi phạm lệnh cấm, xe vừa đi ngang qua trạm thu phí PR9, biển số xe 2A0388. Hỏng rồi, không có tín hiệu. Phải nghĩ cách báo cho cảnh sát Liêu. Mở cửa xe ra. Vui lòng xuất trình giấy phép vận chuyển. Chứng nhận kiểm dịch?
Đây là vé phạt, bên trên có phương thức liên lạc của chúng tôi. Chúng tôi sẽ tịch thu và tiêu hủy hàng hóa anh vận chuyển. Nếu không đồng ý, xin vui lòng tới Trung tâm Kiểm dịch Biên phòng, liên lạc với đồng nghiệp của tôi. Giấy chứng nhận.
Em đưa cho ông chủ Thái ngay đây. Không cần nữa đâu, ở đây không có gì cả, tôi chỉ làm một cuộc thí nghiệm nhỏ. Hàng thật sẽ được chuyển cho ông chủ Thái nhanh nhất bằng cách thức tương tự. Học được chưa? Sáng mai… tôi phải về rồi.
Vậy vết thương của cậu thì sao? Anh cầm cái này đi. Cậu mang về đi, tôi không thể nhận được, không nhận được. Vậy cậu định về làm gì? Tôi còn một chuyện rất quan trọng cần làm. [Họ và tên: Trần Mạch]