Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 19: Tỏ Tình] Xin hỏi, một bệnh nhân vừa bị tai nạn xe hơi hiện giờ được đưa đến đâu rồi? Tên gì? Bạch Chân Tướng. Phòng bệnh số 108. Cảm ơn. Khá là may mắn đó.

    Về cơ bản là vết thương ngoài. Ở lại bệnh viện quan sát một tối. Nếu như không chóng mặt, nôn mửa, ngày mai có thể xuất viện rồi. Chào anh. Anh không sao chứ? Bị thương ở đâu? Đầu có sao không, tay có sao không? Cánh tay có sao không? Không sao.

    Không sao à? Họ nói đầu xe đó bị đâm hỏng rồi. Có phải là anh chết quá nhiều lần quen tay hay việc rồi không? Cứ cho là thế đi. Có điều tôi vẫn luôn nghĩ. Anh chẳng phải có thể đoán trước được tương lai sao? Vậy anh

    Có đoán trước được tai nạn xe không? Chính bởi vì tôi có thể dự đoán tương lai tôi mới có thể giảm tổn thất đến mức thấp nhất. Nếu không thì phiền phức rồi. Vậy thì tốt. Sợ chết khiếp. Cái đó, sắc mặt anh nhìn không ổn lắm.

    Tôi rót cốc nước cho anh. Chuyện xuất hiện trong lời tiên tri đã trở thành sự thật, thậm chí Lộ Đa cũng có nguy hiểm. Nhớ là Lộ Đa sau khi tỏ tình thì xảy ra chuyện. Lẽ nào việc cô ấy xảy ra chuyện có liên quan đến tỏ tình?

    Uống chút nước đi. Không uống. Không uống? Vậy tôi đi gọi bác sĩ cho anh. Không cần đâu, cảm ơn. Sắc mặt anh không tốt thật. Tôi đi gọi bác sĩ cho anh. Không cần. Giám đốc Bạch. Cách biểu hiện đúng đắn khi được quan tâm mà ngại ngùng

    Tuyệt đối không thể là kiểu thích mà tỏ vẻ từ chối nhé. Bộ dạng mà anh biểu hiện là một kiểu người lạ cấm lại gần. Điều này tuyệt đối là ví dụ sai lầm. Mình nghe thấy ý này của cậu tức là nói Ngỗng Bá Vương đó đã nhiều lần chuẩn bị

    Muốn tỏ tình với cậu. Nhưng mà đều do một số thiên tai nhân họa mà không tỏ tình thành. Ý là thế này hả? Mình cảm thấy anh ấy có ý muốn tỏ tình mình. Còn cậu thì sao? Mỗi một lần chuẩn bị muốn đồng ý anh ấy nhưng lời này

    Lại không nói ra được. Nhưng đặc biệt là lần này anh ấy bị tai nạn xe, mình đặc biệt sợ lời này của mình không nói ra được, mình sẽ hối hận cả đời. Lý Lộ Đa. Mau bỏ vũ khí xuống đầu hàng đi. Nhận đi. Quách Tiểu Lai. Mình đầu hàng.

    Mình thích Ngỗng Bá Vương mất rồi. Cậu ngốc à? Tại sao cậu nhất định phải đợi đến khi anh ấy tỏ tình cậu à? Kiểu như anh ấy, cho dù tỏ tình, chắc chắn cũng giống như công việc không hề có gì mới mẻ, không lãng mạn chút nào. Ý của cậu là

    Để mình… Chủ động ra tay. Cậu tỏ tình anh ấy. Cậu có từng nghĩ nếu cậu chủ động tỏ tình anh ấy, có thể sẽ phá vỡ cánh cửa kẹt tình yêu giữa hai người không? Để hôm khác chỉ cho cậu thấy quy trình thao tác. [Phòng khám] Anh Bạch.

    Xe của anh mới đại tu được một tháng. Theo lý mà nói không thể xuất hiện vấn đề như thế này. Chúng tôi cũng tiến hành điều tra. Nguyên nhân cụ thể của việc mất phanh là gì? Cho đến nay, kết quả điều tra của chúng tôi

    Là phốt xi lanh chính của phanh không chặt. Nhưng nếu là trường hợp này thật, trong vài chuyến đi trước của anh chắc có thể cảm nhận được. Vì thế, chúng tôi cảm thấy vấn đề này… Ý của anh là có thể là do người nào đó gây ra.

    Trước mắt vẫn chưa thể xác nhận. Nhưng không loại trừ khả năng này. Cảm ơn. Nếu là do có người làm, sẽ có hai khả năng. Lẽ nào Vu Qua động tay chân vào xe của mình, đợi thời cơ báo thù? Nếu không, khả năng người này cũng rất lớn.

    Nhưng người đó rốt cuộc là ai? Mục đích là gì? Việc Lộ Đa xảy ra chuyện liệu có liên quan đến chuyện lần này không? Chị Lộ Đa. Mau ngồi. Nói đi, tìm chị có việc gì? Chị Lộ Đa. Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm chân lý. Vì thế,

    Hãy tưởng tượng em là Giám đốc Bạch cứ tỏ tình thoải mái đi. Bảo điển tình yêu gì chứ, quả nhiên là lừa người. Hoàn tiền đi. Hoàn tiền? Em thấy chị không hiểu bài ấy. Xem ra, thứ chị cần là giáo trình cấp bảo mẫu.

    Sao cậu lại mặc quần áo của mình thế? Đến tóc cũng giống nhau. Bây giờ mình tên là Lộ Đa Đa. Nhìn rõ đây. Chào Giám đốc Bạch. Bây giờ em là anh trai của em. Em là anh trai của em. Giám đốc Bạch. Tôi… có vài lời muốn nói với anh.

    Trước khi phương án lựa chọn sản phẩm của tháng tới làm xong, đừng hòng nói chuyện với tôi. Tôi đã làm xong rồi. Anh xem này, bên trong kẹo này đựng đầy những lời yêu thương tôi muốn nói với anh. Mục đích chính là muốn mỗi người ăn được kẹo

    Cảm nhận được ngọt ngào gấp bội. Giám đốc Bạch. Hay là anh cũng thử một cái đi? Ngọt có một trăm cách. Ăn kẹo còn có mỗi ngày 99 lần nhớ anh. Đây là… Đây là lời tôi muốn nói với anh. Giám đốc Bạch. Anh có biết không?

    Loại kẹo này của chúng ta đã được các sàn lớn đặt hết rồi. Tôi tin rằng, tương lai nhất định sẽ trở thành sản phẩm ngôi sao của Tam Hạnh chúng ta. Người trên khắp thế giới đều sẽ biết mẫu kẹo này là để kỷ niệm

    Sự yêu thích của tôi dành cho anh. Được, tôi cho phép cô thích tôi. Thật không? Đúng vậy. Chỉ có cô gái có cả dung mạo và trí tuệ mới xứng đôi với Bạch Chân Tướng tôi. Giám đốc Bạch. Lộ Đa. Chị Lộ Đa, em nói chị nghe,

    Xuất viện chính là thời cơ tỏ tình tuyệt vời thiên thời địa lợi nhân hòa. Lúc Giám đốc Bạch cần chị nhất, đi tới cho anh ấy bất ngờ. Cho anh ấy bất ngờ. Tặng anh ấy sô cô la? Đây chỉ là một ví dụ nhỏ.

    Dù sao chị cứ làm theo cách của bọn em. Bọn em cổ vũ cho chị. Cố lên. Cố lên. Cố lên, cố lên. Vị trí tác động này có thể dễ dàng gây ra chấn thương sọ não kín. Bây giờ trông có vẻ không vấn đề gì,

    Nhưng nếu không kiểm tra cẩn thận, để lại hậu hoạn, hậu quả không thể ngờ tới. Nếu như không yên tâm, chúng ta có thể tiếp tục chụp cắt lớp bằng máy tính điện tử một lần nữa. Nhưng tôi cho rằng không cần thiết. Chỉ là vết thương ngoài,

    Ý thức tinh thần của cậu ấy đều đã hồi phục rồi, không hề sao cả. Vì thế, chỉ cần tĩnh dưỡng là được. Phần này là trán, ngoài ra còn có khả năng bị tổn thương thùy trán. Mức độ này của nó không thể loại trừ gây sưng phù

    Mà tăng áp lực nội sọ gây ra tình trạng thoát vị não. Điều này có bị loại trừ không? Viện trưởng. Là một người cha, tôi rất hiểu tâm trạng của anh. Nhưng với tư cách là một nhân viên y tế chắc anh cũng nhìn thấy rồi. Con trai anh rất may mắn,

    Tình hình không hề nghiêm trọng. Cảm ơn. Chào chú ạ. Cái đó, chú à. Chú không cần lo lắng. Chúng cháu sẽ chăm sóc tốt cho Giám đốc Bạch. Đứa trẻ này bình thường làm việc quá không cẩn thận, mới gây ra tai nạn. Nó phải tự mình gánh vác hậu quả.

    Chú à, cháu vừa hay có vài lời muốn nói với chú. Thật ra, cháu cảm thấy hai người đều rất quan tâm đối phương. Nhưng mà chú nên để anh ấy biết sự quan tâm của chú dành cho anh ấy. Hơn nữa, một người luôn mang theo mình

    Bức ảnh người nhà của mình nhất định rất để tâm người nhà. Chú, thật ra có câu nói thật cháu muốn nói với chú. Thật ra, lúc đầu cháu không thích Giám đốc Bạch, anh ấy quá hà khắc với chúng cháu, tự sướng, đôi khi còn khá ngạo mạn.

    Hơn nữa chúng cháu đều đặt biệt danh cho anh ấy gọi là Ngỗng Bá Vương. Nhưng dạo này chú không nhận ra sao? Anh ấy có sự thay đổi rất lớn. Anh ấy biết nhận lỗi rồi, biết phát hiện điểm tỏa sáng của người khác, trở nên dịu dàng, tâm lý.

    Mọi người cũng ngày càng thích anh ấy, cũng bằng lòng làm việc cùng anh ấy. Quan trọng nhất là bây giờ anh ấy cũng sống ngày càng vui vẻ rồi. Hơn nữa nụ cười trên khuôn mặt cũng ngày càng nhiều rồi. Thật ra cháu cảm thấy

    Giám đốc Bạch cũng là một người bình thường, cũng có cảm xúc. Anh ấy khao khát sự quan tâm của người nhà còn nhiều hơn người bình thường. Cháu hy vọng anh ấy mỗi ngày đều vui vẻ. Chú cũng hy vọng anh ấy mỗi ngày đều vui vẻ.

    Tin rằng người mẹ đã mất của anh ấy cũng hy vọng anh ấy có thể sống khỏe mạnh, vui vẻ. Trước đây, luôn nghe Tiểu Bạch nói bên cạnh Bạch Chân Tướng xuất hiện một người thần kỳ khiến nó có sự thay đổi rất lớn. Ban đầu, chú còn không tin lắm,

    Dù sao thì trẻ con mà, ăn nói lung tung quen rồi. Nhưng hôm nay nhìn thấy cháu, quả thật là bất ngờ. Bởi vì cháu quả thật là một người thần kỳ. Ai mà biết chứ, có lẽ, chú sau này cũng sẽ thay đổi.

    Thật ra cháu là nữ hiệp thần kỳ, chú ạ. Mình không nhìn lầm chứ? Chị Lộ Đa là khắc tinh của nhà họ Bạch sao? Ngay cả bố mình cũng có thể giải quyết xong. Thời gian làm việc cô chạy tới đây làm gì?

    Bây giờ bộ phận sản phẩm như rắn mất đầu. Mau đi. Anh cần ngồi xe kia. Đúng rồi. Vậy em đưa chị Lộ Đa về công ty chủ trì đại cục trước. Vừa bị thương, nhớ nói chuyện ôn hoà một chút. Đi đây, tạm biệt. Lên xe đi. Bố đưa con về nhà.

    Sao nào? Hôm nay không bận sao ạ? Bố xin nghỉ rồi, đến đưa con xuất viện. Vết thương này của con băng bó rất thiếu chuyên nghiệp. Có phải vết thương lại đau không? Không đau. Con đừng cố tỏ ra mạnh mẽ. Ngày thứ hai sau khi vết thương được khâu

    Cảm giác đau là nhiều nhất. Phiền bố đưa con đến công ty đi. Bố sẽ đưa con đến một nơi khác trước. Đến đây làm gì? Bố biết, con vẫn luôn trách bố. Khi mẹ con mất, bố còn không ở bên cạnh cô ấy. Bố yên tâm đi.

    Con sẽ không trách một cái máy làm việc lạnh lùng đâu. Có chuyện con và Tiểu Bạch vẫn luôn không biết. Năm đó, bệnh tình của mẹ con đến quá bất chợt, đã không thể cứu vãn. Chính vào mấy ngày đó, trong hệ thống phân phối nội tạng, thận của cô ấy

    Có độ tương thích rất cao với một người phụ nữ bị bệnh hiểm nghèo khác. Mẹ con còn ký vào đơn đồng ý hiến tạng khi chưa có sự cho phép của bố, còn yêu cầu bố làm phẫu thuật. Bệnh nhân này ở một nơi khác.

    Và đó là một ca ghép thận đôi, độ khó của ca phẫu thuật rất khó. Sau khi thảo luận, bố đến nơi đó trước để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật. Đợi đến sau khi mẹ con chết tiến hành ghép thận ngay lập tức. Khi đó, bố ngồi trong phòng bệnh

    Nhìn thấy bệnh nhân hấp hối này, bố biết chỉ có sự ra đi của mẹ con mới có thể để người phụ nữ này tiếp tục sống. Sau khi bố nhận được thông tin mẹ con mất, bố lập tức tiến hành chuẩn bị trước phẫu thuật.

    Bố không có chút thời gian dư thừa nào để bố đau khổ cả. Bởi vì bố đã từng đồng ý với mẹ con, để cho người phụ nữ đó tiếp tục sống tiếp. Đây là một ca phẫu thuật [khó khăn nhất trong đời bố.] [Bố nói đi nói lại với bản thân,]

    [để người phụ nữ này sống,] [sống khỏe mạnh,] [như thể mẹ con còn sống vậy.] [Bố dựa vào niềm tin này] [hoàn thành ca phẫu thuật này.] Chuyện này tại sao không sớm nói cho bọn con? Năm đó các con vẫn còn nhỏ. Không thể nói. Bây giờ các con lớn rồi,

    Không có cơ hội nói nữa. Sau đó thì sao? Con nhìn thấy cô ấy chứ? Hai con đã xong chưa? Tới giúp mẹ nào. [Lúc đầu bố phản đối,] [nhưng cô ấy kiên quyết làm như vậy.] [Bố biết, là một bác sĩ.] [đây là cách tốt nhất.] [Nhưng là người chồng,]

    [không thể nào đưa ra lựa chọn.] [Đây cũng là một lần duy nhất không thể giữ lý trí] [trong cuộc đời bố.] [cô ấy luôn coi trọng bố,] [tôn trọng mọi suy nghĩ và quyết định của bố.] [Vì thế vào thời khắc này,]

    [bố cũng muốn dành cho cô ấy sự tôn trọng tương tự.] [Nếu như vậy có thể khiến cô ấy vui,] [suy nghĩ của bố không quan trọng.] Vậy không có chuyện gì thì bố về trước đây. Bố. Ăn cơm xong thì đi. Không làm phiền nữa.

    Đám Tiểu Bạch đến quán ăn mua đồ rồi. Sắp về rồi. Bố yên tâm. Không có hành, gừng, tỏi, cũng không có rau mùi đâu. Con cũng không ăn những thứ này. Màu sắc của rèm cửa là 90 độ của màu xám nhỉ. Vào ban đêm, mắt nhìn gần giống màu đen.

    Nhưng dưới ánh đèn, sẽ có cảm giác cao cấp. Phối rất tốt. Sô pha cũng theo tỷ lệ vàng phân bổ 0,618 đúng không? Đây là hiệu ứng hình ảnh thoải mái nhất. Còn chưa từng có ai phát hiện điều này. Màu sắc của căn phòng hơi đơn điệu nhưng bố thích.

    Trùng hợp thật. Con cũng thích. Khi mẹ con còn, luôn mua về một số đồ hoa cỏ, bố còn chê cô ấy làm hỏng bố cục hoàn hảo. Nhưng bây giờ không còn nữa ngược lại cảm thấy có chút trống trải. Đồ ngon tới rồi đây. Bọn con về rồi đây.

    Hai người còn không đấu đá nhau. Quá bất ngờ. Nào, nào, nào, ăn cơm, ăn cơm, ăn cơm. Nào, cạn ly. Nào, ăn cơm. Chị có biết không? Lần trước, em với bố em, anh em khi ăn cơm trên cùng một bàn, em thậm chí còn chưa chạm vào tay một cô gái.

    Vậy cũng có chút xưa rồi. Mùi vị này không tồi. Đây đều là những món ăn đặc trưng được chị Lộ Đa đặc biệt lựa chọn. Lộ Đa, phải không? Cháu với Chân Tướng bên nhau bao lâu rồi? Các con có dự định kết hôn chưa? Bố.

    Hai người còn chưa bên nhau mà. Đừng chọc thủng, đừng chọc thủng. Không hề có. Mọi người đều nói bố với con giống nhau nhưng về điểm này, con lại một trời một vực với bố rồi. Nhớ khi đó, bố chỉ dùng thời gian một tuần sử dụng sức hút của mình

    Chinh phục mẹ của con. Lẽ nào, là con trai của bố, thì không nên hậu sinh khả uý sao? Là mẹ con quá ưu tú, dẫn đến bố không thể nào dứt được. Điểm này con khá giống mẹ con. Chỉ có người đàn ông ưu tú hơn

    Mới có thể xứng với người phụ nữ ưu tú. Em lại nghe nói là bố em mê mệt mẹ em trước, ngại ngùng không dám tỏ tình. Cuối cùng mẹ em chỉ có thể mở lời trước, giữ thể diện cho bố em. Cháu chuẩn bị cho mọi người một món quà.

    Chú nhớ là bức ảnh này chẳng phải là bị hỏng rồi sao? Để chào đón Giám đốc Bạch ra viện, chuẩn bị bữa ăn đoàn viên này, đây là bức ảnh mà chị Lộ Đa vừa mới sáng ra chạy tới tìm con lấy, tìm người chuyên nghiệp phục hồi gấp đó. Thế nào?

    Cũng không tồi chứ? Tuyệt vời lắm, tuyệt vời lắm. Chị Lộ Đa quả là tuyệt vời thật. Ngay cả bố chúng ta cũng giải quyết xong. Lần trước, sau khi em thấy chị ấy và bố nói chuyện khá lâu ở bệnh viện, bố giống như là biến thành một người khác,

    Giống như anh vậy. Anh nói xem, chị ấy có phải có phép thuật gì đó nhắm vào nhà họ Bạch chúng ta không? Bố từng nói chuyện với Lộ Đa? Anh không biết hả? Hôm nay cảm ơn mọi người nhé. Bố phải đi trước đây. Vâng, bố.

    Cái đó, con tiễn bố lên xe trước nhé. Được. Vâng, con cũng tiễn bố. Anh ở lại. Cố gắng nắm bắt. Chào chú ạ. Hôm nay cảm ơn nhé. Đừng khách sáo. Hôm nay nhìn thấy gia đình các anh ăn cơm như vậy, tôi cũng rất vui. Anh cũng biết

    Bố tôi mất sớm. Có thể nhìn thấy mọi người làm lành lại, tôi thấy rất ấm lòng. Sao thế, đầu không thoải mái sao? Giám đốc Bạch, thật ra, anh đã chết vô số lần rồi. Hơn nữa, phần lớn đều là tôi muốn anh đi chết. Nhưng lần này,

    Tôi sợ hãi việc anh sẽ ra đi thật sự. Thông qua những chuyện này, anh đã trở thành người đó độc nhất vô nhị trong lòng tôi. Tôi tin rằng, anh cũng có thể cảm nhận được cảm nhận của tôi đối với anh.

    Anh có còn nhớ buổi tối ở bên biển đó không? Anh nói tôi nợ anh một khoản lãi mà 20 năm chưa trả cho anh. Vậy hôm nay tôi sẽ trả lại nó. Bạch Chân Tướng, tôi… Lý Lộ Đa. Tôi có vài chuyện muốn nói với cô. Rất xin lỗi, giữa chúng ta

    Có rất nhiều hiểu lầm. Những ngày này chúng ta đi lại quá gần rồi. Cô cũng biết người ưu tú giống như tôi không nên ngày nào cũng ở cạnh kiểu người như cô, rất lãng phí thời gian. Giữa chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên và cấp dưới,

    Do vòng lặp thời gian buộc phải ràng buộc lại với nhau. Điều này không phải là ý định của chúng ta. Tôi cảm thấy vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Mọi người đều tự trọng chút. Là tôi tự mình đa tình rồi. Anh chú ý vết thương trên đầu nhé.

    Tôi về trước đây. Hóa ra mình mới là kẻ ngốc đó. Cô tự mình biết là được. Nhưng vừa nãy lúc tôi nghe anh ta từ chối cô, tôi đã giúp cô mắng mỏ anh ta vô số lần trong lòng “Bạch Chân Tướng đi chết đi” rồi.

    Hóa ra lời anh ấy muốn nói nhiều lần như vậy không phải là thích tôi, là từ chối tôi. Tôi cho cô thêm nhát nữa, tỉnh lại đi. Cô tỏ tình thì chả ra làm sao, an ủi bản thân thì lại rất tuyệt vời đó. Thật biết làm hỏng chuyện.

    Lộ Đa, dưới lầu nhà chúng ta có mở một… Sao thế? Cậu khóc gì chứ? Bởi vì Ngỗng Bá Vương? Khóc vì anh ta không đáng. Đừng khóc. Lúc đầu mình đã nói rồi, mình không nhìn nhận anh ta. Mình nói anh ta không được. Còn chưa ở bên anh ta

    Thì đã chịu tủi thân lớn như thế này rồi. Nếu mà ở bên cạnh anh ta, mình phải tủi thân đến mức nào chứ? Mặc kệ anh ta đi, đáng đời. Người đàn ông như anh ta, đáng đời để anh ta chết. Không được nói đi chết.

    Lộ Đa, cậu đã thế này rồi, cậu còn bảo vệ anh ta. Dù sao không được nói anh ấy đi chết. Mình vào trong trước đây. Vào đi. Tài liệu. Anh à, tình mật ý nồng của anh xong rồi. Hai vị cần gì ạ?

    Cho tôi một ly dâu tây tình mật ý nồng. Vâng, làm xong ngay đây ạ. Xin chờ chút. Hai vị từ từ tận hưởng nhé. Cảm ơn. Đừng khách sáo. Xin hỏi cần gì ạ? Tôi cần một ly giống như vừa nãy. Xin lỗi.

    Vừa nãy là ly cuối cùng đã bán hết rồi ạ. Ngày mai lại tới nhé. Cảm ơn. Chị gái, vừa nãy tôi nhìn nhầm rồi. Vẫn còn một ly, tặng cho chị đó. Cảm ơn. Đừng khách sáo. Vâng. Lý Lộ Đa. Cậu quá tàn nhẫn với bản thân rồi đó.

    Cậu cầm cái này khử trùng xong, sau đó cậu dùng cái này dán lên. Cậu chú ý vết thương tránh nước nhé. Nếu không lát nữa Ngỗng Bá Vương cảm thấy cậu làm việc không cố gắng đó. Tạm biệt. Cậu hôm nay sao thế? Bất cẩn như vậy. Cậu ăn của tớ đi.

    Không sao, không sao, cậu ăn đi. Bây giờ bụng tớ vừa hay không đói, cũng không muốn ăn. Bất cẩn ghê. Vẫn chưa ăn hả? Nào, ăn cái này đi. Cho tôi sao? Vậy anh ăn gì? Tôi… Tôi vẫn có một suất. Anh mang hai suất bento đến công ty sao?

    Cô ăn đi. Ăn đi. Cảm ơn. Lý Lộ Đa. Tỏ tình thất bại không sao cả, nhưng sau khi bị từ chối còn giáp mặt thường xuyên ở văn phòng, dùng thực lực chứng minh bản thân không buồn, đây mới là tra tấn đầu trong mười tra tấn trong văn phòng.

    Cô có cảm thấy dạo này Lộ Đa… Anh cũng thấy thế à? Cô xem. Tôi biết ngay tôi không phải ảo giác mà. Không phải, thực sự quá rõ ràng mà. Tôi vừa nhìn là nhìn ra rồi. Nếu cô nói như vậy, chuyện này 99% là thật rồi. Nhìn thấu gì chứ?

    Hai người nói gì thế, bí mật như vậy? Không phải, sao chị vẫn chưa biết nhỉ. Lộ Đa với Bạch Chân Tướng hai người này ấy… Cái đó, Lộ Đa. Hay là cô ngồi xe của Giám đốc Bạch đi. Đúng, đúng, đúng. Xe của Steve còn phải chở tài liệu với hàng.

    Tớ lo là không ngồi nổi đâu. Chúng tôi đi trước đây. – Bọn chị đi trước đây. – Lát gặp sau nhé. Lên xe đi. Phía sau. Giám đốc Bạch, cảm ơn anh. Không sao. Tôi thấy cô cả hôm nay ỉu xìu, trạng thái rất tệ.

    Cảm xúc cá nhân của cô đã ảnh hưởng đến công việc rồi. Hay là cô nghỉ một ngày đi. Tôi không sao, tôi có thể không cần nghỉ ngơi. Cảm ơn. Được. Cảm ơn Giám đốc Bạch. Lạnh lùng với cô ấy chút. Khuyết điểm của Lý Lộ Đa rất nhiều,

    Rất dễ làm được. Tài liệu. Anh à, ly này bán cho tôi được chứ? Giá tiền gấp đôi. Gấp ba. Giám đốc Bạch, chuyện gì vậy? Sao anh không tự mình đi? Đừng để cô ấy biết. Vâng. Đưa cho Lý Lộ Đa. Tôi hiểu. Cho tôi? Tôi không có nhân tính?

    Việc tôi làm mỗi ngày tôi đều nơm nớp lo sợ. Đầu óc tôi nghĩ tới toàn là anh. Còn anh thì sao? Lộ Đa. Tôi có chuyện nói với cô. Chuyện rất, rất quan trọng.