Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 18: Bài Kiểm Tra Của Loly] Theo tình hình hiện tại cổ họng không bị viêm gì cả. Có lẽ là không có vấn đề gì lớn đâu. Như thế này đi, tôi sẽ lại cho cậu ấy đi chụp CT
Giống như lần trước. Kiểm tra một chút nhé. Cảm ơn bác sĩ. Lang băm. Cậu ấy nói cái gì thế? Thần y. Hoa Đà tái thế. Anh ấy nói anh quá lợi hại ấy mà. Cậu khách sáo rồi. Anh sao thế?
Anh nói là chút nữa tôi đưa anh đi ăn đậu phụ hả? Tác dụng phụ? Ý của anh là… Lần trước là Tiểu Bạch, lần này đến lượt anh à? Nhưng mà chúng ta sử dụng vòng lặp thời gian đã là chuyện của mấy ngày trước rồi. Ý của anh là
Lúc anh ho… Mấy hôm trước đã ho rồi, sau đó mới dẫn đến chuyện bây giờ mới bị mất tiếng? Nhưng chân của Tiểu Bạch có thể lành lại thì việc anh bị mất tiếng cũng sẽ hết thôi mà. [Không được.] [Mai là ngày đầu tiên mà tôi quay trở lại.]
[Tôi có một vài lời muốn nói với mọi người.] Thế…thế…thế nên? [Tôi ra lệnh cho cô làm người phát ngôn của tôi.] Anh ra lệnh cho tôi làm người phát ngôn của anh? Bây giờ hả? Chuyện là Giám đốc Bạch có chuyện muốn tuyên bố. Vì Giám đốc Bạch không may bị ốm,
Thế nên anh ấy mất tiếng rồi. Giám đốc Bạch có vài lời muốn nói với mọi người, thế nên anh ấy đã chuẩn bị bản thảo. [Nhân viên của Phòng Sản phẩm: Mọi người khiến tôi quá thất vọng…] Nhân viên của Phòng Sản phẩm, mọi người thật sự rất xuất sắc.
Trong khoảng thời gian tôi không có mặt ở đây, tuy rằng đã xảy ra rất nhiều chuyện nhưng mọi người có thể đoàn kết một lòng. Rất đáng được khen ngợi. Mặc dù thầy Vu đã thôi việc nhưng chúng ta sẽ không nhắc lại chuyện xưa nữa, những gì sắp sửa xảy ra
Mới là điều quan trọng. Tôi quay trở về thì mọi thứ sẽ tốt đẹp lên thôi. Tiếp sau đây, tôi mong rằng có thể phấn chấn lại cùng với mọi người. Tôi cần sức mạnh của mỗi người các bạn, tôi sẽ tin tưởng mọi người hết sức. Mọi người đều có thể
Tin tưởng tôi. Được rồi. Giám đốc Bạch còn rất nhiều công việc phải giải quyết nên bài phát biểu đến đây thôi. Đây là những lời mà Giám đốc Bạch có thể nói được ấy hả? Anh ta đến cửa hàng để đổi giống hả?
Tôi thà tin là tai tôi có vấn đề còn hơn. Ban nãy đúng là được phen hú hồn. Trao quyền cho cấp dưới muôn năm, trao quyền cho cấp dưới có lý. Lý Lộ Đa, tôi có thể nghi ngờ cô không biết chữ một cách hợp lý, có vấn đề về đọc hiểu.
Tôi biết chữ chứ. Tôi cũng đâu có vấn đề gì về đọc hiểu đâu. Chẳng phải đã đọc rồi hay sao? Biểu hiện lúc nãy của tôi mới là một đáp án tiêu chuẩn. [Thư của luật sư] [Tôi cũng không biết tại sao mẹ tôi lại làm thế này.]
[Nhưng mà cô cứ yên tâm đi,] [tôi sẽ giải quyết nó ngay lập tức.] [Sẽ giải quyết nó ngay.] [Hỏa Hỏa.] [Tại sao công ty lại nhận được thư của luật sư?] [Loly thật sự là không biết chuyện sao?] [Tôi…Tôi cảm thấy sản phẩm liên kết thương hiệu]
[quả thực là một ý tưởng hay.] [Đúng không?] [Nhưng mà] [bà ấy không đồng ý.] [Cơ mà tôi có thể thuyết phục được bà ấy ngay.] [Cô cứ yên tâm chờ nhé, có được không?] [Thế nên Loly thật sự không hề biết gi] [về chuyện này.]
[Việc đàm phán thuận lợi cũng là do cậu lừa tôi.] [Hợp đồng cũng là do cậu làm giả.] [Đúng chứ?] [Đúng thế.] [Tôi như thế chẳng phải là…] [Tôi…Chém trước nói sau.] [Tôi cảm thấy] [có lẽ bà ấy cũng không có ý kiến gì cả.] [Chém trước nói sau hả?]
[Cậu lo là tôi sẽ bị chém trước nhỉ?] [Hỏa Hỏa.] [Là một người trưởng thành,] [sao cậu có thể làm việc như vậy chứ?] [Tôi thật sự là không còn gì để nói nữa rồi.] [Hỏa Hỏa.] [Tôi biết cậu muốn giúp tôi trong chuyện này.] [Nhưng,] [cậu giải quyết như vậy,]
[cho dù là mẹ cậu, bà ấy cũng không đồng ý đâu.] [Tôi thề có được không?] [Khương Hỏa Hỏa tôi thề rằng] [tôi có thể giải quyết được chuyện này.] [Được không?] [Cậu giải quyết như thế nào?] [A lô.] [Đây là bộ phận pháp lý đúng không?]
[Tôi là Lý Lộ Đa của Phòng Sản phẩm.] [Chuyện là,] [với bản thanh minh này của Loly,] [anh tạm thời đừng công bố ra ngoài.] [Làm vậy sẽ gây ra những tranh cãi không cần thiết.] [Bên phía chúng tôi sẽ nhanh chóng] [xác minh lại tình hình cụ thể.]
[Tôi sẽ liên lạc lại với anh bất cứ lúc nào.] [Cảm ơn.] Là do tôi sơ suất, tôi xin lỗi. Tôi biết. Anh có một đống lời muốn mắng tôi nhưng lại không mắng được. Tôi…Tôi mắng thay anh vậy. Là giám đốc cô nên xác nhận lại với tác giả,
Người khác nói cái gì thì cô tin cái đó. Loại chuyện như này đến con giun đất còn biết nhưng cô thì không. Sóng gió này ở công ty chưa qua thì sóng gió khác lại nổi lên. Cô làm giám đốc quả đúng là bất hạnh lớn nhất của Tam Hạnh.
Tôi biết bây giờ tôi có nói xin lỗi với anh cũng chẳng có tác dụng gì. Tôi sẽ nhanh chóng nghĩ cách giải quyết. Đi tìm Loly sao? Xin chào. Xin chào. Hai người có việc gì sao? Chúng tôi muốn tìm cô Loly.
Bà ấy không ở nhà, hai người có hẹn trước không? Chúng tôi hẹn bà ấy sẽ tới mua tranh vẽ. Bây giờ bà ấy đang ở đâu thế? Chúng tôi có thể đi tìm bà ấy. Xin lỗi, bà ấy đã lên đường đi tìm cảm hứng rồi.
Còn về chuyện bà ấy đi đâu thì tôi không thể nói được. [Phỏng vấn họa sĩ Loly nổi tiếng: Nghệ thuật bắt nguồn từ đời sống] Đây là chỗ nào? Anh nói Loly sẽ ở nơi này sao? Tại sao chứ? Tôi chuẩn bị hấp thụ linh cảm ở một địa điểm ngắm cảnh,
Để vẽ một bức tranh bờ biển dạng cuộn dạng hình học, khắc họa lại thiên nhiên. Vậy sao anh lại chắc chắn bà ấy sẽ ở chỗ này? [Tôi thấy bữa sáng của bà ấy vừa mới ăn xong,] [cà phê còn ấm.] [Tôi thấy nơi mà Loly tới]
[sẽ không cách chỗ này quá xa.] [Tôi đã kiểm tra xem] [quanh đây có khách sạn nào phù hợp với những điều kiện này.] [Chỉ có đúng chỗ này thôi.] Tại sao mẹ lại làm như vậy? Con đã nói là những chuyện đó là do con làm,
Không liên quan gì đến Lộ Đa cả. Mẹ nói gì đi chứ? Con muốn bây giờ mẹ hãy rút thư của luật sư về. Đừng có chắn ánh nắng mặt trời của mẹ. Con làm ảnh hưởng đến mẹ rồi đó. Mẹ không cảm nhận được thiên nhiên,
Không sáng tác ra được tác phẩm. Con còn muốn bắt chước thế nào đây? Chào cô, cô Loly. Cách ăn mặc hôm nay cũng coi như là bình thường, nhưng tiếc là vẫn chẳng thú vị gì cả. Lộ Đa. Chuyện này để tôi làm là được rồi. Cô Loly.
Chúng cháu tới đây là muốn bàn bạc về chuyện hợp tác chung với cô. Hôm nay là ngày tốt mà mặt trời chiếu thẳng vào xích đạo. Tôi đã hẹn trước với mặt trời rồi. Nếu như có bất kỳ chuyện gì muốn bàn bạc thì hãy vui lòng đợi đến
Khoảnh khắc mà mặt trời lặn thấp xuống mặt biển. Có được không? Bây giờ chỉ có tôi và mặt trời thôi. Ý của cô là muốn chúng cháu đợi đến sau khi mặt trời lặn? Được thôi, không sao hết. Chúng cháu sẽ đợi ở đây. Cô Loly. Xin hãy cho cháu một phút.
Chỉ một phút thôi. Tam Hạnh là một công ty chủ yếu kinh doanh theo hướng ẩm thực tự nhiên. Sản phẩm lần này chúng cháu cho ra mắt là sản phẩm thay thế thức ăn được làm từ bảy loại thực phẩm thiên nhiên có màu sắc khác nhau.
Điều này vô cùng ăn nhập với vẻ đẹp tự nhiên của cô không chỉ từ hình thức mà còn từ cả triết lý. Nếu như làm thành bao bì đồng thương hiệu thì tác phẩm của cô… Thì tác phẩm của cô cùng với sản phẩm của chúng cháu
Khi đến trước mắt của một ai đó sẽ được nhiều người chú ý đến hơn và sẽ làm nhiều người rung động hơn. Mong rằng chúng ta có thể hợp tác chặt chẽ, hợp tác cùng nhau đi đến thắng lợi. Nói xong rồi à? Tôi từ chối. Nếu như mẹ muốn từ chối
Thì con sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với mẹ. Cắt đứt quan hệ mẹ con? Đúng thế. Câu nói này đúng là có chút chút hi vọng có thể trở thành nhà nghệ thuật đó. Con vẫn có tiềm năng, có giác ngộ nhỉ? Mẹ phá lệ.
Cô cần chúng cháu làm gì ạ? Chẳng phải mấy người làm thực phẩm thương mại điện tử sao? Hãy làm giúp tôi một món ngon có đầy đủ các vị chua, cay, ngọt, đắng, mặn. Nhớ đấy nhé. Chua, cay, ngọt, đắng, mặn. Đầy đủ năm vị. Nếu như không làm được
Thì xin lỗi nhé, tôi sẽ tiết lộ chuyện các người làm giả hợp đồng. Chua, cay, ngọt, đắng, mặn á? [Chua, cay, ngọt, đắng, mặn] Tương cà chua. Vị ngọt đó. Đường trắng. Thêm chút ngọt nữa. Thêm ít ớt. Cay. Giấm. Vị chua. Xì dầu. Còn có cả ô liu. Bạch Chân Tướng.
Lý Lộ Đa đâu rồi? Rốt cuộc chuyện của Loly là như thế nào đó? Bảo cô ta về công ty ngay. [Nhà nghệ thuật Loly nổi tiếng rơi vào “tin đồn” hợp tác với Tập đoàn Tam Hạnh ] Ý anh là chúng ta vừa gặp Loly xong
Thì chuyện đó đã bị lộ ra sao? Rất có khả năng là bà ấy sân si ngược lại đúng không? Bây giờ trong lòng anh muốn nói gì tôi đều có thể hiểu được. Xem ra, bạch thoại này của tôi cũng không bõ công học. Đi thôi. [Thư của luật sư]
Phòng Sản phẩm các cô các cậu được đấy nhỉ? Định làm cái gì thế? Thi nhau đạp đổ công ty à? Chuyện này là trách nhiệm của tôi. Nhưng mà chúng tôi đã gặp Loly rồi. Vẫn có hy vọng giải quyết được chuyện này. Cái gì gọi là có hy vọng?
Là chắc chắn phải giải quyết. Hơn nữa phải là ngay lập tức. Bạch Chân Tướng. Cậu làm gì thế? Có phải là cậu cảm thấy chuyện này xảy ra lúc cậu không có mặt thì chẳng liên quan gì đến cậu phải không? Cậu nói gì đi chứ. Giả câm cái gì hả?
Lolu này có thể lên tiếng bất cứ lúc nào. Cá nhân tôi thấy chúng ta bây giờ không thể bị đánh một cách bị động như vậy được. Nhất định phải nhanh chóng, phải cướp quyền trước Loly. [Giám đốc Ngao chuẩn bị giở thủ đoạn cũ.] [Đẩy cô xuống nước.]
[Giống như Đinh Sa ấy.] [Đừng manh động.] Chúng ta phải lên tiếng trước Loly. Phải thừa nhận rằng công ty chúng ta có sai sót trong khâu xét duyệt hợp đồng. Tất nhiên người chịu trách nhiệm chính của chuyện này chắc chắn phải là Lý Lộ Đa của Phòng Sản phẩm.
Chuyện này thuộc về vấn đề cá nhân của cô. Vâng. Một người làm một người chịu. Những gì cần phải chịu trách nhiệm thì tôi sẽ chịu, nhưng chuyện này không liên quan gì đến Giám đốc Bạch cùng các đồng nghiệp ở Phòng Sản phẩm.
Có thể hỏi tội sau khi mọi chuyện đã qua. Hãy cho tôi chút thời gian để giải quyết chuyện này. Nếu như không hoàn thành được thì tùy công ty xử lý. Tôi có thể cho cô thời gian nhưng chuyện này rất quan trọng, cô phải chuẩn bị thật kỹ càng.
Cảm ơn Giám đốc Ngải. Sao thế? Anh nghĩ là lần này tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo rồi chủ động thôi việc để tạ tội sao? Tôi nói cho anh biết, đó là tôi của trước đây thôi. Tôi của bây giờ không làm thế nữa.
Vì Giám đốc Bạch của tôi đã nói với tôi rằng phải đối diện với vấn đề để giải quyết nó. Thôi việc vào lúc này thì chẳng giải quyết được gì cả. Đúng không? Nhưng mà bây giờ cái món chua, cay, đắng, ngọt, mặn kia làm thế nào bây giờ?
Chào Giám đốc Ngao. [Vừa nãy thái độ của Giám đốc Ngao hơi lạ.] Chẳng phải anh ta lúc nào cũng thế sao? Thích tìm người làm hộ mình. [Thái độ của anh ta với thái độ xử lý chuyện của Vu Qua] [khác nhau một trời một vực.]
[Lúc đó anh ta luôn mồm nói sẽ không tiết lộ ra ngoài] [gây ảnh hưởng đến danh dự công ty,] [nhưng bây giờ cứ mở miệng ra là anh ta lại nói ra tay trước là thượng sách.] Anh nói thế thì quả thực có một số việc
Hình như thái độ hoàn toàn khác nhau đó. Anh, anh đang làm gì thế? Đây là thực đơn của toàn thế giới à? Thứ chúng ta cần tìm là chua, cay, ngọt, đắng, mặn. Cái này của anh toàn là đồ ăn ngon, chắc chắn nó không ở trong đó đâu. Anh à.
Em hỏi anh chuyện này nhé. Anh cảm thấy trên thế giới này thứ gì là đắng nhất? Rèm cửa. Anh từng liếm nó rồi à? Em á? Em trai ruột của anh á? Thôi được rồi, không đùa với anh nữa. Vừa nãy em có lên mạng tra
Thì đắng nhất có mấy thứ này. Mướp đắng, tâm sen, long đởm thảo, khổ sâm, khô mộc, hoa bia, hoàng liên, quả cau, cà phê đen, trà khổ đinh, bưởi đắng, cao quy linh, và phái nữ. Vẽ tranh. Loly. Chẳng có gì to tát cả. Cùng lắm là đau bụng thôi mà.
Sao lại thành như thế này được chứ? Anh à. Hô hấp nhân tạo nhỉ? Hay là để em làm? Tôi thấy lần này tôi đã thành công rồi. Nào, mau nếm thử món canh cá trích mướp đắng chua cay đắng mặn ngọt mà tôi làm đi. Đây…
Nhìn là biết đây là trình độ của bậc thầy. Lộ Đa của chúng ta… Có chua cay đắng mặn ngọt không? Lộ Đa. Thứ mà chị làm không phải là cơm mà là bom nguyên tử, vũ khí hóa học. Hay là chúng ta mời một đầu bếp có kinh nghiệm đi?
Em biết một đầu bếp Michelin ba sao, lại còn là một cô gái xinh đẹp. Chỉ cần chị không nấu cơm nữa thì em sẽ mời cô ấy tới ngay lập tức. Em tình nguyện trả tiền. Tôi cũng không biết cậu uống vào thì bị như vậy.
Thế nên em là chuột bạch à? Anh em nói gì? Anh cậu nói, trên thế giới này vốn không có món ăn nào có đủ chua cay mặn ngọt đắng cả. Định nghĩa của mỗi người về ẩm thực đều khác nhau. Phức tạp như vậy mà chị cũng nghe hiểu được hả?
Tôi thông minh mà. Thế nên bà ấy đang làm khó chúng ta à? Bà ấy vốn không hề có ý đồng ý với chúng ta rồi. Bản chất của chuyện này là gì? Thật sự có thể làm ra
Một món ăn vừa chua vừa cay vừa ngọt vừa mặn vừa đắng được hay sao? Loly ăn xong sẽ trả tiền chứ? Rõ ràng là chẳng có ý nghĩa gì hết. Quan trọng là thứ mà Loly thực sự muốn là gì? Hỏa Hỏa. Muốn tháo chuông thì tìm người buộc chuông.
Khương Hỏa Hỏa. Cô ta còn quan trọng hơn cả mẹ sao? Vì cô ta mà con muốn cái gì mà chua cay mặn ngọt đắng, cái gì mà cắt đứt quan hệ mẹ con? Mẹ vốn dĩ không hề muốn cho Lộ Đa cơ hội. Không được sao? Độ khó của câu hỏi này
Còn nhỏ bé hơn quan hệ mẹ con của chúng ta đấy. Cậu làm cái gì thế? Đốt tranh. Mấy thứ đồ viết phỏng theo này chẳng có giá trị nào hết. Tôi sẽ không bắt chước mẹ mình nữa. Nhưng suy cho cùng cậu vẫn phải đối mặt với mẹ cậu mà.
Cậu làm gì thế? Đây là tranh của cậu mà. Cậu không thể đốt bức tranh này được. Trả cho tôi. Không trả. Trả lại cho tôi. Tôi không trả. Đây là bức tranh mà cậu tự vẽ, không được đốt. Cô đừng có để ý tôi nữa có được không?
Trông cậu rất nổi loạn nhưng trong lòng cậu có phải là rất dựa dẫm vào mẹ không? Tôi kể cho cậu nghe chuyện của mẹ tôi nhé. Chuyện mà mẹ tôi tự hào nhất chính là sinh ra chị tôi. Chị tôi ấy à, học tập tốt, có công việc tốt,
Có vẻ ngoài xinh đẹp, bây giờ còn có một người chồng hoàn hảo. Lúc chị tôi còn nhỏ, đỉ đến đâu cũng lấp la lấp lánh. Mọi người coi chị ấy như là công chúa vậy. Hồi bé tôi rất muốn bắt chước chị, sau đó để mẹ thích mình,
Trở thành niềm tự hào của mẹ. Nhưng làm vậy tôi vẫn không có được sự khẳng định của mẹ tôi, vẫn là những sự phủ định. Sau đó quan hệ giữa tôi và mẹ càng ngày càng trở nên xa vời. Nhưng gần đây trải qua một số chuyện, tôi mới phát hiện ra
Trước đây tôi tôi chỉ nhìn thấy khuyết điểm của mẹ. Thực ra mỗi chúng ta đều không hoàn hảo. Bà ấy cũng là lần đầu làm mẹ, bà ấy cũng có nhiều chỗ bà ấy chưa làm tốt. Bà ấy không phải không muốn yêu tôi. Chỉ là cách bà ấy yêu tôi
Khác với những gì mà tôi mong chờ thôi. Sau này tôi lớn lên, trải qua những chuyện này tôi mới biết mẹ tôi rất yêu tôi. Bây giờ tôi vô cùng thấu hiểu những lời cằn nhằn của bà ấy. Bà ấy cũng có thể chịu đựng
Sự không hiểu chuyện, sự tùy hứng của tôi. Tiện thể bà chị có hơi đáng ghét đó cũng trở nên rất đáng yêu. Tôi cảm thấy hai người họ rất yêu tôi. Chỉ là bản thân tôi khi đó không hiểu họ lắm. Thực ra bức tranh đó
Vẽ cái lần duy nhất mà mẹ tôi đưa tôi đi chơi khi tôi còn nhỏ. Nơi mà chúng tôi đến là thủy cung. Ngày hôm đó, ánh sáng của thủy cung đã biến cả thế giới thành màu xanh. Tôi nhớ mãi màu xanh đó. Thế nên,
Tôi đã pha màu để vẽ bức tranh này dựa theo trí nhớ. Sau đó bà ấy bắt đầu bận rộn. Bận đến nỗi quên cả sinh nhật tôi. Đến cả chuyện tôi không ăn rau thơm bà ấy cũng quên rồi. Cuối cùng bà ấy bận đến nỗi
Sẽ không nấu cho con trai mình một bữa cơm nào cả. Thế nên khi bà ấy nói đến “chua cay mặn ngọt đắng”, tôi đã nhớ đến một đĩa cơm rang. Cơm rang? Đúng thế. Là dịp sinh nhật năm tuổi của tôi. Mẹ tôi nấu cho tôi đó.
Món cơm rang rất khó ăn. Ký ức sâu đậm. Nhưng đó là mùi vị bếp của mẹ duy nhất mà tôi nhớ được. Tôi xin lỗi cô về chuyện sản phẩm liên kết thương hiệu. Là vấn đề của tôi. Xin lỗi cô. Hỏa Hỏa. Chuyện là… Tôi đã nghĩ ra một biện pháp.
Cậu có muốn thử hay không? Biện pháp? Biện pháp gì? Đã làm được rồi ư? Cho dù như thế nào đi nữa thì cô cứ nếm thử đi ạ. Nếu như nhiều năm trước đây cô cũng từng làm ra món cơm rang như thế này. Hỏa Hỏa yêu dấu. Sinh nhật vui vẻ.
– Cảm ơn mẹ. – Đừng để bị bỏng, đừng để bị bỏng. Nếm thử món mà mẹ làm đi. Mẹ ơi. Đây không phải trứng đen rang cơm đen ạ? Cục cưng à. Chút nữa mẹ còn có việc nên để dì tới chơi với con nhé. Con ăn nhiều vào.
Ăn no rồi hả? Ngoan quá. Mẹ ơi. Mẹ còn nhớ đĩa cơm rang này không? Đây là đĩa cơm rang mà con nhớ nhất khi còn nhỏ. Bây giờ con muốn thử làm lại mùi vị của nó. Đó là cơm bị ôi, trứng rán cháy đến đắng ngắt. Còn nhầm đường thành muối,
Còn thêm cả dấm, xì dầu với cả dầu ớt. Đúng là chua cay mặn ngọt đắng đủ cả. Nhưng hôm đó con ăn cơm rất vui, vì đó là lần đầu tiên mẹ nói được làm được. Bay từ nước ngoài về đón sinh nhật cùng con. Hỏa Hỏa nói
Đó là món ăn khó ăn nhất nhưng lại ngon nhất mà cậu ấy từng ăn. Vì đó là lần duy nhất mà cô tự tay làm cơm rang. Còn cả bức tranh này nữa. Cô có biết bao nhiêu năm nay Hỏa Hỏa vẫn luôn vẽ phỏng lại tranh của cô không?
Cậu ấy rất hi vọng cô có thể nhận bức tranh này. Đây là lần đầu tiên mà tôi ngắm kĩ bức tranh của nó. Tuy rằng bức tranh này phỏng lại hơi thô nhưng nó đã có phong cách của riêng mình rồi.
Những gì mà cô muốn nói với Hỏa Hỏa trong tranh đó, tại sao cô không nói thẳng với cậu ấy? [Loly] [Hỏa] Hợp đồng của chính tay Loly viết. May mà có Giám đốc Bạch nhắc nhở nên mới phát hiện ra bí mật trong tranh của Loly.
Nhận được ánh mắt khẳng định của Giám đốc Bạch đúng là vinh hạnh ba đời của tôi. [A lô, xin chào anh Bạch, bây giờ anh…] [A lô.] Máy tính. Uống cà phê. Tủ lạnh. [A lô, xin chào.] [Tôi không cần bảo hiểm.] [Cô chắc chắn là kẻ lừa đảo.]
[Cô không được cúp máy.] [Chúng ta nói chuyện chút nhé.] [Không nói về bảo hiểm.] [Văn học,] [toán học,] [nghệ thuật.] [Cô chọn một cái đi rồi chúng ta nói chuyện.] [Đồ điên.] [Lĩnh vực tâm thần à?] [Tôi cũng biết sơ sơ.] [Chả có lễ phép gì hết.]
Tôi đến rồi, đến rồi đây. Anh đừng nói gì hết. Nghe tôi nói nhé. Anh biết không, tôi mua cho anh quả lê để nhuận phổi đó. Rất rất rất chi là tốt cho họng. Tôi nói anh nghe này, dưa hấu này giảm nhiệt. Khí nóng nhiều cũng dễ mất tiếng lắm.
Hơn nữa quan trọng nhất là, anh nghe tôi nói đây. Quan trọng nhất là cái này. Đây là món gà hầm với hạt ươi và hoa bá vương mà tôi bảo đầu bếp nấu đấy. Hoa bá vương kết hợp với Ngỗng Bá Vương. Ăn gì bổ nấy. Tôi nói anh nghe.
Nếu như anh mãi không nói được ấy, thì tôi sẽ làm người phát ngôn cả đời cho anh luôn. Tôi đi nấu giúp anh nhé. Sắp xong rồi, sắp xong rồi. Sắp xong, sắp xong rồi đây. Tôi làm nhanh thôi, nhanh thôi. [A lô.] [Chờ chút.] [A lô.]
[Tôi giao chuyển phát nhanh ạ.] [Tôi muốn hỏi xem để đồ ở đâu?] [Anh cứ để ở tủ đồ chuyển phát nhanh là được nhé.] [Xin hỏi người nhận là Bạch Chân Tướng đúng không?] [Đúng rồi.] [Được rồi.] Tôi biết rồi, biết rồi. Giám đốc Bạch, Giám đốc Bạch ơi.
Có người trên mạng viết là kinh mạch không thông cũng sẽ ảnh hưởng đến âm thanh đấy. Có phải là anh không thoải mái không? Có đúng không? Tôi nói mà, tôi nói mà. Nào nào nào, để tôi mát xa cho anh chút nhé. Thế nào hả? Có thoải mái hơn chưa?
Giám đốc Bạch. Nếu như không còn việc gì nữa thì tôi về trước đây. Anh chú ý cổ họng nhé. Chị về à chị Lộ Đa? Tạm biệt. Chăm sóc anh cậu cho tốt nhé. Không thành vấn đề. Giám đốc Bạch. Thời gian này anh không nói được,
Trong nhà yên tĩnh ghê đi được ấy. Chê yên tĩnh đúng không? Đúng thế. Vấn đề an toàn trong dùng điện gia đình không nên bị lơ là đâu. Làm gì thế? Đột ngột rút nguồn điện sẽ dễ khiến bên trong máy móc sản sinh ra điện cao thế,
Từ đó đốt cháy thiết bị. Ngộ nhỡ xảy ra cháy thì hậu quả rất khó lường. Là một người trưởng thành, lì lợm ở trong nhà anh thì nên làm tròn trọng trách và nghĩa vụ. Cậu đã làm những cái gì rồi? Ăn cơm xong không rửa bát,
Uống rượu xong thì lăn kềnh ra ngủ. Ngày đêm xáo trộn, đi đâu cũng thấy tán gái. Không lúc nào là không làm mất mặt người nhà họ Bạch. Tôi đề nghị cậu đi đổi họ đi. Hắc Vô Khuyết. Có tiếng rồi à? Vả lại rất tuyệt vời.
Em là ánh mặt trời của anh. La la la, trồng mặt trời. La la la, trồng mặt trời. La la la la, la la la la. Trồng mặt trời. [Chị Lộ Đa.] [Canh chị hầm có phải là bổ quá không thế?] [Bây giờ anh trai em đang phấn khích quá mức,]
[điên cuồng bóc phốt em.] [Bóc phốt cậu á?] [Chẳng phải họng anh ta hỏng rồi hay sao?] [Họng anh ấy khỏi rồi.] [Bây giờ bắt em làm này làm kia,] [còn bắt em giặt quần áo cho anh ấy nữa.] [Cổ họng anh ta nói chuyện được rồi sao?] [Có tiếng rồi.]
[Bây giờ đang hát vang trong nhà] [cứ như là bị điên ấy.] [Tai em sắp điếc đến nơi rồi.] [La la la, trồng mặt trời.] [La la la, trồng mặt trời.] [Cái tên Ngỗng Bá Vương này, họng khỏi rồi không thèm nói cho mình biết.] [Lại còn đang hát chứ.] Lộ Đa.
Nhớ nộp tiền thuê nhà tháng này nhé. Con biết rồi, bà Mã. Lý Lộ Đa. Cậu đây là… Chắc chắn không cần giúp đỡ chứ? Tất nhiên là không cần rồi. Lần này mình chuẩn bị bồi bổ anh ta thật tốt. Canh đại bổ. Vậy mình đi nhé. Cậu mặc như này á?
Mưa to thế này, cậu ra ngoài làm gì? Mình phải đi thử vai cho một bộ phim. Gặp đoàn làm phim. Ăn mặc lòe loẹt như này đi gặp đoàn làm phim, không lẽ là có anh trai nhỏ nào mới rồi à? Ai cần cậu lo chứ? Cậu nghĩ ai cũng là
Học sinh kém trong chuyện tình yêu giống như cậu à? Cậu với Bạch Chân Tướng phải nhanh chân lên đi. Cậu còn phải đứng đây hầm canh đại bổ cho anh ta đó. Mình đi đây. Quách Tiểu Lai. Ra ngoài thì chú ý an toàn nhé.
Nhớ mang ô theo đó, mưa to thế này cơ mà. Mình biết rồi. [Hầm để xe] [Công ty] [Điểm cuối] Giám đốc Bạch. Tôi tới rồi. Hôm nay họng anh đỡ hơn chút nào chưa? Thuốc hôm nay tốt hơn rất nhiều. Cần phải nhai kĩ nuốt chậm. Thưởng thức cho thật kĩ càng.
Phải uống ngụm lớn thì họng anh mới tốt lên được. Ngụm lớn vào. Ngụm lớn vào. Có phải cô cố tình hay không? Tôi đâu có cố tình làm thế. Sao bây giờ họng anh lại nói chuyện được rồi? Đợi chút. Cảnh tượng này tôi đã từng nằm mơ thấy. Nằm mơ thấy?
Trong mơ, cũng ở chỗ này, cũng là chiếc áo sơ mi trắng phau này, toàn là vết bẩn. Lẽ nào tôi thành nhà tiên tri rồi? Nhà tiên tri ư? Anh có thể biết trước được tương lai à? Lần bám theo anh Long cũng như thế này.
Tôi có thể nhìn thấy những chuyện xảy ra trong tương lai, hơn nữa là những chuyện xảy ra sau nhiều lần thời gian lặp lại. Tôi đều biết trước được. Thời gian tuần hoàn cộng thêm biết trước tương lai. Thế anh tiên tri thử xem ngày mai chúng ta làm gì? [Ngày mai.]
[Tôi sẽ khiến anh không có ngày mai.] Chuyện huy động vốn này phải thật cẩn thận. Thời cơ trước mắt không được tốt lắm. Những chuyện liên tiếp xảy ra sẽ khiến chúng ta rơi vào thế yếu trong đàm phán.
Tình hình mà hiện giờ công ty đang gặp phải cậu cũng rất rõ. Gần đây áp lực của tôi rất lớn, bao gồm chuyện xử lý việc của Vu Qua cũng là vì không còn cách nào khác. Cậu biết trước đây tôi không muốn để tư bản thâm nhập.
Chính là vì tôi muốn họ can thiệp vào lí tưởng ban đầu của tôi. Thế nên tôi mới mời cậu từ nước ngoài về. Tình hình cạnh tranh hiện tại trên thị trường quá khốc liệt. Chuyện huy động vốn cũng là bất đắc dĩ. Giám đốc Ngải.
Cô mời tôi tới là vì tin tưởng tôi. Tôi mong rằng cô có thể tin tôi thêm một lần nữa. Hai chúng ta là bạn bè nhiều năm như thế, tất nhiên là tôi tin tưởng anh. Chỉ là tôi… Bây giờ tôi… Mày đừng có quá đáng.
Tao nói cho mày biết, đừng hòng qua cầu rút ván. Nhanh chóng thực hiện chuyện mà mày đã hứa với tao đi. Nếu không tao liều với mày đấy. [Giám đốc Bạch, sao thế?] [Anh giao cho cậu một nhiệm vụ mới.] [Cậu bám đuôi Vu Qua giúp anh.] [Lại nữa à?]
[Giám đốc Bạch, anh tha cho em đi.] [Dạo này em bận yêu đương lắm.] [Chẳng có thời gian đâu.] [Yêu đương cái gì chứ?] [Bạch Vô Khuyết] [Bảo bạn gái làm cùng đi.] [Anh trả cậu gấp đôi tiền lương.] [Hào phóng thế hả?] [Nhưng chuyện của tay Vu Qua đó]
[chẳng phải đã xong rồi hay sao?] [A lô, Giám đốc Bạch, anh ơi.] [Sao thế?] [Rốt cuộc anh cần em làm gì?] [Đúng rồi.] [Trước mắt cậu cứ xem xem anh ta] [tiếp xúc với những người nào.] [Nhất là người của Tam Hạnh.] [Cứ thế đã nhé.]