Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 5] Em như này đâu chỉ là phân tâm. Em có ngày nào làm việc nghiêm túc ở đây đâu. Anh biết sớm muộn cũng sẽ có ngày này thôi. Em nói phải làm sao đây?
Nếu khách hàng không hợp tác, không những chúng ta bị trừ điểm thậm chí còn bị sa thải nữa. Vậy chúng ta đền tiền. Đền tiền là xong thôi mà. Đền tiền. Lỡ như đền tiền không giải quyết được vấn đề thì sao?
Không phải bất cứ chuyện nào cũng có thể giải quyết bằng tiền. Sao anh lại hung dữ với em. Cũng đâu phải một mình em sai. Rốt cuộc anh cảm thấy công việc quan trọng hơn hay là em quan trọng hơn đây.
Đừng có giở thói tiểu thư của em ở đây. Em không còn là con nít nữa rồi không ai vây quanh chiều chuộng em đâu. Anh… – Hai người họ sao thế? – Không biết. Lục Hạo lộ mặt rồi đúng không.
Bình thường ở trường như cún con la liếm không rời. Bây giờ lại dám nổi nóng với cô sao? Cặn bã. San San, cô đừng khóc nữa. Không tốt cho sức khỏe đâu. Đúng đó. Tôi thấy Lục Hạo hơi nóng vội thôi chắc chắn không cố ý đâu.
Hơn nữa bây giờ chúng ta nên nghĩ cách giải quyết vấn đề này. Cô đừng khóc mà, đây, đây, đây. Tôi cũng đã gọi điện cho khách hàng mấy cuộc rồi. Anh ta vẫn không chịu thừa nhận. Tôi làm cách nào lấy lại được đây. Được rồi, được rồi.
– Đừng khóc nữa. – Cô đừng khóc nữa. Chúng ta nhiều người nhiều sức – nhất định sẽ có cách thôi, đúng không? – Đúng đó. Không được nữa thì để Giai Giai dùng mỹ nhân kế. Cô ấy mà ra tay
Chắc chắn sẽ khiến vị khách kia chết mê chết mệt. Vậy chỉ đành hy sinh bản thân dùng chiêu mỹ nhân kế của tôi vậy. Hoặc là có thể nhờ bố tôi giúp. Được rồi, người ta đường đường là tiểu thư nhà giàu đâu bận tâm tí tiền cỏn con đó.
Nếu không được nữa cô lại về nhà thừa kế sản nghiệp vậy. Cố lên. Không có gì là không thể. Tôi thấy hay là thôi đi vậy. Cái này liệu có tác dụng không? Chẳng phải còn có mỹ nhân kế của tôi nữa sao? Bình tĩnh nào. Bình tĩnh nào. Đã đến lúc
Ra tuyệt chiêu rồi. Anh Chu, xin lỗi, thực sự xin lỗi anh. Chúng tôi không nên viết nhầm hóa đơn. Mong anh giơ cao đánh khẽ, cho dù anh có bất kì điều kiện nào đi nữa, chúng tôi cũng sẽ đồng ý với anh. Mong anh giơ cao đánh khẽ.
Đuổi việc vẫn quá dễ dãi với cô đấy. Nào, mau đứng lên. Nào! Anh ta không nói gì mà cứ thế bỏ đi chắc chắn đang ngấm ngầm giở trò bẩn thỉu nào đó. Như vậy đâu có giống tác phong của anh ta. Các cô đừng nói nữa.
Rốt cuộc bây giờ chúng ta nên làm thế nào đây? Tô San, cô đừng lo lắng, sẽ ổn cả thôi. Đăng gì trong nhóm đấy? Thông báo. Kể từ ngày hôm nay, nhân viên khách sạn không được phép yêu đương trừ trường hợp vợ chồng và đã là người yêu.
Thực tập sinh Tô San, Lục Hạo vì yêu đương dẫn đến sai sót nghiêm trọng trong công việc. Mỗi người bị trừ sáu điểm. Có chuyện gì? Anh làm vậy là có ý gì? Cấm yêu đương. Nói rất rõ ràng rồi. Công việc khách sạn có tính chất đặc thù
Rất ít khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Thế nên trước giờ chúng ta luôn khích lệ nhân viên giao lưu nhiều hơn. Yêu đương và xây dựng gia đình là chất kết dính tốt nhất. Chúng ta có rất nhiều nhân viên quen biết bạn đời ngay ở khách sạn.
Bây giờ anh nói cấm là cấm à? Đúng thế. Vì nó ảnh hưởng đến hoạt động của khách sạn. Lý do của anh là gì? Tuần nào cũng có những đôi tình nhân vì cãi vã gây áp lực cho phía hậu cần.
Tháng nào cũng vì vướng mắc tình cảm mà đánh chửi nhau. Nếu không ngăn chặn chuyện đó hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn hôm nay. Anh chỉ thấy những mặt không tốt mặt tốt anh lại làm như không thấy. Mặt tốt. Mặt tốt là chỉ phó tổng giám đốc
Nửa đêm đi nhảy với nữ nhân viên sao? Tạ tổng. Tôi muốn biết tại sao tôi cũng bị trừ điểm. Tôi đã làm sai ở đâu sao? Cậu kịp thời phát hiện sai sót của Tô San và báo lên cấp trên ngăn chặn kịp thời. Đúng thế.
Đây là sai sót chung của hai người nhưng cậu vì bảo vệ bản thân bán đứng đồng nghiệp, đó chính là nguyên nhân cậu bị trừ điểm. Được rồi, ra ngoài đi. Tôi… Tạ tổng. Tạ tổng. Chuyện gì thế? Chuyện viết nhầm hóa đơn. Viết nhầm hóa đơn
Chỉ cần báo với kế toán, kế toán sẽ liên lạc với cục thuế hủy hóa đơn sai viết lại hóa đơn mới là được. Các cô lại chạy đi quỳ gối với người ta đầu gối rẻ mạt thế thôi sao?
Tôi biết không được đem tình cảm cá nhân vào trong công việc. Nhưng anh có biết tại sao mọi người không dám báo lên trên không? Chính là vì chính sách áp đặt của anh. Rõ ràng chỉ là một sai sót nhỏ nhưng mọi người vẫn không dám báo lên trên.
Anh thấy nếu anh tiếp tục làm như vậy sẽ có kết quả thế nào? Tôi quá khoan dung với cô rồi, cô hết lần này đến lần khác thách thức tôi. Tôi chỉ có gì nói nấy thôi. Cô ngốc nghếch thì có.
Cô chỉ biết đứng trên góc độ thiển cận nhìn nhận vấn đề. Tôi thiển cận. Lúc anh hôn trộm người khác anh không thiển cận sao? Cô đừng ép tôi. Anh muốn thế nào đây? Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Không hay rồi. Xảy ra chuyện rồi. Có người định tự tử.
Tự tử, mau lên. Đi! Tạ tổng, anh đợi tôi với, tôi… Cứu tôi với. Tôi không biết bơi. Tôi cũng không biết bơi. Cô đợi tôi, tôi đi gọi người. Đằng sau còn một người nữa. – Mau lại cứu người. – Nào, tránh đường, tránh đường. Phía đó còn một người.
Cứu lên được rồi. – Có lẽ không sao đâu. – Cẩn thận. Có lẽ không việc gì. Nhạc Nhiên. Cứu tôi với. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Thế nào rồi, cô vẫn ổn chứ? Anh… Nhạc Nhiên, cô đi đâu thế? Tiểu Như, cô sao thế này?
Chuyện tự tử không đem ra đùa được đâu. Trợ lý Mia, là tôi không tốt. Dạo gần đây nhà tôi xảy ra chút chuyện. Có phải cô lại cãi nhau với Thôi Đại Nhẫn không? Anh ta lại đi bài bạc nữa sao? Thôi được, cô không muốn nói thì thôi vậy.
Nhưng sau này tuyệt đối đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa, có biết chưa? Nếu cô có khó khăn gì thì cứ nói ra. Mọi người cùng nhau nghĩ cách. Trợ lý Mia hãy yên tâm. Tôi nhất thời nghĩ quẩn thôi. Sau này sẽ không như vậy nữa. Tạ tổng.
Sáng hôm nay tôi đã cho sa thải nhân viên quay video đó. Không ngờ đoạn video lại lan truyền nhanh như vậy. Tôi sẽ lập tức liên lạc với trang mạng xóa video đó đi. Thực ra cũng không cần xóa đi. Ý tôi là
Tổng giám đốc đích thân giải cứu nhân viên là cơ hội quảng cáo rất tốt. Trong một ngày ngắn ngủi lượng truy cập video lên đến hàng trăm ngàn nhiều kênh chính thức cũng tranh nhau đưa tin.
Như thế có hiệu quả hơn chúng ta tự bỏ tiền ra quảng cáo rất nhiều. Tôi lại ăn nhiều rồi. Cô xem bụng tôi sắp phình lên này. Có sao? Làm thế nào mới giữ dáng được đây? Không phình chút nào. Cô yên tâm, cho dù cô có ăn nhiều hơn nữa
Ăn thật nhiều hơn nữa thì vẫn là cô gái xinh đẹp nhất ZAD chúng ta. Được rồi, cô đừng trêu tôi nữa. Cô… cô sao thế? Cô cũng ăn nhiều sao? Cô phải thả lỏng cơ thể mới trải ga giường được. Cô, cô không sao chứ? Làm ở chỗ đó mà. Tôi…
Nhạc Nhiên, làm việc ở đây mà. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc… Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Tôi viết ra được rồi. Tôi viết ra được rồi. Viết ra gì cơ? Bài nhạc, tôi viết ra bài nhạc rồi. Tôi muốn khách sạn tổ chức một buổi hòa nhạc hoành tráng giúp tôi.
Tạ Phạn Vũ đang ở đâu. Đi, chúng ta đi tìm anh ta. Tạ tổng ở đó, anh qua đó đi. Tạ tổng. Nhạc Nhiên. Chuyện này… Cô đợi tôi với. Tôi nói chứ, mới sáng sớm cô ăn trúng gì thế? Cô chạy nước rút trăm mét đấy à?
Cô muốn làm vận động viên điền kinh cũng đừng kéo tôi theo. Giai Giai, tôi có chuyện này muốn hỏi cô. Muốn hỏi gì? Cô muốn hỏi cách trang điểm để đi tán trai thì tôi biết. Còn chữa động kinh nấc cụt thì tôi không biết đâu.
Chạy đến mướt cả mồ hôi. Tôi phải đi rửa mặt đắp cái mặt nạ mới được. Lát nữa tôi sẽ cùng đắp mặt nạ với cô. Nhưng, lần này tôi bị nấc không phải là nấc bình thường đâu. Thế thì cô nên đi khám bác sĩ chứ. Không phải. Cô có nhớ
Thời học đại học có một thời gian tôi bị nấc. Sau đó… Ý cô là anh chàng bốn mắt đó. Chính là người đó. Tôi đã nói mà tại sao ban đầu anh ta lại chủ động tiếp cận cô.
Sau đó còn mua rất nhiều đồ ăn vặt đem đến ký túc xá. Nhưng người mà anh chàng đó thích là tôi. Đồ ăn ngon mua cho cô đều là thứ tôi thích ăn. Đừng nói nữa, đã bảo không nhắc chuyện cũ rồi mà. Lẽ nào cô thích người khác rồi sao?
Lần này là ai vậy? Lẽ nào cô thích Tạ Phạn Vũ? Cô thích Tạ Phạn Vũ. Không thể nào. Sao tôi lại thích anh ta chứ. Tôi chỉ thích thần tượng David của mình thôi. Hơn nữa tôi nghĩ cảm giác lần này không phải là cảm giác đối với người mình thích,
Mà là đụng độ phải khắc tinh. Vậy thì cũng không chắc. Tạ Phạn Vũ từng hô hấp nhân tạo cho cô từng hôn nhau đấy. Đối với những cô gái ngây thơ như cô gặp phải mấy chuyện này sẽ dễ rung động lắm. Biết chưa hả? Rung động?
Tôi ghét anh ta muốn chết, ở đó mà rung động. Tôi bị điên chắc? Ghét của nào trời trao của nấy. Trên phim ảnh đều là như vậy mà. Thôi được rồi, không nói với cô nữa. Tôi phải đi rửa mặt rồi đắp mặt nạ đây. Bye bye.
Không phải mình thật sự thích anh ta rồi đấy chứ? Không được, mình phải đi kiểm tra thôi. Tạ tổng. Cô đang làm gì đó? Tôi… Sà góa đi khạp. Lười biếng có phải không? Cẩn thận tôi trừ lương cô bây giờ đấy. Anh… Đồ điên.
Sáng nay chắc chắn là do mình ăn no quá thôi. Mình không tin bây giờ… [Xem kìa, tinh thần của Tiêu Bang khá tốt đấy.] [Đúng thế.] [Nhưng đợt trước] [luôn có tin đồn tiêu cực về anh ấy.] [Tôi nghe rất nhiều tin đồn] [về việc anh ấy tự sát.]
– [Có khi nào gặp chuyện gì đấy không nhỉ?] – [Phải đấy.] [Cô nói tôi mới nhớ, tôi cũng từng đọc trên mạng.] Mia, cô qua bên đó xem đi. Được. Cô uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Tôi đi vệ sinh một lát. Xin lỗi nhé. Đúng là kỳ lạ.
Bảo sao anh không gọi tôi gì cả. Xem ra nữ thực tập sinh này có sức hút quá chứ. Trước giờ tôi chưa từng nghĩ như vậy. Nhưng mà Tạ tổng nói như vậy tôi lại phát hiện thực tập sinh này quả thực là rất thu hút.
Có thể chữa trị tâm lý cho Tiêu Bang nhất định là rất có bản lĩnh. Tôi ngày càng hiếu kỳ với cô ấy rồi đấy. Anh nói vậy là có ý gì? Tôi nhớ mình đã cấm yêu đương trong nội bộ khách sạn rồi đấy. Hay lắm! Quả là đặc sắc!
Hay quá! Rất đặc sắc! Xin cảm ơn. Chào mừng mọi người đến với buổi hòa nhạc của tôi. Nhân cơ hội này tôi xin được cảm ơn ZAD cũng như các nhân viên đáng yêu của ZAD. Khúc nhạc Trùng Sinh sau đây tôi xin dành tặng cho nữ quản gia của mình.
Cô Nhạc Nhiên. Mọi người cùng mời Nhạc Nhiên một ly đi. Hôm nay, cô ấy là nữ chính. Cảm ơn. Cảm ơn mọi người. Thực ra tôi cũng không làm gì mấy đâu. Tôi chỉ là… tìm hiểu nhu cầu tâm lý của anh ấy thôi. Tôi thấy chuyện này chỉ là
Cơ sở để tôi trở thành Chìa Khóa Vàng mà thôi. Cảm ơn mọi người. Cạn ly. Cạn ly. [Cô quản gia này được đấy.] Da mặt cô cũng dày thật đấy. Khen có vài câu đã phổng hết cả mũi. Tiêu Bang ở khách sạn 418 còn không chết
Chứng tỏ anh ấy không thật sự muốn chết. Anh ấy chỉ muốn tìm cảm giác tồn tại mà thôi. Cô tưởng đó là công lao của mình thật sao? Có nghĩa là Tạ tổng đã nhìn thấu chuyện này nên mới tích cực chủ trương chúng ta tiếp đãi anh ta phải không?
Tạ tổng. Đây là video tôi mới quay lại. Trực tiếp gửi cho Lucas để anh ta đăng lên các diễn đàn. Nói thế nào thì anh ấy cũng là người nổi tiếng. Được, Tạ tổng. Cô giương đôi mắt cá chết đó nhìn tôi làm gì? Uống nhầm thuốc rồi à?
Anh lại lợi dụng chuyện của khách hàng để quảng cáo nữa rồi. Sao câu nào của cô cũng khó nghe như vậy chứ? Lượng đơn đặt phòng gần đây của khách sạn đã đạt đến mức cao nhất của tháng. Đây là marketing thành công
Không phải lợi dụng quảng cáo gì cả. Rõ ràng anh lấy khách hàng ra để kiếm tiền. Anh chẳng có tình người gì cả. Cô… Tạ tổng. Cô uống nhiều quá rồi, về nghỉ ngơi đi. Mình hết nấc rồi. Tôi đã nói không phải anh rồi mà. Tôi biết ngay mà.
Các vị lãnh đạo, tôi xin lỗi. Các vị lãnh đạo cứ uống nhé. Tôi xin phép cáo từ. David. Xem ra chúng ta phải cho thực tập sinh mới này đi kiểm tra sức khỏe rồi. Loại người đầu óc có vấn đề thế này sau này không được phép tuyển vào nữa.
Doanh thu tăng lên thấy rõ đủ để chứng minh thực lực của con át chủ bài này rồi chứ? Con át chủ bài của ông đúng là rất hiệu quả. Nhưng chút lợi ích nhất thời này không nói lên được điều gì cả. Cô yên tâm đi.
Một năm sau, tuy ZAD không phải là của cô nhưng tiền của cô sẽ không thiếu một xu nào đâu. Chủ tịch Tạ. Chúng ta không thể nói trước được đâu. Mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Mọi người về phòng trước đi.
Chúng tôi nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời hợp lý mà. Yolanda, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại ồn ào như thế này? Mọi người bình tĩnh đi. Có chuyện gì cứ nói với tôi là được.
Chúng tôi nhất định sẽ giải quyết, được không? Chúng tôi nhất định sẽ làm rõ sự thật. Mọi người đừng kích động, bình tĩnh lại đi. Bình tĩnh lại đi. Đừng quay nữa. Chuyện này không phải do tôi làm. Người trong video không phải là tôi.
Cái mặt không gây họa thì không chịu yên này không phải cô thì là ai? Là ma chắc? Tôi dám thề với trời tôi không hề làm chuyện thất đức đó. Thề với trời thì có tác dụng gì? Có thể giải quyết nguy cơ của khách sạn được sao?
Không phải tôi, thật sự không phải tôi. Tôi không hề làm chuyện đó. Chủ quản, cô cũng biết đấy. Tôi muốn trở thành Chìa Khóa Vàng cơ mà sao tôi có thể làm chuyện đó được chứ. Cô đừng có lấy Chìa Khóa Vàng làm cớ.
Trước đây cô bốc đồng, lỗ mãng chúng tôi chỉ nghĩ đó là cá tính của cô thôi. Nhưng giờ đã là lúc nào rồi mà cô còn cãi cùn như vậy chứ? Nhạc Nhiên, tôi nói cho cô biết. Tổn thất mà cô gây ra cho khách sạn hôm nay
Tôi sẽ bắt cô phải trả dần trong tù đấy. Tôi nhất định sẽ tìm ra người đã hãm hại tôi trả lại sự trong sạch cho mình. Đứng lại. Trước khi chuyện này được làm rõ cô không được phép đi đâu hết. Anh muốn giam lỏng tôi? Không đến mức là giam lỏng
Nhưng nhất định phải có biện pháp xử lý. Trước khi chuyện này được làm rõ cô không được rời khỏi ZAD nửa bước. Cô cũng không cần tới bộ phận buồng phòng nữa. Mỗi ngày tới chỗ tôi điểm danh là được. Mệt quá đi. Ninh Giai Giai ngủ trong giờ làm việc.
Cô bị đuổi việc rồi. Xin lỗi Tạ tổng. Anh… – Anh… – Đừng mà. Tôi chỉ thấy dáng vẻ khi ngủ của cô rất đáng yêu thôi mà. Anh giả làm Tạ tổng làm gì chứ? Củ tỏi mà tưởng mình là thủy tiên sao?
Chỉ biết ra vẻ, không tự lượng sức. Về điểm này tôi cũng có kiến giải của mình đấy. Tôi cho rằng tôi và Tạ tổng là cùng một kiểu người. Cô xem nhé. Bình thường mặt anh ta cứ cứng ngắc như cái đồng hồ đã lên dây cót thế này vậy.
Còn tôi tôi có thể quản lý 365 mặt hài hước của mình đâu ra đấy. Mỗi ngày tôi còn có thể điều chỉnh tùy theo tâm trạng của bạn bè. Cô nói xem, có phải giống nhau không? Hơn nữa nhà Tạ tổng mở khách sạn suối nước nóng
Nhà tôi thì mở nhà tắm, đều là bán nước nóng cho người ta tắm mang lại niềm vui cả có gì khác nhau đâu chứ. Đồ điên. Ninh Giai Giai, tôi có một dự cảm cô rồi sẽ là người của tôi. Hai người sợ khách sạn chưa đủ thảm sao?
Đang giờ làm việc lại nằm ngủ trên ghế của khách. Lỡ như bị chụp lại chắc khách sạn phải đóng cửa luôn. Khách sạn vừa cấm yêu đương hai người… hai người lại ở đây xà nẹo xà nẹo. Ai yêu đương gì với anh ta đâu chứ. Tôi thấy
Người đáng bị đuổi nhất chính là đám thực tập sinh bọn họ đấy. Chẳng có kỷ luật và chuyên nghiệp gì cả. Còn ra thể thống gì nữa chứ. Mở miệng ra là đòi đuổi người khác. Cứ như treo ở miệng không bằng ấy.
Cô nói xem, cái người vừa cọ toilet xong liền đi lau cốc có phải là chúng ta đâu chứ. Vậy thì phải làm sao chứ? Đi mắng Nhạc Nhiên à? Giai Giai. Đừng đi theo tôi. Giai Giai. Tại sao cô lại chạy lung tung như vậy hả?
Một mình tôi bị mắng thì thôi đi nhưng tôi không thể liên lụy người khác, không thể liên lụy bạn bè của mình được. Nhưng cô đã liên lụy cả khách sạn này rồi. Cô không ngoan ngoãn ở yên đó đi.
Cô có biết tôi bảo cô ngừng làm việc là vì sợ cô chạy lung tung bị người khác đối xử như vậy không hả? Cô hoàn toàn không biết một người nổi giận sẽ nói ra những lời đau lòng đến mức nào. Sao cô lại không hiểu vậy chứ? Tôi biết rồi.
Tôi sẽ về ngay. Cô đừng nhìn nữa. Đám anh hùng bàn phím không biết gì đó suốt ngày chỉ biết bạo lực mạng thôi. Đúng là một lũ rác rưởi mà. [Phải đấy.] [Hình tượng của khách sạn chúng ta bị hủy cả rồi.] [Tôi cũng vậy.]
Mắt không thấy thì lòng không phiền. Cô đừng xem nữa. Nhưng mà đống bình luận trên mạng đó không chỉ mắng tôi, còn mắng cả khách sạn nữa. Đây đã không còn là chuyện của riêng tôi nữa rồi. Đúng là xui xẻo. Cô nói ai thế hả?
Cô nói ai xui xẻo? Tôi nói cô ta đấy, thì sao nào? Gây ra rắc rối cho khách sạn như vậy còn không cho người ta nói à? Đúng là xui xẻo. Cô dựa vào đâu mà nói như vậy chứ?
Cô có biết bình thường Nhạc Nhiên làm việc chăm chỉ tích cực như thế nào không? Cô có biết cô ấy yêu nghề như thế nào không? Các người thì sao? Chỉ biết giậu đổ bìm leo thôi. Cô Lý à.
Nhạc Nhiên là đứa trẻ như thế nào tôi là người rõ nhất. Người trong đoạn video đó không thể là nó được. Không phải, cô Bàng. Sao cô lại nói giúp cho con bé đó? Đến lúc cô ta hại khách sạn phá sản,
Chúng ta sẽ phải ra đường xin ăn đó. Lúc đám thực tập sinh này chưa tới, mọi thứ đều yên ổn. Bọn họ vừa tới, khách sạn liền rối tung. – Cô nói gì cơ? – Nhìn thôi cũng thấy xui xẻo. Chuyện của Nhạc Nhiên
Liên quan gì tới thực tập sinh chúng tôi chứ. Đúng vậy, Nhạc Nhiên. Bình thường cô vẫn hay khua môi múa mép, cư xử thiếu đứng đắn cũng không phải chỉ một hai lần. Cô gây rắc rối lớn như thế cho khách sạn
Còn liên lụy đến thực tập sinh chúng tôi nữa. Tôi mà là cô, thì đã sớm từ chức, không còn mặt mũi ngồi đây nữa rồi. Bây giờ mấy người biết bới móc rồi phải không? Bình thường Nhạc Nhiên đối xử với các người như thế nào?
Nào là thay mấy người trực ban, nào là mua cho mấy người thứ này thứ kia. Các người thử nhìn các người bây giờ đi. Gặp việc bẩn thỉu, cực nhọc Nhạc Nhiên luôn là người đầu tiên xông lên phía trước.
Cô ấy là người như thế nào? Chẳng nhẽ các người không biết sao? Đừng nói nữa. Làm gì đó? Nhà ăn là chỗ để ăn cơm. Cơm cũng không lấp kín được miệng của các người sao? Ăn cơm, ăn cơm. Mau ăn đi. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên.
Có phải anh cũng cảm thấy tôi chính là người như trên mạng bình luận không? Cô nói xem? Chắc chắn anh đã đọc được những tin tức và bình luận đó rồi. Nhưng đó thật sự không phải là tôi. Tôi thật sự không làm những chuyện này.
Nếu như cô trong sạch thì không cần giải thích với tôi, càng không cần để ý người khác nói thế nào. Nhưng mà, tôi sợ vì chuyện của tôi mà ảnh hưởng đến khách sạn. Yên tâm đi. Chúng ta nhất định sẽ điều tra ra sự thật.
Tại sao trên mạng lại xuất hiện những tin tức tiêu cực về Nhạc Nhiên? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói. Những bài viết phía sau đều là do chúng tôi làm. Đây là vì hóa giải nguy cơ cho khách sạn,
Khiến mọi người nghĩ rằng những chuyện trước đó xảy ra là vì Nhạc Nhiên vốn là một nhân viên có tính nết không tốt. Gì cơ? Chỉ có như vậy mới có thể khiến ánh mắt dư luận đổ dồn lên người Nhạc Nhiên, khiến mọi người hiểu rằng
Chỉ cần đuổi Nhạc Nhiên ra khỏi khách sạn. Khách sạn, vẫn là một khách sạn hoàn mỹ như trước. Cho nên bước tiếp theo của các người, chính là đuổi việc Nhạc Nhiên phải không? Ban kế hoạch đã làm việc cả đêm báo cho các đơn vị truyền thông rằng
Khách sạn sẽ mở họp báo. Đến lúc đó sẽ… sẽ đuổi việc Nhạc Nhiên trước công chúng. Các người có còn coi tôi ra gì nữa không? Rốt cuộc đây là ý của ai? Tại sao không ai nói cho tôi biết? Anh muốn bị đuổi việc ngay lập tức phải không?
Chủ tịch đã đồng ý rồi ạ. Chủ tịch. Sao thế? Bây giờ không chăm chỉ làm việc, đến tìm ta làm gì? Bố làm thế không phải quá đáng lắm sao? Trước khi bố làm chuyện gì, sao không bàn bạc với con? Ta quá đáng như thế nào?
Chuyện con không giải quyết được thì ta giải quyết giúp. Giờ con còn quay ngược lại chất vấn ta. Bố không phải đang giúp con giải quyết vấn đề, bố đang giúp con tạo ra vấn đề. Ta tạo ra vấn đề cho con như thế nào?
– Chẳng nhẽ không phải sao? – Ta là vì tốt cho con. Ta… Bố! Bố! Bố! Bố làm sao thế? Bố! Bố! Không có gì nghiêm trọng lắm, chỉ là bị say nắng. Để chủ tịch nghỉ ngơi một lúc, uống thuốc giải nhiệt là sẽ ổn. Bác sĩ, bác sĩ.
Đợi tôi một chút. Chủ tịch, vậy ngài nghỉ ngơi trước. Lát nữa tôi sẽ kê thuốc cho ngài. Vì cứu vãn danh tiếng của khách sạn mà hy sinh Nhạc Nhiên, ta cũng không còn cách nào khác. Không thì con đi nói chuyện với cô ấy, bảo cô ấy nhận lỗi.
Chỉ cần gánh lấy trách nhiệm lần này ta… ta sẽ không bạc đãi cô ấy. Đẩy Nhạc Nhiên ra chịu trận có thể giải quyết vấn đề sao bố? Khách sạn có bao nhiêu người làm việc, ấy vậy mà chỉ cần vừa xảy ra vấn đề,
Liền đẩy thực tập sinh và nhân viên thời vụ ra gánh tội. Đến lúc đó chỉ tổ khiến khách sạn chịu nhiều công kích và chửi rủa hơn mà thôi. Cũng không thể nói như vậy. Hiện tại khách sạn chúng ta
Đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, đứng trước mũi dư luận. Không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào. Điều mấu chốt là phải xoay chuyển nguy cơ lần này của khách sạn thành nguy cơ của một cá nhân. Những chuyện khác tính sau. Con làm sao vậy?
Bình thường không phải cứng rắn lắm sao? Lần này sao cứ do dự thiếu quyết đoán như vậy. Chẳng lẽ con có hứng thú với nữ thực tập sinh đó? Bố, sao nay bố “bà tám” thế? Làm sao có thể. Bác sĩ dặn bố nói ít và nhanh chóng nghỉ ngơi đấy.
Xin, xin dừng bước. Anh tìm tôi? Vừa nãy hình như hai người đang nói về tin tức tiêu cực của khách sạn. Anh cũng muốn khiếu nại à? Không phải, không phải. Tôi làm IT. Tôi xem video rồi. Giả đó. Có người chỉnh sửa đấy. Cảm ơn. Như thế nào?
Anh xem chỗ này. Cảnh này hoàn toàn là khuôn mặt của người khác. Rốt cuộc là ai muốn hãm hại Nhạc Nhiên? Lấy hiểu biết của anh, anh nghĩ ai có thể quay video kiểu này mà không bị phát hiện? Câu hỏi này của anh quá chung chung rồi.
Quá chung chung, quá chung chung. Nghĩ xem nào, nghĩ xem nào. Trừ Nhạc Nhiên ra, video người khác ra vào căn phòng này mà camera khách sạn đều không ghi lại được. Vậy chỉ có hai khả năng. Thứ nhất, người này quen thuộc hệ thống giám sát trong khách sạn
Nên né được hết camera. Thứ hai, người này có thể tiếp xúc hệ thống giám sát và xóa video. Video camera giám sát? Bộ phận bảo vệ? Cùng nhau uống một ly. Đại Hải, cho một ly. Cho cốc coca. Thế nào? Anh có thói quen một mình uống rượu giải sầu à?
Vậy hai vị từ từ nói chuyện, tôi xin phép không quấy rầy nữa. Nói đi, anh tìm tôi là có chuyện gì? Gặp mặt nói chuyện phiếm không phải là phong cách của anh. Tôi muốn nhờ anh thuyết phục Nhạc Nhiên đến buổi họp báo và công khai nhận lỗi.
Anh nói câu này là có ý gì? Tôi nói nhờ anh thuyết phục Nhạc Nhiên. Anh biết đó, với tính cách của Nhạc Nhiên, trừ anh ra, không ai có thể thuyết phục được cô ấy. Anh đánh giá tôi cao quá rồi đó. Nhạc Nhiên có suy nghĩ riêng của mình. Hơn nữa
Tôi chưa bao giờ ép buộc người khác làm gì. Đợt sóng gió này của khách sạn là do có nội gián. Hơn nữa gần đây khách sạn có quá nhiều tin tiêu cực rồi. Nếu lần này lại lộ ra chuyện có nội gián thì không khác gì đổ dầu vào lửa.
Thế nên chỉ đành phải để Nhạc Nhiên chịu ấm ức rồi. Các cô nói buổi họp báo ngày mai rốt cuộc là muốn làm gì? Còn có thể làm gì? Chắc chắn là khách sạn muốn đổ trách nhiệm. Đổ trách nhiệm gì? Chẳng nhẽ bọn họ muốn đổ tất cả trách nhiệm
Lên một mình Nhạc Nhiên sao? Nhạc Nhiên, cô đừng buồn, sẽ không có chuyện gì đâu. Đúng vậy, đúng vậy. Ngày mai trong buổi họp báo cô cứ nói hết tất cả sự thật, nhất định sẽ có người tin cô. Thực ra hôm nay Tạ Phạn Vũ có tìm tôi,
Bảo tôi chủ động thừa nhận sai lầm trong buổi họp báo ngày mai. Ác quá đi mất. – Đúng đó. – Vậy cô trả lời như thế nào? Tôi từ chối anh ta. Đương nhiên là không đồng ý rồi. Nhạc Nhiên, lần này cô phải gắng lên đấy.
Chắc chắn còn có biện pháp khác. Cô đừng lo lắng. Để tôi đi mở cửa. Giám đốc David. Có tiện vào không? Mời anh vào. Không sao chứ, Nhạc Nhiên? Tôi không sao. Tôi đến là có chuyện muốn nói với cô. Tôi thay mặt khách sạn đến đây gặp cô,
Hy vọng ngày mai tại buổi họp báo cô có thể thừa nhận sai lầm gánh vác trách nhiệm của bản thân. Cái quái gì vậy? Giám đốc David, sao anh lại theo phe bọn họ ức hiếp Nhạc Nhiên? Đúng đó. Hiện tại sự tình tương đối phức tạp,
Nhưng tôi hy vọng cô có thể tin tưởng tôi. Chúng tôi nhất định sẽ không để cô chịu bất kỳ tổn thương gì. Tôi đã bị tổn thương rồi. Tại sao các người đều không chịu tin tưởng tôi? Tại sao các người đều ép tôi thừa nhận. Tôi không làm chuyện này.
Nhạc Nhiên. – Nhạc Nhiên, tôi tin tưởng cô. – Đừng buồn mà. Tôi tin tưởng cô 100%. Nhưng bây giờ, khách sạn không còn lựa chọn nào khác. Tôi cũng mong cô có thể tin tưởng tôi. Tôi sẽ không để cô hy sinh vô ích. Được, tôi biết rồi.
Mời anh về cho. Nhạc Nhiên. Mời anh về cho. [Ký túc xá] [Tập đoàn khách sạn quốc tế ZAD Giang Thành – Họp báo] [Họp báo] [Tập đoàn khách sạn quốc tế ZAD Giang Thành – Họp báo] Kính thưa các quý ông, quý bà và các bạn phóng viên.
Hôm nay ZAD tổ chức buổi họp báo tại đây là muốn chính thức xin lỗi mọi người. Tiếp sau đây, chúng tôi sẽ làm sáng tỏ một số chuyện. Xin mời đương sự Nhạc Nhiên lên sân khấu. Hình như tới rồi. – Tới rồi, tới rồi. – Đúng thế.
Đương sự tới rồi. Nhạc Nhiên. Không cần, để tôi. Xin chào các bạn phóng viên. Tôi là Tạ Phạn Vũ, phó tổng giám đốc của khách sạn. Hôm nay mời mọi người tới đây là nhằm làm rõ một sự việc. Mời mọi người xem.
Trong video này, có lúc sẽ xuất hiện khuôn mặt của một người khác. nhưng rất khó phát hiện ra. Hơn nữa những sơ hở này xuất hiện khá nhiều trong video.