Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 14] Bình tĩnh. Bỏ dao xuống, đừng cử động. Anh hãy bình tĩnh lại, thả người ra đi. Bình tĩnh. Lùi lại, lùi lại. Bình tĩnh. Nói cho các người biết,
Tôi rất không hài lòng về phần bình chọn trong buổi chiều nay. Tôi yêu cầu được thi lại một lần nữa. Các người không biết gì cả. Đừng chụp nữa, đừng chụp nữa. Rõ ràng phát minh của tôi rất vĩ đại. Cậu…cậu bình tĩnh lại đi. Được, được, được. Lùi về phía sau.
Tôi nói cho các người biết. Lùi về phía sau. Nếu hôm nay tôi không có câu trả lời hài lòng, các người đừng hòng rời khỏi căn phòng này. Đừng hoảng loạn. Đừng hoảng loạn, đừng hoảng loạn. Tôi muốn ra ngoài. Đi đâu thế? Mau quay lại đây. Không được chạy.
Quay lại đây cho tôi. Anh ơi, anh ơi, anh ơi. Mở cửa, mở cửa. Đừng kích động, đừng kích động. Cút ra. Thi đấu lại, nhanh lên. Được, để chúng tôi bàn lại. Có chuyện gì thế? Có người cố ý phá hoại. Chúng tôi đang sửa. Bao lâu thì sửa xong?
Nhiều đầu dây thế này, đến sáng có khi cũng không nối xong. Bộ phận kỹ thuật phải không? Đã có máy phát điện chưa? Liên lạc thêm với hai chiếc xe phát điện. Tôi không cần biết cô muốn làm gì, tôi khuyên cô nhanh chóng dừng tay lại. Không ngờ Tạ Phạn Vũ
Chịu nhường vị trí tổng giám đốc thật. Sau này cả khách sạn đều là của anh ta. Anh ta không hề để mắt đến vị trí tổng giám đốc. Không nói chắc được, chưa biết chắc sau này khách sạn là của ai. Đúng rồi,
Anh có bản vẽ hệ thống điện nước của ZAD không? Có lẽ bộ phận kỹ thuật có. Cô cần cái này làm gì? Cũng không có gì. Tôi đang muốn cải tạo khách sạn Thế Lan mới mua tháng trước. Sơ đồ hệ thống điện nước nội bộ của họ quá rối
Nên tôi muốn tham khảo bản vẽ của ZAD. Vừa nãy ồn ào quá, bây giờ cũng yên tĩnh lại rồi. A Lan, liên lạc với David nhanh lên. Làm gì thế? Tôi… tôi có thể đi vệ sinh không? Ngồi xuống. Tôi nói cho các người biết.
Sao lâu như vậy mà không có phản ứng gì? Tôi đã hack hệ thống viễn thông của khách sạn, bây giờ cả khách sạn mất mạng mất điện. Không gửi được. Làm gì vậy? Gửi tin nhắn cầu cứu à? Điện thoại có tín hiệu không?
Tại sao tôi cũng không thể gọi khẩn cấp? Chuyện này là sao? Không gọi được à? Cô mau thử đi. Tạ tổng. Camera có nguồn điện khẩn cấp, có thể nhìn thấy tình hình bên trong. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Tạ tổng. Có thể dùng wifi ở chỗ này. Có thể dùng wifi.
Mọi người mau kết nối đi. Mau kết nối đi. Mọi người đừng kết nối. Mọi người đừng kết nối. Gọi cho người khác đến cứu. Tôi kết nối được rồi. Mời các người sử dụng app cai nghiện điện thoại. Chỉ cần điện thoại của các người kết nối với wifi
Là sẽ tự động tải app của tôi về máy. Tất cả những người đang ở đây hôm nay đều phải dùng đến nó. Sau đó làm một bản báo cáo, nói cho tôi biết app này tốt hay không tốt? Tốt, rất tốt. Chúng tôi đều cảm thấy rất tốt.
Tôi không cần lời khen qua loa đó. Anh vô liêm sỉ quá đấy. Ngồi xuống. Loại người gì không biết? Mau trải nghiệm app đi. Đọc nội dung trong điện thoại của các người. Bây giờ chỉ có app này mới cứu được các người.
Bình tĩnh lại đi, bình tĩnh lại đi. Không sao đâu. Nhạc Nhiên, mày nhất định phải bình tĩnh lại. Không sao chứ? Sẽ không sao đâu. Đọc. Chủ tịch làm sao thế? Tại sao sắc mặt chủ tịch lại kém như vậy? Sao lại kém như vậy? Tôi rót cho ông ấy cốc nước.
Đúng rồi, nhanh lên. Mau đi rót nước cho ông ấy. Được, tôi đi rót nước. Cao huyết áp. Nhạc Nhiên. Tạ tổng, mất điện nên bị khóa chặt rồi. Tạ tổng, Tạ tổng. Không được đập. Anh làm gì vậy? Đập cửa cứu người. Bây giờ tình hình trong phòng khách vẫn ổn,
Không bị rối loạn. Anh mà đập cửa, chuông báo động vang lên sẽ gây ra hoảng loạn đó. Anh nói đúng. Chìa khóa phòng máy phát điện vẫn ở trong đó. Cũng không tìm được chìa khóa dự bị của phòng họp. Trong đó có mấy chục người,
Các anh nhanh chóng nghĩ cách đi. Được, để tôi đi tìm lần nữa. Mau đi thôi. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Đừng qua đây. Để tôi tự uống. Cảm ơn. Tôi thấy chúng ta hãy giữ yên lặng, cũng đừng sốt ruột, mà hãy nghiêm túc nói chuyện với anh Trần. Đúng không mọi người?
Đúng vậy. Có gì bình tĩnh nói. Chúng ta hãy nói chuyện rõ ràng. Đồ nhiều chuyện. Nhạc Nhiên. – Ngồi xuống. – Nhạc Nhiên. Ngồi xuống hết cho tôi. Sao anh còn đánh người? Cô. Anh quá đáng quá đấy. Quá đáng quá rồi. Trải nghiệm app nhanh lên.
– Vâng, vâng, vâng. – Được, được, được. Anh Lưu, anh có hài lòng về căn nhà tôi đưa anh đi xem lần trước không? Không được bỏ sót câu nào. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Tạ Phạn Vũ. Là anh phải không Tạ Phạn Vũ?
Tạ Phạn Vũ, anh mau đến cứu chúng tôi đi. Cô cố gắng chịu đựng nhé. Có người bị khống chế. Tôi sắp tìm được chìa khóa rồi. Mau đến cứu chúng tôi. Trong điện thoại của anh có. Mau đọc đi. Đọc đi, đọc đi. Thế nào? Thế nào? Dùng tốt phải không?
Dùng tốt. Dùng tốt. Nhìn thấy chưa? Ông nhìn thấy chưa? Nhìn thấy chưa, bọn họ đều nói là tốt. Chủ tịch. Không liên quan đến tôi. Phía trước có chuyện rồi. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Các người không được đi. Không phải tôi. Chủ tịch, chủ tịch. Cũng may.
Mọi người đi về phía này. Đừng chen lấn, cẩn thận sàn nhà trơn. Mọi người đi về phía này. Đừng chen lấn, cẩn thận sàn nhà trơn. Đừng chen lấn. Đi về phía này. Mọi người đi về phía này. Giai Giai. – Cô không sao chứ? – Không sao.
Mọi người cẩn thận. Đi về phía này, đừng chen lấn. Đi về phía này. Cô thích nhiều chuyện đúng không? Cô thích lo chuyện bao đồng phải không? Điện thoại đâu? Lấy điện thoại ra đọc cho tôi. Điện thoại. Điện thoại. Đọc đi. Đọc nội dung trong điện thoại của cô. Nhanh lên.
Đã nghĩ xong mời tôi ăn gì để báo đáp phần ăn mùa hè đặc biệt của tôi chưa? Sao không trả lời tin nhắn của tôi? Nhỏ mọn quá đấy. Tôi sẽ không để cô mời tôi thật đâu. Nhìn cô sợ kìa. Ăn gì cũng không quan trọng.
[Quan trọng là có thể ở bên em.] [Cho dù chỉ là thời gian một bữa cơm.] Thế nào? Cô có thấy rất buồn nôn không? Có phải cô muốn cai điện thoại không? Không. Tôi nói là không, không có. Tôi thấy rất ấm áp, rất dịu dàng. Quan tâm đến một người,
Tình yêu dành cho một người, phải lớn tiếng nói ra. Tôi không cảm thấy buồn nôn. Tôi còn muốn đọc tiếp. Đừng đọc nữa. Em hãy làm thật tốt ở bộ phận lễ tân, đừng quá quan tâm đến David. Nếu thật sự có rắc rối nào không giải quyết được,
Hãy đến tìm anh. Cho dù anh cũng chưa chắc chắn thật sự có thể giúp em giải quyết rắc rối. Vì mục tiêu của em là trở thành Chìa Khóa Vàng, em phải tự giải quyết khó khăn trong công việc. Em không thể chuyện gì cũng ỷ lại vào anh.
Mở một khách sạn mà cứ như điệp viên vậy. Trời ạ. Nhưng anh mời em ăn phần ăn mùa hè đặc biệt không có vấn đề gì cả. Nếu em ăn chán rồi, anh còn có thể mời em đi ăn món khác. Ví dụ như phần ăn mùa thu đặc biệt.
Tôi bảo cô đừng đọc nữa. Phần ăn mùa đông đặc biệt. Tôi phải giết chết cô. Tạ Phạn Vũ. Nhạc Nhiên. Tốt quá rồi. Chúng ta được cứu rồi. Tạ Phạn Vũ. Không sao rồi. Không sao rồi. Cuối cùng anh cũng đến. En không cần đến bệnh viện thật sao?
Vết thương này rất dễ bị nhiễm trùng. Không sao, vết thương nhỏ thôi. Em quen rồi. Sao anh lại có mấy loại thuốc này? Chuẩn bị cho em. Em? Anh đã quen với việc em bị thương rồi. Tay anh làm sao thế? Nếu không em nghĩ anh vào phòng họp thế nào?
Đương nhiên là dựa vào đôi tay mạnh mẽ của anh. Đôi tay của anh mạnh mẽ quá cơ. Anh còn tưởng mình là 007 à? Từ sau khi quen em, anh không leo cầu thang thì cũng nhảy xuống nước, chuyện nguy hiểm nào cũng làm rồi. Nhờ đôi tay mạnh mẽ này,
Anh mới sống đến ngày hôm nay. Chắc chắn có thể sánh với 007. Em khử trùng cho anh trước. Đừng cử động, đừng cử động, đừng cử động. Không khử trùng thì dễ bị nhiễm trùng lắm. Em, hôn anh làm gì? Em hôn anh? Em hôn anh? Em hôn anh lúc nào?
Rõ ràng là anh… Anh tự làm đi. Nhạc Nhiên, anh hỏi em, khi Trần A Lai đe dọa em tại sao em lại gọi tên anh? Lúc đó chẳng phải em nên gọi tên bố em hoặc mẹ em sao? Tại sao lại gọi tên anh? Vì mẹ qua đời rồi,
Bố em không có ở đây. Em gọi tên của họ có tác dụng gì? Em còn có bạn thân mà. Em còn có người yêu cũ nữa mà. Bây giờ em gọi tên của bạn thân em, gọi tên người yêu cũ của em. Anh không cho em đi. Bỏ em ra.
♫Hy vọng cuối cùng cho tình yêu của đôi ta♫ ♫Đeo lên ngón áp út của anh lời hẹn ước cả đời♫ ♫Cuộc đời còn lại chỉ cần có anh, anh là duy nhất của em♫ ♫Em sẽ ở bên anh mãi không rời xa♫ ♫Em sẽ ở bên anh mãi không rời xa♫
Giai Giai, Giai Giai. Giai Giai, cô không sao chứ? Để tôi xem, cô có bị thương ở chỗ nào không? Cô không sao là tôi yên tâm rồi. Hôm nay cô nghỉ ngơi sớm. Uống nhiều nước… Cô đợi tôi một lát. Đây là viên ngậm trị đau họng, cô ngậm đi.
Cô đã hò hét gọi khách hàng cả buổi tối rồi. Uống nước đi. Cổ họng khó chịu thì đừng uống nước ngọt nữa. Tôi mời mọi người uống nước ngọt. Mọi người tự lấy đi. Giai Giai, hôm nay cô nghỉ ngơi sớm đi. Uống nhiều nước vào. Tôi đi về đây.
Cô nhớ ngậm nhé. Giai Giai, bye bye. Giai Giai, bye bye. Uống nhiều nước vào. Bye bye. Cô không ngậm à? Không ngậm thì để tôi ngậm. Ai nói tôi không ngậm? [Bảng điểm] Bộ phận lễ tân, bộ phận lễ tân, bộ phận lễ tân.
Bộ phận lễ tân, bộ phận lễ tân, bộ phận lễ tân. [Bộ phận lễ tân] Bộ phận lễ tân, bộ phận lễ tân. Thật sự là bộ phận lễ tân. Sao lại không được hạng nhất thế? Tuyệt quá. Nhạc Nhiên, tuyệt quá. Cô giỏi thật đấy. Sức mạnh của một mình cô
Gánh hết thành tích của cả bộ phận. Khi nào có lương tôi mời cô ăn tôm hùm đất. [Bộ phận bảo vệ] Làm gì có. Mọi người đều giúp sức mà. Làm sao đây, làm sao đây. Nhưng có thật là cô mời tôi ăn tôm hùm đất không? Thật luôn. Anh đi đi.
Tôi không có gì để nói. Tôi muốn nói chuyện với anh. Đi đi. Đây là con gái anh phải không? Anh muốn làm gì con bé? Tôi nói cho anh biết, nếu anh dám động vào con bé, tôi sẽ không bỏ qua cho anh. Anh yên tâm đi.
Tôi sẽ không cực đoan như anh đâu. Tôi đã đến bệnh viện, bác sĩ nói mắt của cô bé phục hồi không tốt. Sau này phải cố gắng hạn chế sử dụng mắt quá lâu. Những sản phẩm điện tử như điện thoại, máy tính sau này cô bé không được dùng nữa.
Sao lại như vậy? Con gái anh rất thông minh. Không như anh, anh là người hồ đồ. Tôi có lỗi với con bé. Tôi không phải người bố tốt. Con gái anh rất có năng khiếu hội họa. Mấy năm trước ZAD đã thành lập quỹ hỗ trợ giáo dục dành cho
Con cái của nhân viên trong công ty. Con đường nghệ thuật phải mất rất nhiều tiền. Bây giờ anh thành ra thế này, chúng tôi có thể chi trả một phần học phí cho cô bé. Hôm nay cô bé sẽ đến khách sạn.
Khoảng thời gian này cứ để cô bé nghỉ ngơi ở khách sạn, cũng có lợi việc hồi phục mắt của cô bé. Nhưng anh yên tâm, tôi sẽ không nói với cô bé anh đã làm những gì ở khách sạn. Xin lỗi. Tôi thật sự xin lỗi.
Nhưng tôi có một yêu cầu. Yêu cầu gì? Người đưa bản vẽ hệ thống điện của khách sạn cho anh rốt cuộc là ai? Tôi không biết, sau khi tôi đến khách sạn, bản vẽ đã để ở đó rồi. Lúc đó tôi không để ý, tôi tưởng là ai cũng có.
Đến khi công bố xong kết quả cuộc thi, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Điện thoại? Đúng vậy. Một người phụ nữ gọi cho tôi. Trong điện thoại, cô ta ra ám hiệu cho tôi có thể lợi dụng bản vẽ này. Vậy nên… Xin lỗi. Tôi thật sự xin lỗi.
Tôi đã nói những gì tôi biết cho anh rồi. [Phòng chờ] Tôi có lỗi với các anh. Nhưng… Anh yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho con gái anh. Có phải cô giở trò không? Cô hỏi tôi bản vẽ hệ thống điện không phải để tham khảo.
Cô cố ý nhắm vào ZAD phải không? Thì ra là anh đến hỏi tội tôi. Tôi còn tưởng là chuyện gì cơ. Anh có chứng cứ chứng minh tôi nhắm vào ZAD không? Tại sao cô lại làm như vậy? Cô có đầu tư vào khách sạn,
Làm nó sụp đổ cô được lợi gì? Tôi nói lại một lần nữa, anh có chứng cứ gì chứng minh chuyện này là do tôi làm? Nếu không có xin anh hãy rút lại lời này, nếu không tôi sẽ kiện anh tôi vu khống. Sớm muộn gì cũng có một ngày,
Cô sẽ phải nhận quả báo. Mát quá đi. Anh gọi em đến làm gì? Thế nào, bọn họ đi cả rồi à? Ai cơ? Anh đang nói mấy người chủ quản Cao ở bộ phận bảo vệ à? Bọn họ đã bị sa thải rồi mà?
Em cũng thấy anh sa thải họ là sai lầm sao? Không phải. Em không thấy anh làm sai. Anh đừng tạo áp lực quá lớn cho mình. Thực ra anh rất dễ mềm lòng. Nhưng em thấy lúc nào anh cũng tỏ ra mình là người sắt đá trước mặt người ngoài.
Nếu đôi khi anh thể hiện vẻ dịu dàng của mình trước mặt mọi người. Có thể mọi người sẽ không hiểu nhầm anh nữa. Dịu dàng? Thể hiện thế nào? Giống như thế này sao? Chuyện gì thế? Anh làm gì vậy? Tan ca rồi, đi ăn cơm thôi. Chủ tịch, ông tìm tôi?
Thực ra cũng không có chuyện gì. Tôi gọi cậu đến là để cậu ngắm cảnh đêm của khách sạn cùng với tôi. Cậu xem đi, có phải là rất đẹp không? Nếu không phải tối qua mất điện, tôi cũng quên mất khách sạn còn có cảnh đêm đẹp như thế này.
Không chỉ đẹp, mà còn rất ấm áp. Đúng vậy. David, cậu đến khách sạn bao lâu rồi? Tính cả thời gian thử việc, năm nay là năm thứ 11 rồi. Mười một năm, không phải thời gian ngắn. Ngoài mấy người đầu bếp Vu, có lẽ cậu là nhân viên lâu năm nhất.
Cũng gần như thế. Khoảng thời gian dài như vậy, cậu vất vả rồi. Nếu không có cậu, ZAD cũng không phát triển nhanh như vậy. Tôi cũng sẽ không thể khỏe mạnh đứng ở đây thưởng thức cảnh đẹp. Chủ nhiệm Triệu, thật ngại quá. Anh xem,
Thời tiết thế này còn làm phiền các anh đến đây. Không sao. Nào, cẩn thận. ZAD có thể mở rộng quy mô một lần nữa, sẽ thúc đẩy rất lớn đến du dịch và việc làm. Chắc chắn nhà nước sẽ tích cực hỗ trợ. Cảm ơn, cảm ơn. Đây là chuyện nên làm.
Suối nước nóng này đúng là tài sản quý giá. Không giấu gì anh, lần đầu tiên đến đây, tôi đã thấy nó có quan hệ mật thiết với tôi. Xin nhà nước yên tâm, qua vài năm nữa chúng tôi nhất định có thể cải tạo nó
Thành khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng hàng đầu. Được. Ngoài ra, tôi cũng tin rằng… Chủ tịch cẩn thận. Cẩn thận. Tạ tổng cẩn thận. – Chủ tịch. – Tạ tổng. Cẩn thận. David. David. David. Mau đi cứu người. Được, được, được. Mau đi cứu người. David, David, David.
David. Cậu đã cứu mạng tôi. Chuyện đã qua rất lâu rồi, tôi quên từ lâu rồi. Vết sẹo ở sau đầu cậu vẫn còn, sao cậu có thể dễ dàng quên như vậy? Sau khi bị thương, cậu nghỉ ngơi một tuần rồi chạy đi làm luôn.
Theo lời của Lão Vu và mọi người, ZAD thật sự là nơi khiến cậu đổ mồ hôi và cả máu. Cậu đã dùng máu để tế suối nước nóng. Có đôi lúc tôi nghĩ, tôi thật sự có lỗi với cậu. Ông làm sao vậy? Sao ông
Lại đột nhiên nhớ đến những chuyện này? Cũng không có gì, tôi lớn tuổi rồi, nhớ lại quá khứ của mình. Tiện thể nghĩ đến tương lai của người trẻ tuổi các cậu. Ôi mẹ ơi. [Tôm Hùm Đất Hương Vị Đàn Ông] Chậm thôi. Em thật sự no sắp chết rồi.
Em ăn nhiều quá đấy. Một mình em ăn phần của sáu người. Thật không tin nổi luôn. Làm gì tới sáu người? Anh nói quá rồi, cũng lắm em chỉ ăn được phần của bốn người thôi. Được rồi. Anh nói này, em chú ý chút đi,
Bây giờ em còn đang mặc đồng phục của khách sạn đấy. Không được rồi, em không chịu được nữa. Em thật sự ăn quá no. Đợi anh một lát. Anh đi đâu thế? Không được rồi, mình muốn nôn. [Tôm hùm đất] Anh đi đâu thế? Thai phụ này,
Mau đi thay đồ đi. Anh nói ai là thai phụ? Được rồi, đừng nhiều lời nữa. Mau đi thay đồ đi. Nhanh lên. [Tôm Hùm Đất Hương Vị Đàn Ông] Thế nào? Như vậy dễ chịu hơn rồi phải không? Đúng là dễ chịu thật,
Nhưng cái này với quần áo tổng tài bá đạo mua mà em nhìn thấy trong ti vi sao lại khác nhau nhiều thế này? Bá đạo tổng tài còn khác nhau nữa là. Thẩm mĩ và thị hiếu của tổng tài bá đạo như anh, rất hợp với phong cách của em.
Hôm nay trăng tròn thật đấy. Khi đón cô bé, bác sĩ đã đặc biệt dặn dò. Cô bé vừa làm xong phẫu thuật mắt, không được quá mệt mỏi. Trong thời kỳ phục hồi, điều cần chú ý nhất là không được xem điện thoại. Nếu không sẽ có nguy cơ bị mù.
Còn nữa, cô bé rất ỷ lại vào điện thoại, đã bị nghiện nặng rồi, nên nhất định phải đặc biệt chú ý. Đây là một vài lưu ý của bệnh viện. Em xử lý được không? Dù sao thì chính tay em đã đưa bố cô bé vào đồn cảnh sát.
Trong lòng em rất có lỗi với cô bé. Đây là chuyện của bộ phận lễ tân, em sẽ cố gắng. Chị Nhạc Nhiên, em nhớ bố em rồi, em muốn nhìn ảnh của bố. Không được. Mau ngủ đi. Mắt em sắp không nhìn thấy gì, em muốn nhìn bố em lần cuối.
Bác sĩ nói là mắt của em sẽ ổn thôi. Em đừng lo lắng, mau đi ngủ đi. Tối nay là sinh nhật bạn thân nhất của em. Em muốn gọi điện thoại chúc cậu ấy sinh nhật vui vẻ. Chị biết, chị biết. Hôm nay thần tượng của em biểu diễn,
Em phải tổ chức kêu gọi bỏ phiếu cho anh ấy. Nếu em không đi, không có ai dẫn dắt, thần tượng nhà em sẽ không được vào chung kết. Vậy sao? Chị biết, chị biết. Nhưng em biết không, vàng đặt ở đâu cũng sẽ phát sáng.
Vậy nên cho dù em ủng hộ hay không thần tượng của em cũng sẽ vào chung kết thôi. Em mau đi ngủ đi. Đàm phán thương mại Trung Mỹ tiến triển đến đâu rồi? Ngày mai chị sẽ nói với em. Ngủ ngon. Chúc em có giấc mơ đẹp. Đưa cho chị.
Đây là cái gì? Em có cần đôi mắt của em nữa không? Chị không quản được em đâu. Ai thèm quản em. Còn không phải vì chị đã nhận lời bố em sao. Hai ngày tới em đừng hòng động vào điện thoại. Không được, không được. Em không tìm được ý nghĩa
Tồn tại trên thế gian này nữa. Đúng vậy, cuộc sống trong thế giới điện thoại không có ý nghĩa gì cả. Em chỉ muốn biết giây này phút này thế giới xảy ra chuyện gì. Không có khác biệt gì với phút trước giây trước. Không được, em phải xem Weibo,
Nếu không thế giới này sẽ không chuyển động nữa. Thế à? Chị không ngủ nữa. Em sao cũng được. Chị cắt đứt mối liên hệ của em với xã hội này. Chị giam cầm thể xác của em. Chị bắt cóc linh hồn của em. Năm nay em 15 tuổi,
Còn giây phút này, em đang tụt lại phía sau tất cả những người 15 tuổi khác. Là chị, chị đã xóa đi vạch xuất phát thuộc về em. Là em xóa đi vạch xuất phát của chị. Ngày mai chị còn phải đi làm. Được, hôm nay ai cũng đừng hòng đi ngủ.
Không ngủ thì không ngủ. Mặt trăng tròn vành vạnh rơi vào bể tình yêu của chúng ta. Khi nhớ em em không ở bên cạnh anh. Anh nhớ em da diết trong cô độc. [Alo, ông xã.] [Alo, ông xã.] [Sao anh không nói gì thế?] [Ông xã.] [Alo, alo.] [Bà xã] [Ông xã.]
[Ông xã.] Mẹ gọi điện cho con [Phòng y tế] nói là bố xảy ra chuyện. Con đang ở bên ngoài không về ngay được, nên vội bảo Nhạc Nhiên chạy đến đưa bố đến bệnh viện. Bác sĩ nói bố không sao, không cần đến bệnh viện. Không sao?
Bố xem cô ấy trông như thế nào rồi kìa? Nếu Nhạc Nhiên không đến kịp thì bố đã… Đã cái gì? Nói ra thì thật là buồn cười. Con xem Nhạc Nhiên con bé khỏe thật đấy, một mạch cõng bố về. Con không biết người càng già thì càng nặng.
Con không khỏe bằng con bé đâu. Bố vẫn còn tâm trạng nói đùa? Lúc đó bố đã ngất đi rồi. Ngất gì chứ, bố ngủ quên thôi. Có phải bố có chuyện giấu con không? Được rồi, con làm gì thì làm đi. Được, bố chơi đi. Em có sao không?
Em có làm sao đâu. Em về nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh. Điện thoại? Nguy rồi. Nguy rồi. Cô gái này tràn trề sức sống thật đấy. Đi hết mới tốt. Em chỉ muốn chạm vào nó. Trống rỗng. Đôi tay này của em
Có thể chạm đến mạng wifi quanh quẩn trong căn phòng này. Vậy em nói cho chị nghe chạm vào wifi là cảm giác như thế nào? Nó giống như cảm giác lần trước em chạm vào tay thần tượng ở sân bay. Hết pin rồi. Nhạc Nhiên, em về nghỉ ngơi đi.
Chuyện của cô bé anh đã sắp xếp xong rồi. Vâng. Ai cần anh sắp xếp, anh là ai? Đẹp trai quá. Không được, em vẫn không yên tâm về cô bé. Em phải đi xem cô bé. Em nghỉ ngơi một lát đi. Khả năng cấp nước của mặt nạ này cực tốt.
Em còn không chú ý đến da của em thì em sẽ đuổi kịp Đoàn Kiếm đấy. Đoàn Kiếm mà biết anh nói cậu ta như vậy chắc chắn sẽ rất đau lòng. Vậy em phải bổ sung nước nhiều hơn. Anh đã cho người đến trông Trần Quốc Đống rồi.
Sẽ không có điện thoại xuất hiện trong tầm nhìn của cô bé. Vi phạm sẽ bị phạt. Được thôi. Anh không có việc gì làm sao? Anh rất bận. Vậy anh ra ngoài đi, đóng cửa phòng lại. Một tiếng sau quay lại gọi em. Anh còn phải làm việc.
Nhưng nếu anh làm việc người khác đi vào nhìn thấy chúng ta, còn tưởng chúng ta đang làm gì. Ai cũng biết em đã cứu chủ tịch, anh có thể làm theo truyền thống. Truyền thống gì? Anh phải báo đáp em. Lấy thân báo đáp. Không… Không cần đâu. Em đi đây.
Em đã mệt rồi, không thể mệt mỏi đi làm như thế. Ngủ một lát đi. Ngủ một lát đi. Em ngủ thật đấy nhé. Ngủ đi. Tạ tổng, chuyện mất điện lần này… Nói nhỏ thôi. Chuyện mất điện lần này ảnh hưởng rất lớn đến khách sạn.
Đây là những đơn đặt phòng đã hủy. Khách lẻ còn đỡ. Đại hội y học 200 người định tổ chức tại khách sạn chúng ta vào tuần sau cũng hủy rồi. Chủ yếu là khách sạn xảy ra sự cố trước, cũng không tiện truy cứu trách nhiệm của đối phương.
Có phải bộ phận mua hàng đã chuẩn bị xong thực phẩm họ yêu cầu không? Đúng vậy, vấn đề này là rắc rối nhất. Hai hôm nữa thực phẩm sẽ đến. Được. Tôi biết rồi. Nhiệm vụ cấp bách bây giờ là tiêu thụ hết số thực phẩm này,
Giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất. Vâng, Tạ tổng. Đúng rồi, tại sao chúng ta phải nói chuyện ở bên ngoài? Tại sao không vào trong văn phòng? Hai hôm nay không khí trong văn phòng tôi không tốt lắm. Không khí không tốt? Vậy…
Vậy phải gọi bộ phận buồng phòng đến quét dọn. Có phải là cần thay thảm không? Không sao, mở cửa sổ cho thoáng gió là được. Được thôi. Đúng rồi, Tạ tổng. Tại sao chúng ta phải nói nhỏ như vậy? Hai hôm nay tai của tôi không tốt nên phải nói nhỏ.
Tai không tốt? Đây. Không có việc gì thì đi làm đi. Vâng. Đi thôi. Đi thôi. Tôi nói là tôi mang máy lọc không khí đến. Anh có tin không? Tạ tổng, đừng giết tôi. Quên những gì cậu nhìn thấy cho tôi. Tạ tổng. Chuyện này là hai bên tự nguyện
Anh không thể giết người diệt khẩu vì tôi nhìn thấy được. Tôi sẽ không giết người, nhưng tôi có thể sa thải cậu. Vậy tôi nói với anh một bí mật, anh cho tôi một con đường sống. Không được. Về Nhạc Nhiên. Được. Nếu Nhạc Nhiên thích một người,
Cô ấy sẽ nấc cụt. Hồi học đại học cô ấy đã như vậy rồi. Tôi đánh giá cao anh, cố lên. Nấc cụt. Làm gì thế? Anh ăn phải mật ong hay sao mà vui như vậy? Anh vừa biết được một bí mật lớn. Bí mật gì, anh nói đi. Suýt nữa.
Suýt nữa. Anh vừa hứa với Tạ tổng là không được nói. Anh nói cho em biết, anh ta sẽ giết chết anh. Có nói không? Anh không nói em sẽ đẩy anh xuống hồ bơi cho anh chết chìm luôn.