Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 02 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 2] Tạ tổng, giám đốc David. Các anh thấy có ổn không? Chuẩn bị xong bơ chưa? Tôi vẫn thấy khá là lo đấy. Không đủ trứng gà rồi, lấy thêm chưa? Để xem mọi chuyện đến đâu đã.

    Có trứng rồi, có trứng rồi. Đầu bếp Chu, để ở đâu đây? Mang sang đó, mang sang đó. Vâng. Mau đánh trứng đi nhé. Vâng. Xem thử chỗ bánh ngọt kia đã được chưa? Vâng. Bày trái cây lên đĩa đi. Vâng. Có dầu chưa? Dầu đây rồi.

    Mọi người tranh thủ thời gian nhé. Được rồi, được rồi. Tay chân nhanh nhẹn lên. Vâng. Chuyện gì thế này? Xem ra không được rồi. Chuẩn bị phương án khác đi. Chú Chu. Chú Chu, tôi tới rồi đây. Chú Chu. Tôi mang thần khí của chú đến đây.

    Đúng là chỉ có cô hiểu tôi. Thế nào? Nào. Chuẩn bị đi. Vâng. Chính là nó. Cuối cùng cũng tìm thấy rồi. Tên của nó là gì? “Lần gặp duy nhất”. “Lần gặp duy nhất”. Cảm ơn. Hai người dừng bước đi. Chú Chu. Lần này may mà có chú. Cảm ơn chú.

    Khách sáo cái gì? Nếu nói cảm ơn, tôi phải cảm ơn cô mới đúng, cô đã giúp tôi tìm lại niềm vui khi làm bánh ngọt. Chú Chu, tôi hy vọng chú có thể tiếp tục quay lại làm việc. Lương thế nào cũng được. Không cần đâu. Ý tốt của cậu,

    Tôi xin nhận. Cậu là con trai của Tạ Lễ Minh nhỉ? Quả nhiên cha nào con nấy. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu. Cẩn thận sẽ bị ông bố của cậu dạy hư đấy. Được rồi, tôi đi đây. Tạm biệt chú Chu. Ừ. Tôi sẽ gửi rượu cho chú sau. Được đó.

    Tạm biệt. Được rồi, tạm biệt. Danh hiệu Chìa Khóa Vàng của chúng ta cuối cùng đã giữ được rồi. Cô muốn có danh hiệu Chìa Khóa Vàng à? Đương nhiên, tôi nằm mơ cũng muốn. Chúc mừng cô. Cô bị đuổi việc. Cái gì?

    Tự ý ra ngoài trong giờ làm việc, vi phạm nghiêm trọng quy tắc thực tập sinh, bị đuổi là hợp lý. Tôi… sao anh biết? Sao tôi biết à? Cô tưởng chỉ có mình cô đi tìm chú Chu thôi à? Hoa tiêu, đại hồi, lá nguyệt quế.

    Tôi biết chú thích uống rượu. Cô mời được chú Chu về coi như đã lập công lớn, nhưng công không bù được tội. Tôi nhất định phải thưởng phạt nghiêm minh. Tạ tổng, chỉ có lần này thôi, lần sau tôi sẽ không thế nữa. Chỉ là tôi không muốn nhìn thấy

    Khách sạn gặp phải bất kỳ nguy cơ gì. Tôi mong khách sạn có thể luôn kinh doanh thật tốt. Hơn nữa tôi thật sự… Hành động tự xem mình là chủ này của cô rất đáng khen nhưng tôi không thể để cô muốn làm gì thì làm.

    Muốn làm gì thì làm là anh thì có. Cô nói cái gì? Từ ngày đầu tiên chúng tôi làm việc, nhìn anh như thể có thù gì với chúng tôi ấy. Anh đưa ra chế độ có thể đuổi chúng tôi đi bất cứ lúc nào.

    Anh luôn nói đây là cách quản lý khách sạn có tình người, thế cái gọi là tình người của anh đâu? Anh đã không muốn dùng chúng tôi thì lúc đó tuyển chúng tôi vào làm gì? Tình người của tôi chỉ dùng với khách hàng thôi.

    Sự phục vụ chu đáo thân thiện của tôi cũng chỉ dành riêng cho khách hàng của tôi, chẳng liên quan gì đến thực tập sinh các cô. Nhân viên khách sạn không có niềm vui. Nếu cô muốn tìm một công việc vui vẻ và có thể làm gì tùy thích,

    Vậy xin cô hãy rời khỏi ngành khách sạn. Rời khỏi thì rời khỏi. Tôi chẳng muốn nhìn thấy người rác rưởi như anh làm bẩn khách sạn tôi thích nhất. Cô nói cái gì? Cô đứng lại cho tôi. Tôi nói anh là rác rưởi. Tôi… Bình thường thôi. Tôi cảm thấy,

    Chuyện này vẫn phải nói với lãnh đạo của bọn họ. Dù gì thì lần đầu tư này của chúng ta cũng rất lớn, đúng không nào? Vậy chuyện lần này… Thưa anh, khách sạn của chúng tôi có quy định cấm hút thuốc ở nơi công cộng. Vậy mới nói, vẫn phải…

    Không ổn, vẫn phải có anh ra mặt. Dù gì cũng bị sa thải rồi, chi bằng báo thù cho thần tượng. Không tiện xuất hiện trước mặt bọn họ. Đúng. Cấm hút thuốc nơi công cộng đấy thưa anh. Này thì hút thuốc. – Cô làm gì thế? – Hút nữa đi.

    – Tôi kiện cô bây giờ. – Nhạc Nhiên. Cút khỏi khách sạn cho tôi. Anh ta… anh có biết là… Ngay lập tức. Tôi đi đây. Hình như cũng chẳng có gì để lại cho các cô được. Để sau tôi sẽ

    Gửi mấy tấm ảnh chụp tự sướng cho các cô xem. Như vậy khi nào các cô nhớ tôi thì có thể xem lại hình ngắm nhìn khuôn mặt tươi cười của tôi. Tôi đi đây. Muộn thế này rồi, ngay cả xe cũng không còn.

    Sao họ lại bắt cô về ngay lúc này được chứ? Đúng đấy. Không cho cô một cơ hội nào à? Nhạc Nhiên. Cô đi rồi bọn tôi biết làm sao đây? Tôi đi rồi, đương nhiên các cô tiếp tục ở lại đây rồi.

    Chịu đựng giày vò nhé, các tiểu yêu tinh. Còn tôi được giải thoát rồi. Các cô có hâm mộ tôi không? Các cô cười lên đi mà, xốc lại ý chí chiến đấu, báo thù cho tôi chứ, các chị em. Nhưng mà cô là người muốn ở lại nhất.

    Còn chưa lấy được danh hiệu Chìa Khóa Vàng mà. Đúng đấy. Danh hiệu Chìa Khóa Vàng à? Kiểu gì cũng có lúc tôi giành được. Nhưng mà không phải tại ZAD. Sau khi tôi đi, các cô phải thay tôi chăm sóc cho tốt thần tượng David của tôi đấy.

    Tôi rút lại lời từng nói lúc trước, gì mà người thừa kế khách sạn chứ anh ta là tên cặn bã chuyên bắt nạt kẻ yếu thì có. Tôi… Tức chết mất. Tôi phải trở nên đẹp hơn. Giai Giai, cô muốn làm gì?

    Nhạc Nhiên liều mạng như vậy cũng không thể ở lại. Tôi chẳng có một chút hy vọng có thể ở đây cả đời. Tôi phải tự lực cánh sinh. Tôi… tôi phải rời khỏi đây. Giai Giai, bình tĩnh, bình tĩnh đi. Cô nghĩ xem.

    Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị đuổi việc, trải nghiệm này tốt biết bao. Tôi rất vui. Thật không nỡ để cô đi. Nhạc Nhiên, cô cứ thế mà đi sao? Tôi đi đây. Các cô phải chăm sóc tốt cho bản thân. Chúng tôi không nỡ xa cô.

    Hay là cô đừng đi mà, Nhạc Nhiên. Tôi cũng không nỡ xa các cô. Tạ tổng? Sao Tạ tổng lại ở đây? Không biết. Lề mề gì vậy? Không cho tài xế tan ca à? Anh muốn nói gì thì nói đi. Đằng nào thì tôi cũng là người sắp phải đi rồi.

    Tôi sẽ giúp anh gửi lời đến Diêm Vương. Nhân vật nho nhỏ như cô, cho dù đến âm tào địa phủ cũng chỉ là loại tiểu quỷ. Làm gì có tư cách gặp Diêm Vương. Vậy tôi cũng phải mang anh theo. Cô không có cơ hội rồi.

    Tổng kết điểm tích lũy là 12 giờ đêm cùng ngày. Giờ đã qua thời điểm đó rồi, phải đến 12 giờ đêm hôm sau mới có thể tổng kết tiếp. Là ý gì? Ý của tôi là, nếu trước 12 giờ đêm hôm sau cô lấy được một điểm

    Thì có thể tiếp tục ở lại. Chế độ hoàn hảo như vậy mà vẫn còn sơ hở. Chúng ta cần phải cải thiện lại. Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Cảm ơn khách sạn cho tôi cơ hội làm lại. Ban nãy chẳng phải hùng hổ

    Muốn gửi lời trăn trối giúp tôi mà? Có sao? Tôi có nói thế à? Hình như không có đâu. Tôi chỉ nhớ anh rộng lòng giúp đỡ, cho tôi một con đường sống. Tại sao lại có loại người như cô được nhỉ? Mười hai giờ đêm hôm sau

    Chính là cơ hội cuối cùng của cô. Vâng ạ, Tạ tổng. Tôi nhất định sẽ cố gắng. Tốt quá rồi. Phương hướng không nhạy nữa rồi, tìm người tới sửa đi. Thay mới luôn đi. Sửa được thì thay làm gì? Đồ vật cũng như con người vậy, luôn phải cho cơ hội chứ.

    Tôi đã cho cơ hội rồi. Có thể ở lại hay không phải dựa vào bản thân cô ấy. Chỉ mong ngài không nhìn nhầm. Cái này đưa cho anh kia hả? Đúng vậy. Đưa cho tôi, để tôi. Vâng. Chào anh, anh là khách quý của khu biệt thự,

    Sao lại có hứng thú tới đây ngâm suối nước nóng vậy? Để tôi mở giúp anh nhé? Không chuyên nghiệp. Người đẹp. Lấy cho tôi một ly Coca được không? Muốn gọi đồ uống thì đến quầy rượu mà gọi. Tôi chỉ phục vụ khách VIP thôi. Năm đó lúc kết hôn

    Mẹ tôi đã mời nhà thiết kế bên Pháp về thiết kế nên bộ váy cưới này. Đường thêu trên đó dùng phương pháp dệt lụa hoa sắp thất truyền. Cả thế giới chỉ có một chiếc. Thế nào? Có đẹp không? Nghe nói cô bị đuổi rồi, sao vẫn còn ở đây?

    Tôi… Nghe David nói bánh kem nhờ có cô mới làm được. Vâng. Bình thường hấp ta hấp tấp không ngờ tới lúc quan trọng cũng được việc đấy. James, tôi có thể hỏi anh một câu không? Cô nói đi. Anh cảm thấy tôi thế nào?

    Tôi… tôi là người sắp lấy vợ đến nơi rồi. Cô hỏi như vậy có phải mạnh dạn quá không? Không, không, không. Ý tôi không phải vậy. Ý của tôi là anh có hài lòng với sự phục vụ của tôi không?

    Có nên nghĩ đến việc viết một bức thư khen ngợi cho tôi không? Không nghĩ đến. Đây đều là việc cô nên làm. Được thôi. Nhạc Nhiên. Tôi đưa James đến xem nơi tổ chức hôn lễ trước. Cô đợi ở đây. Vâng. Phải rồi. Cảm ơn. Chuyện bánh kem

    Cô đã giúp tôi một việc rất rất lớn đấy. Cảm ơn. Xin lỗi, xin lỗi, cô không sao chứ? Không sao, không sao, không sao. Cảm ơn, là của tôi. Cái này là của anh à? Tôi mua về thử xem có dùng được không, bay được là tốt rồi. Cảm ơn nhé.

    Xin lỗi anh. Có lẽ tôi không thể trả lại vật này cho anh rồi. Quy định của khách sạn chúng tôi mấy ngày nay nghiêm cấm máy bay không người lái. Hơn nữa hình như tôi thấy trên đây có chức năng quay phim chụp hình.

    Chúng tôi phải bảo vệ sự riêng tư cho khách hàng của chúng tôi. Mấy hôm nữa chúng tôi sẽ trả lại cho anh. Ý cô là tôi đang chụp lén chứ gì? Tôi… Tôi nói cho cô hay, cô đang vu cáo đấy. Có tin là tôi sẽ kiện cô không?

    Tôi không có ý đó. Mấy hôm nữa… Nhạc Nhiên. Tạ tổng. Anh là lãnh đạo của cô ta phải không? Nhân viên của anh nói tôi chụp lén, còn vu cáo tôi, anh xem nên làm sao đây? Tôi… tôi… Xin lỗi anh. Anh chờ một lát đã. Anh ta chụp trộm James,

    Tôi nghi ngờ anh ta là paparazzi. Sao cô biết anh ta là paparazzi? Bọng mắt thâm xì, màu da tối, da bóng nhẫy, rõ ràng là thường xuyên thức đêm. Ánh mắt nhạy bén nhưng lại có tơ máu, khóe mắt có vệt nước mắt. Chứng tỏ anh ta thường xuyên

    Xem loại màn hình sáng như điện thoại trong bóng tối. Nhịp bước khỏe mạnh, cẳng chân có lực, nhưng giầy lại mòn vẹt cả ra. Tôi đứng xa thế này còn ngửi được mùi hôi miệng lúc nói chuyện với anh ta.

    Chắc là do ăn uống thất thường trong thời gian dài. Anh ta có đủ cả ba tiêu chuẩn mắt tinh, chân khỏe, dạ dày khủng. Chắc hẳn là một paparazzi. Cô học mấy thứ đó từ đâu ra thế? Phán đoán thân phận khách hàng

    Là một trong những kỹ năng cần thiết của danh hiệu Chìa Khóa Vàng. Nếu giám đốc David tới mà nhìn thấy cũng sẽ nhận ra ngay. Tạ tổng. Nếu như anh ta đúng là paparazzi thật, tôi có được cộng điểm không? Các người thì thầm gì đấy?

    Đây là thái độ với khách hàng của ZAD các người sao? Thật ngại quá. Xin anh đợi một lát. Không đi làm việc thì đừng có mơ đến chuyện cộng điểm. – Chỗ này cứ giao cho tôi. – Được, được rồi, được rồi. Giao cho anh đấy. Đâu mất rồi?

    Cái gì ạ? Tôi hỏi cô đâu mất rồi? Cái gì mà đâu mất rồi? Váy cưới, váy cưới đâu mất rồi? Chẳng phải váy cưới ở… Giờ chúng ta cùng đi xem CCTV. Mọi người để ý xem xung quanh có ai đáng nghi không.

    James, tôi nhất định sẽ tìm được cho anh. Không thì sao? Cô còn lựa chọn nào khác sao? James. Cô trở về đợi đi. Trước 12 giờ đêm tôi nhất định sẽ đuổi cô đi. [Tên trộm đáng ghét này.] [Cứ chờ mà bị bắt đi.] Chào bà,

    Đây là coupon giảm 20% khách sạn chúng tôi tặng bà. Chào ông, đây là coupon tặng ông. Đợi đã, tôi chưa nói xong mà. Coupon… coupon… Chào cô. Ai đấy? Xin lỗi đã làm phiền rồi ạ. Những người này chắc chắn không phải kẻ trộm áo cưới. Làm sao đây?

    Đây là phòng cuối cùng rồi. Dừng. Phóng to góc trên bên phải. Phóng to nữa lên. Dừng, tua lùi lại 15 giây. Vóc dáng người này gầy nhỏ như vậy chắc hẳn là nữ. Gửi tấm hình này cho lễ tân.

    Kiểm tra toàn bộ khách sạn xem vị khách này ở phòng nào. Vâng. Người đó trốn đâu được chứ? Chào anh. Xin lỗi, xin lỗi, cô không sao chứ? [Nếu gặp hỏa hoạn, không đi thang máy] Tạ tổng, xem này. Sao Nhạc Nhiên lại ở đó?

    Nhạc Nhiên, bây giờ bên cạnh cô… Tạ tổng. Sao lại đi theo tôi? Phòng hành chính. Tạ tổng. Tại sao? Tại sao anh ấy lại muốn lấy người phụ nữ khác? Cô bình tĩnh nào, cô cứ bỏ dao xuống đã. Bình tĩnh nào. Tôi yêu anh ấy.

    Tôi yêu anh ấy hơn bất cứ ai trên thế giới này. Nhưng vì sao anh ấy lại muốn lấy người khác? Cô là fan của James phải không? Chúng ta có gì thì cứ từ từ nói. Có gì từ từ bàn bạc. Vốn chẳng có gì để bàn bạc cả.

    Tôi thích James đã tròn sáu năm rồi. Sáu năm này, mỗi một thành phố anh ấy tới tôi đều có mặt. Sao anh ấy lại đối xử với tôi như vậy chứ? Cô có thể bình tĩnh lại không? Ai chưa từng yêu chứ? Tôi biết thích một người đau khổ thế nào.

    Thế này nhé, cô thích James vậy chúng ta sẽ gọi James qua đây, chúng ta cùng ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện. Bây giờ tôi sẽ gọi điện cho James. Tôi sẽ gọi anh ấy qua đây ngay. Được, cô nói với anh ấy rằng

    Hôm nay anh ấy chỉ có hai sự lựa chọn, hoặc là hủy hôn, hoặc là lấy tôi. Được, tôi gọi được rồi, gọi được rồi. Tạ tổng, anh làm gì đấy? Thế này nguy hiểm lắm, lỡ như anh rơi xuống. Trật tự, làm việc đi. Muốn bị sa thải hả? Đi đi.

    Nhưng mà, Tạ tổng, anh từ từ thôi. Người đàn ông tôi không có được thì người khác cũng đừng mong có được. A lô. Nếu anh ấy không đồng ý… nếu anh ấy không đồng ý… tôi sẽ tự sát. Cô đừng… đừng tự sát. Chúng ta đã nói là sẽ bình tĩnh mà.

    Cô bình tĩnh lại đi. Cô cứ bỏ dao xuống trước đã. Tôi làm ma cũng sẽ không buông tha anh ấy. Tôi biết mà, tôi biết mà. Cô cứ bình tĩnh lại đã. Bỏ dao xuống, bỏ dao xuống. Cô đừng tự làm mình bị thương.

    Sao cô lại có số điện thoại của James? Tôi… tôi không có số điện thoại của anh ấy. Tôi nhờ người khác giúp. Cô lừa tôi. Tôi không lừa cô, tôi không lừa cô mà. Tôi thật sự không lừa cô. Có phải cô cùng một giuộc với người phụ nữ kia không?

    Tôi không lừa cô mà. Cô là đồng bọn với cô ta. Anh là ai? Anh ấy… Anh ấy… anh ấy chỉ đi ngang qua thôi. Không phải anh ấy đến bắt cô đâu. – Đúng, đúng, đi ngang qua thôi. – Hai người im ngay cho tôi. Tôi biết cô thích James,

    Nhưng cô cũng không cần vì thích anh ấy mà tự dằn vặt làm tổn thương mình như vậy. Cô thì hiểu cái gì? Tôi yêu anh ấy. Tôi yêu anh ấy hơn bất cứ ai. Thậm chí tôi bằng lòng bỏ mạng vì anh ấy. Nhưng tôi yêu anh ấy như vậy

    Vì sao anh ấy không thể đáp lại tôi một chút chứ? Sao anh ấy lại muốn kết hôn? Sao anh ấy không thể vì tôi một chút thôi? Bởi vì anh ấy đã làm rất nhiều cho các cô rồi. Cô đúng là phiền chết đi được ấy.

    Tôi vốn rất ghét anh ta. Tôi khác với các cô. Ban đầu tôi cực ghét anh ta. Ngày nào cũng nửa đêm nửa hôm bắt tôi pha sữa bò để tắm, một tấm ảnh phải chụp cả chục nghìn góc độ.

    Nhưng mà, sau này tôi không còn ghét anh ta nữa. Tôi thấy anh ta đáng thương. Vì anh ta không dám tăng cân, không dám thức đêm, không dám có quầng thâm mắt. Dù tâm trạng tệ đến mức nào anh ta cũng phải quay đủ loại video đẹp đẽ

    Để dỗ các cô vui vẻ. Anh ta làm sao nào? Anh ta cũng biết mệt, anh ta cũng là con người. Anh ta cũng có cuộc sống của mình. Anh ta cũng có người anh ta yêu. Hơn nữa trong phạm vi nghề nghiệp của mình anh ta đã làm tốt lắm rồi.

    Mỗi một ngành nghề đều có đặc điểm riêng. Cũng như tôi, tôi cũng muốn có một chút thành tích trên cương vị công tác của mình. Nhưng sếp của tôi là một tên biến thái lúc nào cũng bới lông tìm vết. Ngày nào anh ta cũng như hồn ma vậy,

    Thoắt ẩn thoắt hiện, ngày nào cũng lén lén lút lút, không biết đang trốn ở cái xó xỉnh nào cầm kính lúp chằm chặp soi lỗi của chúng tôi, ngày nào chúng tôi cũng phải lo ngay ngáy. Nhưng anh ta không sai, những việc anh ta làm đều đúng cả.

    Nghề này của chúng tôi thì phải yêu cầu bản thân thực hiện theo tiêu chuẩn này. Tôi làm chưa tốt sao tôi có thể trách anh ta biến thái được? Vậy nên bây giờ tôi rất hiểu cho James, tôi rất thông cảm cho anh ta, rất kính trọng anh ta.

    Bởi vì chúng tôi còn có thời gian nghỉ ngơi nhưng anh ta không có. Hai mươi tư tiếng anh ta không ngừng dỗ dành các cô vui vẻ chọc cho các cô vui. Anh ta đã làm đến thế rồi cô còn muốn anh ta làm thế nào nữa?

    Cô nói xem, đúng là tức chết đi mà. Thôi đừng, thôi đừng. Tôi không tin. Tôi không tin lời cô. Những lời tôi nói đều là thật. Cô bình tĩnh đi. Cô chỉ nói đỡ cho anh ấy thôi. Buông tay, buông. Bảo James tới gặp tôi. Cô không sao chứ?

    Bảo James tới gặp tôi. Nếu anh ấy không tới tôi sẽ chết cho anh ấy xem. Nghe bảo bạn muốn gặp tôi, nên tôi đến rồi đây. James. Cô ấy bị thương rồi đưa cô ấy đi trước đã, rồi chúng ta từ từ nói chuyện. Nhạc Nhiên. Sao rồi?

    Tôi đưa cô ấy đến phòng y tế, anh kiểm soát tình hình đi. Được. Đi thôi. Yên tâm. Ở đây có tôi rồi. Anh đi đi. Tôi đợi anh ở bên ngoài, có chuyện thì cứ gọi tôi. James. Anh có thể đừng lấy người phụ nữ khác được không?

    Người anh phải lấy là em này, được không? Bạn tên là gì? Em tên là Hân… Hân Hân. Xin lỗi. Hân Hân, tôi biết bạn. Tôi từng thấy tên bạn trong fanclub. Hân Hân. Đợi chút. Anh cao bao nhiêu? Một mét tám mươi hai. Một mét tám mươi hai?

    Một mét tám mươi hai? Em một mét bảy, anh thế này cùng lắm là một mét bảy mươi lăm. Hơn nữa nhìn anh chẳng giống trên ti vi gì cả. Anh còn có cả mụn đầu đen. Sao anh có thể có mụn đầu đen chứ? Những thứ này

    Sao có thể xuất hiện trên mặt anh được? Ôi trời ơi. Mụn đầu đen. Trên mặt anh có mụn đầu đen. Anh… Hân Hân, Tôi rất biết ơn tình cảm yêu mến mà bạn dành cho tôi. Nhưng mà, người bạn yêu là một James hoàn mỹ trên màn ảnh kia đúng không?

    “James” đó sẽ không bao giờ khiến bạn đau lòng, khiến bạn buồn. Nhưng James hoàn mỹ đó có thật sự là tôi không? [Phòng y tế] Tôi cũng muốn có một chút thành tích trên cương vị công tác của mình. Nhưng sếp của tôi

    Là một tên biến thái lúc nào cũng bới lông tìm vết. Ngày nào anh ta cũng như hồn ma vậy, thoắt ẩn thoắt hiện. Tôi làm chưa tốt sao tôi có thể trách anh ta biến thái được chứ? Thực ra, cô cũng không phải hết thuốc chữa.

    Mình đang nghĩ cái gì vậy trời. Tạ tổng, vậy hôn lễ của James có tổ chức tiếp nữa không? Trong này có một khoản tiền cầm lấy và rời khỏi đây. Không chụp ảnh nữa. Đây là ý gì? Anh đùa tôi đấy à?

    Vì chuyện này mà tôi đã đợi biết bao lâu. Cứ thế là xong hả? Trong tấm thẻ này có năm trăm nghìn, gấp mấy lần tiền tôi mua ảnh của anh. Thấy ổn thì nhận đi. Được, cứ có tiền là được. Phốt to thế này không thể chỉ moi tiền một nhà được.

    Xin lỗi nhé, Tạ tổng. Giai Giai. Sao thế? Tan ca rồi hả? Sao? Tặng cô này. Làm gì đấy? Vị khách nam kia tặng cô đó. Giai Giai, vì để gặp được cô mà anh ta đã ở trong bể bơi kia cả buổi chiều rồi.

    Cô xem kìa, anh ta sắp ngâm đến rữa ra luôn rồi á. Ngay đến tôi cũng nhìn ra anh ta có ý với cô. Kiểu người như anh ta vẫn nên dể dành cho người lương thiện thôi. Cô không biết anh ta là ai à? Ai?

    Phù rể của James, Trương Gia Đống. Thế thì sao? Còn sao nữa? Nhà anh ta mở công ty ở Mỹ giá trị ít nhất phải hai mươi tỷ. Nghe nói năm đó James được anh ta bỏ tiền nâng đỡ đó. Còn nữa, anh ta bảo tôi chuyển lời cho cô

    Giai Giai vĩnh viễn là tốt đẹp nhất. Người lương thiện không phải chính là tôi sao? Thơm quá. Giai Giai. Giai Giai. Là anh à? Sao anh lại đến đây? Anh đến tặng quà cho em. Em xem này. Những… những thứ này tặng em hết ư? Đúng vậy, tặng em hết đó.

    Cảm ơn anh. Không… không cần cảm ơn. Thực ra với anh mà nói em chính là món quà tốt đẹp nhất. Giai Giai vĩnh viễn là tốt đẹp nhất. Tỉnh rồi à? Sao anh lại ở đây? Đầu còn đau không? Còn chỗ nào không thoải mái không? Không, không.

    Tôi cảm thấy như mới ngủ một giấc vậy. Anh vẫn luôn ở đây đấy à? Không phải, tôi vừa tới thôi. Thấy cô không sao tôi yên tâm rồi. Anh lo cho tôi à? Đương nhiên. Cô là nhân viên của tôi mà. Sau này không được như vậy nữa đâu đấy,

    Lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao? Vâng. Nhưng cũng không sao. Bây giờ tôi đang tràn trề ham muốn được sống. Ham muốn được sống mà không bị sa thải. Bây giờ là mấy giờ rồi? Sắp 12 giờ rồi. Sắp 12 giờ rồi à? Sắp 12 giờ? Chết rồi.

    Vết thương của cô vẫn chưa lành, đừng cử động mạnh. Tôi về sẽ giải thích với anh sau. Bây giờ tôi có một chuyện còn quan trọng hơn cả mạng sống của tôi. Tôi đã lấy tin tức James tổ chức hôn lễ ở khách sạn bán giá cao cho fans.

    Tạ tổng, anh cho tôi một cơ hội nữa được không? Lập tức cuốn gói đi. Tạ tổng. Nếu không ba phút sau tôi sẽ báo cảnh sát đấy. Cô đã kí hợp đồng bảo mật cô phải biết hậu quả là gì. Bị sa thải rồi. Xem ra là làm thật rồi.

    Tạ tổng. Cô không sao chứ? Có sao. Chỗ nào? Là… sắp sửa tới 12 giờ rồi, anh xem có thể cộng lại điểm cho tôi không? Dù sao tôi cũng vì chuyện váy cưới mà suýt chút nữa mất mạng. Da mặt cô cũng dày thật đó.

    Bởi vì tôi thấy tôi làm tốt mà. Tốt hả? Váy cưới là do cô tìm về, nhưng cũng là vì cô nên mới mất. Nhưng mà tôi vì tìm paparazzi tôi… tôi mới… tôi mới… Cô xem, lại lấy cớ rồi. Vậy anh có ý gì? Tạ tổng.

    Anh xem còn chuyện gì thì anh cứ nói với tôi. Anh cứ nói với tôi. Chuyện gì tôi cũng có thể làm, bây giờ tôi có thể làm ngay. Hết cách rồi, muộn lắm rồi. Sắp hết giờ rồi. Đi đâu đấy? Tôi đi chứ sao. Đi đâu?

    Không phải tôi bị sa thải rồi à? Của cô đây. Tôi không cần thông báo sa thải đâu. Không định mở ra xem thử à? Anh… [Thư cảm ơn] James. Thư cảm ơn. Là thư cảm ơn James viết cho tôi.

    Không phải anh ta nói anh ta sẽ không viết thư cảm ơn ư? Tôi biết ngay tôi sẽ không phải rời khách sạn mà. Cô im lặng cho tôi xem nào. Thư cảm ơn. Thư cảm ơn anh ta viết cho tôi. Anh ta nói anh ta sẽ không…

    Nếu cô còn tiếp tục thế này thì cuốn gói ngay cho tôi. Lần này coi như cô may mắn. Nếu lại có lần tiếp theo thì lập tức cuốn gói. Đồ hẹp hòi. Nói gì đấy? Tạ tổng. Cảm ơn anh. Được rồi, cô mau đi đi.

    Tôi cứ nhìn thấy cô là đau đầu. Vâng ạ, tôi đi ngay đây. Anh còn gì dặn dò không? Cô trở về nghỉ ngơi cho tốt. Bao giờ vết thương lành thì hãy đi làm. Bớt mang phiền toái tới cho tôi. Nhưng tôi… Lúc nào… Đúng. Đau quá. Nhưng mà…

    Được rồi, tôi biết rồi. Bây giờ tôi về dưỡng thương ngay đây. Về sau tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ. Tạm biệt Tạ tổng. Đau quá đi thôi. Mọi người nhanh tay lên tí nào. Vâng. Mỗi cửa ra vào đều phải có người trông coi. Khách James mời tới không nhiều

    Nhưng nhất định phải có thiệp mời. Bảo vệ các anh không được làm hỏng hội trường hôn lễ, cũng không được làm hỏng hình ảnh hôn lễ. Nghĩa là các anh phải duy trì khoảng cách với khách mời. Lỡ như xảy ra tình huống bất ngờ

    Thì phải nhân lúc người ta không nhìn thấy xử lý ngay. Vâng, trợ lý Mia, hiểu rồi ạ. Cố lên. Tạ tổng, giám đốc David, đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Đi làm việc đi. Lần này khách sạn chúng ta có 1/3 số nhân viên chuẩn bị cho hôn lễ ngày hôm nay.

    Khoảng 10 giờ hôn lễ sẽ bắt đầu. Chúng ta sống được nửa năm hay chỉ sống được một tuần thì phải dựa vào hai tiếng đồng hồ này đây. Anh vừa tới đã đánh cược nửa đời sau của tất cả mọi người. Anh sợ à?

    Khách sạn đồng nghĩa với việc ngoài ý muốn. Việc ngoài ý muốn không chia lớn bé. Một tờ khăn giấy cũng có thể trở thành nguyên nhân khiến khách sạn phá sản. Tôi đã chuẩn bị việc này từ lâu rồi. Vậy thì anh cứ chuẩn bị tiếp đi.

    Bởi vì hôm nay chắc chắn không phải ngày chúng ta đóng cửa. Trái tim nối liền trái tim, tình yêu chan chứa tình yêu, cùng dệt lên lời thề đẹp đẽ ngày hôm nay, vì một ngày mãi mãi không thể quên khắc ghi giờ phút này.

    Cô dâu chú rể trao đổi nhẫn cưới chứng minh cho tình yêu bất diệt của đôi trẻ. Tiếp theo đây, hãy cùng nhau chứng kiến thời khắc ngọt ngào của cô dâu và chú rể. Điều chứng minh cho sự vĩnh hằng, lời thề thầm lặng, hai trái tim yêu thương

    Đã gắn bó chặt chẽ bên nhau. Tình yêu sẽ bầu bạn cả đời. Hay lắm, hay lắm. Thần tượng, trăm năm hạnh phúc. Tiếp theo đây, là lúc cô dâu tung hoa cưới. Xin lỗi, Tạ tổng. Cô cẩn thận chút đi. Cô đã không còn điểm để trừ nữa rồi. Tạ tổng.

    Vào ngày tốt đẹp thế này sao anh cứ nói mấy lời không may mắn thế, xui xẻo lắm đó. Hãy nghe hiệu lệnh của tôi. Ba, hai, một. Ném. Hay lắm. Chúc mừng vị khách may mắn này. Tôi giành được rồi. Giai Giai, mượn hôn lễ của James, bạn tốt của anh,

    Anh cầu hôn với em. Gả cho anh nhé, được không? Chuyện gì đây? Họ yêu nhau từ bao giờ thế? Mấy người còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau kéo người kia xuống đi. Vâng, Tạ tổng. Không kịp rồi, cứ đợi xem sao. Thế này… Hay lắm.

    Giai Giai vĩnh viễn là tốt đẹp nhất. Chào anh. Chỗ chúng tôi không cho phép chụp ảnh. Chết tiệt. Paparazzi, anh đứng lại cho tôi. Bộ phận bảo vệ à? Mau phong tỏa hội trường. Giai Giai, chúng ta chụp chung tấm ảnh nhé? Anh muốn ghi lại

    Giờ phút đẹp nhất, hạnh phúc nhất của đôi ta. Được ạ. Điện thoại đâu? Giai Giai, em có thấy điện thoại của anh không? Em không thấy. Có phải anh để đâu rồi không? Hay là anh tìm lại xem.