Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 3] Giai Giai, em có thấy điện thoại của anh không? Em không thấy. Có phải anh để đâu rồi không? Hay là anh tìm lại xem. Rõ ràng anh để điện thoại trong túi áo mà. Ở đâu rồi?

    Chúng ta không tìm nữa vậy. Không được, anh nhất định phải tìm được. Điện thoại đâu? Có thấy điện thoại của tôi đâu không? Tránh ra, có thấy điện thoại của tôi không? – Điện thoại… – Trương Gia Đống.

    – Có thấy điện thoại của tôi đâu không? – Hay là chúng ta không chụp nữa. Lát nữa tìm được chúng ta sẽ chụp sau. Tôi cần tìm nó ngay bây giờ. Tôi nói cho cô biết, chiếc điện thoại đó rất quan trọng với tôi. Không thể để mất nó được.

    Mau tìm giúp tôi, mau tìm giúp tôi. – Có thấy điện thoại của tôi không? – Có phải anh bị điên rồi không? – Có thấy điện thoại của tôi đâu không? – Mất rồi thì mua cái khác.

    – Cũng có phải thứ gì đáng tiền đâu. – Anh hãy bình tĩnh lại. – Anh à. – Cô thì hiểu cái gì chứ. Trong chiếc điện thoại đó có tin nhắn thoại cuối cùng của Giai Giai trước khi qua đời. Giai Giai. Giai Giai nào vậy? Ai qua đời chứ?

    Vợ chưa cưới của tôi. Giai Giai, vợ chưa cưới của tôi. Mau tìm điện thoại giúp tôi. Điện thoại. Các người có thấy điện thoại của tôi đâu không? – Anh hãy bình tĩnh lại đã. – Điện thoại của tôi đâu? Lát nữa chúng tôi cùng anh đi tìm. Điện thoại.

    Anh à. Điện thoại, mày đang ở đâu? Trương Gia Đống. Các người có thấy điện thoại của tôi đâu không? Anh đi chết đi. Giai Giai. – Giai Giai – Điện thoại của tôi đâu? – Điện thoại của tôi đâu? – Anh ơi. Ai thấy điện thoại của tôi đâu không?

    Ai thấy điện thoại tôi không? Anh đứng lại cho tôi. Đừng đuổi nữa. Cô đừng đuổi theo nữa. Chúng ta đừng chạy nữa, đừng chạy nữa. Không chạy nữa, không chạy nữa. Đuổi theo được paparazzi cô là người đầu tiên đấy. Giao hết ảnh cho tôi. Đừng, đừng, đừng.

    Cô tha cho tôi đi, có được không? Đừng có hòng. Nhạc Nhiên. Tạ tổng. – Mau giúp tôi tóm tên paparazzi này lại. – Tạ tổng. Anh mau giúp tôi bắt người phụ nữ này lại. Trời ạ! Hai người quen nhau sao? Anh ta bảo tôi chụp ảnh đấy.

    Cô đi mà đòi anh ta. Tạ Phạn Vũ, được lắm. Cả hai người hôm nay đừng hòng ai chạy được. Đợi đã, đợi đã. Cô xem như này có được không? Cô xem như này có được không?

    Hay là anh ta trả tôi bao nhiêu tiền tôi sẽ đưa cô bằng đó, có được không? Anh ta trả bao nhiêu? Anh ta trả tôi hai ngàn. Tôi tin anh được chắc, tên paparazzi thối tha này. Anh đưa máy ảnh cho tôi.

    – Tạ tổng. – Đưa máy ảnh cho tôi. Tạ tổng. Nhạc Nhiên. Anh… anh làm gì thế? Có phải anh đưa paparazzi đến không? Cô nghe tôi nói đã. Anh vi phạm quy tắc. Ngày nào anh cũng đặt ra bao nhiêu quy tắc để làm khó chúng tôi.

    Hở tí là sa thải. Hở tí là trừ điểm. Bây giờ chính anh lại vi phạm quy tắc bảo mật có phải anh cũng đáng bị sa thải không. Anh đùa với chúng tôi đấy à? Tôi có lý lẽ của riêng mình. Anh có lý lẽ gì chứ?

    Trước mặt anh nói một đằng, sau lưng lại làm một kiểu. Nực cười. Tôi làm vậy cũng là vì muốn tốt cho khách sạn. Quản lý và nhân viên các cô không phải cùng một khái niệm. Sao lại không phải cùng một khái niệm chứ?

    Anh bớt coi thường người khác đi. Chúng tôi cũng tốt nghiệp chuyên ngành quản trị khách sạn đàng hoàng đấy. Mọi người đều muốn tốt cho khách sạn. Dựa vào đâu mà anh vì khách sạn có thể thích gì làm nấy.

    Còn chúng tôi vì khách sạn lại phải lo lắng sợ hãi suốt ngày. Tôi không phục. Tôi phải đi nói với mọi người anh là đồ hai mặt. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Anh bỏ tôi ra. Anh làm gì thế? Cô bình tĩnh lại đã, được không?

    Đám cưới ngôi sao là cơ hội quảng cáo tốt nhất cho khách sạn. Tại sao chúng ta lại phải lãng phí? Tại sao phải lãng phí công sức của khách sạn, lãng phí công sức của các cô? Cô phải chịu biết bao nhiêu ấm ức là vì cái gì?

    Có phải vì mong muốn sẽ có nhiều người nhận được sự phục vụ tốt hơn nữa không? Chúng ta làm cách nào để càng nhiều người nhận được sự phục vụ tốt hơn nữa? Chỉ có thể để càng nhiều người đến với khách sạn.

    Chỉ khi càng nhiều người đến với khách sạn mới thể hiện được giá trị của khách sạn, mới có thể chứng tỏ giá trị của các cô. Tôi nói nhiều như vậy cô cũng không hiểu đâu. Đến một ngày cô làm quản lý cô ắt sẽ hiểu ra thôi.

    Nhưng rất có thể cô vĩnh viễn cũng không hiểu được. Anh bớt coi thường người khác đi. Thế tại sao anh không chia sẻ suy nghĩ đó với mọi người? Chính là vì anh sợ nói ra anh chột dạ. Anh sợ mọi người không hiểu lý lẽ được như tôi.

    Cô đừng có được đằng chân lên đằng đầu. Cũng không hẳn như vậy. Ý là sao? Tôi có thể không nói ra nhưng anh phải đồng ý với tôi một điều kiện. Cô nói đi. Tôi muốn có một tấm kim bài miễn tử. Sao cơ? Nếu có người bị sa thải

    Tôi có thể lấy tấm kim bài đó ra cứu người. Bao gồm cả chính tôi. Không được. Vậy sao? Vậy chuyện paparazzi tôi đành phải… Được, tôi đồng ý với cô. Nhưng chỉ được dùng một lần. Dùng xong chúng ta hết nợ nần. Được, nói lời giữ lời.

    [Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD – Hôn lễ James – Cuộc họp tổng kết công việc] Hôn lễ của James đã kết thúc một cách viên mãn. Tuy trong hôn lễ xảy ra một số chuyện nhỏ nhưng anh ấy vẫn vô cùng hài lòng

    Với chất lượng phục vụ của chúng ta. Đồng thời anh ấy đã thay đổi suy nghĩ và chia sẻ tin kết hôn của mình với người hâm mộ, từ đó nhận được lời khen và chúc phúc của tất cả mọi người. Ngoài ra, cũng đem lại

    Nhiều đơn hàng đám cưới hơn cho khách sạn chúng ta. Chỉ có điều, tuy James không truy cứu sơ suất của chúng ta nhưng không có nghĩa rằng sơ suất ấy không tồn tại. Tôi rất không hài lòng về biểu hiện của các bạn.

    Làm đến như vậy vẫn không hài lòng sao? Toàn thể khách sạn đều có kỷ luật lỏng lẻo, tinh thần làm việc không nghiêm túc. [Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD – Hôn lễ James – Cuộc họp tổng kết công việc]

    Xem ra tôi không áp dụng một vài biện pháp thì các bạn sẽ không có tinh thần làm việc chuyên nghiệp. Triệu Cương, Điền Nga hai người tự ý đem quà lưu niệm của khách mời về nhà. Hai người bị sa thải. Đi thôi.

    [Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD – Hôn lễ James – Cuộc họp tổng kết công việc] Ninh Giai Giai, lợi dụng công việc để yêu đương suýt nữa gây ảnh hưởng đến hôn lễ. Cô bị loại. Không sao. Có tôi đây. Đừng khóc mà.

    Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Trương Gia Đống theo đuổi cô trước mà. Cô cũng là người bị hại thôi. Sao nói đuổi việc là đuổi luôn chứ. Giai Giai, cô khóc mệt rồi đúng không? Cô uống chút trà kỷ tử này của tôi đi. Tôi không uống.

    Thôi được rồi, đừng đau lòng nữa. Tình yêu cũng chỉ là phản ứng hóa học thôi mà? Cô hãy xem nhẹ nó, suy nghĩ thoáng ra không có kỳ vọng thì sẽ không có hy vọng. Thế cho nên, tìm đàn ông không thể chỉ chăm chăm mỗi tiền được,

    Nhân cách cũng rất quan trọng. Nhưng đàn ông chỉ nhìn ngoại hình thôi. Hơn nữa, không phải cô có nhân cách tốt lại rất giàu có sao? Tôi chỉ yêu cầu đàn ông có hai ưu điểm đó thôi khó đến vậy sao? Đó không phải là lỗi của Ninh Giai Giai.

    Lại là cô? Chuyện này không hoàn toàn là do cô ấy. Chuyện này không trách cô ta thì trách ai? Trong lúc làm việc lại gây ra chuyện hoang đường đến như vậy, chẳng lẽ tôi phải mở phòng môi giới hôn nhân cho cô ta sao?

    Nếu như Ninh Giai Giai đồng ý lời cầu hôn của Trương Gia Đống thì giờ đây cô ấy chính là phu nhân của khách VIP. Theo thói quen đặt lợi ích lên hàng đầu của Tạ tổng, bây giờ anh nên có thái độ khác với cô ấy mới đúng.

    Tôi thấy cô không muốn làm ở đây nữa rồi. Không. Tôi muốn dùng đến kim bài miễn tử. Cô cố ý làm vậy đúng không? Cô sớm biết Ninh Giai Giai mắc sai lầm nghiêm trọng sẽ bị sa thải, nên cô mới đòi kim bài miễn tử đó.

    Lúc đầu cô không nói, đến khi tôi tuyên bố sa thải trước mặt mọi người cô mới lôi nó ra. Cô cố ý vả mặt tôi có đúng không? – [Tan ca đợi mình với nhé.] – [Được.] Nếu anh không đồng ý thì…

    – [Vậy sao?] – [Có muốn cùng đi không?] [Được thôi.] Nếu anh không đồng ý vậy thì chuyện anh mua chuộc paparazzi, tôi sẽ không che giấu giúp anh nữa đâu. Rốt cuộc Ninh Giai Giai là người như thế nào mà cô lại giúp cô ta đến vậy?

    Cô ấy cũng chỉ là một người bình thường bị ông chủ xấu xa chèn ép giống như tôi mà thôi. Được, lần này tôi có thể tha cho cô ta. Nhưng cái giá phải trả là trừ mười điểm. Từ nay về sau, cô không được nhắc đến một chữ paparazzi nào nữa.

    Nếu không tôi sẽ khiến cô biến mất ngay lập tức. Được thôi, không thành vấn đề. Còn nữa, tôi sẽ không biến mất đâu. Tôi nhất định phải ở lại nơi này. Nhạc Nhiên. David. Đến đây! Có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?

    Tôi nói tôi mới chiến thắng một thế lực tà ác anh có tin không? Thế lực tà ác? Khách sạn chúng ta cũng có thế lực tà ác sao? Tất nhiên rồi. Anh có nghe nói đến biến thái khách sạn chưa? Biến thái khách sạn?

    Thôi vậy, anh cũng không nhất thiết phải biết. Anh chỉ cần biết anh là nam thần khách sạn là được rồi. Lại là ai nói nữa đây? Mọi người đều nói vậy. Cái đó tôi không dám nhận. Tôi không có sức hút đến vậy đâu. Nhạc Nhiên.

    Nhưng tôi rất coi trọng cô đấy. Thật sao? Tôi muốn nhờ cô làm giúp việc này. Xem giúp tôi mấy chiếc xe này đã sửa xong chưa, có được không? Lại nào. Alo? Bộ phận kỹ thuật à? Ngắt điện khu xe điện đụng cho tôi.

    – Đừng hỏi vì sao, làm nhanh lên. – Đến đây. Tiêu Bang, tên thật là Tiêu Đại Hựu [Khách sạn BYT] [Ngày thứ hai ở BYT, uống vitamin B nên ói không ngừng, sùi bọt mép, co giật, khách sạn bị ảnh hưởng rất lớn] là một nhạc sĩ vô danh.

    Nhưng mấy năm nay trạng thái tinh thần của anh ta rất không ổn định. Người này thường ra vào rất nhiều khách sạn [Nhảy lầu tự sát không thành khiến khách sạn đóng cửa ba ngày, còn bị đưa tin có vấn đề về an toàn]

    Đồng thời có hành vi tự sát nhiều lần. [Khách sạn FOB – Tiêu Bang cắt cổ tay tự sát, khiến cô quét dọn phòng ngất xỉu ngay tại chỗ] Trước mắt có 48 khách sạn hàng đầu đã liên kết chặn người này đặt phòng. Cũng có thể nói

    Anh ta đã lọt vào danh sách đen của chúng ta. Căn cứ vào trạng thái tinh thần của anh ta và phản ánh của những khách sạn khác, tôi đề nghị lập tức từ chối người này vào khách sạn. Cảm ơn. Giữ anh ta ở lại.

    Bốn mươi tám khách sạn đều cho anh ta vào danh sách đen. Hơn nữa tinh thần của anh ta cực kỳ không ổn định. [Báo giật gân – Tại sao nhạc sĩ Tiêu Bang lại tự sát ở khách sạn]

    [Thông tin cơ bản – Tiêu Bang/ Tiêu Đại Hựu – Nhạc sĩ vô danh] [Tinh thần không ổn định, nhiều lần tự sát ở khách sạn, hiện 48 khách sạn hàng đầu đã từ chối tiếp người này] Khách sạn Huynh Đệ còn không dám tiếp. Tại sao anh phải làm như vậy?

    Đúng đó. Chúng ta cũng không thiếu tí tiền phòng của anh ta. Ngộ nhỡ chết ở khách sạn của chúng ta thật vậy thì dù mấy năm cũng khó mà xóa bỏ vết nhơ đó. Vậy thì đừng để anh ta chết. Tôi nói tiếp thì tiếp

    Thỏa mãn tất cả yêu cầu của anh ta. Phục vụ phòng đây. Quý khách, quý khách. Để tôi cứu anh. – Đừng kéo tôi. – Tôi cứu anh. Tôi cứu anh. Quý khách? Quý khách? Anh không sao chứ? Anh ơi. Anh vẫn ổn chứ? Tôi không ổn rồi.

    Quý khách, anh đừng dọa tôi mà. Quý khách? Tự sát? Sao lại nghĩ quẩn như vậy chứ? Hơn nữa còn là kiểu một ngày mấy lần nữa chứ. Tôi sắp suy nhược thần kinh luôn rồi. Hay là cô để Giai Giai đi nói với Tạ tổng đổi cho cô phòng khác xem sao?

    Các cô biết không? Mọi người đều nói Giai Giai rất có sức hút. Tại sao lúc đó Tạ tổng muốn sa thải cô ấy sau đó lại hối hận giữ cô ấy lại chứ? Bởi vì anh ấy đã có ý với Giai Giai rồi. Nói linh tinh nào, cô đừng đoán bừa nha.

    Tôi và Tạ tổng chưa từng nói chuyện với nhau mà. Vậy tại sao anh ấy lại giữ cô ở lại? La Phi, có ăn thịt không? Cô không ăn để tôi ăn. Ăn đi, ăn đi. Tôi cũng thấy kỳ lạ. Anh ta sa thải tôi trước mặt mọi người

    Sau đó lại tự mình giữ tôi lại. Lẽ nào anh ta muốn dùng cách thức này để thu hút sự chú ý của tôi? Hay là tôi yêu Trương Gia Đống khiến anh ta không vui nhất thời tức giận mới muốn sa thải tôi? Sau đó lại không nhẫn tâm nữa?

    Ninh Giai Giai, tôi thấy cô cứ làm việc cho tốt là được rồi, không cần nghĩ những thứ không nên nghĩ đâu. Tôi còn có việc tôi đi trước đây. Không ăn nữa à? Không ăn nữa. Ngày nào cũng cố gắng làm việc như vậy

    Cuối cùng cũng chỉ là nhân viên phục vụ thôi. Nếu Tạ tổng có ý với tôi thật thì tôi không thể để lỡ ý tốt của anh ấy được. Anh Tiêu Bang. Đây là củ sen hầm cổ vịt mà chúng tôi đặc biệt làm cho anh. Hy vọng hôm nay anh…

    Đồ thần kinh, khốn nạn. Đừng kích động có được không? Tôi làm việc khổ cực thế nào cũng được nhưng một ngày anh ta tự sát hai lần, anh ta muốn chơi tôi phải không? Cô biết khách sạn hàng đầu nhất còn một cái tên khác là gì không? Chiều khách.

    Hãy nghĩ tới người bạn trai chiều cô nhất xem. Khách sạn hàng đầu phải chiều khách hơn cả bạn trai chiều cô, hiểu không? Tôi, tôi chưa có bạn trai. Nói thế nào nhỉ? Lúc tôi lên đại học

    Tôi có một đàn anh ngày nào anh ấy cũng cho tôi đồ ăn ngon. Sau đó tôi lầm tưởng anh ấy thích tôi nhưng thật ra người anh ấy thích là Ninh Giai Giai. Nhưng điều nực cười hơn là

    Từ đó về sau chỉ cần gặp người tôi thích thì tôi sẽ nấc lên. Trời ạ. Tôi cũng không biết tôi đang nói gì nữa. Còn có chuyện như vậy à? Tôi cũng rất muốn nhìn thấy cô nấc đấy. Ý của tôi là nếu cô muốn trở thành Chìa Khóa Vàng

    Thì phải học được cách khống chế cảm xúc. Vậy để tôi xem xem anh ta còn chiêu quái đản nào nữa. Thấy cô mệt cả ngày rồi để bồi thường sau khi tan làm tôi sẽ mời cô đi ăn, thế nào? Được thôi. Tôi đợi cô ở quầy bar.

    Thần tượng mời mình ăn cơm? Nghe nói chiều nay cô động tay động chân với khách? Anh không biết tình hình chiều nay đâu. Tôi bị ép đến phát điên rồi. Tôi thừa nhận nhưng lần sau tôi sẽ không làm thế nữa. Anh đừng trừ điểm của tôi.

    Tôi không làm thế đâu. Thật sao? Tôi sẽ không trừ điểm của cô, về chép mười lần 318 điều trong nguyên tắc nhân viên cho tôi. Từ bây giờ cứ cách một tiếng đồng hồ phải vào phòng của Tiêu Bang kiểm tra tình trạng tinh thần của anh ta.

    Cứ cách nửa tiếng phải gửi tin nhắn hỏi thăm anh ta. Nếu anh ta không trả lời thì lập tức vào phòng kiểm tra. Tôi không cần biết cô dùng cách gì không được để khách thấy phản cảm, nếu khách xảy ra bất cứ vấn đề gì

    Cô phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Cô có thể tính xem cô còn bao nhiêu điểm để trừ. Tôi… Đại Hải. Tới rồi à? Kẻ tự luyến đúng là đi đâu cũng thấy. [Tổng giám đốc giới thiệu rượu] Cho cô gái này một ly rượu đi. Được. Ly này thế nào?

    Tôi không uống rượu. Bây giờ tâm trạng cô không vui, trong lòng có mong muốn báo thù vô cùng mãnh liệt không biết trút vào đâu. Nhưng uống ly rượu này rồi thì nguyện vọng bé nhỏ của cô sẽ được thỏa mãn. Thế nào?

    Đại Hải là vũ khí bí mật của khách sạn chúng ta đấy. Anh ấy có một tuyệt chiêu, đó là có thể điều chế những loại cocktail khác nhau tùy theo tâm trạng khác nhau của từng vị khách. Thế nào? – Nào, David! – Bây giờ tôi thật sự…

    Có một cảm giác rất nhẹ nhõm. Đúng chưa? Đại Hải còn có một tuyệt kỹ. Tuy anh ấy thích tham gia cuộc thi điều chế rượu ở khắp nơi trên toàn quốc, nhưng mãi mãi chỉ đứng thứ hai. David. Cửa ở bên kia. Đi thong thả, không tiễn.

    Chúng ta qua bên kia ngồi nói chuyện đi. Bye bye. – Bye bye. – Bye bye. Tối vẫn luôn muốn tìm cơ hội để cảm ơn cô đã giúp tôi. Tại sao? Lần trước cô dùng bình cứu hỏa trả thù giúp tôi tôi vẫn chưa nói cảm ơn cô.

    Mặc dù nhân viên khách sạn chúng ta không được làm như vậy. Nhưng cô đã thay tôi trút giận. Tôi vẫn rất cảm kích cô. Thật ra anh không nói thì tôi cũng quên mất. Nhưng mà nếu như vậy anh chỉ mời tôi uống rượu thôi thì không đủ.

    Vậy cô còn muốn thế nào nữa? Tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra, nhưng mà vẫn phải long trọng hơn rượu một chút chứ. Vậy tôi mời cô đi xem hòa nhạc nâng cao cảm thụ âm nhạc của cô,

    Cũng để học cách làm thế nào đối phó với Tiêu Bang. Thế nào? Thật sao? Nhưng tôi phải nhắc nhở cô một điều cô phải tự tìm hiểu Tiêu Bang cần gì. Hiểu rõ khách hàng của mình là bài tập mà cô nhất định phải làm được. Cảm ơn. Phục vụ phòng.

    Đi thanh thản. Sao cô không hét lên nữa? Tại sao tôi phải hét lên? Tôi chơi chán lắm rồi. Anh có thể đổi cái gì mới mẻ hơn được không? Vậy nên cô nghĩ tôi đang chơi đùa chứ gì? Tôi hỏi cô đấy. Cô hiểu cái gì? Tôi đang tìm linh cảm.

    Linh cảm? Tôi muốn có cái gì đó kích thích. Để, để, để, để thúc đẩy được tôi. Cô có biết chuyện đau khổ nhất của một nhà soạn nhạc là gì không? Chính là không có linh cảm. Mà cuộc sống bây giờ của tôi đã cằn cỗi rồi.

    Tôi không còn linh cảm nữa. Tôi… Tôi viết nhiều thế này, nhiều thế này nhưng đều là rác rưởi. Chẳng ai muốn nghe những thứ rác rưởi. Nói cô cũng không hiểu đâu. Tôi ấy, mặc dù không hiểu âm nhạc nhưng tôi biết Lev Nikolayevich Tolstoy đã từng có một câu nói.

    Ông ấy nói, một tác phẩm hay phải là bài ca cất lên từ tâm hồn của tác giả. Lev Nikolayevich Tolstoy từng nói câu này à? Alexei Maximovich Peshkov còn nói. Ông ấy nói, bạn không làm sai, tôi không làm sai thì xe đạp làm sao biến thành xe máy được?

    Đáng tiếc quá. Những thứ này tôi đều phải cất đi, đến khi anh nổi tiếng và chết thật những thứ này đều là bản duy nhất đấy. Thế thì tôi sẽ giàu to. Alo. Cô bảo tôi 11 giờ gọi điện mà? Cô gọi hay lắm. Được rồi, được rồi.

    Vậy bây giờ tôi sẽ qua đó. Cô lấy đoạn nhạc ở đâu vậy? Bài của một ca sĩ mạng thôi. Vậy cô có thấy hay không? Bọn họ đều nói bài hát này không phải là dòng nhạc thịnh hành không có tính thương mại. Anh biết không, tôi thấy hay lắm đó.

    Chỉ cần tôi thấy hay tôi sẽ không quan tâm có thịnh hành hay có tính thương mại không. Thật sao? Cô thấy hay thật sao? Đúng vậy. Tôi có cả bản full nữa, anh muốn nghe không? Tôi cho anh nghe nhé. Linh cảm của bài hát này

    Đến từ thời tuổi thơ của tôi. Nó luôn làm tôi nhớ tới sự ngây thơ khi đùa nghịch cùng đám bạn lúc nhỏ. Bài hát này đúng là không giống với những bài khác, nó khiến tôi cảm nhận một thứ gì đó… Cô độc. Chính là cô độc.

    Tôi thấy trong bài hát này có một khát vọng muốn bộc lộ và bày tỏ mãnh liệt. Ngoài ra bên trong dường như có một khát vọng muốn được quan tâm. Còn cả… Chẳng trách anh cứ đòi tự tử. Hóa ra là vì muốn người khác chú ý.

    Tôi có thể làm bạn với anh không? Đây là trung tâm thể dục thể thao. Là một trong những khu quan trọng nhất của khách sạn. Bên trong có phòng gym, khu giải trí. Còn có cả không gian nghệ thuật gốm.

    Tôi nghe nói các khách sạn khác còn có dịch vụ bầu bạn. Ở đây có không? Không có. Chỗ chúng tôi tuyệt đối không có loại dịch vụ đó. Tiếng gì thế? Chuyện gì vậy? Nữ nhân viên kia của khách sạn có thể chơi vậy à?

    Cậu dẫn ông Lý đi tham quan đi. Mời đi bên này. Tôi dẫn anh đi tham quan. Tiêu Bang đại nhân. Anh mệt chưa? Tôi không nhúc nhích nổi nữa rồi. Chẳng phải lúc trước cô bảo tôi phải ra ngoài vận động sao? Tôi đang vận động này.

    Bây giờ tôi rất vui. Tự nhiên giờ lại bắt tôi về. Nhưng nếu bây giờ mà về, chắc chắn tôi sẽ mất ngủ. Mất ngủ, thì dễ buồn bực. Buồn bực, là muốn tự sát. Tôi sắp thành thói quen luôn rồi. Cô bảo phải làm sao đây? Không sao, không sao.

    Chúng ta chơi tiếp nào. Hôm nay tôi sẽ liều mạng chơi với anh. Tôi ở lại chơi với anh. Cô mệt rồi, nghỉ ngơi đi. Để tôi chơi. Tiếp đi. Đánh hay lắm! Không được rồi. Không chơi nữa, không chơi nữa. Quả cuối cùng. Lợi hại quá. Tôi nói anh nghe.

    Nhạc Nhiên, cô không sao chứ? Không sao, không sao. Tôi nói anh nghe. Nhạc Nhiên, có chắc là cô không sao chứ? Hình như tôi có sao đó. Đi. Nhẹ thôi. Nhẹ thôi, nhẹ thôi. Chân cô không sao chứ? Anh Tiêu, ở đây cứ để tôi lo. Anh mau về nghỉ ngơi đi.

    Vậy Nhạc Nhiên… Ngày mai cô có đến nữa không? Đến chứ. Thật không? Chắc nhé, không gặp không về. Vậy tôi đi nhé, bye bye. Bye bye. Cô chắc là đi được chứ? Dẫn tôi đi bôi thuốc đi. Đứng yên. Anh làm gì thế? Thả tôi xuống!

    Làm gì thế? Mau thả tôi xuống! Tôi tự đi được. Anh không cần phải bế. Tôi thực sự không cần. Im miệng! Vậy anh thả tôi xuống đi. Tôi… Chuyện gì thế? Sao? Tôi đi xuống con dốc rồi. Trời ạ, không ngờ tôi đi xuống con dốc rồi. Sao thế?

    Tôi không có ý đó. Đau, đau. Không biết nhịn đau à? Người bị thương là tôi đó. Xong rồi. Sao? Còn muốn tôi đi tất cho cô nữa à? Vừa bẩn vừa hôi. Thực ra, con người anh cũng không phải lạnh lùng lắm. Cô nói gì? Ý tôi là,

    Anh bị bọc trong cái vỏ lạnh lùng chứ thực ra đằng sau sự lạnh lùng ấy là một trái tim ấm áp mà. Chỉ là bình thường vỏ bọc của anh kín kẽ quá nên mọi người không ai phát hiện ra cả. Vậy tại sao cô lại phát hiện ra? Quan sát.

    Cô mà dùng khả năng quan sát ấy để chăm sóc khách hàng thì cũng không đến mức cứ lẹt đẹt không điểm mãi. Bị tôi bắt thóp rồi đúng không? Chột dạ hả? Còn nói nhảm tôi trừ điểm tiếp đó. Sao nào? Cô vừa che miệng

    Bằng cái tay cầm tất đấy. Không thấy bẩn à? Con trai. Con trai. Mau qua đây. Con đây. Chuyến đi Châu Phi này mẹ đã mang bùa hộ mệnh về. Được đó, xinh lắm. Không phải cái này. Cái này cơ. Mẹ đặc biệt xin về cho con đấy.

    Nghe nói chữa được chứng sợ hãi. Cái này nhìn hơi sợ nhỉ. Tiểu Vũ, chuyện đã qua lâu rồi cũng nên quên nó đi thôi. Sau này mẹ sẽ không để con gặp nguy hiểm nữa. Mẹ. Chứng sợ dốc của con hình như có dấu hiệu đỡ rồi.

    Con phát hiện một chuyện kỳ lạ. Chuyện gì? Khi con và một người cùng đi xuống con dốc, con sẽ không sợ nữa. Chỉ giống như đi trên đất bằng vậy. Sau khi chuyện đó xảy ra con đi khám bao nhiêu bác sĩ cũng vô ích. Phải. Lạ nhỉ? Thật hả? Con trai,

    Vậy người này chắc chắn là rất đặc biệt với con. Con phải nắm bắt lấy, nghe chưa? Nắm bắt? Phải. Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế? Con và cô ấy không có gì cả. Cô ấy không là gì với con cả. Con trai, mỗi một người ông trời gửi đến bên con

    Đều có ý nghĩa cả. Huống hồ đây lại là người có thể giúp con khắc phục chứng sợ hãi. Hiếm có lắm đó. Con phải biết trân trọng. Mẹ, con đi xào rau đây. [Ký túc xá] Xong rồi. Soi gương xem. Là tôi thật sao? Trang điểm là để xinh đẹp hơn mà.

    Vậy tôi mặc gì giờ? Tôi đã chuẩn bị cho cô rồi. Đợi đó. Bộ này tôi không mặc nổi đâu. Cô có phải con gái không thế? Không phải cô thích màu hồng nhất sao? À, phải rồi, chân cô ổn chưa đó? Không sao, đỡ sưng rồi.

    Hôm qua tôi bị thương nhẹ thôi. Vậy cô thử đi. Thử giày hả? Ok. Chậm thôi, chậm thôi. Cô bớt đi lại thì hơn. Đi đâu cũng phải để David đỡ biết chưa? Nhưng đây là lần đầu tiên tôi đi giày cao như vậy đấy. Vì David, tôi chơi lớn thật đấy.

    Được rồi, đi thử cái váy kia đi. Được. Bộ vest này là của ai? Của Tiêu Bang hả? Của Tạ Phạn Vũ. Sao lại ở chỗ cô? Kể ra thì dài lắm. Hôm nay tôi đi lại không tiện nên chưa trả lại cho anh ta.

    Hay để tôi giúp cô mang trả nhé? Cô cứ yên tâm đi xem hòa nhạc đi. Ok? Mời vào. Tạ tổng, đây là áo của anh. Nhạc Nhiên bảo tôi mang qua cho anh. Để đó đi. À, chân của cô ấy đỡ chưa? Đỡ nhiều rồi. Cô ấy nhờ tôi cảm ơn anh.

    Vậy bảo cô ta mau khỏe lại rồi quay lại làm việc đi. Dạ. [Để tỏ lòng biết ơn với anh,] [tối nay 8 giờ, không gặp không về.] Alo, David. Nhạc Nhiên, xin lỗi. Tối nay tôi có một khách hàng quan trọng. Tôi phải đi tiếp ông ấy. Còn buổi hòa nhạc

    Tôi không đi được rồi. Để tôi gửi vé cho cô. Cô tìm bạn đi cùng đi, lát nữa tôi gọi xe cho cô. Không sao, không sao. Anh cứ bận việc đi. Tôi tự đi được. Thật sự xin lỗi, đều tại tôi hết. Không sao. Vậy thế nhé, bye bye.

    Tạ tổng, anh tới rồi. Chào cô, quản lý Thẩm. Tôi đã giữ chỗ cho anh rồi. Chúc anh dùng bữa ngon miệng. Cảm ơn. Sao lại là cô? Sao hả? Bất ngờ không? Mời ngồi, Tạ tổng. Là cô hẹn tôi sao? Đúng.

    Tôi muốn cảm ơn anh đã cho tôi kim bài miễn tử. Miếng giấy đó là cô viết sao? Miếng giấy màu hồng? Đúng vậy. Màu hồng là đặc trưng của tôi, anh không thích sao? Đùa gì chứ. Tạ tổng, anh nói gì đó? Tôi ghét nhất loại con gái như cô.

    Không lo làm việc, chỉ giỏi nghĩ mấy trò bậy bạ. Nếu không phải Nhạc Nhiên cầu xin, tôi đã sa thải cô từ lâu rồi. Ý anh là kim bài miễn tử là Nhạc Nhiên cầu xin anh cho tôi. Nếu như cô vẫn muốn quay lại làm việc

    Thì bớt bớt mấy trò này đi. Nếu để tôi nhìn thấy cô quyến rũ khách hàng hay đồng nghiệp một lần nữa thì cô lập tức nghỉ việc cho tôi. Đừng nói là Nhạc Nhiên tới xin dù có là chủ tịch cũng vô ích.

    Tối rồi còn ăn mặc thế này có biết là sẽ ảnh hưởng không tốt không? Lên xe. Tôi làm sao nào? Bây giờ đã tan làm rồi. Tôi thích mặc gì là việc của tôi. Lên xe. Anh lấy tư cách gì mà ra lệnh cho tôi?

    Tôi đã bảo bây giờ tan làm rồi, tôi có tự do của tôi. Lạ lùng ghê. Cô không sao chứ? Váy của Giai Giai. Tôi đã bảo anh cứ mặc kệ tôi đi mà. Tôi muốn yên tĩnh một mình. Tôi muốn đi dạo một mình. Lẽ nào như vậy cũng không được sao?

    Muộn rồi mà còn đòi đi dạo một mình. Cô ăn mặc thế này, ai không biết còn tưởng cô… Tưởng tôi làm sao? Cô tự thấy không sao. Nhưng như vậy làm ảnh hưởng đến khách sạn. Tôi tất nhiên phải lo rồi. Tạ Phạn Vũ,

    Có phải trong mắt anh chẳng coi ai ra gì ai làm gì cũng không phù hợp với tiêu chuẩn của anh, ai cũng phải làm trâu làm ngựa nghe lời anh răm rắp đúng không? Khó khăn lắm tôi mới được diện đẹp một lần lại bị anh mắng nhiếc như thế.