Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 9] Xem kìa, Ngày 11 Kỳ Kỳ đến ăn tôm hùm đất đã bị dị ứng rồi. Vậy tại sao ngày 13 cô ấy lại đưa các chị em đến ăn nữa? Rất kỳ lạ.

    Tôi đã nói bọn họ là một đám lừa bịp mà. Alo, trợ lý Mia đấy à? Bảo bộ phận pháp lý đến phòng làm việc của tôi họp. Ông chủ Bành. Kỳ Kỳ dị ứng thì đã đành sao lại bảo tất cả chúng tôi cũng đi ăn tôm hùm đất?

    – Đúng đó. – Lần này thì hay rồi. Khi nào mới hết sưng đây. Cưng à. Nếu chỉ có một mình Kỳ Kỳ dị ứng cô nghĩ khách sạn sẽ bồi thường cho tôi bao nhiêu chứ? Chúng ta đã nói trước rồi.

    Sau khi xong việc chia 6:4, tôi sáu các cô bốn. Ông chủ Bành, thế thì thất đức quá. Chúng tôi lấy cả mạng sống ra để ăn vạ đấy. – Đúng đó. – Đúng đó. Kỳ Kỳ. Cô thất đức hay tôi thất đức đây. Tôi… Tôi gì mà tôi.

    Tôi cho các cô ăn sung mặc sướng cho các cô ở khách sạn, cho các cô dùng sản phẩm. Chẳng phải vì để các cô làm người mẫu cho tôi để tôi chụp thêm mấy bộ ảnh nữa hay sao? Nhìn bộ mặt xấu xí của cô hiện giờ mà xem.

    Tôi đòi các cô sáu phần là ít đấy. Còn ở đây mà lảm nhảm với tôi. Nhạc Nhiên. – Cô đang làm gì thế? – David. Sao anh lại ở đây? Tôi nghe bọn họ nói cô ở đây. Đang làm gì thế? Tôi nghĩ mãi mà không ra

    Tại sao đám người Kỳ Kỳ lại bị dị ứng, hơn nữa tôi nghe nói trước giờ bọn họ chưa từng gọi dọn phòng. Tôi rất muốn biết có phải phòng họ có bí mật gì không? Vì thế tôi đến tìm thử xem có gặp may tìm được manh mối nào không.

    Mấy người Tạ tổng đang họp rồi. Có lẽ sẽ chọn cách ra tòa. Sao có thể như vậy chứ. Không phải nói, để tránh gây hoang mang và hoảng sợ cho khách hàng thì nên hạn chế những việc như báo cảnh sát, tới bệnh viện sao?

    Quy tắc thực tập của khách sạn cô nhớ kỹ thật đấy. Xem mấy người Tạ tổng quyết định thế nào vậy. Nếu thật sự đến bước đó thì cũng hết cách rồi. Vậy… Thế chẳng phải tôi đang làm việc vô bổ sao? Tất nhiên không phải vậy.

    Làm hết sức mình, mọi chuyện là do ý trời, để tôi giúp cô. Cám ơn anh, David. Theo chúng tôi được biết, sau khi tiêm một số sản phẩm làm đẹp, không được phép ăn những đồ ăn như hải sản và tôm. Thế nên chúng tôi có lý do nghi ngờ

    Nguyên nhân các cô dị ứng có liên quan rất lớn đến vấn đề này. Ai nói chúng tôi dùng sản phẩm làm đẹp chứ. Tôi thấy cô ghen tỵ với sắc đẹp của chúng tôi thì có. Đúng đó. Có phải cô cảm thấy những ai xinh đẹp hơn cô

    Đều từng phẫu thuật thẩm mỹ không? Cô ta chỉ là một nhân viên phục vụ bé nhỏ có tư cách gì mà ghen tỵ với chúng ta. Không tự lượng sức mình. Đúng đó, người như cô ta có tư cách gì mà so sánh với chúng ta. Đồ xấu xí.

    Thứ này là của các cô đúng không? Không phải. Chưa từng thấy. Dựa vào đâu mà nói của chúng tôi? Khách sạn chúng tôi luôn quản lý thu hồi rác thải ở mỗi phòng bằng cách đánh số. Mà những thứ này được tìm thấy trong thùng rác phòng các cô.

    Các cô không thừa nhận cũng không sao. Hiện giờ công nghệ rất phát triển dấu vân tay trên đó rất dễ kiểm tra thôi. Tôi sẽ cho các cô thời gian, các cô hãy nghĩ cho thật kỹ, những thứ này rốt cuộc có phải của các cô không. Hoặc có thể nói

    Có thực sự tôm hùm đất của khách sạn chúng tôi có vấn đề hay không. Nghĩ xong rồi các cô hãy liên lạc với lễ tân khách sạn. Không làm phiền các cô nữa. Chúc các cô ngủ ngon. Đúng rồi, còn việc này nữa. Nhận thức của mỗi người là khác nhau

    Thẩm mỹ cũng như vậy. Người đồng nghiệp này của tôi tên là Nhạc Nhiên. Trong mắt tôi cô ấy xinh đẹp hơn những người ngồi đây rất nhiều. Anh nói gì thế? Có gì ghê gớm chứ. Mọi chuyện chính là như vậy.

    Tạ tổng, trợ lý Mia, khi đó hai người không thấy nét mặt của Kỳ Kỳ kết hợp với khuôn mặt sưng tấy đó như bị tiêm đến mức cứng đơ vậy. Đúng là cực kỳ đặc sắc. Hơn nữa, tuy tôi biết mình không nên nói xấu sau lưng khách hàng

    Nhưng tôi thực sự không nhịn được. Thật là đã quá đi. Hơn nữa anh biết không, cô biết không? David anh ấy còn giúp tôi anh ấy còn nói giúp tôi. David, cám ơn anh đã giúp tôi tìm lại sĩ diện. Chưa từng có ai khen tôi xinh đẹp.

    Thực sự vô cùng, vô cùng cảm ơn anh. Được rồi, được rồi. Vô cùng, vô cùng… Được rồi. Mấy người rời khỏi phòng làm việc của tôi ngay. Hôi hám. Tôi hôi, tôi hôi sao. Hình như đúng là có hơi. David, người anh hôi quá đi. Anh ngửi thử tôi xem.

    Hai chúng ta đúng là đến mùi hôi cũng hợp nhau. Phải. Sao lại hôi vậy chứ. Có phải rất hôi không? Đúng là có hơi. Anh cũng rất hôi. Anh ngửi lại thử xem. Biết hôi còn không mau rời khỏi đây. Xin lỗi Tạ tổng. Tạ tổng.

    Rốt cuộc là anh hôi hay là tôi hôi đây. Cô nói cái gì? Anh quên là hôm đó ở quán tôm hùm đất anh ăn nhầm… Được rồi. Tôi sẽ giải quyết chuyện còn lại. Tôi đi trước đây. Mia. Gọi người đến khử trùng phòng làm việc cho tôi. Vâng, Tạ tổng.

    – [Hôm nay cô muốn ăn gì?] – [Để tôi xem nào.] Chào buổi sáng. Chào buổi sáng, giám đốc David. Tối qua ngủ có ngon không? Tất nhiên là ngủ ngon rồi giải quyết được một việc lớn như này sao tôi lại không ngủ ngon được chứ.

    Tối nay có thời gian không? Gần đây có một nhà hàng mới khai trương có muốn đi khảo sát thay bộ phận ẩm thực không? Chỉ hai chúng ta đi thôi sao? Đúng vậy. Được, được, tất nhiên là được rồi. Vậy tối nay tan ca tôi sẽ đón cô. Được. Đi đây. Được.

    Bye bye! Bye bye! Đem những món này lên. Vâng. – Chuẩn bị xong món ăn rồi. – A Huy, nhanh lên nào. – [Được rồi, nhanh nhẹn lên.] – [Được, được, được.] [Để ý thời gian đấy.] [Nhanh lên, nhanh nhẹn lên.] Mau cho món này lên. [Nhanh lên chút nào.]

    – [Được, được.] – [Bê lên đi.] [Cẩn thận đấy.] Đầu bếp Vu, đồ ăn của khách xong cả chưa? Được rồi, cô đối chiếu lại xem. Để tôi đối chiếu. [Ra món bàn 30.] [Mau lên, mau lên, để ý lò nướng.] Nhạc Nhiên. Sao thế?

    Tối nay tôi đưa cô đi ăn nhà hàng nướng mà cô thích ăn nhất. Anh nói sao cơ? Tôi nói tối nay sẽ đưa cô đi ăn ở nhà hàng nướng mà cô thích ăn nhất. Đồ nướng. Được, được, không thành vấn đề, xong ngay đây. Đợi cô đấy.

    [Đừng để khách đợi lâu quá.] [Khách giục rồi, mau lên.] [Được.] Đầu bếp Vu Tạ tổng nói có bàn đồ nướng đang giục. Đồ nướng gì? Bàn 30 chẳng phải là thịt nướng Brazil sao? Chắc thế, chắc thế. [A Huy, xem thịt nướng được chưa?] [Được rồi.]

    [Mau lên, mau lên, đem lên cho khách đi.] [Được, xong ngay.] Xin chào, mời hai anh chị đi bên này. Bên này. Đây là bàn anh chị đặt. Cảm ơn. Không có gì. Cảm ơn. Nhà hàng này rất nổi trên mạng, quả nhiên danh bất hư truyền.

    Tôi phải gửi ảnh cho đầu bếp Vu để anh ấy cũng nhìn thấy. – Nhạc Nhiên. – Đẹp thật đấy. Thực ra tôi cũng mới đến lần đầu. Cảm giác chắc chắn cô sẽ thích. Thích, tôi rất thích. Xem muốn ăn món gì. Bữa hôm nay hãy để tôi mời. Tại sao?

    Trước đây anh đã giúp đỡ tôi nhiều như vậy tôi vẫn chưa có cơ hội báo đáp anh. Hôm nay hãy gọi thoải mái, gọi hết một tháng lương của tôi cũng được. Tuy một tháng lương của tôi cũng không bao nhiêu. Anh cứ gọi thỏa thích đi. Vậy tôi gọi nhé.

    David, tôi vào nhà vệ sinh lát đã. Vừa nãy trên đường đến đây buồn quá rồi. Tôi đành thất lễ vậy. Đi đi. [Hương vị đàn ông] [Quán tôm hùm đất hương vị đàn ông] [Tôm hùm đất của cô.] [Được, cám ơn.] [Tôi đặt đây nhé.] [Lấy cho tôi chai bia nữa.] [Được.]

    [Canh này ăn với mỳ rất ngon.] [Nếm thử cái này đi.] [Em trộn lên xem.] [Tạ Lập Đình] [Một cuộc gọi nhỡ của Tạ Lập Đình] [Xóa] [Nữ hoàng khách sạn] Không có một chút khái niệm thời gian nào. Đúng là đồ gây họa mà. Trợ lý Mia.

    Cô gửi số điện thoại của Ninh Giai Giai cho tôi. Anh cứ nhìn tôi mãi vậy làm gì. Vừa nãy tôi hơi ngẩn ngơ, ngẩng đầu lên tôi tưởng rằng mình đang thấy Scarlett Johansson. Thực ra, lần này tìm cô là có chuyện muốn nhờ cô.

    Tôi có thể giúp gì được cho anh. Phòng nghỉ có vấn đề gì sao? Không liên quan gì đến khách sạn. Nhưng có liên quan đến cô. Tôi sao? Tôi muốn chính thức mời cô làm người mẫu của tôi chụp một bộ ảnh. Có được không?

    Xin lỗi, tôi nghe điện thoại đã. Alo, Tạ tổng. Alo, Ninh Giai Giai đấy à? Tôi muốn hỏi, cô có biết Nhạc Nhiên đi đâu rồi không? Nhạc Nhiên. Cô ấy mất tích rồi sao? Đúng, không liên lạc được với cô ấy. Hình như tôi nghe nói

    Tối nay cô ấy ra ngoài đi ăn tối với ai đó. Là với anh sao? Thế thì tôi không biết. Hay là anh đợi thêm lát nữa. Cô ấy không biết đường cho lắm. Được, được. Tạm biệt Tạ tổng. Xin lỗi anh. Ngay cả lúc làm việc

    Cô cũng gợi cảm như vậy sao? Nào. Cạn ly vì sự gợi cảm. Không phải xảy ra chuyện gì rồi đấy chứ. Alo, xin chào, là 110 đúng không? [Xin chào, đây là trung tâm khẩn cấp 110.] Tôi muốn báo cảnh sát. [Anh nói đi.] Có người mất tích. Tên là Nhạc Nhiên.

    [Nhạc Nhiên đúng không?] [Anh đang ở vị trí nào?] Tôi đang ở gần đường Liên Hoa. Được. Cạn ly! Sao anh cứ nhìn tôi như vậy? Vì cảm thấy rất hạnh phúc. Nhạc Nhiên. Hôm nay tôi hẹn cô đến thực ra còn một chuyện nữa muốn nói với cô. Chuyện gì vậy?

    Nếu như tôi nói ra khiến cô cảm thấy khó chịu hay áp lực thì tôi phải xin lỗi cô trước. Anh thích em. Em có thể làm bạn gái anh không? Xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Không sao. Xin lỗi, David. Tôi vào nhà vệ sinh cái đã. Tôi đi rửa tay.

    Xin lỗi anh. Rốt cuộc là cô chạy đi đâu rồi. Tại sao cô không nghe điện thoại? [Xin chào, là anh Tạ Phạn Vũ đúng không?] Xin chào, tôi là Tạ Phạn Vũ. [Xin chào. Chúng tôi gọi đến từ đồn cảnh sát Liên Hoa.] [Vừa nãy là anh báo cảnh sát sao?]

    [Anh có thể nói rõ tình hình hơn không?] Đúng, là tôi báo cảnh sát. Là như vậy. Tầm bảy giờ tối nay tôi và bạn tôi… Xin lỗi, xin lỗi anh. – Anh không sao chứ? – [Alo, xin chào.] [Anh có nghe thấy không?] Đúng. [Alo.] [Alo.] [Xin chào.]

    [Anh có nghe thấy không?] Sao thế, sao thế? Quý khách, nào! Từ từ thôi. Bị thương ở đâu vậy, ở lưng sao? Tôi bị trật lưng. Đẹp quá. Tôi sẽ không để cô phải chụp miễn phí cho tôi đâu. Chỉ cần cô đồng ý chỗ túi xách này cô cứ tùy chọn.

    Thực sự có thể chọn tùy thích sao? Tùy thích. Tôi mới chỉ thấy những túi này trên mạng không ngờ hàng thật lại đẹp đến như vậy. Cái này. Còn cái kia nữa. Đúng, cái đó nữa. Tôi đã muốn có từ lâu rồi. Đẹp quá đi mất. Đừng vội.

    – Cứ từ từ chọn. – Thích quá đi. Chọn xong thì thay bộ đó vào. Cái này cũng đẹp quá đi. Đêm nay hãy để chúng ta làm việc thật nghiêm túc. Chụp một bộ ảnh vừa sexy lại vừa hoang dã. Nhạc Nhiên. Vừa nãy thực sự xin lỗi anh.

    Tôi không cố ý đâu. Người nên nói xin lỗi là anh mới đúng. Làm em sợ rồi. Thế nên em suy nghĩ thế nào rồi? Sao cơ? Em có đồng ý làm bạn gái anh không? Anh biết lời tỏ tình này có hơi đường đột

    Nhưng chắc chắn không phải quyết định nhất thời. Anh đã thích em từ rất lâu rồi. Anh thích sự liều lĩnh của em thích tính khí nóng nảy của em, lại càng thích sự kiên trì của em. Em là người nhiệt tình nhất mà anh từng gặp.

    Em vẫn luôn tràn đầy năng lượng. Anh là một Chìa Khóa Vàng cũng là một phó tổng giám đốc mà em biết. Nhưng rất ít khi anh nỗ lực làm gì đó cho bản thân mình. Đối với em, anh muốn thử cố gắng một lần để bản thân mình cố gắng hết sức.

    Vì anh thích em từ tận đáy lòng. Anh không biết mối quan hệ sau này của chúng ta sẽ tiến triển đến đâu. Nhưng nếu như em đồng ý cho anh một cơ hội được bảo vệ em, che chở cho em anh nhất định sẽ không phụ lòng em.

    Liệu anh có cơ hội như vậy không? Cảm ơn. Thế nào? Cô đoán xem chiếc túi này bao nhiêu tiền? Hai trăm. Hai trăm cái đầu cô ý. Năm mươi ngàn. Năm mươi ngàn. Có đẹp không? Mẹ ơi. Tôi chắc chắn sẽ không bỏ ra năm vạn mua chiếc túi đó đâu.

    Từ nhỏ bố mẹ đã nói con gái là báu vật thế nên luôn dành cho tôi thứ tốt nhất, mới khiến cho tôi có được con mắt thẩm mỹ như hiện tại. Cô ít được thấy đồ tốt sau này hãy học hỏi chị đây nhiều hơn nhé.

    Tôi xách nó lên cô có thấy đẹp không? La Phi, chúng ta phải đi trực ca đêm rồi, đi thôi. Được. Giai Giai. Bố mẹ cô tài giỏi đến như vậy sao không dạy cô cách nhìn đàn ông luôn. Lần nào cô cũng không nhớ bài học đau đớn trước à.

    Cẩn thận, tham thì thâm đấy. Cô nói gì thế? Tham món đồ năm mươi ngàn dù có chịu thiệt tôi cũng sẵn lòng. Ít nhất có người tặng túi xách cho tôi, nhưng Lục Hạo chỉ có thể tặng cô bánh mỳ mà thôi. Cô… Giai Giai. Tôi làm sao nào.

    Ai chẳng biết cô là tiểu thư con nhà giàu, cả ngày xem thường thứ nọ, xem thường thứ kia. Hoàn cảnh gia đình tôi cũng rất tốt. Tôi gặp ai có khoe khoang không nào? Trông cô ngứa mắt thật đấy. Điều kiện gia đình cô tốt…

    Được rồi, được rồi. Chúng ta đi trực ca đêm thôi. – Đi, đi, đi. – Có ai mà không biết. – Cô muốn nói gì nào. – Không kịp nữa rồi. Tô San, cô muốn nói gì? Cô thì biết gì chứ. Tôi biết điều kiện gia đình cô vốn…

    Chúng ta phải đi ngay rồi. Đi đây. Cô làm gì thế, tôi còn chưa nói xong mà. Đừng nói nữa. Đi đây, bye bye! [Ký túc xá] Nhạc Nhiên, anh tiễn em đến đây thôi vậy. Nghỉ ngơi sớm đi nhé. [Ký túc xá nhân viên] Vâng. Cám ơn em.

    Cám ơn hôm nay em đã đồng ý. Cũng cám ơn anh. Sau này mong được em quan tâm nhiều hơn. Mong được anh quan tâm nhiều hơn. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Chuyện gì thế này. Alo, xin chào. Tạ… Tạ tổng sao? Vừa nãy tôi tắt chuông điện thoại nên không nghe thấy.

    [Alo, xin chào.] [Cô là…] Xin chào, anh là ai vậy? Tôi tìm Tạ Phạn Vũ. [Bạn cô đúng không?] [Bạn cô bị thương rồi.] Bị thương? Có chuyện gì vậy? Các anh đang ở đâu? Nếu đau anh hãy nói nhé. Từ từ thôi. Tôi sẽ cố gắng. Từ từ thôi.

    Rốt cuộc chuyện gì thế này? Chúng tôi không cẩn thận đâm vào nhau. Hình như anh ấy bị trật lưng. Tôi đã bôi dầu cho anh ấy. Tạ tổng, anh vẫn ổn chứ? Anh không sao chứ? Cô là bạn gái anh ấy sao? Hay là đi bệnh viện kiểm tra xem.

    Lưng đàn ông không đùa được đâu. Đúng đó. Đưa bạn trai cô đến bệnh viện khám xem. Lỡ như có di chứng gì thì sao? Tôi không phải bạn gái anh ta, anh ta cũng không phải… Tạ tổng, anh không sao chứ? Chúng ta đến bệnh viện ngay bây giờ nhé?

    Tạ tổng. Anh à, hay là để bạn gái anh đưa anh đi khám xem. Tôi sẽ trả tiền thuốc men. – Tôi không phải bạn gái anh ấy. – Đi nào. – Đi ngay bây giờ. – Được, được, đi đi! – Từ từ thôi. – Đừng động vào tôi.

    Không sao, để tôi, cám ơn. Anh vẫn ổn chứ? Cẩn thận, cẩn thận nào. Cẩn thận lưng. Từ từ thôi. Anh à. Cẩn thận lưng. Anh nhất định phải đi khám bệnh viện đấy. Cô từ từ thôi. Từ từ. Anh cẩn thận chút. Sao bây giờ cô mới đến? [Quán Karaoke Mago]

    Anh đâu có nói rõ ràng với tôi. Hơn nữa, chờ mãi mà tôi không đến anh nên đi về mới phải chứ. Anh dựa vào đây đã. Cẩn thận, tôi mở cửa xe cho anh. Gọi điện thoại không nghe, nhắn tin cũng không trả lời.

    Lỡ như cô xảy ra chuyện gì thì sao? Không biết tại sao điện thoại tôi lại để im lặng. Tôi đỡ anh lên trên đã nhé. Từ từ. Từ từ thôi. Tôi không động vào, không động vào. Đừng động vào. Anh từ từ thôi. Tôi… Để tự tôi. Có được không vậy?

    Anh cẩn thận, cẩn thận. Không sao chứ? Tôi thắt dây an toàn cho anh nhé. Từ từ. Cẩn thận, để tôi lên lái. Tôi nói cô nghe sau này cô không được phép gọi điện không nghe nhắn tin không trả lời. Phải cho tôi biết cô lúc nào cũng được an toàn.

    Được rồi. Sao nghe lời này thấy kỳ quặc ghê. Kỳ quặc gì chứ. Đúng rồi, chúng ta đừng về khách sạn. Đến đồn công an đã. Tại sao lại đến đồn công an? [San San] Cô đừng bận tâm nhiều như vậy. Alo, San San, sao thế? Giai Giai sao rồi?

    Cô ấy xảy ra chuyện gì sao? Được, được, cô đừng sốt ruột. Được, được, tôi sẽ về ngay. Lập tức về ngay. Cô… Tạ tổng. Nếu cô dám đi, Nhạc Nhiên. Tôi nhất định sẽ sa thải cô. Tạ tổng, tôi thực sự có việc gấp. Tôi đang rất gấp.

    Như vậy đi, tôi gọi lái xe thuê giúp anh. Lái xe thuê đến rồi, anh muốn đi đâu thì đi. Có chuyện gì muốn chém muốn giết tùy anh về khách sạn anh muốn sao cũng được, có được không? Tôi đi trước đây. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên.

    – Tôi sẽ gọi lái xe thuê đến cho anh ngay. – Hôm nay nếu cô dám đi… – Tôi gọi lái xe thuê đến cho anh ngay. – Tôi chắc chắn sẽ sa thải cô. Anh Bành. Anh nói Ninh Giai Giai của bộ phận lễ tân chúng tôi

    Lừa anh một chiếc túi hàng hiệu có đúng không? – Đúng thế. – Anh nói láo. Rõ ràng là anh nói tôi có thể tùy ý chọn một cái. Tôi nói cô tùy ý chọn một cái nhưng tôi có điều kiện. Chuyện gì thế? Ban đầu là nói thế này. Tôi nói.

    Chỉ cần cô ấy đồng ý tối nay làm việc cùng tôi tôi có thể tặng cô ta chiếc túi đó. Nhưng đến khi tôi tắm xong ra ngoài mới phát hiện cô ta đã biến mất rồi. Hơn nữa chiếc túi cũng biến mất luôn. Xin hỏi đó không phải lừa thì là gì?

    Anh Bành. Tôi tưởng rằng anh nói là ngày mai chụp. Buổi sáng ngày mai. Cô Ninh. Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi có cần phải nói thẳng ra vậy không? Tôi nói đêm nay làm việc thật nghiêm túc. Chụp một bộ ảnh vừa sexy lại vừa hoang dã.

    Nghe không hiểu sao? Tôi… Cũng đâu phải người đàng hoàng gì giả bộ gì chứ. Anh nói chuyện đứng đắn một chút đi. Tôi đứng đắn hay không cô rất muốn biết sao? Anh… Anh Bành. Chúng tôi đến để giải quyết vấn đề. Mong anh việc nào ra việc đấy.

    Nếu anh còn công kích nhân viên của tôi tôi thấy không cần phải lãng phí thời gian nữa. Được, tôi cũng không rảnh chơi với các người. Nói đi. Giải quyết thế nào? Tôi trả túi cho anh là được rồi chứ gì. Đây không phải chiếc túi tôi cho cô.

    Đây là hàng giả. Anh nói gì? Cái tôi cho cô là hàng thật. Đây là hàng giả. Tên lừa đảo Bành Dương. Cái túi đó vốn dĩ là giả. Hắn thì hay rồi. Đã ăn cắp còn la làng. Còn quay ra đâm tôi một nhát. Cô đừng sốt ruột, khoan nóng giận.

    Bây giờ chúng tôi cùng cô nghĩ cách. Vậy cô có chứng cứ gì có thể chứng minh chiếc túi này từ khi ở trong tay Bành Dương đã là giả không? Tôi mà có chứng cứ giờ tôi sẽ thế này sao? Tôi phải kiện hắn. Tôi phải khiến bắn bồi thường

    Bồi thường đến phá sản. Đã đến lúc nào rồi mà cô còn muốn vét tiền? Cô nói vậy là có ý gì? Thế nào là tôi muốn vét tiền? Hai người bớt nói vài câu đi. Bớt nói gì chứ? Từ lúc thực tập đến bây giờ

    Có khi nào cô ta chịu an phận không? Nếu không phải cô ta ham hư vinh, tham lợi lộc, thì đâu có gặp nhiều rắc rối như vậy. Cô nói gì cơ? Cô tìm một thằng nghèo lại muốn tất cả mọi người phải như cô sao? Giai Giai. Tôi mà là cô

    Tôi còn lâu mới hạ thấp bản thân để thuận theo người khác. Cô có ý gì? Tôi nói cho cô biết, Ninh Giai Giai. Lần này cô đừng hòng được ai giúp. Cô cứ sống cả đời trong hư vinh đi. Tôi cũng đâu bảo cô giúp tôi. Cảm ơn, không tiễn.

    Giai Giai, tôi biết bây giờ tâm trạng cô không tốt nhưng bây giờ chúng ta nên nghĩ cách giải quyết chuyện này. Là giải quyết. Đúng vậy. Chỉ là năm mươi ngàn tệ thôi mà. Giải quyết trong chớp mắt thôi. Đợi tôi gọi điện thoại. Làm sao đây?

    Alo! Giám đốc Lý, tôi là Giai Giai đây. [Giai Giai à.] Dạo này anh thế nào? Dạo này vẫn khỏe chứ? [Dạo này vẫn khỏe.] [Cô thì sao?] Tôi cũng tốt lắm. Là thế này. Tôi muốn hỏi anh, anh cũng dư giả mà có thể cho tôi mượn năm mươi ngàn tệ không?

    Alo? Điện thoại anh hết pin rồi ạ? Được, tôi gọi lại sau. Điện thoại anh ấy hết pin rồi. Tôi gọi người khác, vẫn còn. Anh Vương, đợi xem. Tôi gọi thêm lần nữa. Trong thẻ với trong tài khoản dư của tôi tổng cộng chưa đến ba ngàn tệ. 211,33?

    Nhạc Nhiên, cô nghèo quá rồi đấy. Cô tiêu tiền đi đâu hết rồi? Tôi cũng không biết. Tôi cũng bị sốc đây. Có phải tôi bị quẹt trộm không? Đi đâu vay năm mươi ngàn tệ cho Giai Giai đây? Bây giờ không trông chờ vào Tô San được rồi.

    Còn ai có thể cho chúng ta vay tiền chứ? Phi Phi. Tôi thấy logic của cô không đúng. Rõ ràng chúng ta biết Giai Giai bị người ta gài bẫy, bây giờ chúng ta nên nghĩ cách rửa oan cho cô ấy. Tại sao lại phải đi vay tiền

    Trả cho tên cặn bã Bành Dương đó chứ? Nhưng trong thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được cách gì hay. May mà trợ lý Mia đồng ý với chúng ta khoan báo chuyện này lên cấp trên, nếu không Giai Giai lại bị đuổi rồi. Nhạc Nhiên.

    Hay là chúng ta đi hỏi David đi, xem anh ấy có chịu cho chúng ta vay tiền hay không. Trong các cấp trên anh ấy hay giúp đỡ các thực tập sinh nhất. Không được, không được. Hôm nay tôi vừa mới đồng ý với David một chuyện,

    Nếu bây giờ tôi tìm anh ấy vay tiền, nhất định anh ấy sẽ nghĩ tôi có ý đồ xấu. Không được, không được đâu. Vậy còn có thể vay ai đây? Không sao, cô về xem Giai Giai trước đi. Để tôi nghĩ cách. Không sao đâu, đi đi. Được. [Tạ Lập Đình]

    Anh từ từ thôi. Từ từ thôi, từ từ thôi. [Phòng chỉ huy tổng hợp] Ngại quá. Trật lưng rồi. [Đồn công an Liên Hoa – Cục công an thành phố Giang Thành] Chuyện này cũng không có gì to tát đâu, mấy ngày nữa là khỏi thôi. Từ từ thôi, từ từ.

    Cẩn thận bậc thềm. Đừng dìu tôi nữa, hơi xấu hổ. Không sao. Từ từ thôi, từ từ thôi. Không sao. Có điện thoại. Tôi nghe đã. Alo? Alo, Tạ tổng. Bây giờ cô gọi đến là có ý gì? Tôi nói cho cô biết tôi sẽ không đổi ý đâu.

    Cô đợi bị đuổi đi. Tạ tổng, vừa nãy tôi thật sự không cố ý đâu. Tôi thật sự có việc gấp cho nên tôi… Chuyện gấp gì khiến cô vứt bỏ cấp trên nắm quyền sinh sát của cô còn đang bị thương nặng chứ?

    Cô chuẩn bị thu dọn hành lý rồi lượn đi. Xin lỗi Tạ tổng. Thật sự xin lỗi. Tôi nói cho cô biết. Nếu bây giờ cô đến đón tôi tôi còn có thể cho cô đường sống. Nếu bây giờ cô không đến cô cứ chờ chết đi. Tôi đã khoan dung lắm rồi.

    Tạ tổng, anh cho tôi vay năm mươi ngàn tệ đi. Gì cơ? Gì cơ? Cô nói lại lần nữa xem nào. Tạ tổng, xin cho tôi vay năm mươi ngàn tệ. Tôi thật sự có việc gấp tôi sẽ nhanh chóng trả cho anh. Cô gọi đến là để vay tiền? Vay tiền?

    Nhạc Nhiên, cô ác thật đấy. Hôm nay xảy ra chuyện gì cô không biết sao? Nếu cô là tôi, cô có cho vay không? Không. Biết thì tốt, bye bye! Đi thôi. Vậy chúng ta có cho vay không? Liên quan gì đến anh? Đi thôi. Nhạc Nhiên, mày điên rồi sao?

    Não mày bị úng nước à? Mày vậy mà lại đi gọi điện cho anh ấy. Mày đúng là điên rồi. Ngu quá đi, gọi cho anh ấy làm gì. Thưa anh. Lưng của anh đỡ hơn chưa? Anh tài xế. Tay nghề lái xe của anh nắn được cả xương đấy.

    Anh phanh gấp mấy cái tôi thấy hình như đỡ hơn nhiều rồi. Chủ yếu là vừa nãy tắc đường, hết cách rồi, xin lỗi nhé. Phải rồi anh tài xế. Anh nói xem, sao lại có loại phụ nữ như vậy chứ? Cô ta dám vay tiền cấp trên của mình,

    Mà mở miệng là vay năm mươi ngàn tệ. Có phải điên rồi không? Năm mươi ngàn? Đúng là nhiều quá. Có phải đầu óc cô ta có vấn đề không? Cô ta bỏ rơi cấp trên của mình trên đường, còn đang bị thương nặng lại còn cho người ta leo cây.

    Bây giờ gọi điện thoại đến lại hỏi vay tiền tôi. Anh nói xem, có phải đầu óc người này có vấn đề không? Sao lại có loại người như vậy chứ? Phải. Tôi cũng thấy tại sao lại có người như vậy. Anh nói xem,

    Từ sáng đến tối cô ta nghĩ gì vậy? Gọi điện thoại đến không xin lỗi tôi cũng không xin tha thứ, mà lại vay tiền tôi? Một phát vay năm mươi ngàn tệ. Cô ta nghĩ cô ta nợ tiền tôi thì tôi không dám đuổi cô ta sao? Tự cho mình là đúng.

    Nghe anh nói vậy tôi cũng thấy cô ta tự cho mình là đúng. Có khi nào là đầu óc có vấn đề không? Anh thấy phải không? Phải gì mà phải. Anh tài xế, anh lái xe cho cẩn thận đi. Không rõ chuyện mà còn nói linh tinh. Xin lỗi nhé.

    Thực sự xin lỗi. Vừa đủ, năm mươi ngàn tệ. Không ngờ, cô cũng giàu đấy. Nhạc Nhiên, rất có tiền lại còn trượng nghĩa nữa. Bây giờ anh lấy năm mươi ngàn tệ rồi, nó đã thuộc về anh rồi, anh có thể thừa nhận rồi chứ? Thừa nhận gì?

    Thừa nhận ngay từ ban đầu anh tiếp cận Giai Giai là có mục đích. Thừa nhận anh có ý đồ xấu. Thừa nhận cái túi đó là hàng giả. Phải đấy. Anh thừa nhận rồi? Tôi thừa nhận. Tôi bị khí chất và sắc đẹp của cô Ninh Giai Giai thu hút,

    Cho nên tôi mới quyết định tiếp cận cô ấy, theo đuổi cô ấy. Ở bên cô ấy tôi tìm được cảm giác tình yêu đích thực. Nếu cô thấy đây là ý đồ xấu vậy được, tôi thừa nhận. Anh có biết xấu hổ không vậy?

    Anh đừng có mà sỉ nhục tình yêu đích thực. Cô muốn nói thế nào thì nói. Về chuyện cái túi tình yêu đích thực còn không tin tưởng được, cái túi là giả hay thật có quan trọng vậy không? Quan trọng, vô cùng quan trọng. Anh đã nhận được tiền rồi,

    Nó đã thuộc về anh rồi. Chúng tôi có quyền biết được sự thật. Sự thật chính là cái túi đó đúng là giả đấy. Anh thừa nhận rồi phải không? Vậy thì đã sao? Hắn thừa nhận rồi. Anh thừa nhận rồi phải không? Được, tôi nói cho anh biết

    Có lẽ chính nghĩa sẽ đến muộn nhưng nó sẽ không bao giờ vắng mặt. Bây giờ tôi sẽ cho anh biết thế nào là gậy ông đập lưng ông. Xem anh chạy kiểu gì. [Chúng tôi có quyền biết sự thật.] [Sự thật chính là] [cái túi đó…] Chuyện gì vậy?

    Sao lại như vậy? Không biết, tôi không ghi lại sao? Không sao. – Không sao. – Tình yêu ơi. Tặng cô một câu Có nhân ắt có quả. Báo ứng của cô chính là tôi. Chiêu quèn như thế mà đòi chơi tôi. Về nghĩ cách nâng ngực thì hơn. Thực tế vào.

    Được rồi. Diễn cùng các người xong rồi, tôi phải thu dọn đồ đây. Ra ngoài nhớ đóng cửa. Sao? Phải để tôi gọi quản lý của các người đến thì mới chịu đi phải không? Không cần gọi. Tạ tổng, sao anh lại đến đây? Cô nghĩ sao tôi lại đến?

    Tạ tổng, anh biết rồi sao? Giai Giai, Giai Giai ở bên ngoài, anh có thấy cô ấy không? Giai Giai bị người này hãm hại đấy. Hắn là tên lừa đảo. Cô này có thể ăn linh tinh nhưng không được nói linh tinh đâu. Cô nói tôi là lừa đảo

    Chứng cứ đâu? Nếu cô không có chứng cứ tôi có thể kiện cô tội phỉ báng. Đến lúc đó chuyện nhân viên khách sạn các người dụ dỗ khách hàng, còn lừa gạt lấy túi xách hàng hiệu bị truyền lên mạng, vậy thì… Đồ cặn bã. Đồ khốn nạn. Tức chết tôi rồi.

    Nhạc Nhiên. Tạ tổng, bây giờ tôi sẽ từ chức. Tôi nói cho anh biết. Tôi không xem anh là khách nữa. Tôi liều với anh.