Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 13 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 13] Xin mọi người hãy bình tĩnh trước đã. Mọi người đừng sốt ruột. Thủ tục xin nghỉ việc đã nộp từ lâu rồi. Mọi người bình tĩnh, đừng sốt ruột có được không?

    Hôm nay nhất định phải cho tôi một câu trả lời. Đúng đó. Xin mọi người hãy bình tĩnh đã. Xin mọi người hãy bình tĩnh đã. Xin mọi người đừng sốt ruột, hãy cho chúng tôi thêm thời gian. Chúng tôi nhất định sẽ giải quyết nhanh giúp mọi người,

    Xin hãy tin tưởng chúng tôi, được không? Không được. Chúng tôi muốn đi, chúng tôi muốn nghỉ việc. Mau cho chúng tôi một thời gian cụ thể đi. Mau giải quyết đi. Tạ tổng tới rồi, Tạ tổng tới rồi. Đúng vậy. – Nhanh lên, nhanh lên. – Tạ tổng.

    Đây đều là những nhân viên chuẩn bị nghỉ việc ạ. Xin mọi người hãy nể tình làm việc ở ZAD bao năm qua, mà cho chúng tôi thêm một ngày nữa. Làm sao đây? Vẫn còn một ngày nữa. Đúng vậy. Làm ơn. Tạ tổng.

    Nếu anh ấy cũng đã nói như vậy rồi vậy thì thôi được rồi. Chỉ có thể chờ thêm một ngày nữa thôi. – Chờ thôi. – Cứ vậy đi. Cảm ơn mọi người đã hiểu cho. Sau hôm nay chúng tôi sẽ giải quyết thủ tục nghỉ việc của từng người một.

    Cảm ơn mọi người. Tạ tổng, làm gì vậy? Không nhìn thấy sao? Tôi đang bơi đấy. Chẳng lẽ đang ngâm chân à? Không phải anh đang thấy buồn vì mọi người đều đi hết đấy chứ? Đồn nhanh vậy, một đám người phản bội. Không phải họ phản bội anh,

    Mà là họ đang bỏ rơi anh. Cô đang cười trên nỗi đau của người khác đấy à? Cô cũng là một người vong ân phụ nghĩa. Vậy sao anh không thử nghĩ xem, tại sao mọi người lại bỏ rơi anh chứ?

    Còn không phải là do anh không giữ được người sao? David đang nhắm vào tôi đấy. Cũng không hẳn, biết đâu là đang nhắm vào tôi đấy. Cô? Vì cô từ chối lời cầu hôn của anh ta sao? Sao cô đánh giá mình cao quá vậy?

    Anh bớt coi thường người khác đi. Biết đâu thật sự nhắm vào tôi đấy. Nên là anh có muốn cầu xin tôi không? Tôi giúp anh nghĩ cách giữ David lại. Cô định làm gì? Lấy thân báo đáp. Tuy David không phải kiểu người mà tôi thích,

    Nhưng anh ấy thật sự là một người phù hợp để kết hôn. Vì ZAD, tôi nguyện lấy thân mình báo đáp. Hy sinh một mình tôi để thành toàn cho tất cả mọi người. Cô lên cơn gì đấy hả? Tôi đùa chút thôi. Cho dù David nhắm vào ai

    Thì anh cũng nên nghĩ cách để giải quyết vấn đề, chứ không phải ngồi đây than thân trách phận. Chẳng lẽ muốn tôi đi cầu xin anh ta sao? Anh đi cầu xin anh ấy cũng không phải là thua. Nếu khách sạn phá sản, thì đó mới gọi là thua hoàn toàn đó.

    Chịu khổ, nếm mật nằm gai vì sự nghiệp không phải là điều đương nhiên sao? Nếu tôi nhẫn nhịn thì cả khách sạn sẽ biết tôi không làm được gì nếu thiếu anh ta. Vậy cái chức tổng giám đốc của tôi làm thế nào được nữa?

    Lần này anh ấy cho anh một “quân”, nếu anh “thả” anh ấy, thế chẳng phải sau này sẽ không còn cơ hội để thắng anh ấy nữa rồi sao? Như vậy mới thật sự là thua. Vậy tôi phải làm thế nào? Tôi tin anh biết mình phải làm gì.

    Tạ tổng, tôi không làm phiền anh nữa. Không phải anh muốn hại tôi đấy chứ? Tôi cảm thấy chúng ta không nhất thiết phải cùng nhau uống rượu không say không về. Anh và tôi đều hiểu rất rõ quan hệ của hai chúng ta không tốt tới mức đó.

    Tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi đã bao cả quán bar này vì anh đấy. Thế nào? Cảm động không? Trò chơi tổng tài bá đạo này dùng sai chỗ rồi. Tôi tới để bàn điều kiện với anh. Anh nói sai rồi. Nên nói là

    Anh tới cầu xin tôi bàn điều kiện với anh mới đúng. Được, tôi cầu xin anh. Anh xin tôi ở lại sao? Đúng. Thứ mà tôi muốn anh không nỡ cho tôi. Chức tổng giám đốc này sao? Chỉ cần anh muốn lúc nào tôi cũng có thể nhường cho anh. Không cần.

    Vậy anh nói đi. Anh muốn gì? Tôi sẽ cố gắng hết sức làm cho anh. Cố hết sức thì không được. Được rồi, chỉ cần anh nói ra tôi nhất định sẽ làm cho anh. Tôi muốn Nhạc Nhiên. Anh chuyển cô ấy về bộ phận lễ tân

    Thuộc quyền quản lý trực tiếp của tôi. Mọi công việc tôi sắp xếp cho cô ấy anh không có quyền can thiệp vào. Tại sao? Sao? Không làm được sao? Vậy thôi. Chuyện này có liên quan gì tới Nhạc Nhiên? Không liên quan gì, đây chỉ là một yêu cầu của tôi thôi.

    Anh cầu xin tôi ở lại, bảo tôi đưa ra điều kiện, giờ tôi đã nói ra rồi đấy. Nhạc Nhiên, cô ra đây với tôi một chút. Tôi tan làm rồi. Cô vẫn chưa tan làm. Cái gì? Cô bị điều tới bộ phận lễ tân rồi. Từ lúc nào vậy? Bây giờ.

    Ai, ai bảo tôi đi vậy hả? David. David muốn cô. David sao? Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ thật sự muốn tôi lấy thân báo đáp thì mới cứu được cả khách sạn này sao? Cô dùng tư duy logic của người bình thường suy nghĩ đi.

    Lấy thân báo đáp sao? Thèm muốn cái gì của cô? Thèm muốn sự ham ăn của cô hay thèm muốn cái đầu ngốc nghếch của cô? Tôi cũng có ưu điểm khác đấy. Được rồi. Cô đi thu dọn đi.

    Bên bộ phận lễ tân có công việc sắp xếp cho cô đó. Bây giờ sao? Chúc mừng cô được chuyển tới bộ phận mà mình muốn rồi. Cô tìm tôi có chuyện gì sao? Cũng không có gì. Chỉ là tìm anh tới ngắm cảnh thôi. Anh không cảm thấy

    Một người ở một chỗ lâu quá thì nên thay đổi hoàn cảnh khác sao? Cô có ý gì? Chuyện gì vậy? Sao phải tỏ ra thần bí vậy chứ? Hôm nay là ngày tốt gì mà có thể uống sâm panh vậy chứ? Vất vả rồi.

    Tại sao của tôi là coca còn Tạ tổng thì có thể uống sâm panh chứ? Bởi vì tôi là tổng giám đốc đó. Thế nào? Cảm ơn. Đồ hẹp hòi. Chỉ một ngụm bé thôi, bé tí tẹo thôi. Biển, dưa hấu, coca đây mới đúng là không khí mùa hè.

    Cô sắp phải tới bộ phận lễ tân rồi. Lần này đi không biết có bao nhiêu khó khăn đang chờ cô nữa. David làm việc trước giờ luôn luôn có sự chuẩn bị. Thế này đi. Tôi giúp anh quan sát động tĩnh của giám đốc David.

    Anh ấy có hành động gì tôi sẽ lập tức báo luôn cho anh. Cô đang nói cái gì vậy? Tôi biết chuyện từ chức lúc trước của giám đốc David ảnh hưởng rất nhiều tới anh. Vậy nên anh sợ anh ấy điều tôi tới bộ phận lễ tân

    Là vì có âm mưu gì đó, vậy nên anh… Vậy nên tôi làm sao? Vậy nên, bề ngoài anh giống như đang quan tâm tới tôi, nhưng thực chất là muốn mua chuộc tôi. Anh muốn tôi làm gián điệp cho anh đúng không? Cô là lợn à?

    Cô thật sự không hiểu tôi đang nói gì sao? Thế anh đang nói cái gì? Cô không hiểu thật sao? Tôi nên hiểu lời của anh như thế nào đây? Tôi thể hiện chưa đủ rõ ràng sao? Anh nói chuyện rõ ràng chỗ nào chứ? Người phụ nữ ngu ngốc này. [Bảng điểm]

    Mọi người đang xem cái gì vậy? Tôi xem với. Tránh đường với. Đây là muốn làm cái gì đây? Bảng điểm này là sao vậy? – Cô có biết không? – Đây là bảng điểm đó. Tạ tổng, mới lên chức nên có chính sách mới. Đây là muốn “đốt lửa” lên rồi.

    [Bảng điểm – Thông báo] Tạ tổng tới rồi. Tạ tổng. Các bộ phận đều tới hết rồi chứ? Hôm nay tôi tới là muốn tổ chức một cuộc họp với mọi người. Mọi người cứ tìm chỗ ngồi đi. Đầu tiên tôi muốn cảm ơn mọi người

    Vì đã luôn giúp đỡ tôi kể từ khi tôi trở về nước. Cũng cảm ơn nỗ lực và hi sinh của mọi người với ZAD. Tôi có thể làm được chức tổng giám đốc này thì không thể không có sự ủng hộ của mọi người dành cho tôi.

    Tôi rất cảm ơn mọi người. Tới nhưng rồi này. Nhưng, tôi tin rằng mọi người còn có thể làm tốt hơn nữa. Vậy nên hôm nay tôi mở cuộc họp là muốn công bố một quy chế mới. Trong thời gian luân chuyển vị trí của thực tập sinh

    Đã áp dụng rất hiệu quả chính sách trừ điểm. Sau một cuộc tuyển chọn gắt gao thì người ở lại đều là những nhân tài xuất sắc có năng lực chuyên nghiệp và quan niệm kinh doanh hợp với khách sạn. Tôi quyết định sẽ tiếp tục sử dụng chính sách đó,

    Hơn nữa còn đổi mới và nâng cấp. Chính sách điểm tích lũy sau khi cải tiến sẽ lấy việc khích lệ làm mục đích chính. Mỗi tháng các bộ phận sẽ bắt đầu từ không điểm. Sẽ có hai cách để nhận điểm tích lũy. Một là hoàn thành công việc,

    Hai sẽ do khách hàng bầu chọn. – Bầu chọn, bầu chọn sao? – Khách hàng bầu chọn thì phải làm thế nào? Mỗi tuần tôi sẽ chọn ra mấy vị khách để bỏ phiếu bầu chọn cho các bộ phận. Bởi vì việc lựa chọn này là ngẫu nhiên

    Vậy nên mỗi một vị khách đều sẽ nắm giữ quyền quyết định “sống chết” của mọi người. Mỗi tuần, bộ phận nào có điểm cao nhất thì bóng đèn sẽ sáng lên. Bộ phận có đèn sáng sẽ nhận được phần thưởng rất hậu hĩnh. Tất nhiên,

    Chúng ta chỉ bình chọn ra ba hạng đầu thôi. Ngược lại bộ phận có điểm thấp nhất cũng không bị phạt. Thật không ngờ Tạ Đặc Lặc còn biết khen thưởng cho người khác nữa. Đúng là hiếm có mà. Bố, bố tìm con sao? Nghe đi. Nghe gì ạ? Ngồi xuống.

    Con trai, con nghe xem con có cảm thấy tiếng nước này có gì đó không đúng không? Hình như có vài âm thanh không đúng lắm. Suối nước nóng này sắp cạn rồi. Buổi họp hôm nay tới đây thôi.

    Cuối cùng xin giới thiệu với mọi người một nhân viên mới, Nhạc Nhiên. Mọi người hãy nhiệt liệt hoan nghênh Nhạc Nhiên gia nhập vào bộ phận lễ tân của chúng ta. Nhạc Nhiên là người mà tôi đã phải tốn rất nhiều công sức

    Mới có thể chuyển từ bộ phận buồng phòng về đây. Cô ấy là ứng viên xuất sắc nhất làm lễ tân, cũng luôn muốn giành được danh hiệu Chìa Khóa Vàng. Hy vọng sau này mọi người sẽ ủng hộ và giúp đỡ cô ấy. Ngoài ra,

    Chính sách khen thưởng bộ phận mà Tạ tổng mới công bố, tôi cũng mong mọi người coi trọng. Vì chuyện này có liên quan trực tiếp tới lợi ích của từng cá nhân. Được rồi, không còn chuyện gì nữa, mọi người làm việc đi. Trần Khiết, lại đây một chút.

    Nhạc Nhiên, sau này em cứ đi theo Trần Khiết nhé. Trần Khiết là nhân viên lâu năm ở bộ phận lễ tân, cũng luôn là một người cực kỳ xuất sắc. Cô ấy sẽ sắp xếp công việc mới cho em. Nếu có chỗ nào không hiểu em cứ việc hỏi cô ấy.

    Được rồi. Xin hãy chỉ dạy tôi nhiều hơn. Được. Cô đi làm việc đi. Cố lên. Cố lên. Cô Lộ Lộ là khách hàng quen của khách sạn chúng ta. Đây là người nhà của cô ấy, Luna. Buổi tối ăn nhiều quá, nên nhờ chúng ta dắt đi dạo.

    Tôi, tôi không hiểu. Dắt chó đi dạo có hiểu không? Vậy là được rồi. Luna phải được đi dạo hai tiếng, sau khi đi dạo xong, xác nhận nó không còn bị đầy bụng nữa thì có thể gửi trả lại rồi. Tôi dắt chó đi dạo sao?

    Không phải cô là ứng viên lễ tân xuất sắc nhất sao? Không phải cô luôn muốn trở thành Chìa Khóa Vàng sao? Sao nào? Chuyện nhỏ này cũng không làm được sao? Làm thì tôi làm được, nhưng tôi có thể ăn tối trước đã được không?

    Khách hàng đã đặc biệt dặn dò nếu chưa vận động đủ thì không được cho nó nghỉ. Nhưng tôi… Cố lên. Cố lên. Hoàn thành hai km. Mẹ ơi. Tiểu Bạch. Mày đúng là lợi hại quá đi mất. Chị biết mày mệt rồi, chị cũng mệt rồi, chúng ta về thôi.

    Đứa nhỏ xấu xa, có phải mày muốn chị ôm mày không? Vậy chị ôm mày. Tiểu Bạch, mày đi đâu vậy? Tiểu Bạch. Tiểu Bạch, mày đi đâu vậy? Lại đây, lại đây, đừng có chạy nữa. [Khảo sát địa chất] Ghi cái này lại. Độ cao 33 cm. Tạ tổng. Thế nào?

    Vẫn phải lấy về để kiểm tra chi tiết. Xét từ chất lượng của đất thì suối nước nóng này chắc không có vấn đề gì lớn. Hơn nữa mấy chục năm nay địa chất cũng không có thay đổi gì quá lớn. Theo lý thuyết không phải nói khô cạn thì sẽ cạn,

    Cùng lắm thì là do khai thác quá mức cho nên lượng nước giảm đi. Được, cảm ơn anh. Không có gì. Chúng tôi vẫn phải về kiểm tra kỹ càng hơn. Vất vả rồi. Vâng. Đi thôi. Cố lên, mày là giỏi nhất. Mau đi thôi. Bên này, bên này.

    Lại đây, lại đây. Nó ngủ có ngon không? Nó không hề ngủ chút nào. Được rồi, giao cho tôi đi. Vậy tôi có thể đi được rồi chứ? Đây là khách VIP giao cho cô phụ trách. Tôi phải bón sữa cho trẻ em? Khách không đưa bảo mẫu theo,

    Nên đành phải nhờ chúng ta giúp đỡ. Thõa mãn tất cả yêu cầu của khách hàng, chính là quy tắc của bộ phận lễ tân chúng ta. Tôi còn phải dạy toán cho sinh viên thi đại học sao? Cô là ứng cử viên tốt nhất cho danh hiệu Chìa Khóa Vàng,

    Nên chuyện này chỉ có thể do cô làm thôi. Tôi còn phải giả làm bà? Tôi, tôi… Tôi trông không hề giống một bà lão mà. Vị khách này có khó khăn trong nhận thức. Người nhà nhờ chúng ta giúp khách ổn định cảm xúc trong thời gian ở khách sạn,

    Đóng vai người bà quá cố cho anh ta. Những vị khách này chắc đã nhận phòng xong rồi đấy, cô đi tiếp đãi họ đi. Nhưng tôi… Không làm được? Tôi còn tưởng cô tài giỏi cỡ nào, xem ra giám đốc David cũng có lúc nhìn lầm. Đi thôi.

    Chúng ta uống sữa có được không? Vừa chơi vừa uống nhé. Được rồi, uống được rồi. ♫Dòng người bên ngoài cửa sổ đi lại không ngừng♫ ♫Có những cuộc gặp gỡ nói ra thật dịu dàng♫ Cháu không uống sao? Làm sao cháu mới uống đây chứ?

    ♫Chẳng chạm vào được nhưng lại quá đối ngọt ngào♫ Cô chơi với cháu được không? ♫Vô tình ngoảnh lại hóa ra duyên số đã định♫ Được thôi. ♫Cô gái cứng đầu mang sự học hằn ấm áp nhất♫ ♫Yêu bầu trời xanh sau những ngày u ám♫ [Thi đại học]

    ♫Lấy hết dũng khí nỗ lực luyện tập cất cánh♫ ♫Không nghi ngờ chính mình, không còn chần chừ do dự♫ ♫Chúng ta giống như một đôi thiên địch♫ ♫Chưa bao giờ cách xa nhau♫ Chúng ta vừa làm tới đề nào rồi? ♫Mọi vấn đề khó đều có thể tạm bỏ♫

    ♫Để mọi thứ đều quy về không♫ [Bộ phận lễ tân] Đúng rồi. Sao cô lại mệt như này chứ? Đừng nhắc nữa. Thật đúng là việc nào cũng khó khăn hết. Mệt chết mất. Để tôi xem “ma quỷ” tiếp theo ở đâu đây? Ba lẻ ba. Đi. Đi làm bà nội.

    Vẫn phải chú ý vào trọng điểm. Không ngờ cô ta cũng chịu đựng giỏi đấy. Hình như còn hăng hái hơn. Chẳng lẽ giám đốc David nói đúng rồi? Cô ta trời sinh là làm lễ tân. Giám đốc David. Làm việc chăm chỉ, bớt nói chuyện phiếm. Về làm việc đi. Vâng ạ.

    Còn chuyện gì sao? Tạ tổng, sữa bột cân bằng New Zealand 3 và bộ đề toán ôn thi đại học mà anh bảo tôi đi mua, còn cả combo nói chuyện năm tiếng đồng hồ với bà lão thời thượng của siêu mẫu. Tôi tới tìm anh thanh toán

    Hay tới bộ phận kế toán đây? Bộ phận kế toán? Dám để lộ chuyện này thì cứ chờ nhận giấy báo sa thải đi. Cảm ơn Tạ tổng. Có phải mình hèn quá không? [Bảng điểm] Trong sáu điểm này có đến bốn điểm do cô lấy được đúng không? Sao anh biết?

    Tôi đoán. Gần đây cô biểu hiện tốt lắm. Đó là nhờ phần ăn đặc biệt mùa hè của anh giúp tôi như sống lại. Bữa ăn đặc biệt mùa hè gì? Dưa hấu với coca đó. Còn cả biển nữa. Biển? Đại Hải? Hóa ra anh Hải có cả tác dụng này nữa.

    Tuyệt, vậy mà anh cũng nghĩ ra được. Lợi hại, lợi hại. Có phải anh xem trộm trang cá nhân của tôi không? Vậy cô định báo đáp bữa ăn đặc biệt mùa hè của tôi thế nào? [Bảng điểm] David mấy hôm nay

    Ngoài làm việc bình thường ra thì không có gì bất thường cả. Tôi chẳng có gì báo đáp cho anh cả. Cô tưởng tôi bảo cô đi làm nội gián thật sao? Tôi… Nếu không anh bảo tôi đi làm gì? Lại còn tốt với tôi như vậy.

    Tháng này bộ phận lễ tân có thể giành quán quân rồi. Thành viên tiên tiến của bộ phận chúng ta cố gắng giành thêm hai điểm nữa, thế nào? Được thôi. Làm gì đó? Báo đáp tôi, mời tôi ăn.

    Phía trên bể nước đổi thành bồn cầu hút nước từ bồn rửa tay. [Bồn cầu tiết kiệm nước] Nước thải sau khi rửa tay, sẽ trực tiếp chảy vào bể nước xả bồn cầu tuần hoàn bảo vệ môi trường. Những thứ trên đây đều là tác phẩm giành được giải thưởng năm.

    Tác phẩm đạt giải có thể nhận được một phần thưởng rất lớn. Hơn nữa còn có thể khiến các doanh nghiệp đầu tư sản xuất [Dép lê siêu đàn hồi] và nhận được hoa hồng. Chủ yếu nhằm vào nhà dân, [Bồn tắm cho trẻ] là một phát minh nhỏ nhưng đẹp.

    Khuyến khích mọi người cải thiện cuộc sống, thay đổi thế giới bằng những ý tưởng nhỏ. Cái này tôi biết. Rất tuyệt đó. Hơn nữa tôi vẫn luôn muốn mua cái bồn cầu đó. Lúc trước những sản phẩm này đều được thu thập trên mạng,

    Sau đó được đoàn cố vấn chuyên gia bình chọn, cuối cùng sẽ công bố kết quả trên mạng. Năm nay ban tổ chức muốn công bố kết quả trên mạng, [Quy trình cuộc thi] rồi làm một buổi lễ trao thưởng offline, triển lãm tại chỗ.

    Sau đó cả quá trình sẽ được livestream. Có lẽ sẽ rất hấp dẫn đó. Tổ chức ở khách sạn chúng ta sao? Đã trả tiền cọc rồi. Vậy thì tốt quá. Tôi không đồng ý. Đúng đó. Tại sao? Những nhà phát minh bình dân này

    Không phải khách hàng mục tiêu của chúng ta. Tình trạng hiện tại của khách sạn vẫn cho phép chúng ta kén chọn khách hàng sao? Hoạt động có ảnh hưởng tốt như vậy, chỉ cần chúng ta tạo được danh tiếng tốt thì cũng có thể hấp dẫn được khách hàng mục tiêu.

    Vậy nếu làm không tốt thì sao? Với hoạt động cấp độ như này, chỉ cần chúng ta làm một lần thì sau này chúng ta không thể nào cao cấp hơn được nữa. Hơn nữa thời gian gấp gáp như vậy, những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát quá nhiều.

    Tôi đã điều tra rồi, đây rõ ràng chính là một buổi lễ kỳ quái. Tôi không thể đánh cược tương lai của ZAD như vậy được. Đây chỉ là một buổi hoạt động mà thôi. Có phải Tạ tổng căng thẳng quá rồi không? Mọi người cảm thấy thế nào?

    Tôi cảm thấy hoạt động này có thể… có thể thử một lần. Đúng vậy, đúng vậy. Đúng, bộ phận ẩm thực chúng tôi cũng nghĩ vậy. Về đồ uống, chúng tôi có chuẩn bị các loại nước ép hoa quả tươi các loại đồ uống đặc biệt và cả rượu tây nữa.

    Giám đốc David, anh có thể thử một chút. Được, tôi thử chút xem sao. Giám đốc David. Xin lỗi, phiền cô một chút. Xin chờ một chút. Có chuyện gì? Sao thần bí vậy? Anh có cảm thấy hình như hôm nay thiếu thiếu cái gì đó không? Không có.

    Em nhặt được Chìa Khóa Vàng của anh này. Trời ơi, anh… Vậy mà anh không biết. Cảm ơn em. Em thấy cái Chìa Khóa Vàng gãy rồi, có phải sẽ có chuyện gì không hay xảy ra không? Còn trẻ mà mê tín vậy sao?

    Không phải, trong lòng em đang thấy lo lắng lắm. Em cứ cảm thấy hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó không hay. Hơn nữa mí mắt em cứ nháy liên tục. Thật đó, mí mắt phải của em cứ nháy liên tục. Không tin thì anh nhìn thử xem.

    Nó nháy liên tục này. Không có. Nháy liên tục thật đó. Để anh xem. Sự kiện ngày hôm nay là anh đích thân lên kế hoạch. Em yên tâm đi. Em chỉ cần làm tốt công việc của mình. Xảy ra bất cứ vấn đề gì,

    Anh cũng sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của em. Đừng lo lắng nhé? Nhưng Chìa Khóa Vàng… Chìa Khóa Vàng chỉ bị gãy chốt thôi. Mai anh sẽ sửa lại. Hôm nay tan làm xong em hãy nghỉ ngơi thật tốt. Nếu ngày mai mí mắt vẫn còn giật

    Thì đến phòng y tế, được chứ? Vâng. Đi làm việc đi. Tuyệt đối sẽ có thị trường. Hơn nữa tôi đã quyết định… Bản quyền sáng chế phát minh của cái này… Xin mọi người trật tự. Xin mời ngồi xuống. Lễ trao giải phát minh Cúp thần kỳ chính thức bắt đầu.

    Phát minh là gì? A Lan, trông chừng giúp tôi một chút. Tôi có việc. Cảm ơn. Phát minh là sự thử nghiệm vĩ đại hết lần này đến lần khác của những con người không cam tâm bị thế giới bình thường trói buộc, dám phá vỡ nguyên tắc truyền thống.

    Chào mừng mọi người đến với lễ trao giải phát minh Cúp thần kỳ, phát minh nhỏ thay đổi thế giới lớn. Hay lắm, hay lắm, hay lắm. Hay lắm, hay lắm, hay lắm. [Lễ trao giải phát minh Cúp thần kỳ Phát minh nhỏ thay đổi thế giới lớn] Xin chào mọi người.

    Thanh niên chúng ta hiện nay bôn ba giữa công việc và cuộc sống, phần lớn phải làm việc sáu ngày một tuần, từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, hay tuần làm bảy ngày, mỗi ngày 24 tiếng. Đôi khi mệt mỏi đến nỗi không còn sức để tắm.

    Phải làm sao đây? Đến trung tâm tắm gội quá đắt. Dùng dầu gội khô không sạch. Còn không tắm gội thì lại bị đồng nghiệp chê cười. Cho nên, lúc này bạn cần có một chiếc máy tắm gội hoàn toàn tự động. Mời mọi người nhìn sang chiếc máy kế bên tôi.

    Tuy trông có vẻ thô sơ, nhưng sau khi đầu tư sản xuất hàng loạt tôi đảm bảo nó sẽ đạt được thành tựu xuất sắc. Vì tôi đã trang bị thêm cho nó hệ thống phun nước, hệ thống nâng đỡ, còn có chức năng tắm rửa.

    – Phát minh này thú vị đấy. – và sấy khô. Sau đây tôi sẽ đích thân thị phạm cho quý vị xem. Phần trình bày của nhà phát minh vừa rồi đã kết thúc. Sau đây xin mời nhà phát minh tiếp theo. Chào các vị ban giám khảo, chào mọi người.

    Tôi tên Trần A Lai. Bây giờ tôi sẽ giới thiệu với mọi người phát minh của tôi. Thứ trong tay tôi là điện thoại. Tôi tin nó không còn xa lạ gì với mọi người. Thời gian trung bình mỗi ngày chúng ta dùng nó là ba tiếng rưỡi.

    Có lúc thậm chí còn nhiều hơn. Có người trong một ngày dùng Wechat nhiều nhất là 10 tiếng 15 phút, số lần mở ra là 137 lần. Sử dụng quản lý hình ảnh 142 phút, số lần mở ra là 121 lần. Cái này chứng tỏ điều gì?

    – Nhiều lần vậy sao? – Chứng tỏ thời gian của chúng ta bị điện thoại chiếm hết rồi. Chúng ta đã trở thành nô lệ của điện thoại. Nên phát minh của tôi hôm nay là thiết bị cai điện thoại. Thiết bị cai điện thoại? Chỉ cần tải ứng dụng của tôi,

    Mỗi ngày chỉ cần mọi người đọc tất cả nội dung hiện trên điện thoại của mình không sót một chữ nào, thế thì ngày đầu tiên mọi người sẽ nhận được một tệ khích lệ, ngày thứ hai sẽ là hai tệ, ngày thứ ba sẽ tăng gấp đôi.

    Nhưng nếu mọi người đọc sót một câu, không đọc hoặc gỡ ứng dụng thì điện thoại của mọi người sẽ bị khóa tự động. Cái này chính là mã QR ứng dụng của tôi. Quét nó đi. Nào, nào, nào. Quét đi, quét đi. Nhận được một email. Tài khoản đã bị khóa.

    Xin lỗi phải thông báo đến bạn điện thoại của bạn nợ tiền thuê bao, bị tạm dừng hoạt động. Ghi chép ngày thứ sáu điểm danh tập gym, đã tăng 1.6 kg. Lại phải giảm cân rồi. Sao tôi phải giảm cân nữa thế? Xin mọi người hãy tin tôi

    Chưa đến ba ngày lúc mọi người xem điện thoại, mọi người sẽ cảm thấy chán ghét, ghê tởm. Đến lúc đó nhiệm vụ cai điện thoại sẽ hoàn thành. Tạ tổng. Khi nãy có một cái ly trong tay em tự nhiên bị vỡ. Em cảm thấy có điềm xấu. Anh phải cẩn thận.

    Chiếc cúp này lẽ ra là của tôi. Chiếc ô không thể thay đổi thế giới, chỉ có cai điện thoại mới làm được. Chiếc cúp này phải là của tôi. Anh này không chấp nhận thua được à? Nhà phát minh kia mục đích phát minh của cậu rất tốt.

    Nhưng ý định ban đầu khi người ta phát minh ra điện thoại cũng tốt mà. Chúng ta không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ chuyện lớn. Vì chương trình ứng dụng của cậu mà là lỡ dở công việc. Điện thoại có gì hay ho chứ? Con gái tôi vì chơi điện thoại

    Mà mắt bị hỏng luôn rồi. Lẽ ra cô ấy làm họa sĩ đó, anh có biết không? Tôi bỏ việc, vẽ tranh với cô ấy mỗi ngày chính là vì chiếc điện thoại khốn kiếp đó khiến cho mắt bị hỏng. Cô ấy chẳng làm được gì hết, anh có biết không?

    Còn mấy người nữa. Ban giám khảo mấy người, tôi đã bán nhà để phát triển ứng dụng, các người không hề biết giá trị của nó ở đâu. Cái cậu này cậu nghe tôi nói. Phát minh của cậu có lẽ không thích hợp với chúng tôi.

    Cậu có thể đến nơi khác thử xem. Chẳng hạn như giải công nghệ, điện tử… Tôi cho anh biết tôi đi hết cả rồi. Đều như nhau cả thôi. Các người vốn không hề biết cái gì có thể thay đổi thế giới lại còn tự cho mình là đúng. Lấy dây đi.

    Dây, dây. Để tôi. Dây đây, dây đây. – Có đây, có đây, có đây. – Bỏ tôi ra. Dây đây, dây đây. Sao lại đánh người chứ? Làm gì vậy chứ? Nhạc Nhiên, cô sao rồi? Cô không sao chứ, Nhạc Nhiên? Mau đứng lên. Không sao chứ? Thật xấu hổ. Nhạc Nhiên.

    Mau đi thôi. Chóng mặt quá. Cô gái à, cô không sao chứ? Chậm thôi. Cô đưa cô ấy vào nghỉ trước đi. Từ từ thôi, Nhạc Nhiên. Đã cầm máu rồi. Nhưng không chắc là mũi có bị tổn thương gì không? Tốt nhất nên đến bệnh viện chụp X-quang.

    Lần tới cô hãy chú ý một chút. Lát nữa anh đưa em đến bệnh viện. Giờ đến bệnh viện thì bệnh viện cũng hết giờ làm việc rồi. Phòng cấp cứu còn hoạt động. Nhưng em thật sự không sao.

    Không tin thì anh xem mũi của em đi, làm mũi lợn cũng được nữa. Em nằm yên đi, đừng có động đậy. Được không? Nhưng mũi em chẳng đau chút nào hết. Anh xem. Được rồi, được rồi. Thế này cũng tốt lắm. Đã là lúc nào rồi mà em còn hát hả?

    Vậy là anh không biết rồi. Hôm nay em lên mạng xem một quẻ nó nói hôm nay em sẽ đổ máu, làm em lo lắng cả buổi chiều. Ai ngờ chỉ là bị chảy máu mũi. Em rất hài lòng. Ăn nói lung tung. Trang web nào vậy?

    Em không thể nói anh biết được. Đây là bí mật của em. Anh đúng là bó tay với em luôn. Vậy em nghỉ ngơi đi, không cần vội đi làm đâu. Gã nhà phát minh làm loạn đó đã được xử trí ổn thỏa. Em không cần lo lắng. Được. Vậy anh đi đây.

    Ừ, chào anh. Đắp kín vào. – Tạm biệt, David. – Tạm biệt. Cảm ơn anh đã đưa em đến đây. Mình chính là nữ thần may mắn. Mình đã nói rồi mà. Sao mình yếu như vậy được chứ? Cái nạn bị đổ máu của mình không ngờ lại kết thúc thế này.

    Cô có biết bên ngoài đồn cô bị thương nặng thế nào không? Cô còn ở đây vừa hát vừa múa. Cô có biết có bao nhiêu người lo lắng cho cô không? Ai bảo bị thương thì không được hát? Mau thay quần áo đi. Không đúng.

    Khi nãy tôi gọi điện thoại cho anh, sao anh không nghe máy? Cô gọi cho tôi có việc gì? Cô yên tâm, chắc chắn tôi sẽ không giúp cô. Hôm nay tôi gọi là muốn nói với anh anh phải cẩn thận. Cẩn thận cái gì? Không có gì hết. Thật là…

    Ôi trời! Nhiều máu vậy sao? Bác sĩ Mã, cô ấy không sao thật chứ? Cô ấy nói mũi cô ấy không đau nữa chắc là không có gì đáng ngại. Cô ấy là bác sĩ hay anh là bác sĩ? Cô ấy nói không sao thì là không sao à?

    Tôi bảo cô ấy đi chụp X-quang rồi nhưng cô ấy không chịu đi. Tạ tổng, anh sốt ruột như vậy làm gì? Anh là bác sĩ. Anh nói đúng. Tôi muốn. Nổ. Nổ cái gì mà nổ hả? Người đâu rồi? Ở đằng sau. Tôi hỏi cậu người đâu rồi? Ở đằng sau.

    Thôi chết. Anh Tường, mới nãy còn bị trói ở đây mà. Tôi chỉ đi lấy chìa khóa xe thôi mà đã mất người rồi. Cậu còn làm được gì hả? Từ… từ đầu tôi đã nói với anh gọi cảnh sát đến đưa người đi, anh cứ một mực đòi tự đưa đi.

    Bây giờ thì hay rồi. Cậu còn lý lẽ nữa chứ gì? Mau chóng tìm người về đây cho ông. Món này ngon thật đấy. Đúng vậy. Thưa anh, dùng sâm panh không ạ? Cảm ơn. Linh cảm phát minh lần này của tôi tới từ… Thưa anh, dùng sâm panh không ạ? Cảm ơn.

    Sau khi Sao Hỏa va chạm với Trái đất, sẽ sản sinh ra nguồn năng lượng cực lớn. Phát minh đó của anh ta… Quẩy lên nào! Nhảy lên nào! Hoan nghênh mọi người đến đây tận hưởng sự nhiệt tình của ZAD, nhưng xin đừng kỳ cọ khi ở bên dưới, cảm ơn.

    Nhạc Nhiên từng là bạn gái cũ của tôi nhưng chúng tôi đã chia tay rồi. Anh có thể thoải mái quan tâm cô ấy, không cần phải nghĩ đến cảm nhận của tôi. Nếu đã chia tay rồi, thì không cần cứ luôn miệng nhắc đến hai từ “bạn gái cũ”.

    Nhân viên của khách sạn bị thương trong lúc làm việc đều là sự tổn thất của khách sạn. Tôi quan tâm nhân viên của tôi không liên quan gì đến cảm nhận của anh cả.

    [Sơ đồ hệ thống điện cao thế trạm biến áp khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD] Chuyện gì thế? Mất điện rồi. Trợ lý Mia, báo cho bộ phận kỹ thuật lập tức đến phòng điều khiển điện. Chắc là phòng điều khiển điện cũng có chuyện rồi.

    Phòng điều khiển điện có chuyện? Chúng tôi đang chơi vui mà. – Người đâu rồi? – Nhân viên phục vụ đâu? Nhân viên phục vụ đi đâu hết rồi? Người đâu rồi? Sao lại thế này? Hình như cả khách sạn đều bị mất điện rồi.

    – Chuyện này là thế nào? – Chuyện này là thế nào? – Sao đột nhiên lại mất điện? – Khách sạn của các người bị sao thế? Thật ngại quá. Xin mọi người hãy bình tĩnh một chút. Hiện giờ mất điện chỉ là tạm thời.

    Không sao, không sao, sẽ có điện lại ngay thôi. Sẽ có điện lại ngay thôi. Khách sạn đã cho người đi xử lý rồi ạ. Sẽ có điện lại ngay thôi. Xin mọi người hãy bình tĩnh lại. Hãy bình tĩnh lại. Sẽ nhanh chóng được giải quyết thôi. Nhạc Nhiên.

    Không mở cửa được nữa rồi. Sao cơ? Không mở cửa được nữa rồi. Không sao, không sao. Không sao, bình tĩnh lại trước đã. Xin hãy bình tĩnh lại trước đã. Mọi người hãy bình tĩnh lại trước đã. Chúng tôi sẽ giải quyết mà. Sẽ có điện lại ngay thôi.

    Hãy tin tôi.] Ai ở đằng sau phá rối hả? – Mọi người hãy bình tĩnh lại đã. – Khách sạn các người làm ăn kiểu gì thế? Sẽ có điện lại ngay thật mà. Hãy bình tĩnh lại đã. Trật tự. Sẽ được giải quyết ngay thôi. Trật tự. Trần A Lai.

    Cậu đang làm cái gì vậy hả? Xin chào các vị giám khảo. Chào các nhà phát minh. Hoan nghênh mọi người đến với… – Mau báo cho bảo vệ hội trường đến đây. – Được. – Nhanh, nhanh, nhanh. – …lễ trao giải phát minh Cúp thần kỳ.

    Tôi tên là Trần A Lai. Cái cậu này sao không chịu thôi đi vậy hả? Không chịu thua được thì đừng có đến tham gia thi đấu. Đúng thế. Đừng kích động, đừng kích động. Đừng ồn, đừng ồn. Trật tự.

    – Xin hãy bình tĩnh lại đã. – Bây giờ ngoài tôi ra, không ai có thể thắp sáng cả khách sạn này. Trần A Lai. Cậu đi theo tôi. Có chuyện gì thì chúng ta xuống dưới rồi nói. Đừng cử động! Bình tĩnh đi. Bình tĩnh.

    – Bỏ dao xuống, đừng cử động! – Anh hãy bình tĩnh lại, thả người ra đi! Bình tĩnh! Lùi lại, lùi lại. Bình tĩnh! Nói cho các người biết, tôi rất không hài lòng về phần bình chọn trong buổi chiều nay. Tôi yêu cầu được thi lại một lần nữa.