Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 17 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 17] Làm gì thế? Người đàn ông đó chính là người tranh phòng, không chịu nhường cho chúng ta đó. Vậy sao? Nhưng người phụ nữ đó hình như không phải vợ ông ta.
– Không phải á? – Không phải. Thế hai người họ làm gì thế? Làm chuyện mờ ám giữa ban ngày ban mặt à. Anh đi kiểm tra xem là chuyện gì. Đừng đi, đừng đi, đừng đi. Quan sát đã, quan sát đã. Có người tới rồi. Đó là ai thế?
Vợ của ông ta. Chào chị. Tôi là luật sư của ông Đỗ. Đây là một vài điều khoản mà phía chúng tôi đưa ra. Mời chị xem. Để anh nghe xem họ đang nói gì. Có nghe thấy không? Anh Đỗ, điều khoản anh đưa ra cũng khá ngặt nghèo đó nhỉ.
Chị Đỗ, chị xem đi. Hình như đang nói chuyện ly hôn. Thế chẳng phải anh tốn công vô ích rồi còn gì. Được lắm, tên họ Đỗ. Tính toán cũng tỉ mỉ đấy. Tôi đồng ý. Ký đi. Ly hôn sớm cho nhanh gọn. Ly hôn thật à? Phải, phải, phải.
Tới rồi, tới rồi. Vừa nãy anh nói tốn công vô ích gì cơ? Bây giờ chẳng phải họ đòi ly hôn sao? Giờ thì dễ giải quyết rồi. Hai người họ sắp đường ai nấy đi rồi còn gì. Họ sẽ nhả phòng ra cho chúng ta.
Hình như ý anh không phải chuyện này. Ý anh không phải chuyện này. Ý anh chính là chuyện này. Em còn không biết anh chắc. Em biết là được rồi. Em thấy hai người họ khả nghi nhất, cũng có động cơ gây án nhất. Em nói xem nào. Anh nghĩ mà xem.
Phòng của ông Đỗ, bà Đỗ có ma không ở được thì có lợi cho ai nhất? Đương nhiên là người muốn vào ở căn phòng đó rồi. Anh rất đồng ý với suy luận của em. Vậy nên trước khi chúng ta điều tra rõ ràng chân tướng sự việc,
Chúng ta tuyệt đối không thể đổ oan cho một người tốt nào. Cũng tuyệt đối không thể bỏ qua cho một kẻ xấu nào. Em vẫn chưa ngủ à? Nói đi, hai hôm nay anh đã đi đâu? Lén la lén lút.
Em quan sát anh không phải ngày một ngày hai đâu. Anh có đi đâu đâu. Tâm trạng anh không tốt, nên đi loanh quanh trong sân thôi. Anh còn có tâm trạng để thấy không vui à. Đừng quên rằng chúng ta đến đây để làm gì.
Vợ chồng tình cảm đằm thắm với nhau, vốn là một chuyện rất tốt đẹp. Em xem, em xem. Em ép anh cứ như làm nhiệm vụ vậy. Em ép anh á? Em đụng chạm được tới anh không. Em có nói được câu tử tế nào không? Em nhìn thái độ của em xem.
Em thái độ gì? Anh nói rõ ràng cho em. Son đâu rồi? Anh… Làm sao anh biết son của em đâu rồi. Em nhớ rõ ràng, lần nào em dùng xong thỏi son này cũng vặn nắp đàng hoàng rồi nhét vào trong túi xách của em.
Giờ thì sao? Sao lại túi một đằng, son một nẻo? Anh không biết. Anh không biết? Anh không biết kể chuyện cười cho em nghe, không biết tạo bầu không khí, cũng không biết dỗ dành em. Anh chẳng hiểu gì về em cả. Anh cũng không muốn hiểu em.
Giờ anh học được thói nói dối rồi, đúng không? Em… em im miệng lại cho anh. Em luôn miệng nói anh không hiểu em. Nhưng mà, em có từng tìm hiểu anh không? Em có biết anh nỗ lực cỡ nào không? Ngày nào anh cũng tập gym, tập thể thao.
Rau hẹ, đậu bắp, cật dê, anh dùng đủ mọi cách để ăn. Anh đường đường là một bác sĩ khoa tiết niệu. Vì che giấu người khác mà lúc nào anh cũng lén lút chạy đến thành phố khác để lấy số khám bệnh.
Mỗi khi anh nghe được bác sĩ Đông y nào có bài thuốc gia truyền gì đó là anh không dám chợp mắt, lập tức chạy đến uống. Những chuyện này em có biết không? Nhưng em có từng thấy vui không? Còn cả điệu nhảy của anh nữa.
Em cũng không thèm nhìn luôn. Anh bị thoát vị đĩa đệm bao nhiêu năm nay rồi, mức độ hoàn thành mấy động tác đó như thế nào, trong lòng em không biết sao? Còn trang phục biểu diễn của anh nữa em có từng hỏi đến không?
Trang phục đó do chính tay anh khâu từng đường kim mũi chỉ. Những chuyện này đều không khiến em cảm động. Nếu thật sự không được nữa thì anh đi nổ lô-cốt. Vậy em dễ dàng chắc. Anh không biết à? Mỗi năm về nhà đón Tết,
Bạn bè họ hàng nhà anh nhìn em như thế nào. Họ chê em không có con chứ gì. Không có con thì thấp kém hơn người khác à? Chuyện đã đến nước này, anh nói thật với em vậy. Nhanh thôi, họ sẽ trả lại căn phòng đó.
Sao họ có thể trả phòng chứ. Ban đầu họ kiên quyết như vậy cơ mà. Anh có cách rồi sẽ đánh bại họ nhanh thôi. Sao giờ em mới đến? Đợi thêm một lát nữa. Xem ra sắp có động tĩnh rồi. Gì mà sắp có động tĩnh rồi? Cô… Lâu rồi không gặp.
Cô… Sao cô lại ở đây? Em về nước từ lâu rồi anh không biết sao? Ngạc nhiên không? Không… không phải chứ. Sao cô lại ở đây? Quen biết anh bao nhiêu lâu cũng phải trải nghiệm khách sạn nhà anh chứ. Nơi này thoải mái quá, rất hợp để chạy bộ. Em nhớ,
Ngày trước anh cũng có thói quen chạy bộ. Chạy lòng vòng cùng em đi. Tôi… Tôi đã bỏ thói quen chạy bộ rồi. Tạ tổng… Bạch Linh Lung. Chào cô. [ZAD – Nhạc Nhiên] Nhạc Nhiên, chào cô. Tôi là khách mới vào ở, đang hỏi Tạ tổng đường đi trong khách sạn.
Thưa quý khách, có vấn đề gì cứ hỏi thẳng bộ phận lễ tân với bộ phận buồng phòng là được. Cô ấy là nhân viên bộ phận lễ tân đúng không? Sau này có chuyện gì, tôi có thể tìm cô được không? Vâng, không thành vấn đề.
Vậy cảm ơn nhiều nhé, hẹn gặp lại sau. Em muốn hỏi gì thì hỏi đi. Anh thân với cô ấy lắm sao? Lúc ở Thụy Sĩ, anh với cô ấy từng thực tập ở cùng một khách sạn, từng yêu nhau nhưng thời gian không dài. Sau đó thì sao? Chia tay rồi.
Vì sao? Đối với cô ấy, anh không phải là một đối tượng lý tưởng. Lần này cô ấy quay về vì anh đúng không? Em thấy có giống không? Giống. Sao có thể chứ. Anh với cô ấy đã cắt đứt rồi. Nhà họ là doanh nghiệp kiểu gia tộc,
Thu mua rất nhiều khách sạn. Đoán chừng lần này đến để khảo sát. Em thấy hai người có vẻ rất thân mật. Em thấy bọn anh thân mật một cắc nào, một microgram nào, một milimét nào hả? Nếu như hai người thật sự đã chấm dứt thì tại sao vừa nãy,
Lúc hai người ở cạnh nhau lại có cảm giác như sắp chim chuột với nhau? Cái gì… gì mà chim chuột với nhau, em… Chẳng phải hai chúng ta đã hẹn nhau cùng ở đây đợi ông Đỗ bà Đỗ còn gì. Em… Trong đầu em toàn nghĩ cái gì thế?
Sao em đen tối thế? Em đen tối á? Rốt cuộc là ai đen tối? Vừa nãy em đã nói gì. Em có nói gì đâu. Rốt cuộc là ai đen tối? Anh xin lỗi, anh sai rồi. Em muốn biết gì, em cứ hỏi tùy ý. Anh tuyệt đối sẽ nói với em
Đầu đuôi ngọn ngành, không chút giấu giếm. Ai nói em muốn biết. Xin lỗi nhé, em chẳng muốn biết gì cả. Nhạc Nhiên, anh với cô ấy quen nhau hồi đi học. Bọn anh ở cùng một trường. Cô ấy hơn anh một khóa. Trường đó vốn không có nhiều người Trung Quốc
Nên tự nhiên quen biết thôi. Anh ở cùng cô ấy cũng chỉ cùng nhau ăn cơm và đi học thôi, không hề làm chuyện gì khác. Em không nghe, không nghe. Kẻ khốn tụng kinh. Em hoàn toàn không muốn biết câu chuyện tình yêu vườn trường của hai người.
Em nói rồi, em không muốn biết. Em cũng không muốn nghe. Được, anh không nói nữa. Anh im, được chưa? Anh hoảng cái gì? Anh… anh có hoảng đâu. Đưa tay cho em. Em nói anh nghe. Họ hàng nhà em là cảnh sát hình sự đấy.
Trước đây chú ấy nói với em một cách phát hiện nói dối. Nếu như anh nói dối hoặc là muốn chuyển chủ đề, vì lo lắng mà nhịp tim của anh sẽ để lộ suy nghĩ của anh. Em hỏi đi. Anh còn yêu cô ấy không? Không yêu.
Vậy anh còn thích cô ấy một xíu nào không? Không thích. Thế lúc hai người chia tay, anh có buồn lắm không? Thế nào? Hỏi xong rồi chứ? Anh có nói dối không? Sau này em sẽ nói với anh. Có cần đổi tay không? Thực ra kiểm tra ở đây chuẩn hơn.
Em còn chuyện quan trọng hơn phải làm. Em không có thời gian ở đây đùa với anh. Đi nhầm đường rồi. Chẳng phải anh là chuyện quan trọng nhất sao? Em… làm sao vậy? Mất công tắm rồi. Anh tránh ra. Tôi hỏi anh. Có phải anh cố ý không? Anh đã làm gì?
Anh đã làm gì, tự anh không biết sao? Không phải chứ, thế rốt cuộc anh đã làm gì? Rõ ràng anh biết tôi thiếu cảm giác an toàn. Vậy nên mới thích quét dọn nhà cửa. Bởi vì đây là thứ duy nhất mà tôi cho rằng
Tự chính tôi có thể kiểm soát được. Nhưng đến một chút chuyện nhỏ này anh cũng không để tôi toại nguyện. Trước đó anh gây rối thì cũng thôi đi. Bây giờ thì sao? Giờ anh còn dám hù dọa tôi nữa à. Chẳng mấy ngày nữa là chúng ta ly hôn rồi.
Mấy ngày này anh không thể sống yên phận được sao? Đây không phải do anh làm. Không phải anh làm thì tôi làm chắc. Ma làm chắc? Em nhìn cho rõ. Đây mới là dấu tay của anh. Đến tay anh to từng nào em cũng không nhớ.
Chẳng trách chúng ta phải ly hôn. Thế này, em đã hài lòng chưa? Thế này là được rồi, không nhận ra. Hoàn hảo. Em tưởng rằng một chiếc khẩu trang là có thể ngăn được nụ hôn nồng cháy không thể chờ đợi được nữa sao? Thế thì đeo hai chiếc vậy.
Không biết lãng mạn gì cả. Phải rồi, đâu có lãng mạn như Bạch Linh Lung của anh. Lát nữa, chúng ta sẽ mang đồ ăn đến cho bà Hà. Chúng ta nói dối đây là bất ngờ ông Hà dành tặng cho bà Hà. – Ông Hà. [- Chắc chắn bà Hà]
[sẽ vô cùng vui mừng] [chào đón chúng ta vào trong.] Em đi thay đồ, em đi thay đồ. Chờ em, chờ em nhé. [Sau khi chúng ta vào trong phòng,] [anh giả vờ lấy cớ mở rượu vang] [nhìn khắp phòng một lượt.] Ông yên tâm đi. [Lúc này,]
[ông Hà chắc chắn sẽ chạy lại hỏi,] [chuyện gì vậy?] [Tôi có gọi đồ ăn cho vợ tôi đâu.] [Lúc này,] [em sẽ lấy thẻ đặt bữa của phòng khác ra] [để xác nhận với ông ấy.] [Ba mươi giây mà em xác nhận vô cùng quan trọng.]
[Anh nhất định phải tìm được son của bà Hà.] Tại sao chúng ta phải làm mọi chuyện phức tạp lên vậy? Lẽ nào chúng ta chui vào rừng sao? Tìm kiếm cái gì, tìm kiếm tự nhiên à? Chúng ta cần đối chiếu son của bà Hà
Với ký hiệu trong phòng của bà Đỗ, như vậy chúng ta có thể xác định mục tiêu rồi. Sau đó, em đi tìm Giai Giai để xác nhận mã màu son. Tuyệt đối không chút sai sót. Tuy anh không biết em đang nói gì. Nhưng anh thấy rất có lý.
Em nói gì cũng đúng. Vậy thì cố lên nào, chàng trai. [Không làm phiền] Thôi xong. Vui lòng không làm phiền. Ý của em không phải tệ, mà là hỏng bét rồi. Anh thấy ý của em không hay thì anh đi tìm Bạch Linh Lung đi. Cái đó… Anh nói thật nhé.
Chỗ hoa tươi với rượu ngon này thực ra là chuẩn bị cho em. Nếu kế hoạch không thành công thì hãy để anh dùng bữa tối dưới ánh nến chuộc lỗi với em, được không? Tại sao? Anh có làm sai gì đâu? Anh làm sai rồi.
Anh khiến em ghen chuyện không nên ghen. Ai ghen cơ? Em đấy. Camera kìa. Nguy rồi, anh bị lộ rồi, anh bị lộ rồi. Anh đâu có. Bạch Linh Lung đến rồi. Anh tin cái đầu em ý. Em quay lại cho anh. Đã lâu lắm rồi, chúng ta không ngủ chung chăn.
Ngày chúng ta kết hôn, chúng ta đã ôm nhau ngủ như thế này. Không ai dám cựa quậy, không ai ngủ được. Cũng là trên chiếc giường này. Chớp mắt đã tan vỡ. Dễ hợp dễ tan thôi. Đến đây cũng vì chuyện này còn gì. Ngủ đi. Dậy đi. Đây là của ai?
Đây… Của ai đây? Ai lại hãm hại ông thế này? Anh… Tên họ Đỗ kia, anh diễn giỏi thật đấy, giả bộ giống thật đấy. Suýt chút nữa là tôi tin anh rồi. Dấu tay vừa nãy trong phòng tắm, cộng thêm thỏi son này.
– Anh đưa phụ nữ về phòng đúng không? – Anh… Tên họ Đỗ kia, còn mấy ngày nữa là chúng ta ly hôn rồi. Có hai ngày mà anh cũng không đợi được à? Anh nóng lòng đến vậy sao? Anh thật ghê tởm. Anh tìm người phụ nữ khác ngủ cùng đi.
– Được, được, được. – Cút. Anh nhất định sẽ tra rõ chân tướng. Em mặc bộ đồ này đi anh đưa em tới một nơi. Em không đi. Anh bảo đảm, sẽ không khiến em hối hận. Em không muốn lại giật mình đứng tim nữa đâu.
Em không muốn biết chân tướng của sự việc sao? Tối hôm nay mọi việc sẽ được phơi bày. Chúng ta mặc như thế này làm gì? Cũng đâu có vào được phòng của ông bà Đỗ. Tại sao cứ nhất định phải vào trong phòng?
Chúng ta không vào trong phòng thì tìm kiểu gì? Hãy suy nghĩ ở góc độ khác, mấy thứ bị đánh ký hiệu như khăn tắm, dép lê ở đâu ra? Của khách sạn. Khách sạn lấy đâu ra? Khách sạn mua. Khách sạn mua về xong để ở đâu?
Nhân viên phục vụ phát cho từng phòng. Trước đó chắc chắn là do anh quá thích em. Nếu không sao anh có thể để em vượt qua kỳ thực tập chứ. Đã lúc nào rồi mà anh còn có tâm trạng nói chuyện này. Đồ ngốc, phòng phân phối.
Vậy ý của anh là… Nếu có người muốn đem một món đồ để vào trong một phòng khác, thì người ấy bắt buộc phải đến phòng phân phối lấy món đồ đó. Thế nên bây giờ chúng ta phải đến kiểm tra phòng phân phối. Cuối cùng cũng thông suốt rồi.
Vậy nếu anh đã biết thì tại sao vừa nãy chúng ta vừa thay đồng phục đầu bếp, vừa thay đồng phục y tá? Chỉ cần ở bên cạnh em thì làm gì cũng được. Nhưng mà rõ ràng anh biết ý vừa nãy của em không thực hiện được.
Anh nên nói với em sớm. Chỉ cần là chuyện em muốn làm, anh đều tình nguyện điên cuồng cùng em. Em mặc bộ đồ này quá đẹp. Anh sắp không khống chế nổi bản thân rồi. Anh thấy bộ đồ này quyến rũ sao? Em không hiểu rồi.
Người đẹp thì mặc gì cũng đẹp. Anh mù hả. Em đừng gấp. Phòng phân phối giờ này mới tan ca. Bây giờ đến vừa đúng lúc. Chân tướng chỉ có một. Tối nay mọi việc sẽ được phơi bày. Mấy cái này đều bình thường có ký hiệu gì đâu.
Chúng ta không phải đến để tìm ký hiệu. Anh lại chơi em đúng không? Ý không ở trong lời. Tiểu học không học ngữ văn à? Đó là ngữ văn cấp hai, anh là đồ con heo. Tóm lại, chúng ta có thể biết thì người khác cũng có thể biết.
Chúng ta biết tan ca xong đến phòng phân phối thì tên trộm đó cũng biết tan ca xong đến phòng phân phối. Vậy nên chúng ta đến đây đợi họ xuất hiện. Ôm cây đợi thỏ. Đừng giẫm lên chân anh. Phòng phân phối to như thế này
Sao đến một cái ghế cũng không có? Chẳng phải do anh quy định còn gì. Khu vực làm việc, phải hạn chế đặt ghế tránh nhân viên lười biếng. Mọi người phải gắng hết sức đi lại mới thể hiện sức sống của khách sạn chúng ta với khách.
Anh thấy, anh nói vô cùng hay. Hôm nay không biết chúng ta phải ngồi xổm bao lâu nữa. Tạ tổng, anh phải cố lên đấy. Cẩn thận. Bà xã, em phải nhớ kỹ đến lúc đó nhất định phải cúi thấp đầu xuống. Như vậy camera sẽ không quay được em.
Được, được, được. Lòng bàn tay em toát mồ hôi rồi. Con tim bé nhỏ của em sắp nhảy ra ngoài rồi. Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng. Có anh ở đây. Em đừng căng thẳng. Em không căng thẳng, em rất hưng phấn. Vậy sao? Bà xã, lâu lắm rồi anh không thấy
Em cười vui vẻ như vậy. Em thực sự rất hưng phấn. Em nói anh nghe, trước giờ em chưa gặp chuyện nào thú vị thế này. Ông xã, anh nói xem. Bây giờ, chúng ta phải làm thế nào? Giờ em nghe anh nói nhé.
Chúng ta tiếp tục tiến lên trước, lẻn vào phòng phân phối. Đi, chúng ta đi nào. Đi. Đi, đi, đi. Em muốn… Đi vệ sinh. Đúng là máy nghiền nát bầu không khí mà. Em thật sự rất muốn đi vệ sinh. Được, đi, đi. Đến rồi. Đi, đi, đi.
Đợi đã, đợi đã. Không phải chúng ta đến bắt họ sao? Phải bắt cả người lẫn tang chứng. Để anh, để anh, để anh. Mau, vào trong đi. Đi. Ông xã, anh còn biết mở khóa nữa à. Em không biết đấy. Bà xã, anh biết nhiều thứ lắm.
Chỉ là không có dịp để phát huy thôi. Đi. Chúng ta có giống Bonnie với Clyde không? Giống không? Không đúng, không đúng. Bây giờ chúng ta không phải trộm đồ. Chúng ta không phải là kẻ trộm cướp. Em cảm giác, chúng ta sẽ bị truy sát,
Sau đó cùng nhau chạy trốn đến chân trời góc bể. Nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi, ông xã. Vậy chúng ta không vào đây để trộm đồ, thì chúng ta làm gì? Đi theo anh. Cẩn thận đấy. Nhanh lên, bên này. Được. Ở đây, ở đây.
Chúng ta tìm mấy thứ nhỏ nhỏ, mấy đồ vệ sinh cá nhân, rồi vẽ ký hiệu lên trên đó. Sau đó, nhân lúc nhân viên phục vụ không có mặt lén để vào trong phòng 6452. Tại sao phải để vào trong phòng 6452? Nếu họ vào trong phòng
Phát hiện thấy điều bất thường. Khách sạn lại không giải quyết được vấn đề. Họ chỉ đành trả phòng thôi. Anh xấu tính thật đấy. Bà xã, mau tranh thủ thời gian đi. Đừng để bị phát hiện. Anh xem, em đã nói là hai người họ mà. Họ đến vì phòng 6452.
Không phải họ thì còn ai nữa. Ông xã này, sao anh lại nghĩ ra cách hay như thế này chứ? Em bắt đầu sùng bái anh rồi. – Đưa cho anh đồ em tìm được đi. – Cho anh này, mau lên. Đưa anh. Đưa anh. Từ nhỏ tới lớn,
Em chưa từng làm việc gì xấu. Anh nói xem, có khi nào chúng ta chưa kịp ra ngoài đã bị bắt lại không? Em đừng nói linh tinh. Liệu chúng ta có bị xử bắn không? Không đâu. – Rốt cuộc đi đâu đây? – Đi tìm chân tướng. Chân tướng á?
Chân tướng chính là anh dẫn phụ nữ vào phòng tôi. Anh không nói rõ được với em. Đương nhiên là anh không nói rõ được rồi, đừng giả bộ nữa. [Phòng phân phối] Sao tự dưng anh lại dừng lại? Chân tướng chính là ở trong này. Gì mà xử bắn.
Hỏng rồi. – Có người đến rồi. – Có người đến rồi. Mau, mau, mau, đằng kia, đằng kia. Ông xã. Mau, mau, mau, ở đây có cái tủ. Để anh, để anh, để anh. Có mở ra không? Đi, đi, đi. Bên này, bên này, bên này. Ông xã, làm thế nào đây?
Họ sắp xông vào rồi. Sắp bắt chúng ta đi rồi. Không sao. Xảy ra chuyện thì anh gánh. Vào đây. Đây là chỗ nào? Anh đến đây tìm chân tướng gì chứ? Ngột ngạt, hôi thối chết đi được. Em cứ tin anh một lần này đi, được không? Xem mày chạy đi đâu.
Ra đây, ở đây. Anh tìm gì thế? Tìm người. Chắc chắn là ở trong này, nào, nào, nào. Có phải anh điên rồi không? Nơi như thế này làm sao giấu người được? Anh nhất định sẽ tìm ra người cho em. Mau đến giúp đi. Bẩn như thế, em không giúp đâu.
Em có muốn biết chân tướng không? Mau lên. Đóng chặt thật đó. Mỗi người một cánh. Dùng sức đi. Một, hai, ba. Một, hai, ba. Ông xã. Quần áo gì mà khó cởi thế này. Để anh, để anh, để anh. Dừng lại. Phát đi. [Hành lang Bộ phận buồng phòng]
Có gì buồn cười? Em không thấy người này buồn cười lắm sao? Đoạn video giám sát này chúng tôi tìm được từ lâu rồi. Bởi vì từ đầu tới cuối không quay được khuôn mặt nên không cách nào xác định người mặc áo đi đêm này rốt cuộc là ai.
Che lên, che lên, che lên. Sau đó, chúng tôi quyết định nằm vùng ở phòng phân phối. Trời sáng thế này rồi. Sao vẫn chưa đến bắt chúng ta? Đừng sốt ruột. Bây giờ mới hơn bảy giờ. Có thể cảnh sát vẫn chưa giao ban. Ông xã,
Anh bảo chúng ta phạm tội này sẽ bị phán bao nhiêu năm tù? Chuyện này do một mình anh làm. Nếu có tội thì cũng là anh vào tù. Ông xã, anh không được bỏ em lại. Em ngốc à. Chuyện này một mình anh gánh được rồi. Em đừng đợi anh.
Một mình em ở bên ngoài phải sống thật tốt. Ông xã, em… Trải qua chuyện đêm qua, em mới phát hiện ra em yêu anh. Giữa chúng ta cũng có tình cảm mãnh liệt. Trước đây, chỉ là không đúng cách. Ông xã, chúng ta còn phải cùng nhau sinh con.
Em không thể sống thiếu anh. Vậy… vậy nếu như anh vào tù, em có bằng lòng đợi anh không? Bằng lòng đợi anh ra ngoài sinh con với em không? Em bằng lòng. Nếu mấy người chưa báo cảnh sát, tôi có thể tự thú. Em… em cũng đi. Cái này,
Chắc là của hai người. Tấm thẻ phòng này cũng là của hai người rồi. Xin hai người hãy chấp nhận lời xin lỗi của chúng tôi. Chồng tôi thật sự không hề cố ý. Chúng tôi không thể nhận thẻ phòng này.
Xin hai người nhất định phải tha thứ cho chúng tôi. Chị Hà, chị hiểu lầm rồi. Chúng tôi đưa thẻ phòng cho hai người là vì muốn cảm ơn hai người. Là thế này. Sau khi biết chân tướng của sự việc ông bà Đỗ đã quyết định
Không truy cứu trách nhiệm của hai người nữa. Toàn bộ đều không truy cứu. Thật sao? Là thế này. Nói thật lòng, hành vi trước đó của hai vị quả thực đã gây ra phiền toái không nhỏ cho chúng tôi. Nhưng, chính vì những phiền toái này mới khiến tôi biết được
Chồng tôi vẫn rất yêu tôi. Tôi cũng không thể rời khỏi anh ấy. Có thể là vì kết hôn lâu rồi, trò chuyện với nhau cũng ít đi. Chuyện của hai người chúng tôi cũng nghe nói rồi. Hai người đã rất cố gắng để giải quyết mâu thuẫn trong hôn nhân,
Biện pháp thì hơi hấp tấp. Phải. Nhưng hai người chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc là tấm gương mà chúng tôi đáng phải học tập. Vậy nên chúng tôi quyết định không ly hôn nữa. Chúng tôi phải về nhà rồi. Hai người không truy cứu nữa à?
Khách sạn của mấy người cũng không truy cứu nữa à? Baby room là của chúng ta rồi, là của chúng ta rồi. Ông xã, tốt quá rồi. – Phòng thuộc về chúng ta rồi. – Đúng vậy, đúng vậy. Anh Đỗ, anh không những tha thứ cho chúng tôi,
Mà còn nhường phòng lại cho chúng tôi. Đừng nói vậy. Sau này, tôi nhất định sẽ mời anh ăn cơm, cảm ơn anh đàng hoàng. Khách sáo quá rồi. Không, là tôi mời anh mới phải, để tôi mời. – Không thành vấn đề. – Chúc hai người thành công.
Tôi cũng chúc hai người hạnh phúc. Ông Đỗ, bà Đỗ hoan nghênh hai người quay lại khách sạn của chúng tôi bất cứ lúc nào. Tiền đề là, không phải để ly hôn. Không đâu. Chúng tôi là khách từng ở baby room đấy.
Nói không chừng lần sau lại đưa con đến cùng ý chứ. Đúng vậy. Vậy tạm biệt mọi người nhé. – Tạm biệt nhé. – Hẹn gặp lại mọi người. – Bye bye. – Tạm biệt. Hai người sau này cũng phải ở phòng đó đấy. Người ta cần anh lo chắc.
Nào, lên xe đi. – Bye bye. – Tạm biệt. Bye bye. Tạm biệt. Anh biết ngay là em mà. Anh nhát gan. Lần sau em mà còn lén lút vào văn phòng của anh nữa thì anh sẽ không khách khí với em như vậy nữa đâu.
Sao nào? Hết giận rồi à? Đúng rồi. Ông Đỗ, bà Đỗ đã phát hiện ra rồi. Lỡ như người khác cũng phát hiện ra thì làm thế nào? Phát hiện ra thì sao? Phát hiện thì anh thông báo thiên hạ, tổ chức hôn lễ,
Rồi chúng ta cùng ở baby room, sinh một đứa con giống như anh, cho thằng bé đến Harvard học, còn chúng ta cùng nhau đến Thụy Sĩ dưỡng lão. Nhưng mà, liệu anh có nghĩ quá xa rồi không? Đây chính là những ngày tháng mà anh muốn sống cùng em.
Thế thì cũng mấy chục năm sau rồi. Với lại, mấy chục năm sau anh cũng già rồi. Anh biến thành một ông cụ già nua. Em không thích anh nữa đâu. Sao em có thể không thích anh chứ? Em cứ không thích anh đấy, thì làm sao? Ơ không đúng.
Tại sao con phải giống anh mà không giống em? Nhất định phải giống anh. Có chiều cao, có nhan sắc, còn có IQ. Cao giống như anh để đi chơi bóng rổ chắc? Lẽ nào giống em, chân ngắn, đầu to, giống như hà mã vậy. Tạ Phạn Vũ, anh nói ai hả?
Nói em đấy. Chóng mặt quá. Chóng mặt quá. Em nhìn thấy gì thế này? Chủ tịch nói, chiều nay muốn triệu tập cuộc họp riêng về lễ hội suối nước nóng. Cũng có nghĩa là, phương án lễ hội suối nước nóng của chúng ta được thông qua rồi, đúng không?
Anh giỏi quá đi. Vậy có phải nếu như lễ hội suối nước nóng có tiến triển là em sẽ thưởng cho anh đúng không? Vậy nếu lễ hội suối nước nóng thành công anh đoán xem em sẽ thưởng cho anh cái gì? Thưởng cho anh cái gì? Thưởng cho anh…
Không nói cho anh đấy. Không nói cho anh đấy. Em có nói không? – Em có nói không? – Anh cắn trúng em rồi. Cuộc họp vừa nãy đã kết thúc. Các vị chủ quản ở lại chủ yếu là để trao đổi những công việc chính
Của lễ hội suối nước nóng lần này. Lễ hội suối nước nóng lần này do Nhạc Nhiên của bộ phận lễ tân phụ trách chính. Các bộ phận khác phải dốc hết sức mình không được xảy ra bất cứ sai sót gì. Điện thoại của tôi mở máy 24/24.
Cho dù chuyện lớn hay chuyện nhỏ, hễ có liên quan đến lễ hội suối nước nóng, thì cứ gọi cho tôi. Không đến mức đó chứ. Chủ tịch, con vừa mới thổi bùng tinh thần của mọi người. Quay lại vấn đề.
[Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD Cuộc họp kế hoạch lễ hội suối nước nóng lần thứ nhất] Ai tham gia sự kiện lễ hội suối nước nóng cũng có phần thưởng. Nói cho mọi người biết một tin tốt. Còn năm ngày nữa là đến lễ khai mạc,
Chúng ta đã có 100 căn biệt thự được đặt trước. Vì thế chúng ta cách thắng lợi không xa nữa rồi. Chủ tịch, ngài còn điều gì muốn nói thì cứ việc nói ra. Tôi đã thổi bùng tinh thần của mọi người rồi. Tôi không còn điều gì muốn nói.
Hôm nay, tôi mời đến một vị khách. Cô ấy đồng ý cùng chúng ta tổ chức lễ hội suối nước nóng. Xin mời, cô Bạch. Tôi xin giới thiệu với mọi người. Đây chính là tổng phụ trách của lễ hội suối nước nóng lần này, cô Bạch Linh Lung.
Tổng phụ trách á? Sao lại như vậy? Sao lại đổi người rồi? Hôm nay cô ấy đến đây là muốn trao đổi với mọi người về sắp xếp trình tự của lễ hội suối nước nóng. Cô Bạch Linh Lung là nhà đầu tư khách sạn nổi tiếng.
[Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD Cuộc họp kế hoạch lễ hội suối nước nóng lần thứ nhất] Chắc mọi người cũng đã nghe nói. Cô ấy bằng lòng giúp sức cũng là vinh hạnh của khách sạn chúng ta. Cô Bạch, mời.
Tôi không làm lỡ thời gian của mọi người nữa. Lát nữa, tôi sẽ cử người trao đổi chi tiết công việc với mọi người. Trước tiên, tôi xin nói rõ ý tưởng của tôi. Tôi cho rằng, chỉ dựa vào thương hiệu suối nước nóng trăm năm
Để thu hút khách hàng là không đủ. Huống hồ, bây giờ không phải là mùa du lịch suối nước nóng. Để suối nước nóng càng chất lượng hơn tôi đã vận chuyển nước suối nổi tiếng từ khắp nơi trên thế giới đến đây. Điểm nổi bật của khách sạn là tắm.
Đồng thời, tôi sẽ đưa văn hóa tắm vào trong đó. Về vấn đề thực phẩm, tôi đã nhập khẩu nấm truffle và rượu vang tốt nhất từ Pháp và Nhật Bản để xứng với bữa tiệc long trọng lần này. Để khách sạn của chúng ta phục vụ chu đáo hơn,
Tôi sẽ cử đội ngũ chuyên nghiệp nhất trên thế giới huấn luyện cho mọi người. Hy vọng mọi người phối hợp. Tôi có thắc mắc. Khoản chi lớn như vậy, chúng ta lấy vốn ở đâu ra? Tạ tổng không cần phải lo lắng chuyện này.
Vừa nãy chủ tịch Tạ đã nói rồi. Tôi là nhà đầu tư của khách sạn. Tuy không dám nhận hai chữ nổi tiếng nhưng về vấn đề vốn, tôi vẫn có cách. Vốn dĩ là một lễ hội suối nước nóng có tiếng từ lâu.
Bây giờ tây chẳng ra tây, ta chẳng ra ta như vậy sẽ hạ thấp đẳng cấp của khách sạn mất đi bản sắc vốn có. Tôi suy nghĩ từ góc độ thị trường. Tất cả đều dùng con mắt khách quan để nhìn nhận vấn đề.
[Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD Cuộc họp kế hoạch lễ hội suối nước nóng lần thứ nhất] Tôi toàn quyền ủy thác cho cô Bạch Linh Lung phụ trách toàn bộ công việc liên quan tới lễ hội suối nước nóng.
Tôi mới là người điều hành đứng đầu khách sạn. Chuyện này chưa được bàn bạc thỏa luận, không thể quyết định tùy tiện như vậy được. Cấp trên can thiệp vào việc của cấp dưới, đây cũng là hành vi vượt quyền. Tôi đã ủy nhiệm cô Bạch
Làm tổng giám đốc danh dự của khách sạn. Cô ấy có toàn quyền trực tiếp quản lý cậu. Chủ tịch. Quyết định như vậy đi.