Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 18 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 18] Tôi mới là người điều hành đứng đầu khách sạn. Chuyện này chưa được bàn bạc thỏa luận, không thể quyết định tùy tiện như vậy được. Cấp trên can thiệp vào việc của cấp dưới,

    Đây cũng là hành vi vượt quyền. Tôi đã ủy nhiệm cô Bạch làm tổng giám đốc danh dự của khách sạn. Cô ấy có toàn quyền trực tiếp quản lý cậu. Chủ tịch. Quyết định như vậy đi. Sao anh muốn học quản trị khách sạn?

    Không phải là vì nhà anh mở khách sạn nên mới có ý định này đó chứ? Không phải. Bởi vì anh thích tất cả những thứ có quy tắc. Ví dụ như rác phân loại này điều lệ pháp luật, các sản phẩm bằng cơ này, em không thấy những thứ đó

    Có thể mang đến cho con người cảm giác an toàn rất lớn sao? Cũng giống như đồng phục màu đen của khách sạn nhiệt độ trong phòng, bên cạnh việc có thể tạo ra quy luật còn mang tới một cảm giác tự do nữa. Anh thích cảm giác tự do này.

    Thâm sâu thế cơ à? Vậy, anh chọn bạn gái thì thế nào? Không lẽ cũng theo tiêu chuẩn như thế sao? Đương nhiên là không rồi. Anh nghĩ anh đã tìm thấy rồi. Nhạc Nhiên đừng buồn. Ý tưởng lễ hội suối nước nóng là của em

    Anh sẽ không để bất kỳ ai cướp nó đi. Cách nghĩ của Bạch Linh Lung chỉ khiến chúng ta mất đi nét đặc sắc. Cô ta không hề hiểu rõ về thị trường khách sạn nghỉ dưỡng trong nước. Nếu như làm theo cô ta nói thì tất cả

    Sẽ trở thành một thứ khác rồi. Sao người ta lại không hiểu chứ? Em là nhà đầu tư rất nổi tiếng em rất xuất sắc đó. Xem ra cô chính là sở thích mới của bạn trai tôi. Tôi… Không ngờ anh lại thích thể loại này.

    Cô nói linh tinh cái gì thế hả? Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, em nghe anh nói. Anh thả em ra. Không phải các người đã chia tay rồi sao? Bọn anh thật sự đã chia tay rồi. Vậy tại sao cô ấy lại nói như vậy?

    Cô ấy không từ mà biệt đã rất nhiều năm rồi. Rất lâu rồi bọn anh không hề liên lạc trên thực tế thì bọn anh đã chia tay rồi. Nhưng vừa rồi cô ấy nói như thế rõ ràng không phải ý này. Bạch Linh Lung lúc nào cũng làm theo ý mình

    Anh sẽ giải thích rõ với cô ấy. Anh giải thích rõ được sao? Em vẫn luôn nghĩ rằng giữa hai chúng ta sẽ không xuất hiện kẻ thứ ba. Em vẫn luôn nghĩ rằng chúng ta sẽ một lòng một dạ với đối phương, nhưng bây giờ xem ra

    Em mới là kẻ thứ ba. Nhạc Nhiên, trong lòng anh, ngoài em ra thì không còn ai khác. Giữa bọn anh, ngoài không khí ra thì chẳng có gì cả. Em thấy hai người coi em là không khí thì có. Nhạc Nhiên. Em không muốn nghe anh nói nữa.

    Em không muốn nhìn thấy anh nữa. Em cũng không muốn nói chuyện với anh nữa. Em muốn được yên tĩnh một mình. Thế này thì sao? Vẫn chưa đúng lắm, thấy vẫn hơi nhạt. Hơn nữa độ bão hòa không tốt lắm.

    Lông mi của tôi sắp bị tẩy trang tới rụng hết cả rồi. Lần này tôi phục thật rồi. Khoảng cách giữa phượng hoàng và chim sẻ là quá xa. Về rồi à? Nhạc Nhiên, cô về rồi. Nào, tới đây. Cô lại đây, hai chúng tôi ai giống hơn? Giống cái gì?

    Thì Bạch Linh Lung đó. Chúng tôi trang điểm mô phỏng lại Bạch Linh Lung cô không biết à? Bây giờ cách trang điểm mô phỏng Bạch Linh Lung đang rất hot trong khách sạn đó. Cô ấy trang điểm vừa cao quý, tự nhiên, lại tinh tế mỹ miều.

    Không chút khuyết điểm nào. Cô ấy tặng tôi thỏi son này nè. Đúng rồi, còn có bảng mắt này nữa cũng là cô ấy tặng đó. Đại gia như thế này, Tô San, cô học người ta đi. Nhưng mà không thể không nói da của cô ấy đẹp ơi là đẹp.

    Xét về sắc đẹp, tôi chưa từng thua ai. Nhưng Bạch Linh Lung là người đầu tiên. Tôi nói các cô nghe hôm đó cô ấy mặt mộc chạy từ bên ngoài về. Ôi mẹ ơi! Da của cô ấy đến một lỗ chân lông cũng không nhìn thấy

    Đúng kiểu mê hoặc lòng người. Nếu tôi mà là con trai tôi sẽ yêu tới nỗi gì cũng không cần nữa. Tôi cũng thế. Cô làm gì vậy? Hôm nay những lời cô nói với Nhạc Nhiên rốt cuộc là có ý gì? Có thể do em không nói rõ ràng

    Khiến cô ấy hiểu nhầm rồi sao? Xin lỗi. Em không cố ý. Có cần em đi xin lỗi cô ấy không? Không cần. Sau này phiền cô tránh xa cô ấy ra. Anh không cần lúc nào cũng bày ra bộ dạng công tư phân minh như thế.

    Giữa chúng ta còn có chuyện riêng sao? Em thấy em nợ anh. Cô không nợ gì tôi cả. Trước đây, em không nên không từ mà biệt như vậy. Tôi đáng ra phải cảm ơn cô. Trước đây, là do tôi không chín chắn cảm ơn cô đã khiến tôi thay đổi rất nhiều.

    Em đã làm tổn thương trái tim anh em tới để bù đắp lại cho anh. Cô không hề làm tổn thương trái tim tôi cũng không cần bồi thường bất cứ điều gì cho tôi. Nếu cô muốn đầu tư vào khách sạn thì hãy dùng phương pháp thương mại chính đáng.

    Ngoài những điều đó ra tôi không muốn có bất cứ dây dưa nào với cô. Được, em hiểu. Ngoài ra, chuyện giữa tôi và cô tôi không muốn quá nhiều người biết. Tôi không muốn gây rắc rối cho tôi. Được, em biết rồi. Bố, bao nhiêu người đầu tư như vậy

    Tại sao nhất định phải là Bạch Linh Lung? Ở đâu ra mà lắm tại sao thế? Khách sạn thua lỗ thời gian dài, chúng ta cần người đầu tư, cô ấy muốn đầu tư, chỉ đơn giản thế thôi. Đều là tiền, dùng tiền của ai mà không phải là dùng?

    Nếu đã muốn dùng thì có phải bố nên nói với con trước một tiếng? Cũng không phải bố không biết quan hệ giữa con và cô ta. Con và cô ấy chỉ có quan hệ người đầu tư và người được đầu tư ngoài ra không còn quan hệ nào nữa.

    Đây không phải là tinh thần nghề nghiệp hiện đại mà lúc nào con cũng nhắc tới sao? Nước ở suối nước nóng ngày càng ít nhưng các con nhất quyết muốn tổ chức lễ hội suối nước nóng. Bố chỉ có thể dùng cách ổn thỏa nhất thôi.

    Bạch Linh Lung lại muốn tăng thêm đầu tư việc tốt như thế sao lại không làm? Vậy bố có từng nghĩ tới cảm giác của những người bên dưới không? Mọi người đều rất cố gắng vì lễ hội suối nước nóng, bố biết không? Đúng, mọi người đều rất cố gắng.

    Nhưng trên thực tế, nếu như những người cố gắng đều thành công thì không phải mọi người đều thành công rồi hay sao? Bạch Linh Lung giúp chúng ta thì được, nhưng cô ta không hiểu cách vận hành của khách sạn. Cô ta càng không hiểu về ZAD,

    Giao lễ hội suối nước nóng cho cô ta là không phù hợp. Lễ hội suối nước nóng vẫn là của bọn con, chỉ là không phải của Nhạc Nhiên nữa. Con bất mãn vì điều này đúng không? Lúc nào con cũng nói bố nghĩ không thông suốt.

    Bố thấy người không thông suốt là con mới đúng. Được rồi, được rồi, không nói với con nữa cứ thế mà làm đi. Cô Bạch. Sao vậy? Có điều gì muốn nói sao? Không tự mình ăn cơm được hay thế nào đây? Chuyện trước đây là tôi đùa với cô thôi.

    Tôi và Phạn Vũ đã chia tay từ lâu rồi cô không để ý chứ? Không để ý. Tạ tổng bây giờ đúng là rất quan tâm cấp dưới sợ tôi bắt nạt cô. Bạch Linh Lung, cô muốn nói cái gì? Em chỉ đang đùa thôi mà. Làm gì mà căng thẳng thế?

    Được rồi. Không đùa với anh nữa. Đúng là em có việc tìm anh đây. Chuyện gì? Em nghe nói, có người nói em không hiểu cách vận hành của khách sạn, không hiểu ZAD. Vậy nên không có tư cách để phụ trách lễ hội suối nước nóng.

    Rất đơn giản, cho em một chức vụ đi. Từ bây giờ trở đi, em phải tìm hiểu cách vận hành của khách sạn, tìm hiểu ZAD. Bắt đầu luôn đi, giờ vẫn chưa muộn. Thế nào? Có cần thiết không? Đương nhiên là cần thiết rồi.

    Nếu không, lại có người mách lẻo sau lưng em. Em không muốn lúc nào cũng bị người ta nhòm ngó. Cô nói xem đúng không? Nếu Tạ tổng không cho em một chức vụ thì em chỉ đành tự mình hành động rồi. Nhạc Nhiên, tôi tới chỗ lễ tân thì sao?

    Lễ tân? Đúng vậy. Lễ hội suối nước nóng vốn là ý tưởng của cô, tôi tới lễ tân thì có thể nói chuyện với cô nhiều hơn. Hơn nữa tôi nghe nói, cô là người kế nhiệm do đích thân Chìa Khóa Vàng David nổi tiếng chọn. Mặc dù tôi lớn tuổi hơn cô,

    Nhưng đúng là tôi chưa có kinh nghiệm về mảng này. Nếu tới bộ phận lễ tân thì tôi có thể học tập từ cô. Tạ tổng, anh không có ý kiến chứ? Tôi phản đối. Tôi đồng ý. Vậy quyết định thế đi. Cho tôi cốc coca. Sao vậy Tạ tổng đây là…

    [Đồng hành cùng cô Bạch] Cái này, làm cái gì vậy? Anh không biết đấy thôi. Bây giờ cô Bạch ở chỗ chúng ta là nữ vương đại diện đó. Nữ vương đại diện? Tô San. Hôm nay cô ấy nghe thấy Lục Hạo khen Bạch Linh Lung

    Nên giận tới nỗi không ăn nổi cơm. Tôi tuyên bố tôi không hâm mộ cô ấy nữa. Gì mà trang điểm kiểu Bạch Linh Lung chứ. Xấu chết đi được. Đúng là xấu quá đi mất. Tức chết mất. Bao giờ thì cô mới quên được Lục Hạo? Bây giờ tôi sẽ quên luôn.

    Thay đi cho tôi. Tại sao chứ? Cô ấy có ích hơn cậu nhiều. Anh có muốn làm nữa không? Có phải cậu và cô Bạch… Tôi và cô ta làm sao? Có điều mờ ám với cô ấy. Tạ Phạn Vũ và cô ấy? Ngày đầu tiên tới đây

    Cô ấy đã hỏi Tạ tổng có ở đây không. Vậy nên mọi người đều nói cô ấy tới đây vì Tạ Phạn Vũ. Tạ tổng, cậu thất tình à? Trạng thái không ổn lắm. Tôi hỏi anh. Nơi nào có con gái thì sẽ có chiến tranh, đúng không? Hình như cũng không phải.

    Cậu xem chỗ tôi vô cùng yên bình. Ý tôi không phải thế. Tôi muốn nói, nếu người con gái này giận một người con gái khác thì tôi phải làm thế nào? Không làm gì hết. Như thế này không được. Cho dù nữ thần không giành với các cô,

    Thì bạn trai của các cô cũng sẽ chủ động tới gần cô ấy. Thứ nhất, vì lúc các cô chọn bạn trai, người đó cũng chẳng phải đàn ông tốt gì cũng chẳng có định lực luôn. Thứ hai, là vì các cô không biết tự kinh doanh bản thân,

    Cũng chẳng có sức thu hút. Vậy nên, tổng kết lại rằng, là do bản thân chưa đủ tốt thôi. Tôi không tốt chỗ nào chứ? Tôi có nhan sắc, có tiền, lại có học thức, còn không xứng với Lục Hạo chắc. Cô nói không sai. Cô chỗ nào cũng tốt hết.

    Chỉ là không tốt với chính mình mà thôi. Muốn người khác yêu cô, cô phải học cách yêu bản thân mình trước. Có biết chưa? Sở dĩ cô thất bại, là vì các cô đã thiếu đi sự chủ động. Các cô phải coi đàn ông như một món phụ kiện của mình,

    Chứ không phải trở thành nô lệ của tình yêu. Các cô thử nghĩ đi, có phải đã lâu các cô không được làm chính mình rồi không? Bản thân lý tưởng trong lòng các cô có phải là bộ dạng này không? Vậy nên, các chị em. Hành động đi nào.

    Hãy để tôi nhìn thấy cái tôi thật sự của các cô đi. Sở dĩ phụ nữ đi gây chuyện là do họ quá được nuông chiều. Nhất là khi hai người phụ nữ đánh nhau, cậu tuyệt đối đừng tham gia vào làm gì.

    Nếu không sẽ chẳng khác nào nhảy xuống đầm lầy, tự biến bản thân mình thành gậy hốt phân. Tôi phải quên Lục Hạo. Tôi sẽ không để anh ấy xoay mòng mòng nữa đâu. Tôi phải hắc hóa. Tôi phải tập trung cho sự nghiệp.

    Tôi vẫn còn những chuyện quan trọng hơn cần phải làm. Tôi còn Chìa Khóa Vàng, còn cả lễ hội suối nước nóng nữa. Tốt lắm. Nào, các chị em. Chúng ta hãy cùng nhau cố lên, cố lên, cố lên. Lại lần nữa nào. Cố lên, cố lên, cố lên.

    Lễ hội suối nước nóng, Chìa Khóa Vàng. Tôi sẽ không từ bỏ cái nào hết. Tôi phải thoa son, còn phải thật đỏ nữa. Người phụ nữ hoàn hảo nhất thế giới này chính là như vậy. Vậy nên, cứ lạnh nhạt với cô ấy. Cô ấy khóc lóc làm loạn, đòi tự tử

    Cậu uống rượu khóc lóc, đòi cắt cổ. Cô ấy vô lý làm loạn với cậu, cậu phải vô lý làm loạn hơn cả cô ấy. Nếu cô ấy tiếp tục làm loạn thì cậu cứ vờ như không nhìn thấy. Tóm lại, tuyệt đối không được thuận theo ý của cô ấy.

    Quả là mở mang tầm mắt. Một câu thức tỉnh người trong mộng. Số tiền này tiêu cũng đáng lắm. Lại khách sáo rồi. Nhạc Nhiên, em… Không phải em trúng độc đấy chứ? Sao môi lại thâm xì thế kia? Mắt cũng bị người ta đánh à? Có chuyện gì vậy?

    Anh thì biết cái gì. Cái này gọi là hắc hóa. Phân hóa học? Khi phát huy sẽ hắc hóa. Em phải quên đi những kí ức tệ hại trước đây, bỏ đi sự lưu luyến với anh. Em phải trở thành một con người hoàn toàn mới.

    Một con người cô đơn đầy kiêu ngạo. Trước đây anh lạnh nhạt với em như vậy giờ em phải khiến anh với cũng không tới. Em đang diễn vai tổng tài bá đạo với anh đấy à? Em diễn gì cũng cần phải nói với anh chắc? Chuyện này…

    Không phải đầu óc có vấn đề rồi đấy chứ? Đáng sợ quá. Tôi đã làm xong rồi, cô cầm lấy đi. Cảm ơn. Cô Bạch. Tôi đã tới sớm nửa tiếng rồi, không ngờ cô Bạch còn đến sớm hơn tôi nữa. Tôi chỉ muốn dành thêm thời gian học hỏi thôi.

    Makeup của cô hôm nay đặc biệt thật đấy. Tôi biết. Alo, xin chào, bộ phận lễ tân xin nghe. [Alo, chào cô, chiếc nhẫn của tôi bị mất rồi.] Sao cơ? Bà nói là nhẫn của mình bị mất sao? [Cô mau tới đây đi.] Được, tôi sẽ tới ngay.

    Tôi chỉ tới có mấy chỗ như thế này thôi cũng không có đi xa sao lại mất được cơ chứ? Cô à, cô đừng lo. Cô yên tâm. Chúng cháu nhất định sẽ tìm giúp cô mà. Cô đừng quá lo lắng, được không? Cô gái, cô trúng độc sao?

    Có cần đi khám hay không? Cháu không sao. Chuyện này nhờ cả vào các cô rồi. Đó là nhẫn cưới của tôi đấy. Nó thật sự rất quan trọng. Cô ấy không nhớ gì hết. Xem ra chúng ta phải tìm hết một lượt những nơi cô ấy từng tới rồi.

    Thế thì khác nào mò kim đáy biển. Huống hồ cô ấy cũng không nhớ rốt cuộc mình từng tới những đâu. Lúc cô thực tập, có từng gặp phải chuyện tương tự chưa? Thường xuyên. Vậy sao? Vậy cô đã giải quyết như thế nào? Cô được huấn luyện ở đâu thế?

    Tôi… Tất nhiên là phải cố gắng giải quyết vấn đề cho khách hàng bằng mọi giá rồi. Vậy lỡ như khách hàng nhớ nhầm hoặc là… Cô ấy làm mất ở bên ngoài khách sạn thì sao? Khách hàng nói mất ở đâu thì là mất ở đó. Cô phải nhớ

    Sau khi khách hàng tới khách sạn tất cả đều phải lấy bọn họ làm đầu. Có vậy mới có thể cho bọn họ cảm giác tin tưởng và an toàn. Cô đừng quên chức trách của chúng ta là giúp đỡ người khác. Thái độ phục vụ,

    Là thứ quyết định tố chất và đẳng cấp của một khách sạn đấy. Đi thôi, chúng ta đi kiểm tra camera. Đi thôi. [Phòng giám sát] [Sảnh khách sạn] Có không? Không có. Cô Bạch. Cô có cần tôi giúp gì không? Không cần đâu. Tôi làm được mà.

    Đây là hy vọng cuối cùng rồi đấy. Em đã nói em không muốn gặp anh rồi mà. Nếu như không có anh em có dám xuống nước không? Anh ăn mặc như vậy còn mang theo bình dưỡng khí nữa, cũng có thể đi lặn luôn đấy. Anh làm quá rồi đấy.

    Làm bất cứ chuyện gì cũng phải chuẩn bị đủ trang bị chứ. Cái này chuẩn bị cho em đấy. Chỉ khi chuẩn bị đủ trang bị mới có thể làm được mọi thứ. Chuẩn bị xuống nước thôi. Anh đừng kéo em. Lớp trang điểm của em.

    Đừng đụng vào lớp trang điểm này của em. Nó quan trọng lắm đấy. Chuyện này tôi còn chưa dám nói với ông nhà tôi nữa. Các cô cũng cố gắng hết sức rồi. Đều tại tôi. Không liên quan gì đến các cô cả. Cô à, cô đừng nói như vậy.

    Chúng tôi có lỗi với cô lần này đã không giúp được cô. Nhưng cô yên tâm. Chúng tôi nhất định sẽ tiếp tục tìm giúp cô mà. Cô gái. Sao có thể trách cô được chứ. Đều tại tôi già rồi nên hay quên. Đồ vừa mới để xuống đó

    Ngoảnh đi ngoảnh lại đã không thấy nữa rồi. Để tôi đi mở cửa. Cô Bạch. Cô à, cô xem, có phải là chiếc nhẫn này không? Đúng là nó rồi. Tạ ơn trời, cảm ơn cô nhiều lắm. Cảm ơn cô nhiều lắm. Cô Bạch, cô lợi hại thật đấy.

    Nhưng mà cô tìm được ở đâu vậy? Chẳng nói với tôi một tiếng gì cả. Hôm qua muộn quá nên tôi không nói với cô. Cô à, để tôi đeo lên cho cô. Trên đây là ý kiến của tôi [Phòng họp] về lễ hội suối nước nóng sắp tới. Nói hay lắm.

    Những điểm mà Nhạc Nhiên nói không những là sự quan tâm đến sức khỏe mọi người, mà còn mang ý nghĩa nhân văn nữa. Suối nước nóng của chúng ta vừa có thể điều trị sức khỏe, còn giúp tinh thần sảng khoái hơn nữa. Cứ làm theo ý của Nhạc Nhiên đi.

    Mỗi gia đình phải mua ít nhất năm vé. Thiếu một vé cũng không được. Cứ quyết như vậy đi. Nhạc Nhiên. Cô qua làm trợ lý cho tôi đi. Giúp tôi phụ trách các hạng mục cụ thể của lễ hội suối nước nóng lần này. Em giận à?

    Sao anh lại nghĩ là em đang giận chứ? Thì phải giúp Bạch Linh Lung tổ chức lễ hội suối nước nóng đấy. Anh nghĩ em sẽ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà giận hay sao? Vậy tức là em không giận rồi. Chúc mừng anh. Ý em là sao?

    Bởi vì em hoàn toàn không để bụng gì nữa. Vậy thì tốt quá, không để bụng là tốt rồi. Đồ ngốc, anh chẳng hiểu gì cả. Vậy tức là em vẫn đang giận? Sai. Bởi vì Tạ Phạn Vũ anh không đáng để em giận.

    Vậy anh phải làm gì mới khiến em vui lên được đây? Hay là anh đuổi Bạch Linh Lung đi nhé? Vậy còn nhà đầu tư khách sạn? Anh không cần nữa. Đây không phải trò đùa đâu đấy. Cái giá lớn lắm đấy. Vậy rốt cuộc anh phải làm gì đây?

    Thôi bỏ đi, em không cần anh lo. Bởi vì em phải tiếp tục niềm yêu thích với công việc của mình. Còn anh, đừng lưu luyến gì em nữa đấy. ♫Biển khổ dấy lên yêu hận♫ ♫Tại thế♫ Đứng lại.

    Tên Trư Bát Giới nhà cậu giả làm Tôn Ngộ Không nỗi gì chứ. Bao nhiêu đường cậu không đi lại phải đi đường này? Tránh ra. ♫Khó thoát khỏi vòng vận mệnh♫ ♫Tương thân♫ Nhanh lên, nhanh lên. Tới rồi, tới rồi. Theo tôi nào. Đợi tôi với. Nhanh lên.

    Bên đó, bên đó kìa. Từng người một thôi, xếp hàng nào. Chào anh, phiền anh xuất trình giấy tờ. Quý khách, mời đi lối này. Chúc cô có một khoảng thời gian vui vẻ. Cảm ơn. Chào cô, chào mừng đến với ZAD. Cô đi hai người sao? Phải. Được.

    [Lễ hội suối nước nóng lần thứ nhất của khách sạn nghỉ dưỡng ZAD] Từ từ thôi. Tới rồi, tới rồi. Nhanh lên. Nhạc Nhiên. Chủ tịch. Đây là khách VIP của khách sạn chúng ta. Giáo sư Đồ. Chào ông. Gia đình bọn họ

    Là những vị khách đầu tiên tới làm thẻ vàng khi khách sạn chúng ta vừa được thành lập đấy. Tấm thẻ trong tay giáo sư Đồ mang số 001. Mọi yêu cầu của anh ấy đều phải được đáp ứng đấy. Được, không thành vấn đề.

    Giáo sư Đồ, hoan nghênh gia đình ông đến với ZAD. Gia đình chúng tôi muốn đặt một biệt thự như vậy sẽ tiện hơn. Lại là biệt thự sao? Các khách hàng cũ đều muốn đặt biệt thự hết. Sao cô Bạch lại khóa nhiều phòng thế nhỉ?

    Không còn phòng nào hết. Vậy những khách VIP này phải làm sao đây? Mở tạm một phòng đã khóa rồi sắp xếp cho gia đình giáo sư Đồ vào đó ở. Vậy bên phía Bạch Linh Lung phải làm sao đây? Hậu quả anh sẽ phụ trách.

    Nhưng trước mắt chúng ta chỉ mới giải quyết được một phòng. Vậy nếu những khách hàng cũ khác cũng muốn đặt thì phải làm sao? Nhạc Nhiên. Tạ tổng. Nhạc Nhiên. Cô Bạch đã đặt biệt thự cho chúng tôi, cho chúng tôi ở miễn phí.

    Cô Bạch còn tự mình bỏ tiền bao hết cả khách sạn cho người nhà nhân viên tới ở trong lễ hội suối nước nóng lần này đấy. Để tạo sự bất ngờ nên không nói cho chúng ta biết. Sau khi bố mẹ tôi đến đây mới nói cho tôi biết.

    Biệt thự đặt cho người nhà công nhân viên sao? Đúng đó. Người nhà cô cũng có phần. Thấy cô trực ban suốt tôi cứ tưởng cô đã sớm biết rồi chứ. Thế nào? Bất ngờ này, mọi người có thích không? [Bảng thông báo bộ phận kinh doanh]

    Dạ được, dạ được, không vấn đề. Tôi ghi lại giúp ngài. Dạ vâng, tôi lập tức chuyển máy đến bộ phận lễ tân. Alo, xin chào, lễ hội suối nước nóng của khách sạn ZAD. Alo, xin chào, lễ hội suối nước nóng của khách sạn ZAD.

    Xin hỏi tôi có thể giúp được gì cho ngài? Ngài muốn đặt vào ngày nào? Dạ được, không vấn đề. Chờ mong ngài ghé thăm. Chờ mong ngài ghé thăm. Nào, xem giúp tôi hai cái này. Sao thế? Nhập tài liệu này vào hệ thống. Được. Đừng sai nhé.

    [Alo, Tô San, là anh.] Có chuyện gì thế? Alo, xin chào. [Là như vầy.] [Chẳng phải bố mẹ anh ở nước ngoài sao?] [Vốn nghĩ lễ hội suối nước nóng lần này họ sẽ không về kịp,] [vì thế khi cô Bạch đặt biệt thự] [anh không giữ phòng cho họ.]

    [Nhưng bây giờ] [họ đã nghĩ cách về đến đây rồi,] [mà anh lại không có phòng cho họ.] Vậy, ý của anh là… [Anh nghe nói bố mẹ em có thể không tới,] [cho nên muốn hỏi thử,] [em có thể nhường suất phòng đó cho anh được không?]

    [Bố mẹ anh sắp đến nơi rồi,] [anh thật sự không đành lòng nói cho họ] [rằng đã hết biệt thự rồi.] Vậy được rồi. Em sẽ nhường biệt thự đó cho anh. [Vô cùng cảm ơn.] [Cảm ơn em, Tô San.] Đừng khách sáo. Dẫu sao, bố mẹ mình đã từng ở rồi.

    [Bộ phận lễ tân] Quá tuyệt vời. Lại là hạng nhất, lại là hạng nhất. Là hạng nhất. Không được, phải thêm vào giỏ hàng. Tháng này nhất định phải mua được chiếc váy này. Cô Bạch, Cô Bạch, may nhờ có cô. Đừng nói như vậy,

    Đây là kết quả nỗ lực của tất cả mọi người. Nếu như tháng này bộ phận lễ tân có thể giành được tiền thưởng, tôi sẽ mời mọi người ăn cơm, như thế nào? Thật sao? Tất cả mọi người cùng tới nhé. Cảm ơn cô Bạch. Cô Bạch tốt ghê.

    Cô Bạch này cũng thủ đoạn ra phết. Chẳng trách cả đám u mê bị lừa gạt. Cô nói cái gì? Cô Bạch. Ăn lẩu. Làm phiền cô qua đây một chút. Sao thế, Tạ tổng? Tôi có việc muốn tìm cô. Có chuyện gì không nói ở đây được sao?

    Mọi người đều là người mình cả mà. Đi. Mọi người nhìn Tạ tổng kìa. Xứng đôi ghê. Đúng vậy, đẹp đôi quá đi mất. Thật sự rất đẹp trai. Hai người đẹp đôi thật. Sao thế? Kéo người ta đau cả tay. Nói! Cô tới ZAD rốt cuộc có mục đích gì?

    Em có thể có mục đích gì? Em là nhà đầu tư khách sạn ZAD lại là khách sạn tốt nhất trong nước. Trừ kiếm tiền ra, em có thể có mục đích gì? Chỉ là vì đầu tư thôi sao? Cô đặt hết tất cả biệt thự

    Khiến cho khách hàng không có chỗ ở. Đây là sách lược đầu tư của cô? Coi như vậy đi. Em đặt biệt thự cũng không phải cho mình mà đây là phúc lợi dành cho nhân viên. Dù sao, em là người mới đến, cần thu phục lòng người. Anh chẳng thèm giúp em,

    Em biết làm thế nào? Em chỉ có thể dựa vào bản thân mình thôi. Xem ra mấy năm nay cô chẳng thay đổi gì cả, cho tới bây giờ vẫn không biết cách che giấu dã tâm của mình. Dẫu sao em cũng là một trong các cổ đông của khách sạn,

    Sau này anh nói chuyện với em có thể khách sáo một chút được không? Nếu như em thật sự có mục đích gì khác, thì đó chính là anh. Phạn Vũ. Anh nói rất đúng. Em chẳng thay đổi gì hết. Em vẫn là em của ngày xưa.

    Chúng ta hãy quên đi quá khứ đáng buồn kia, một lần nữa trở lại bên nhau được không? Những năm qua, em vẫn luôn rất hối hận. Hối hận khi đó đã bỏ lại anh như thế. Hai chúng ta vĩnh viễn không thể trở lại ngày xưa.

    Tôi đã có người tôi thích rồi. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, em đừng chạy. Cẩn thận, cẩn thận. Nhạc Nhiên. Ừm… rốt cuộc em muốn thế nào mới bằng lòng tha thứ cho anh? Chờ đến ngày tôi công thành danh toại. Đều được. Nhưng mà,

    Màu son này thực sự không phù hợp với em. Phù hợp hay không bạn trai tôi thích là được. Bạn trai. Tới đây. Anh tới rồi. Đây là bạn trai tôi. Washington, mới trở về từ Luân Đôn. Cô ấy là bạn gái của tôi. Rất vui được gặp anh. Xin chào.

    Washington, đến từ Luân Đôn. Anh là Tiểu Phùng, con trai của đội trưởng bộ phận kỹ thuật đến lễ hội suối nước nóng chơi nhỉ. Xin lỗi Nhạc Nhiên, tôi không giúp cô được rồi. Phùng Phú Quý, anh… Đồ phản bội. Sao anh cứ bám tôi mãi không tha vậy?

    Tôi còn phải trải qua cuộc sống mới của mình. Nhạc Nhiên. Rốt cuộc em muốn thế nào mới nguôi giận? Không thì anh cứ bám theo em mãi đấy. Tôi nào có giận dỗi với anh. Nhà bao việc. Đâu có thời gian mà giận với chả dỗi.

    Anh đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi. Từ hôm qua đến giờ, anh không được ngắm em tử tế. Để anh ngắm em một lúc. Nhìn cái gì mà nhìn. Xin chào. Xin chào. Chào chú, xin hỏi có thể giúp gì được cho chú không ạ?

    Bà nhà tôi lạc mất rồi. Cô ơi, cô đi chậm thôi. Cẩn thận. Thật sự cảm ơn cô. Chú đừng khách sáo, đây là việc chúng cháu phải làm mà. Chú đi rót cốc nước. Dạ vâng, cảm ơn chú. Cô ơi, lần này cô không làm mất nhẫn chứ. Nhẫn?

    Vẫn còn ở trên tay nè. Cô ơi, bác trai ít nói quá nhỉ. Cháu cũng nghe ra à. Một câu nói không quá năm chữ. Ổng xấu hổ đó. Ông ấy làm thăm dò địa chất. Suối nước nóng của các cháu năm xưa chính là bọn họ tìm ra đấy. Ôi trời ơi,

    Nếu vậy thì trùng hợp thật đấy. Bốn mươi năm trước, hai chúng ta gặp nhau chính tại chỗ này. Ngày mốt, là kỷ niệm ngày cưới của hai chúng ta. Trời ơi, sao cô không nói trước với cháu? Như vậy chúng cháu sẽ chuẩn bị cho hai người

    Một buổi kỷ niệm vô cùng đáng nhớ. Uống nước đi. Nào, cô ơi. Cẩn thận không nóng. Cảm ơn. Xin hỏi ông là ai? Nghe em kể như vậy, đây chắc là bệnh Alzheimer, cũng là chứng mất trí nhớ ở người già. Người mắc bệnh này sẽ rất khổ sở. Nhưng cũng may

    Có bác trai vẫn luôn ở bên cạnh. Em như vậy, không phải cũng mắc bệnh rồi chứ? Ngay cả anh là ai em cũng quên. Anh đùa thôi. Ngược lại tôi rất hy vọng có thể quên anh đi. Tốt nhất là ngay bây giờ, lập tức, ngay và luôn. Anh buông tay ra.

    Anh không buông đấy. Em là bạn gái anh. Anh muốn nắm tay thì nắm tay. Bị người khác nhìn thấy thì làm sao? Nhìn thấy thì nhìn thấy. Không thì, em ăn cơm cùng anh. Được, được. Buông tay, buông tay, buông tay. Anh lại làm gì vậy, bỏ em ra. Cẩn thận nóng.

    Thơm quá. Chúng ta có thể ngồi trên này ăn cơm sao? Đương nhiên là có thể rồi. Nào. Nào, thử món này đi. Món này rất ngon. Chắc là đắt lắm nhỉ. Em vừa ăn 200 nghìn đấy. Bao nhiêu cơ? Đùa em thôi. Tối đa 20 nghìn. Hai mươi nghìn?

    Em giống y Bạch Linh Lung đều thích ăn món này. Đúng rồi. Nếm thử món này. Món này cũng rất ngon. Như vậy sao? Hình như anh cũng từng làm cho Bạch Linh Lung món này. Em có gì bất mãn, muốn hỏi, muốn nói thì cứ nói ra hết đi.

    Em không nói, vậy thì anh tự nói. Không được, không được. Em hỏi anh đáp. Được. Trước đây những cô gái bên cạnh anh có phải đều giống như Bạch Linh Lung không? Chính xác. Trong công việc anh có nhiều tiêu chuẩn như thế,

    Vậy tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh là gì? Tiêu chuẩn bảy sao. Bảy sao? Chính là cấp cao nhất. Tốt nghiệp đại học gì? Có tài nghệ gì? Nhận thức đối với thế giới sâu rộng như thế nào? Anh còn chấm điểm người ta nữa? Nếu như

    Tốt nghiệp trường đại học nằm trong top 50 thế giới, thông thạo hai ngoại ngữ, biết chơi một loại nhạc cụ, thì được chấm bốn sao. Dưới bốn sao, anh cho loại luôn. Biến thái. Đàn ông đều suy nghĩ như vậy. Ngoài tiêu chuẩn này,

    Nếu như tốt nghiệp trường đại học nằm trong top 50 thế giới, biết nấu nướng, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người đâu ra đấy thường sẽ cho thêm điểm nữa. Bạn gái của anh, phải là tiêu chuẩn bảy sao siêu sang trọng. Vậy chính là Bạch Linh Lung rồi? Chính xác.

    Ôi trời ơi. Em còn cứ tưởng anh được nhận nền giáo dục tiên tiến, ai mà ngờ được, tư tưởng chẳng khác gì mấy bà cô xem mắt ngoài công viên. Vậy tiêu chuẩn chọn bạn trai của em thì thế nào? Đoàn Kiếm được chứ? Em… Vậy trong lòng anh

    Em là mấy sao? Em là ngoại lệ. Ngoại lệ? Em là… nhà khách. nhà khách. Trước khi gặp em, anh sẽ từ chối. Anh sẽ nghĩ sao lại có người như thế này chứ? Ngay cả hệ Mặt Trời cũng không biết có mấy hành tinh. Nhưng Bạch Linh Lung thì khác,

    Cô ấy là tiêu chuẩn trong lòng anh.