Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 10] Tôi không xem anh là khách nữa. Tôi liều với anh. Dù đánh cược cả sự nghiệp của mình, tôi cũng phải liều với anh. Làm gì đấy? Làm gì đấy? Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, cô bình tĩnh đi.

    Tôi liều với anh. Vì 50 ngàn đồng mà giết người, không đáng đâu. Đúng, đúng, đúng. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Tôi không bình tĩnh nổi, tôi liều luôn. Cô đừng kích động. Kích động là ma quỷ. Vì gã khốn này, không đáng đâu. Làm sao tôi bình tĩnh nổi? Nhạc Nhiên.

    Tiếng gì vậy? Anh Bành, không phải anh muốn kiện chúng tôi tội phỉ báng sao? Cảnh sát đến rồi đấy. Tạ tổng, Tạ tổng. Chuyện gì? Lưng của anh đỡ chưa? Cô hỏi sớm thật đấy. Đỡ rồi. À, ý của tôi là

    Muốn bảo nhà bếp hầm một ít sườn cho anh để bồi bổ. Hoặc là lẩu xương dê cũng được. Đúng rồi, chắc lẩu xương dê sẽ hợp hơn. Thôi khỏi. Cô vẫn nên nghĩ kĩ xem làm thế nào để nâng cao thành tích của mình đi. Có điều

    Nếu là cô đích thân nấu, tôi có thể xem xét miễn cưỡng chấp nhận. Tôi? Tôi nấu ăn không ngon đâu. Đồ tôi tự nấu đến tôi cũng không ăn. Vốn dĩ có lòng tốt nấu đồ ăn cho anh bồi bổ. Lỡ như anh trúng thực thì biết làm sao.

    Đừng chữa lợn lành thành lợn què chứ. Cô đúng là óc lợn. Tôi không phải óc lợn. Chuyện này không liên quan gì đến óc lợn. Tôi bẩm sinh đã không có khiếu nấu ăn. Nhưng La Phi thì khác, cô ấy giỏi nấu ăn lắm. Còn chuyện gì không?

    Năm mươi nghìn đồng kia, cảm ơn anh. Đợi Giai Giai được điều tra xong tôi sẽ lập tức trả cho anh. Chuyện của Ninh Giai Giai sẽ không qua dễ dàng vậy đâu. Tôi sẽ cân nhắc phải xử lý thế nào. Tạ tổng, anh nhất định phải xử lý thật khoan dung.

    Tạ tổng, anh nhất định phải khoan dung đấy. Giai Giai không như mọi người nghĩ đâu. Cô ấy có nỗi khổ. Nỗi khổ gì? Nhà cô ấy… Tôi không thể tiết lộ quá nhiều. Nhưng mà Tạ tổng, xin anh giơ cao đánh khẽ, cho Giai Giai một con đường sống.

    Tôi thay mặt cô ấy cảm ơn anh trước. Được rồi. Cô ấy cũng là người bị hại. Về chuyện này, tôi sẽ suy nghĩ thêm. Thật sao? Cảm ơn Tạ tổng, cảm ơn Tạ tổng. Cảm ơn Tạ tổng, hôm nay hình tượng của anh

    Tự dưng cao lớn vĩ đại hơn nhiều đó. Thật sự không thể nhìn thẳng vào hào quang của anh. Mắt của tôi, làm sao thế này? Sắp mù mất rồi. Tôi đi trước đây. Tạm biệt Tạ tổng. Chói mù mắt tôi rồi. Tạm biệt.

    Không ngờ anh lại báo cảnh sát chuyện của Bành Dương. Sao tôi lại không báo? Tôi tưởng trong mắt anh danh tiếng của khách sạn là trên hết. Danh tiếng của khách sạn vốn dĩ là trên hết. Tôi không cho phép bất cứ ai uy hiếp tống tiền ZAD.

    Nếu tôi nhân nhượng dàn xếp cho qua chuyện này, lần sau sẽ lại có người bắt chẹt, bày trò dị ứng, hoặc là ác ý bôi nhọ khách sạn, thế chẳng lẽ đều phải chịu thua họ à? Tôi sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

    Đúng là phong cách làm việc của anh. Vừa rồi hai người… Thế này… thế này là gì? Anh nói Nhạc Nhiên sao? Đúng, vừa rồi hai người thế… thế này. Tôi quên nói với anh. Tôi đã tỏ tình với Nhạc Nhiên. Cô ấy đã đồng ý rồi.

    Bây giờ chúng tôi đang hẹn hò. Tôi… ♫Là ai vẫn đứng ở chốn cũ♫ ♫Bi thương ngưng tụ trong không khí♫ ♫Làm bản thân không thở nổi♫ ♫Có lẽ mất đi mọi ký ức♫ ♫Chọn cách lang bạt tứ phương♫ ♫Mới là kết cục tốt nhất♫

    ♫Người nên nói xin lỗi lại đóng kịch câm♫ ♫Con tim vương vấn đang rối bời♫ ♫Đôi tay muốn ôm lấy em nhưng lại chống cự♫ ♫Phải tiếp tục màn biểu diễn vụng về này♫ ♫Trong thế giới của em, tôi không còn quan trọng nữa♫

    ♫Quay lưng cất bước, quên đi mọi tốt đẹp em từng trao♫ Anh thích Nhạc Nhiên đúng không? Đúng thế, đúng là tôi thích Nhạc Nhiên. Anh cũng thành thực đấy chứ. Thích Nhạc Nhiên thì đã sao nào. Tôi lại muốn hỏi anh có phải anh cũng có ý với cô ấy không?

    Phải. Tôi muốn cạnh tranh công bằng với anh. Được lắm. Tôi quên nói với anh. Tôi đã tỏ tình với Nhạc Nhiên. Cô ấy đã đồng ý rồi. Bây giờ chúng tôi đang hẹn hò. Anh xem con cá này, lạnh ngắt khí chất nặng mùi chết chóc

    Rất hợp với khí chất của anh. Đến lúc đó lấy hình mẫu của nó làm tượng cho anh vậy. [Khu vực trữ thức ăn nhẹ] Cô xem miệng con vịt này cứng biết mấy, không có tinh thần, rất phù hợp với khí chất của cô.

    Tôi làm một cái y hệt tặng cô. Cá chết, cá chết. Cứng miệng, cứng miệng. Cá chết, cá chết. Cô đã là bạn gái của người khác rồi, đừng giày vò tôi nữa. Một con nhỏ vừa xấu vừa ngốc, vừa đen vừa lùn, còn không lên nổi đẳng cấp ba sao.

    Có gì mà không quên được chứ? Tức chết đi được. [Đoàng, tiếng súng vang lên.] [Năm con ngựa đua đồng thời xông lên.] [Sau đó thì sao?] [Đầu tiên, con số một dẫn đầu khá xa.] [Số ba và số bốn không phân cao thấp.] [Đột nhiên,] [số năm bị khí độc cản đường.]

    [Số năm bị bắn chết.] [Con dẫn đầu vẫn là số một.] [Mau, mau, mau.] [Chỉ cần lạnh đến mức nhất định,] [nước mắt sẽ bị đông lại trong hốc mắt.] [Chỉ cần em không nhìn thấy nó rơi xuống.] [Tôi trong mắt em]

    [vẫn là Tạ Phạn Vũ đẳng cấp bảy sao hoàn hảo.] [Tạ Phạn Vũ, anh đừng ngủ.] Tôi kể anh nghe một chuyện cười. Nghe xong đảm bảo anh sẽ nhiệt huyết sôi trào. Bác sĩ Mã khoa tâm thần khám cho một bệnh nhân. Sau đó bệnh nhân hỏi bác sĩ Mã

    Tại sao tôi cảm thấy mình cứ mãi là một con gà con. Sau đó bác sĩ Mã trả lời anh ta bắt đầu từ khi nào anh cảm thấy mình là một chú gà con? Sau đó… anh đừng ngủ, anh đừng ngủ. Sau đó, sau đó bệnh nhân ấy nói

    Bắt đầu từ khi tôi là một con gà bé xíu. Có phải rất buồn cười không. Tôi sắp phải đi rồi, cô ấy còn cười vui vẻ đến vậy. Đúng là chị em cây khế. Nhạc Nhiên. Giai Giai. Cô đừng vội thu dọn đồ đạc.

    Biết đâu còn cơ hội xoay chuyển tình hình. Có hay không, trong lòng tôi hiểu rõ. Lần trước Nhạc Nhiên đã lấy kim bài miễn tử cứu tôi rồi. Lần này, không ai cứu nổi đâu. Cảm ơn. Lại để em lấy được danh hiệu Chìa Khóa Vàng. [Anh yêu em.]

    [Chỉ cần em dám cược,] [anh tuyệt đối sẽ không để em thua.] Lời tỏ tình sến sẩm gì thế? Đúng là quá đáng sợ. Nhạc Nhiên, rốt cuộc cô đang làm gì vậy? Không làm gì hết. Giai Giai sắp bị đuổi đến nơi rồi, mà cô còn cười lớn tiếng như vậy.

    Giai Giai sắp bị đuổi rồi? Chuyện gì thế? Cô không đọc tin nhắn trong nhóm chat à? Tôi… tôi chưa đọc. Bây giờ tôi đọc ngay. [Nhóm chat khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD (34)] Thông báo: Ninh Giai Giai bị cám dỗ,]

    [nhận quà của khách dẫn đến bị lừa, tác phong không nghiêm túc, ảnh hưởng xấu đến khách sạn, nay quyết định trừ điểm, sa thải.] Giai Giai, cô đợi một chút đã. Rốt cuộc chuyện là thế nào? Cô sắp bị đuổi à? Không đúng.

    Tạ tổng đã nói trong chuyện của Bành Dương, Giai Giai cũng là một trong những người bị hại nên sẽ xử lý khoan dung. Bây giờ anh ấy có ý gì đây? Sao nói đuổi là đuổi ngay chứ? Không được.

    Tôi phải hỏi anh ấy xem rốt cuộc có chuyện gì. Đừng, đừng, đừng. Đừng đi tìm David cũng đừng đi tìm Tạ Phạn Vũ. Cô ra mặt vì chuyện này mãi cũng không tốt đâu. Công việc là công việc. Với cả

    Tôi đã bị người khác nói là dựa dẫm đàn ông rồi. Cô đừng để người khác nói mát. Không phải tôi vẫn còn kênh video cá nhân trên mạng sao. Dù gì cũng được mấy trăm nghìn người hâm mộ. Nếu thật sự hết cách,

    Tôi làm buôn bán nhỏ gì đó cũng được. Giải tán. Giải tán. ZAD Girls chúng ta đành giải tán vậy. [Em có một chuyện] [muốn xin anh giúp đỡ.] Nhạc Nhiên. David, chuyện của Giai Giai thế nào rồi? Yên tâm đi. Chuyện của Giai Giai anh sẽ xử lý ổn thỏa.

    Cảm ơn anh. Sao vậy? Em… em… em… Chắc em chưa quen lắm. Vậy thế này thì sao? [Cái gì?] [Mới đó mà đã hôn rồi à?] [Vì bạn thân,] [mình đành bán sắc vậy.] [Không đúng.] [Bây giờ anh ấy là bạn trai mình mà.] [Mình thế này không tính là bán sắc nhỉ?]

    [Nhưng sao mình lại…] Con gái đừng nên cau mày. Cau mày thì không đẹp đâu. [Mình còn tưởng là…] [Ôi trời ơi. Mình đang nghĩ gì vậy?] [Sao mình đen tối vậy chứ?] Làm gì đó? Ban ngày ban mặt, nếu không kiềm chế được mình

    Có thể đi thẳng rẽ phải thuê một phòng. Nhân viên nội bộ giảm giá 30%. Tạ tổng, nói chuyện khó nghe quá đấy. Khó nghe chứ không khó nhìn sao? Trong mắt hai người còn có khách sạn không? Hai người là nhân viên đến đây để làm việc,

    Không phải khách hàng đến đây yêu đương hẹn hò. Bây giờ vẫn chưa đến giờ làm việc. Đây chính là Chìa Khóa Vàng mà cô luôn miệng nói sao? Đây chính là thái độ giành Chìa Khóa Vàng của cô sao? Tôi biết rồi.

    Một Chìa Khóa Vàng thật sự đang ở cạnh cô, không cần quan tâm hàng giả nữa. Xin anh nói chuyện tôn trọng người khác một chút. Tôi mặc kệ cô có thái độ gì với Chìa Khóa Vàng. Năm mươi nghìn đồng cô nợ tôi nhất định phải trả,

    Phải trừ trong tiền lương của cô. Tốt nhất là thái độ làm việc của cô phải nghiêm túc đấy. Nếu không… Em nợ tiền anh ta? Chuyện đó… em giúp Giai Giai… Số tiền này tôi trả thay cô ấy.

    Khoản tiền này không chấp nhận trả bằng bất cứ hình thức nào khác, chỉ có thể trừ trong tiền lương của cô. Khi nào chưa trừ xong thì lúc đó không được rời khỏi khách sạn. Anh làm thế là hạn chế tự do cá nhân của tôi.

    Tôi hạn chế tự do cá nhân của cô sao? Tôi cho cô tự do để cô bay đi mà. Muốn yêu đương chứ gì? Yêu thoải mái, không thành vấn đề. Bây giờ đã quá giờ làm việc hai phút rồi. Cho nên yêu đương làm lỡ công việc,

    Trừ 2000 trong tiền lương của hai người. Anh… Anh gì mà anh? Còn không đi làm việc, đợi tiền lương bị trừ sạch đúng không? Vậy là 50 ngàn đồng Nhạc Nhiên mượn giúp Ninh Giai Giai là mượn từ chỗ anh, đúng không? Liên quan gì đến anh?

    Cảm ơn anh đã giúp bạn gái tôi. Số tiền này, tôi trả thay cô ấy. Bạn gái anh? Đừng có tưởng bở. Dù hai người kết hôn thì tiền này cũng là món nợ trước khi cưới, cô ấy phải tự gánh vác. Anh không có tư cách trả thay cô ấy.

    Tôi phải thu lãi số tiền này. Lãi rất cao. [Món ăn này] [chỉ nấu thôi vẫn chưa đủ,] [phải chú ý trình bày,] [phải bày biện thật đẹp] [phải đầy đủ sắc, hương, vị.] Còn việc gì để làm không? Tôi muốn kiếm tiền. Tôi muốn kiếm tiền, còn việc gì làm không?

    Tức chết mất. Tôi không tin tôi làm việc chăm chỉ vẫn không trả nổi. Đang yên đang lành mà Nhạc Nhiên làm gì thế? Mới sáng ra, Nhạc Nhiên lên cơn gì vậy? Nhạc Nhiên, cô làm gì đấy? Con hải sâm này khách đã dặn phải nấu nguyên con.

    Thái vụn rồi thì cô tự ăn đi nhé. Tiền hai con hải sâm trừ trong lương của cô. Cái gì? Ý của anh là giữ Ninh Giai Giai lại? Phải. Điều kiện mọi mặt của cô ấy đều rất thích hợp để làm ở bộ phận lễ tân.

    Có thể nói là người thích hợp nhất trong số thực tập sinh khóa này. Tất nhiên, cô ấy cũng có rất nhiều vấn đề. Nhưng chúng ta có thể chỉ dẫn cô ấy theo hướng đúng đắn.

    Ý nghĩa của việc thực tập chẳng phải là lấy sở trường bù sở đoản sao? Không phải anh đang nhờ tôi giúp thay bạn gái anh chứ? Nếu là vậy thì xin lỗi nhé. Thứ mà tôi không hiểu nhất là nhờ vả. E là không giúp được anh. Anh có ý gì?

    Ý anh là Nhạc Nhiên là bạn gái tôi nên anh mới không đồng ý, đúng không? Phải. Vốn dĩ chuyện này còn có cơ hội xoay chuyển. Nhưng vì là anh cầu xin, vậy thì trực tiếp sa thải đi. Hay là lát nữa tôi lại đến.

    Đứng lại, có gì thì nói đi. Là thế này, Tô tổng của EVO và vợ ông ấy muốn đến khách sạn chúng ta kỷ niệm ngày cưới. Vợ ông ấy muốn nhân tiện đến khảo sát khách sạn chúng ta có thích hợp mở triển lãm tranh không.

    Vậy nên tôi muốn xin ý kiến hai vị phó tổng giám đốc xem nên tiếp đãi như thế nào. Là Tô tổng của EVO và bà Tiền của phòng tranh Ngâm Mạc sao? Phải. Chúng ta luôn muốn cùng EVO hợp tác ở thị trường nước ngoài.

    Giờ thì họ chủ động tìm đến. Nghe bộ phận kinh doanh nói khách này do Ninh Giai Giai tìm được. Lẽ nào David không biết chuyện này sao? Vậy trợ lý Mia thấy hai vị khách này quan trọng không? Tôi… tôi cảm thấy khá là quan trọng.

    Vậy có phải nên tính công cho Ninh Giai Giai không? Tính hay không tính nên để hai vị phó tổng giám đốc quyết định. Tôi đi làm việc trước. Nếu cô không bày tỏ thái độ thì tôi sẽ trực tiếp sa thải Ninh Giai Giai. Vậy vẫn nên tính công đi.

    Tôi cảm thấy cô ấy rất thích hợp làm lễ tân. Được. Vậy thì tôi nể mặt trợ lý Mia. Ninh Giai Giai có thể ở lại. Cảm ơn Tạ tổng, tôi đi làm việc đây. Anh cố tình chứ gì? Nhìn ra rồi à? Tôi vô tình thôi. Cảm ơn bố.

    Bố yên tâm đi. Con nhất định sẽ thu xếp phòng đẹp nhất cho bố mẹ. Nhất định sẽ khiến mẹ vui vẻ, để bố mẹ có một lễ kỷ niệm ngày cưới vừa lãng mạn lại khó quên. Lục Hạo, anh ấy ở đây. Bố muốn nói chuyện với anh ấy không? Vâng.

    Vậy đợi bố mẹ đến khách sạn rồi nói nhé. Vâng ạ. Tạm biệt bố. Anh yêu. Bố mẹ em chào hỏi anh. Còn nói muốn cùng hai chúng ta dùng bữa. Đến lúc đó, anh đừng khách sáo gì cả, nhất định phải gọi món đắt nhất, ngon nhất, biết không? Được.

    Cái cô Ninh Giai Giai này cũng thật là. Em giúp cô ấy việc lớn như vậy, cô ấy cũng không cảm ơn em. Chỉ gửi một tin nhắn cũng được mà. San San à, em đấy, phải độ lượng một chút. Làm việc tốt thì không cần báo đáp. Vả lại

    Con người Ninh Giai Giai vốn là vậy. Nhìn bề ngoài có vẻ khá cởi mở. Trên thực tế lòng tự trọng cao hơn bất cứ ai. Lòng tự trọng gì chứ? Cả ngày cô ấy giả vờ làm con nhà giàu. Ai mà chẳng biết hoàn cảnh nhà cô ấy như thế nào.

    Thật ra em cảm thấy con người đôi khi cũng khá thú vị. Người đó càng thiếu thứ gì thì càng muốn khoe khoang cái đấy. Có lúc, em thấy với người nghèo mà nói, lòng tự trọng chẳng là gì cả. Tự trọng quá lố sẽ thành tự ti.

    Anh nói xem, có đúng không? Anh có nghe em nói chuyện không? Lục Hạo, anh thấy có đúng không? Làm sao vậy? Phòng của em, anh đã dọn dẹp xong rồi. Anh đi dọn phòng của anh đây. Nhanh quá vậy. Anh đợi em với. Lục Hạo. Làm gì đấy? Không làm gì hết.

    Không làm gì là làm gì? Không làm gì tức là không làm gì. Đúng rồi. Tôi… Cô muốn nói gì? Tôi nói cô này, nếu muốn cảm ơn thì cô không cần nói nữa đâu. Lần này bố mẹ tôi đến chủ yếu là muốn thăm tôi.

    Tiện đường đến gặp Lục Hạo luôn. Tôi không định cảm ơn cô. Tôi muốn nói tối nay tôi nhất định sẽ mang bản lĩnh sở trường của tôi chăm sóc hai khách VIP này thật tốt. Thôi đi, cô sến quá. Ông Tô, bà Tiền, mời đi bên này.

    Anh à, anh nhìn chỗ này đi. Bên này. Điều kiện cũng được đấy. Phải. Em thấy chúng ta nên ở thêm vài ngày. Ông Tô, bà Tiền, tôi là quản gia cá nhân của ông bà, Ninh Giai Giai. Cô chính là Giai Giai? Vâng.

    Chúng tôi thường nghe con gái nhắc đến cô. Bạn của con gái chúng ta xinh đẹp y hệt con gái chúng ta. Anh đang khen ai vậy? San San. Con gái. Hiện tại Tô San đang làm việc, không tiện chào hỏi ông bà. Đợi cô ấy tan ca

    Sẽ thu xếp thời gian riêng dành cho ông bà. Tôi hiểu, tôi hiểu. Thanh niên mà, công việc vẫn đặt lên hàng đầu. Nào, mời đi lối này. – Được. – Được. Đi. [Bảy giờ đúng anh đón em dưới lầu.] [Tối nay phải mặc trang phục lịch sự nhé.]

    Đang định hẹn hò với ai thế này? Đâu có. Tôi chỉ muốn xuống dưới nhà mua đồ ăn, khoai lang. Mua khoai lang? Không muốn nói thì thôi không ép cô. Ôi trời ơi. Cả người cô đều đang tỏa sáng lấp lánh đấy. Vậy sao?

    Hay là cô cũng trang điểm giúp tôi đi. Nhưng hôm nay tôi cũng hơi vội. Hãy cứu giúp đứa bé đáng thương này đi. Được, cô đợi một chút. Hay là cô thử cái váy này đi. Siêu hợp với cô đấy. Nếu không chê thì cứ mặc váy của tôi.

    Không chê, không chê, không chê. Ôi trời ơi, đẹp thật đấy. Còn cái này nữa, vũ khí tất thắng đây. Cho cô đấy. Cố gắng bổ sung nước, xinh đẹp hơn nhé. Cảm ơn tiểu tiên nữ. Có hai thứ này là giúp đỡ lớn nhất rồi.

    Tối nay biệt thự trên núi được đặt trước rồi. Hơn nữa là bao trọn. Không thể nào. Chi phí biệt thự trên núi đắt như vậy. Ai mà xa xỉ vậy? Hệ thống báo là… là giám đốc David. Giám đốc David? Một, hai, ba. Đừng cử động. Một, hai, ba.

    Là giám đốc David. Giám đốc David, tối nay anh đẹp trai quá, khí chất quá đi! Chú ý thái độ. Đẹp trai quá! Giám đốc David. Hôm nay anh đúng là đẹp vô biên, đẹp kinh khủng luôn. Khen ngợi cũng cần chú ý chừng mực. Trước mặt khách hàng,

    Không được dùng những từ ngữ phô trương như vậy. Là đệ nhất mỹ nam của khách sạn, có dùng từ gì cũng không quá trớn. Lúc nãy cô nói trong bộ đàm là tìm tôi có việc. Việc gì vậy? Giám đốc David, là thế này.

    Chuyện tối nay, Tô tổng và bà Tiền đến đây anh có biết không? Biết. Họ thích biệt thự trên núi, muốn thuê hai ngày. Khách đang ở đâu? Tôi thu xếp cho họ đợi ở quán cà phê. Giám đốc David, anh xem chuyện này nên xử lý thế nào? Ưu tiên khách hàng.

    Nếu khách hàng cần, tôi có thể nhường. Vậy thì mời anh nhường chỗ. Là người giữ danh hiệu Chìa Khóa Vàng của khách sạn mà không có ý tứ chút nào sao? Tạ tổng, giám đốc David đã… Tôi đã trả tiền theo giá thị trường hôm nay. Đáng lý

    Tôi cũng là khách của khách sạn. Nếu khách sạn cần tôi nhường biệt thự trên núi có thể thỏa thuận với tôi. Được. Vậy bây giờ tôi thay mặt khách sạn, thỏa thuận với anh. Tôi không đồng ý. Anh là phó tổng giám đốc của khách sạn,

    Lẽ nào anh muốn giành nhà hàng với khách VIP sao? Hiện tại đang là giờ tan ca. Tôi cũng là khách của khách sạn. Khách sạn có nhiều nhà hàng như vậy, anh có thể đổi chỗ khác không? Tôi muốn cho cô ấy thứ tốt nhất. Cô ấy…

    Anh đang mượn việc công làm việc riêng. Chiêu này tôi học được từ anh đấy. Tôi hỏi anh một lần nữa, anh nhường hay không nhường? Vốn dĩ tôi định nhường. Nhưng bây giờ anh đến xin nhường vậy thì tôi không nhường nữa. Ngẩn người làm gì? Đi theo tôi.

    [Em lên đường rồi.] [Anh làm việc xong báo cho em một tiếng,] [mình cùng đi gặp bố mẹ em.] Lục Hạo, sao cậu vẫn chưa tan ca? Tối nay để tôi dọn mấy thứ này là được. Cô mau tan ca đi. Nhưng hôm nay tôi làm ca đêm. Tôi vừa mới đến.

    Đừng làm nữa, làm ca đêm không tốt cho sức khỏe. Để tôi làm cho. Đi đi, đi đi, mau đi đi. Sao vậy? Tô tổng, xin lỗi. Biệt thự trên núi mà Ninh Giai Giai vừa đồng ý với ông đã được đặt trước rồi.

    Ninh Giai Giai vẫn đang trong kỳ thực tập, chưa thành thạo các quy trình đã tùy tiện đồng ý với ông. Tôi thay mặt cô ấy chân thành xin lỗi ông bà. Không có gì to tát đâu. Tôi và mẹ con bé chủ yếu là đến thăm con gái chúng tôi.

    Hai người không cần xin lỗi. Phải không? Phải đấy, tuy hơi thất vọng nhưng lần sau chúng tôi sẽ còn đến. Bà yên tâm, tuy biệt thự trên núi đã có người đặt nhưng chúng tôi đã chuẩn bị biệt thự lộng lẫy nhất cho ông bà.

    Được biết hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của ông bà, chúng tôi đã chuẩn bị một vài tiết mục đặc biệt. Tạ tổng, cậu có lòng quá. Tiết mục gì vậy? Lát nữa bà sẽ biết ngay. Mời ông bà đi lối này. Mời. – Được. – Được. Đi xem thử.

    Tôi dẫn mọi người đi. Nào. Mời đi lối này. Lối này. Được. Mọi người chuẩn bị tiết mục gì vậy? Nếu người đó chưa hiểu sự đời thì dẫn người đó đi xem thế gian phồn hoa. Nếu người đó đã trải qua những cuộc bể dâu

    Thì đưa người đó đi vòng xoay ngựa gỗ. Với phụ nữ thành đạt như mẹ cô, chiêu này hiệu nghiệm nhất. Cảnh đẹp quá đi mất. Huyền ảo quá. Nào, ngồi xuống trước. Cảm ơn. Xin hỏi hai vị có gọi món ngay không?

    Cứ làm theo những gì tôi đặt trước là được. Cảm ơn. Không ngờ anh còn biết nói tiếng Pháp. Một chút thôi. Nhiều dụng cụ ăn thế này, lẽ nào chúng ta sắp ăn đại tiệc mười ba món kiểu Pháp trong truyền thuyết sao? Thích không? Trước kia lúc đi học

    Em có nghe giáo viên chúng em giảng. Mười ba món này phải tuân thủ nghiêm ngặt trình tự và cách ăn. Em luôn nghĩ là dùng để ra vẻ. Không ngờ hôm nay em cũng dùng đến. Em không có ý nói anh ra vẻ đâu. Em…

    Hôm nay không phải chỉ có hai chúng ta chứ? Hai chúng ta hẹn hò tất nhiên chỉ có hai chúng ta rồi. Anh không vì em mà lén đi cửa sau đấy chứ? Anh đã thanh toán rồi. Cảm ơn. Cảm ơn. Món khai vị này là linh chi

    Trải qua nhiều công đoạn nấu nướng. Linh chi? Có vẻ rất đắt. Linh chi tươi mọc hoang. Anh thấy em gầy thế này, bình thường lại làm việc mệt mỏi như vậy, nên bồi bổ cho em. Mau ăn đi. [Rốt cuộc nên dùng cái thìa nào đây?] Món này trông đẹp quá.

    Em không nỡ ăn. Em chụp bức ảnh cái đã. Dùng bữa xong chúng ta cùng chụp ảnh nhé? Được, được. Anh ăn trước đi, anh ăn trước đi. Ông xã, anh nhìn chỗ này. Thích quá. Nhìn anh kìa. Lâu rồi không thấy anh vui vẻ như vậy. Phải, phải. Nào. Cẩn thận đấy.

    Em xem. Ông Tô, bà Tiền. Món này chuẩn bị riêng cho ông bà. Ông bà chơi vui nhé. Cảm ơn cậu, Tạ tổng. Cậu thật có lòng. Hay là tôi giúp ông bà chụp ảnh nhé? Được đấy, được đấy. Nào. Ông xã, nào, nào, nào. Nào, nào. Nào, nhìn bên này. Được rồi.

    Em mau ăn đi. Anh ăn trước đi. Vậy chúng ta cùng ăn. Anh ăn trước đi. Thôi được, vậy anh ăn trước. [Thì ra là dùng thìa này.] Ngon quá. [Cố lên, vẫn còn 12 món.] Anh cẩn thận thôi. Từ từ. Đâm trúng em rồi. Mau, mau, mau, xoay đầu xe. Cảm ơn.

    Mười ba rồi. Cảm ơn. Đây là món cuối rồi nhỉ? Em thích không? Thích, thích. Còn cần gọi món gì khác không? Không cần đâu, không cần đâu. Em thật sự no lắm rồi. Em thích thì tốt. Không vui sao? Đâu có, em rất vui. Làm sao vậy?

    Có… có người, không hay lắm đâu. Chúng ta về thôi. Không còn sớm nữa. Ngày mai em còn phải đi làm. Bây giờ mới 9 giờ. Em quen ngủ mỗi ngày mười mấy tiếng. Anh muốn cho em một bất ngờ nhỏ. Sau khi xong em hẵng về được không? Còn nữa à?

    Bất ngờ gì vậy? Nghe nói tiết mục này được các cặp người yêu thích nhất trong khách sạn. Anh muốn cùng trải nghiệm với em. Không, không, không. Lần trước em vừa rớt xuống bể bơi vô cực suýt nữa chết đuối, anh quên rồi sao? Không được đâu, em sợ nước.

    Không được, không được, không được. Không được, không cần đâu, cảm ơn. Cảm ơn. Xin lỗi, anh quên mất. Không sao, chúng ta về đi. Xem ra cuộc hẹn hoàn hảo này bị anh làm hỏng mất rồi. Đâu có, em thấy rất tốt. Nhưng em không thích. Em… không phải em không thích.

    Chỉ là em thấy nó quá tốt, trên mức bình thường, em… Em không hưởng thụ nổi. Có phải anh làm chưa tốt chỗ nào đó không? Em thích như thế nào? Không có, anh đã làm tốt lắm rồi. Chỉ là, áp dụng với em thì không xứng cho lắm.

    Em chỉ là một… Em chỉ là một cô gái ngồi xe buýt ăn tôm hùm đất cay. Anh dùng những thứ này cho em đúng là phí của trời. Anh không thấy vậy. Anh thấy em xứng đáng. Anh nói đi, tối nay có phải anh tốn mấy chục ngàn không?

    Tốn nhiều tiền như vậy. Em nghĩ anh không trả nổi sao? Em không có ý đó. Giờ anh vẫn còn nợ tiền giống như em, anh làm lớn như vậy thì chắc chắn em không yên lòng nổi. Anh biết ngay lại là anh ta. Lại là Tạ Phạn Vũ. Em đâu có nhắc.

    Em đâu có nhắc, là anh nói đấy. Anh không phải con nhà giàu gì cả. Anh làm mọi việc không thể muốn gì làm nấy như anh ta. Nhưng anh chỉ muốn cho em biết anh cũng có thể chăm sóc em thật tốt. Em… em biết anh rất tốt.

    Nhưng em không cần được anh chăm sóc đặc biệt. Thật ra chúng ta có thể giản dị một chút giản dị một chút, anh… anh hiểu không? Vậy nếu là Tạ Phạn Vũ thì sao? Anh ta làm những điều này, em có vui không?

    Lần này em không nhắc đến anh ấy nhé. Là anh nói trước đấy. Vậy nếu em không thích thì chúng ta về thôi. Xin lỗi, hôm nay đã làm em ấm ức. David. Thật ra anh làm những điều này, em rất cảm động. Đã vô cùng vô cùng hoàn hảo rồi.

    Hôm nay Chìa Khóa Vàng thất bại rồi. Lần sau đến chỗ em thích nhé. Được, lần sau em khao anh. Được. Rượu đến đây. Ai trước đây? Tôi trước, ba con năm. Ba con năm. Bốn con sáu. Thêm một con. [Lục Hạo, anh ở đâu đấy?] [Giờ bọn em đang ở quán bar.]

    [Anh có đến không?] Bốn con sáu. Thắng rồi. Anh thắng rồi. Tôi thắng rồi. Cảm ơn. Cảm ơn nhé. Mọi người uống thoải mái nhé. Cảm ơn nhé. Nào. Ngon thật đấy. Khá ngon đấy. Trời ơi. Sao vậy? Cô mau nhìn này, cô mau nhìn này.

    Hai người họ hẹn hò từ lúc nào vậy? David. Tại sao anh lại đăng lên trang cá nhân? Công khai quan hệ giữa chúng ta, anh nghĩ như vậy có thể làm em có cảm giác an toàn hơn. Em đâu thiếu cảm giác an toàn. Xem ra lần này

    Anh lại hiểu lầm ý của em rồi. Nếu làm như vậy khiến em không vui thì anh xin lỗi em. Không phải em không vui. Chỉ là em cảm thấy hơi kỳ cục. Nhạc Nhiên, anh… Với địa vị của David ở khách sạn,

    Anh ấy sẵn lòng công khai quan hệ của hai người chứng tỏ anh ấy rất quan tâm cô. Rốt cuộc cô đang để ý chuyện gì? Không phải trước giờ cô vẫn thích anh ấy sao? Tôi không biết. Tôi cảm thấy tôi ở bên anh ấy, tôi giống như

    Một vị khách cô biết không? Còn là kiểu khách cực VIP. Còn anh ấy giống như một Chìa Khóa Vàng làm tròn chức trách, nghĩ đủ mọi cách để dỗ tôi vui vẻ. Nhưng tôi lại không vui nổi. Anh ấy không biết tôi đang nghĩ gì.

    Tôi cũng không biết rốt cuộc anh ấy đang nghĩ gì. Tôi bực bội quá. Có phải tôi tham lam quá không? Nhạc Nhiên. Thật ra tôi rất ngưỡng mộ cô. Tôi có gì đáng ngưỡng mộ đâu? Chắc cô không biết được công nhận trong một mối quan hệ yêu đương

    Là chuyện hạnh phúc thế nào đâu. Cô và Thi Triển cãi nhau à? Cô và anh ấy hợp như vậy, tại sao anh ấy lại cãi nhau với cô? Không phải cãi nhau. Có phải anh ấy lại quên mất cô không? Dạo này hình như anh ấy không nhớ rõ tôi lắm.

    Tôi cảm thấy thật ra mắc bệnh này cũng khá tốt. Cô nghĩ xem, tối ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ quên hết mọi phiền não của ngày hôm trước. La Phi, cô yên tâm. Anh ấy sẽ khỏi bệnh thôi. Đến lúc đó, thời kỳ yêu đương của hai người

    Sẽ là 24 tiếng, 48 tiếng, 72 tiếng. Hai người nhất định sẽ bền lâu. – Nào, nào, nào. – Nào, nào, nào. Thêm một ly nữa. Bố, bố ngồi xuống uống thêm chút nữa. Ngon quá! – Nào, nào, nào. – Tô San, cùng uống nào. Tình yêu chó má, cút đi!

    Tối nay mọi người quẩy lên cho tôi! Uống rượu! Cậu ấy làm sao vậy? Không biết. Uống rượu. Mau uống rượu. Tạ tổng, anh làm sao vậy? Có phải bị thứ gì kích thích không? Tạ tổng, cậu cẩn thận một chút. Anh chuốc thuốc Tạ tổng à?

    Cô mới chuốc thuốc cậu ấy thì có. Tôi là trai thẳng. Bố, bố mau giữ mẹ lại. Mẹ con lâu rồi không vui như vậy. Bố có thể nghỉ ngơi rồi. Làm gì vậy chứ? Phải đấy. Mẹ, mẹ mau xuống đi. Không sao. Tạ tổng. Uống rượu.

    – Tạ tổng. – Quẩy lên nào. Tối nay nhất định phải quẩy lên. Cậu không được uống nữa. Mẹ uống ít thôi. Cậu, cậu, cậu… cẩn thận đấy, Tạ tổng. Cô thấy cháu cũng được đấy. Cô bấm đốt tay tính hôm nay chắc chắn là cháu thất tình.

    Mẹ, mẹ nói lung tung gì đấy? Thất tình rồi. Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi. Thanh niên ấy mà, đừng nên treo cổ trên một cái cây. Cậu xem Tô San nhà chúng tôi tốt biết mấy. Xinh đẹp thế này. Hai đứa rất xứng đôi đấy. Mẹ, con có bạn trai rồi.

    Uống rượu. Uống rượu. Không uống là tôi đuổi việc hai người. Cậu ta có ngon thì đến đây. Uống, uống, uống. Mẹ, mẹ đừng uống nữa. – Nào, nào, nào. – Tôi uống, tôi uống. Bố, bố khuyên mẹ đi. Bố cũng thấy Tiểu Tạ được đấy. Phải đấy. Bố thích cậu ấy.

    Bố, đây là Tạ tổng. Mẹ cũng thích. Nào, Tạ tổng, cười một cái. Mẹ, mẹ mau xuống. Tôi nói cậu nghe, thất tình là chuyện nhỏ, không có gì to tát. Nào, cười. Đại Hải, anh mau đi lấy rượu. Tôi muốn loại mạnh nhất. Mau đi lấy rượu.