Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 21 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 21] Giai Giai, phát hiện quan trọng. Nhiều vậy. Ông Lý này toàn gọi những thứ đắt tiền. Cô xem nào là huân hương của Pháp, tinh dầu của Ý. Những thứ này đều là chuẩn bị cho khách VVIP.
Ông ta chẳng thèm chớp mắt đặt hết luôn. Tình hình bên tôi cũng chẳng hơn là bao. Mới bữa sáng đã mở một chai sâm banh lâu năm. Cô xem. Nhạc Nhiên đâu? Nhạc Nhiên, tôi không biết. Không thì tôi gọi cho cô ấy nhé. Thôi khỏi đi.
Tôi nói này, Tạ tổng cứ tìm Nhạc Nhiên có phải có chuyện gì rồi không? Kỳ lạ ghê. Hôm qua Tạ tổng tỏ tình với Nhạc Nhiên bên hồ nước nóng rồi. Thật không vậy. Trong ngày mai cô phải rời khỏi Tạ Phạn Vũ, rời khỏi khách sạn này,
Đừng để anh ấy tìm thấy cô, tôi sẽ cho khách sạn này một con đường sống. Mỗi người chúng tôi đều coi khách sạn này như nhà của mình vậy. Sao cô lại có thể vì lợi ích bản thân mà ra tay ác độc như thế với khách sạn?
Tôi là một người làm ăn, đây cũng không phải lần đầu tiên tôi làm chuyện như này. Dù sao tôi cũng chẳng thiếu thứ gì, chỉ thiếu một Tạ Phạn Vũ thôi, còn người khác sẽ mất đi cái gì tôi không quản nổi. Nếu tôi không đồng ý thì sao.
Cô muốn có Tạ Phạn Vũ. Được thôi. Vậy tôi sẽ rút hết tất cả tiền đầu tư về. Không nhiều, 200 triệu thôi. Khách sạn sẽ phải đóng cửa trong một tuần. Tất cả mọi người, ai đến từ đâu thì về lại đó. Tạ Phạn Vũ và bố của anh ấy
Sẽ nợ một khoản tiền lớn đến mức không trả nổi. Tất cả mọi người cũng sẽ hận anh ấy. Nếu cô thật sự cho rằng mình có năng lực có thể dẹp yên chuyện này. Vậy thì Tạ Phạn Vũ, tôi nhường cho cô. Cho dù tôi làm theo lời cô nói
Tạ Phạn Vũ cũng sẽ không quay về với cô. Thứ mà tôi không có được, ai cũng đừng mong có được. [Tạ tổng tìm cô đấy,] [mau quay về show ân ái cho chúng tôi ghen tị đi.] [Cô không xảy ra chuyện gì đấy chứ?]
[Ở đây có một người đang ngồi hóng hai người đấy.] Nhạc Nhiên. Mày hy sinh bản thân mình là vì những người yêu khách sạn này. Sử sách sẽ ghi công mày. [Ký túc xá nhân viên] [Ký túc xá] Đi vào xem xem. Nhạc Nhiên. Cô lại bị sa thải rồi à?
Nhạc Nhiên. Cũng không ở ký túc xá. Tạ tổng, đây là bàn của Nhạc Nhiên. Sao chẳng còn gì nữa rồi. [Đơn xin từ chức] Tạ tổng. Nhanh lên. Đi thôi. Tạm biệt mọi người nhé. Sao lại không nghe máy chứ. Tôi thấy hay là đừng tìm nữa.
Cô ấy không từ mà biệt, nhất định là vì không muốn chúng ta tìm được. Vậy nên cô ấy không về nhà, cũng không liên lạc với bất cứ ai mà chúng ta quen cả. Thỏi son của tôi và một chiếc tất của Tô San đều mất rồi.
Trợ lý Mia, cô nghĩ Nhạc Nhiên có phải vì chuyện này mới sợ tội bỏ trốn không? Mọi người có cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ không? Sao Nhạc Nhiên phải bỏ đi chứ? Lúc trước đánh vỡ đầu cô ấy cũng nhất quyết phải ở lại.
Giờ sao tự dưng lại đi rồi? Tôi nghĩ nếu không có lý do đặc biệt, cô ấy nhất định sẽ không từ chức đâu. Anh đừng đi vòng quanh nữa. Vậy chắc chắn là cô ấy bị tổn thương rồi. Nhưng mà Tạ tổng cũng xin lỗi và làm lành rồi mà.
Đúng không, tên cặn bã? Vậy chỉ còn một khả năng thôi. Lúc trước Nhạc Nhiên có nói với tôi, bạn trai của bạn cô ấy tòm tem với bạn gái cũ. Tôi biết ngay, chuyện này nhất định không phải của bạn cô ấy. Tạ tổng. Bạn gái cũ của bạn trai.
Sao mà em biết được cô ấy ở đâu. Cô đã làm gì tốt nhất nên nói với tôi luôn đi. Đừng để tôi tự phát hiện ra. Không thì cô không còn cơ hội nào đâu. Phạn Vũ. Có phải anh bị cô ta bỏ bùa mê thuốc lú rồi không?
Rõ ràng cô ta muốn để anh hiểu lầm em. Anh còn không nhìn ra sao? Ai cũng biết hai người làm lành rồi. Em đã tủi thân lắm rồi. Cô ta còn thấy chưa đủ sao? Cô ấy không phải người như vậy, tôi nhất định sẽ tìm thấy cô ấy.
Đồng chí cảnh sát, xin anh nhất định phải tìm thấy cô ấy. Được, tôi biết rồi. Cảm ơn anh. – Sao rồi? – Sao rồi? Tạ tổng, anh đừng lo lắng quá. Nếu đã báo cảnh sát có lẽ sẽ tìm thấy nhanh thôi.
Tạ tổng bị giày vò đến mức này rồi. Nhạc Nhiên mới mất tích bao lâu chứ. Cũng mới được nửa ngày. Tạ tổng đúng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa. Đúng rồi, tôi phải mau về phòng đợi Nhạc Nhiên. Mọi người cứ nói tiếp đi.
Cô Bạch Linh Lung này, tôi chưa xong với cô ta đâu. Kia có phải là ông Lý không? Sao mà tinh thần phơi phới vậy. Giai Giai, cô thật lợi hại, cô còn biết phơi phới. Im đi, tên dốt văn này. Có phải quá phơi phới không?
Sao cứ lén lén lút lút vậy. Không thể để ông ta chạy mất. Anh đi báo với bảo vệ để bọn họ canh cổng lớn. Có gì cũng đừng làm to chuyện, đợi tôi quay lại xử lý. Đến lúc thể hiện rồi. Nơi này được đấy. Đợi một chút, ông Lý.
Cô là ai thế? Tôi là lễ tân của khách sạn. Ông Lý, xin hỏi ông ở đây có việc gì không? Tôi ở đây… Tôi tìm một nơi rộng rãi thoáng mát. Tôi muốn quan sát thiên văn. Thiên văn? Đêm nay có mưa sao băng, cô không biết sao? Mưa sao băng?
Anh là người yêu thích thiên văn sao? Tôi nói cho cô biết trận mưa sao băng đêm nay… Các người sợ tôi quỵt tiền chạy trốn? – Không phải đâu – Các người… Các người theo dõi tôi à? Không phải đâu ông Lý.
Hay là tôi cùng ông ngắm mưa sao băng nhé. Tôi hỏi cô, có phải ở khách sạn của các người thì lúc nào cũng phải báo cáo đi đâu làm gì không? Lòng tin cơ bản nhất giữa người với người ở đâu hả? Xin lỗi ông Lý. Cô nhìn đi,
Tôi nói cho cô biết. Giờ các người giám sát mọi hành động của tôi các người khiến tôi rất bực bội và bất an. Thực sự rất xin lỗi, thưa ông Lý. Tôi phải khiếu nại cô. Tôi phải khiếu nại các người. Thật sự rất xin lỗi ông Lý. Ông Lý.
Tôi đã đáp ứng yêu cầu của ông hết mức có thể. Chai rượu sáng hôm nay cũng do chính tay tôi mở cho ông. Ông quên rồi sao? Ông Lý, mưa sao băng sắp đến rồi. Ông xem, mưa sao băng đẹp chưa kìa. Ở đâu? Kia là gì thế?
Tôi nhặt được một ngôi sao băng. Ông Lý, ông thích thì giữ lại làm kỷ niệm đi. Cẩn thận bỏng, nhân lúc đang nóng. Cũng khá là nóng đấy. Nói cho các người biết. Lần này tôi chắc chắn sẽ khiếu nại. Ông Lý. [ZAD – Ninh Giai Giai] Nhất là cô,
Ninh Giai Giai. Ông Lý. Chuyện này cứ để tôi xử lý. Ông Lý, ông đợi tôi đã. Vừa rồi tôi diễn thế nào hả? Có giống Lưu Đức Hoa không? Tạm được thôi. ♫Có thể đừng như vậy không♫ ♫Đứng chần chừ dưới ánh trăng♫ Nếu muốn ở lại,
Cô phải cắt đứt hết mọi tạp niệm hồng trần, [Tĩnh tâm tu chí] chuyên tâm tu hành. Sư phụ, tôi đến nơi này là muốn tìm một nơi thanh tịnh nhất định sẽ nghiêm túc tuân theo lời dạy, không còn chút tạp niệm nào. Trẻ nhỏ dễ dạy. Cảm ơn sư phụ.
Khách khiếu nại cô, còn muốn khiếu nại khách sạn. Ông Lý lần đầu ở khách sạn chúng ta, chi tiêu của ông ấy đã vượt quá mức tiêu chuẩn, hơn nữa hành vi của ông ta rất khả nghi. Tôi lo ông ta sẽ quỵt tiền.
Chỉ vì đây là lần đầu khách ở khách sạn tiêu một số tiền mà cô cho rằng vượt quá tiêu chuẩn nên cô nghi ngờ khách sao? Cô dựa vào đâu, cô có tư cách gì? Người ta chi tiêu thế nào, vi phạm điều nào ư? Còn những nghi ngờ đó,
Cô có chứng cứ xác thực nào không? Chỉ vì hành động tự ý của cô đã khiến cho khách cảm thấy không thoải mái. Kiến thức quản lý khách sạn của cô học ở đâu vậy? Đây là vị khách đã quỵt tiền ở khách sạn Mạn Dung Trang.
Vị khách quỵt tiền ở khách sạn Lệ Tinh hai tháng trước cũng là người này. Cô có thấy giống ông Lý không? – Tạ tổng. – Tạ tổng. Tạ tổng. Đây chính là nhân viên giỏi của anh đấy. Cãi cấp trên, còn nghi ngờ khách hàng. Tôi đã nghe nói rồi.
Từ góc độ khách quan mà nói, đúng là cô ấy đã vì bảo vệ lợi ích cho khách sạn mới đưa ra một vài biện pháp không thỏa đáng. Hơn nữa gần đây đang diễn ra lễ hội suối nước nóng, đang là lúc cần người,
Tôi có thể cho cô ấy thêm một cơ hội. Không được. Khách hàng đã đưa ra khiếu nại nghiêm khắc nhất, Ninh Giai Giai bắt buộc phải rời đi. Đi? Bạch Linh Lung, cô tưởng đuổi được Nhạc Nhiên đi thì mình sẽ là bà chủ à. Tất cả quyết định của tôi
Đều dựa trên quy định của khách sạn, không có nửa điều bất công. Tạ tổng, đây là khách sạn, không phải là nơi anh giải quyết việc gia đình. Tôi có thể đi, nhưng Nhạc Nhiên bị đuổi đi rất oan uổng. Cô Bạch,
Cô đúng là tổng giám đốc danh dự của khách sạn, nhưng tất cả nghiệp vụ của khách sạn vẫn do tôi phụ trách. Ý của anh là, anh sẽ vì người này mà làm trái quy định? Anh chính là người xem trọng quy định nhất. Tôi muốn phá bỏ quy định đấy,
Đến điều kiện thấp nhất còn không giữ được còn cần quy định làm gì? Đã tìm thấy Nhạc Nhiên rồi. Giai Giai. – Cuối cùng đã tìm thấy rồi. – Quá tốt rồi. – Đi. – Cô ấy ôm tôi đấy. Tôi kết hôn nhất định cậu phải tới nhé.
Cô đừng có tới. [Tạ] ♫Dòng người bên ngoài cửa sổ đi lại không ngừng♫ ♫Có những cuộc gặp gỡ nói ra thật dịu dàng♫ [Tĩnh tâm tu chí] ♫Chẳng chạm vào được nhưng lại quá đối ngọt ngào♫ ♫Vô tình ngoảnh lại hóa ra duyên số đã định♫
♫Cô gái cứng đầu mang sự học hằn ấm áp nhất♫ ♫Yêu bầu trời xanh sau những ngày u ám♫ ♫Lấy hết dũng khí nỗ lực luyện tập cất cánh♫ ♫Không nghi ngờ chính mình, không còn chần chừ do dự♫ ♫Chúng ta giống như một đôi thiên địch♫ Nội tâm bình tĩnh.
♫Chưa bao giờ cách xa nhau♫ Nội tâm bình tĩnh. ♫Mọi vấn đề khó đều có thể tạm bỏ♫ Nội tâm bình tĩnh. Nội tâm bình tĩnh. ♫Để mọi thứ đều quy về không♫ Nội tâm bình tĩnh. ♫Gặp gỡ, bắt đầu♫ ♫Cùng anh♫ Nội tâm bình tĩnh.
♫Với nguồn năng lượng bùng nổ đến ngọt ngào♫ ♫Giải phóng, bắt đầu♫ ♫Tự do, tiến bước♫ ♫Muốn làm hãy làm, mặt đất là vững chắc nhất♫ Nhanh đi xem đi. Vâng, sư phụ. Nhạc Nhiên, cuối cùng anh đã tìm thấy em rồi. Nhạc Nhiên. [Tĩnh tâm tu chí]
Em biết anh đã vất vả thế nào để tìm em không? Sao anh tìm được em vậy? Anh đã đến tất cả những nơi có trong hồi ức của chúng ta. Anh đã hỏi tất cả những người có thể biết hành tung của em. Anh đã một đêm không chợp mắt,
Đến từng nhà tìm em, sợ rằng bỏ sót bất cứ ngóc ngách nào. Nhưng cuối cùng anh cũng tìm được em rồi. Alo, đồng chí cảnh sát. Tôi muốn hỏi địa chỉ cụ thể của Nhạc Nhiên là ở đâu? Được, tôi biết rồi. [Bạn đã rời khỏi điểm đến.]
[Bạn đã tới điểm đến.] [Thông tin tuyển dụng: đãi ngộ tốt, tiệm cần người, bạn cần tiền, có hứng thú xin liên hệ] Gần vậy sao? Không ngờ xa tận chân trời gần ngay trước mắt. Rốt cuộc em muốn chơi trò trốn tìm với anh bao lâu nữa.
Em xin lỗi, em khiến anh chịu khổ rồi. Không sao, chỉ cần tìm được em, tất cả đều xứng đáng. Không được, anh không thể tìm thấy em. Anh về đi, anh không thể nhìn thấy em. Tại sao vậy? Lẽ nào em muốn mặc bộ quần áo này ở đây tu hành,
Quên đi mọi thứ trước đây của chúng ta sao? Không phải vậy. Em chỉ là… Anh biết anh có lỗi với em. Em không nên dùng phương thức này để trừng phạt bản thân. Nhạc Nhiên. Đến giờ làm việc rồi. Vâng, sư phụ. Qua đây, qua đây.
– Đến đây. – Anh không đi. Sao em lại ở đây giúp việc bếp núc? Xin chào quý khách, xin xuất trình hóa đơn khách sạn. Được rồi, cảm ơn anh. Xin chào quý khách, xin xuất trình hóa đơn khách sạn.
Xin chào quý khách, xin xuất trình hóa đơn khách sạn. Tôi không có. Có hóa đơn khách sạn sẽ được đi xe miễn phí. Nếu như không có, tôi phải thu của cô 20 tệ. Nhưng tôi không mang theo tiền mặt. Không sao, chúng ta có thể quét mã QR.
Có thể quét mã QR à, vậy để tôi quét. Anh trai, xin hỏi có thể ghi nợ không? Nhạc Nhiên ơi là Nhạc Nhiên. Khi nào mày mới rút ra được bài học đây. Không thể mua sim điện thoại mới, rồi mới vất sim cũ đi sao?
Làm theo cảm xúc vậy làm gì? Vậy bây giờ mày nên làm thế nào, mày nói đi. Dù thế nào cũng phải tìm được công việc trước rồi mới từ chức chứ. [Thông tin tuyển dụng: đãi ngộ tốt, tiệm cần người, bạn cần tiền, có hứng thú xin liên hệ]
Chỗ này cách khách sạn quá gần thì phải? Nhưng cũng không sao. Chẳng phải có câu nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất sao. Mày có thể dừng chân ở đây trước. Sau đó sẽ tính chuyện lâu dài. Đúng là thất sách.
Không ngờ anh tìm thấy nhanh như vậy. Lúc ông chủ thu nhận em, đã nhập số chứng minh nhân dân của em. Cho nên rất nhanh cảnh sát đã tìm thấy. Đúng rồi. Em đã viết rất rõ ràng trong thư. Anh không nên đến tìm em nữa. Em cảm thấy có thể sao?
Anh cũng tìm thấy em rồi, em quay về cùng anh đi. Anh biết là anh không bảo vệ tốt cho em, đã khiến em chịu oan ức. Em sẽ không quay về cùng anh. Anh không hiểu sao? Nếu như là vì Bạch Linh Lung anh lập tức khiến cô ta rời đi.
Anh không thể… Em rời đi, không liên quan gì đến Bạch Linh Lung. Là vì em không muốn nhìn thấy anh nữa. Em nói cái gì? Em vào khách sạn là muốn trở thành một Chìa Khóa Vàng.
Nhưng sự xuất hiện của anh đã làm đảo lộn tất cả kế hoạch của em. Cho dù chúng ta đã từng có rất nhiều hồi ức vui vẻ hạnh phúc, nhưng những điều ấy, chỉ là một vài tình cảm vô vị đối với em bây giờ thôi.
Điều này khác hoàn toàn với những điều em muốn ban đầu. Em chỉ tức giận mới nói thế đúng không? Không có. Mỗi từ em nói đều là những lời thật lòng. Tạ Phạn Vũ, anh đi đi. Hai chúng ta không nên có bất kỳ quan hệ nào nữa.
Em muốn làm chính mình. Cuối cùng anh đã quay về rồi. Anh vẫn nên dừng lại đi. Anh sẽ không thể đến với cô ta. Vậy khi nào cô mới có thể dừng lại? Tôi và cô là chuyện không thể nào. Nói như vậy, anh vẫn sẽ đi tìm cô ta? Đúng vậy.
Đến khi cô ấy hồi tâm chuyển ý tôi mới thôi. Cô ta sẽ không quay về nữa. Quả nhiên cô ấy rời khỏi là vì cô. Rốt cuộc cô đã nói gì với cô ấy? Em chỉ nói với cô ấy, nếu như cô ta tiếp tục quấn lấy anh,
Vậy thì em sẽ rút vốn đầu tư. Trên bàn của anh có một bản thỏa thuận mà năm đó bố anh đã ký với em. Sau khi anh xem nó sẽ biết hậu quả là gì. Bạch Linh Lung.
Bây giờ anh đang thích cô ta, không có nghĩa sau này anh vẫn sẽ thích cô ta. Ai có thể bảo đảm hai người nhìn nhau cả đời không chán. Anh rời khỏi cô ta vẫn có thể tiếp tục cuộc sống của mình, nhưng khách sạn này rời khỏi em,
Sẽ không trụ được bao lâu đâu. Sao ai cũng chơi trò mất tích vậy. Tìm thấy rồi, đã tìm thấy chủ tịch rồi. Ở đâu? Phòng kiểm soát nồi hơi điện. Tầng hầm dưới mặt đất. Bố đến đây để điều tra tình hình suối nước nóng.
Lễ hội suối nước nóng là thời kỳ cao điểm dùng nước, hơn nữa gần đây nguồn cung ứng nước không bình thường, lại sắp phải đánh giá cấp bậc khách sạn, lỡ như hết nước, chẳng phải sẽ là trò cười sao? Vậy bố đã điều tra ra kết quả chưa?
Bố đã nghe tiếng nước chảy trong ống nước một buổi sáng, quả thực không chảy cuồn cuộn như trước. [Ống nước nóng] Nó dường như đang nói với bố, nó sắp không ổn rồi. Nó đang nói lời tạm biệt bố. Nó nói lời tạm biệt bố?
Nhanh chóng cho người nghĩ cách bắt đầu tích nước đi. Đề phòng ngộ nhỡ. Điều này bố không cần phải lo lắng. Ngay ngày đầu tiên phát hiện suối nước nóng thiếu nước, bể chứa nước tạm thời đã bắt đầu làm việc. Bây giờ bố lo lắng nhất hai việc,
Một là suối nước nóng, hai là con. Lẽ nào con còn khiến bố lo lắng hơn chuyện suối nước nóng sao? Nhạc Nhiên là một cô gái tốt. Con phải nắm lấy cơ hội lần này. Thời gian của bố không còn nhiều nữa. Bố. Con là một người đàn ông,
Con nhất định phải khiến người con yêu cảm thấy con là chỗ dựa vững chắc. Từ khi Nhạc Nhiên tới đây, bố luôn cảm thấy khách sạn như có sinh mạng mới. Hằng ngày nước suối đều nói với bố, nó mong bố nhất định phải kiên trì đến cùng.
Vậy bố còn tìm Bạch Linh Lung đến gây thêm rắc rối cho bọn con. Con phải chấp nhận hiện thực. Khách sạn không có vốn xoay vòng, sẽ rơi vào vòng tuần hoàn ác tính. Bố không muốn chắp tay giao con và khách sạn cho thời gian xử lý.
Nhưng bây giờ bố đã đem tất cả bọn con giao cho Bạch Linh Lung xử lý. Con biết hết rồi sao? Cô ấy muốn rút vốn đầu tư. Vì Nhạc Nhiên sao? Bố. Con xin lỗi. Con không thể không có Nhạc Nhiên. Vậy chúng ta sẽ đấu với cô ta đến cùng. Bố.
Nếu ngay cả người phụ nữ mình yêu cũng không bảo vệ được thì còn đáng mặt làm đàn ông sao? Nhất định phải tìm được Nhạc Nhiên về. Khách sạn không thể sụp đổ được đâu. Sư phụ. Thời cơ chưa đến, cứ ở lại đây đã.
Cám ơn sư phụ mấy ngày qua đã thu nhận con. Ân đức của sư phụ sau này con nhất định sẽ báo đáp. Sự báo đáp của con đáng giá bao nhiêu tiền? Có người bỏ ra 200 đồng để tôi giữ con lại. Sư phụ, người nói đến đây
Là vì muốn dứt bỏ mọi điều trần tục. Nhưng sao người có thể vì 200 đồng cỏn con mà bị Tạ Phạn Vũ mua chuộc chứ. Ngu ngốc. Những lời đó chỉ là viện cớ thôi. Chúng ta không theo văn hóa doanh nghiệp
Thì sao có thể giành việc làm ăn với khách sạn các người được chứ. Sư phụ. Nếu người đã nói như vậy thì đừng trách con không khách sáo. Ta muốn xem rốt cuộc con đã học được những gì. Vậy đành xin lỗi người vậy. Cô gái, làm thật đấy à?
Nhạc Nhiên, em định đi đâu? Em… Nhạc Nhiên, em chạy từ từ thôi. Từ từ thôi. Anh buông tay đi. Em không đáng để anh làm như vậy. Có gì em xuống đây rồi nói. Tạ Phạn Vũ. Đôi mắt anh chỉ nên có khách sạn, có nhiều người hơn nữa.
Anh không nhất thiết phải vì em mà làm như vậy. Khoảng cách giữa hai chúng ta cũng như con dốc này. Anh vĩnh viễn không thể vượt qua được. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Tạ Phạn Vũ. Em thấy rồi đấy. Con dốc này cũng đâu quá dài.
Chúc mừng đã nhận phòng. Cám ơn. Cô làm gì ở đây? Mong cô hãy mở to đôi mắt dùng đến tám lớp phấn mắt và gắn mi giả cao quý của cô mà nhìn cho rõ, tôi đang làm việc. Không phải cô đã bị sa thải rồi sao?
Tại sao còn lì lợm không đi? Hình như Tạ tổng nói không để tôi đi. Hình như anh ấy còn nói anh ấy là tổng giám đốc. Tổng giám đốc danh dự cũng phải nghe anh ấy. Đồ mặt dày. Vậy sao? Tôi so với cô còn kém xa lắm.
Dù sao tôi cũng chỉ dùng một lớp phấn nền. Sớm muộn tôi cũng khiến cô phải ra đi. Đúng là tự rước nhục vào thân. Cô Bạch, tôi đâu có phải Nhạc Nhiên. Con người tôi lòng dạ cứng rắn, lại biết lấy lòng
– Một nơi tốt như này, tôi không ở lại… – Lưng anh không sao chứ? Đừng lo, không sao. – Tôi còn lâu mới đi. – Lần sau không được kích động như vậy nữa. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Giai Giai. Nhớ cô quá đi. Tạ tổng, anh sao thế?
Thấy không khỏe sao? Không sao. Sao cô lại quay lại rồi? Cô dám quay trở lại sao? Đúng thế, cô ấy đã trở về. Cô Bạch. Cô Bạch, không thấy ông Lý đâu. Sao lại không nghe điện thoại? Thế nào rồi? Xong rồi, ông ấy không nghe điện thoại của tôi.
Cô Bạch, cô xem chuyện này nên xử lý thế nào? Anh đúng là kẻ hai mặt. Lúc đầu người ngăn cản tôi trông chừng ông ta là anh. Bây giờ người đứng đây nói mát cũng là anh. Ninh Giai Giai, sao cô có thể nói như vậy.
Lục Hạo, không phải gió thổi chiều nào anh cũng theo được chiều ấy đâu. Nếu ông Lý có hành vi quỵt nợ bỏ trốn với số tiền cực lớn, không ai trong các cô có thể thoát khỏi trách nhiệm đâu. Chỉ cần ông ta chưa rời khỏi đây
Thì không được xem là thế. Nếu đã rời khỏi đây rồi thì sao? Nếu thực sự không tìm được ông Lý tôi sẽ chủ động từ chức. Không ai phải rời đi hết. Đưa người đó vào đây. Ông Lý. Chuyện gì thế này? Sao ai cũng ở trong phòng tôi thế này?
Tôi mắc chứng mộng du rất nghiêm trọng. Quầng thâm mắt cũng vì thế mà có. Đúng là mất mặt. Lại bị các cô cho rằng là tên quỵt nợ. Cô nói xem. Tôi nói cho cô biết. Bây giờ, bây giờ tôi sẽ ném tiền ngay trước mặt các người.
– Không sao đâu ông Lý. – Tôi xem cô nói thế nào. Tôi không đem tiền mặt theo, quẹt thẻ. Không vội không vội đâu, ông Lý. Ông có thể thanh toán khi trả phòng. Vậy không được, tôi phải quẹt ngay ngày hôm nay.
Hôm nay nếu cô không cho tôi quẹt, tôi cũng sẽ khiếu nại cô. Ông Lý, rất xin lỗi vì hành động của chúng tôi xâm phạm đến quyền tự do cá nhân của ông. Chúng tôi bày tỏ sự xin lỗi sâu sắc về điều đó. Xin lỗi có tác dụng gì không?
Bồi thường cho tôi đi. Nâng cấp phòng tôi lên, giảm giá tất cả chi phí dịch vụ theo chế độ khách VIP. Còn nữa, bảo Ninh Giai Giai đó đến xin lỗi tôi. Ông Lý.
Khách sạn chúng tôi đang diễn ra lễ hội suối nước nóng tất cả phòng đã kín rồi. Tôi không muốn nghe những cái đó. Ý tôi là muốn xin ý kiến của ông, nâng cấp phòng ông thành biệt thự. Cái đó cũng còn được.
Rất cám ơn ông đã chấp nhận lời xin lỗi của chúng tôi. Sau đó tôi sẽ bảo đồng nghiệp đích thân đến xin lỗi ông. Cái đó không cần đâu. Bây giờ cũng muộn rồi tôi phải nghỉ ngơi. Chúc ông ngủ ngon. Cô tên gì?
Tôi là Nhạc Nhiên của bộ phận lễ tân. Cô nói phải giữ lời đấy nhé. Tôi có vấn đề gì sẽ đến tìm cô đấy. Vâng, không thành vấn đề. Rất sẵn lòng được phục vụ ông. Được, ngủ ngon. Chúc ông Lý ngủ ngon.
Anh thực sự làm điều đó vì cô ta sao? Cô không cho tôi sự lựa chọn nào khác. Anh có thể đi theo em mà. Với tình hình hiện tại của khách sạn cho dù em không rút đầu tư cũng không gắng gượng được bao lâu nữa đâu.
Tại sao anh cứ nhất quyết phải ở đây chờ chết chứ? Với năng lực của anh, dù đến bất cứ khách sạn nào cũng thể hiện được giá trị của mình. Mất đi ZAD tôi cũng không trách cô. Đầu tư cần có lý trí.
Rút đầu tư cũng là hợp tình hợp lý thôi. Chỉ là tôi không muốn dây dưa với cô bất kỳ điều gì. Đúng thế. Những gì em lựa chọn đều xuất phát từ lý trí. Nhưng anh cũng lý trí lên có được không?
Đi theo em, anh sẽ có được cuộc sống tốt hơn. Có thể bước vào hàng quản lý khách sạn tốt nhất. Như vậy có gì là không tốt chứ? Đãi ngộ của cô dành cho tôi rất tốt. Chỉ là tôi không cần. Em làm như vậy đều vì muốn tốt cho anh.
Chẳng lẽ anh không nhìn ra sao? Anh ở bên Nhạc Nhiên sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu. Bây giờ anh chỉ có bàn tay trắng, có thể cho cô ta được cái gì. Ước mơ của cô ta cũng không thể thực hiện được.
Hai người ở bên nhau, sẽ chỉ là gánh nặng của nhau. Đi theo em em có thể cho anh mọi thứ anh muốn. Nếu Nhạc Nhiên muốn có được Chìa Khóa Vàng em cũng có thể cho cô ta. Cám ơn cô. Muộn rồi, cô cũng nghỉ ngơi sớm đi.
Tôi tăng ca đã. Các cô muốn làm gì? Hạng đàn ông cặn bã đúng không? Đi. Bảo cô bạn gái của anh dọn ra khỏi biệt thự. Nhường biệt thự cho ông Lý. Hôm nay. Không, chúng tôi cần ngay bây giờ. Cái đó là cô nhường lại cho tôi.
Tôi muốn cho ai ở thì ở. Tôi muốn làm gì thì sẽ làm đó. Anh bớt hồ đồ đi. Tôi nói cho anh biết không bao giờ anh tìm được cô gái nào tốt như Tô San nữa đâu. Bây giờ anh không biết trân trọng
Sớm muộn cũng có ngày bị báo ứng thôi. Mặc Mặc là một cô gái tốt, cả nhà họ đều thích tôi, cũng rất tôn trọng tôi. Họ chưa từng vì vấn đề xuất thân mà xem thường tôi. Bình thường Tô San đối xử với anh thế nào chẳng lẽ anh quên rồi sao?
Ai xem thường anh hả tên vô ơn này. Không ăn được nho lại chê nho chua sao? Ninh Giai Giai. Cô không xem lại bản thân mình ra sao. Cô cũng xứng để dạy dỗ tôi sao? Không cần phí lời với loại người đó.
Nói nhiều với loại người vô ơn như anh ta cũng vô ích thôi. Nói thật cho anh biết, Lục Hạo. Ông Lý muốn nâng cấp lên biệt thự. Trong chúng ta cần có một người đứng ra nhường căn phòng đó.