Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 33| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập ba mươi ba] Chờ một chút. Không cần khách sáo? Cái gì thế? Sao nhiều kính thế này? Anh mua lúc nào đó? Cứ nhìn thấy đẹp là lại mua một chiếc.

    Anh cứ để hết ở nhà. Đều là kính gọng đen à? Có phải anh bị mê kính không đấy? Anh thích em hay là thích kính gọng đen vậy? Đồ ngốc, xem em hỏi cái gì kìa. Thì sao chứ? Em hỏi anh…

    Không phải vì tối qua em đeo kính gọng đen anh mới… Chỉ có một mình anh sao? Đáng ghét. Anh mau đi đi. Đợi một chút. Hôn một cái. Chỉ có một cái thôi à? Thêm cái nữa. Anh đếm nhé, một, hai… Chú Đinh… Ba!

    Ba không đến Tam Á để chơi golf với chú Dương à? Chú Dương của con đi, ba không đi. Tư Nhuệ, vào đây uống chén trà. Không cần đâu ạ. Anh ấy đã hẹn người ta đến văn phòng để bàn việc. Hai bọn con đã hẹn… Ăn sáng.

    Vốn dĩ là anh ấy tiễn con, nhưng giờ sắp không kịp nữa. Không thể bắt người khác đợi được. Anh mau đi đi. Nhớ là lúc nào rảnh đến nhà ăn cơm nhé. Vâng…Vâng ạ…Chú Đinh… Bye bye. Ba… Con thì…Bởi vì… Tối hôm qua về nhà hơi muộn một chút.

    Sáng hôm nay lại đi sớm một chút. Không biết là ba ở nhà. Con và Tư Nhuệ đi ăn sáng mà. Hiểu rồi. Ba hiểu rồi. Gửi cho tôi bản kế hoạch đó. Được. Xe vẫn chưa đến. – Xin lỗi. – Không, không sao.

    Để anh giới thiệu một chút, đây là Tưởng Thu Vũ, là luật sư cố vấn của công ty anh. – Xin chào. – Tôn Nghệ Hà. Tôn Nghệ Hà? Bạn gái? Thật không ngờ lại gặp nhau nhanh thế. Vừa rồi còn đang nghĩ trong đầu các hình ảnh khác nhau,

    Thì ra là khác hoàn toàn. Chả trách mấy hôm nay anh ấy lại cười hạnh phúc đến thế. Thì ra là có một người bạn gái vui vẻ tươi tắn như thế này. Anh sẽ đưa quyển mới cho em. Không cần đâu. Sách của anh, em chưa từng xem qua.

    Tôi không có chút hứng thú nào với những gì anh ấy viết. Cũng đúng. Cô ấy mang sách của anh ra làm lót nồi. Bề dày vừa đủ. Bìa sách in ấn cũng khá tốt, không dính đáy nồi. Nói cứ như là mình biết nấu ăn vậy.

    Được rồi, bạn gái đến rồi thì không phải tiễn em nữa. Em tự bắt xe về nhà. Ăn cơm cùng nhau đi. Không cần đâu, thế giới của hai người… Làm gì có chuyện vừa gặp nhau đã đi ăn cơm. Sẽ làm bạn nhỏ sợ hãi đó. Không sao.

    Thêm một người thì có thể gọi thêm nhiều món. Nếu không chúng tôi chỉ có thể ăn mỳ. Anh phải hào phóng lên, sao lại mời người ta ăn mỳ? Keo kiệt quá sẽ khiến bạn gái tức bỏ đi đó. Bye bye. Bye bye, đi đây. – Bye bye – Taxi.

    Cười cái gì? Em có cười à? Đã nhìn thấy hai mươi cái răng rồi đó. Đi thôi. Làm gì đấy? Em sẽ không vì anh mời em ăn một bát mỳ mà tức giận bỏ đi. Điều này chưa bao giờ nằm ​​trong lo lắng của anh.

    Thế à? Vậy anh cứ nhìn chằm chằm em làm gì? Anh đang nghĩ, tại sao sự thèm ăn của em có thể duy trì tốt như vậy? Rất tốt sao? Bình thường thôi mà. Bình thường mà đã đánh thắng chín mươi phần trăm phụ nữ và sáu mươi phần trăm nam giới rồi.

    Số liệu ở đâu ra vậy? Anh nghĩ ra. Yên tâm đi, em sẽ không ăn hết tiền của anh đâu. Cùng lắm là em mời bữa này. Trước đây anh ăn rất ít. Tưởng Thu Vũ nói, anh có quá nhiều ưu sầu. Ngoài lo xa còn có mối lo trước mắt.

    Những người giống như anh không có tư cách để ăn ngon miệng. Quả nhiên, người có sức sống mạnh mẽ như em có khẩu vị rất tốt. Câu nói của cô Tưởng em rất thích. Ăn uống vui vẻ là đức tính tốt nhất. Có lẽ cô ấy rất thích em. Sao anh biết?

    Mới gặp một lần mà đã thích em sao? Anh chưa thấy cô ấy nói nhiều như thế bao giờ. Vậy… Khi cô ấy gặp những bạn gái cũ của anh chả nhẽ không nói chuyện sao? Trong số những người bạn nữ giới của anh, cô ấy chỉ gặp em và Lauren.

    Vậy có phải em nên cảm động không? Thật ra hôm nay em gặp cô ấy là ngoài ý muốn. Không ở trong kế hoạch của anh. Cô ấy là người rất quan trọng với anh. Đặc biệt quan trọng với anh.

    Vì vậy, anh hy vọng hai người sẽ gặp nhau vào một dịp chính thức. Vậy em cũng sẽ chính thức giới thiệu với anh, ruột già quan trọng nhất của em. Nó sẽ thích anh đó. Chị ơi… Chị lên xe trú mưa đi. Không sao, không cần đâu, không cần đâu.

    Cảm ơn nhé cô gái. Chị lên đây tránh một lúc đi. Mưa to như thế, chị sẽ bị cảm mất. Xe của cô sạch sẽ như vậy… Người tôi rất bẩn. Không cần đâu, cảm ơn cô! Chị… Cô bé, cô… Cô làm gì thế? Nhanh lên. Mưa to như thế,

    Sao không biết đường mà tìm chỗ trú chứ? Tôi dọn xong đoạn đường này là tan làm rồi. Không ngờ vừa nói mưa là mưa luôn. Thế cũng không được. Bỏ chân vào trong đi. Cô không bị ướt chứ? Em không sao, đừng có ngại. Dù sao em cũng không bận,

    Em sẽ ngồi ở đây một lúc với chị. Cảm ơn nhé cô bé. – Xin chào. – Xin chào. Tôi không làm phiền hai người nữa. Tôi đi trước đây, cảm ơn cô. Đợi đã. Chị cầm lấy cái ô này đi. Không! Không cần đâu! Không cần đâu!

    Chị không cầm thì chị không được đi. Được, cảm ơn cô. – Tạm biệt. – Cảm ơn cậu. Được rồi. Mưa to quá. Nói đi, gọi anh đến đây làm gì? Thưởng thức cảnh trời mưa. Nói thật đi. Em có việc muốn nói với anh. Anh đồng ý trước thì em mới nói.

    Em nói trước rồi anh sẽ đồng ý. Anh đồng ý trước thì em mới nói. Em không nói thì sao anh có thể đồng ý với em được. Anh làm gì thế? Em nói cho anh biết, anh bỏ lỡ là sẽ không còn cơ hội nữa. Anh nói cho em biết

    Anh có rất nhiều cơ hội. Sao anh lại thế này? Rốt cuộc anh có muốn nghe không? Vậy rốt cuộc em có nói không? Em nói. Anh nhắm mắt vào. – Sao phải nhắm mắt? – Em ngại. Thế này đi, chúng ta cùng nhau nhắm mắt, được không? Cũng được. Được.

    Ba, hai, một, nhắm. Em muốn nói với anh. Chúng ta kết hôn đi. ♫ Nếu anh thấy ánh sáng lấp lánh. ♫ ♫ Lại dần dần trôi xa. ♫ ♫ Đó là âm thanh phát ra từ đáy lòng. ♫ ♫ Đang kêu gọi em. ♫

    ♫ Thời khắc đó em dường như đã quên đi tất cả. ♫ ♫ Vậy thì xin hãy tin tưởng. ♫ ♫ Em sẽ ở cạnh bên anh. ♫ ♫ Không bao giờ dừng lại. ♫ ♫ An ủi em. ♫ ♫ Giống như một con cá nhỏ ♫

    ♫ ôm lấy biển cả xanh thẳm. ♫ ♫ Tiếp tục đi cùng em. ♫ ♫ Không xa không rời. ♫ Anh biết anh rất bá đạo. ♫ Chính là ở trong biển lớn. ♫ Nhưng mỗi ngày trong tương lai của em, ♫ Xin hãy để em ở bên cạnh anh. ♫

    Anh đều muốn tham dự vào. Gả cho anh nhé! Chiếc nhẫn DR này đại diện cho tấm lòng của anh. ♫ Trái tim đã lưu lạc. ♫ ♫ Chỉ có thể vui lên vì anh. ♫ ♫ Mỗi giờ phút ở bên cạnh anh ♫ ♫ đều sẽ như thế. ♫

    ♫ Trái tim em đã mất ♫ ♫ trong bóng tối vô tận. ♫ ♫ Làm sao em có thể tự do. ♫ ♫ Không bao giờ dừng lại. ♫ ♫ An ủi em. ♫ ♫ Giống như một con cá nhỏ ♫ ♫ ôm lấy biển cả xanh thẳm. ♫

    ♫ Tiếp tục đi cùng em. ♫ ♫ Không xa không rời. ♫ ♫ Chính là ở trong biển lớn. ♫ ♫ Xin hãy để em ở bên cạnh anh. ♫ Có người mời ăn cơm. Có thể tắt chuông điện thoại không? Cô là ai chứ? Quản được tôi à? Xin lỗi! Xin lỗi!

    Có gì mà xin lỗi chứ. Cô lấy điện thoại của tôi làm gì? Người phía trước ngồi xuống đi. – Chắn hết rồi, ngồi xuống. – Chắn hết rồi, chắn hết rồi. Tôi giúp anh tắt chuông, không cần cảm ơn tôi. – Lo chuyện bao đồng. – Ngồi, ngồi đi.

    – Đồ thần kinh. – Ngồi xuống. Đừng nói nữa, cãi nhau cái gì chứ? Gần đây nghe nói Hựu Đình đang thành lập một công ty. Đã nhìn trúng hạng mục nào rồi? Có cơ hội cho tôi tham gia với không? Là một công ty khóa điện tử. Khoá điện tử? Kỳ Cảnh?

    Vivian và tôi không phải chỉ là quan hệ qua loa. Tôi cũng sẽ không vòng vo với anh nữa. Công ty này ở đằng sau rất phức tạp. Sản phẩm mà họ làm ra, nhìn bên ngoài thì không có vấn đề gì. Nhưng công nghệ cốt lõi

    Muốn được phê duyệt và đưa vào sản xuất thì rất khó. Vivian, chúng ta đã quen biết nhau chưa đến mười năm nhưng cũng phải bảy, tám năm rồi. Tôi đã nhìn cô từng bước một đi đến vị trí của ngày hôm nay. Cho dù tình hình tồi tệ đến đâu,

    Cho dù trông bộ dạng có thảm hại thế nào, nhưng cô vẫn luôn chiến đấu. Chỉ cần có chiến đấu, cô sẽ xắn tay áo lên và chiến đấu đến cùng. Hiện giờ, sao lại không có sát khí nữa rồi? Tôi không muốn xông pha như thế nữa.

    Kiếm nhiều thế để làm gì? Để nhận được tự tôn trọng của người khác hay để giữ lại di sản cho chính mình? Trước đây những việc được xem là quan trọng đối với tôi, hiện giờ đã không còn quan trọng nữa. Yêu Lý Hựu Đình thế cơ à? Thật ra, 243,

    Trong tay tôi đang có một hạng mục. Còn thiếu một phần đầu tư. Ông chủ lớn ở Hạo Châu. Cô muốn tôi cầu xin Lục Hạo sao? Cô có toàn quyền lựa chọn. Chỉ cần Lý Hựu Đình gật đầu, chỗ tôi không thành vấn đề. Ok. Tôi rút lại lời nói vừa rồi.

    Cô vẫn là cô gái ở câu lạc bộ chèo thuyền. Bình thường mây lặng gió yên, nhưng lúc quan trọng lại không ngần ngại rút kiếm ra nhanh nhẹn, dứt khoát làm thích khách. Đi thôi. – Xem tính khí nóng nảy của anh. – Anh kia.

    Anh vẫn chưa xin lỗi cô gái này. Xin lỗi gì chứ? Vừa rồi anh quá vô lễ. Đây là nơi công cộng, vốn dĩ không nên lớn tiếng làm ồn. Anh như thế, làm người yêu anh thấy mất mặt lắm. Mọi người sẽ cảm thấy

    Cô ấy bị mù mới tìm đến người như anh. Không được mắng phụ nữ. Hai người thật biết ăn nói. – Có bản lĩnh thì ra ngoài đánh một trận. – Đi. Nào. Anh có phải đồ ngốc không? Xin lỗi cô ấy. Xin lỗi! Đau! Nhìn vào mắt cô ấy rồi xin lỗi.

    Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi sai rồi. – Xin lỗi, xin lỗi. – Em đừng đẩy, anh tự đi được. – Đi. – Người kiểu gì thế không biết? Được rồi. Anh tập gym rồi hả? Anh thấy bộ phim có hay không? Rất buồn cười.

    Buồn cười sao? Sao em không nghe thấy anh cười? Anh sợ anh cười to quá… Anh chê em lo việc bao đồng à? Đâu có. Nhưng thực sự anh đã từng nghĩ, em có phải là bà cô ở uỷ ban dân phố không? Anh mới là bà cô ở uỷ ban dân phố.

    Em hỏi anh, anh thực sự thích con người như thế này của em sao? Hay là… Mỗi lần nhìn thấy em khùng khùng điên điên, thật ra trong lòng thất vọng không biết bao nhiêu lần. Thất vọng thì cũng có một chút.

    Nhưng thực sự em cũng mang lại cho anh rất nhiều điều ngạc nhiên. Thật à? Sao thế? Không có gì, em cảm thấy anh rất tốt. Giống như kiểu mua hàng ở trên mạng, sau đó xem người bán hiển thị đã phát hàng, mời chờ đợi nhận hàng. Cực kỳ vui vẻ.

    Đó là cảm giác như thế nào? Anh chưa từng mua đồ trên mạng. Thật hay giả vậy? Anh là người nguyên thuỷ à? Lauren sẽ giúp anh xử lý. Người có trợ lý có khác. Được rồi, đến nhà em rồi. Em lên đây. Bye bye. Bye bye. Bye bye. Bye bye.

    Bye bye người nguyên thuỷ. Mẹ vừa mới mơ thấy ba của con xong. Ông ấy hỏi mẹ Thượng Hải có ăn ngon, uống ngon không? Tại sao cứ ở mãi Thượng Hải mà không về Thâm Quyến. Hình như ông ấy… Mẹ đưa ông ấy đi ăn mỳ trứng cá. Hai mươi năm rồi…

    Thời gian trôi qua thật nhanh. Đã hai mươi năm không gặp ông ấy. Đã đến lúc quay về ăn mỳ trứng cá cùng ông ấy rồi. Karen… Mẹ có việc muốn nói với con. Việc gì ạ? Tuy nói rằng hiện giờ… Có nhiều lúc, nhiều việc, nhiều người

    Bọn họ đều rất bạc tình. Nhưng nhất định phải nhớ rằng đừng vì… sợ bản thân bị tổn thương ngăn cản sự cống hiến hết sức mình, từ chối sự đáp trả. Con nhất định phải nhớ kỹ một câu. Con phải rất mạnh mẽ. Từ hôm nay trở đi,

    Con có thể đối diện với bất kỳ sự cản trở và bất kỳ sự đau khổ nào. Con đều không sợ. Con đều có thể thực sự đối diện mà không phải chỉ là giả vờ. Con thực sự rất mạnh mẽ. Rất mạnh mẽ! Biết chưa? Mỉm cười. Đi đón Lãng Lãng đi.

    Mẹ thực sự rất nhớ nó. Karen… Mẹ yêu con! Con yêu mẹ! Mẹ yêu con! Con đi đón Lãng Lãng. Mẹ đợi con nhé. Kiên cường! Xem gì đấy? Kịch bản. Ăn một miếng là được rồi. Uống cà phê của anh đi.

    Một lúc nữa mà ngắc ngứ trong lúc thu âm thì lại trách em đút cho anh ăn đồ ngọt quá. Em đã đút cho anh sao? Là anh tự mình uống. Người anh em, chúng ta có thể không phải lần nào cũng chặt chẽ như thế được không? Được.

    Thái hậu nhà em bảo em hỏi anh, thứ bảy này có thời gian đến nhà em ăn cơm không? Nếu như không có thời gian, em sẽ từ chối bà ấy, không miễn cưỡng anh. Có thời gian mà, lúc nào thì đi?

    Có cần phải mang tặng chút đồ cho ba mẹ em không? Anh muốn đi à? Đi chứ. Thật ra cũng không cần phải mua gì cả. Mỗi lần Nhậm Nhiễm đến nhà em cũng không mua quà gì cả. Anh nói với mẹ em vài điều về chứng khoán

    Sẽ được lòng bà ấy hơn tất cả mọi thứ khác. Được. Anh có cảm thấy ngại không? Hay là em gọi cả Nhậm Nhiễm đến. Dù sao cậu ấy và anh cũng quen biết nhau. Ba mẹ em lại rất thích cậu ấy.

    Cậu ấy còn giống con gái của ba mẹ em hơn cả em nữa. Anh thấy thế nào? Tuỳ em. Tôn Nghệ Hà… Bình thường hay nói cậu không có não, đúng thật là cậu không có não hả? Sao thế? Con rể đến thăm nhà cậu còn lôi tớ đi cùng làm gì?

    Tớ không muốn làm “kỳ đà cản mũi”. Đây chả phải là mọi người cùng nhau ăn bữa cơm sao, nhiều người càng náo nhiệt. Cậu đã đưa người đàn ông nào đi gặp ba mẹ của cậu chưa? – Nhưng… – Đừng nhưng nữa, chắn chắn tớ không đi.

    Muốn đi thì cậu tự đưa anh ấy đi. Sao thế? Việc mẹ em gọi anh đến nhà em ăn cơm, hay là thôi không đi nữa. Em sẽ nói với bà ấy chúng ta đều phải tăng ca, không có thời gian. Chỉ là ăn một bữa cơm, có gì mà phải sợ?

    Cũng không phải là chưa từng ăn. Nói thì như thế… Yên tâm đi, đã có anh rồi. Cái gì? Đã có anh rồi. Cái gì mà có anh chứ? Anh nói có anh rồi, không phải sợ. Được rồi, được rồi. Quyết định như thế đi. Em nói cho anh nghe,

    Nếu như mẹ em hỏi anh có biết đánh mạt chược không, thì anh phải nói là không biết. Câu nói nổi tiếng của mẹ em là “Trên bàn mạt chược sẽ nhìn được tính nết thực tế”. Nhất định anh không được cho bà ấy có cơ hội.

    Tính tình của anh không được sao? Được rồi, cứ thế nhé, bye bye Tôn Nghệ Hà… Thật không ngờ anh lại là người như thế. Người như thế nào? Đàn ông đẹp trai và nhiều tiền sẽ thường thích hai kiểu phụ nữ. Một là người không bao giờ thách thức anh ta.

    Hoặc là người thách thức anh ta mọi lúc mọi nơi. Một người là Lauren, một người là Tôn Nghệ Hà. Thêm cả em nữa. Vẫn may là anh gặp được Tôn Nghệ Hà, nếu không em sẽ rất lo lắng cho anh. Hai em nói giống y hệt nhau.

    Em không có bản lĩnh lớn như thế. Thời đại khác nhau rồi. Muốn người thì được người. Bên cạnh anh có bao nhiêu cô gái xinh đẹp như thế. Có rất nhiều người chỉ vừa nhìn đã biết sẽ đạt được gì ở anh. Chẳng qua là dựa dẫm vào anh.

    Dù sao ở tất cả mọi mặt anh đều là đối tượng rất tốt để kết hôn. Nhưng… Tôn Nghệ Hà thì khác. Khác ở chỗ nào? Còn cần em nói với anh sao? Cô ấy là một người hoàn toàn không có lo-gic. Vì thế là một thách thức đối với anh.

    Em thực sự rất vui. Cuối cùng cũng có người đã thành công thách thức anh. Một thứ giảm một thứ. Hello các bảo bối. Tớ đến rồi. Cậu đừng cười nữa được không? Đã cười đến mang tai rồi. Cả thế giới đều biết cậu sắp kết hôn rồi. Đúng thế.

    Cậu có thể chắc chắn anh ấy chính là định mệnh của đời cậu sao? Định mệnh của đời tớ thì khoa trương quá. Chính là kiểu cậu ở bên cạnh một người không cần phải để ý đến hình tượng,

    Không cần quan tâm đến việc cậu chưa rửa mặt anh ấy sẽ cảm thấy cậu xấu. Cũng không cần quan tâm khi cậu ăn lá hẹ hay là ăn tỏi, anh ấy sẽ thấy có mùi. Thế này có được tính là hợp nhau không? Cậu… Xem như là vợ chồng già rồi.

    Tiết tấu tay trái, đập chân phải rồi. Đến ba mươi tuổi mới biết yêu, còn hơn cả tớ nữa. Lợi hại. Tớ muốn thử xem. Nhỡ đâu ngày mai thấy không hợp, thì tớ sẽ không kết hôn nữa. Nhưng mà… Tớ vẫn rất cảm ơn vì tớ có thể gặp được anh ấy.

    Được đấy nhỉ. Trong dòng người tấp nập, có thể gặp được một người khiến bản thân cảm thấy chung sống cùng nhau sẽ rất thoải mái. Gặp được anh ấy, khiến tớ cảm thấy bản thân xứng đáng được yêu thương. Có phải là rất khó gặp được không?

    Trước đây tớ toàn đã đeo mặt nạ để sống. Tớ cứ hay nói tớ không tin vào tình yêu. Tớ không cần tình yêu. Nhưng thực tế không phải như thế? Vì thế từ hôm nay tớ sẽ không như thế nữa. Tớ phải tranh thủ cuộc sống hiện thực.

    Sống một cách thực tế, ngay cả khi phải đối mặt với nhiều thất bại và tổn thương. Vậy cũng sẽ tốt hơn là đối mặt với thế giới một cách sai lầm và nhàm chán. Rốt cuộc là cậu từ đâu đến? Sao cậu lại biết nói chuyện thế nhỉ?

    Nó là chủ đề phổ biến mà. Thật ra hai cậu hiểu nhiều chuyện hơn tớ. Tớ ba mươi tuổi mới hiểu được. Hai bọn tớ không phải là người có kinh nghiệm. – Bọn tớ là một bông hoa non nớt. – Bông hoa non nớt. Sao mặt hai cậu dày thế nhỉ?

    Đúng thế. Chúc mừng. – Chúc mừng. – Cảm ơn. Lãng Lãng, chúng ta đi thôi. Mẹ, con muốn con gấu to này. Không cần nữa, chúng ta rất vội. Lãng Lãng, mẹ vừa nói gì? Chúng ta đang rất vội. Mẹ ơi, chúng ta mua cái này để tặng cho bà được không?

    Cái này điệu đà kiểu con gái quá. Cái này thì xấu quá. Chọn xong chưa? Đồ mua cho bà thì nhất định phải là cái đẹp nhất. [Deltal Health Bệnh viện Deltal Thượng Hải] Con trai, con có thể giúp mẹ một việc. Con thu lại nước mắt của con.

    Bởi vì khi người đã mất đi, điều cuối cùng biến mất là thính giác. Con nói xem, bà ở trên đường đi sang thế giới khác muốn nghe thấy tiếng cười của con hay là tiếng khóc đau lòng của con? ♫ Bạn là ánh mặt trời của tôi. ♫

    ♫ Ánh mặt trời duy nhất của tôi. ♫ ♫ Bạn khiến cho tôi vui vẻ. ♫ ♫ Khi bầu trời mây mù che phủ. ♫ ♫ Bạn thân yêu, bạn chưa từng hiểu. ♫ ♫ Tôi yêu bạn đến nhường nào. ♫ ♫ Đừng mang ánh mặt trời của tôi đi. ♫

    ♫ Bạn là ánh mặt trời của tôi. ♫ ♫ Ánh mặt trời duy nhất của tôi. ♫ ♫ Nếu có một ngày cần phải ly biệt. ♫ ♫ Hãy ôm lấy nhau thật chặt. ♫ ♫ Khoảnh khắc của tình cảm này. ♫ ♫ Dùng lời ca cho đôi lứa. ♫

    ♫ Đếm từng quá khứ của anh. ♫ ♫ Nếu có một ngày rời đi không trở lại. ♫ ♫ Hy vọng anh và em sẽ không khóc. ♫ ♫ Gió thổi đi những chuyện đã qua. ♫ ♫ Từng đi khắp nơi từng bên cạnh nhau. ♫ ♫ Cùng với anh theo đuổi. ♫

    Mẹ… ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ Tang lễ của ngày hôm qua đã được tiến hành theo di nguyện của mẹ. Mọi người đều rất hài lòng. ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫ Con nhớ mẹ vẫn còn một tâm nguyện.

    ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ Chính là có thể đi chơi trong bộ đồ xe máy. ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫ Vì thế hôm nay bọn con đã đưa mẹ đến đây. ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫

    Trước khi ra đi mẹ đã nói, bất luận như thế nào chúng ta đều phải kiên cường mà sống tiếp. ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ Phải thật vui vẻ. Mẹ cũng hy vọng lúc bọn con nhìn thấy mẹ, ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫

    Nhớ đến mẹ, ♫ Sao lại nỡ quên đi. ♫ cũng sẽ vui vẻ hạnh phúc. Maria… Cô yên tâm. ♫ Nếu có một ngày rời đi không trở lại. ♫ Cho dù sau này bọn cháu ở đâu, bất cứ lúc nào, bọn cháu sẽ đều sống vui vẻ.

    ♫ Hy vọng anh và em sẽ không khóc. ♫ Hát hò, nhảy múa, uống rượu, trò chuyện. ♫ Gió thổi đi những chuyện đã qua. ♫ ♫ Từng đi khắp nơi từng bên cạnh nhau. ♫ Bởi vì… Có thể người luôn luôn giữ được sự vui vẻ,

    ♫ Cùng với anh theo đuổi. ♫ luôn giữ được sự nhiệt tình, luôn là người dũng cảm nhất. Chúng cháu yêu cô. Maria… Rượu của ngày hôm nay đều là cháu lấy trộm trong nhà mang đi. Nếu cô muốn uống, sau này cháu sẽ thường xuyên lấy ra cho cô uống.

    Tớ cạn trước nhé. Các chị em thân yêu của tớ… Nếu như có một ngày tớ ra đi trước các cậu, ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ tớ cũng xin các cậu dùng cách này để nhớ về tớ. ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫

    Tớ nghĩ rằng tớ sẽ rất vui. ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ Tớ không muốn ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫ lúc các cậu nhớ đến tớ… ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ Đều là đau khổ… Đều là bi thương…

    ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ Chúng ta đã từng nói, ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi. ♫ bất cứ ai cũng sẽ có ngày phải ra đi. ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ Vì thế đến lúc đó

    Chúng ta không được khóc. ♫ Sao lại nỡ quên đi. ♫ Chúng ta nhất định phải ăn mặc bộ váy tươi tắn nhất, trang điểm đậm nhất, hát bài hát hay nhất để nhớ về người đó. Ở bên người đó. ♫ Mỗi một ngày ♫

    ♫ đều kiên cường trong lúc cô đơn. ♫ ♫ Mỗi một lần ♫ ♫ ngay cả khi bị tổn thương, tôi sẽ không rơi nước mắt. ♫ ♫ Tôi biết. ♫ ♫ Tôi luôn có đôi cánh vô hình. ♫ ♫ Đưa tôi bay qua khỏi tuyệt vọng. ♫ ♫ Không nghĩ đến ♫

    ♫ bọn họ có ánh mặt trời đẹp đẽ. ♫ ♫ Tôi nhìn thấy ♫ ♫ Hoàng hôn sẽ thay đổi mỗi ngày. ♫ ♫ Tôi biết. ♫ ♫ Tôi luôn có đôi cánh vô hình. ♫ ♫ Đưa tôi bay qua khỏi tuyệt vọng. ♫ Được rồi, đừng khóc nữa. Không khóc nữa.

    Sau này lúc nào chúng ta muốn khóc thì phải cười một cách điên cuồng. Yêu các cậu! ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫ ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫

    ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi. ♫ ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫

    ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫ ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi. ♫

    ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi. ♫ ♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫ ♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ ♫ Bánh xe quay tròn quay tròn. ♫ Nhà tâm lý học đã đem bộ não của con người

    Phân thành bộ não lý trí và bộ não tình cảm. ♫ Mưa rơi tí tách tí tách trong tâm hồn. ♫ Thích cái nào thì nói với chú. Cái này? Cái này yểu điểu giống con gái quá. Vậy còn cái màu xanh này thì sao? Cái này xấu quá.

    ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Xấu quá… Được, vậy chú sẽ chọn một cái đẹp, cháu xem cái này đi. Vừa thẳng mà vừa đẹp trai. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ – Chính là nó. – Chính nó rồi.

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cảm ơn cô, giúp tôi bọc lại. Bộ não lý trí giống như một nhà khoa học nghiêm khắc. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Chịu trách nhiệm thu thập dữ liệu trên cơ thể. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Làm một phân tích, giúp bạn có một lựa chọn tốt nhất. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Ví dụ như bạn muốn mua một cổ phiếu, cần phải phân tích biến động của nó trong vòng một năm.

    ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ Những phân tích đó đều phải dựa vào bộ não lý trí. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ Alo. Muốn anh giúp gì thì nói đi. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫

    Thời gian của anh quý giá nên em nói thẳng. Có thể nể mặt em mà giúp đỡ Lý Hựu Đình, được không? Hai người yêu nhau à? ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Mối quan hệ cá nhân và công việc không nên lẫn lộn.

    Anh phải chịu trách nhiệm với chủ đầu tư. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đúng, đúng là như thế. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Anh tưởng em liên lạc với anh… Là cuối cùng em cũng… ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Không lãng phí thời gian của anh nữa. Cảm ơn anh. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Nhậm Nhiễm… ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Não lý trí, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Luôn để chúng ta nói về bản thân. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Dùng các lý do khác nhau để che giấu nhu cầu thực sự bên trong của chúng ta. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Hựu Đình, gửi tư liệu về công ty của anh cho em.

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Còn nữa, gặp vấn đề thì phải nghĩ cách giải quyết. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Kiếm tiền không quan trọng, quan trọng là chúng ta phải cùng nhau vượt qua. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Dần dần,

    ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ chúng ta đã quen với việc nói dối. Lúc làm tan nát trái tim người khác ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ tự mình cũng sẽ ôm đầy hối hận trong màn đêm u tối ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Và thương cảm. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Tư chất của Lý Hựu Đình chắc chắn không phải kiểu đại phú đại quý. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Nếu em thực sự muốn làm nên sự nghiệp ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Thì em nên đầu tư vào bản thân mình. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tỉnh lại đi. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Còn bộ não tình cảm thì ngược lại.

    ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Nó không phải làm bất kỳ một phân tích nào. Trực tiếp có phản ứng nhanh chóng với những sự vật bên ngoài. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫

    Nhỡ mẹ em ra ngoài thì sao? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Em nói thật đấy, còn cả ba em nữa. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Bọn họ nhất định sẽ làm điều đó. Anh biết. Nhiều muỗi quá! ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Nhiều muỗi quá!

    Đi, đi, đi, mau đi đi. Mẹ, cho con một ít thuốc muỗi. Con bị đốt rồi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Ví dụ bạn nhìn thấy một con hổ xông về phía bạn, chắc chắn sẽ không nghĩ gì và chạy trốn. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫