Điền Canh Kỷ Tập 10 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Điền Canh Kỷ] [Tập 10] Gà của ta. Này thì chia này, này thì xây tường này. Tao không đền tiền đâu. Cô xếp như thế thì phải xếp đến bao giờ? Thế còn biết làm thế nào được. Cha mẹ ta dậy mà nhìn thấy

    Lại bực dọc trong lòng. Đừng xếp nữa. Ta nghĩ ra một cách hay hơn rồi. Cách gì? Cô đang cười gì thế? Không ngờ lại có thể gặp cô ở đây. Ý… ý huynh là gì? Như thế này ít nhất còn có một nơi để ở.

    Có dây tường vi này cũng tốt đấy. Được. Như thế này thì cho dù tường đổ, cha mẹ cô thấy cũng không buồn lòng. Cuối cùng cũng tách hộ xong rồi. Sau này có thể yên tâm thoải mái kiếm tiền rồi. Về ngủ đi. Ngày mai còn phải làm việc.

    ♫Ca ca xông xáo khắp Cửu Châu♫ ♫Muội muội ta đi uốn tóc♫ ♫E thẹn lén tâm sự với ai♫ ♫Muốn uống thì cạn chén Nhị Oa Đầu♫ ♫Tam tòng tứ đức, tập thêu thùa♫ ♫Không bằng cố gắng làm giàu♫ Cẩn thận. ♫Thân liễu to làm gầu, cành liễu nhỏ làm tẩu♫

    ♫Người đỏm dáng sợ nhất là xấu xí♫ ♫Không mở được nắp chai mà cũng sợ mỏi gối♫ Được rồi, hòn đá, một. ♫Có sợ thì sợ kẻ mạnh, làm nũng đáng yêu♫ ♫Không dữ được như chó nhưng cãi lại được gã đô con♫ Cá ơi cắn câu đi. ♫Không sợ bà già♫

    ♫Trời sinh ra ta ắt hữu dụng♫ ♫Có tác dụng thì phải đi làm♫ ♫Cầm kỳ thi họa gì cũng dốt♫ ♫Ăn uống no say thì cưỡi ngựa đốn củi♫ ♫Ta là người mạnh nhất♫ ♫Cùng là kẻ lưu lạc tận chân trời♫ ♫Kẻ khác dùng bát thì ta dùng chậu♫

    ♫Mặt trời đứng bóng mà chưa muốn dậy♫ Có cá rồi. ♫Bệnh tình nguy kịch, chắc ta mắc chứng ngủ nhiều♫ Lừa người ta. Ta câu được rồi. Để ta giúp huynh. Hình như là con cá to. Một, hai, ba. Ta câu được rồi, ta câu được rồi. Mau lên, mau lên, mau lên.

    Tiểu Thất, nhặt cho kĩ vào nhé. ♫Không mở được nắp chai mà cũng sợ mỏi gối♫ ♫Có sợ thì sợ kẻ mạnh, làm nũng đáng yêu♫ ♫Không dữ được như chó nhưng cãi lại được gã đô con♫ ♫Không sợ bà già♫ ♫Trời sinh ra ta ắt hữu dụng♫

    ♫Có tác dụng thì phải đi làm♫ ♫Cầm kỳ thi họa gì cũng dốt♫ ♫Ăn uống no say thì cưỡi ngựa đốn củi♫ Nào. ♫Ta là người mạnh nhất♫ ♫Cùng là kẻ lưu lạc tận chân trời♫ ♫Kẻ khác dùng bát thì ta dùng chậu♫ Lửa cháy to quá.

    ♫Mặt trời đứng bóng mà chưa muốn dậy♫ Phải ngồi xa hơn tí nữa mới đúng. ♫Bệnh tình nguy kịch, chắc ta mắc chứng ngủ nhiều♫ Mau đến ăn cá đi. ♫Ba ba ba ba ba la ba♫ Nướng cá kìa. ♫Ba ba ba ba ba la ba♫ Mau lại đây. Thơm quá.

    ♫Đừng hỏi chim én từ đâu bay đến♫ Sao hôm nay mấy đứa lại nghĩ đến việc nướng cá thế? ♫Lo cho cuộc đời nhạt nhẽo của mình♫ ♫Quan trọng hơn♫ ♫Lo cho cuộc đời nhạt nhẽo của mình♫ ♫Quan trọng hơn♫ Từ từ thôi. Vất vả rồi, vất vả rồi. Liên cô nương,

    Đây là tiền cho 25 cân lạc ướp vị tỏi. Cô cầm lấy đi. Cảm ơn chưởng quầy Trương. Liên cô nương, Thẩm công tử, hai người đã từng nghĩ đến việc bán công thức làm lạc ướp vị tỏi cho người khác chưa? Bây giờ ngày càng nhiều người

    Thích ăn lạc ướp vị tỏi. Chúng ta đã bán cho không ít quán rượu và các tiệm rồi. Chúng ta vẫn muốn kiếm thêm tiền từ nghề này. Nếu như nhà khác tìm ra cách làm lạc ngon hơn thì cũng không ai cần cách làm của cô nữa đâu.

    Chi bằng nhân lúc này bán công thức làm cho ta, hai người kiếm tiền mua thêm vài mẫu đất ruộng màu mỡ, đỡ phải suốt ngày lo toan vất vả. Chưởng quầy Trương, nếu công thức làm của chúng ta dễ dàng bị nghiên cứu ra như vậy thì ông cũng đâu

    Khuyên chúng ta bán cho ông thế này. Chúng ta là dân quê không ngại vất vả, có công thức này thì mỗi năm chúng ta mới kiếm thêm được chút tiền. Buôn bán lâu dài, tích cóp dần dần. Đối với ông và ta cũng đều là chuyện tốt, ông nói có phải không?

    Thôi. Sau này nếu hai người thay đổi ý định thì nhớ đến tìm ta trước nhé. Nhất định rồi. Đã là giờ nào rồi? Cơm cũng không nấu, muốn để cả nhà chết đói à? Vào trong thôn mà xem xem có con dâu nhà nào lười như cô không? Nhớ năm xưa

    Khi ta còn làm dâu… Mẹ ông lại nhớ năm xưa nữa rồi. Vợ lão đại chết rấp ở đâu rồi? Còn không ra làm việc đi à? Chẳng lẽ để ta phải dùng kiệu tám người khiêng mời cô mới được hả? Con ra đây mẹ. Con ra đây. Lão gia,

    Bao giờ thì chúng ta về trấn đây? Lúc mới về đây mình đã nói rõ là chỉ ở nhà vài ngày thôi, đợi thu hoạch xong vụ mùa là về. Nhưng bây giờ lại ở đến tận lúc này, sắp qua mùa đông rồi đấy. Nhà lão tam

    Đã tách hộ ra ở riêng rồi. Vợ lão nhị thì đang có thai. Mẹ ông thì đang phát rồ lên vì chuyện tách hộ. Bà ấy chỉ hành hạ được mỗi mình ta, suốt ngày chỉ nhăm nhe săm soi ta. Làm sao mà ta chịu nổi cái cảnh này chứ? Buông tay.

    Ông có còn nhớ hồi xưa khi ông sang nhà ta hỏi cưới ta, ông đã thề thốt hứa hẹn thế nào không? Ông nói ông sắp thi Hương rồi, chẳng mấy mà ta được làm phu nhân nhà quan. Thế thì sau này ta sẽ được vinh hoa phú quý

    Hưởng cả đời không hết. Ông còn thề thốt rằng, sau này tuyệt đối không để ta phải chịu khổ sở một chút nào. Nhưng ông nhìn đi. Ông nhìn đây này, chỗ này, chỗ này, còn chỗ này nữa. Mời mẹ uống trà. Mẹ ơi, có chuyện này con muốn nói với mẹ.

    Giờ đã qua lễ rồi, mùa màng cũng gặt xong rồi. Ngày mai con sẽ về trên trấn. Một là để yên tâm học hành, hai là tìm việc trợ giảng ở một trường tư thục nào đó. Được, con mau về đi. Đừng làm lỡ việc quan trọng. Vâng thưa mẹ.

    Con về thu dọn đồ đạc đây. Quay lại, lão đại về là được rồi, cô ở lại đây. Vợ lão nhị đang có thai, cô không ở lại làm việc, chẳng lẽ để một bà già như ta hầu hạ việc ăn uống cho cả nhà à? Mẹ, cô ấy phải đi chứ.

    Cô ấy không về cùng với con thì ai giặt giũ nấu nướng, quét dọn nhà cửa cho con? Hơn nữa, không phải mẹ vẫn luôn mong có cháu trai sao? Mẹ để con dâu ở lại thì càng không có hy vọng có cháu trai. Quyết định như thế đi.

    Cô ta là người thế nào mẹ còn không biết ư? Lại còn giặt giũ nấu nướng. Tưởng mẹ ngu lắm chắc? Lên trấn không học được cái gì hay, toàn học mấy cái trò mèo. Dạy hư Hoa Nhi đã đành, lại còn liên lụy đến Tú Nhi. Ở yên đây với ta,

    Học cách chăm lo gia đình cho tử tế. Bao giờ học được rồi thì lúc đó hãy về. Còn về Hoa Nhi, nó đi hay ở ta mặc kệ. Mẹ. Không có thời gian lo việc nhà thì về thị trấn thuê một bà giúp việc.

    Lát nữa mẹ sẽ cho con năm lượng bạc. Ơ hay cô còn đứng đực ra đấy làm cái gì? Mau đi cho lợn ăn, quét dọn sân nhà, đi rửa rau ở sân sau đi. Đi đi. Mẹ, mẹ không đi tiễn cha thật à? Tiễn ông ta làm gì?

    Cái đồ vô lương tâm, nói để ta ở lại là để ta ở lại ngay. Sao hả? Còn muốn ta phải cười nói với ông ta, vội vã cầu xin đi hầu hạ ông ta à? Vợ nhị đệ. Cô xem đại tẩu tay chân lóng ngóng quá. Bình thường cô là người

    Làm việc quen tay nhất. Cô giúp đại tẩu chút đi. Đại tẩu, đâu phải ta không muốn giúp. Chỉ có điều ta đang bầu bì thế này, chịu không nổi mùi dầu mỡ. Ta vào bếp lấy bát nước để uống thôi. Thế cô cứ uống đi. Đây không phải là Hoa Nhi sao?

    Cuối cùng cũng không trốn trong phòng nữa, chịu ra ngoài gặp người khác rồi à? Vết thương đã đỡ chưa cháu? Kệ cô ta đi. Mẹ. Con… Vợ lão đại, cô vụng về hay ngu ngốc thế hả? Đồ ăn cháy rồi kìa. Cô nói xem,

    Không để cho người khác yên tâm chút nào. Sểnh ra một cái là hỏng việc. Cô phải cố gắng học tập vợ lão nhị kia kìa. Cô ta làm việc cẩn thận hơn nhiều. Thật là. Mặt trời mọc ở đằng tây rồi à?

    Không phải cô nói không ngửi được mùi dầu mỡ sao? Cô còn đứng đó làm gì? Vâng, con đi ngay đây. Con đi ngay. Mẹ xem. Cháy cả nồi rồi. Bà ơi, bà nói xem còn chưa đến mùa đông, nhị bá nương mặc nhiều áo như vậy mà không nóng à?

    Do cô ta béo đấy. Mẹ. Từ từ thôi. Lần này làm được bao nhiêu? Tính theo số lượng mà chúng ta đã đàm phán với các quán rượu thì còn thiếu nhiều lắm. Phải đi mua thêm lạc. Chúng ta còn một ít tiền, đi thu mua thêm một mẻ.

    Sao cô không mua của ông nội cô? Nếu để bà nội ta biết chúng ta đang bán lạc ướp vị tỏi kiếm tiền thì bà ấy lại đến gây sự. Chúng ta buôn bán đắt hàng thế này, các quán rượu đều biết con gái nhà họ Liên đang buôn bán kiếm tiền,

    Chẳng lẽ họ lại không biết ư? Mới tách hộ xong, chắc bà nội ta còn đang tức lắm, không hơi đâu để ý đến chúng ta. Đứng lại cho ta. Mẹ, mẹ. Mẹ ơi, mẹ nghe con nói. Con sợ lạnh bụng nên mới bọc thêm lớp vải.

    Mẹ cẩn thận đứa bé trong bụng con. Cho dù hôm nay cô đang có thai ta cũng phải đánh cái đồ lười nhà cô. Mẹ ơi. Liệu sự như thần. Ta phải đánh cô. Nào. Cái đồ lười chảy thây. Bên kia kìa. Đừng làm nữa, mọi người mau qua đó đi.

    Đừng làm mất thời gian. Biết rồi, biết rồi. Đi mau, đi mau. Mau lại đây, mau lại đây. Tất cả lại đây, tất cả lại đây. Bảo mấy người phía sau nhanh lên đi. Bên dưới kia, lên đây, lên đây đi. Mấy người phía sau nhanh lên.

    Sao người của quan phủ lại đến đây nhỉ? Đợt lát nữa tập hợp đông đủ rồi nói. Nào, nào, nào, mau lên, mau lên, mau lên. Tiền thuế tổng cộng là mười lượng bạc. Mười lượng bạc ư? Sao nhiều thế? Năm nay chúng ta đã nộp

    Thuế đất ruộng và thuế đinh rồi mà. Bên trên ban hành chiếu lệnh mới. Hiện nay quốc khố đang cạn kiệt, yêu cầu người dân mỗi người nộp thêm một phần thuế trên đầu người nữa. Huống hồ, trước đây ruộng của nhà ông đứng tên Liên tú tài, có thể giảm thuế.

    Nhưng bây giờ ruộng của nhà ông đã được tách ra khỏi tên của Liên tú tài rồi. Thuế đất ruộng tất nhiên ông phải nộp đủ. Nhưng chúng ta chỉ được chia ruộng xấu, sao có thể đóng thuế nhiều như ruộng tốt được? Không cần biết là ruộng gì,

    Ruộng có thu hoạch được hay không đều phải nộp. Sai nha đại nhân, trước giờ quan luôn phải thấu hiểu cho dân, sao lại ban bố chiếu lệnh như vậy được? Thấu hiểu cho dân? Ai nói với ngươi câu này thì ngươi đi mà nói lý với kẻ đó. Được rồi.

    Ta còn phải sang thôn tiếp theo. Mau nộp tiền đi. Lấy đâu ra nhiều tiền thế mà nộp? Không có tiền nộp đâu, vừa nộp rồi mà. Cha à, con đem hết số tiền con có đi thu mua lạc rồi. Đại ca, có thể thư thư cho chúng ta vài ngày không?

    Không được kéo dài. Nếu không có tiền nộp thì chủ hộ của nhà các người phải theo chúng ta về nha môn. Sao lại nói chuyện vô lý thế hả? Lại còn bắt người nữa là sao? Thế này… thế này… thế này… Phải có lý lẽ chút chứ.

    Sao có thể tùy tiện bắt người được? Nhưng bây giờ chúng ta thật sự không gom đủ mười lạng bạc. Hay là thế này đi. Trong nhà ta còn ít quả khô, gà vịt gì đó, huynh xem liệu có đỡ được chút nào không? Vừa tách hộ xong,

    Trong nhà chẳng còn cái gì cả. Sao mà đánh thuế nặng thế không biết. Không phải nơi nào cũng thế này. Từ khi có chế độ quan lại đến nay vẫn luôn chủ trương giảm lao dịch, đánh thuế thấp. Không ngờ đến đây rồi, quan địa phương lá mặt lá trái,

    Nghĩ ra đủ trò để thu nhiều loại thuế cắt cổ. Mức thu thuế ở đây cao hơn nhiều mức thuế nộp cho triều đình. Ta nghĩ chắc hẳn phần lớn số tiền đó đều vào túi của lũ quan tham đó rồi. Sao huynh biết nhiều thế?

    Trước đây ta từng có lần đến kinh thành, nghe ngóng được một chút. Ta lại cứ tưởng huynh quen biết với quan trên đấy. Những người dân thấp cổ bé họng ở đây sống khổ sở quá. Ta muốn về ghê. Cô muốn về đâu? Một thế giới khác.

    Một thế giới trên những vì sao. Ở đó không có sưu cao thuế nặng, gặp phải thiên tai thảm họa còn có cứu trợ. Kỹ thuật nông nghiệp rất phát triển, không cần bán mặt cho đất bán lưng cho trời cũng có thể trồng hoa màu.

    Cô bị sốt đến hồ đồ rồi à? Ta đâu có sốt đến hồ đồ, ta nói thật mà. Ta từ… Mau đi phơi lạc đi. Người của quán rượu còn đang đợi đó. Cũng phải. Đợi đến khi chúng ta mở rộng việc bán lạc ướp vị tỏi, sẽ kiếm được rất nhiều tiền.

    Mấy đồng bạc lẻ này không cần phải lo nữa. Cô có lòng tin đến thế cơ à? Huynh không có lòng tin à? Huynh không tin vào lạc ướp vị tỏi của chúng ta ư? Cũng bình thường. Rau thối cả rồi. Người của quan phủ đến nhà cô chưa? Đến rồi.

    Năm này qua năm khác, đúng là đánh thuế ngày càng nặng. Phải đó, suýt chút nữa đến cả nồi chảo cũng bị mang đi. Nhà ta cũng vậy. Đã nộp thuế ruộng đất một mùa rồi, chớp mắt lại phải đóng tiếp. Có để cho người ta sống không vậy trời. Ừ đó.

    Mẹ ăn lạc đi. Răng ta yếu, khó ăn lắm. Con ăn đi. Mẹ nếm thử xem. Thơm lắm đấy. Không cần, không cần. Con ăn đi. Mẹ nếm thử xem, loại này khác thật mà. Hôm qua con vừa mới mua, thơm lắm, mẹ nếm thử đi mà.

    Không cần đâu, con giữ lại mà ăn. Mẹ à, con đã bóc sẵn cho mẹ rồi. Mẹ nếm thử đi, nếm thử đi, nếm thử đi mà mẹ. Ngon thật đấy. Không cần. Con ăn đi. Nếm thử đi. Răng ta tốt, để ta ăn. Chỗ lạc này thơm thật.

    Nếu không nộp bù thuế thì nhà ta cũng mua được hai gói. Cô muốn ăn mà còn phải mua à? Ơ, nói thế nghĩa là sao? Cái này do Man tỷ nhà lão tam nhà cô làm đó thôi. Các quán rượu lớn bán chạy lắm,

    Mọi người còn phải xếp hàng để mua đó. Phải. Ta bóc thêm cho cô ít nữa. Chết rồi. Chết rồi, chết rồi. Cô lại làm sao thế? Cô coi cô kìa. Trong nhà còn có việc mà ta quên béng mất. Thôi không buôn với các cô nữa.

    Lần nào cũng là nhà cô có việc. Mỗi cô là lắm việc, thật tình. Toàn có việc vào lúc mấu chốt. Thơm thật đấy. Ăn cả đi. Sao đấy? Rụng răng à? Hay lắm. Không đủ thức ăn thì thay bằng đá. Đem tiền đi nộp thuế rồi. Chê ít khỏi ăn.

    Con làm cái gì đó? Để dành một ít cho vợ con kẻo đói. Mà cũng chẳng chết được. Sao giờ này bà mới về? Ăn cơm, ăn cơm. Đồ ăn nhà mình mà so với nhà lão tam thì quá là nhục mặt. Nhị tẩu. Tẩu đến nhà tam ca ăn cơm à?

    Hôm nay nhà họ ăn trứng xào hẹ, cà tím thịt băm, sườn hầm thanh đạm. Sườn á? Thủ Nghĩa, ta nói ông nghe, món sườn tuy hầm thanh đạm nhưng mà ngon lắm. Ông ngửi xem này, vẫn còn mùi. Còn gì nữa? Còn có gà hầm, thịt lát xào nấm, đậu phụ.

    Mùi món mặn xào chung với mỡ quá là ngon. Cả đời ta chưa bao giờ được ăn món ngon, uống canh ngon đến thế. Đồ ăn ngon lắm luôn. Mọi người… Mẹ đừng nói nữa. Ngồi xuống ăn chút đi. Ta không ăn nổi nữa đâu, no lắm rồi. Nhà lão tam

    Lấy đâu ra tiền mua sườn vậy nhỉ? Nhà họ không cần nộp thuế à? Nhà cậu ấy không thiếu tiền. Dạo này Man Nhi đang bán lạc ướp vị tỏi, bán chạy lắm. Đây, còn cho ta một gói này. Ta ăn thử xem nào. Hồi đó lúc nhà lão tam

    Muốn tách ra ở riêng ta còn lo cho họ, cuộc sống sau này biết sống sao đây. Không ngờ con bé Man Nhi nhà mình đúng là có bản lĩnh thật đấy. Vừa mới tách ra ở riêng đã ngay lập tức nghĩ ra cách kiếm tiền. Bình thường nhà lão tam

    Thật thà là vậy, không ngờ một khi kiếm bạc thì bản lĩnh không vừa đâu. Mẹ, giờ thì mẹ cũng yên tâm được rồi đó. Thơm thật. Ngon. Lão tam. Mẹ. Ra đây! Mẹ. Mẹ gọi con có việc gì ạ? Làm sao? Người bận rộn, cứ phải có việc

    Thì con mới chịu ra gặp à? Mẹ. Con… con không có ý đó. Dạo này bán lạc kiếm được không ít nhỉ. Lần nào thấy con đi chợ về, trên tay cũng cầm nào là cá, nào là cả tảng thịt. Đó là nhờ con bé Man Nhi

    Tự xoay xở ít mối làm ăn. Tiền kiếm được cũng chỉ đủ mua thức ăn, ăn cho tươm tất thôi. Con sợ cái gì chứ? Cho dù ta có đi ăn xin cũng không vay tiền con đâu. Yên tâm đi. Nghe mẹ nói kìa. Kể cả mẹ không hỏi vay con,

    Nếu mà có chuyện gì con… con cũng nên báo hiếu mẹ. Vậy thì được. Đưa cho ta công thức làm món lạc ướp vị tỏi. Kìa mẹ. Con không biết công thức món lạc ướp vị tỏi. Được lắm lão tam. Giỏi quá rồi, biết lừa mẹ rồi cơ đấy. Không.

    Con… con không biết thật mà. Đừng tưởng ta không biết con đã làm ra món lạc ướp vị tỏi từ trước khi tách ra ở riêng rồi. Muốn giấu ta và cha con kiếm tiền à? Con chưa bao giờ nghĩ như vậy hết. Biết thế chẳng thà

    Tao bóp chết mày từ lúc ở cữ. Giờ đỡ phải để mày đề phòng tao như đề phòng trộm cắp thế này. Mẹ chạnh lòng quá. Mẹ ơi, con… Tỷ ơi, làm sao đây? Đừng vội. Để ta lấy cảm xúc đã. Đệ đi gọi ông nội sang đây. Nhanh lên, nhanh lên.

    Ta đã là người bước nửa chân vào quan tài rồi… Mẹ. Lát nữa con muốn lên trấn uống trà với các tỷ muội. Dạo này mẹ vất vả, có muốn con đem gì ở trên trấn về cho mẹ không? Không sao, con cứ đi đi.

    – Mẹ ngồi đi. – Sao bà nội con lại làm ầm lên rồi? Sáng nay con nói với bà nội, con nghe bạn bè trên trấn nhắc đến, thật ra nhà tam thúc đã định bán lạc ướp vị tỏi từ lâu rồi. Đã bán khắp cả trấn rồi.

    Thật ra công thức lạc ướp vị tỏi này đã có từ trước khi họ tách ra ở riêng. Theo lý mà nói, công thức này thuộc về cả nhà họ Liên. Nếu bà nội lấy được công thức thì cũng tự buôn bán được, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ.

    Con đó. Cha mẹ thì ăn vỏ trấu, rau dại mà con cũng bỏ mặc. Con không bỏ mặc. Vô lương tâm! Bà không cho nhà cháu đường sống à? Làm cái gì thế này? Man Nhi, Man Nhi, dậy đi. Man Nhi. Đừng làm ầm lên nữa. Mẹ dậy đi ạ. Để yên đấy!

    Chúng ta có thể sống mấy ngày yên ổn được không hả? Bà cứ phải lôi kéo hết người trong thôn đến cười vào mặt chúng ta thì bà mới vui sướng đúng không? Ơ hay. Về nhà. Mất hết thể diện. Mẹ, chúng ta về thôi. Được rồi, mấy đứa cũng về đi.

    Không có ai đòi công thức của các con nữa đâu. Suốt ngày chẳng lúc nào được yên. Khóc gì mà khóc? Ta đâu có sai. Đi thôi cha. ♫Một giấc mộng bên bờ Tây Hồ♫ ♫Trong mơ cái gì cũng có♫ ♫Cái gì cũng có♫

    ♫Một nha đầu xinh đẹp rơi từ trên trời xuống♫ ♫Chơi đùa trò chuyện dưới tán ô trong màn mưa♫ Không hổ là thiên kim nhà huyện lệnh đại nhân. Trà này phải nói là “Bọt trà như tuyết lượn vờn quanh, thế gian đượm vị hương thanh nhàn”.

    Đại tỷ sắp đi lấy chồng rồi. Pha trà ngon thế này chắc chắn nhà chồng sẽ thích lắm. Vậy à? Hôn ước của ta và Tống công tử cũng sắp đến rồi. Xem ra chắc là hai chúng ta sẽ đi lấy chồng gần ngày đấy. Hai chúng ta cái gì chứ.

    Mời thưởng thức. Món lạc ướp vị tỏi này dạo gần đây vang danh khắp trấn. Ta phải đặt trước thì hôm nay mới được ăn đấy. Ta cũng chẳng mua được mấy lần. Có điều ta nghe nói món lạc này là do đường muội của Hoa Nhi làm đấy.

    Món lạc này do đường muội của cô làm à? Đường muội của ta đã kiếm được không ít bạc nhờ vào món lạc ướp vị tỏi này. Mặc dù vậy, ta cũng đang sầu não vì chuyện này đâu. Tại sao lại thế? Ta chỉ lo là đường muội của ta

    Suốt ngày xuất đầu lộ diện ra ngoài làm ăn thì sau này gả chồng kiểu gì được? Quả thực không ra thể thống gì. Ta cũng khuyên muội ấy mấy lần rồi nhưng muội ấy không nghe. Muội ấy giấu mọi người trong nhà tự làm ăn buôn bán lạc ướp vị tỏi.

    Hoa Nhi cũng sợ làm chạnh lòng người lớn trong nhà, nên cũng không dám nói với gia đình. Hoa Nhi cũng hết cách rồi. Không biết tỷ tỷ, tỷ tỷ có cách gì không? Việc này đơn giản thôi. Cô cứ giao cho ta. Vậy thì xin đa tạ tỷ tỷ.

    Hoa Nhi mang tới cho tỷ tỷ chút quà nhỏ. Xin tỷ tỷ nhận cho. Có mỗi cái thứ này, nha hoàn trong nhà ta còn đeo chán rồi mà dám đem đi tặng người khác. Thế tại sao cô lại nhận? Lại còn đồng ý giúp cô ta nữa. Đằng nào cũng rảnh rỗi,

    Chi bằng kiếm chút niềm vui. Với lại, cô tưởng Liên Hoa Nhi tử tế lắm à? Chẳng qua là cô ta muốn mượn tay chúng ta đối phó với đường muội của cô ta thôi. Sao cô biết? Nếu cô ta thực sự để tâm tới danh tiếng của đường muội

    Thì sao lại đi nói với chúng ta? Ta nghĩ ra một chiêu rất hay. Cô là Liên Man Nhi hả? Cô buôn bán lạc ướp vị tỏi không trình báo lên quan phủ, không có giấy phép buôn bán mà dám bán hàng. To gan quá nhỉ. Nộp bù thuế đi.

    Một trăm lượng bạc. Một trăm lượng? Ngươi điên à? Ngươi đi ăn cướp luôn đi. Nha sai đại nhân, không biết là ngài có công văn quan phủ không? Ngươi là cái thá gì mà dám đòi ta công văn? Hạn cho ngươi trong vòng ba ngày nộp đủ cho nha môn.

    Theo ta được biết, buôn bán ở đất khách mới phải trình báo lên quan phủ, mức tiền buôn bán trên 30 lượng mới phải nộp thuế. Bọn ta chỉ làm ăn nhỏ mà phải trình báo lên quan phủ à? Hơn nữa theo luật phạt của triều ta, hễ tiền phạt trên 50 lượng

    Thì đều cho thời hạn bảy ngày. Không biết nha sai đại nhân lấy đâu ra thời hạn ba ngày? Nói ít thôi. Nếu không nộp đủ trong vòng ba ngày thì chờ vào ngục đi. Vào bao lâu? Ngươi dẫn ta đi luôn cho rồi. Đồn muối đang thiếu người.

    Vào ngục không phải ngồi tù mà là đi theo trọng phạm cùng vào núi đào muối chịu cực nhọc. Ta không thèm phí nước bọt với các ngươi. Nhớ lấy. Nộp đủ bạc trong vòng ba ngày. Ta chỉ bán đồ ăn thôi mà còn cần giấy phép buôn bán. Hết người này

    Đến người khác thu thuế, mãi không thôi. Nha sai nơi này hễ có chút quyền lực liền làm xằng làm bậy, đúng là không chừa đường sống cho người dân. Không có giấy phép buôn bán thì chẳng làm được gì hết. Ta kiếm đâu ra một trăm lượng bạc đây?

    Lão Kim thúc đi vắng à? Cha ta đi đòi nợ ở trấn khác rồi, chắc phải dăm bữa nửa tháng mới về được. Ta đang nhân lúc cha ta đi vắng mau mau chuẩn bị ít thuốc để ngày mai còn đem lên trấn. Dạo này lại đến mùa

    Dễ mắc bệnh phong hàn rồi. Đã… xảy ra chuyện gì sao? Ta… Ta muốn tìm Lão Kim thúc vay ít bạc có việc gấp. Vay bạc? Man Nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Ta buôn bán lạc ướp vị tỏi chưa trình báo lên quan phủ, nha sai phạt thuế

    Đòi 100 lượng. Sao lại có chuyện được chứ? Man Nhi, chỗ ta còn có ít bạc nhưng không đủ 100 lượng. Muội cầm tạm lấy đã. Đa tạ Ấu Hằng ca. Đợi có tiền ta sẽ trả huynh ngay. Không vội. Ta cũng sẽ nghĩ cách gom thêm.

    Ấu Hằng huynh thấy việc này kỳ lạ phải không? Mặc dù đúng là buôn bán cần trình báo quan phủ, nhưng Man Nhi chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, cùng lắm chỉ coi là người dân trao đổi lương thực dư thừa, trên trấn đâu đâu chẳng có,

    Chưa từng thấy quan phủ hỏi đến. Thế thì chỗ này cũng đủ rồi đấy. Đây. Ngài đếm đi. Vậy ngài cứ từ từ ăn nhé. Ta không quấy rầy ngài nữa. Xử lý ổn thỏa chưa? Thế nào? Đây là giấy phép buôn bán nhưng vẫn phải nộp bạc,

    Gia hạn thêm cho chúng ta mười ngày. [Huyện nha Cẩm Dương – Giấy phép buôn bán] Tạ ơn trời đất. Dù có thế nào thì chí ít chúng ta lại được bán lạc để gom tiền rồi. Mau về thôi. Nhân lúc còn sớm vẫn ướp được thêm một mẻ lạc nữa. Đúng đấy.

    Đi thôi, đi! Lúc nãy ta dò la nha sai kia, giống với những gì ta nghĩ. Người của quan phủ chẳng thèm để mắt tới việc buôn bán nhỏ của cô đâu. Sở dĩ phạt cô 100 lượng là vì cô đã đắc tội với người ta.

    Đắc tội với người ta á, ai cơ? Hắn không chịu tiết lộ thêm. Khả năng cao là đại tiểu thư kia rồi. Cô nói là Liên Hoa Nhi á? Đại bá đi rồi, đại bá nương suốt ngày bị bà nội giày vò ở nhà, không được ra khỏi cửa. Trong nhà còn ai

    Có quan hệ với quan phủ nữa đâu. Hai đứa nói chuyện gì ở phía sau thế? Chúng con đang nói hết lạc rồi, bàn nhau về thôn thu mua thêm một ít. Không phải khổ thế đâu. Ông nội con thu hoạch khá nhiều ngoài ruộng về. Để cha đi nói với ông,

    Chúng ta dùng tạm chỗ lạc trong nhà, chờ vượt qua ải khó khăn trước mắt sẽ bù lại cho ông sau. Bà nội vừa mới làm ầm lên một lần. Sao cha biết ông sẽ không làm khó chúng ta? Ông nội con đã có lời rồi, chắc là không làm thế đâu.

    Với lại ông nội con hay nói người một nhà phải giúp lẫn nhau. Giờ chúng ta gặp khó khăn, chắc chắn họ sẽ giúp đỡ chúng ta thôi. Không được! Đừng có hòng! Kiếm tiền tách ra ở riêng thì rạch ròi lắm. Gặp chuyện lại thành người một nhà à?

    Bây giờ gặp chuyện, cần tới nhau thì trơ cái mặt đến bắt quàng làm họ. [Nhiệm vụ: 1000 lượng vàng] [Thu: Bán lạc ướp vị tỏi, vay Vương Ấu Hằng: 185 lượng] [Chi: Nguyên liệu làm lạc, đút lót: 280 lượng]