Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 28| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 28] Thiết bị đã đầy đủ chưa? Đủ rồi. Cô Tôn đâu? Cô Tôn nói cô ấy sẽ tự đến sân bay. Em còn tưởng là anh không đi cơ.
Cô ấy bảo anh đi, anh có thể không đi sao? Đóng cửa. Anh không rẽ thì tôi có đâm vào anh được không? Anh không đi thẳng đi còn rẽ làm gì chứ? Tôi đã bật xi nhan rẽ phải rồi cơ mà. Đang đi thẳng anh rẽ gì mà rẽ.
Đến ngã rẽ rồi không rẽ sao? Vậy anh cũng không được phanh gấp chứ. Bác tài, có thể dạt vào lề để cãi nhau không? Chắn hết đường rồi. Đằng sau đã bị tắc đường rồi. Được, được, xin lỗi nhé. Tôi di chuyển bây giờ đây.
Đợi chút, di chuyển cái gì mà di chuyển! Cảnh sát vẫn chưa đến, di chuyển cái gì? Cô là ai thế? Anh nói xem phải làm thế nào? Báo cảnh sát. Báo cảnh sát! Báo đi! Anh báo đi! Báo đi, không báo thì anh không làm người. Tôi thấy anh…
Đầu xe anh húc vào đuôi xe của người ta. Là anh bám đuôi sát quá. Cô là ai chứ? Liên quan gì đến cô? Bà cô già quan tâm đến việc không đâu làm gì? Tôi chỉ cô đấy. Đừng tưởng tôi không dám đánh phụ nữ. Cô…
Anh còn có lý do để đánh phụ nữ nữa à! – Có di chuyển hay không? – Di chuyển, di chuyển. Cô…Nhẹ thôi! Nhẹ thôi! Nhẹ thôi! Tôi sẽ di chuyển. Nói đàng hoàng thì không chịu, cứ phải để tôi ra tay. Mau di chuyển đi. Đáng đời!
Cứ bắt tôi phải nóng lên. [Hãng máy bay China Eastern] Sau đó anh và Karen có nói chuyện không? Không phải… Hiện giờ là anh đang giận, hay cô ấy đang giận vậy? Anh buồn ngủ rồi, dậy sớm hỏng hết cả một ngày. Ngủ đi.
Anh còn nói chuyện với em kiểu thế nữa em sẽ giận đấy. Anh cần phải biết. Karen… Không phải trong lòng cô ấy không có anh, cũng không phải là muốn dẫm đạp lên anh. Cô ấy muốn làm việc mà mình muốn làm. Anh có thể hiểu không? Có những lúc,
Anh ở cạnh kiểu người mạnh mẽ như thế, anh phải mạnh mẽ hơn cô ấy. Như thế anh mới có thể tiếp tục ở bên cạnh cô ấy. – Có hiểu không? – Không tiếp tục được nữa. Cái gì mà không tiếp tục được nữa, anh bị điên à?
Cả ngày cứ nghĩ lung tung. Anh không thể đứng trên lập trường của Karen để nghĩ cho cô ấy sao? Cô ấy biết mình có gen này, trong lòng thật sự rất buồn. Anh phải thông cảm cho cô ấy chứ. Anh thông cảm cho cô ấy thì ai thông cảm cho anh?
– Anh cũng là một người đàn ông. – Chả phải em cũng thông cảm cho anh sao? Em thông cảm cho anh cái gì? Làm gì đấy? Em không thắt dây an toàn à? Bay ổn định rồi, còn phát cả cơm rồi. Phát cơm sao em không gọi anh?
Đến trà sữa anh còn không muốn uống, thì cũng không cần ăn cơm nữa. Em đã ăn phần của anh rồi. Anh dậy sớm còn chưa ăn tí cơm nào đã vội vội vàng vàng chạy đến sân bay. Em cũng chẳng mang cho anh chút… Em thật là…
Ngày quái quỷ gì thế không biết! Cho anh này, em đã giữ lại một phần. Vui vẻ lên! Vui vẻ lên! Tránh ra! Anh đi vệ sinh. Em cũng muốn đi vệ sinh, em đã nhịn lâu lắm rồi. Có người rồi. Ra rồi, ra rồi, ra rồi. Anh làm gì thế?
Em đi trước. Nhịn không nổi rồi! Dì Đinh Đinh, lần sau dì có thể dạy cháu gấp cái này được không? Được! Nếu như mẹ cháu chia tay với chú Vu Thiên, cháu có được chơi với chú Vu Thiên nữa không? Mẹ cháu và Vu Thiên chia tay rồi sao? Cháu đoán thế.
Cháu đoán sao? Sao lại đoán thế? Trẻ con cũng có giác quan thứ sáu mà. Cái quái gì thế? Uống gì đấy? Anh đẹp trai, tôi uống cái gì nhỉ? Anh ơi, cho tôi một ly giống như thế. Vâng ạ. Đã uống bao nhiêu rồi?
Anh đẹp trai, tôi đã uống bao nhiêu rồi? Hỏi ai đấy? Anh say rồi à? Không. Khó quá! Cảm ơn. Cuộc sống có ai mà không khó khăn chứ? Em cũng rất khó khăn. Ngày nào em cũng phải đối mặt với bộ mặt thối của anh. Nhưng em nói cho anh nghe,
Cho dù khó khăn đến thế nào anh đều phải vượt khó mà vươn lên. Trên thế giới này sẽ không có Karen thứ hai đâu. Đối với anh mà nói, cô ấy thật sự là một vấn đề khó. Anh đẹp trai, có loại rượu nào mà uống một ly đã gục không?
Cho anh ấy một ly. Với tửu lượng của anh, uống gì cũng không say được. Khó khăn quá! Anh lợi hại đó! Nào… Mỏi quá. Đến rồi à? Đến rồi đây, tớ còn mang theo một bình rượu ngon nữa. Nhìn đi.
Ba của cậu có biết cậu lấy trộm bình rượu ngon của ông ấy đến đây không? Biết chứ. Rượu ngon hay không thì tớ không biết, nhưng đang lúc tập luyện thì không được uống rượu. Tớ đã mang đến đây rồi, phải làm sao bây giờ? Hay là…
Đợi Tôn Nghệ Hà và Vu Thiên quay về thì sẽ cùng nhau uống. Tôn Nghệ Hà và Vu Thiên đi công tác ở Bắc Kinh. Hai ngày nữa là về rồi. Anh ấy ở Bắc Kinh à? Tớ thực sự nhớ Vu Thiên. Thật là…
Đứng trước tình yêu ai cũng trở thành kẻ ngốc. Karen của chúng ta ngầu như vậy, nhưng lúc nhớ người khác cũng vẫn thế. Tớ không thể hiểu nổi. Những người mạnh mẽ giống như cậu lại có thể yếu đuối trước tình yêu như vậy.
Phải dựa vào luyện tập cường độ cao hàng ngày để khiến bản thân bị lơ là. Vậy những người khác thì phải làm sao? Tớ tự nghĩ bản thân mình quá ngầu. Thấy rằng có bất cứ việc gì thì bản thân đều có thể làm được. Đèn trần nhà cao quá
Thì mua một cái thang là có thể với tới. Bóng đèn cũng thay thế được. Vì thế hiện giờ những người chết vì cô độc còn nhiều hơn những người chết vì ung thư. Hôn nhân hiện giờ càng ngày càng ngắn, càng ngày càng mỏng manh. Bởi vì hầu hết mọi người
Đều không phải kết hôn vì tình yêu. Mà là do bọn họ sợ cô đơn. Hi vọng có người để bầu bạn. Bọn tớ bầu bạn với cậu. Còn có bọn tớ mà. Tôn Nghệ Hà, con người cậu ấy ngoài miệng thì cứng rắn, trong lòng thì mềm yếu.
Cậu ấy có ở đây cũng sẽ nói là sẽ ở bên cậu. Ngại quá! Ngại quá! Đang đi xuống đó. Không cần quan tâm. Anh lên trước đi… Không quản được… Tôn Nghệ Hà, không cần đỡ anh… Không sao! Em làm cái gì đấy? Bật đèn sáng thế làm gì? Tắt đèn đi.
– Anh dừng lại, sắp đến phòng rồi. – Anh không dừng được, anh muốn nôn. Anh có nôn thì đừng nôn vào người em. J Bích… J Bích…J Bích… Anh đừng quấy rối người ta. J Bích, phải không? Anh đừng quấy rối người ta. Đến…Đến…Sắp đến rồi. Anh ổn không? Em ổn không?
Ổn gì mà ổn, tôi không ổn… Nào, nào, nào. Đến rồi. Vu Thiên, đến rồi. Trời ạ, anh thật đúng là ông trời của em. Anh không muốn đi… Anh đợi một chút, anh giữ chắc vào. Tôn Nghệ Hà, em cõng anh… Nào! Một, hai, ba. Anh đã bao nhiêu tuổi rồi
Còn bắt em cõng anh. Anh khổ quá! Vu Thiên, em nói cho anh biết. Anh nợ em… – Không chỉ là một bữa cơm đâu. – Tôn Nghệ Hà, em nặng quá. Eo của tôi! Anh nói cho em biết, anh sẽ uống đến cùng.
Em nói cho anh biết, anh nợ anh một bữa cơm đấy. Anh nợ em… Anh khổ quá! Em nói cho anh biết, anh… Chân anh thối quá! Ngủ đi. Trời ạ! Đi thôi. Như thế này là được sao? Phải rồi, vừa rồi anh phải ra ngoài đúng không?
Xin lỗi đã làm mất thời gian của anh. Không sao. Đi ăn mỳ đi? Được. Gió nổi lên rồi. Qua bên kia đi. Làm thế nào cô và Vivian có thể là bạn bè? Hai chúng tôi là bạn cùng phòng hồi đại học. Sao thế?
Không có, chỉ là phong cách không giống nhau. Bạn học đại học của chúng tôi nói hai chúng tôi là… Tiểu Long Nữ kết hợp với Mai Siêu Phong. Buồn cười lắm đúng không? Chắc cô ấy là người hồi còn trẻ không được vui vẻ cho lắm.
Còn cô thì chắc là ánh sáng chiếu vào những vết nứt trong cuộc đời của cô ấy. Nhưng người có thể mang lại tiếng cười như cô, có lẽ sẽ là liều thuốc cứu mạng cho cô ấy. Cũng bình thường. Tôi thì…Quá ồn ào. Cô ấy thì lại rất yên tĩnh.
Hai chúng tôi ở cạnh nhau đúng lúc sẽ được cân bằng. Cô có biết có những người cả đời này đều học cách để vui vẻ. Trong nháy mắt họ có thể nhận ra những người sinh ra đã vui vẻ như cô. Thật sao? Vậy anh thì sao? Tôi…Cái gì cơ?
Anh có vui vẻ không? Vừa rồi tôi thấy rất vui. Vừa rồi? Mai Siêu Phong đó. Cún con, mau qua đây! Cún con, cho em này. Ngon không? Ngoan lắm! Anh biết không, mỗi lần nhìn thấy chó hoang và mèo hoang tôi đều cảm thấy có những lúc bản thân quá lập dị.
Ba anh dạo này thế nào rồi? Nếu có việc gì thì viện dưỡng lão sẽ gọi điện cho Lauren. Bây giờ…Tôi cũng đã biết… Tại sao anh lại lạnh lùng như thế rồi. Thật ra cô không gần tìm lý do giúp tôi. Tôi chính là người như thế.
Bởi vì trước đây ba anh cũng đối xử với anh như thế. Vì thế anh cũng đối với bản thân như vậy. Anh sợ sẽ bị tổn thương, vì thế anh mới sống khép mình với người khác. Nhưng thật ra tôi cảm thấy anh sẽ không chấp nhận vĩnh viễn như thế này.
Bởi vì thực sự rất cô độc. Con người… Không chỉ con người mà cả động vật đều cần được bầu bạn. Cô độc cũng không có gì là xấu. Ít nhất, nó khiến cô có thể thận trọng để lựa chọn nên tiếp xúc với người như thế nào, chứ không phải đi tìm
Sự an ủi rẻ mạt. An ủi thì có gì mà rẻ mạt hay không rẻ mạt chứ? Anh nói xem, loại an ủi gì mà không rẻ tiền? Cô có biết vấn đề của cô nằm ở đâu không? Nếu như cô thực sự muốn thay đổi cuộc sống của cô,
Thì nên bắt đầu từ việc thay đổi phương thức sống của cô. Chứ không phải che đậy bản tính vốn có của cô. Cải trang thành kiểu mà người khác thích. Bản tính sẽ không thể che đậy. Cũng giống như bị ho vậy. Giống như đọc khẩu lệnh thế.
Chả biết anh đang nói gì? Vì sao cô cứ muốn thay đổi vì người khác. Phải đi lấy lòng những người không thể nhìn thấy khuôn mặt thật của cô. Nếu anh ta không yêu cô, cô có thay đổi như thế nào cũng vô dụng. Cái gì mà yêu với không yêu?
Nói ra thấy ngượng mồm quá. Rốt cuộc anh có ăn cái xúc xích đó không? Không ăn thì đưa cho tôi. Cún con, ăn xúc xích thôi. Ăn thêm cái nữa nhé? Cho này. Đúng! Thả lòng cơ thể. Đúng! Tốt! Đúng! Giỏi lắm! Tốt lắm, tiến bộ rất nhanh.
Cứ thế này, ngày mai chúng ta có thể bỏ đi sự trợ giúp. Có thể chuyển sang tập hít thở. – Được không? – Cảm ơn! Cảm ơn! – Không có gì. – Cảm ơn huấn luyện viên. Được rồi, mai gặp lại. Cảm ơn! Cảm ơn! Nghỉ ngơi đi. Cảm ơn!
Bố công chúa nhỏ của anh làm những đồ dùng một lần trong khách sạn đúng không? Anh cảnh cáo em, đừng gây chuyện nữa. Anh yên tâm. Em gây chuyện gì cũng không gây với công chúa nhỏ nhà anh. Cô ấy cũng rất đáng thương.
Hôm qua em đi cùng ba đi dự tiệc xã giao nghe bọn họ nói… Nói là nhà họ Đinh có thể sẽ bị phá sản. Em nghe ai nói vậy? Mấy ngày nữa sẽ lên báo. Em cũng không giúp được gì. Chúc mọi người may mắn.
Đã đi vào phòng thay đồ rồi mà còn nhìn à? Không…Có nhìn đâu? Em bơi xong rồi, em lên để thay đồ. Vừa rồi thực sự không phải anh nhìn theo người đó. Nhìn thì cũng chẳng sao. Xinh đẹp thế ai mà chẳng muốn nhìn.
Nếu như có một anh đẹp trai đứng trước mặt em, lại ăn mặc thiếu vải như thế thì em cũng sẽ nhìn. Em nhìn anh là được rồi. Dù sao anh cũng không nhìn người khác. Em không quản được người khác, em chỉ có thể quản bạn trai của mình.
Nếu như anh muốn cợt nhả với người khác… Được thôi, em không phản đối. Nhưng đừng làm trước mặt em, được không? Ít nhất đó cũng là thể hiện sự tôn trọng em. Em nghiêm túc đó. Không cần nhìn em như thế. Anh không tin. Anh cảm thấy em đang lừa anh.
Anh thực sự không có cợt nhả với cô ta. Vậy hai người nói chuyện gì? Anh… Lúc còn bé ba đã nói với em mất đi bạn trai so với mất đi tự tôn… Tự tôn so với bạn trai sẽ khó tìm lại hơn gấp một trăm lần. Làm gì đấy?
Anh lái xe cẩn thận đi. Em không muốn tai nạn xe mà chết cùng anh. Tôn Nghệ Hà, đẩy xe rác à? Không phải, cái xe này… Bánh xe hỏng rồi. Cô đổi cái mới đi. Không được, tôi không đổi. Tôi đã chọn nó rồi. Tôi phải gắn bó đến cùng với nó.
Phải có trách nhiệm. Có trách nhiệm với ai cơ? Cái xe nhỏ này. Cho dù nó ngoan cố đến mức nào, không nghe lời đến mức nào tôi cũng sẽ không bỏ nó. Dù sao đã ngồi máy bay lâu như thế, xem như là rèn luyện thân thể đi. Được, tuỳ cô.
Đợi đã, tôi đi vệ sinh một lát. Anh chờ tôi ở đây. Không được đổi xe đấy nhé. Nó sẽ đau lòng lắm. Ngủ không ngon à? Có một chút. Con người, đặc biệt là phụ nữ chỉ cần qua ba mươi tuổi đã cảm thấy khác rồi.
Trước đây, bay một chuyến đến Châu Âu vừa hạ cánh đã đến phòng máy. Thức đêm do chênh lệch mũi giờ cũng chẳng sao cả. Có cần uống Melatonin không? Chỗ tôi có này. Melatonin? Có phải uống vào sẽ ngủ không dậy được không? Yên tâm.
Cho dù tôi bị dày vò đến mức không giống người nữa, tôi cũng không trì hoãn việc ghi chương trình. Có điều nói đến chương trình, sao anh lại thêm một vấn đề vào thế? Còn hỏi người ta về vấn đề kết hôn. Anh cũng nhiều chuyện quá.
Anh không sợ ảnh hưởng đến hình tượng sao? Không phải cô nói với tôi sao? Những bà chủ thì phải quan tâm đến hôn nhân và gia đình của họ. Vì để thu hút tỉ lệ người xem, tôi không quan tâm người khác nghĩ tôi như thế nào.
Tôi còn tưởng anh là người cực kỳ cẩn thận, thận trọng. Có phải cô rất để ý đến những kỳ vọng mà người khác đặt lên người cô? Cũng bình thường. Chỉ là tôi không muốn nhìn thấy người khác thất vọng. Trong ánh mắt đó có một tia thất vọng.
Cực kỳ khó chịu. Ý của cô là dứt khoát nói ra cho cô biết, cô đã làm họ thất vọng. Tôi không nhạy cảm đến thế. Làm như tôi mềm yếu lắm ấy. Nhưng không phải tôi nói anh đâu nhé. Anh đã rất thẳng thắn với tôi rồi.
Cao thủ game Tiêu Tiêu Lạc Vui Vẻ nhỉ. Qua màn rồi. Khiêm tốn chút. Nghệ Hà. Hôm nay em sẽ không uống đâu. Em quyết định sẽ thay đổi tất cả, làm lại từ đầu. Hôm qua uống nhiều quá à? Sao anh biết? Chỉ có uống nhiều
Thì em mới từ chối rượu ngon. Nói đi, giờ muốn làm như thế nào? Làm cho em một kiểu tóc, có thể làm cho tâm tình vui vẻ là được. Làm gì có kiểu tóc nào thần kỳ như thế? Có điều, anh có thể dạy em một chiêu. Chiêu gì?
Lúc em buồn và đau lòng sờ lên ngực mình và tự nói với bản thân. Nói mình là một người đàn ông. Như vậy sẽ không buồn nữa. Không được, có sờ ngực hay không thì em cũng vẫn là đàn ông. Xoăn sóng to thành thục hoặc cắt kiểu công chúa thục nữ,
Đều không hợp với em. Anh có một chủ ý, em có dám thử không? Nói đi, anh có ý tưởng gì? Vậy phải xem em muốn thay đổi đến mức nào? Từ đầu đến chân, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Biến hình 100%. Baby… Mẹ.
Mẹ nói cho con biết…cho con biết… Đã có báo cáo tái khám rồi. Bác sỹ đẹp trai nói với mẹ, tế bào ung thư của mẹ không tiếp tục lây lan. Con có thấy đây là một tin tốt không? Đó là tin cực kỳ tốt. Con biết không,
Có những lúc mẹ cảm thấy con nói rất đúng. Phải cho bản thân thêm một cơ hội nữa. Không được chặn đứng tiền đồ phía trước. Giống như bây giờ, đột nhiên mẹ… Đã nhặt được thời gian sống thêm mấy tháng nữa. Có phải cực kỳ vui vẻ không? Nào. Con sao thế?
Con thấy gần đây xảy ra rất nhiều chuyện. Mẹ là chỗ dựa tinh thần duy nhất của con. Nghệ Hà mấy người bọn họ mới là chỗ dựa tinh thần thực sự của con. Con biết không, những người bạn thực sự tốt với con không nhiều, Con phải biết trân trọng.
Rất đơn giản. Con chỉ cần nói một câu xin lỗi, thì giữa bạn bè bất cứ vấn đề gì sẽ cũng không còn là vấn đề nữa. Nhưng nếu như con kiên trì bỏ qua một bên và không để ý đến thì đến cuối cùng, người đau khổ lại chính là con.
[Năm năm trước] Vâng, bây giờ chúng ta sẽ rút giải thưởng đặc biệt của buổi tối hôm nay. Số hai. Nghệ Hà, cậu giỏi quá! Ở đây! Ở đây! Ở đây! Số hai mươi năm. Tớ. Số năm. Nhậm Nhiễm. [PURE GRAND] Nhậm Nhiễm. Chào mọi người, tôi tên là Tôn Nghệ Hà.
Hôm nay tôi đã thất tình. Nhưng tôi rất vui vì tôi đã được trúng giải. Cái này nên gọi là “Có mất sẽ có được”. Tôi sẽ vui lên một lần nữa. Gặp người khác không bằng tập gym. Chào mọi người, tôi là Nhậm Nhiễm. Là bạn học của Nghệ Hà.
Tuy bây giờ chúng tôi vẫn chưa gặp được ý trung nhân của đời mình. Nhưng cuộc sống vẫn đang bùng cháy, hãy để chúng ta ở bên nhau đến cuối cùng. Chào mọi người, tôi tên là Đinh Đinh. Rất vui khi có mặt ở đây và gặp được
Nghệ Hà, Nhậm Nhiễm và cả Karen nữa. Slogan của phòng tập gym là “Beloved Gym sẽ thay đổi cuộc sống của bạn”. Tôi hi vọng ở đây có thể làm ra những thay đổi của bản thân tôi. Cũng hi vọng có thể trở thành bạn bè tốt của mọi người.
Muốn thay đổi bản thân cần phải có dũng khí rất lớn. Nhưng mà, thế giới càng điên cuồng chúng ta càng mạnh mẽ. Mẹ đang đọc sách gì đó? Đây là câu lạc bộ đọc sách của mẹ, yêu cầu phải đọc quyển sách này. Nào, con đọc đi.
Vâng, để con đọc cho mẹ nghe. “Nếu như không thể nói thẳng ra, thì tình bạn còn có tác dụng không? Ai cũng sẽ nói lời hay, những lời nịnh nọt.” Mẹ… Được. “Nhưng bạn bè thực sự sẽ dám đưa ra lời khuyên xúc phạm,
Cho dù khó chấp nhận đến mức nào đi nữa. Đúng thế, tôi nghĩ đây mới là bạn bè thực sự. Anh ta biết sẽ tốt cho ai.” Tiếp tục đi. Các cậu làm… Cậu nghe bọn mình nói trước đã. Bây giờ Beloved Gym là cơ sở của chúng ta.
Không ai được rời khỏi đây. Tớ đã hỏi luật sư của ba tớ tư vấn rồi. Bản hợp đồng này thực sự có vấn đề. Ông chủ cho thuê nhà đã quay về. Chủ thuê lại đã lừa tiền của cậu. Nếu không tìm lại được, chúng ta đành phải chấp nhận.
Vì thế, đây là phần đầu tư của ba đứa bọn tớ. Chúng tớ đều cho rằng Beloved Gym là độc nhất vô nhị, rất có tính cạnh tranh Và lợi tức đầu tư sẽ rất cao. Đúng thế. Dù sao tiền của tớ không đầu tư ở đây,
Cũng sẽ bị mốc meo ở trong ngân hàng. Warren Buffett từng nói “Nếu như bạn không chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu chỉ nắm giữ một cổ phiếu trong mười năm thì trong mười giây đừng nắm giữ nó nữa” Chúng tớ chuẩn bị sẵn sàng giữ cổ phiếu của cậu
Trong mười năm, hai mươi năm, thậm chí cả đời. Xác suất gặp ai đó chỉ là 1/240000. Tớ có thể cùng lúc gặp được các cậu… Đây là xác suất gì chứ? Là xác suất của hạnh phúc. Oreo ngon quá! Bạn một nửa, tôi một nửa. Đau đớn của bạn bớt một nửa.
Hạnh phúc của tôi thêm một nửa. Bà không chịu được cháu nữa rồi. Con nhìn Lãng Lãng đi. Chắc chắn nó sẽ nghĩ rằng, người lớn chúng ta cái gì cũng biết. Mẹ nói cho con biết, người lớn chẳng biết cái gì cả.
Vì thế trong khi hết lần này đến lần khác nản lòng mới có thể tìm thấy được cách thức, để có thể sống hợp với đối phương. Hiểu không? Con thấy thật hổ thẹn. Đã lớn như thế này rồi vẫn khiến mẹ phải phí công đi một vòng để khai sáng cho con.
Con vĩnh viễn là đứa con gái đáng yêu nhất của mẹ, biết chưa? Cháu vĩnh viễn là cháu trai mà bà yêu thương nhất. Con vĩnh viễn là đứa con trai mẹ yêu thương nhất. Còn “bạn một nửa, tôi một nửa” nữa không?
– Bà ăn hết rồi, còn không? – Bạn một nửa, tôi một nửa… Mau lên, tiểu quỷ keo kiệt. Tiểu quỷ keo kiệt, nào, nào. [Oreo] Bạn một nửa, tôi một nửa… Các chị em, nếu như có một người lúc cậu buồn hay xảy ra chuyện gì đó
Chỉ cần cậu quay đầu, anh ấy sẽ mãi ở sau lưng cậu. Rất đúng lúc. Có phải rất kỳ lạ không? Tên điên theo dõi người. Cậu mới là tên điên theo dõi người ấy. Chính là đồng nghiệp cùng đánh boxing với cậu sao? Tớ sợ tớ nhất thời yếu đuối,
Sẽ nhận hết những gì anh ấy tốt với tớ. Sao cậu lại sợ? Sao lại không chấp nhận? Cách tốt nhất để rũ bỏ quá khứ chính là có một hiện tại thật đẹp đẽ. Đúng không? Đó chỉ là chỉ giải quyết vấn đề trước mắt. Vô dụng.
Vậy tớ chỉ có thể mua thêm vài cái khăn. Mua nhiều khăn thế để làm gì? Đêm không ngủ được thì tết lại để nhảy dây. Thần kinh à! Nói thật lòng, buổi tối là khó sống nhất đấy. Ban ngày còn có công việc, làm nhiều đến nỗi như người máy.
Một lúc lại xử lý việc này xong lại nhanh chóng xử lý việc khác. Nhưng cứ về đến nhà, nằm trên giường thì đầu óc lại không ngừng suy nghĩ. Có những lúc tớ nghĩ hay là thôi đi, tớ cũng tìm một người đàn ông đơn giản, yêu một cách trong sáng.
Kết hôn, sinh con. Giống như mấy người bạn ở đại học của tớ vậy. Có gì mà không tốt chứ? Thật sự chẳng có gì không tốt cả. Nhưng đó là điều cậu thực sự muốn sao? Thật ra tớ cảm thấy anh chàng đánh boxing đó cùng rất tốt.
Hơn nữa, anh ta thích cậu. Vì thế mới tình nguyện để cậu lợi dụng anh ta. Nhưng cậu phải nghĩ kỹ. Nếu cứ tiếp tục như thế cậu nhất định sẽ làm tổn thương người ta. Đến lúc đó cậu sẽ hối hận. Hối hận vì hôm nay bản thân quá nhu nhược.
Vậy thì một chữ thôi… “Đểu”. “Gái đểu”. Nếu nghĩ thật sự không yêu nữa, thật sự quên đi, đó mới thực sự là tự do. Thật ra cậu không cần vội vàng. Đợi cậu chuẩn bị xong, nhất định sẽ có một tình yêu đẹp xuất hiện. Đúng không?
Tình cảm của phụ nữ giống như một sợi len. Việc đắn đo có đan hay không. Có những người dùng thời gian cả đời để cởi trói một mối quan hệ. Tình cảm của đàn ông, giống như một vòi nước. Lúc đến thì dào dạt, lúc đi thì dừng lại đột ngột.
Rượu sâm banh đây. – Cảm ơn. – Của cậu. Nào! Cạn ly! – Cạn ly! – Cạn ly! Xin lỗi. Xin lỗi Tôn Nghệ Hà. Xin lỗi vì lâu như thế mới nói câu xin lỗi với cậu. Thật ra mấy hôm nay tớ suy nghĩ rất nhiều.
Vu Thiên cũng là bạn tốt của tớ. Tớ chưa từng gặp anh ấy buồn như thế. Vì vậy, thực sự tớ đã vượt qua ranh giới. Cậu mới là bạn gái của anh ấy. Tớ không nên dạy cậu phải đối xử với anh ấy như thế nào. Tớ xin lỗi.
Không sao là tốt rồi. Đi thôi, tớ mời các cậu đi ăn. – Đi. – Đi thôi. Đi thôi. ♫ Không xa không rời. ♫ ♫ Chính là ở trong biển lớn. ♫ ♫ Xin hãy để em ♫ Anh ơi, phiền anh cho tôi
Một cốc trà sữa trân châu, ít đá không đường. Rất xin lỗi, không có ạ. Trà xanh phủ sữa cũng được. Cũng không có. Cái gì? quán trà sữa Các anh gì thế? Cái gì cũng không có. Quán chúng tôi bán cà phê chứ không bán trà sữa.
Vậy anh cho tôi hai cốc cà phê. Hai cốc cà phê. Một cốc Americano. Vâng, một cốc Americano. Xong rồi, Americano của cô. [WANG] Cảm ơn. Nhân cách bùng phát à? Mời anh uống cà phê. Americano. Sao thế, tôi biết anh muốn nói gì. Tôi biết cho dù thay đổi kiểu tóc
Cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì. Nhưng trước đây tôi đã muốn làm kiểu tóc bùng nổ này rồi. Chỉ có điều tôi sợ Kim tổng nói tôi không vững vàng. Nên mới nhịn không làm. Lần này tôi lợi dụng lúc Kim tổng đi nghỉ mát… Vì thế…Anh tự hiểu.
Lên xe đi. Hẹn đi ăn với Lauren. Ăn gì đấy? Ăn mỳ. Được. Alo. Alo. Em đang làm gì thế? Có muốn đến nhà anh chơi game không? Em đang tập gym đây. Tập xong thì về nhà ăn cơm với ông Đinh. Ông ấy đã gầy đi, nếp nhăn cũng nhiều lên.
Còn anh thì sao? Anh muốn làm gì thì làm. Anh sắp chết đói rồi. Anh đói thì ngoan ngoãn ăn cơm đi. Hay là anh đến nhà em ăn chực nhé. Không được, con người phải học cách tự lập. Ngày mai em sẽ ăn cơm cùng anh.
Hôm nay anh một mình, ngoan ngoãn ăn cơm đi. Em cúp máy đây. Thấy thế nào? Cũng tạm được. Chỉ tạm được thôi sao? Đây là mỹ vị nhân gian đó. Có phải cô yêu cầu cao quá không? Mỗi lần anh ấy đi nhà hàng nào, thì sẽ chỉ đi nhà hàng đó.
Đến khi mà có người khác đưa anh ấy đi đến nhà hàng ngon hơn. Chỉ là tôi không thích mạo hiểm. Ăn phải đồ ăn không ngon. Ông chủ Liêu, tôi muốn đầu tư vào cửa hàng của ông, hợp tác cùng với ông. Nói đùa kiểu gì vậy?
Lauren đã tìm đến chủ nhà của ông và ký hợp đồng thuê nhà mười năm rồi. Phần tiền thừa, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Như thế không ổn lắm. Ông có cần tìm hiểu kỹ điều gì không? Tôi…Cái này… Không có công không hưởng lộc. Thật ra chúng ta cũng không quá thân,
Chỉ là tôi đã nhìn cô bé này lớn lên mà thôi. Cô bé đã lớn rồi, cũng không thể nào mà không có chỗ ăn mỳ chứ. Cháu cũng hi vọng chỗ này vẫn giống như trước kia. Cảm ơn! Cảm ơn! Chú Liêu, cháu đã mang hợp đồng đến đây rồi.
Chúng ta qua đây xem xem. Nhanh thế à? Được. Mau đi đi. Cảm ơn Thật ra tôi rất ngưỡng mộ cô. Có nhiều người để quan tâm đến thế. Có thể làm phân tán sự chú ý của cô. Tôi rất ngưỡng mộ chú Liêu. Chú ấy có thể làm anh cảm động.
Để anh chủ động giúp đỡ chú ấy. Tôi kiêu ngạo giúp chú ấy. Cô cũng nên kiêu ngạo cho bản thân mình. Anh đang khen tôi sao? Thật không ngờ trong phần đời còn lại của tôi, lại có thể được nghe anh khen tôi.
Cô đã là người hợp tác cùng với tôi rồi, không đáng để kiêu ngạo sao? Là do anh không được phép lựa chọn. Tôi là đại ân nhân của anh. Không phải bà bụng to đó. [Tiệm mỳ đại tràng Liêu] Bạn trai tôi hẹn tôi đi xem phim. Tôi đi trước đây.
Bạn trai? Bye bye. Cô ấy đã có bạn trai thật sao? Cô có muốn đi đâu không, tôi đưa cô đi. Không cần đâu. Không cần đâu. Tôi ăn nhiều quá, đi dạo một chút là về đến nhà. Bye bye. Lần trước tôi không nên chưa hiểu rõ sự tình,
Đã trách anh không chăm sóc ba anh. Tôi đã sai, tôi xin lỗi anh. Tôi chấp nhận lời xin lỗi. Thật ra vừa rồi tôi cũng rất cảm động. Những gì anh nói và anh làm với chú Liêu, chứng tỏ rằng anh không phải là người lòng dạ sắt đá.
Có thể chỉ là anh không biết thể hiện thế nào mà thôi. Tôi nói cho anh nghe, ông nội của tôi là một Hồng Quân, Cực kỳ cứng rắn, cực kỳ đàn ông. Lúc còn bé tôi nói trên mặt tôi mọc mụn, nhưng lô hội có thể chữa mụn.
Tôi chỉ tiện miệng nói một câu thôi, nhưng lần sau đến nhà ông nội cả cái ban công trồng đầy lô hội. To, bé, kiểu gì cũng có. Được rồi, cô muốn nói điều gì tôi đều biết rồi. Vì thế… Người nhà, chính là… Cho dù không thân đến mức nào
Cũng vẫn có quan hệ huyết thống. Anh đối với người lạ như chú Liêu còn có thể đối tốt như thế. Sao không thể lựa chọn… Tha thứ cho ba của mình. Tôi không yêu cũng không hận ông ấy. Vì thế… Không thể nói là tha thứ hay không tha thứ.
Còn về quan hệ huyết thống, tôi cảm thấy đó chính là cơ hội để lúc đầu ông ấy làm tôi tổn thương. Không có ý nghĩa gì lớn cả. Không cản trở cô đi dạo nữa. Đinh…Đinh… Gì thế này? Không phải đã nói là ngày mai sẽ ăn cơm cùng anh rồi sao?
Hôm nay sẽ ở cùng với ba của em. Anh càng nghĩ càng thấy không đúng. Anh thấy là em cố tình làm thế. Cố tình cái gì? Chột dạ rồi phải không? Em chột dạ cái gì chứ? Em không hiểu anh đang nói gì cả? Có phải đến tận bây giờ
Vẫn chưa nói với ba em, anh và em yêu nhau. Nhìn đi, bị anh nói trúng rồi kìa. Vậy thì sao? – Đi đã rồi nói. – Ba còn đang đợi em. Vậy bây giờ anh sẽ gọi điện cho chú Đinh, nói chuyện chúng ta yêu nhau.
Cần phải ở trong thế giới của hai người, ăn tối dưới ánh nến lãng mạn. Được rồi, được rồi. Đi thì đi. Ai sợ ai chứ! Đi. Nhẫn kim cương cầu hôn… Mời anh qua bên này. Được. Xin chào hai vị, hoan nghênh đến với nhẫn kim cương cầu hôn DR.
Xin chào, tôi muốn mua nhẫn kim cương cầu hôn. Loại to nhất. Vâng, xin đợi một chút. Anh, chị… Nhẫn kim cương cầu hôn DR, đời người đàn ông chỉ có thể đặt một lần tặng cho người phụ nữ mình yêu nhất.
Đại biểu cho lời hứa cả đời này chỉ yêu một người. Vì thế bất luận là bao nhiêu cara, mỗi chiếc nhẫn kim cương DR đều rất quý giá. Mời hai vị chọn ạ. Thật sao? Đương nhiên là thật rồi. Xin lỗi, tôi đang hỏi anh ấy? Anh muốn làm thật à?
Đương nhiên là thật rồi. Đây không phải nhẫn kim cương bình thường. Anh bị sốt à? Cái này là cái lớn nhất sao? Vâng thưa anh. Lấy nó đi. Đợi chút, giữ lại cho tôi, giữ lại nhé. Em…Em đi đâu đấy? Em cho anh một lời giải thích hợp lý.
Tại sao việc anh và em yêu nhau, em không thể nói cho ba em biết? Em nghĩ kỹ rồi hãy trả lời. Anh không chấp nhận những lời tự bịa đặt ra, mà đến chính bản thân em cũng không tin. Anh đến tháng hay là thích diễn kịch. Anh hỏi em…
Có phải em rất mất mặt khi làm người yêu anh không? Anh khiến em mất mặt à? Bụng dạ của anh bé như thế này thôi. – Em muốn chia tay. – Anh phản đối. Anh dựa vào đâu mà bác bỏ quyền chia tay của em. Em không có cái quyền đó.
Em không nói chuyện với anh nữa. Em muốn về nhà. Anh tự mình suy nghĩ đi. Em phải bình tĩnh một chút. [DR Một đời người đàn ông chỉ có thể quyết định một lần.] Không phải… Anh không bình tĩnh được. ♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫
♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ ♫ Bánh xe quay tròn quay tròn. ♫ ♫ Mưa rơi tí tách tí tách trong tâm hồn. ♫ Osamu Dazai đã viết trong cuốn “Mất tư cách con người” rằng “Nếu như tránh được sự hoan hỉ cực lạc
♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ thì tự nhiên sẽ tránh được những đau buồn.” Tôi của hiện giờ, ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ không phải là không hạnh phúc, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ cũng chẳng thể nói là hạnh phúc.
Tất cả đều sẽ qua đi ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ trong cái gọi là thế giới con người. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Lăn lộn trải nghiệm đến tận hôm nay, điều duy nhất tôi muốn coi là sự thật,
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ chỉ có một câu nói “Tất cả đều sẽ qua đi”. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Xong. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Lại là một mùa thu hoạch. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
Lại đến mùa ăn đất rồi… ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Anh thì hiểu cái gì. Niềm vui nhận đồ và bóc đồ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ đàn ông các anh không hiểu được. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cái gì? Tặng em đấy, không phải em rất rảnh sao? ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Ngồi ghép đi, rất tốn thời gian. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Đây là đồ chơi của trẻ con.
Em không chơi đâu. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Chúng ta vẫn luôn như thế. Dùng một số việc ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ để giết chết những cảm xúc tồi tệ của chính mình. ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫
Giống như giết chết đi thời gian, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ giữ chặt tâm trí của mình. Vấn đề và bản thân sẽ bị cách ly. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Dường như tồn tại trong hai không gian song song. Nhưng mà.
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tất cả mọi thứ thực sự sẽ qua đi sao? ♫ Một đêm ở Bắc Kinh, tôi đã để lại rất nhiều tình yêu. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫