Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 11: Chân Tướng tiếp cận tình yêu] Thầy Vu à, liên hoan hôm nay anh thanh toán đó nhé. Đừng giống lần trước vợ anh gọi điện cho anh anh lại lặng lẽ đi luôn.
Mỗi lần anh mời khách đều do Steve thanh toán. Lời này nói thế nào thế. Lần trước là vợ tôi nổi điên. Nếu tôi mà về muộn, về nhà phải quỳ thảm gai. Hôm nay nếu đã nói là tôi thanh toán, chắc chắn là tôi thanh toán rồi. Cùng lắm thì tôi gửi
Mã thanh toán vào trong nhóm trước. Được đó. Xem ra là thầy Vu muốn thanh toán thật. Vậy thì tôi không khách sáo nữa. Thì chọn quán ăn gửi trong nhóm đó đi. Được, được. Bò bông tuyết cao cấp chọn mười đĩa trước. Không, không, gì nhỉ. Tháng này ấy
Tôi còn chưa hoàn thành KPI túi cho vợ tôi kìa. Vì thế, xin hãy niệm tình nhé, các vị. Xin hãy niệm tình nhé. Thầy Vu à, anh đúng thật là kẻ cuồng chiều vợ. Ngưỡng mộ thật. Đúng rồi. Giám đốc Bạch hôm qua chẳng phải nói
Liên hoan hôm nay cũng muốn tới sao? Anh ấy đâu? Anh ấy đến thì chúng ta nói chuyện thế nào đây? Chuốc say anh ấy chẳng phải xong rồi sao. Chúng ta sẽ tự do thôi. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Lộ Đa, đi thôi. Em còn ngẩn ngơ làm gì thế?
Lát nữa em đi tìm mọi người nhé. Lát nữa tới quán ăn. Em có chút việc. Lát nữa em đi tìm mọi người nhé. Mọi người đi trước đi. Đi thôi. Vậy thì em nhanh lên đó. Vâng. Lộ Đa dạo này quả thật là kỳ lạ. Mọi người không cảm thấy thế sao?
Kỳ lạ đâu chỉ có một mình Lộ Đa đâu. Còn cả Ngỗng Bá Vương nữa. Hôm nay hai người họ cả ngày đều bí ẩn, lén lút. Đi. Anh muốn, anh muốn nói cái gì anh nói rõ hơn một chút đi. Tinh thần lĩnh hội này mà. [Thuốc dùng ngoài] Xin hỏi
Có thuốc dạ dày nào tốt không? Cô cần thuốc chống axit, chống loét, hay là hỗ trợ tiêu hóa tăng vận động dạ dày? Hai loại này tôi đều cần. Được. Cảm ơn. Hôm nay tôi mang một trái tim mời khách tới nhưng không dành cơ hội này cho tôi.
Anh phải nói được làm được. Lộ Đa, bên này. Sao bây giờ cậu mới tới? Đợi cậu lâu lắm rồi đó. Ngỗng Bá Vương sao không tới? Giám đốc Bạch hôm nay không đến được. Nhưng anh ấy nói bữa hôm nay anh ấy mời. Thầy Vu lại thoát nạn. Tôi rất không vui.
Anh ấy bị làm sao? Anh ấy không thoải mái sao? Không thoải mái này có chút sớm, bình thường cậu ấy nên là ăn xong mới không thoải mái. Tôi biết, tôi biết, tôi biết. Món nướng. chê nó không sạch, không vệ sinh. Để tôi mô phỏng lại cho mọi người.
Các chất có hại chính trong món nướng là benzopyrene và nitrosamine. Bởi vì thịt chịu nhiệt cao khi nướng, chất béo sẽ phân giải, nhỏ giọt lên trên than. Cháy nhiệt độ cao sinh ra một loại chất gây ung thư mạnh được gọi là benzopyrene. Vì thế nói ăn món nướng
Đồng nghĩa với việc tìm cái chết. Tôi muốn đánh cậu rất lâu, rất lâu, rất lâu rồi. Tìm, tìm cái chết này. Muốn ăn đánh hả? Gọi món đi. Nào, nào, nào. Tôi nâng cho mọi người nhé. Dạ dày của anh ổn hơn chưa?
[Tay của cô thế nào rồi? Dạ dày của anh ổn hơn chưa?] Đánh xong chữ còn xóa hết. [Lý Lộ Đa,] [cô có chút tiền đồ nào không?] [Cô nghĩ rằng mình là nữ chính trong phim thần tượng sao?] Cuối cùng có thể về nhà rồi. Anh trai.
Anh nói xem dù sao thì anh cũng là thể chất số phận đã định sẽ cô đơn cả đời, chi bằng để em sống trong ngôi nhà của anh bán vĩnh viễn đi, thế nào? Bác sĩ nói em may là bị thương không nghiêm trọng, nhưng mà
Bởi vì vừa mới tháo thạch cao, không được vận động mạnh, cần tĩnh dưỡng nhiều hơn. Anh cứ để em coi nhà của anh làm bệnh viện điều trị đi. Được thôi. Anh trai. Vậy em có thể sở hữu một chiếc xe con với cấu hình tương tự như của anh không?
Cứ coi như món quà sinh nhật của em sau mười tháng nữa đi. Mười tháng nữa mới sinh nhật à. Được thôi. Bấm tay tính toán sao đào hoa của anh trai mình đang bị bao trùm một đám mây đen. Đến lượt mình lên sàn rồi. Nhận tiền tài của người,
Thì giúp người tiêu tai. Alo, Chị Lộ Đa. Chắc chị sắp tới rồi chứ? Chị không đến nữa? Sao thế? Thuê nhà? Thuê nhà gì? Quan trọng hơn việc đón em à? Đừng nói là có anh trai nào đang ở cùng đó nhé. Có phải lần trước chị nói với em
Cái người mà cưỡi con Harley đó không? Chị muốn chuyển nhà sao? Em quen thuộc với các vùng ngoại ô Phía bắc bên đó. Được, đến khi đó tính sau. Em thực sự nhìn lầm rồi. Sao thế? Không ngờ là chị Lộ Đa là một
Người phụ nữ được săn đón không chính chuyên. Cuối tuần còn cùng với cái tên tên là Hỏa Hỏa đến ngoại ô để xem nhà. Anh ta tên là Hỏa Hỏa, anh ta có thể là người đàng hoàng sao? May là Giám đốc Bạch của chúng ta con mắt tinh tường
Sớm nhận ra cái bẫy ngọt ngào này. Đương nhiên. Không có cái bẫy nào mà anh không nhìn ra được. Hẹn hò thì hẹn hò mà lại còn nói một cách quang minh chính đại là đi xem nhà. Chiêu này gọi là gì nhỉ? Trong tâm lý tình yêu của bọn em
Gọi là khó bề phân biệt, để đối phương không hiểu được suy nghĩ của chị ấy, để chị ấy trở nên quá đường đột. Hành vi không thỏa đáng trở nên hợp lý hóa. Đặc biệt khi xác định mối quan hệ sử dụng chiến thuật kéo cưa,
Tuyệt đối không tự xác nhận bằng miệng. Đây hẳn là kỹ năng cơ bản của hải vương. Nhưng mà… Nhưng mà cái gì? Cô nam quả nữ lại ở ngoại ô. Điều này rõ ràng chứng tỏ trong trò chơi tình ái này có một bên đã bước vào giai đoạn tiếp theo.
Xem hoàng lịch hôm nay hợp xuất hành, hợp hẹn hò, hợp cưới gả. Ngoại ô thì càng hứa hẹn hơn. Anh nói xem buổi tối này lại không có xe về thành phố. Hai người chỉ có thể ở lại ngoại ô, ăn bữa cơm, tặng bó hoa, rồi lại mở chai rượu.
Rượu này lại không cẩn thận vẩy vào quần áo. Anh nói xem rượu vẩy vào quần áo phải làm sao? Vậy thì cần phải giặt. Đi đâu giặt? Vậy chỉ có thể đến khách sạn giặt. Lúc giặt quần áo, lại không có quần áo chuẩn bị có thể mặc, giặt kiểu gì?
Vậy thì chắc chắn là cởi quần áo giặt rồi. Sau đó đoạn sau thì không tiện nói nữa. Cũng tức là nói tối hôm nay nếu không có ai nhảy vào công nhiên cướp đoạt ái tình vậy thì tất cả đều sẽ trở thành kết cục đã định sẵn.
Nhưng những điều này đều không có liên quan gì đến Giám đốc Bạch của chúng ta. Em tự gọi xe về đi. Anh vẫn còn chút chuyện. Anh giúp em gọi xe đi. Anh trai mình năng lực lĩnh hội không ổn nhưng năng lực hành động cũng được. Bây giờ như thế này,
Khách thuê căn nhà này bây giờ là bà Loly. Anh Khương, anh không có quyền chuyển nhượng cho thuê. Điều này cần phải sau khi chủ nhà đồng ý, sau đó bà Loly và cô Lý hai người họ làm hợp đồng, hai bên trực tiếp ký kết hợp đồng mới được.
Bây giờ cậu ấy đã có nhân cách độc lập, cậu ấy muốn yêu đương ai, làm gì, đó là sự tự do của cậu ấy. Cho dù cô là mẹ của cậu ấy cũng không có quyền can dự. Đây chính là quả báo kiếp này sau khi đấu khẩu với người khác rồi.
Hay là tôi trực tiếp cho cô dùng căn nhà này đi. Mẹ tôi bà ấy đâu có dùng căn nhà này. Đừng, đừng, đừng. Còn bớt được những thủ tục dư thừa này nữa. Tôi sợ bị cô Loly truy sát. Vậy hai vị thương lượng xong liên hệ lại với tôi nhé.
Tôi đi trước đây. Cảm ơn. Khương Hỏa Hỏa. Cô yên tâm đi. Chuyện này cứ để tôi lo, không có vấn đề đâu. [Nghệ sĩ thối Loly] [Khương Hỏa Hỏa.] [Mẹ cho con thời gian một giờ] [mang theo dấu xuất hiện trước mặt mẹ.] Dấu gì chứ mẹ? [Có phải con nhân lúc]
[dẫn Lý Lộ Đa về nhà] [trộm đi dấu tên của mẹ không?] [Khương Hỏa Hỏa.] [Con đúng thật càng ngày càng tiến bộ rồi đó.] [Lý Lộ Đa làm hư hỏng rồi hả?] Mẹ, mẹ nói con thì được, mẹ đừng có nói Lộ Đa được không? [Được thôi.]
[Mẹ không thể nào đồng ý] [việc con và con bé đó bên nhau đâu.] [Lần này con bắt buộc phải cùng mẹ rời đi.] [Còn muốn chơi kim thiền thoát xác với mẹ,] [mẹ sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với con.] Khương Hỏa Hỏa.
Cậu không chỉ để tôi giúp cậu chặn Teresa, còn trộm dấu nữa à? Không phải. Cô… nghe tôi giải thích. Chúng ta ăn trước đã. Vừa ăn vừa nói chuyện. Tôi… từ từ nói với cô. Tôi không nghe anh giải thích, cũng đừng ăn cơm.
Đánh giá bóng của những chiếc lá trong bức hình, độ cao của mặt trời khá thấp. Bây giờ là chiều tháng năm, mặt trời gần với hướng chính Tây. Con đường này đi về hướng Tây Bắc Đông Nam. Theo góc chụp của Lộ Đa chắc là về phía Tây Bắc. Từ bức ảnh,
Có một độ dốc nhất định của cột điện thoại, con đường này có độ dốc nhất định. Địa hình càng xa càng cao Cũng tức là lúc này, nơi Lộ Đa đi đến địa hình Tây Bắc cao, Đông Nam thấp. Thành phố này nơi Tây Bắc chỉ có một ngọn núi cao.
Chứng tỏ Lộ Đa ở bên rìa Đông Nam của ngọn núi này. Kết hợp cùng với vườn cây hoa quả trong bức hình có thể xác định Lộ Đa đang đi tới là thôn Tây Vượng. Cuối cùng, theo tháp trạm cơ sở phía xa, khoảng cách đường thẳng 500 mét,
200 mét trên mực nước biển. Theo định lý Pitago đơn giản, lấy vị trí của Lộ Đa làm gốc của hệ trục tọa độ, về cơ bản có thể xác định vị trí của Lộ Đa. Trước kia cô thường xem triển lãm tranh sao? Không. Tôi xem nhiều nhất chính là “Mazinger Z”.
Thật ra tôi không hiểu lắm. Nhưng cô hiểu quan sát, lĩnh hội, và cả đồng cảm nữa. Đây là điều kiện quan trọng nhất trong thưởng thức nghệ thuật. Vì thế, cậu trộm dấu của Loly là vì tranh giả bắt chước bà ấy? Đúng thế. Một bức tranh cần có chứng nhận.
Vậy chẳng phải cần có dấu sao? Vậy mẹ cậu biết rồi chắc phải đoạn tuyệt quan hệ với cậu mất. Không sao. Căn nhà này, tôi… tôi phải cho cô thuê. Tôi sẽ không hối hận. Vậy tôi cảm thấy tôi sắp bị Loly cho vào danh sách đen rồi.
Tôi cảm thấy chuyện về căn nhà này coi như xong rồi. Yên tâm đi. Chuyện căn nhà cứ để tôi lo. Hôm nay chúng ta ăn bữa ăn đầu tiên thì đừng nhắc đến mẹ tôi nữa. Được thôi. Bên đó tôi còn có cánh gà, đợi lát nhé. Thử xem.
Cái này trông có vẻ không tồi đó. Tay này của cô… Không có gì. Bị bỏng thôi. Tự cô cẩn thận chút. Cô đang nghĩ gì thế? Không có gì. Tôi kính cậu một ly. Rượu nho rất khó giặt. Cô đợi tôi một lát, Tôi đi lấy áo cho cô. Cảm ơn.
Sao anh lại ở đây? Sao cô lại ở đây? Anh đây là tự ý xông vào nhà dân. Tôi tự ý xông vào nhà dân? Cô cùng… người đàn ông khác đang… Không chính chuyên. Không chính chuyên? Anh nói chuyện quá khó nghe rồi đó.
Cài gì mà không chính chuyên? Ai nói vậy? Anh nói hả? Chỉ những người bị tình yêu làm choáng váng đầu óc mới nói ra lời quá đáng như vậy. Triêu tần mộ Sở. Ý là sao, tôi không hiểu. Thời Chiến Quốc, hai nước Tần Sở tranh giành
Những nước chư hầu nhỏ khác. Tại sao giải thích điều này? Sao mà tôi biết được. Thay đổi thất thường. Không phải chứ, anh làm gì thế? Anh đợi một lát. Túi của tôi. Không phải. Sao anh lại kéo tôi đi? Chỉ có chiếc áo này, mặc tạm đi.
Cô nói xem, cô với tên ngốc to cao đó làm gì thế? Không làm gì cả. Hôm nay là cuối tuần. Bây giờ là thời gian ngoài giờ làm. Tôi đi với ai có quan hệ gì với anh chứ? Đương nhiên là có quan hệ rồi. Tôi là cấp trên của cô.
Thời gian làm việc, cô là cấp dưới của tôi. Ngoài giờ làm, cô vẫn là cấp dưới của tôi. Kế hoạch cho buổi họp báo đã chuẩn bị xong chưa? Anh chạy từ nơi xa xôi tới đây như vậy chỉ để nói chuyện công việc với tôi sao?
Vậy tôi nói chuyện với cô về vòng lặp thời gian, được chứ? Bây giờ tiết tấu của vòng lặp thời gian đã thay đổi, chúng ta không nên thảo luận chút sao? Thảo luận gì chứ? Trước đây tại sân trượt băng, anh đã nói rằng tôi ăn ở hai lòng.
Vừa nãy ở trong đó lại mắng tôi không chính chuyên. Ý anh là sao? Vậy tại sao tôi nói như vậy? Hai chúng ta vì vòng lặp thời gian mà liên kết lại với nhau. Cuộc sống hiện tại của tôi là một mớ hỗn độn. Cô với tư cách là người hướng dẫn,
Mỗi ngày cô đều ở cùng với tên ngốc to cao đó làm một số việc tình ái. Tôi hủy bỏ tư cách giáo viên hướng dẫn của cô. Không làm thì không làm. Cô xem, cô nói lời thật lòng đó rồi. Thực ra cô đặc biệt thích vòng lặp thời gian đúng chứ?
Cô chỉ muốn chơi thêm vài lần, cùng yêu đương với tên ngốc cao to đó vài lần. Tôi có thế nào cũng không hề quan trọng có phải không? Cô cũng không quan tâm nữa rồi. Cô khá là vui vẻ đó. Mỗi lần, người đi chết là tôi.
Cô có nhân tính không thế? Tôi không có nhân tính. Mỗi một ngày, chuyện tôi làm, tôi đều nơm nớp lo sợ. Trong đầu óc tôi toàn là anh, còn anh thì sao? Lý Lộ Đa, một nụ hôn đừng nói là khiến cô bị mê hoặc rồi đó.
Khuôn mặt bây giờ của cô rất giống một con tôm đất bị hấp chín. [Quần tã co giãn lắc lư] [Hỷ] Cái này con anh nhất định rất thích đó. Cái này không phải tôi lấy. Xin lỗi nhé. Hôm nay chúng tôi có mẫu sản phẩm giá đặc biệt.
Anh có muốn xem không? Hôn đi, hôn đi. Không cần. Làm phiền cô nhanh lên chút. Xin chào, kiểm tra nồng độ cồn. Đâu có uống rượu. Tại sao mặt lại đỏ như vậy? Đi đi, đi đi. Đồng chí cảnh sát, mặc dù không uống rượu,
Nhưng bây giờ nhiệt độ cơ thể của tôi rất cao, tim đập rất nhanh. Anh đánh giá theo quan điểm chuyên môn tôi có tính là lái xe an toàn không? Đi, đi, đi, mau đi, mau đi. Hôm nay cậu về sớm như vậy. Có phải cậu sốt không?
Mặt sao lại đỏ như vậy? Mặt tớ không đỏ. Mặt không đỏ? Hôm nay cậu lạ lắm. Có phải là xảy ra chuyện gì với Hỏa Hỏa không? Hai chúng tớ chẳng xảy ra chuyện gì cả. Không xảy ra chuyện gì? Cậu sai sai nhé. Lý Lộ Đa.
Nhiệt độ cơ thể bình thường. Cuộc họp lập kế hoạch sản phẩm đặc biệt cho ngày lễ tình nhân. Sản phẩm quảng cáo chính lần này là trà sữa khoai môn kiss kiss. Xin chào. Vui lòng cho tôi ly trà sữa khoai môn kiss kiss,
Không cần khoai môn, cũng không cần trà sữa, chỉ cần kiss kiss. Kết hợp với chêm vào đồng bộ bộ phim tình cảm ngọt ngào và phim điện ảnh tình yêu. Quảng cáo chương trình khuyến mại hôn một lần, tặng thêm một ly.
Lấy ly trà sữa kiss kiss đầu tiên của mùa xuân làm điểm nổi bật của chương trình có thể trở thành điểm nóng trên mạng xã hội đa phương tiện. Hôn, nhắc tới lễ tình nhân là có thể nghĩ tới hôn. Một kế hoạch đơn giản như vậy cô có thể nghĩ tới,
Cậu cũng có thể nghĩ tới. Quá là tầm thường rồi đó. Nghiên cứu cho thấy hôn có thể khiến người ta đốt cháy calo. Đốt cháy xong calo có thể kích thích nội tiết sẽ khiến người ta vui vẻ. Vui vẻ có thể kích thích chi tiêu.
Chi tiêu có thể khiến người ta mua trà sữa kiss kiss. Hôn kích thích cơ thể sản xuất endorphin ngăn sự tiết hormone vỏ thượng thận. Ở một mức độ nào đó giảm căng thẳng, an thần, giảm đau. Nước bọt có thể tạo ra thuốc kháng sinh có tác dụng gây mê,
Cũng có thể khiến người ta tạm quên đi nỗi buồn. Nhưng cảm xúc đầu tiên để kích thích tiêu dùng là lo lắng. Sao hôn lại tạo ra cảm xúc lo lắng? Quả nhiên, hôn có thể khiến người ta lo lắng. [Liệu có thể hôn một cách mất kiểm soát?]
[Khi các cặp đôi hôn nhau, người mới sẽ biểu hiện như thế nào?] Vì thế cậu hẹn Khương Hỏa Hỏa kết quả bị Ngông Bá Vương cưỡng hôn? Tớ với Khương Hỏa Hỏa không hẹn hò. Cậu không được nói linh tinh. Vậy mặt cậu đỏ thế này là thế nào?
Cậu đỏ mặt rốt cuộc vì tức giận hay là vì xấu hổ, kích động? Tớ đây là bị ngộ độc thực phẩm. Cái đó, chính là có thể là mặt… Cứ nói linh tinh với tớ đi. Tớ đã thấy ai hôn đến ngộ độc thực phẩm chưa? Đừng có đổi chủ đề.
Được rồi. Thì là bị cưỡng hôn. Cậu ngồi xuống nói chuyện hẳn hoi nào. Vậy giờ tớ hỏi cậu. Cậu bị cưỡng hôn, cậu có tức giận không? Tức giận chứ. Đương nhiên là tức giận. Tức giận? Cậu xem, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ này,
Tớ chỉ nhìn thấy xấu hổ trên khuôn mặt cậu, không hề có chút tức giận. Như thế này không ổn, Lý Lộ Đa. Anh ta với tư cách là cấp trên của cậu, anh ta còn cưỡng hôn cậu. Đây gọi là gì nhỉ? Đây gọi là quấy rối nơi công sở.
Chúng ta bắt buộc phải tố cáo anh ta. Viết Weibo, Toutiao, ghim lên đầu. Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. Chuyện này, chuyện này cũng không nghiêm trọng đến mức đó. Cậu nghĩ xem, bản thân anh ta vốn đầu óc hơi kỳ lạ. Vì thế hành vi này của anh ấy
Chắc chắn cũng có chút kỳ lạ, phải không? Cậu bị Ngỗng Bá Vương tẩy não rồi. Lý Lộ Đa, cậu nhận đi. Cậu thích anh ta. Cậu có từng nghe một câu. Nếu bị người mình thích cưỡng hôn, vậy thì điểm tối đa cho bạn trai. Nếu bị người không thích cưỡng hôn,
Vậy mới gọi bị quấy rối. Không phải chứ. Mình đã đặc biệt đi làm muộn chút sao lại vẫn gặp phải Ngỗng Bá Vương chứ. Chào buổi sáng. Mua, mua trà. Đúng. Cái đó, phương án “Ẩm Thực Người Lười” tôi đã làm xong rồi. Được, vất vả rồi. Capuchino.
Lần này cũng muốn có hương vị của tình yêu chứ? Tôi không biết cô đang nói điều gì. Americano đi. Trà hoa quả. Được. Mệt chết mình rồi. Alo, Vô Khuyết. [Chị Lộ Đa.] [Hôm qua Giám đốc Bạch rơi từ trên trời xuống] có ngạc nhiên, bất ngờ không?
Có phải cậu biết điều gì đó không? Hôm qua anh trai em gọi điện cho em 99 cuộc điện thoại. [Khi em nhìn thấy nhiều cuộc gọi nhỡ như thế] em biết ngay giữa chị và anh em có chuyện. [Sự trợ giúp của em có phải rất mạnh không?] Hai người các chị
Chắc là hôn rồi chứ? [Phải biết là] [đây có thể là nụ hôn đầu của anh trai em đó.] [Theo như em được biết,] anh ấy ở nước ngoài còn chưa có một cô bạn gái nào. Vậy anh ấy rốt cuộc đang làm cái gì? Lúc xuất hiện, lúc biến mất.
[Chị Lộ Đa, chị tuyệt đối phải nhớ] [anh trai em không phải người bình thường.] Chị tuyệt đối không thể dùng tư duy bình thường để suy đoán bộ dạng anh ấy rơi vào tình yêu. [Những chuyện này đối với anh ấy mà nói] [khó khăn giống như là con người chúng ta]
[nghiên cứu cách lên sao Hỏa ấy.] [Có điều, anh ấy tuyệt đối không phải dạng] hải vương vừa chủ động lại không chịu trách nhiệm. [Nói đi cũng phải nói lại,] [ấn tượng của chị đối với anh trai em rốt cuộc như thế nào?] [Thật ra,] chị không hề ghét anh ấy,
Còn có chút thích anh ấy, [phải không?] [Chị không cần trả lời có phải hay không.] [Chị chỉ cần không phủ nhận em là được rồi.] [Chị Lộ Đa.] [Nói thật là] [em có lén bói lá số chiêm tinh của hai người.] [Hai người là một kết hợp hoàn hảo trên vũ trụ.]
Sau này hai người mà ở bên nhau, em sẽ không cần phải lo lắng anh trai em trở thành lão già cô độc nữa rồi. Như vậy đến lúc già lại phải đẩy vào tay em. Vậy thì phiền chết mất. Bất kể thế nào nếu cần hỗ trợ, luôn luôn sẵn sàng.
Ngỗng Bá Vương này có chuyện gì vậy? Chiều nay là buổi họp báo rồi sao vẫn chưa tới họp? Ai mà biết chứ. Vừa sáng ra tới thì đã chui trong văn phòng. Lúc tôi vào báo cáo, chân trong chân ngoài, thiếu tập trung. Cậu nói xem, đừng nói là anh ấy
Giả vờ ung dung thật ra đang đợi chúng ta sơ suất. Lộ Đa, cậu nói xem. Tớ nói á, sao tớ biết được. Tớ đương nhiên không biết rồi. Thôi bỏ đi. Tâm tư của Ngỗng Bá Vương đó cô không rõ thì ai rõ chứ. Sao mà tôi biết được.
Tôi đâu có phải con giun trọng bụng anh ta. Các vị, các vị. Mọi người biết em vừa nhìn thấy Giám đốc Bạch đang làm gì trong văn phòng không? Anh ta làm gì trong văn phòng tôi đều không thấy kỳ lạ. Anh ấy đang…
Hóa ra Giám đốc Bạch còn xem phim thần tượng. Xem xong phim của cô Quỳnh Dao lại xem phim Hàn. Bất ngờ chứ? Hóa ra Giám đốc Bạch thích xem phim thần tượng à. Không nhìn ra đó. Bình thường nghiêm túc lắm mà. Đinh Sa. Ngỗng Bá Vương lúc xem phim thần tượng
Có biểu cảm gì? Cậu có nhìn thấy không? Biểu cảm đó của anh ấy khá khó hình dung. Nhưng ánh mắt của anh ấy có lóe ra chút mùi vị của tình yêu. Thật sao? Sởn cả gai ốc lên rồi này. Chả trách lúc tôi đến nộp báo cáo buổi sáng,
Anh ấy cái gì cũng nói được, được. Tôi chưa từng thuận lợi như thế. Cảm ơn cô Quỳnh Dao cứu tôi một mạng. Cảm ơn cô Quỳnh Dao, cảm ơn cô Quỳnh Dao. Tôi nói cho cậu nghe, tôi thích xem “Hoàn Châu Cách Cách” hơn. Nên giới thiệu cho anh ấy.
Được, được, được. Tôi giới thiệu cho anh ấy “Mai Hoa Tam Lộng”. Đặc biệt là “Người Chồng Ma”. Cay độc quá đó. Giám đốc Bạch đừng nói là muốn yêu rồi nhé. Xem phim Quỳnh Dao là học bù sao? Mọi người đừng nói đùa. Đợi lát nữa anh ấy đến nơi rồi,
Mau xem xem những thứ của buổi họp báo “Người Lười” đi. Không phải. Tôi nói Giám đốc Bạch có thể muốn yêu đương rồi, cô căng thẳng gì chứ? Em không căng thẳng. Chẳng phải là em lo cho mọi người kế hoạch này cần phải chuẩn bị tốt mà.
Cậu ấy còn chưa tới, chúng ta cũng không họp được mà. Chúng ta cần phải chuẩn bị trước mà đúng không? Cô cũng xem Quỳnh Dao à? Em xem mà, em đương nhiên xem rồi. Vậy thì cô phải xem thêm “Người Chồng Ma”. Lộ Đa. Tình hình gì thế?
Cái gì mà tình hình gì? Vừa nãy trong phòng họp bình thường lúc nói tới Ngỗng Bá Vương cậu là người hăng hái nhất mà. Hôm nay sao vậy? Bảo vệ anh ta thế. Tớ không có. Tớ đâu có bảo vệ anh ta. Vừa nãy trong phòng họp đâu có nói vậy.
Tớ, tớ, tớ cảm thấy cái đó, cậu thấy đó, anh ấy cũng chỉ xem phim thần tượng trong văn phòng, cũng đâu có gì. Cậu thấy anh ấy làm việc lại có trách nhiệm, năng lực nghiệp vụ lại mạnh. Hơn nữa thành tích của phòng sản phẩm chúng ta
Mà anh ấy dẫn dắt dần dần tăng lên. Bên cạnh đó, buổi ra mắt sản phẩm mới sắp bắt đầu rồi, nên tớ cảm thấy nên đặt trọng tâm vào trong công việc, có phải không? Tớ cảm thấy cậu đây là không phải vấn đề yêu đương,
Cậu bị Ngỗng Bá Vương tẩy não rồi. Có phải cậu thích anh ta không? Tớ đâu có. Cậu đừng nói bậy. Lần sau tớ nhìn thấy Khương Hỏa Hỏa phải mách lẻo cậu ấy thôi. Khổng Phỉ Phỉ. Cho dù hai chúng ta là bạn thân thật,
Cậu cũng đừng có nói tớ như vậy chứ. Trong lòng cậu chị em là người như vậy. [Điểm đã biết một,] [mình nghe nói rằng Lộ Đa có thể ở cùng với Hỏa Hỏa,] [mình đi tìm Lộ Đa.] [Điểm đã biết hai,] [mình thấy Lộ Đa khóc rất sốt ruột,] [hôn Lộ Đa.]
[Điểm đã biết ba,] [mình nhìn thấy Lộ Đa sẽ đỏ mặt,] [tim đập nhanh.] [Điểm đã biết bốn,] [mình nghe thấy Lộ Đa bảo vệ mình,] [mình rất vui.] [Tìm đạo hàm.] [Mình rốt cuộc có cảm giác gì] [với Lộ Đa?] [Mình biết Lộ Đa và Hỏa Hỏa ở bên nhau]
[vội vã đi tìm Lộ Đa.] [Có thể suy đoán ra] [mình rất có khả năng ghen.] [Nhìn thấy Lộ Đa khóc, mình rất sốt ruột.] [Có thể suy đoán ra, mình rất để tâm Lộ Đa.] [Nhìn thấy Lộ Đa sẽ đỏ mặt, sẽ tim đập nhanh,] [chứng tỏ mình khá căng thẳng.]
[Lộ Đa bảo vệ mình, mình rất vui.] [Thể hiện rằng tôi quan tâm đến những gì Lộ Đa nghĩ về mình.] [Căng thẳng Lộ Đa,] [để tâm Lộ Đa,] [để ý cách cô ấy nhìn nhận về mình,] [mình biết ghen.] [Tổng kết lại phía trên,] [Mình thích cô ấy sao?] [Mình…] [thích]
[Lý Lộ Đa.] [Mình thích cô ấy!!!] Lý Lộ Đa. Có phải cô đang hỏi bản thân rốt cuộc có tình cảm gì với Ngỗng Bá Vương không? Cô có thể cho tôi chút không gian riêng tư không? Đừng có động một tí lại xuất hiện dọa tôi. Cô không cảm thấy
Thích một người là chuyện vui vẻ nhất, ngọt ngào nhất trên thế giới sao? Bình thường cô không dám đấu khẩu với người công ty, không dám đấu khẩu với mẹ. Chị của cô cũng cho qua đi, đừng nói đến đến dũng khí dám nhận mình thích người khác
Cô cũng không có chứ. Điều này khiến tôi khinh thường cô. Ai bảo tôi không có dũng khí, cô đừng có nói linh tinh. ♫ Dũng khí ♫ ♫ Tình yêu cần dũng khí ♫ Chị Trí Anh. Chị Trí Anh. Chị không sao chứ? Thế nào rồi? Thế nào? Dạ dày.
Chị Trí Anh. Chị Trí Anh. Chị Trí Anh. Giám đốc Bạch, Sao thế? Dạ dày chị ấy khó chịu. Chị Trí Anh. Đi bệnh viện thôi. Uống chút nước đi. Được. Cẩn thận. Bước đầu chẩn đoán bệnh nhân bị viêm dạ dày cấp tính, cần nghỉ ngơi tại giường và điều trị.
Hai người là người nhà bệnh nhân? Chúng tôi là đồng nghiệp của cô ấy. Đã thông báo cho người nhà rồi. tới ngay thôi. Không cần thông báo người nhà tôi. Tôi không sao đâu. Tôi nghỉ ngơi lát là được. Chắc chắn sẽ không làm lỡ công việc đâu. Cô đây là mệt,
Còn tiếp tục mệt thì dạ dày thủng lỗ rồi. Còn làm việc nữa. Bác sĩ nói đúng. Nghỉ ngơi cho tốt đi. Sức khỏe hàng đầu. Tôi không sao thật mà. Không cần thật mà. Lại đau rồi chứ? Cô có điều gì cần đắn đo sao? Bố mẹ chồng tôi
Đều luôn muốn tôi từ bỏ công việc ở nhà trông con. Nhưng tôi vẫn luôn không đồng ý. Nếu như để họ biết tôi bị bệnh vì công việc, chắc chắn lại phải khuyên tôi rồi. Nhưng tôi không muốn từ bỏ công việc của mình. Tôi hy vọng
Tôi có thể bước con đường của mình. Anh rể tới rồi. Anh, anh chính là người nhà bệnh nhân? Được, được, được. Tôi biết, tôi biết, cảm ơn. Vợ của anh bây giờ… Anh sớm đã nói với em rồi mà. Em làm như vậy sẽ rất mệt. Em một khi nằm viện
Trong nhà chắc chắn lại rối tung lên. Bây giờ hai đứa trẻ cũng muốn quấy đòi tìm em. Đến bố mẹ anh cũng phải kêu ca. Bây giờ, công việc của anh cũng chịu ảnh hưởng, em biết không? Chồng à, anh đừng lo. Em rất nhanh sẽ ổn thôi.
Em nói xem, công việc này của em lương thấp như vậy, lại vất vả như thế, – em nói xem sao, sao… – Đợi đã anh rể. Em ngắt lời anh chút. Em muốn hỏi chút. Tức là chị Trí Anh bây giờ bị bệnh. Anh vừa đi vào
Anh còn chưa hỏi thăm sức khỏe chị ấy, cũng không hỏi cảm nhận của chị ấy. Bây giờ toàn là chỉ trích và kêu ca. Con lẽ nào chỉ là của một mình chị Trí Anh, không phải là của anh sao? Công việc của anh là công việc,
Công việc của chị ấy không phải công việc hả? Em nói anh nghe, cho dù lương có thấp nữa, chị ấy cũng sẽ không từ chức đi làm nội trợ đâu. Không phải vì nội trợ không tốt, là vì chị ấy không muốn.
Chị ấy cũng có sự nghiệp và mối quan hệ bạn bè của mình. Lẽ nào anh hy vọng con gái tương lai của anh có một người chồng, và gia đình giống như anh sao? Chị ấy không chỉ là một người vợ, một người mẹ,
Chị ấy còn là một người phụ nữ có suy nghĩ độc lập. Mong anh tôn trọng chị ấy. Đây là chuyện gia đình của chúng tôi, cô có tư cách gì chỉ trích tôi? Anh cũng biết đây là chuyện gia đình của các anh. Anh có coi cô ấy là người nhà không?
Anh có coi chuyện của cô ấy là chuyện không? Anh chỉ coi cô ấy là một công cụ sinh đẻ tạo thành gia đình mà thôi. Anh chưa từng xem xét cảm nhận của cô ấy, chỉ là lợi dụng tình cảm cô ấy dành cho con và gia đình
Ép cô ấy hy sinh và nhượng bộ. Anh có tư cách gì làm một người chồng chỉ trỏ chứ? Không sao. Cẩn thận. Lên xe trước đi. Được. Cảm ơn hai người. Lời của hai người cho chị dũng khí rất lớn. Chị Trí Anh. Hy vọng chị trở về nhà
Đối diện với chồng, mẹ chồng, con của mình… Chị vẫn có thể là chính mình, Lâm Trí Anh. Chị đi đây. Nghỉ ngơi cho tốt nhé. Cuộc họp báo ngày mai đều sắp xếp xong rồi chứ? Đều ổn rồi. Điều bất ngờ đã được kẹp trong sản phẩm rồi,
Tại nơi dễ lấy nhất. Yên tâm. Thầy Vu, xe này của anh đi lâu như vậy rồi, có xem xét việc đổi xe không? Thanh niên hiểu gì chứ? Xe chỉ là phương tiện đi lại thôi mà. Có câu nói thế nào nhỉ. Khiêm tốn là sự phô trương ngầu nhất.
Đậu xe kiểu này rất chiến thuật. Cô hiểu rồi? Có dễ lấy không? Cậu cho cái to đặt vào chỗ kia, đặt, đặt trên ghế đằng sau. Đặt bên này đi. Đúng. Nào, nào, nào. Đằng sau, đằng sau. Nhấc được không? Không sao, không sao, để tự em.
Hôm nay ra ngoài khá vội, ngồi tạm nhé. Em lên xe anh ấy trước nhé. Đi đi. Vất vả rồi. Xe tuyệt đó. Steve này quả thật ấm áp. Hy vọng cậu ấy sớm ngày theo đuổi được Phỉ Phỉ. Thanh niên bây giờ theo đuổi con gái khá đầu tư nhỉ.
Xe này thuê một ngày chắc là không rẻ. Đi đi, đúng thế. Xe hiệu nhỉ. Đi thôi. Vậy thì chúng ta cũng đi thôi. Đúng rồi, chúng ta không đợi Lộ Đa sao? Đằng sau không ngồi được nữa. Lát nữa để cô ấy ngồi xe của Giám đốc Bạch đi. Được.
Vậy để em gửi cho nó tin nhắn. Được. [Lộ Đa.] [Nhiệm vụ quang vinh mà gian khó] [để lại cho em đó] [Bọn chị đi trước đây.] Lên xe đi. Xin chào. Xin hỏi sao vậy? Lan can đằng trước bị hỏng mất rồi, vui lòng chờ một lát. Không phải chứ.
Tôi có thể uống chút nước không? Cô có cần uống chút nước không? Cảm ơn. Khá vô vị. – Hay là mở nhạc đi? – Hay là mở nhạc đi? Được. ♫ Em, vẫn yêu em ♫ ♫ Nhiều người như vậy ♫ ♫ Anh ấy, vẫn cố chấp ♫
♫ Không tránh được thế giới đó sẽ thế nào? ♫ ♫ Hóa ra, không thể quên được ♫ ♫ Luôn có hồi âm ♫ ♫ Không xóa được những… ♫ Bây giờ những bài hát trẻ này đều nào là tình, là ái gì đó, cũng không có kiểu bài hát
Có chút văn hóa ca ngợi giới kinh doanh ưu tú. Phải chứ? Không sao, cô yên tâm, Chúng ta đã tính đủ trước tuyệt đối sẽ không muộn đâu. Người như tôi đây rất đáng tin Chưa từng bị muộn. Cô thấy chưa, xong rồi đó. Đi thôi. Ôi trời. Tôi không vui rồi.
Cậu có chuyện gì thế? Nếu không phải không kịp nữa tôi chắc chắn xử anh ta. Con người này ấy à, đụng phải xe là chạy, không chịu trách nhiệm. Tôi là một người rất có trách nhiệm. Cô hiểu ý của tôi chứ? Đi. [Ẩm Thực Người Lười 2.0]
Không đều lắm ấy, cái này này. Cậu, các cậu, cậu xem này. Thứ này cậu, cậu so với cánh tay. Giám đốc Bạch tới rồi. Cậu xem cái này. Không sao. Khá ổn. Thư giãn đi. Cậu ấy vừa nãy nói tuyệt sao? Không phải. Anh ấy đột nhiên không soi mói nữa rồi?
Sao tôi lại có chút không quen nhỉ. Giám đốc Bạch hôm nay trông có vẻ mặt mày rạng rỡ kìa. Để tôi hít một ngụm bình tĩnh đã. Tôi cũng làm một ngụm. Hai người đây… Giám đốc Bạch. Các mẫu thử đã được kiểm tra ba lần rồi,
Đảm bảo không có vấn đề. Lộ Đa và Phỉ Phỉ đang chuẩn bị. Sau nửa giờ chỗ này sẽ trở thành cột mốc mới của Tam Hạnh. Cố lên. Được. Các vị, mọi người đều làm rất tốt. Tam Hạnh có bạn, có tôi, ba kiếp may mắn. Giám đốc Bạch.
Các phương tiện truyền thông chưa tới. Không sao. Cô đang nói đùa với tôi đó à? Tôi cũng không biết làm sao. Tôi đều nói với phòng thị trường rồi. Thời gian cũng đã định sẵn. Người vẫn chưa tới. Bây giờ tôi gọi họ tới. Đợi đã. Cô và Steve
Lấy thân phận nhà giới thiệu sản phẩm Tam Hạnh ghi lại cảnh hiện trường. Đến khi đó cắt ghép một video chuẩn bị cho quảng bá. Vâng, vâng. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng xảy ra chuyện bất chợt kiểu này tôi sẽ cười trên nỗi đau của người khác. Không ngờ là tôi,
Tôi còn khá buồn. Quả thực là khá buồn. Tôi còn phải cắt ghép video. Tôi khá là buồn. Năng lực ứng biến của Giám đốc Bạch thật sự mạnh. [Ẩm Thực Người Lười 2.0] chính thức bắt đầu. – Đến nếm thử. – Được. Giám đốc Quan vất vả rồi.
Tam Hạnh sẽ không để anh thất vọng. Nào. Giám đốc Bạch. Từ giờ trở đi, bất kể anh ở đâu. hợp tác của chúng ta là mãi mãi. Cạn ly. Có thể nếm thử sản phẩm mới của chúng tôi. Anh có thể nếm thử hương vị này rất ngon. Được.
Sự kiện này làm rất thành công. Thời gian làm việc vẫn nên uống ít rượu. Sao thế, sao thế? Anh sao vậy? Sao thế? Không biết, đau bụng. Các cô đây là sao vậy? Cậu ấy vừa ăn xong thì thành ra thế này. Đồ ăn này chắc chắn có vấn đề.