Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 21| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 21] Đến đây. Anh gọi cái gì đấy? Sống lại rồi? Anh xem xem. Nôn ở đâu rồi? Sạch sẽ quá! Không vấn đề gì. Đương nhiên, em nói với anh. Nhịn một đêm đợi anh đến,
Nôn trên mặt anh. Nôn trên mặt anh? Em xem em tối qua, uống say thành đống bùn nhão. Anh là sợ em ở nhà bén rễ đâm chồi, cho nên đến thăm em. Mau ăn đi. Thật chu đáo. Biết em vẫn chưa ăn. Đó là đương nhiên. Tinh thần sảng khoái,
Có sở trường uống rượu. Chị là ai? Chị là người phụ nữ thời đại mới. Mười tám chiêu võ nghệ, có thể đánh có thể chống. Phụ nữ thời đại mới, chưa tắm nhỉ? Trong tay vẫn còn có chữ này. Em… Chân cũng thành…
Anh chụp cho em một tấm, để người toàn công ty nhìn một chút. Anh chụp đi, chụp đi, chụp đi. – Nào, nào, anh chụp đi, chụp đi. – Anh, anh chụp đi. Nhanh lên chút, chuột rút rồi. Gửi trong nhóm. Hỏi anh chút. Cái đó…
Muốn điều tra một người đang ở Thượng Hải, hay là ở nơi khác có phải đến phòng dịch vụ khách hàng, điều tra số liệu di chuyển là được rồi? Như vậy sao có thể điều tra được. Chi bằng lấy thẻ căn cước của anh ta đi điều tra.
Em muốn điều tra ai? Sam. Cậu ta lại cố tình gây chuyện gì rồi? Không có, em chỉ là tùy tiện hỏi thôi. Tùy tiện hỏi? Được, đợi em ăn xong, anh tùy tiện cùng em đi đến phòng dịch vụ khách hàng điều tra. Không đi. Đi đi, sợ gì chứ?
Lỡ như em đi điều tra ra cái gì, bất kể có điều tra ra được không, vậy em có thể làm gì được chứ? Nhìn xem dáng vẻ không có tiền đồ của em. Em ấy, nên ở nhà bén rễ đâm chồi. Anh còn không biết xấu hổ nói em như vậy.
Em như vậy, em như vậy, em như vậy, em như vậy là vì ai? Còn không phải là vì hạnh phúc cả đời của anh? Anh còn nói em như vậy. Đúng, đúng, đúng, đúng là vì anh. Anh không phải mua đồ ăn cho em rồi sao?
Em xem xem, em xem xem, mấy cái đùi gà to như vậy, còn có trà sữa, đều là món em thích ăn. Em còn muốn thế nào nữa? Đút cho em. Được voi đòi tiên. Được, nào, anh đút cho em. Anh đút không chết em, nào. Để em ăn một lần duy nhất.
Đùi mỡ lợn, quá nhiều dầu mỡ rồi. Dọa chết tớ rồi. Nhậm Nhiễm, chút nữa cậu có thời gian không? Đi mua giày với tớ đi. Đợi tớ đánh quyền xong. Mua giày gì? Giày cao gót. Giày cao gót. Sam thích nhất là giày cao gót.
– Ý gì vậy? – Xa cách anh ta mấy ngày, chuẩn bị trang điểm lộng lẫy, cho anh ta chút cảm giác long trọng à? Một năm không mang được mấy lần, chút tiền lương này của cậu, hoàn toàn không đủ lấy lòng bạn trai cậu. Đúng vậy, ba tớ nói rồi.
Phụ nữ trang điểm hay không, đàn ông vốn không phân biệt được. Tô son là trang điểm, không tô son là để mặt mộc. Cậu hao tâm tổn trí vì anh ta như vậy, Sam rốt cuộc có hiểu hay không? Tớ cảm thấy anh ấy nhất định hiểu.
Nếu không, tớ ở bên cạnh anh ấy làm gì? Tớ ngốc à? Cậu còn không ngốc? Tớ nói với cậu, tớ cảm thấy có thể cậu để tâm sai chỗ rồi. Nói không chừng Sam thích kiểu người phụ nữ có tính cách đàn ông giống như cậu, dáng vẻ tùy tiện cẩu thả.
Anh ta không thích kiểu phụ nữ nũng nịu, ỏng ẻo, yểu điệu. Cậu… Tự cậu nghĩ đi. Tớ là vậy, tớ chính là vậy, tớ không thay đổi. Cậu không thay đổi? Trước đây cậu sẽ có nhẫn nại nghe nhạc jazz sao? Trước đây cậu sẽ có nhẫn nại
Thanh thản yên ổn ở nhà xem phim nước Pháp sao? Không phải, các cậu có ý gì vậy? Các cậu là muốn nói, bảo tớ đừng đi mua giày đúng không? Nhậm Nhiễm, cậu nói xem? Cậu như vậy thật sự tốt sao? Cậu cũng không thua kém người khác.
Vì sao phải vì một người không ra gì như Sam mà hạ thấp bản thân chứ? Không phải, các cậu làm sao vậy, làm gì vậy? Tớ chỉ là đi mua đôi giày, đến nỗi vậy sao? Nghệ Hà, cậu có còn nhớ lúc đại học chúng ta huấn luyện quân sự không?
Tớ cảm thấy gần đây Nhậm Nhiễm dường như đánh quyền không được tốt lắm. Hai ngày nay cô ấy lại giống như trước đây rồi. Sáng sớm, chiều tối khiến bản thân mình đánh quyền đến nỗi hạ đường huyết. Không có bất kỳ chuyện nào khiến cậu buồn bã.
Tớ không hy vọng cậu giống tớ, vì một đoạn tình cảm không đáng mà khiến bản thân trở nên thấp hèn. Nhưng mà tớ rất thích Sam. Tớ ở bên cạnh anh ấy lâu như vậy, đương nhiên tớ hy vọng có thể có một kết thúc đẹp với anh ấy.
Cậu phải tin là tớ hy vọng cậu hạnh phúc hơn bất kỳ người nào khác. Nếu như đến cậu cũng không hạnh phúc, vậy thế giới này hỏng rồi. – Karen, chúng ta đi mua giày cao gót đi. – Được đấy, được đấy. – Đi thôi, đi thôi. – Chúng ta đi thôi.
Đi mua giày cao gót thôi. – Ngày mai lại đánh quyền. – Đi thôi, đi thôi. ♫ Nét vẽ mùa mưa nhẹ nhàng quá ♫ Các cậu mau giúp tớ xem thử, đôi nào đẹp. ♫ Khao khát thẫm đấm trong trái tim ♫ Bệnh rối loạn lựa chọn của tớ lại phát rồi.
Đều đẹp. – Đúng vậy. – Sao lại xoắn xuýt vậy, tớ xem giúp cậu. ♫ Thanh xuân và ý chí tiêu hao. ♫ Thật ra đều rất đẹp. Tớ thích đôi đó. Đúng vậy, giày ở đây đều đẹp. ♫ Đổi thành những vật dụng thường ngày. ♫
Tớ không thể đôi nào cũng mua chứ? Chọn giúp cậu ấy, chọn một đôi. Đinh Đinh. Cậu không phải đi mua giày cùng chúng tớ sao? ♫ Ngày qua ngày. ♫ Tớ đang ghi lại những khoảng khắc đẹp của chúng ta. Cậu là đến mua giày,
Cậu đứng dậy đi thử, sao lại nhát như vậy? ♫ Phong cảnh nhìn đến quen thuộc. ♫ Có thoải mái chân hay không mới biết được chứ. Đều rất thoải mái, cậu xem. – Phục vụ. – Xin chào. ♫ Hai mét lữ hành. ♫
Làm phiền cô gói hết những đôi giày cũ của chúng tôi lại. Sau đó những đôi giày mới chúng tôi mang đi luôn. – Được, cô đợi chút. – Làm gì vậy? – Điên rồi. – Đêm của hội bạn thân, kinh ngạc! ♫ Em sẽ thoát ra. ♫ Không phải… Như vậy đi.
♫ Trước mặt em ánh bình minh giả tạo này. ♫ Hay là xem như ba của tớ tặng các cậu mỗi người một đôi giày đi. Các cậu kiếm tiền cũng rất vất vả. ♫ Cũng không biết nên đi về đâu. ♫
Làm gì vậy, hôm nay không ai có thể ngăn được tớ. Nếu như hôm nay tớ không tiêu tiền để trút nỗi lòng một chút, thì trái đất sẽ phải nổ tung. ♫ Nhưng em biết. ♫ Được. ♫ Em kiên cường hơn nỗi đau khổ của em. ♫
Được thôi, không ngăn cản cậu nữa. Có tớ ở đây, sẽ không để cậu nổ tung đâu. ♫ Cuộc sống này ♫ ♫ là đi tìm chính mình ♫ Được rồi, cảm ơn Nhiễm Nhiễm tặng mỗi người chúng ta một đôi giày. Đẹp! – Đẹp! – Đẹp! [JIMMY CHOO]
♫ Em sẽ thoát ra. ♫ ♫ Trước mặt em ánh bình minh giả tạo này. ♫ ♫ Lần này em sẽ không chạy trốn nữa. ♫ ♫ Từ những góc nhìn không giống nhau. ♫ Khiến cánh đàn ông phải ghen tị. Giày cao gót luôn đẹp thần kỳ bất biến.
♫ Cùng nhìn phong cảnh như vậy. ♫ Sẽ có một ngày, tớ sẽ vì bản thân mà mang giày cao gót. ♫ Không cần lữ hành đối thoại. ♫ Sẽ có một ngày chúng ta cũng sẽ có đôi giày thủy tinh của riêng mình.
Chúng ta sẽ mang đôi giày đắt nhất, đi trên con đường khó đi nhất. [Chủ đề: Người nhận thư: Lục Hạo] [Em biết vào lúc này, em nên là người chờ đợi thầm lặng.] [Em rất sợ, em đã gọi điện thoại, nhắn wechat, nhưng anh không phản hồi.]
[Bây giờ em liều lĩnh gửi cho anh một email công việc,] [cho dù anh trả lời em một chữ cũng tốt.] Vị này tớ thích, uống rất ngon. Thích thì lần sau tớ sẽ làm vị này cho cậu. Chu Lệ sao rồi? Lục Hạo có nói khi nào anh ta trở về không?
Nhậm Nhiễm, hay là cậu giả vờ đáng thương đi. Cậu cầu xin anh ấy. Ba tớ đã nói, phụ nữ chỉ cần cầu xin đàn ông, đàn ông sẽ chịu không nổi. Chủ nghĩa anh hùng lập tức nổi lên, anh ta sẽ dũng cảm quên mình đến cứu vãn cậu.
Nhậm Nhiễm là loại người đó sao? Tớ không cần giả vờ đáng thương nữa, tớ cảm thấy bản thân tớ đã đủ đáng thương rồi. Cậu nói, Chu Lệ đã không thể làm phẫu thuật, Lục Hạo ở bên đó cũng không có tác dụng gì. Hai người bọn họ có tiền như vậy,
Lại còn có bảo hiểm, mời nhân viên chăm sóc cũng không phải là chuyện gì khó. Mời một người không được thì mời hai người ba người, bốn người, năm người. Anh ta cũng không cần ở bên đó. Tớ cũng cảm thấy như vậy. Bọn họ là không nỡ tốn tiền sao?
Vậy số tiền đó tớ trả. Vì sao muốn đem một chuyện đơn giản, biến thành phức tạp như vậy chứ? Cái gì gọi là phức tạp? Cô ta và Lục Hạo đã ở bên cạnh nhau tám năm rồi. Tám năm? Nửa cuộc đời của mèo rồi. Nếu thực sự không được,
Hai người bọn tớ đi cùng cậu đến đó một chuyến. Cậu trả tiền. Tớ trả. Cảm ơn ý tốt của hai cậu. [CROWNE PLAZA] Tôi đã đợi cô nửa tiếng đồng hồ rồi. Sao anh lại ở đây? Sao vậy, ngày trước không phải đã chụp ảnh xong, quẹt thẻ xong rồi sao?
Cô dạy tôi bơi. Sao tôi phải dạy bơi cho anh? Tại sao? Chính là vì lần trước cô cho tôi leo cây. Như vậy đi, cô dạy tôi biết bơi, thì xem như cô đền bù cho tôi. Tôi cho anh leo cây lần nào?
Chính là lần đó cô ở nhà nói chuyện với mấy chị em tốt của cô, quên mất đánh thăng cấp cùng với tôi. Thế nào? Dạy anh biết bơi là được rồi. Đơn giản như vậy? Đơn giản như vậy. Đợi tôi một chút. Dương tiên sinh đúng không? – Đúng. – Xin chào.
Xin chào, tôi là huấn luyện viên dạy bơi cao cấp mà cô Đinh Đinh mời đến giúp anh. Tôi tên là Tiểu Cương. Nếu như không có vấn đề gì, thì hôm nay bắt đầu buổi dạy của chúng ta. Không phải, cái đó, thật ngại quá.
Tôi nghĩ chúng ta có thể có chút hiểu lầm. Anh đợi một chút. Anh đợi một chút. Thế nào? Huấn luyện không hài lòng sao? Không phải, cô làm gì vậy? Ai bảo anh ta dạy chứ? Anh có ý gì? Còn không vừa ý sao?
Người ta là luyện trong cùng một hồ bơi với Tôn Dương mà ra, dạy anh, dư sức. Anh ta là người đứng đầu bảng ở đây, phí dạy rất đắt. Tiền tôi đã trả rồi. Cho nên anh bắt buộc phải học.
Bản thân cô có thể dạy, cô bỏ ra số tiền đó làm gì? Anh có ý gì vậy? Anh rốt cuộc là muốn học bơi hay là có ý đồ khác? Tôi… – Học bơi. – Ok. Vậy mau vào đi. Đừng để huấn luyện viên đợi lâu. Tôi không cần huấn luyện viên.
Anh xem, huấn luyện viên phản ứng nhanh như vậy. – Chăm chỉ học với người ta. – Đinh Đinh, cô thật quá đáng! Sao tôi lại quá đáng rồi? Lúc tôi còn nhỏ, chính là bị đẩy vào hồ như vậy, rất nhanh thì học được thôi. Cố lên! Lão Tôn, ông nhìn xem,
Thế nào? Có đẹp không? Đẹp thì đẹp, có điều không nhìn thấy eo. Ý gì vậy? Tôi cũng từng là một thước tám đấy, có biết không? Sau đó tuổi tác lớn rồi, giống như vòng tuổi của cây vậy, từng vòng từng vòng tăng lên.
Tôi nói với ông, số tiền này bắt buộc phải tiêu vào chỗ cần thiết. Tôi không giống với mấy bà ở trong khu nhỏ. Chỉ biết mua nhẫn vàng, vòng tay vàng, vòng đó càng to thì lượng vàng càng nặng, lại càng giống mấy bà bác. Tôi không giống với bọn họ.
Có phải không? Số tiền này ông xem, tiêu tiền thì phải mua đồ tốt. Đúng không, mặc lên là khí chất bất phàm. – Có phong cách. – Người đẹp vì lụa mà, phải không? – Ba, mẹ, con về rồi. – Về rồi. Bé yêu về rồi.
Xem thử váy mẹ mới mua có đẹp không? Mới mua. – Đẹp. – Ba con còn nói mẹ không có eo đấy. Đẹp, thêm sản phẩm chăm sóc da này nữa, sẽ rất đẹp. Mua cho mẹ? Rất đắt phải không? Không đắt.
Chút nữa mẹ đưa điện thoại cho con, con cài phần mềm đếm số bước wechat cho mẹ. Được, được, được. Sau này tiêu tiền tiết kiệm. Đồ đắt như vậy, không cần mua cho mẹ. Bé yêu, lúc này bên ngoài xe rất đông đúc, phải chú ý an toàn nhé.
Lão Tôn, lão Tôn, ông mau nhìn xem, đầy một hộp đấy. Oscar. Anh cũng bơi ở đây à? Anh vừa học. – Cô giáo Trương Hinh. – Tôi giúp đội học sinh luyện xong rồi. Luyện xong rồi? Bọn họ cũng rất có tiềm năng. Thêm hai tuần nữa,
Chắc là có thể nhìn thấy hiệu quả rồi. Cảm ơn cô, vất vả rồi. Làm công việc mà mình thích, không thể nói là vất vả. Hai người cùng nhau đến? – Đúng vậy. – Không phải. Tình cờ gặp nhau. Hai người yêu nhau rồi? – Đúng vậy. – Không phải.
Yêu nhau, không cãi nhau. Dương Tư Nhuệ, anh đừng diễn với em nữa. Con người em, cầm lên được, bỏ xuống được, trăm độc không xâm nhập được. Nhưng em nhắc nhở anh, sau này ở trước mặt của Đinh Đinh, đừng ôm ấp người con gái khác,
Cô ấy sẽ bị tổn thương đấy. Đây là phòng thay đồ của phụ nữ, tránh ra. Không cần cảm ơn tôi, người giống như anh, bên ngoài chơi đùa tình cảm với rất nhiều người, thật là phiền phức. Có điều sau này muốn tôi đóng giả làm bạn gái anh,
Thì tốt nhất nên nói trước với tôi một tiếng. Còn có, Trương Hinh đó thông minh như vậy, cô ta sẽ không tin đâu. Vừa nhìn là biết tôi với anh không phải một đôi. Tại sao? Chúng ta nhìn không giống một đôi sao? Làm gì có nhiều tại sao như vậy.
Nếu không phải vì cái video đó… Video gì? Cô thật sự quên rồi? Video gì? Chị đây khuyên cô một câu. Sống phóng đãng đi, đừng yêu đương. IQ của cô kém như vậy, cô có thể đi một chuyến đến rừng rậm Uganda, vui chơi cùng với đại tinh tinh trong rừng núi,
Dưới cái tát mãnh liệt của đại tinh tinh, biết đâu có thể khiến cô tỉnh táo lại một chút. Có điều tôi cảm thấy, cô chắc là vì muốn suy nghĩ của cô phát triển hơn một chút, nên mới đặt một cái đầu trên cổ của cô nhỉ?
Người đóng giả nam trêu chọc tôi, chính là Trương Hinh. Lúc nãy, hai chúng ta không phải cùng nhau diễn kịch sao? Không sảng khoái, thì là… Uhm là có ý gì? – Cô giận rồi? – Tôi giận cái gì chứ? Chuyện này không thể trách anh được.
Cô thật sự nghĩ như vậy? Diễn kịch mà, diễn quá xuất thần rồi, quên mất bên cạnh có còn khán giả mua vé đến xem hay không. Đây là việc rất bình thường. Cô thật sự không để ý những thứ đó sao? Nói thừa. Anh cũng không phải bạn trai tôi,
Sao phải để ý chứ? Bạn gái đâu? Đi rồi sao? Không có, cô ấy đi lấy xe. Chúc mừng anh. Anh thật sự động lòng rồi sao? Không phải là qua hai ngày nữa, em sẽ nhìn thấy tin tức kết hôn của anh chứ? Tình hình bây giờ rất gay go. Nhậm Nhiễm.
Anh muốn em đứng cùng chiến tuyến với anh. Bây giờ thứ anh cần nhất chính là sự ủng hộ của em. Anh muốn nói cái gì? Tình hình sức khỏe bây giờ của Chu Lệ rất tệ, càng tệ hơn là trạng thái tâm lý của cô ấy.
Cô ấy đã mất đi ý chí chiến đấu, mất đi dục vọng. Công ty cũng bị chấn động rất lớn. Tất cả mọi người đều mất đi lòng tin. Hoặc là nói không có năng lực đi chấn chỉnh lại công ty rồi. Bây giờ công ty thật sự rất cần anh.
Anh biết trước đây anh đã đồng ý gì với em. Nhưng xin em tin tưởng anh, tất cả những gì bây giờ anh làm, đều là vì tương lai của chúng ta. Em tưởng rằng, cuối cùng anh cũng muốn giải thích với em, những ngày này rốt cuộc xảy ra chuyện gì,
Là muốn xin lỗi em, nhiều ngày như vậy một cuộc điện thoại cũng không có, đến wechat cũng không gọi, giống như là giữa nhân gian bốc hơi vậy. Nhưng mà bây giờ… Tính là gì? Xin lỗi, là anh không tốt. Xin em hãy cho anh thêm chút thời gian, suy cho cùng,
Công ty cũng giống như là con của anh vậy. Nhưng còn em thì sao? [Lý Hựu Đình.] [Trung tâm Thượng Hải.] Không lái xe sao? Anh tiễn em. Không cần, đã trễ vậy rồi, anh trở về sớm đi. Anh đưa em đến một nơi, đi theo anh. Nào, nào. [Trung tâm Thượng Hải.]
Giải tỏa áp lực và trị thương, thì em phải tin tưởng anh, anh tuyệt đối có cách. Em có biết, lúc bọn anh ở nước ngoài du học, cách giải tỏa áp lực xa xỉ nhất là gì không? chính là đến phố người Hoa hát.
Em đừng tưởng rằng bọn anh hát ở phố người Hoa đều là những bài hát nước ngoài mang phong cách tây. Thật ra bọn anh hát đều là những bài hát trong nước. Rất có ý nghĩa. Anh chọn giúp em một thần khúc giải tỏa áp lực, hét to lên nào. Nào.
Hát đi. Cảm ơn anh, Hựu Đình. Mỗi lần đều để anh nhìn thấy em rối bời như vậy. Em có thể nghe anh khuyên một câu không? Thật sự, em không nên từ bỏ. Em nên đấu tranh vì bản thân mình, nên đấu tranh vì người mình yêu.
Đây mới là Nhậm Nhiễm mà anh quen biết. Vivian. Trên đấu trường chức vụ, em có thể tranh giành thậm chí, đó là sở trường cạnh tranh của em. Nhưng trên phương diện tình cảm, em không muốn tranh giành với người khác. Em còn nhớ, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?
Chúng ta đang đánh quyền. Em giống như nữ thần chiến tranh vậy, tiêu diệt toàn bộ tính cách nóng nảy của anh. Đó mới là em, em là người không chịu thua, sẽ không thỏa hiệp. Sẽ không quan tâm đến những người ăn nói bậy bạ, tin đồn nhảm nhí.
Muốn làm một người thất bại biết khó mà lùi thật ra rất đơn giản. Không hề khó. Nhưng người như vậy không phải là em, chí ít không phải là Nhậm Nhiễm, mà Lý Hựu Đình anh quen biết. Không tranh giành tức là nhận thua.
Em đồng ý thừa nhận bản thân mình là người thất bại sao? Nào. Em nên nói với anh ta. ♫ Em muốn… ♫ ♫ Em muốn anh. ♫ ♫ Em muốn của anh… ♫ ♫ Em muốn tình yêu của anh. ♫ ♫ Tại sao anh không bước qua đây ♫ ♫ Em… ♫
♫ Em muốn… ♫ ♫ Em muốn anh. ♫ ♫ Em muốn anh. ♫ Người đâu? Sao không bật đèn? Cúp điện rồi? Học được rồi? Ở bên cạnh nhau, ở bên cạnh nhau, ở bên cạnh nhau. Ở… Cái gì vậy? Vẫn chưa kịp tiêu hủy đi vết tích, đúng không?
Tôi hy vọng các cậu tăng thêm chút thịt, nhưng cũng không phải bảo các cậu tự sa ngã. Những thứ này ăn vào, chạy một trăm vòng cũng tiêu hóa không hết. Hy vọng đoạn âm nhạc này, có thể xoa dịu được nỗi buồn của anh.
Cho dù chỉ là một vài phút ngắn ngủi. Nhớ anh. Ông xem xem. Bé yêu sao lại đột nhiên đánh đàn piano vậy? Ông cũng cảm thấy kỳ quái đúng không? Tôi nói có phải nó có chuyện gì không? Có thể có chuyện gì chứ? Yêu đương rồi,
Gặp khó khăn trong tình cảm. Hỏi thử. Bé yêu à, con muốn đánh đàn piano thì sớm nói với mẹ, mẹ tìm một thầy về dạy cho con. Không sao, không cần chú trọng như vậy. Con là nhất thời cao hứng ngứa tay thôi. Không đàn nữa, không đàn nữa.
Con đưa Tiểu Hắc đi dạo chơi. Bé yêu. Lúc sáng mẹ đi chợ mua rau đã dắt chó đi dạo rồi. Không sao, không sao, con đi đi. Đúng lúc giúp mẹ quét thêm một ít bước chân trong wechat. Nào, cầm lấy, cầm lấy.
– Đi đi, đi đi. – Đi đi, đi đi, đi đi. Nhất định là có chuyện. [Làm một con chó nhỏ thật tốt, ăn uống bậy bạ] [Nhưng mà con người chúng ta, có lúc còn không bằng một con vật.]
[Tôn Nghệ Hà, làm một con chó nhỏ thật tốt, ăn uống bậy bạ,] [trời sinh ổn định, động dục giao phối, nhưng con người chúng ta thì sao?] [Có lúc còn không bằng một con chó.] Hai ngày này, mẹ đang viết quy trình tang lễ của bà ấy, PPT,
Làm rất cẩn thận tinh tế, phân rõ chủ yếu và thứ yếu. Giống với phong cách bà ấy. Nhưng mà em không dám xem. Em vẫn không dám xem? Vậy anh sẽ nói cho em nghe câu chuyện của anh nhé. Năm đó, lúc anh đi học,
Dự định đi Toronto cùng với ba mẹ anh. Lúc đó anh có một cô bạn gái, biết anh phải đi, cũng không biết khi nào mới có thể trở về. Cô ấy tiễn anh thì cứ khóc, cứ khóc. Khóc mệt rồi thì nghỉ ngơi một chút, sau đó tiếp tục khóc.
Đến khi hai bọn anh đến sân bay, lúc kiểm tra vé máy bay mới phát hiện. Anh nhớ sai rồi. Chuyến bay là ngày thứ hai. Thế là hai người bọn anh chỉ có thể ngồi xe buýt ở sân bay trở về. Đợi đến ngày thứ hai, cô ấy lại đến tiễn anh,
Thì không ai khóc được nữa. [Bệnh viện Delta Thượng Hải] Xin lỗi, ngủ quên rồi. Mệt quá rồi. Chỉ là mơ hồ nhớ anh nói lần thứ hai tiễn đến sân bay, sau đó thì sao? Ngày đầu khóc như một kẻ ngốc, ngày thứ hai một giọt lệ cũng không rơi.
Em có thể hiểu được ý của anh. Nhưng nếu như chuẩn bị tốt, thì thật sự có thể không đau lòng sao? Chí ít em trải qua trước một lần, đợi đến lúc thực sự đến thì sẽ không đau lòng như vậy nữa. Muốn cùng lên với em không?
Các người chắc là có rất nhiều lời muốn nói, buổi tối anh đến đón em. [Bệnh viện Delta Thượng Hải] [Bệnh viện Delta Thượng Hải] Phục vụ. Thêm một món cá đỏ dạ, cá đỏ dạ đặc sắc. Còn có cua biển mai hình thoi đó… Được rồi, hai người tiếp tục gọi món,
Một tháng tập thể dục của con xem như phí công tập. Thật kỳ lạ, con cũng không mập. Hôm nay mẹ mời, thỏa mái mà ăn. Mẹ mời, con gắng sức ăn, ra sức ăn. Con không ăn no làm gì có sức mà giảm béo chứ, đúng không? Ngày mai lại giảm.
Chuẩn bị xong rồi? Chuẩn bị xong rồi. Cái này chính là quy trình tang lễ của mẹ. Con vừa xem, mẹ vừa giải thích cho con nghe. Cái đầu tiên là ngày đó âm nhạc nền ở hiện trường [Calvino, nhìn không thấy mười thành phố.] mỗi bài, mỗi bài
[Borges, bài thơ chọn lọc của Borges.] [Ý tưởng của tôi – Art Tatum Bài hát dành cho ba tôi – Horace Sliver] mẹ đều dựa theo trình tự sắp xếp xong rồi. Trên bục rải hoa, mẹ muốn kiểu đó. Bàn ghế dưới bục, mẹ muốn màu sắc đó. Tiếp theo là
Mẹ chuẩn bị điểm tâm, nước uống cho khách khứa, còn có khăn giấy. Bởi vì mẹ cũng nghĩ đến, trong bầu không khí đó rất nhiều người sẽ không nhịn được, mà muốn rơi lệ. Cho nên mẹ giúp bọn họ chuẩn bị khăn giấy.
Nếu như Nhậm Nhiễm nhìn thấy cái này, cô ấy nhất định thấy bản thân kém xa mẹ. Không giống nhau. Những điều mà cô ấy viết là dành cho khách hàng xem, lạnh lùng, không có chút tình cảm nào. Nhưng mẹ viết cho con, cho nên dùng toàn bộ tâm ý trong đó.
Đúng vậy. Con à, mẹ hy vọng, đến ngày đó, nếu như con thật sự muốn khóc, con không cần phải đè nén bản thân, con cứ khóc ra thành tiếng. Bởi vì, sinh mệnh của con là mẹ cho con, mà sinh mệnh của mẹ, đến lúc phải đi đến điểm cuối cùng.
Con có quyền thương tiếc mẹ. Con có quyền được khóc. Giống như trước đây, lúc ba con mất đi, mẹ còn ở đó giả vờ, giả vờ mẹ không đau khổ một chút nào, giả vờ đến nỗi một giọt lệ cũng không rơi xuống, giả vờ mẹ vô cùng vô cùng kiên cường.
Thật ra lúc đó mẹ thật sự, mẹ chỉ muốn khóc thật to, mẹ quản các người là ai. Nhưng mẹ… Bản thân mẹ lại viết ra một bài văn truy điệu nực cười. Mẹ để mọi người vui vẻ, mẹ an ủi mọi người, mẹ an ủi tất cả bạn bè thân thiết,
An ủi các anh em của ba con, không hy vọng bọn họ quá đau lòng. Nhưng mà mẹ sai rồi, mẹ sai rất nhiều. Vô cùng hối hận. Bây giờ mẹ mới biết, mẹ vốn không kiên cường như vậy. Cho nên đồng thời mẹ cũng muốn nói với con,
Con cũng không cần giả vờ. Bởi vì mẹ biết con yêu mẹ. Con yêu mẹ, con có quyền đau lòng, có quyền khóc. Thậm chí ôm lấy mẹ khóc ra thành tiếng, đem tất cả tất cả nỗi buồn của con, toàn bộ phát ra ngoài.
Như vậy con mới có thể thật sự bỏ xuống. Con mới có thể tiếp tục đi về phía trước. Con mới có ánh sáng, không có tối tăm, biết không? Đừng hối hận. Con nhất định có thể làm được, hơn nữa làm rất tốt. Đúng không? Con sẽ cố gắng hết sức. Karen.
Con yêu mẹ, mẹ à. Mẹ cũng vậy. Con là giỏi nhất. Bởi vì con là mẹ. Ba, ba đưa mẹ trở về nhà, con có chuyện, con đi trước đây. [Khách sạn Định Tây] Tôi nói này cô gái. Người ở trong xe kia, là chồng cô hay là bạn trai cô? Bạn trai.
Những cô gái giống như các cô ngồi trên xe của chúng tôi, đuổi đến đuổi đi, chung quy đều là người đàn ông mà mình thích. Không phải đuổi theo người nổi tiếng, thì là đuổi theo chồng, bạn trai. Cô đội cái này lên. – Cái này… – Cô đội lên trước đi.
Như vậy sẽ không nhìn thấy mặt. [TÒA NHÀ LIZ SUPREME] Sư phụ, anh ở đây đợi tôi một chút. Được thôi. Tiên sinh. Xin chào, anh là khách ở phòng một bảy một tám sao? – Đúng. – Đây là hàng chuyển phát nhanh của anh. Cảm ơn. [TÒA NHÀ LIZ SUPREME] [Công cộng]
[TÒA NHÀ LIZ SUPREME] [Sam] Bảo bối, ngủ chưa? Hôm nay thời tiết của Thẩm Quyến rất tốt. Thượng Hải thế nào? Anh nghe nói mưa rồi. Lúc nãy đi công trường, thật khó giải quyết. Có điều, cũng may đã giải quyết xong. Mệt chết anh rồi.
Còn vài ngày nữa thì có thể làm xong. Nhớ anh không? ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Mỗi người dường như đều có một tình yêu hoàn mỹ. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Nhưng ai biết được, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
Cảm thụ ngấm ngầm trong lòng bọn họ. Cậu có biết, con người khó chịu nhất là lúc nào không? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Không phải là khóc ra, không phải khóc không được, ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫
Mà là không thể khóc. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đối với người thân cận nhất bên cạnh mình chúng ta sẽ luôn cẩn thận từng ly từng tý. ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ Càng yêu thương đối mặt với chân tướng càng khó mở miệng.
♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ Sao vậy, bảo bối? Vẫn chưa ngủ sao? ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Sau khi bà ngoại mất, con nên tìm bà thế nào? Con phải gọi điện thoại cho bà sao?
♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Số điện thoại của bà là bao nhiêu? Bà có thể nghe điện thoại không? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đã từng, bất luận đối diện với cản trở thế nào,
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ chúng ta ai cũng đều có ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ ý chí, không có cách nào lay chuyển đi được, ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ giữ vững niềm tin tình yêu của bản thân.
♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Sao vậy? Ngày vui, đương nhiên phải rực rỡ gấm hoa rồi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Bây giờ, ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ lại bởi vì thường xuyên sợ hãi bị tổn thương. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ mà tính toán chi li, giữ nguyên mọi thứ,
♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ không dám hết lòng, trong thế giới tình cảm cái gì cũng sợ. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Em cũng muốn đi Tahiti,
Em cũng muốn đi Sunshine Coast. Đi thôi, bây giờ chúng ta đi. Bây giờ? Nhưng mà ngày mai em còn phải thu băng. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Em ấy, đúng là kiểu người điển hình nói mà không làm. Hiện thực chính là như vậy, cũng chỉ có thể khuất phục.
Thật sự rất muốn đi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Được rồi, được rồi, đi thôi, đi thôi, đi thôi. Người yếu đuối, không có cách nào có được tình yêu.