Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 21] Ai cần huynh đến cứu ta. Huynh mau đi đi. Không đi thì thôi. Lát nữa viện binh đến nhìn thấy bộ dạng này của ta. Đến khi đó, bất kể muội có đi cùng ta hay không,

    Ta cũng không có đường lui nữa. Thẩm Dục, huynh điên rồi sao? Đó cũng là do muội hại. Muội nợ tình ta không trả, vậy ta ngoài việc cùng muội mất cả chì lẫn chài cũng không có cách nào khác. Huynh… Huynh lại làm gì vậy?

    Chẳng phải muội không để ta cứu muội sao? Vậy thì ta cứ ở lại đây, ở bên muội. Huynh… Vô lại. Ta nói muội nghe, lúc muội quen ta, ta chính là tên vô lại. Điều muội nợ ta chỉ có thể kiếp sau trả rồi. Huynh… Một khắc, một giờ, một ngày,

    Muội đừng hòng muốn quịt. Có người tới rồi, huynh mau đi đi. Ta không đi. Thẩm Dục. Thẩm Tiểu Dục, huynh thắng rồi. Ta đi cùng huynh. Muội đồng ý rồi? Tiểu Cẩm. Muội phải cùng ta lưu lạc chân trời một đời một kiếp. Muội không sợ sao? Huynh còn không sợ

    Ta còn sợ gì chứ? Đi thôi. Điện hạ. Điện hạ. Chuyện gì mà luống cuống như vậy? Điện hạ. Thẩm Dục đó to gan tày trời đêm xông vào thiên lao đánh ngất lão nô và chúng thị vệ cướp đi mất Từ Nữ quan. Ta sớm đã nói

    Viên đá không ủ ấm được sẽ đập vào chân mình. Không ngờ là Thẩm đại công tử sẽ làm chuyện này vì Tiểu Cẩm. Điện hạ. Lúc này, cổng thành đã đóng. Hai người họ không ra được thành, nhất định trốn trong hai phủ Từ, Thẩm. Hay là lập tức phái người

    Kiểm tra và niêm phong phủ đệ, bắt hai người họ? Khốn khiếp. Hai phủ Từ, Thẩm là ngươi nói muốn niêm phong là có thể niêm phong sao? Cộng thêm với Thẩm Yến hiện giờ cũng là con rể của Quảng Bình Vương. Ta muốn lật đổ Quảng Bình Vương

    Thì bắt buộc phải dựa vào Thẩm Yến. Chỉ vì một Từ Thời Cẩm nhỏ bé không đáng. Trở về rồi. Tiểu Cẩm. Ta xem nào, không sao chứ? Có bị thương không? Phía Đông Cung có phái người đến hai phủ lục soát người không? Như huynh đã tính, không hề có động tĩnh.

    Chỉ là phái người đến cổng thành Nam Bắc lập trạm kiểm soát. Điện hạ muốn giữ hết thể diện quân thần đương nhiên sẽ không phái người vào phủ. Chỉ là cổng thành lập trạm kiểm soát, hai người chúng ta không thể ra khỏi Nghiệp Kinh. Sớm muộn sẽ bại lộ hành tung.

    Đừng lo. Tối nay, đến phủ của ta ngủ một giấc trước đã. Sáng ngày mai ta để Thẩm Yến đưa hai người ra thành. Được rồi, đi thôi. Đi. Đi. [Nghiệp Kinh] Phò mã? Mau tới cổng thành Bắc mời Lý công công để người dẫn hết quân cổng thành Bắc,

    Nói là xe ngựa của Công chúa An Hòa tới rồi. Vâng. Mau đi. Dừng. To gan. Kiệu của Công chúa An Hòa các ngươi cũng dám chặn. Hóa ra là Công chúa An Hòa và Chỉ Huy Sứ đại nhân. Tiểu nhân có mạo phạm mong Công chúa An Hòa

    Và Chỉ Huy Sứ đại nhân thứ tội. Nếu như đã biết còn không mau nhường đường? Vài ngày nay, trong thành có nhiều nghi phạm xuất hiện. Điện hạ có lệnh bất cứ người nào ra vào thành đều cần kiểm tra rõ thân phận mong Công chúa An Hòa di chuyển xuống xe.

    Bản Công chúa hôm nay chân khá nhức mỏi không muốn xuống xe. Hay là ngươi vào đây kiểm tra đi. Tiểu… tiểu nhân không dám. Không dám thì bỏ đi. Đi. Không đi được. Lý công công. Chuyện này… chuyện này phải làm sao? Lý công công. Chuyện này là ý gì vậy?

    Chỉ Huy Sứ đâu cần biết rõ rồi còn hỏi vậy? Giấu giếm nghi phạm là trọng tội đó. Đại nhân, Công chúa. Chi bằng hãy mau giao người ra. Chuyện này cũng coi như là có cái ăn nói với Điện hạ. Công công nói lời gì vậy?

    Phối hợp điều tra là chuyện đương nhiên. Huống hồ lại là trận thế lớn như vậy. Công công. Xin mời. Công công hay là lên xe xem sao đi. Ngộ nhỡ ta giấu người trong khe gỗ nào đó thì sao. Thế nào? Công công.

    Cổng thành Nam có hai người xông ra ngoài thành chạy rồi. Có nhìn rõ bộ dạng hai người đó không? Hai người đó đội nón, ăn mặc gọn gàng. Đừng nói là tướng mạo, đến là nam hay là nữ cũng không phân biệt rõ. Công công. Đừng nói ngài điều động hết

    Người của cổng thành Nam mới khiến tặc tử nhân lúc loạn chạy trốn đó nhé. Nếu như không có chuyện khác, vậy thì Thẩm mỗ đi trước đây. Tặc tử đừng hòng chạy thoát. Thẩm Công. Từ Công. Hai người… [Điện Đông Cung] Tuổi tác của hai vị Công cộng lại với nhau

    Cũng hơn trăm tuổi rồi nhỉ. Quả nhân còn trẻ tuổi. Hai vị xem thường quả nhân không sao cả. Chỉ là quả nhân muốn nhắc nhở hai vị một câu. Phụ hoàng ta trước nay không thích thế gia bắt tay. Vụ án Giang Châu qua điều tra, Lục Công này

    Bị kết tội chém đầu. Trưởng nữ Lục thị Lục Thiên và người có liên can trong phủ bị kết tội lưu đày. Còn về Lục Minh Sơn, Phụ hoàng niệm tình hắn biết tỉnh ngộ bên bờ nguy hiểm, có công tố giác cũng chỉ có cái kết công và tội triệt tiêu nhau,

    Không thưởng không phạt. Lục gia của Nghiệp Kinh này cũng coi như là sụp đổ. Hai vị Công đức cao vọng trọng của Đại Ngụy ta đừng coi thường Vương pháp bước vào vết xe đổ của Lục gia. Lão thần tạ ơn Điện hạ nhắc nhở. Có điều vừa nãy Điện hạ nói

    Coi thường Vương pháp, lão thần quả thực không dám gật bừa. Vụ án Giang Châu Từ gia bị oan nhiều năm, chịu nhục, chịu khổ. Chính vì lão thần nhớ sự nghiêm minh của luật pháp Đại Ngụy, càng thấy rõ Từ thị ta một lòng trung thành với triều đình.

    Còn về chuyện Điện hạ hạ chỉ thiết lập trạm kiểm soát, lão thần cũng là do Lý công công đuổi theo nói cho biết mới biết chuyện. Nhưng quả nhân sao lại nghe thị vệ giữ thành nói là hai vị không nghe ngăn cản cố ý cưỡi ngựa tung hoành,

    Phá cổng thành mà đi chứ? Điện hạ. Nếu ngài hỏi về chuyện này, lão thần cho rằng ngài nên hỏi tội Thẩm Công. Ngài xem, là ngài ấy sáng nay hẹn ta đi câu cá bên ngoại ô. Bây giờ ta nghĩ kỹ lại, rốt cuộc ngài ấy có dụng tâm gì đây?

    Cái ông già này, nói láo. Điện hạ. Cho phép thần bẩm báo kỹ càng. Chuyện câu cá quả thật là chủ ý của lão thần. Nhưng chuyện sau đó muốn mở tiệc thiết rượu lại là chủ ý của Từ Công. Lão thần cưỡi ngựa đi trước, ngài ấy đuổi theo sau không ngừng.

    Lão thần mới giương roi thúc ngựa xông ra ngoài thành. Mong Điện hạ điều tra kỹ lưỡng, kết tội Từ Công. Nếu như không phải ngài mặc kệ xông ra ngoài thành, sao ta lại có thể cùng ngài xông ra ngoài chứ? Cái ông họ Thẩm này,

    Ngài đừng cho rằng ta không biết. Tên con trai đó của ngài to gan tày trời, xông vào Đại Lý Tự, cướp thiên lao, tội không thể tha thứ. Nói xằng nói bậy. Con trai lớn của nhà ta sao tự dưng lại đi cướp thiên lao chứ.

    Còn chẳng phải là cô cháu gái đó của ông quyến rũ trước sao? Thì đã sao? Bây giờ có họa thì lại muốn đẩy chậu phân này vào đầu Thẩm gia chúng ta. Chuyện này nhất định cần phải phân ra phải trái đúng sai. Bây giờ chúng ta đi gặp Thánh thượng

    Nhờ Thánh thượng phán xét để xem rốt cuộc là ai lòng dạ khôn lường. – Đi. – Đi thì đi. Hôm nay ngài không đi cũng không được. Đủ rồi. Hai vị đều là công khanh của Đại Ngụy ta. Chuyện không hợp lễ nghĩa như thế này không cần

    Chút thể diện nào thật sao? Phụ hoàng vất vả lâu ngày thành bệnh dưỡng bệnh tại hành cung. Chuyện nhỏ như thế này quả nhân quả thực không muốn kinh động Thánh giá. Thẩm Dục và Từ Thời Cẩm này đều là họ hàng thân thuộc của hai vị Công.

    Không nên vạch áo cho người xem lưng. Quả nhân hôm nay sẽ làm chủ, cũng là để lại thể diện cho hai vị Công. Chuyện này đến đây thôi. Hai vị Công nhận được ân này đừng quên kịp thời dốc hết sức mình cho triều đình. Xin nhận ý tốt của Điện hạ,

    Chúng thần nhất định – dốc hết sức mình cho đến chết. – dốc hết sức mình cho đến chết. Đông Cung đó của chúng ta thủ đoạn cao minh. Sợ là cái ân này phải đổi lại một kiếp nạn rồi. Ngài… ý ngài nói là vị Giang Châu đó nên ra tay rồi?

    Theo ta được biết, Quảng Bình Vương lấy được không ít từ lô ngân lượng này của Giang Châu. Ngài xem ngài ấy nuôi quân riêng, tự ý… tự ý rèn binh khí. Nói không chừng sớm sẽ lộng quyền một phương. Chuyện này không dễ làm. Xem ra, ân của Thẩm đại công tử

    Cần tiểu công tử trả rồi. Ai cũng nói sinh con trai tốt, sinh con trai tốt. Ta còn chưa thấy được tốt ở chỗ nào. Hai thằng con trai của ta không đứa nào khiến ta bớt lo. Nếu như có kiếp sau nữa, có đánh chết ta cũng không sinh con trai.

    Đương nhiên là con gái tốt, sinh con gái tốt. Chưa chắc. [Thẩm phủ] Tướng công. Trở về rồi à. Lưu Vọng vội vã triệu chàng vào cung có phải là vì chuyện của Tiểu Cẩm và Thẩm Dục không? Ngài ấy có làm khó chàng không? Không có. Chỉ là vì chuyện công.

    Một chuyện công rất khó làm. Chuyện công rất khó làm? Điện hạ mệnh ta đến Giang Châu thu thập chứng cứ phạm tội mưu phản. Mưu phản? Vậy tướng công dự định làm như thế nào? Làm hết chức trách của ta, xử lý theo công. Có điều,

    Ta sợ làm tổn thương trái tim của A Linh. Nàng có trách ta không? Không đâu. Thật sao? Nàng hận cha của nàng đến mức vậy sao? Chuyện trước kia ta đều đã buông bỏ rồi. Chỉ là chuyện làm sai thì nên chịu trừng phạt. Là đạo lý

    Đến đứa trẻ ba tuổi cũng hiểu. Ngày giỗ của mẹ cũng sắp tới. Chuyến đến Giang Châu này ta đi cùng chàng. Nếu có cơ hội có thể khuyên răn cha một vài câu cũng coi như có thể chấm dứt tình cha con của kiếp này. Chuyến đi này vô cùng nguy hiểm,

    A Linh muốn đi bằng được sao? Có chàng bên cạnh, chàng sẽ bảo vệ ta. Vô lại. Lần này chúng ta trở về có phải là cần nghĩ ra một lý do hợp lý không? Nàng có chủ ý gì? Đại hôn đã xong, theo lễ nghĩa, cần hành lễ hồi môn. Thế nào?

    Được. [Quảng Bình Vương phủ] Quản gia. Xe ngựa của Công chúa đã vào cổng thành Giang Châu đi theo hướng của Vương phủ rồi. Đều đứng hẳn hoi, đứng hẳn hoi đi. Phấn chấn lên. Nghênh đón Công chúa An Hòa, nghênh đón Chỉ Huy Sứ đại nhân. Đứng dậy đi.

    Công chúa, Chỉ Huy Sứ. Vương gia nhận tin hai vị hôm nay hồi môn, đặc biệt lệnh tiểu nhân chuẩn bị sẵn tiệc rượu. Hai vị đi đường mỏi mệt, xin mời vào phủ nghỉ ngơi đã. Xin mời. Tướng công. Ta đột nhiên muốn tới một nơi, một nơi bắt buộc phải đi.

    Chàng đi cùng ta được chứ? Được. Đi. Công chúa, Công… Hai vợ chồng người ta nói chuyện ngài đi theo làm gì chứ? Công chúa Được rồi, được rồi. Chúng ta cùng thu xếp xe ngựa, hành lý của Công chúa đi. Mọi người cùng làm việc đi. Chuẩn bị nhé. Vâng, vâng.

    Quản gia. Người chạy rồi, chúng ta phải làm sao? Còn có thể làm sao đây? Phái người để mắt tới. [Nam Uyển] Đi từ từ. Nàng nói nơi bắt buộc phải đi chính là đây sao? Đương nhiên rồi. Đỡ ta xuống đi. Từ từ thôi. Cẩn thận chút. Lần sau lại tới nhé.

    Đi. Xin mời hai vị vào bên trong. Nào. Mời. Xin mời hai vị qua bên này. Tiểu ca. Tìm cầm sư giỏi nhất của các ngươi qua đây. Không cần đâu. Vâng, vâng. Tiều nhân cáo từ, cáo từ. Dẫn tướng công đến nơi phong hoa tuyết nguyệt này nghe hát. Công chúa

    Có thể coi là người đầu tiên đó. Trở về thăm chốn cũ, Thẩm đại nhân vẫn là kiểu làm mất hứng như thế này. Có nhà không về được. Tâm trạng của Công chúa lại rất tốt. Lời này nói không đúng rồi. Nơi này là nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.

    Nếu như hồi môn về Giang Châu đương nhiên cần tới đây xem rồi. Lúc nãy sao nàng biết được trong phủ có mai phục? Mai phục? Mai phục gì chứ? Chiêu đến cửa phủ không vào này của nàng tuy là hành động vô tình nhưng cũng là chó ngáp phải ruồi,

    Giải quyết cho người làm phu quân như ta rất nhiều rắc rối. Vương gia muốn nhân lúc ta vào phủ bắt giữ lấy ta. Lòng tạo phản này e là khó dao động. Khăng khăng làm theo ý mình như vậy không biết lại có bao nhiêu người sẽ nộp mạng nữa. Tướng công

    Lạnh lùng vô tình nhưng lại có tấm lòng tốt bụng. Nếu đã như vậy, tại sao lại lựa chọn làm Kim Lân Vệ chứ? Suốt ngày làm chuyện bản thân không thích. Nếu như sau này chúng ta có con của mình, nàng muốn nó thế nào? Đương nhiên là hy vọng nó

    Lớn lên bình an vui vẻ, vô tư vô nghĩ rồi. Vậy nếu như triều đình hỗn loạn, chiến loạn không ngừng, sao có thể làm được bình an vui vẻ như nàng muốn đây? Tướng công xả thân vì nghĩa. Người làm thê tử như ta nghe thôi đã thấy rất đau lòng. Nào.

    Biểu cảm này của nàng lại có ý đồ xấu xa gì sao? Chàng nói muốn dành cho con của chúng ta một thiên hạ thái bình. Bản Công chúa vô cùng cảm động. Nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại thiên hạ thái bình này ta không lo nổi. Nhưng chuyện của con,

    Bản Công chúa có thể chia sẻ ưu phiền với tướng công. Nói lời ngông cuồng. A Linh ngày càng không biết xấu hổ rồi. Chàng là tướng công của ta, sao ta lại cần xấu hổ chứ? Hơn nữa, lúc chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, chàng nhảy qua cửa sổ trốn thoát.

    Hôm nay, bản Công chúa sẽ không tiếp tục để chàng nhảy qua cửa sổ trốn thoát đâu. Ở đây giải quyết tâm sự cùng chàng. Đừng quậy. Hai vị, xin mời. Vương gia, khách đã đến rồi. Thẩm Yến đâu? Ở Nam Uyển cùng với Công chúa.

    Người của chúng ta vẫn đang trông chừng. Để họ vào đi. Vâng. Thái tử Thác Bạt. Quảng Bình Vương. Vương gia. Vẫn khỏe chứ? Ngồi đi. Không biết Vương gia tìm bản Thái tử tới gặp mặt lúc đêm muộn là vì chuyện gì? Trước đây không lâu ta tới Nghiệp Kinh

    Gặp mặt Thái Tử. Chuyện bàn hôm đó không biết Thái tử xem xét thế nào rồi? Điều mà Vương gia nói là chuyện muốn kết giao cùng với Di Cổ của ta, bản Thái tử giúp Vương gia một tay chuyển loạn thành chính, đăng lên ngai vàng sao? Đúng vậy.

    Ta nhận được tin Lưu Vọng cùng với lão Hoàng đế đang bí mật trên đường tới Giang Châu, muốn đến Linh Sơn tìm tiên trưởng đắc đạo tìm thuốc chữa trị. Điều này chính là cơ hội tốt trời cho. Muốn lấy mạng của hai người họ dễ như trở bàn tay. Sau đó,

    Ta dẫn đại quân Di Cổ vào thành Giang Châu. Sau đó hai người chúng ta hợp binh làm một chiếm thành trì Giang Châu này. Muốn làm chuyện lớn, chỉ là ngày một ngày hai. Vương gia toàn tâm toàn ý như vậy, bản Thái tử cũng muốn tác thành. Có điều

    Nếu mượn binh, Vương gia cần đồng ý hai chuyện. Hai chuyện gì? Thứ nhất, trước kia Vương gia đồng ý sau khi xong chuyện lấy sáu thành có đất canh tác màu mỡ biên thùy Đại Ngụy. Nhưng Phụ hoàng ta cho rằng vẫn cần thêm hai thành. Tám thành? Được.

    Tám thành thì tám thành. Nhưng mà ta hy vọng lời hôm nay của Thái tử sau này có thể giữ lời. Mong Vương gia yên tâm. Di Cổ chắc chắc sẽ không lật lọng. Được. Vậy chuyện thứ hai thì sao? Chuyện thứ hai bản Thái tử muốn lấy tính mạng của Thẩm Yến.

    Vương gia nếu có lòng mời Thái tử hợp tác, cháu vẫn cần nhắc nhở Vương gia một câu. Chuyện nổi dậy ngay trước mắt, Thẩm Yến và Lưu Linh lại tới Giang Châu trong giờ phút quan trọng này. Ắt hẳn Đông Cung và Hoàng thượng đã biết chuyện Vương gia nuôi tư binh

    Ở Giang Châu. Lần này phái hắn tới nhất định là để điều tra chứng cứ. Con người này tâm tư tỉ mỉ, túc trí hơn người. Nếu muốn giữ lại hắn, sớm muộn sẽ làm hỏng chuyện lớn của chúng ta. Một tên Thẩm Yến nhỏ bé, bản Vương tự có cách ứng phó.

    Thái tử không cần lo nhiều. Lo nhiều? Lần này điều quyết định chuyện có thành hay không không phải tương lai một mình Vương gia. Thái tử hiếm khi có lòng giúp đỡ Vương gia nhưng Vương gia lại cố nói lời thoái thác. Đừng có nói là luyến tiếc

    Cậu con rể tài mạo song toàn Thẩm Yến này đó. Tấm lòng đàn bà khó làm chuyện lớn. Không giết Thẩm Yến, không đủ chứng minh thành ý hợp tác của Vương gia và Di Cổ ta. Vẫn mong ngài nên suy nghĩ lại. Bệ hạ. Cáo từ.

    Vương gia là một người thông minh. Cháu và Thái tử Thác Bạt ngồi im chờ tin tốt lành của Vương gia. Bệ hạ. Thẩm đại nhân tới lúc đêm khuya là vì chuyện gì? Thẩm mỗ nghe nói lúc Vương gia còn trẻ đã là một danh tướng chiến công hiển hách

    Của Đại Ngụy ta. Mánh khóe thông đồng giặc trong giặc ngoài, bảo hổ lột da này đâu cần phải khổ vậy. Bảo hổ lột da không chuẩn xác cho lắm. Ta đây là dẫn hổ đuổi sói. Đây là hạ hạ sách trong binh pháp. Nếu không phải bất đắc dĩ,

    Ta cũng quyết không dùng. Vinh hoa phú quý đều là thoảng qua như mây khói. Nếu khăng khăng làm theo ý mình, chỉ e rằng đến cuối cùng rơi vào kết cục bị cô lập hoàn toàn. Có đáng không? Bị cô lập hoàn toàn. Bản Vương sớm đã là một người cô độc.

    Thứ gắng gượng ta chẳng qua là nỗi giận trong lòng đó. Địa vị Đế vương này vốn thuộc về ta. Ta muốn lấy lại thứ thuộc về ta ai dám ngăn ta, ta sẽ giết kẻ đó. Nói như vậy, cái chết của tiên Vương phi Trương Vân cũng là bởi vì

    Ngăn cản lối đi của Vương gia. Vương gia. Ngài có huynh trưởng, còn có con gái. Nếu chịu quay đầu, ngài sẽ phát hiện bản thân không hề cô độc. Tiên Vương phi từng mong Vương gia có thể quay đầu lại khi đi sai đường, nhưng cũng vì vậy mà mất mạng.

    Chuyện này tuy không phải Vương gia tự ra tay nhưng lại bắt nguồn từ chính dã tâm của Vương gia. Ta tin rằng chuyện này nhất định là một chuyện nuối tiếc lớn trong cuộc đời của Vương gia, cũng là một vết thương mà Vương gia xé trong lòng A Linh.

    Đừng nói nữa. Nói hay không nói cũng tốt. Con người nếu không thể đối diện với lỗi lầm mình phạm phải, sẽ luôn rơi vào trong cảnh khốn cùng tương tự, không thể thoát ra. A Linh lần này cùng ta tới cũng đang ôm tâm tư hy vọng

    Vương gia có thể quay đầu. Sự lựa chọn lần này Thẩm mỗ hy vọng Vương gia có thể thận trọng, đừng hết lỗi này đến lỗi khác, làm tổn thương trái tim A Linh. Thẩm Yến. Lời của ngươi, ta sẽ suy nghĩ kỹ càng. Ngày giỗ Vân Nhi sắp tới rồi.

    Chúng ta lấy ngày đó làm kỳ hạn. Đến khi đó, ta nhất định sẽ cho ngươi một đáp án. Được. Thẩm Yến cáo từ. Vân Nhi. Linh Nhi của chúng ta quả thực đã gả cho một người chồng tốt. Nếu như nàng gặp được nhất định sẽ rất thích nó.

    Nơi này chính là nơi ta sống hồi nhỏ. Nào. Nào. Ngồi xuống đi. Nàng dẫn ta vào trong đây chỉ là vì cùng nàng đu xích đu sao? Đây là điều thứ nhất. Hồi ta nhỏ, mẹ ta mỗi ngày đều dẫn ta tới đây chơi. Sau đó hát cho ta nghe.

    Khi đó, ta hỏi bà. Nắm tay người, nguyện cả đời bên nhau có nghĩ là gì? Bà nói đây là chuyện mỗi một nữ tử đều sẽ hướng về. Đợi khi nào ta lớn, bà nói ta cũng sẽ gặp được một nam nhân anh tuấn, dũng cảm, yêu ta, bảo vệ ta,

    Coi ta còn quan trọng hơn mạng sống của mình. Bà ấy nói người này sẽ nắm tay ta, cùng ta đi đến hết đời. Như vậy, ta sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Bây giờ xem ra mẹ ta, bà ấy không lừa ta. Thẩm Yến, chàng làm gì thế? Như thế này,

    Sau này nàng nghĩ tới xích đu này nữa, sẽ không chỉ nhớ tới mẹ nàng, còn sẽ nhớ tới ta. Điều thứ nhất nói xong rồi. Vậy điều thứ hai thì sao? Điều thứ hai, ta đã giấu một món quà ở đây, là dành cho chàng đó. Dành cho ta? Cẩn thận. Nào.

    Để ta. Nữ nhi hồng. Vò rượu này là mẹ ta chôn xuống. Tuổi của nó ngang với tuổi của ta. Mẹ ta nói đợi đến khi có một ngày khi ta xuất giá, phải lấy vò rượu này để làm của hồi môn. Nhiều năm như vậy rồi ta vẫn luôn nhớ chuyện này.

    Hôm nay, chúng ta nếu như đi gặp mẹ, đương nhiên không thể thiếu nó. Nếu như dùng rượu này cùng mẹ uống một ly, bà nhất định sẽ vui lắm. Có đúng không? Đúng vậy. Đi thôi. Đi. A Linh. Có chuyện ta cảm thấy vẫn cần phải nói rõ với nàng.

    Ta đã lấy được chứng cứ phạm tội mưu phản của Quảng Bình Vương. Nhanh như vậy? Ông ấy vốn là em trai ruột của Thánh thượng. Chỉ là dưới một người mà lại muốn mưu phản là lỗi của ông ấy. A Linh. Nàng cũng không cần phải lo lắng quá.

    Bây giờ chứng cứ này vẫn ở trong tay ta, vẫn chưa truyền đến trong kinh. Nếu như Vương gia chịu quay đầu lại, sẽ có một lối thoát. Thế này đi. Ta cùng nàng đến tế bái nhạc mẫu trước. Đợi sau khi tế bái xong, ta lại cùng nàng đi khuyên Vương gia.

    Nếu như ngài ấy có thể quay đầu, chẳng phải là tốt nhất sao? Cảm ơn chàng. Đi. [Mộ của tiên thất Lưu thị] Mẹ. A Linh tới thăm mẹ rồi. [Mộ của tiên thất Lưu thị] Năm nay, qua trong nháy mắt, nhưng lần này A Linh không phải một mình trở về.

    Con đã thành hôn, đến cùng với tướng công. Người mẹ nói muốn bảo vệ con cả đời con đã tìm được rồi. Lần này bái kiến nhạc mẫu nên do ta kính ly đầu tiên này trước. Rượu này là nhạc mẫu để lại cho ta. A Linh lẽ nào không muốn

    Để tướng công nếm thử sao? Lính bắn cung chuẩn bị. Bắn. Lên. Thẩm Yến. Chàng làm sao vậy? Rượu. Trong rượu có độc. Có độc? Sao có thể có độc chứ? Đi. Đi. Mau. A Linh. Nàng nghe ta nói. Quảng Bình Vương muốn lấy mạng ta,

    Ngài ấy sẽ bảo vệ nàng an toàn. Lát nữa bất kể xảy ra chuyện gì, nàng đừng có làm chuyện dại dột. Ta không cần mạng sống, ta chỉ cần chàng. Chúng ta đã nói rõ sống chết có nhau, không rời xa. A Linh ngoan, nàng nghe lời nhé.

    Nàng chỉ cần đợi ta bất kể có khó khăn ra sao, ♫ Đêm đen chưa tàn, gặp gỡ nhớ mong giữa đường dài vô tận ♫ ta đều sẽ trở lại tìm nàng. Ngoan. ♫ Chưa từng nghĩ tới, đã được nếm trải mấy lần mùi vị của thế gian ♫

    ♫ May mắn được kề bên nhau, còn cần gì phiêu bạt nơi đâu ♫ Thẩm Yến. ♫ Bên nhau sớm tối, lòng này chẳng đổi, xin người chớ quên ♫ Thẩm Yến, Thẩm Yến, Thẩm Yến. Đừng mà, Thẩm Yến. Thẩm Yến, Thẩm Yến. Thẩm Yến.

    Người hiểu con gái không ai khác ngoài cha. Vương gia còn nghĩ tới việc hạ độc vào trong của hồi môn mà tiên Vương phi để lại. Chuyện này đúng là cao tay. Xem ra Thái tử Thác Bạt cũng coi như khá hài lòng với vở kịch này. Xuất sắc.

    Vương gia có thành ý như vậy, đâu còn lo chuyện lớn không thành chứ. Ba ngày sau xuất binh. Vẫn còn một số chi tiết cần bàn bạc. Mời Vương gia. Mời. Dẫn Công chúa hồi phủ, giam lại. Vâng.