Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 20| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 20] Đẹp quá! Nhìn xem các người ngầu đến như vậy. Hôm nay chúng cháu sẽ là người bảo vệ cô. Đúng vậy, Maria. Địa điểm cháu đã tìm xong rồi.

    Là nơi công ty chúng cháu tổ chức iệc cuối năm. Vô cùng đẹp, cô nhất định sẽ thích. – Cảm ơn. – Cô không thể uống rượu. Cháu đã tìm hiểu qua rồi. Có một loại rượu cocktail không có độ cồn, vô cùng ngon. Cháu là thông minh nhất.

    Cảm ơn các cậu hao tâm tổn trí như vậy. Đợi đã. Dừng. Cậu là đến bắt giữ tôi lại sao? Tuyệt đối không uống rượu có cồn, ăn đồ ăn thanh đạm, hứng thú không thể lên xuống thất thường, không thể quá kích động. Trước mười giờ bắt buộc phải trở về.

    Các mục chú ý đã viết xong rồi. Được. Có người nào mời anh đi làm người mẫu chưa, kiểu như là người mẫu nam? Cậu lại đây, cậu nghiêm túc một chút được không? Tớ rất nghiêm túc. Anh ta đẹp trai như vậy, làm bác sĩ không làm người mẫu nam

    Chính là phung phí của trời. Phải không Maria? Phung phí của trời. Quỳ một cách cung kính. Được rồi, các người chơi vui vẻ. Bác sĩ Hạ, tôi rất muốn biết, rốt cuộc là bản thân cậu không muốn đến tham gia, hay là vợ cậu không cho cậu tham gia?

    Tôi thật sự không đi. Nhớ trước mười giờ, bắt buộc phải đưa Maria bình an trở về. – Tuân lệnh. – Tuân lệnh. Cảm ơn. Mẹ, đây là của mẹ. – Nào. – Nào. Cạn ly, cạn ly, cạn ly. Maria có thích Thượng Hải không? Yêu. Rất yêu. Vô cùng yêu.

    Cô nói với cháu, đừng nói… Không có độ cồn, cũng vui vẻ như vậy. Cô hy vọng mỗi một ngày trong tương lai của cô, đều vui vẻ giống như bây giờ. Cô nói với cháu, Thượng Hải thật sự quá đẹp! Cô không nỡ ra khỏi thế giới này.

    Mẹ, nếu như mẹ không bị bệnh, mẹ sẽ không ở nơi này lâu như vậy. Con biết không, tuy rượu này một chút cồn cũng không có, nhưng mẹ cảm thấy bản thân rất vui vẻ. Mẹ hy vọng trong quãng đời còn lại của mẹ,

    Mỗi một ngày mẹ đều vui vẻ giống như bây giờ vậy. Nào, cạn ly. – Cạn ly. – Cạn ly, cạn ly. Các chị em tốt nhất! Chúng ta chụp tấm hình đi. – Nào, nào, nào. – Được, nào. Hai, ba. Các vị tiểu thư, dùng tiệc vui vẻ chứ?

    Phục vụ, ngại quá. Làm phiền cậu lấy thêm cho tôi một ly rượu cocktail không có độ cồn. Cháu đi tìm hiểu giúp cô một chút. Mẹ, mẹ, mẹ. Nói đùa. Đây là bạn của con, Vũ Thiên. Không… Trời ạ! Không sao, không sao, không sao. Mất mặt quá, thật sự..

    Maria, cháu nói với cô. Anh ấy là đồng nghiệp của cháu, không sao. Chỉ là bộ y phục hôm nay có chút… Thật giống phục vụ. Cháu chỉ có một bộ như vậy, cho nên cháu mới mặc bộ này. Anh ấy, tuy không có một chút ưu điểm nào, cái gì cũng tệ,

    Nhưng là biết nhảy múa. Hôm nay không thể hát rồi. Hay là cô xem, có muốn khiêu vũ với anh ấy? Cháu nói với cô, anh ấy là người nhảy giỏi nhất ở tiệc cuối năm của công ty chúng cháu. Muốn nhảy kiểu gì thì nhảy kiểu đấy.

    Nhảy kiểu đường phố, vũ điệu Tango, Samba, nhanh ba chậm ba, nhanh bốn chậm bốn đều biết, cô muốn nhảy kiểu gì thì chọn. Đầu tiên tôi giới thiệu một chút. Tôi tên là Maria. – Đúng. – Xin chào. Rất vui trong lúc còn sống có thể quen biết cậu.

    Xin chào, cháu tên là Skye. Skye. Lúc nãy cháu nói cái gì? Cậu ta là vũ vương. Vũ vương, bạn học Skye chúng ta. Để cậu ta nhìn xem thế nào gọi là vũ hậu. Vũ hậu đến từ Thẩm Quyến. Đến đây, Skye. – Nào. – Đến đây. Mở nhạc. Đi thôi.

    Tôi đến đây. Mẹ, mệt rồi sao? Vẫn ổn, vẫn ổn. Nhưng thật sự rất vui. Quá điên cuồng rồi. Mẹ nói với con, Vũ Thiên đó, rất tốt. Mẹ còn tưởng anh ấy là phục vụ đấy. Đúng. Mất mặt quá! Thật sự chịu không nổi bản thân.

    Con à, mẹ đột nhiên phát hiện ra. Mẹ đã rất lâu rồi không nhìn thấy, lúc con nhắc đến một người con trai nụ cười kia của con lại xấu hổ như vậy. Mẹ biết không, Vũ Thiên trẻ tuổi hơn con. Nhưng mà,

    Con luôn cảm thấy có lúc anh ấy trưởng thành hơn con. Lúc còn trẻ, có rất nhiều thứ hấp dẫn. Party này, cuộc tụ họp kia…. Nhưng anh ấy không có, trong lòng anh ấy rất ổn định. Sau đó anh ấy rất đơn thuần, rất hài hước, rất tươi sáng. Rất đáng yêu.

    Rất thật. Đúng rồi, đúng rồi, đúng rồi. Món ăn mà bà ngoại cậu ta làm rất ngon. Con giúp mẹ cảm ơn cậu ta. Mẹ vẫn muốn ăn thêm. – Ngủ ngon. – Ngủ ngon. Mẹ, có cần con giúp mẹ điều chỉnh? Không cần, như vậy là được, đúng.

    – Ngủ ngon. – Ngủ ngon. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Phần thưởng tối hôm nay của anh, mỳ chua cay. Khen thưởng cái gì? Mẹ em nói anh rất tốt. Còn phải nói sao? Anh diễn cũng phải diễn cho ra diễn viên giỏi. Có điều nói thật lòng.

    Anh cảm thấy sau khi nhìn thấy mẹ em, anh rất cảm động. Bởi vì từ trên người bà ấy, anh nhìn thấy sự thông minh, kiên cường. Còn có cảm giác không sợ hãi gì cả. Trên người em cũng có lòng hăng hái đó. Mẹ của em rất lợi hại.

    Em nhớ lúc em đang học cao trung, hai mẹ con em đi dạo phố. Sau đó em mặc một chiếc váy hở lưng. Cao trung đã mặc váy hở lưng, lợi hại như vậy? Không phải, anh nghe em nói. Sau đó có một nhóm nam sinh huýt sáo với em. Em…

    Em xong rồi. Mẹ em nhất định sẽ mắng chết em. Sau này sẽ không cho em mặc váy như vậy nữa. Kết quả, mẹ em chạy lên phía trước, đuổi theo nhóm nam sinh đó mà mắng, mẹ cậu không dạy cậu sao? Lợi hại chứ? Chuyện giống như mẹ em làm,

    Anh cảm thấy bà ấy giống như Tôn Ngộ Không của em, anh hùng của em. Bác sĩ luôn nói với em, em phải giúp mẹ đi nốt quãng đời còn lại. Nhưng em không ngầu giống như bà ấy. Em cần thời gian để tiêu hóa chuyện này.

    Bây giờ bà ấy là người bệnh. Em cần phải biến thành Tôn Ngộ Không, đến bảo vệ bà ấy bình an. Em lo lắng, em làm không được. Em ấy, nhất định có thể làm được. Biết tại sao không? Bởi vì em là con gái của mẹ em. Quan trọng hơn,

    Em là bạn gái của anh. Có liên quan gì đến anh? Những lời nói này, em đừng nói. Cái này, cái này, những chuyện này, chỉ có thể hiểu ý, nhưng không thể diễn đạt bằng lời được. Đúng không? Vô hình không nhìn thấy, anh sẽ đem sức mạnh này truyền cho em.

    Sau đó em sẽ… Đúng rồi. Hít vào. Sao anh lại đến đây? Ba tôi nói với anh, tôi ở đây? Hôm nay cô lại mang kính rồi. Kính sát tròng dùng hết rồi, vẫn chưa mua kịp. Vậy thì đừng mua nữa. Mang kính áp tròng không tốt cho mắt.

    Ai nói với anh vậy? Tôi nói nghiêm túc với cô đấy. Sau này cô nên mang gọng kính nhiều chút. Cô biết không, bác sĩ đều nói như vậy. Anh tránh ra, tôi muốn lên xe. Anh làm gì vậy? Anh muốn đi đâu? Vậy cô đi đâu thì tôi đi đó. Được.

    Xin chào, xin hỏi có nhìn thấy Karen không? Ở bên kia. Cảm ơn. Biểu hiện có thể tốt hơn một chút. Đúng, quá tốt rồi. Những quan điểm này từ thời đại học tôi đã có rồi. Nỗ lực mười năm, cuối cùng có thể giao bài tập rồi.

    Bạn trai của tôi, Vũ Thiên. Giới thiệu với anh một chút. Đây là thợ chụp hình nổi tiếng, thầy Thẩm. Gọi tôi Tiểu Thẩm là được rồi. Gọi tôi Skye là được. – Skye, xin chào. – Xin chào, xin chào, xin chào. Vậy tôi không làm phiền hai người nữa.

    Ảnh, tôi giữ lại ở đây. Cô suy nghĩ một chút, thiết kế một chút động tác. Lần sau chúng ta sẽ chụp thật đẹp. – Được, cảm ơn anh. – Được không? Được. – Được, tôi đi trước đây. – Được, được.

    – Anh làm việc đi, anh làm việc đi. – Bye bye, đi thong thả. Anh làm việc đi. – Anh lại đây xem xem. – Bận gì vậy? Đẹp không? Đẹp. Anh thích phong cách nào? Cái này đẹp, cái này không tồi. Em đang muốn làm gì? Cái này thật sự rất tốt.

    Em đã quyết định rồi, em muốn chụp hàng loạt những tấm ảnh. Sau đó em muốn làm một buổi triển lãm, đem nó bán đấu giá, làm từ thiện. Được lắm. – Vậy sao? – Chuyện tốt mà. Đúng vậy, em đã nghĩ mười năm rồi.

    Em cảm thấy phụ nữ muốn trắng nõn nà, gầy thành một bộ xương khô, đó mà gọi là đẹp sao? Em cảm thấy vẻ đẹp khỏe mạnh cũng rất đẹp. Vóc dáng của em cũng được. Em muốn nói với người khác, vẻ đẹp cũng có rất nhiều kiểu. Ủng hộ, ủng hộ.

    Sau đó em đã nói với William. Anh ấy đã đồng ý với em, sẽ làm người mẫu với em, cùng em chụp ảnh. William, chính là William đó. Karen, em có cần suy nghĩ lại không? Hoặc là lúc nào em chụp ảnh, em nói với anh. Em cho anh thời gian chuẩn bị.

    Nếu như không được, anh đi xem thôi cũng được, được không? Phòng Zumba này, anh cũng, anh cũng lên à? Lên, sợ gì chứ? Không phải chỉ là khiêu vũ sao? Anh là vũ vương của KIWI TV. Lúc đi học còn là đại diện cho môn thể hình.

    Anh sẽ sợ khiêu vũ sao? Học viện gì vậy? Học viện vũ đạo Bắc Kinh. Học viện phụ thuộc. Lái xe thành thục nhỉ? Vào số, chuyển số cũng đổi thành thạo như vậy. Nếu không làm sao thử nghiệm cảm giác vui sướng khi lái xe chứ? Cô thích lái xe như vậy?

    Vậy chút nữa có sắp xếp gì? Thế nào? Tôi còn phải báo cáo với anh sao? Không cần. Không phải là hẹn hò với đàn ông chứ? Không chắc. Nói không chừng sẽ có một cuộc hẹn đấy. Thôi bỏ đi. Cô ấy, gặp được người đàn ông mình thích,

    Hoặc là trốn không gặp, hoặc là hung dữ với người ta. Đàn ông tốt, đều bị cô dọa bỏ chạy rồi. Đừng nói giống như là anh rất hiểu tôi vậy. Tôi là giữ mình trong sạch, tốt hơn nhiều so với tính cách ăn chơi lẳng lơ của anh. Tôi?

    Ăn chơi lẳng lơ? Tôi nói với cô, cô là đang xâm phạm quyền danh dự của tôi. Tôi kiện cô. Anh không những ăn chơi lẳng lơ, anh còn trêu hoa ghẹo nguyệt, anh còn tự cao tự đại. Muốn kiện tôi, có chứng cứ không? Anh ghi âm chưa? Ghi âm chưa?

    Xem như cô tài giỏi. Không…. Đến khách sạn làm gì vậy? Bơi. Cô cũng biết bơi? Nói thừa. Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện. Anh có còn nhớ vì sao hai người chúng ta từ nhỏ đã là kẻ thù không? Vì sao? Chắc là lúc bảy tám tuổi,

    Chúng ta cùng nhau đi quảng trường đài phun nước. Anh một tay đẩy tôi vào trong đài phun nước ấy. Đúng, nước đó không sâu không thể chết chìm được. Nhưng nước đó rất bẩn, anh khiến tôi uống rất nhiều nước bẩn. Cái gì? Cái gì? Anh đừng giả vờ không nhớ nhé.

    Không phải, tôi, tôi thật sự không nhớ. Thật sự không nhớ? Tôi… Tôi thề, thật sự không nhớ. Cũng đúng. Nạn nhân sẽ luôn ghi nhớ bản thân đã từng bị bạo lực hơn là kẻ ngược đãi. Không phải, cô ghi hận hai mươi năm? Đừng nằm mơ!

    Tôi có thể nhớ anh hai mươi năm sao? Vậy cô cũng đẩy tôi xuống nước. Như vậy chúng ta sẽ không phải là kẻ thù nữa. Không cần. Anh làm gì vậy? Kẻ theo dõi điên cuồng à? Cứ đi theo tôi. Tôi không phải là còn nhiệm vụ chưa hoàn thành sao?

    Cởi áo khoác ra. Cởi áo khoác ra. Chụp ảnh à? Thông minh. Cười lên. Chụp bên này một cái. Đối diện với hồ bơi. Gần một chút, đứng gần một chút, đứng gần một chút. Cứu mạng! Cô đợi một chút, tôi đến cứu cô. Cứu mạng! Cứu tôi! Cứu tôi. Kéo chặt tôi.

    Tôi sắp chết rồi, tôi chết chìm rồi. Anh ổn không? Tôi không ổn. Anh đứng thẳng lên xem xem, xem xem nước ở đây cạn thế nào. Dọa chết tôi rồi. Anh không biết bơi à? Tôi từ lúc nào biết bơi chứ? Vậy anh nhảy xuống làm gì chứ?

    Tôi không phải là vì cứu cô sao? Anh nhảy xuống một lần, tôi cũng nhảy xuống một lần. Vậy chúng ta hòa nhau rồi. Sau này, không phải là kẻ thù nữa. Được không? Ok. Tôi mau chóng…. Nước cạn như vậy có gì đáng sợ chứ? Cô đem cả tủ giày

    Chuyển đến cốp xe rồi. Ai nói chứ, còn có quần áo đấy. Đẹp không? Lộ nhiều quá. Vậy bộ này, bộ này? Bộ này lấp lánh, cũng… Vậy bộ này đi. Cảm ơn. Cô nói cô, tại sao không thể làm bạn với tôi chứ? Ai nói tôi không thể làm bạn với anh?

    Vậy cô có thể làm bạn với tôi. Được thôi. Sau đó thì sao? Cái gì sau đó thì sao chứ? Tôi còn có hẹn, sau đó tôi không thể tiễn anh rồi. Anh tự mình ngồi tàu điện ngầm về đi. Bye bye.

    Vậy… Vậy cô có thể tiễn tôi đến trạm tàu điện ngầm. Đi thôi. [Vũ Thiên] Làm gì? [Giang hồ cấp cứu.] [Bây giờ là lúc anh cần em nhất,] [em nhất định phải phụ trách làm cho William say khướt.] [Hạnh phúc của anh toàn bộ dựa vào em rồi.]

    [Chút nữa sẽ phát định vị cho em.] [Ngân Thiên Thụ] Nào, nào, nào. Nào. Làm gì vậy? Thuốc độc à? Thuốc độc gì chứ? Thuốc bảo vệ gan. Hòa với sữa chua uống vào, nhanh. Quan tâm như vậy. Suy cho cùng hôm nay em là vì anh,

    Anh dũng hy sinh thân mình, đúng không? Anh cũng cần làm tốt công việc bảo đảm hậu cần chứ. Yên tâm đi. Chị anh là tổ truyền, ngàn ly không say. Cho dù anh ta ngã rồi em cũng sẽ không ngã. Đảm bảo khiến anh ta ngủ đến trưa ngày mai,

    Bỏ qua kế hoạch chụp hình với Karen. Đại ân không có lời nào có thể cảm ơn được. Đúng rồi. Lỡ như em say rồi, nhớ phải đưa em an toàn trở về nhà. Đưa em trở về nhà thì được thôi. Nhưng nhà em xa như vậy,

    Em… Em hôm nay phải đánh nhanh thắng nhanh một chút, được không? Suy cho cùng anh cũng cần phải đảm bảo trạng thái chụp hình ngày mai. – Đúng không? – Anh có tính người không vậy? Có phải người không? Em đã nói giúp anh uống… Đến rồi.

    – Đến rồi. – Sao lại nhiều bụi như vậy? Ngồi ở đây, ngồi ở đây đã giữ chỗ cho anh rồi. – Nào, nào, nào. – Nào, nào, nào. Vậy thì tôi dứt khoát ngồi vậy. Hôm nay, chủ yếu là cô Tôn muốn hẹn anh. Có một số lời,

    Bình thường người đông, cũng khó nói. Hôm nay mọi người có thể nói thoải mái. Bình thường sao lại có chuyện không nói ra được chứ? Không phải trước mặt nói càng rõ ràng hơn sao? Có phải không? Uống chút rượu, – nói càng thấu đáo hơn. – Được. Phục vụ, lên rượu.

    [Doanh Nghiệp Trung] Nào, ly đầu tiên chúc chúng ta quen biết lâu như vậy, nhưng chưa từng cùng nhau uống rượu. – Nào. – Nào. Lần đầu tiên uống rượu. Vũ Thiên, sao anh không uống? Dạ dày tôi không tốt lắm, tôi uống sữa. Các người uống đi. Nào.

    Khó có cơ hội hôm nay có thể tụ hội cùng với nhau. Ly này, tôi phải kính anh. Kính gien. Nhìn vóc dáng này của anh, trời sinh là gien tốt. Vóc dáng giống như Vũ Thiên, bảo anh ấy luyện cả đời cũng luyện không được như vậy.

    – Nào. – Được, kính gien. Uống ít một chút. Ngày mai tôi và Karen còn phải chụp ảnh đấy. Uống thêm hai ly nữa mà. Cũng đã đến rồi. Uống thêm hai ly. Ly này nhất định phải uống. Ly này chúc anh và Karen ngày mai chụp ảnh thuận lợi.

    Cái này có thể. Có biết bao nhiêu người muốn chụp ảnh với Karen. Lần này chọn trúng tôi, thật sự không dễ dàng. Đúng vậy, nào, nào. – Nào. – Cạn. Tôi thật sự đặc biệt tò mò. Vì sao Karen chọn anh cùng chụp ảnh. Bây giờ tôi hiểu rồi.

    Anh thật sự vô cùng sexy. Anh quả thật là trí tuệ và cơ bắp hòa vào một thể. Chỉ có anh như vậy mới xem là sexy thật sự. Đúng không, Vũ Thiên? Đúng. Tôi cảm thấy, chúng ta nên sớm thân thiết với nhau. Thực sự, tập thể dục cần có đầu óc.

    Không có đầu óc, cơ bắp cô luyện ra cũng chỉ là thịt chết mà thôi. Đúng. Tôi đã nói mà. Thật sự là như vậy, Vũ Thiên. – Đúng không? Nào, nào, nào. – Đúng, đúng, đúng. – Nào, nào, nào. – Ly này, là kính trí tuệ và sexy cùng nhau tồn tại.

    Nào. Nào. Không được, không thể uống với anh nữa. Tuy trong lòng tôi còn rất nhiều rất nhiều lời muốn khen ngợi anh. Hôm nay bỏ đi, đến đây thôi. Cô Tôn, tôi thấy như vậy đi. Uống thêm ba bình nữa, ba bình. Không được. Được.

    – Khó có dịp William đề nghị muốn uống. – Đúng vậy. Em phải uống cùng với anh ta, uống thỏa thích. Không được, nếu như tôi khiến anh uống nhiều quá, ngày mai Karen sẽ mắng tôi. Ba bình, không vấn đề gì. Không vấn đề gì. Chỉ ba bình. Thật sự? Được.

    Nào, phục vụ, ba bình. Lấy thêm sáu bình. Uống thỏa thích, nào. Uống cạn ly này trước. Nào, nào, nào, tôi rót cho anh, tôi rót cho anh. Cạn. Nào, một ít cuối cùng. Nào, nào. Uống đi, uống đi, uống đi, nào. Cạn. Cạn. William, còn uống được nữa không? William. William.

    Cái đó, xe đón anh đến rồi, tôi đưa anh ra ngoài nhé. Phục vụ, nào, nào, nào, đỡ một tay, đỡ một tay, đưa anh ta ra ngoài. Tôi đưa anh ra ngoài, William. Nào, nào, nào, về nhà. Nào. Nữ phục vụ này thật xinh đẹp. Nào, nào, nào, tốt, tốt, tốt.

    Cô tiễn anh ta. Dìu chắc nhé, dìu chắc nhé. Được, được, được. Tôn Nghệ Hà, Tôn Nghệ Hà. Giải quyết xong rồi. Giải quyết xong rồi, giải quyết xong rồi. Thế nào, em không sao chứ? Uống. Chuyện hôm nay, anh nợ em mười bữa ăn nhà hàng ba sao Michelin.

    Được, mười bữa ăn nhà hàng ba sao Michelin, tặng thêm ba mươi ngôi sao nữa, được không? Chúng ta không nói chuyện Michelin nữa. Mạng của anh đều là của em. Em làm gì vậy? Viết lên mạng của tôi là của Tôn Nghệ Hà. Viết lên.

    Nếu không em tỉnh rượu, anh chối thì làm sao? Được, được, được, quá… Đừng đùa những chuyện này nữa. Được, được, được. Viết cái gì? Mạng của tôi là của Tôn Nghệ Hà. Trẻ con. Đừng động. – Đừng động, đừng động. – Ngứa. Đừng động, đừng động, đừng động.

    – Đừng động. – Anh nhanh lên chút, nhanh lên chút. Ngoan. [Mạng của tôi] [Mạng của tôi là của Tôn Nghệ Hà.] Em nói William này, sao lại không đúng giờ như vậy. Đã nói là buổi sáng tám giờ. Giờ đã tám giờ ba mươi rồi, còn chưa đến. Karen.

    Thời gian phía sau của tôi đã có hẹn rồi. Hay là cô chụp mình cô trước, cô thấy thế nào? Cũng chỉ có thể như vậy. Đừng, đừng, đừng. Cách là do người nghĩ ra mà. Thầy Thẩm. Anh xem, hay là tôi vất vả một chút, tôi làm người thay thế cho William.

    Anh cảm thấy, được không? – Tôi cảm thấy rất tốt. – Có phải không? Nói thật lòng, cơ bắp của William này thể hiện không chân thật lắm. – To quá. – Đúng. – Âu Mỹ quá. – Đúng. – Không phù hợp thẩm mỹ người Trung Quốc. – Không sai.

    – Người Trung Quốc nên có vóc dáng gầy. – Không sai. Không sai, Karen, em cảm thấy sao? Những tấm hình này là phải treo trong phòng tập Gyms của em, làm triển lãm, còn bán đấu giá. Phải để cho rất nhiều người nhìn thấy. Nhìn thì nhìn đi, sợ cái gì?

    Anh cảm thấy em làm từ thiện, chuyện này vô cùng tốt. Anh nhất định phải giúp đỡ em. Được rồi, không làm lỡ thời gian của thầy Thẩm nữa. Nào, nào, nào, mau lên, mau lên. Được, nào. Cầm giúp tôi một chút. Được thôi, được thôi, được thôi. Giữ vững, nào. Tốt.

    Tốt, nào, tiếp theo. Tốt, đẹp, đẹp. Kiên trì một chút, kiên trì một chút, nào. Tốt. Được, nào, tiếp theo. Cái này có chút khó. Cũng được. Vô cùng giỏi! Vô cùng giỏi! Cảm giác tình nhân thật sự chính là không giống nhau. Vô cùng tốt! Đúng không, vô cùng tự nhiên.

    Thầy Thẩm, tôi cảm thấy anh, nói rất đúng. Anh có tố chất làm đạo diễn. Anh có từng suy nghĩ về chuyện này không? – Vậy sao? – Đúng. Nào, nào, nào, kiên trì, kiên trì. Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ. Đều bán rồi? Cơ bản.

    Tuy có ý muốn khống chế thiệt hại, nhưng là bán cũng rất nhanh. Hơn nữa, đây cũng là nguyên nhân hôm nay tôi đến tìm cô. Còn chưa công bố ra ngoài. Yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật. Tôi đương nhiên tin cô nên mới nói với cô.

    Trương Viên Viên của Khoa học công nghệ mới, tối hôm qua đã đến tìm tôi. Là Lục Hạo cho cô ta cách liên lạc với tôi. Khoa học công nghệ mới, là khách hàng lớn của Hạo Châu. Lục Hạo và Chu Lệ là thật sự muốn rút lui rồi.

    Cảm ơn cô, Hải Luân. Làm ngành này của chúng ta. Lúc xảy ra hậu quả xấu, thì nhất định phải có năng lực chịu đựng được áp lực, mới không bị ngã xuống, mà tiếp tục tồn tại. Cô luôn có thể nhìn thấu mọi thứ như vậy. Thật ra là có bí quyết.

    Lừa mình dối người là rất dễ dàng, nhưng từ trước đến nay tôi chưa từng lừa bản thân. Càng sẽ không giống như những người thất bại, ngồi ở đó mà ăn năn hối hận. Chỉ cần tôi cảm thấy không đúng, tôi sẽ lập tức buông tay, rời khỏi ngay lúc đầu.

    Cô thông minh như vậy, sẽ hiểu ý của tôi chứ? Tôi phải đi rồi. Có điều Vivian. Gần đây sắc mặt của cô rất kém, cũng cần phải chú ý sức khỏe. [Lục Hạo] Còn cần bao nhiêu nữa? Không thể mua thêm nữa. Khoai tây chiên, mỳ gói, socola. Được rồi chứ? Chị.

    Mua không ít đồ nhỉ? Thế nào? Biết tâm tình hôm nay của chị cậu không tốt, hiếu kính với tôi à? Hiểu chuyện như vậy. Chị, chị, chị. Lần sau không dám nữa. Được rồi, không có lần sau nữa, không có lần sau nữa. Nếu như còn có lần sau,

    Chị đuổi em đi. Được không? Em biết sai rồi. Sai ở đâu? Không nên lén chạy ra ngoài mua đồ ăn vặt. Bọn họ đâu? Vẫn đang học nhảy với thầy. Người ta đang tập vũ đạo, cậu ra ngoài mua đồ ăn vặt. Em đã tập nhảy vô cùng nhuần nhuyễn rồi,

    Cho nên mới bị bọn họ đuổi ra ngoài. Được rồi, đi thôi. Đại ca, vất vả rồi. Cho anh ăn để đỡ buồn. – Cảm ơn. – Đi đây. Cảm ơn. Cậu không cần nhìn tôi như vậy. Tôi nói với cậu. Từ bảy giờ, sáng ngày mai bắt đầu đúng giờ tập hợp.

    Tôi đưa các cậu đi chạy bộ. Một người cũng không được thiếu. Nếu như các cậu tăng một chút cơ bắp thì cũng thôi đi. Ăn những thứ đồ kia toàn là tăng mỡ. Có thể được sao? Còn có, tôi đã mua một cái cân, cân trọng lượng cơ thể.

    Bắt đầu từ ngày mai, mỗi một người bắt buộc phải cân một lần, đồng bộ gửi đến điện thoại tôi. Nhớ chưa? Đi thôi. Cùng đi ăn cơm. Các người đi đi. Anh còn phải trả lời vài email. Anh có băng cá nhân. Vết thương nhỏ, không cần gấp. Nếu như,

    Anh chỉ là một hai ngày không trả lời tin của bạn gái anh. Cô ấy liên tục gọi cho anh bốn mươi mấy cuộc điện thoại, anh sẽ thế nào? Có cảm thấy cô ấy không thể thuyết phục, cô ấy điên rồi? Anh sẽ cảm thấy cô ấy rất cần anh,

    Rất muốn gặp anh. Anh giúp em dán lên. Thật lương thiện! Em không sao chứ? Sắc mặt em khó coi như vậy sao? Thật ra trên tường wechat viết những cái đó chưa chắc là thật. Cảm ơn anh có ý tốt an ủi em. Người khác nói có thể là giả,

    Nhưng phản ứng của chính người đó không lừa được người khác. Em cũng đừng quá để ý. Bọn họ không hề biết quan hệ giữa em và Lục Hạo, cho nên mới nhiều chuyện với em, mới khiến em tổn thương. Bbọn họ không có ác ý gì. Đương nhiên em biết.

    Trải qua nhiều việc như vậy, cho dù có ác ý làm tổn thương đến em em cũng sớm quen rồi. Cảm ơn. Hựu Đình. Chưa đi ăn cơm à? Em đến để hỏi anh, anh muốn ăn cái gì, em mang về cho anh. Anh muốn nói với em vài câu. Qua đây.

    Đề nghị của em anh đã suy nghĩ rồi. Quyết định của anh là chúng ta tiếp tục làm đồng nghiệp, làm cộng sự tốt của nhau. Được rồi. Anh không lên nữa. Hỏi thăm Maria giúp anh. Anh đi thăm Tôn Nghệ Hà. Em biết cô ấy,

    Gần đây đầu óc có chút vấn đề. Được thôi, cảm ơn. Mẹ. Lúc nãy, cái đó, cái đó. Câu lạc bộ đọc sách đó gửi email cho mẹ. Mẹ trả lời rồi. Thật sao? Mẹ. Thông thường vẻ mặt này của mẹ, chính là muốn nói dối con.

    Vì sao mẹ phải nói dối con chứ? Không dám thừa nhận, còn hỏi ngược lại con chột dạ rồi? Mẹ, mẹ. Mẹ. Được. Mẹ không muốn lừa con. Mẹ vốn không muốn để con biết chuyện này sớm như vậy. Nhưng mà sau đó mẹ lại nghĩ, không có gì ghê gớm cả.

    Bởi vì người cuối cùng thực hiện nó cũng là con. Cho nên, để con biết trước, tránh đến lúc đó giải quyết không kịp. Mẹ cho con xem mẹ đang làm gì. [Quy trình tang lễ của Maria] “Quy trình tang lễ của Maria” Con biết không? Năm đó,

    Mẹ nhớ vô cùng rõ ràng. Con đang mang thai tiểu Lãng Lãng. Sau đó tóc của con thả dài xuống như vậy, ở trên một bãi cỏ rất xa rất xa, chầm chậm bước từng bước qua đây. Thật sự rất đẹp, rất đẹp! Cái đó… Bức tranh đẹp đó,

    Đến bây giờ mẹ cũng không có cách nào quên được. Cho nên mẹ hy vọng tang lễ của mẹ… Mẹ hy vọng có thể tiến hành trên bãi cỏ đó. Vậy sẽ là chuyện hoàn mỹ nhất. Mẹ. Mẹ đánh giá quá cao con rồi.

    Mẹ cho rằng bây giờ con có thể chấp nhận tất cả những chuyện này sao? Con không kiên cường như vậy, con cũng chưa chuẩn bị tâm lý. Ok. Đợi con chuẩn bị xong rồi, chúng ta lại tiếp tục. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫

    [Lúc con gái còn nhỏ] [đều thích nghe câu chuyện đồng thoại.] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ [Tưởng tượng tương lai bản thân] [mặc một chiếc váy màu trắng,] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ được bạch mã hoàng tử đưa vào lâu đài trong thung lũng.

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Từ đó sống hạnh phúc vui vẻ. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Sao cô lại thích chơi game như vậy?] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Anh thật sự muốn biết? Nếu như cô không muốn nói cũng không sao.

    Tôi không có ý muốn bí mật dò xét việc riêng tư của cô. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cũng không có gì riêng tư cả. ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ Chỉ là trước đây không có chuyện gì làm.

    Cho nên cô tìm người chơi game để chạy trốn hiện thực? Nói đúng rồi. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Vậy bây giờ thì sao? Bây giờ tôi chỉ muốn xây dựng tốt nhóm nhạc nam của tôi. Những chuyện khác đều là trò giải trí.

    Còn chơi game là một trò giải trí vui. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Chuyện vui hơn còn rất nhiều. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Ví dụ, yêu đương…. Yêu đương, đó chính là ma thuật. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tôi không muốn.

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Yêu khiến bản thân không vui. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Anh cũng đừng đem chuyện này ra nói đùa với tôi. [Sau đó cô gái nhỏ trưởng thành rồi,] ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫

    Phát hiện thế giới này và câu chuyện trong đồng thoại không giống nhau. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Rất nỗ lực, nhưng chưa chắc sẽ thắng. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Thích một người,

    Cũng chưa chắc sẽ ở bên cạnh nhau. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫

    [Chúng ta sẽ không để bản thân kỳ vọng sẽ có chuyện tốt xảy ra.] ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Bởi vì có nhiều lúc] [chuyện tốt sẽ không xảy ra.] ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Bất luận bạn nỗ lực nhiều thế nào,] [tập trung tinh thần như thế nào,] cũng sẽ bị đánh trúng. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫