Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 13| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề Tiếng Việt] [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 13] Nói chuyện công việc ở nhà anh không tiện cho lắm nhỉ. Nói bên ngoài càng không tiện. Ông chủ Trần

    Anh coi đây là nhà anh rồi à. Đang đợi anh đấy, nhanh đi. Đến rồi à. Đây là… Hôm trước… lại gặp nhau rồi. – Thế à? – Đúng vậy. Ngồi đi. Mang thêm cho mọi người hai món nữa. Nào nào. Nào nào.

    – Đây. – Ai cũng biết mật khẩu nhà anh à? Đúng thế. Thịt chiên giòn. Đây. Lauren giới thiệu chút đi. Được, hôm nay tôi chính thức giới thiệu với mọi người. Vị này là Hoàng Vân. Một trong mười nhà đầu tư ngân sách lớn của Trung Quốc.

    Đứng thứ 10 trong bảng xếp hạng giàu có năm 2008. Bản thân nắm 110 tỷ mới xếp thứ 10. Vinh hạnh được gặp. – Tôi bán dưa hấu. – Chào anh, chào anh. Dưa hấu ngon lắm ạ. Châu Tu Viễn là người sáng lập tập đoàn Road Manman.

    Đang có ba danh mụcđạt danh hiệu bất động sản nổi danh thế giới. Hơn nữa còn giành được vô số giải thưởng trong ngành bất động sản thế giới. Được rồi Lauren không cần nói nữa. Tôi là người rang hạt rưa. Vinh hạnh được gặp. Chào anh, chào anh. Mời ngồi, mời ngồi.

    Không phải cô thấu Baidu Baike rất giỏi sao. Tôi nghĩ hai người họ so với bố mẹ của người yêu cô tốt hơn chút. Hơn chút chút. Tôi không hiểu về tài chính cho lắm. Hai anh khiêm tốn quá. Tôi chỉ là dân thường, thật sự… không biết cũng là bình thường.

    Không làm cô thất vọng chứ. Không đâu, ngạc nhiên là đằng khác. Tôi còn tưởng anh tìm hai người không bằng anh, đến làm nền cho anh. Cô bảo họ không bằng tôi, đến để làm nền cho tôi à. Không phải, do lúc đầu tôi không biết.

    Bây giờ tôi biết hai vị đây rất giỏi rồi. – Được rồi, được rồi. – Nâng ly. – Nào. – Hợp tác vui vẻ. Cạn ly, cạn ly. Chú Đinh, chúng ta bắt đầu thôi. Được, bắt đầu. – Chân trái bước lên một chút. – Được. Độ rộng bằng phần hông.

    Khung như này là được. Chủ yếu là trọng tâm phải ổn định. Tay phải áp sát mặt. Phòng người ta đánh vào mặt mình. Đây là điểm yếu. Được rồi, được rồi. Tay trái… Đánh. Đánh đi, đánh đi… Nhớ nguồn lực ở đây. Nào xoay hông. – Đánh… – Đánh…

    – Đánh… – Đánh… – Đánh thẳng. – Đánh thẳng. – Đánh móc – Đánh móc. – Đấm xoay – Đấm xoay. Nhớ phần hông phải dùng lực. Đấm xoay. – Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi…! – Chú bảo rồi mà. Lực tay cháu mạnh quá. Nhỡ tay. Nhỡ tay, nhỡ tay.

    – Được rồi, thủ hạ lưu tình nhé. – Nào – Chúng ta thử đi. – Được. – Đánh thẳng – Đánh thẳng. – Đánh – Đánh. – Đánh thẳng. – Đánh thẳng. – Đánh móc. – Đánh móc. – Đấm xoay. – Đấm xoay. Được đấy chú. Được đấy. Cũng được.

    Thế nên ấy chú Đinh ạ, bình thường chú nên học chút võ phòng thân. Nhỡ sau này lại gặp nguy hiểm thì phải làm sao. Tư Nhuệ… Hai tay này, cơ thể chú không chịu được. Chú nói cháu nghe, ông Mã ấy… Ông ta cướp mất món làm ăn chỗ chú.

    Làm ăn mấy chục năm nhưng lần đầu tiên chú thấy vậy. Sau này sẽ không vậy nữa đâu. Không thể nói như thế được. Chú Đinh, chú vì Đinh Đinh học đi. Cô ấy không cần lo nữa, đúng không ạ? Đúng đúng, cháu nói đúng. Vì Đinh Đinh, chú phải học vài quyền.

    – Được không? – Được ạ. Vậy chúng ta tập một chút. Tập đánh với nhau à? Nhẹ tay với chú một chút nhé. Cẩn thận với quyền của cháu, giỏi lắm đấy. Không nhỡ tay nữa đâu ạ. Được, được… Chú Đinh, bình thường Đinh Đinh thích ăn gì ạ?

    Đinh Đinh thích ăn bò bít tết. – Gì nữa ạ. – Còn có… – Saladbò – Salad bò, còn gì nữa ạ. Nếu mà rưới thêm nước táo chua hoặc là Cháu đánh lén à. Quân cơ không nể, chú ý. Đúng rồi, thôi được. Cái gì nhỉ? Muộn vậy rồi.

    Chắc Đinh Đinh về rồi. Đúng vậy. Quân cơ không nể, chú ý. Chú biết đánh lại rồi. Được, vậy chúng ta chính thức bắt đầu. Được, được. Uống xong sữa rồi ngủ. Ngoan nhé. Tôn Ngộ Không giỏi vậy, lúc bị yêu quái và các vị tiên khác bắt nạt,

    Cũng cần người ta an ủi. Không phải con đến an ủi mẹ, mà là mẹ nên an ủi con. Đây là trách nhiệm của mẹ mà. Đáng ra lúc nào mẹ cũng phải bao bọc con. Nếu ngày nào đó con cần, con sà vào lòng mẹ. Nếu con đến,

    Mẹ sẽ yêu con rất nhiều. Nếu con không muốn đến, thì mẹ vẫn yêu con như vậy. Đây là ý nghĩa của việc làm mẹ. Ngủ đi con. Nào… Sói con đâu. Ngủ ngon, con yêu. Mami, để con ở bên mẹ. Lãng Lãng ngủ chưa? Ba, chuyện gì vậy? Ba…

    Ba làm gì vậy? Thân thủ con cái rượu của ba cũng nhanh nhẹn đấy. Có phải Tư Nhuệ dạy con không? Tư Nhuệ dạy con cái gì? Ba làm gì vậy? Luyện võ. Nếu mà không cẩn thận… Ba nói con nghe. Đúng. Video trong điện thoại là Tư Nhuệ gửi đấy.

    Ba xem cái này để học. Tư Nhuệ bảo xã hội bây giờ, ai ai cũng bận. Mà chàng trai trẻ Tư Nhuệ này lại đi lấy lòng ông già này. Chắc chắn là để ý đến con. Đúng không? Chị Hoa giúp ba tôi pha tách trà. Cho ông ấy tỉnh táo lại.

    Dạ vâng, cô chủ. Ba qua đây ngồi. Được được. Thoải mái thật. Ba đừng luyện nữa. Thế không được. Tư Nhuệ nói đúng ba vẫn nên học mấy quyền phòng thân. Bình thường ba không thích vận động, bây giờ khua chân múa tay, thì dễ bị thương lắm. Cảm ơn con gái rượu.

    Thương ba. Tư Nhuệ nói với ba rồi. Trên đời này, con là người thân duy nhất của ba. Nhỡ ngày nào đó ba có chuyện, chỉ còn lại mình con. Thì sao ba nỡ. Cho nên ba phải học chút võ phòng thân. Để lúc ba còn sống vẫn có thể bảo vệ con.

    Hơn nữa Tư Nhuệ cũng bảo nó sẽ giúp ba đến cùng. Dạy đến bao giờ ba biết thì thôi. Hiểu chưa? Tư Nhuệ cũng nói với ba. Được rồi. Ba, ba yêu Dương Tư Nhuệ rồi à? Cả ngày cứ luôn miệng nhắc anh ta. Ba muốn tốt cho hai đứa thôi.

    Cho vui vẻ thôi. Con cũng sắp 30 rồi. Cũng nên nhắc đến chuyện kết hôn đi. Váy cưới ba chuẩn bị giúp con nhiều bộ lắm. Chúng ta đặt khách sạn đi. Còn nữa, các con tính đi đâu hưởng tuần trăng mật. Ba bảo Chu Đáo sắp xếp cho.

    Nếu một lần tuần trăng mật không đủ, thì chúng ta làm hai, ba lần. Cũng không vấn đề gì. Chỉ cần hai con vui vẻ, hạnh phúc là được. Đến đây. Tìm tôi đấy. Nghĩ kỹ đi con gái. Đến đây. Trà sữa của mọi người đây. Nào uống đi, chia cả rồi.

    – Cái này cũng chia rồi. – Cảm ơn cô Tôn. – Thừa 4 ly này. – Cảm ơn. Cảm ơn. Hôm này là lần đầu tiên chúng ta họp hội ý với khách mời. Cho nên chúng ta phải phấn chấn lên. Rõ chưa nào. Mọi người biết không.

    Năm nào Nhật Bản cũng thưởng gạo. Giống như đánh giá chất lượng của chỗ chúng ta. Đông Bắc có một ông, năm nào cũng được thưởng nhiều nhất. Phóng viên tò mò nên đi phỏng vấn ông ấy. Ông ơi…! Sao gạo của ông lại vừa thơm vừa ngon vậy? Ông ấy nói…

    [Sản phẩm của IQIYI] Vì ngày nào tôi cũng đi hỏi thăm chúng nó. [Sản phẩm của IQIYI] Hôm nay mọi người đã phấn chấn lên chưa? Phóng viên lại hỏi, không có bí quyết khác à? Ông ấy nói đương nhiên là có. Ngày nào tôi cũng đi khích lệ chúng nó.

    Nói với chúng rằng ngày nào cũng phải phấn chấn lên. Cho nên mọi người cũng phải phấn chấn lên. Rõ chưa? Tất cả cố lên. Cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên. Cố lên. Nhiệt liệt chào mừng khách mời của chúng ta.

    Mời vào, mời vào. Cảm ơn anh. Ba tôi vừa nói với tôi rồi. Ở thời đại này, người trẻ như anh lại tốn thời gian đi nịnh nọt ông ấy thật sự không nhiều. Con người tôi sống cũng rất công bằng. Vay một trả một.

    Tuy tôi thấy con người anh rất đáng ghét, cũng chẳng ra sao cả. Nhưng mà, anh dạy ba tôi võ, tôi rất cảm kích. Cảm ơn anh nhé. Thái độ gì vậy? Tôi không nói mát đâu. Cũng không có ý châm biếm. Dáng vè nghiêm túc của cô đáng yêu thật đó.

    Làm gì vậy? Cười cái gì. Mắt đẹp quá. Ba… Ba sao thế? Nhìn hai đứa con, ba vui quá. Tuy ba không nói ra, nhưng trong lòng ba sốt ruột lắm. Nhưng ba sợ tạo áp lực cho hai đứa. Bây giờ thì tốt rồi, ba cũng nhìn thấy rồi.

    Nếu biết hai con phát triển thần tốc vậy, thì trước đây đã không ép con đi xem mắt. Cô hay đi xem mắt à? Lần nào cũng bị đá à. Không phải, không phải thường đi đâu. Cháu hiểu mà. Đều tại cô chú của Đinh Đinh,

    Cứ giới thiệu con cái của mình cho Đinh Đinh. Con gái rượu của ba ai gặp cũng thích. – Cháu hiểu không? – Đương nhiên là có ạ. Ai gặp cũng yêu. Ba… Con nói thật với ba một chuyện. Chuyện gì để sau đi. Có liên quan đến anh ấy.

    Vậy thì không cần nói thẳng. Thời đại nào rồi. Con biết không, ba sống thoáng lắm. Không cần nói thẳng ra đâu. Chuyện của hai đứa, ba không can thiệp. Đợi đã. Ba vừa nói gì? Ba không can thiệp vào chuyện hai đứa đâu. Đây là ba nói đấy nhé.

    Ba, giờ con nói thật với ba. Thực ra bọn con từ nhỏ đã là kẻ thù của nhau. Bây giờ cũng không thích hợp Ba nói rồi nhé. Đừng can thiệp vào chuyện của con. Vậy chúng con có thể tiếp tục làm kẻ thù. Anh không có ý kiến gì chứ. Tôi…

    Nghĩa là sao? Ba… Nghĩa là… Những lần hẹn hò trước đây, đều là giả để lừa mọi người. Để làm ba và chú Dương vui thôi. Con không muốn ba lại giới thiệu cho con một đám người để đi xem mắt. Nên gấp quá mới lừa ba. Là con không đúng.

    Về sau con không lừa ba nữa đâu. Về sau con cũng không nỡ lừa ông bố đáng yêu như này nữa. Nói ra con thoải mái hơn nhiều rồi. Chuyện này giữ trong lòng, làm con thấy rất khó chịu. Lừa người là chuyện mệt mỏi nhất trên đời này.

    Ba, con nói xong rồi. Con đi đây. Không. Chuyện này… Chú Đinh, cháu… cháu không có ý lừa chú. Cháu đi trước nhé. – Cháu xin lỗi. – Cậu Dương, uống trà đi. Không uống đâu ạ, cảm ơn chị. – Trà đây. – Cháu đứng lại…

    Bọn trẻ giờ toàn bẫy kiểu này à. – Tại sao? – Tại sao cái gì? – Cô không sợ ba cô… – Tôi sợ cái gì. Thu hồi tiền đầu tư cho thực tập sinh. Ba tôi yêu tôi lắm, tôi chỉ cần nói với ông ấy là cần tiền,

    Thì ông ấy nhất định sẽ cho. Vừa nãy cô nói với ba cô, nói gì vậy? Tôi đang giúp anh đấy. Vì anh cứu ba tôi. Không thì tôi cũng không nói chuyện này ra đâu. Tôi giải thoát cho anh rồi. – Giải thoát cho tôi. – Đúng thế.

    Bắt đầu từ bây giờ, anh muốn yêu ai thì yêu. Muốn theo đuổi ai thì theo đuổi. Người yêu anh có xếp hàng từ Thượng Hải đến Dubai thì cũng kệ. Tôi lấy đâu ra lắm người yêu thế. Được rồi, anh không có lắm người yêu vậy.

    Thế thì xếp hàng từ bến Thượng Hải đến quảng trường Nhân Dân chắc đủ rồi. Tùy cô. Bỏ ra. Cô vẫn chưa nói rốt cuộc là vì sao. Đầu óc anh có vấn đề sao? Sao anh không tự nghĩ đi. Trí tưởng tượng của người già phong phú lắm.

    Hôm nay anh nói với ông ấy chúng ta đi ăn, đi chơi. Là ngày mai có thể tiến hành hôn lễ rồi. Anh có từng nghĩ… Qua thời gian này chúng ta nói cho họ biết, thì họ có chịu được không? Ba tôi yêu tôi như vậy.

    Tôi không thể để ba chịu đựng chuyện này. Chú Dương thương anh vậy. Tôi cũng không nỡ làm chú khó chịu. Ai nói tất cả đều là giả. Nếu là thật thì sao? Anh nói gì? Tôi… Do tôi say hay là anh bị rảnh hả. Đáng ghét.

    Rốt cuộc anh muốn tôi làm gì mới trả thực tập sinh lại cho tôi. Họ phản bội cô rồi, mà cô vẫn thương xót họ à. Chúng vẫn còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện. Chưa bao giờ bước chân ra ngoài xã hội. Tôi đồng ý cho họ cơ hội thứ hai.

    Hơn nữa anh nói đúng. Tôi chưa từng hỏi mong muốn thật sự của chúng nó. Đợi tôi hỏi xong sẽ đi tìm anh. Cô biết đi đâu tìm chúng. Tôi tự nghĩ cách. Không cần anh lo. Vậy cô không đồng ý cho tôi cơ hội lần 2 à?

    – Cảm ơn. – Cố lên. – Không cần cảm ơn – Cảm ơn. – Tạm biệt. – Vất vả rồi. Không tiễn nữa nhé. Sao trông cô ngày nào cũng vui thế. Đương nhiên rồi. Ba mẹ tôi dạy tôi từ nhỏ làm việc gì cũng phải cố gắng. Cười phải cười thật tươi.

    Khóc cũng khóc thật nhiều. Lúc ăn cơm thì coi như đây là bữa cuối cùng. Hôm đó mọi người đi ăn thấy thế nào? Mọi người ăn uống vui vẻ lắm. Cảm ơn anh. Không cần cảm ơn. [Sản phẩm của IQIYI] Phấn chấn lên! Làm gì vậy?

    Tiếp theo chúng ta cứ từng bước mà làm. Tiểu Tả làm video họp báo rất tốt. Mọi người có thể học tập. Bản nháp lịch họp nhanh chóng xử lý và gửi cho tôi. Phía sếp Trần yêu cầu không phải ít đâu. Tính ra phải sửa mấy lần rồi. Phải dành thời gian.

    Còn nữa, ảnh trang điểm bao giờ chụp. Tuần sau. Tuần sau. Vậy ảnh trang phục gửi sớm cho Lauren nhé. – Để cô ấy xác nhận lại. – Được. Bên thương vụ cần tư liệu giới thiệu về chương trình của chúng ta.

    Sau khi xử lý xong, Tiểu Tả tìm người kết nối nhé. Tuy đã xác nhận nhà tài trợ rồi nhưng chèn vào đâu còn chưa rõ. Chuyện này liên quan đến tiền thưởng của chúng ta. dù sao cũng không để tốn công được. Đúng không? Làm gì vậy? Phấn chấn lên. Cố lên.

    Cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên. Cố lên. Ai vậy? Chị Đinh Đinh. Mấy giờ rồi sao còn chưa ngủ. Cho mấy đứa 5 phút, mau ra đây cho chị. Làm gì rồi. Từng người một, ai cũng như quả cà tím bị sương giá, héo úa hết rồi.

    Chị không thể nhìn mấy đứa thế này được. Trong hàng nghìn người trong cả nước, chị chọn ra mấy đứa. Nuôi ăn, nuôi ở. Tìm cho thầy giáo tốt nhất. Mấy đứa báo đáp chị như thế nào? Không chào hỏi tiếng nào đã đi. Có còn lương tâm không?

    Bây giờ đã mấy giờ rồi mà còn ngủ? Cứ ở lì trong phòng hết ăn lại ngủ. Nuôi lợn chắc, không cần thân hình nữa phải không? Các cậu có biết thời kỳ hoàng kim của thực tập sinh là hai năm này. Các cậu không muốn vào nghề phải không?

    Đừng có cúi đầu suốt thế, có muốn đi cùng chị không, nói một câu xem nào. Im miệng! Chị Đinh Đinh, chị giận thật à? Em rất cảm động. trước đây chưa có ai quan tâm em như thế. Diễn vừa thôi. Chị Đinh Đinh, bọn em sai rồi! Bọn em theo chị về.

    Biết sai là tốt. Đội trưởng, thế còn em? Thật ra em thấy nếu muốn cố gắng luyện tập thì ở đâu cũng như nhau. Nhưng bọn em đã kí hợp đồng với họ rồi. Họ cũng cho bọn em rất nhiều tiền.

    Em đưa cho mẹ số tiền đó để trả tiền thuê nhà rồi. Chuyện tiền nong, mấy đứa không cần lo. Chị sẽ có cách giải quyết. Bây giờ mấy đứa nghĩ cho kỹ có muốn về với chị không? Để chị làm người quản lý, đưa các cậu vào nghề.

    Nghe theo chị hết ạ! Sau này bọn em sẽ cố gắng luyện tập sẽ không ăn uống bừa bãi nữa. Lúc muốn thư giãn cũng sẽ chỉ uống đồ uống không calo. Cơ bụng 8 múi hay gì đều không thành vấn đề. Nghe chị hết. Anh Lục…

    Đó là gì vậy, Nhiễm Nhiêm không đi cùng cậu à? Nhậm Nhiễm không biết cháu đến đây ạ. Cậu đến đây làm gì? Cậu còn gì muốn nói sao? Chắc hai bác hiểu lầm cháu và Nhậm Nhiễm rồi. Nếu cứ để những hiểu lầm này diễn ra,

    Thì cho dù cháu và Nhậm Nhiễm kết hôn, cô ấy cũng không vui vẻ gì. Cháu nghĩ hai bác cũng như cháu, đều không muốn Nhậm Nhiễm phải buồn. Nếu như cậu đến đây là vì muốn tôi đồng ý hôn sự của hai người, vậy thì mời đi cho. Đừng, đừng mà.

    Đi đến đây cũng vất vả, cũng mất khoảng 4 tiếng lái xe nhỉ. Vẫn nên vào nhà nói rõ đi. Mời vào! – Uống trà này. – Cháu cảm ơn. Tám năm trước, công ty Nhậm Nhiễm cắt giảm nhân sự quy mô lớn,

    Bộ phận cô ấy làm có khả năng bị giải tán. Khi ấy Nhậm Nhiễm mới chỉ là một nhân viên nhỏ bé, nhưng vì bảo vệ bộ phận ấy, cô ấy đứng ra gánh vác mọi thứ. Trong suốt 3 tháng cô ấy không có một giấc ngủ đàng hoàng.

    Cô ấy khiến cho cháu vô cùng cảm động, vì thế cháu đã mời cô ấy về tập đoàn của mình. Tôi không có hứng thú nghe chuyện của hai người. Cái cháu muốn nói không phải là chuyện của hai đứa cháu. Cháu hy vọng hai bác biết,

    Con gái hai bác đã nỗ lực thế nào. Cô ấy tăng ca từ tối hôm trước đến ba bốn giờ sáng hôm sau, đến nỗi chảy máu dạ dày. Một mình nằm ở bệnh viện truyền nước, nhưng sáng sớm hôm sau, vẫn đặt chuyến bay sớm nhất đi công tác.

    Cô ấy từng nói, sống ở một nơi như Thượng Hải, nếu như chỉ ngủ thêm vài phút, thì sẽ thua bởi các vận động viên Ma-ra-tông khác. Công việc dù có tốt thì cũng không bù đắp nổi thất bại làm người. Sao cô lại nói Nhậm Nhiễm thất bại chứ?

    Con gái hai bác là người vô cùng tài giỏi. Nhưng cho dù cả thế giới nói cô ấy tốt, cũng không thể so được với sự công nhận của hai bác. Cậu nói thế là có ý gì? Cậu từ xa chạy đến đây,

    Chỉ muốn chỉ trích hai vợ chồng tôi không chịu nhìn nhận Nhậm Nhiễm. Cô, cô hiểu lầm rồi, cháu không có ý đó. Cảm nhận của cháu không quan trọng. Quan trọng là Nhậm Nhiễm. Cô ấy vẫn luôn yêu quý hai người, kính trọng hai người. quan tâm đến hai người.

    Nhậm Nhiễm may mắn hơn cháu, cô ấy còn có hai bác. Ở độ tuổi này, cháu thật sự cảm nhận được, còn ba mẹ thật sự là may mắn lớn. Tiếc rằng cháu không còn ba mẹ nữa. Nhưng cháu hy vọng Nhậm Nhiễm vẫn có được sự may mắn này. Vì thế,

    Nếu như quan hệ giữa cháu và Nhậm Nhiễm dẫn đến việc mọi người bất hòa. Vậy chắc chắn đây là lỗi của cháu. Cháu cần phải xin lỗi hai bác. Cậu làm gì vậy? Không cần, không cần. Ngồi đi. Cháu cảm ơn! Chuyện cậu ly hôn bên ngoài không biết

    Người ngoài sẽ đánh giá Nhậm Nhiễm thế nào chứ? Cậu có biết danh tiếng vô cùng quan trọng đối với một người con gái không? Đúng vậy. Cháu thừa nhận, cháu không dám công khai tin cháu và vợ cũ ly hôn, là vì cháu ích kỷ. Cháu muốn giữ thể diện,

    Nhưng cũng vì cháu xuất thân từ nông thôn lên đây lập nghiệp. Cháu biết, công việc mỗi người đều không dễ dàng gì. Vì thế, nếu như vì quan hệ của cháu, khiến cho bất kỳ ai phải từ chức, gia đình họ cũng sẽ rất khó khăn. Đúng vậy.

    Nhậm Nhiễm cũng phải chịu nhiều lời nói không hay. Là cháu có lỗi với cô ấy. Hai bác có thể trách cháu nhưng cháu hy vọng hai bác có thể thông cảm cho cô ấy. Đừng làm khó cô ấy, cũng đừng trách mắng cô ấy.

    Bới vì mỗi giây mỗi phút cô ấy đều hy vọng, có được sự ủng hộ của hai bác. Ba cháu trước khi mất cũng có vài hiểu lầm với cháu. Nhưng vì cháu vô tâm, nên đã không còn cơ hội để giải thích.

    Vì thế cảm giác tiếc nuối này, cháu biết rất rõ, vô cùng khó chịu. Một, hai… Một, hai… Một, hai, ba, bốn… Một, hai, dừng lại. Nghỉ ngơi một chút đi. Vì thế ba mẹ cậu không đồng ý cho cậu và Lục Hạo kết hôn? Mẹ tớ kiên quyết phản đối.

    Ba tớ thì… âm thầm trộm hộ khẩu đưa cho tớ, bảo tớ cứ tiền trảm hậu tấu. Nghe nói, phụ nữ Nhật Bản để tạo ra hạnh phúc riêng cho mình, mà dám từ bỏ tất cả. Có thể tớ cũng sắp phải rời xa gia đình rồi. Lục Hạo nói thế nào?

    Anh ấy thì có thể nói gì được chứ! Cho dù anh ấy có chuẩn bị tâm lý, thì cũng sẽ không ngờ được mẹ tớ sẽ như vậy. Vì thế cậu quyết định, không có sự chúc phúc của ba mẹ cậu cũng sẽ kết hôn với Lục Hạo.

    Bây giờ tớ không thể nào vì làm họ vui lòng, mà tự tay hủy hoại đi hạnh phúc mà tớ không dễ dàng mới tìm được. Lục Hạo khuyên tớ nên làm hòa với họ, nhưng làm hòa như thế nào chứ? Thật ra,

    Vấn đề bây giờ cậu cần giải quyết chính ở bản thân cậu. Từ bỏ gia đình không phải là chuyện dễ dàng. Cậu thấy đấy, hiện giờ Maria bị bệnh, cũng không biết một ngày nào đó sẽ rời xa chúng tớ. Sự tồn tại của ba mẹ không phải là điều hiển nhiên,

    Chúng ta cần phải quý trọng họ. Hơn nữa tớ thấy cậu có thể nói chuyện đàng hoàng lại với họ mà. Tớ nghĩ nếu như họ thấy cậu hạnh phúc họ cũng sẽ hạnh phúc. Chuyện này cứ thế có thể giải quyết rồi. Karen, cảm ơn cậu! Tớ sẽ suy nghĩ cẩn thận.

    Hôm nay sao Tôn Nghệ Hà và Đinh Đinh không đến? Lười đó. Tiếp tục thôi! Nào. Được thôi. Một, hai… Một, hai… Làm lại nào. Một, hai… Dùng lực ở hông, liên tục 4 lần nhé. Một, hai, ba, bốn… ♫ Anh có nhìn thấy ánh sáng lấp lánh? ♫

    ♫ Nó đang khuất dần xa, dần xa. ♫ ♫ Giọng nói đó từ tận trong đấy lòng. ♫ ♫ Và nó đang gọi tên anh. ♫ ♫ Khoảnh khắc này em hoàn toàn quên mọi thứ. ♫ ♫ Làm ơn hãy tin em. ♫ ♫ Em luôn bên cạnh anh. ♫

    ♫ Sẽ không bao giờ thôi. ♫ ♫ Xoa dịu em. ♫ ♫ Giống như những con cá. ♫ ♫ Ôm biển cả bao la. ♫ ♫ Hãy ở bên nhau. ♫ ♫ Đừng rời xa nhau. ♫ ♫ Trong biển cả. ♫ ♫ Xin hãy để em được bên cạnh anh. ♫

    Em vào nhà vệ sinh chút. ♫ Trái tim đã thay đổi. ♫ ♫ Chỉ hạnh phúc khi được bên anh. ♫ ♫ Mỗi giây mỗi phút chúng ta ở bên nhau. ♫ ♫ Em cảm nhận được. ♫ ♫ Trái tim em đã bị mất phương hướng. ♫

    ♫ Vô tận trên bầu trới tối đen kia. ♫ ♫ Làm sao em có thể thở được. ♫ Cho tôi thêm 1 ly rượi nữa. Được. ♫ Nó sẽ không bao giờ ngừng. ♫ ♫ Xoa dịu em. ♫ Cảm ơn! ♫ Giống như những con cá. ♫

    ♫ Ôm trọn biển cả vào lòng. ♫ Cảm ơn! ♫ Hãy ở bên nhau. ♫ ♫ Đừng rời xa nhau. ♫ – Thêm 2 ly nữa. – Được. ♫ Trong biển cả. ♫ ♫ Hãy để em được ở cạnh anh. ♫ Cảm ơn! Cố lên! Cảm ơn!

    Tư Nhuệ, gần đây làm gì vậy? Sao không thấy anh đến? Đúng vậy, bọn em nhớ anh quá đi. Chuyện này cũng lạ thật đó! Hay là chúng ta chơi một trò chơi đi! Được thôi. Trò chơi thì thôi. – Mất hứng! – Tôi vào nhà vệ sinh chút.

    – Anh cũng thật biết ngắt hứng đó. – Video này… Chắc vì không đủ tiêu chuẩn làm mỹ nữ, cho nên mới nói bản thân là nữ hán tử. Lạ thật đấy, cô ta cũng… xấu mà nhỉ? Thật là… xấu thật đó! Oscar… Làm gì thế?

    Điện thoại bao nhiêu tiền, tôi trả cô. Không phải chỉ là một chiếc điện thoại thôi sao? Vốn dĩ tôi định mua cái mới rồi. Vậy sao? Được rồi, thế tôi đi đây! Tôi thấy anh có vẻ là cố ý, ai nghiêm túc trước thì người ai thua à? Ai nghiêm túc chứ?

    Không phải, tôi làm gì chứ? Tôi thấy anh có vẻ ăn nhiều thịt quá hiếm hoi lắm mới được ăn rau nên mới dửng mỡ. Cô có ý gì? Anh cũng đâu có mù, đầu óc cũng đâu có vấn đề gì, sao có thể có hứng thú với loại con gái đó chứ?

    Nghe nói ba anh cũng làm kinh doanh, nhưng Dương Tư Nhuệ anh đừng vì chút tiền đó mà bán thân. Cô ấy như thế nào cũng không đến lượt cô nói. Không phải chứ? Từ khi nào mà anh bắt đầu biết bảo vệ cô ta rồi? Thần tình yêu Oscar à?

    Mà yêu thầm một người phụ nữ như vậy, yêu đơn phương sao? Đùa một chút là được rồi. Loại phụ nữ như vậy anh không theo đuổi được đâu. Con trai…! Đang làm gì vậy? Con ăn cơm cùng với bạn ạ. Ăn cơm với bạn à? Bạn nào, ba quen không?

    Đinh Đinh có ở đó không? Đinh Đinh có ạ. [Đinh Đinh ở đây ạ.] [Được, thế con chuyển điện thoại cho Đinh Đinh] [ba nói với con bé vài câu.] Cô ấy vào nhà vệ sinh rồi. Chút nữa cô ấy quay lại, con chuyển lời lại cho cô ấy ạ. Được rồi.

    Cô chủ Tôi để cốc sữa ở đây nhé, nhớ uống trước khi đi ngủ. Chị Hoa, tôi biết rồi. Tôi đang chơi game, anh có chuyện gì? Cho cô 10 phút lập tức đến đây. Muộn vậy rồi anh còn bảo tôi qua đó, anh điên à? Cô đến đây.

    Ngày mai tôi sẽ chuyển cho cô cái hợp đồng chuyển tiếp đó. Được, tôi đến ngay. Sao lại mặc thế này đến đây? Tôi chuẩn bị xong rồi. Gọi điện cho ba anh đi. Alo, ba…! Đinh Đinh quay lại rồi đây. Alo, chú à…! Cháu vừa vào nhà vệ sinh chút ạ.

    [Chơi vui chứ?] [Không phải chú Dương muốn can thiệp vào chuyện vui chơi của các cháu] chú lo lắng Dương Tư Nhuệ nhà chú không biết chăm sóc cho cháu. Dạ không đâu ạ. Tư Nhuệ anh ấy rất tâm lý, vừa nãy còn gọi cho cháu riêng một cốc nước.

    Còn luôn nhắc nhở cháu phải uống nước ấm. [Tốt, tốt lắm.] [Vậy cháu uống đi, hai đứa chơi đi.] [Chơi vui vẻ nhé!] – [Tạm biệt] – Chúc chú ngủ ngon ạ! Bye bye. Sao anh vẫn chưa nói với ba anh đi. Anh không sợ ba tôi nói cho ba anh biết à?

    Ba cô sẽ không nói đâu. Sao anh biết chứ? Đồ thần kinh. Tôi chỉ có một người ba, ông ấy lớn tuổi rồi. Tôi không thể nào khuyên được ông ấy. Nếu như ba thích chúng ta ở bên nhau, vậy thì cứ để ba nghĩ thế đi.

    Dù sao cũng có ngày ông ấy nghĩ thông sẽ không ép tôi nữa. Vậy là mọi chuyện được giải quyết rồi. Anh có một người ba thôi, vậy nếu như ba anh làm chuyện sai, tại sao anh lại không nói cho ông ấy biết?

    Anh không sợ ông ấy sẽ bị mất mặt trước người khác sao? Còn nữa, anh đừng có suốt ngày mua mấy cái đồ xa xỉ cho hai ông nữa. Mấy thứ trào lưu đó, vừa đắt vừa không thực tế. Nói đến trào lưu,

    Lần sau ra ngoài cô có thể đừng mặc như này không? Cô thiếu tiền sao? Làm sao nào? Anh chê à? Là anh cầu xin tôi đến đó. Cô có thể không đến mà. Ngày mai mấy giờ? Làm gì? Ký hợp đồng. Mấy giờ, ở đâu?

    Đến lúc đó tôi sẽ nói cho cô biết. Thêm một ly nữa. Vậy tôi xin phép về trước đây. Tạm biệt ông chủ. Tôn Nghệ Hà Lên đây đi. Nào… Cạn ly! Nếu như nói Nhậm Nhiễm và Lục Hạo kết hôn, giống như lọ lem và bạch mã hoàng tử,

    Hạnh phúc mãi bên nhau. Cậu sẽ tin vào tình yêu không? Cậu không cảm thấy chúng ta ở độ tuổi này vẫn còn bàn về tình yêu, là một chuyện rất kỳ lạ sao? Cậu mới kỳ đó. Cũng đúng, dù sao cậu cũng lớn hơn tớ mấy tuổi.

    Vậy cậu càng phải nhận ra bàn luận về tình cảm là chuyện rất kỳ lạ. Nói chuyện với cậu như kiểu gà vịt nói chuyện với nhau. Vấn đề không phải là khác biệt tuổi tác, mà là chúng ta ở hai thế giới khác nhau.

    Tớ thấy không phải Đinh Đinh là do cậu tự làm ra dáng vẻ đó. Một ngày nào đó, cậu gặp được người mình yêu, chúng ta cùng xem, không chừng lại giống như con thiêu thân lao vào đống lửa. Tớ… không thể nào.

    Tớ sẽ không để mình rơi vào vòng xoáy của tình yêu. Nhìn ba tớ là biết rồi. Tình yêu ư, không đời nào tớ chạm vào. Cứ chờ đó mà xem. Đừng nói về tớ nữa, nói hai người họ kìa. Maria thế nào rồi? Mấy ngày nữa Maria phải nhập viện rồi.

    Thiên Thiên thì sao? Anh ấy thế nào? Hiện tại vẫn còn khá vui vẻ. Nhưng sau này không biết có thấy khó mà bỏ không? Karen… Tớ thấy anh ấy không phải loại người thấy khó mà lùi bước đâu. Anh ấy nhất định sẽ kiên trì đến cùng.

    Giác quan thứ sáu của tớ rất chuẩn. Tôn Nghệ Hà bị mù rồi, một người đàn ông tốt như vậy ở bên cạnh mà cậu ấy không có cảm giác. Cứ phải tốn sức ở đâu, cứ lao vào cái tên Sam đáng ghét đó. Thiên sứ.

    Được rồi, cậu đừng nói cậu ấy nữa. Cậu ấy coi như cũng biết sửa, có thể sớm nhận ra rồi. Hơn nữa, chúng ta làm gì có ai chưa từng sai chứ? Đừng suốt ngày nói đến người khác, tự nhìn lại mình cũng thấy thật thảm hại. – Uống đi – Uống đi.

    ♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫ ♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ ♫ Bánh xe quay tròn quay tròn. ♫ Khi làm slide chúng ta thuyết phục mọi người bằng lý trí ♫ Mưa rơi tí tách tí tách trong tâm hồn. ♫

    Mỗi một quan điểm được đưa ra, thì phải có những ví dụ thực tế và phân tích, ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ để bảo vệ quan điểm đó. Để tạo lý do cho khách hàng tin tưởng vào chúng ta.

    Bạn nói, tôi là một nhân viên cao cấp, ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ vì vậy thiết kế của bạn, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ quảng cáo, doanh thu, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ không thể nào quá thấp được.

    Như vậy thị trường mới thừa nhận tài năng của bạn. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Chỉ cần không có giẩy trắng mực đen nói bạn đã thất bại. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Bạn sẽ cảm thấy ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Không có đủ lý do để bạn bỏ cuộc giữa chừng. ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ Muộn rồi, tôi đi nấu cơm. Anh Lục… ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ ăn cơm đã rồi về. Đúng thế, ăn bữa cơm đã rồi về.

    ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ – Uống trà đi. – Cháu cảm ơn. Cảm ơn. [Cho dù cả thế giới này nói với bạn] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ cuộc giao dịch này chắc chắn sẽ lỗ. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Nhưng bạn thì vẫn cố chấp thực hiện. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Khi bạn thích một người cũng sẽ như vậy.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Tự nhiên vô tình mà tìm kiếm]

    [tất cả những thứ mà người ấy thích] ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ bất luận có ra sao. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Chuyện đơn giản nhất của đời người]

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [có lẽ chính là tự lừa dối bản thân.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫

    ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đẹp không? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đã đi hết nửa đời người rồi nhưng nhìn lại vẫn như thiếu nữ. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫