Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 8 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 08: Đối Tác Vòng Lặp Ăn Nhiều Không Béo] Hẹn hò với một cô gái tầm thường như cô không bao giờ nằm trong phạm vi kế hoạch của thằng bé. Hy vọng cô hiểu được.
Người bình thường thì làm sao ạ? Dân nghệ sĩ không được yêu đương với người thuờng ạ? Tôi lấy ví dụ nhé. Chẳng hạn như chiếc túi da báo này của cô, bộ đồ đang mặc trên người với tác phẩm này, nó thuộc cùng một thế giới sao? Đặt chúng lại với nhau,
Đối với nghệ thuật mà nói, chính là một thảm hoạ. Cô… thật sự là cô Loly mà cháu biết sao? Không cần gọi tôi là cô, tôi đã dạy cô bao giờ đâu. Nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như cô vừa nói mình là fan của tôi. Tôi có vài tác phẩm
Chút nữa cô có thể qua ngắm. Nếu cô ưng tấm nào, tôi có thể tặng cô. Cô muốn dùng tiền đuổi cháu đi sao? Cứ coi như là quà đáp lễ tôi thay Hoả Hoả tặng cô, cảm ơn cô diễn màn kịch này cùng thằng bé. Vậy lần này
Cô đã đoán sai thật rồi. Cháu với Hoả Hoả không diễn, Bọn cháu yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, là tình yêu chân thành, yêu chết đi sống lại, không thể có ai khác ngoài đối phương, yêu đến nỗi cô không thể chia cắt bọn cháu.
Hơn nữa cuối cùng cháu cũng biết tại sao Hoả Hoả lại đưa cháu đến gặp cô rồi. Bởi vì cô chẳng hiểu gì về cậu ấy, cô chỉ coi cậu ấy như một công cụ. Bây giờ cậu ấy đã có tính cách độc lập, cậu ấy muốn yêu ai, làm gì,
Đó là tự do của cậu ấy. Dù cô có là mẹ cậu ấy, cũng không có quyền can dự vào. Ngầu đét! Mình thích! Mẹ… con còn phải dẫn Lộ Đa đi mua quần áo. Bọn con đi trước nhé. Anh phải đi rồi à? Tạm biệt.
Cô có nhìn thấy biểu cảm của hai người họ không? Đã ghê. Cô biết không? Trước giờ chưa từ có ai dám “cứng” với Loly, cô là người đầu tiên đấy. Nhưng hành động lừa dối đồng minh của cậu là không được đâu. Nếu không phải do tôi nể mặt ngôi nhà
Thì tôi đã phản bội rồi. Không phải tôi sợ nói trước với cô cô diễn không nhập tâm sao? Cô đã cố gắng thế này thì chuyện nhà cửa cũng dễ bàn bạc rồi. Vậy cho tôi thuê thật à? Thì tôi cũng có dùng đâu. Cho cô đó. Giảm bao nhiêu?
Cô ăn với tôi bữa cơm, tôi giảm cho cô 50%. Hôm nay cảm ơn cô nhé. Tôi cảm ơn cậu mới phải. Cho tôi thuê nhà còn mời tôi đi ăn. Cô… đã nói được những lời mà tôi chưa bao giờ dám nói. Tôi hiểu cậu, tôi và cậu giống nhau,
Đều có một bà mẹ sở hữu tính kiểm soát mạnh. Lộ Đa, cô tiếp tục làm bạn gái tôi đi. Không phải, hôm nay chúng ta giả vờ mà. Đúng, là giả vờ. Nhưng cái tôi nói lần này là bạn gái thật cơ. Dù tôi với cô chỉ gặp nhau vài lần
Nhưng lần nào cô cũng khiến tôi phải ngạc nhiên hết. Tôi thích tính cách trong sáng và thật thà của cô, Hãy để tôi bảo vệ sự tốt đẹp này trong cô. Tôi… Cái này không liên quan đến căn nhà kia. Nhà là nhà, tỏ tình là tỏ tình,
Dù cô có đồng ý hay không thì tôi vẫn cho cô thuê. Tôi cho cô ba giây suy nghĩ. Một, hai. Tôi… cái này. Ba. Tôi không đồng ý. Lý Lộ Đa. Giám đốc Bạch, sao anh đến đây? Không phải cô xin nghỉ bệnh à?
Ăn diện thế này thì xin nghỉ bệnh gì? Bệnh thần kinh à? Tôi xin nghỉ phép với thầy Vu là xin nghỉ việc riêng, hơn nữa tôi không có bệnh. Việc riêng? Việc đi hẹn hò à? Tôi không hẹn hò với cậu ấy. Vị này là… Tôi là cấp trên của cô ấy.
Anh là cái tên Ngỗng Bá Vương đúng không? Tưởng mình hài hước lắm à? Cô cố tình không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, nhỡ làm chậm trễ việc quan trọng thì làm thế nào? Hành động của cô vô cùng thiếu trách nhiệm. Nhưng tôi đã xin nghỉ rồi ạ.
Mà hôm nay là ngày nghỉ mà. Đừng có chặn họng tôi. Cô đã vi phạm nghiêm trọng quy định của bộ phận. Xe này của cậu bao nhiêu tiền? Hai trăm nghìn tệ. Viết một bản kiểm điểm hai trăm nghìn chữ, mai nộp cho tôi. Hai trăm nghìn chữ?
Sáng mai đến công ty trước nửa tiếng. Xe này của cậu hai trăm nghìn tệ sao? Cảm ơn nhiều nhé, anh trai. Thằng khốn trì độn nào vậy? Mày không thấy có người à? Xin lỗi nhé. Tôi định vứt vào thùng rác. không ngờ lại đập trúng rác.
Mày không có mắt hay bị làm sao. Vứt đồ bừa bãi mày không sợ bị sét đánh à? Được rồi, trước mặt con gái phải chú ý tác phong. Mày… Tôi thích tính cách trong sáng và thật thà của cô, hãy để tôi bảo vệ sự tốt đẹp này của cô.
Hay là cậu làm bạn gái thật của tôi đi. Lý Lộ Đa, đây là lần đầu tiên trong đời cậu được tỏ tình, đáng nhớ lắm đấy. Cậu đừng nói nữa, hễ nghĩ đến sự trừng phạt của Ngỗng Bá Vương vào ngày mai là mình muốn xin nghỉ ốm ngay lập tức.
Nhưng nhìn cậu hôm nay gặp Ngỗng Bá Vương cái dáng vẻ bồn chồn giải thích với hắn ta, thú vị thật đấy. Cậu tha cho mình đi. Sao mình lại tức giận với cái tên đi Harley hai trăm nghìn tệ kia chứ? Bình thường không biết nói “NO”,
Lúc quan trọng cũng không biết. Anh lẩm bà lẩm bẩm cái gì thế Giám đốc Bạch? Sao hôm nay anh không đi chạy bộ buổi sáng? Không phải anh là người có động đất cũng phải đi bằng được giày chạy bộ để đi chạy sao? Xảy ra chuyện gì rồi?
Sao nhìn anh hốc hác thế? Chẳng lẽ đêm qua anh không ngủ hả? Lúc công ty bận thế này, thời điểm quan trọng của dự án lại xin nghỉ để đi hẹn hò với thằng khác. Quả nhiên lúc đó mình yếu lòng mà, phải sa thải cô ta ngay và luôn.
Giám đốc Bạch, có phải anh cảm thấy mình rơi vào một vòng xoáy không thể kiểm soát không? Ý gì? Em cũng có à? đương nhiên em cũng có. Vòng xoáy tình yêu! Còn ai có kinh nghiệm hơn em nữa?
Đây giống như một tam giác Tiemuda* *Nhân vật nhầm với tam giác Bermuda bất kì máy bay nào tiến vào đều sẽ biến mất. Tình yêu cũng giống như vậy. Khi anh rơi vào vòng xoáy tình yêu, anh chẳng muốn nghe bất cứ điều gì, không buồn nhìn cái gì,
Không muốn ăn gì. Chính là trạng thái bây giờ thế này này. Nhưng… tiếp theo… Còn chưa nói hết mà. Thông tin chính xác không? Bọn họ gặp nhau ở đâu? Thượng Hải? Công ty Quan Giản cũng đi sao? Mã Thái, bọn con đi làm đây. Ừ! Chú ý an toàn, tạm biệt!
Khương Hoả Hoả, sao cậu lại tới đây? Không phải hôm qua khiến cô bị cấp trên mắng sao? Tôi mua hai loại đồ ăn sáng đồ Trung với đồ Tây. Thật là một anh đẹp trai. Lý Lộ Đa, cậu quen được ở đâu đấy? Đừng trêu nữa.
Tôi… tôi là Khương Hoả Hoả. Xin chào. Chào cậu. Quách Tiểu Lai. Bạn thân của tôi. Tôi là bạn mới của Lộ Đa hy vọng cũng sẽ là bạn trai tương lai của cô ấy. Cậu đừng nói linh tinh. Không phải đâu. Tôi đến đón cô ấy đi làm. Không biết
Bạn thân có duyệt không nhỉ? Duyệt! Đương nhiên là duyệt rồi! Riêng cái nhan sắc của cái cậu này là tôi phải duyệt rồi. Mình sắp muộn buổi phỏng vấn kia rồi, mình đi trước nhé. Cậu đưa cô ấy đi làm nhé. Quách Tiểu Lai, cố lên. Tối gặp nhé. Đồ phản bội.
Đi nào. Cô cũng sắp muộn rồi đấy. Chẳng lẽ cô vẫn muốn bị tên Ngỗng Bá Vương kia mắng à? Được rồi, đi. Cảm ơn nhé. Cảm ơn bữa sáng của cậu. Dũng cảm đối mặt với tên Ngỗng Bá Vương kia nhé. Cố lên! Thầy Vu, chào buổi sáng.
Đương nhiên là lỗ hỗng rồi. Cậu dùng mông nghĩ cũng biết. Không thể là cái kia. Chào buổi sáng. Giảm giá đó. Chúng tôi đang nghĩ cách rồi. Steve. Đứa nào làm giá này vậy? Sao có thể sai đến mức kinh khủng thế này? Cái gì mà phải làm thế nào,
Mau sửa lại đi. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Lần này xảy ra chuyện lớn rồi. Chuyện lớn? Lộ Đa, cuối cùng cô cũng đến rồi. Xảy ra chuyện gì vậy? Không biết chương trình khuyến mãi tối qua bị làm sao mà từ giảm giá 70% viết thành giảm 97%
Nên bị vlogger video kéo theo fan vào trục lợi. Hiện tại không những hàng tồn kho bị thiếu hụt công ty còn phải đối mặt với việc phải bồi thường một khoản tiền lớn. Sao lại thế? [Tập đoàn Tam Hạnh] Bạch Chân Tướng đâu? Giám đốc Triệu, sao vậy ạ?
Xảy ra chuyện lớn như này mà còn không xuất hiện sao? Không phải đâu, Giám đốc Bạch tạm thời vắng mặt thôi ạ. Vắng mặt? Vắng mặt thì không có người giải quyết vấn đề rồi, đúng chứ? Tiểu Đinh, đến đây đến đây. Báo cáo cho Giám đốc Triệu.
Ngại quá, Giám đốc Triệu. Điện thoại của Giám đốc Bạch tắt máy suốt thôi, tôi không liên lạc được. Giám đốc Bạch, trùng hợp quá. Anh cũng đi công tác ở Thuợng Hải à? Giám đốc Quan vừa gặp gỡ người bên Lục Đằng. tin tức của Giám đốc Bạch nhạy bén thật đấy.
Thương vụ hợp tác của chúng ta đã thảo luận gần xong rồi, quý công ty đây muốn lật lọng sao? Tôi cũng không muốn giấu gì anh, Lục Đằng ấy, lần này trực tiếp tới tìm ông chủ của cấp trên tôi để thương lượng. Tối qua tôi cũng mới biết.
Không ngờ hôm nay anh đã ngồi trước mặt tôi rồi. Giám đốc Bạch nhanh nhạy thật, hành động nhanh nhẹn còn bay đến tận đây. Nhưng Lục Đằng luôn nhái lại sản phẩm của chúng tôi. Quý công ty muốn hợp tác với người như vậy sao?
Hiện nay Lục Đằng đang phát triển rất nhanh. Vả lại, giám đốc của bọn họ với giám đốc của chúng tôi có quan hệ rất tốt. Quả thật hiện tại phía trên đang nghiêng về Lục Đằng hơn. Nhưng tôi luôn nói đỡ cho Tam Hạnh, nên tất nhiên tôi càng hy vọng
Sẽ được hợp tác với Tam Hạnh rồi. Nhưng với giá thương lượng trước đó thì chúng ta khó lòng hợp tác. Anh muốn nói đến cái này nhỉ? Nếu Giám đốc Bạch thẳng thừng như vậy, vậy chúng ta cứ thẳng thắn với nhau.
Hiện tại giá mà Lục Đằng đưa ra cho chúng tôi quả thật cao hơn rất nhiều so với Tam Hạnh. Đối với công ty mà nói, thì càng có sức hấp dẫn hơn. Tin tức quý công ty thảo luận với Lục Đằng truyền đến chỗ tôi nhanh như vậy,
Nhất định có mục đích đằng sau. Tôi ngay lập tức bay đến đây là để nói với anh rằng, tôi đã nhận được tin tức nhưng chúng tôi tuyệt đối sẽ không cạnh tranh giá cả với Lục Đằng. Như vậy sẽ chỉ dẫn tới cuộc cạnh tranh không lành mạnh,
Huỷ hoại sinh thái thị trường, không có lợi lộc gì cho Ưu Điểm. Giám đốc Bạch nghĩ nhiều rồi. Chúng tôi không hề muốn mượn điều này để tăng giá. Giám đốc Quan đồng ý không tính toán hiềm khích trước đây, xem xét lại thương vụ hợp tác của chúng ta.
Đánh giá không chỉ về ưu thế giá cả, về phần năng lực tổng hợp cùng tiềm năng trong tương lai so với Lục Đằng, Tam Hạnh có ưu thế hơn hẳn. Đối với chúng tôi cũng thế. Nếu chỉ xem xét giá cả,
Chúng tôi hoàn toàn có thể tiếp tục hợp tác với C+. Nếu đây là cục diện mà quý công ty muốn thấy, chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở thương trường. Xin ngài tin rằng, chỉ cần chúng tôi ở đây, Lục Đằng không thể thắng. Quả nhiên Giám đốc Bạch lợi hại.
Chỉ với đôi ba câu thôi mà đã thể hiện được thái độ bản thân một cách rõ ràng. Được, tôi hiểu ý anh rồi. Anh yên tâm, tôi sẽ nghiêm túc xem xét. Không liên lạc được thì không có người giải quyết, đúng không? Alo, alo, tôi… Alo… Được, các người được lắm.
Chắc chắn Giám đốc Bạch có việc nên mới không nghe điện thoại thôi ạ. Với lại toàn bộ chi tiết của sự kiện, số liệu tôi đều đã đối chiếu rồi ạ. Không có chuyện sai sót được. Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng giải thích cũng đừng gọi điện nữa.
Bây giờ tôi sẽ thông báo một chút. Theo chỉ thị của Giám đốc Ngao lúc nãy nhằm tránh thiệt hại nặng nề hơn, giờ chúng ta phải dừng toàn bộ các đơn đặt hàng bán vượt số dự trữ và việc giao hàng tới khi xác định được người chịu trách nhiệm sau này.
Đợi thông báo nhé. Bây giờ phải huỷ đơn đặt hàng và giao hàng, nhất định người dùng sẽ chửi chúng ta tới chết. Chuẩn luôn, làm sao đây. Bây giờ Giám đốc Bạch cũng không nghe điện thoại. Cái này sẽ không ảnh hưởng tới danh tiếng của công ty chứ?
Sao công ty lại quyết định như vậy? Không quyết định thế thì còn có thể quyết định kiểu gì? Hàng thiếu thì ai bù? Số tiền thất thoát ai nhận trách nhiệm? Không được, tôi phải đi tìm Giám đốc Ngao. Lộ Đa! Lúc này cô xuất hiện là tự tìm đường chết đấy.
Hiện tại cô phải bảo vệ bản thân trước, bởi vì không biết công ty vì chuyện này cuối cùng sẽ xử lý cô thế nào. Cô cứ nhận mình nhát trước đi đã, đừng quan tâm nhiều. Nhưng toàn bộ hoạt dộng, chi tiết và số liệu tôi đều xác nhận rồi.
Không thể có chuyện xảy ra sai sót được. Không quan trọng, nhìn kết quả ấy. Chị Lộ Đa, không sao đâu. Chắc chắn chị không cố ý, sẽ không tránh khỏi những lúc sai sót. Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân nữa. Nếu Giám đốc Bạch mà ở đây,
Chắc chắn sẽ không đồng ý kiểu xử lý thế này. Thời gian của tôi cũng không còn nhiều nữa, tôi đi trước nhé. Vất vả rồi. Tạm biệt. [Lý Lộ Đa] Viết một bản kiểm điểm hai trăm nghìn chữ, mai nộp cho tôi. Hai trăm nghìn chữ. Alo, gọi lắm thế làm gì?
Viết xong bản kiểm điểm chưa? Cái gì? Đến sân bay. Lần này Tam Hạnh quá thông minh. Các công ty còn không mau học tập hành động tuyệt vời này. Thu hút sự chú ý với mức giảm giá gây sốc 97% lan truyền virus. Số lượng người dùng đăng kí
Lập tức tăng mạnh. Khá lắm. Màn chơi khăm dễ như trở bàn tay ngày hôm nay, trực tiếp lật lọng đi huỷ đơn hàng, từ chối giao hàng, còn ra một tờ công văn tỏ vẻ đáng thương để lấy sự đồng cảm, hy sinh bừa một nhân viên quèn từ đó tạo thành
Một bài lăng xê lai láng. Đỉnh nha! Mô hình tiếp thị với chi phí gần như bằng không này, các bạn còn không mau học tập. Không đúng, cái thuyết âm mưu ngu ngốc thế này, mà trong phần bình luận lại có người tin được. Nhìn là biết thuê seeding rồi.
Hôm qua chính hắn còn lấy danh nghĩa người hâm mộ chia sẻ ưu đãi đến chỗ chúng ta trục lợi. Công ty sợ nhất là những người trục lợi kia. Nhưng nếu tôi nhìn thấy mức chiết khấu cao như vậy, tôi cũng sẽ không kìm lòng được mà tranh thủ tích trữ.
Nhưng bây giờ dư luận hoàn toàn nghiêng về một một phía rồi, toàn chỉ trích lời thanh minh của chúng ta quá vô trách nhiệm thôi. Theo lý mà nói, mọi người cũng đừng quá sốt ruột. Sự việc này cũng đã xảy ra rồi.
Chính là sự việc này của công ty chúng ta không chỉ giới hạn trong phòng sản phẩm của chúng ta, cũng để các vị lãnh đạo nghĩ thêm cách. Trước tiên chúng ta phải nghĩ cách để bộ phận PR gỡ top tìm kiếm nóng đó xuống.
Nếu không, tác động tiêu cực sẽ rất lớn. Không được. Video của hắn xuất hiện gần nửa tiếng ngay sau khi bài thông báo được đăng lên. Sau đó là các tài khoản quảng cáo cũng chạy theo. Rõ ràng đối phương đã có chuẩn bị. Nếu vội liên lạc với bọn họ,
Ngược lại còn cung cấp tài liệu cho đối phương. Giám đốc Bạch, là lỗi của tôi. Tuy tôi đã xác nhận lại rất nhiều lần nhưng không ngờ tình hình lại… Chủ động nhận trách nhiệm không đồng nghĩa với việc vấn đề sẽ được giải quyết.
Trước khi chân tướng vụ việc được điều tra sáng tỏ, thì không cần cuống quýt xin lỗi trước. Không thì mọi người sẽ tự động nghĩ rằng đó là lỗi của cô. Vậy bây giờ phải làm thế nào? Hiện tại, chúng ta phải dùng vòng lặp thời gian.
Anh có chắc vòng lặp thời gian thay đổi được không? Bây giờ thứ chúng ta thiếu là thời gian, trường hợp khẩn cấp, hết cách rồi. Ít nhất phải có thêm thời gian để xác định nguồn cung. Vậy anh chuẩn bị xong chưa? Chưa. Bạch Chân Tướng, chết đi. Cảm ơn. Cố lên!
Giờ phải thế nào? Anh viết mấy cái này từ bao giờ? Lúc cô vô tình đi nhầm tất vào buổi sáng. Anh vẫn còn tinh thần để ý mấy cài này? Chi tiết đâu? Chi tiết quyết định thành bại. Hiện tại chỉ có chúng ta có thể tránh được việc này.
Mọi người, mọi người ơi, trường hợp khẩn cấp. Mời đến phòng họp. Giám đốc Ngải, Giám đốc Ngao, bộ phận sản phẩm lại gây ra một lỗ hổng lớn như vậy. Việc này, Bạch Chân Tướng phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Giám đốc Triệu, anh đến đúng lúc quá,
Tôi đang muốn tìm anh. Đầu tiên, tôi muốn nhận lỗi với mọi người. Khi tôi phụ trách công việc này phát hiện tình hình hiện tại, nhưng mấu chốt là chúng ta phải nhanh chống giải quyết việc này. Mời mọi người nhìn cái này. Tôi biết hắn. Hắn là cái đứa tên
“Một con cừu trần truồng chạy”. Vlogger của video kia là thằng cha đó. Hắn có nhiều người hâm mộ lắm. Hắn kéo theo nhiều người hâm mộ đến trục lợi. dẫn đến tình trạng bán vượt số dự trữ một cách nghiệm trọng. Lộ Đa, mấy cái tin này của cô
Lấy từ đâu ra? Sao lấy được? Ở trong nhóm làm việc kia cũng chưa từng nghe cô nói tới. Lộ Đa, giờ cô được đấy. Điềm tĩnh thế này, không giống cô nha. Giờ cô càng lúc càng có phong thái của Ngỗng Bá Vương đấy.
Giám đốc Bạch đã nói với chúng ta ngay từ đầu là phải nhận lỗi không trốn trách trách nhiệm, giao hàng đúng giờ. Giao hàng? Lượng hàng hoá bán vượt số dự trữ của chúng ta nhiều như vậy, tôi đi đâu để tìm mấy thứ đồ đây.
Đúng vậy, cái này không thiết thực cho lắm. Nhưng phải tìm bằng được nguồn cung. Chúng ta phải bảo đảm danh dự của Tam Hạnh nên cần mọi người phải nhanh chóng tận dụng mối quan hệ. Không, không, không, Lộ Đa! Dù tôi có tìm được hàng cho cô thật
Thì với cái chiết khấu kia của chúng ta, bán được càng nhiều thì số tiền thất thoát càng lớn. Được! Giám đốc Bạch, cậu nói rất hay. Vậy theo ý cậu là… Chúng ra giao hàng trước. Thế số tiền thất thoát thì làm thế nào? Cậu sẵn sàng
Chịu trách nhiệm cá nhân à? Cái gì cũng có hai mặt. Kẻ khôn có thể tìm được cơ hội sống trong nguy kịch. Ý cậu là bọn tôi không được khôn nhỉ? Những cái này là khoản đầu tư vào quảng cáo của Tam Hạnh trong những năm gần đây
Liên tục tăng theo cấp số nhân. Lần này tung ra “Ẩm Thực Người Lười” thế hệ hai. Sự đầu tư vào quảng cáo còn gấp ba lần so với thế hệ đầu. Đúng. Nếu cuộc khủng hoảng này có thể được giải quyết một cách hợp lý,
Biến nó thành một chiến lược marketing thương hiệu thành công chắc chắn số tiền thất thoát sẽ thấp hơn chi phí đầu tư vào quảng cáo ban đầu. Phải nói rằng Giám đốc Bạch, ý tưởng của anh vô cùng mới lạ, nhưng có phải hơi tô hồng rồi không?
Tôi phát biểu cảm nghĩ cá nhân nhé. Tôi cảm thấy vụ việc lần này không đơn giản như vậy, giống như một âm mưu có tổ chức được lên kế hoạch thực hiện một cuộc tấn công ác ý vào công ty chúng ta từ trước hơn.
Nếu chúng ta giao hàng vào lúc này, thì chẳng phải đồng nghĩa với việc chúng ra cúi đầu trước đối phương hay sao? Sau này bọn họ sẽ càng càn quấy được đà lấn tới. Tôi cho rằng chúng ta nên huỷ việc giao hàng, sau đó đăng một công văn.
Để người phụ trách vụ việc này đứng ra xin lỗi một cách thành khẩn trước, còn nữa, phải sa thải nhân viên có liên quan để giải thích cho công chúng. Tôi nghĩ chỉ như vậy mới có thể giảm tổn thất của chúng ta đến mức thấp nhất. Tôi đồng ý.
Xử lý như vậy là gãi đúng chỗ ngứa của đối phương, một khi từ chối giao hàng đối phương sẽ đứng ở vị trí thuận lợi nhất của dư luận để tố cáo rằng chúng ta giễu cợt người tiêu dùng. Lúc đó danh dự của công ty sẽ càng khó cứu vãn hơn.
Giám đốc Bạch, đối sách của cậu là gì? [Tập đoàn Tam Hạnh] Bây giờ công chúng đang đổ lỗi cho nhân viên thời vụ, hành động này vô cùng phản cảm. Cư dân mạng rất dễ đặt mình vào thân phận của nhân viên thời vụ, một khi xử lý không khéo
Sẽ rất dễ châm ngòi cho cảm xúc thù địch. Lúc này, so với việc trốn tránh trách nhiệm thì chi bằng chủ động đứng ra nhận lỗi, đồng thời lợi dụng truyền thông để lên án cùng dạy dỗ cho đám người trục lợi,
Nhấn mạnh sự nguy hại của hành vi đầu cơ này. Nhanh chóng tìm nguồn cung, bổ sung giao hàng, đồng thời tặng kèm mã giảm giá và tờ rơi quảng cáo cho sản phẩm “Ẩm Thực Người Lười” thế hệ hai. Trong khi giao hàng,
Nhân cơ hội này thực hiện một đợt tiếp thị. Xem ra Giám đốc Bạch đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Vây cậu sẽ phụ trách. Vấn đề nằm ở bộ phận sản phẩm bọn họ, mà vẫn để cậu ta phụ trách vụ việc này, có phải không thích hợp không?
Cho cậu ta một cơ hội để bù đắp sai lầm. Giám đốc Bạch. Đây là bản nháp của công văn đã được sửa đổi bởi đồng nghiệp trong bộ phận marketing. Nếu không có vấn đề thì có thể đăng lên các phương tiện truyền thông và nền tảng lớn
Trong vòng năm phút nữa. Có vấn đề gì không ạ? Một người có ngốc đến mức nào cũng không thể sửa số lượng hàng tồn kho thành vô hạn. Tên vlogger video này đã phát hiện lỗ hổng ngay lập tức, rõ ràng đã có sự chuẩn bị đầy đủ.
Tất cả những thứ này đều quá tình cờ. Đã tìm được nguồn cung rồi, có hai nhà cung cấp vẫn còn hàng tồn. Đúng rồi, hơn nữa có một nhà đang trên đường gửi đến đây rồi. Tốt lắm. Hai cậu theo dõi, gửi cho tôi thông tin về nhà còn lại.
Tôi với Lộ Đa đi xem một chút. Vâng. Đi. Cô cứ thế mà tin lời Bạch Chân Tướng à? Có hiềm nghi à? Tôi nghe nói gần đây có rất nhiều công ty đang lôi kéo cậu ấy, trong đó còn bao gồm cả Lục Đằng. Điều tôi e ngại là
Ăn nói bùi tai rồi quay lại gây ra một mớ rắc rối sau đó phủi mông bỏ đi. Công ty vẫn là người phải giải quyết. Cậu nói cũng có điểm hợp lý, xem cậu cậu ta làm thế nào đã. Giám đốc Triệu, lần này anh phát hiện rất kịp thời,
Logic xử lý ứng phó cũng rất thuần thục. Nhưng có lẽ Giám đốc Ngao tin tưởng Bạch Chân Tướng hơn một chút. Anh cũng đừng quá tự trách bản thân. Không phải chứ, Giám đốc Ngao… Tôi vẫn không hiểu, rõ ràng đây là rắc rối của bộ phận sản phẩm bọn họ,
Tôi ở bộ phận marketing nghĩ đủ biện pháp khắc phục hậu quả, cái cậu Bạch Chân Tướng làm được cái gì. Thật luôn, tôi chẳng hiểu nổi. Thật sự không hiểu nổi. Nếu như tất cả mọi người trong công ty mà giống như anh, biết suy nghĩ cho mọi người
Chứ không phải thể hiện cái chủ nghĩa anh hùng cá nhân gì đó thì chắc chắn Tam Hạnh sẽ tốt đẹp hơn. Cảm ơn! Theo lý mà nói, lúc này anh và Giám đốc Quan phải gặp nhau rồi. Không sao, tôi tính cả rồi. Vụ việc lần này
Sẽ không ảnh hưởng tới việc hợp tác giữa công ty chúng ta và Ưu Điểm đâu. Lần trước đã ảnh hưởng một lần do Tiểu Tiên rồi mà. Sẽ không đâu. Nếu có thể đối phó thành công khủng hoảng lần này, ngược lại sẽ càng tăng thêm tỉ lệ thẳng cuộc
Trong ván cờ. [Khổng Văn Văn] Nói đi! Giám đốc Bạch, đám người trục lợi bên kia bảo chúng ra đưa ra thời gian giao hàng cụ thể, bằng không sẽ vu khống chúng ra rằng đến năm sau chúng ta cũng không giao nổi hàng. Không sao đâu,
Giờ chúng ra đăng một bài tuyên bố đảm bảo chắc chắn trong vòng hai mươi tư tiếng sẽ giao hàng. Steve. Lộ Đa, chúng tôi đến kho của nhà cung cấp rồi. Số lượng hàng ở đây thì đủ nhưng chất lượng không ổn. Vậy còn cần lô hàng này không?
Hay là chúng ta cứ lấy trước, việc chúng ta gửi hàng trước rất quan trọng mà. Cô điên rồi. Chất lượng không ổn thì không được giao hàng. Vậy chúng ra có thể giao hàng trong vòng hai mươi tư tiếng không? Có thể. Sao vừa nãy anh chắc chắn
Có thể giao hàng đúng giờ như vậy? Tuy vòng lặp thời gian lần này không thể ngăn cả việc giảm giá 70% bị đổi thành 97% nhưng ít nhất cho tôi thời gian để ý được một nhà cung cấp. Nếu tất cả chất lượng hàng hoá
Đều giống như những gì anh vừa cho tôi xem thì chúng tôi lấy hết. Bây giờ có một vấn đề, chúng tôi vừa nhận được một cuộc gọi từ tài xế nói rằng mưa quá to, xe hàng lại gặp trục trặc rồi. Hôm nay không thể chuyển đến nơi,
Chỉ còn cách đợi tới mai thôi. Nhưng bây giờ chúng tôi cần gấp lô hàng này, nếu anh có phương thức liên lạc thì đưa tôi cũng được. Cảm ơn. Ở kia. Tôi lấy ô đã, Bác tài ơi, bây giờ tình hình thế nào rồi ạ?
Xe này lại gặp vấn đề cũ rồi. Sắp sửa được rồi, sắp được rồi. Sao thế? Xe hỏng rồi? Lại bệnh cũ ấy mà. Sắp xong rồi. Tiểu Đinh. Trên đây có số điện thoại của một số nhà cung cấp, mau liên lạc xem họ có hàng không. Vâng. Tiểu Lâm,
Mấy cái này giao cho cô. Tiểu Tư, bên cậu thế nào rồi? Thật sao? Cảm ơn, cảm ơn. Mọi người, mọi người, mọi người ơi, có thể giao hàng đúng giờ rồi. Tốt quá! Giám đốc Bạch, cái này là toàn bộ số liệu của hôm diễn ra hoạt động.
Trùng hợp là số liệu của hôm đó đã bị mất hết. Cậu giải thích với mọi người đi, không phải trùng hợp quá hay sao? Đúng là rất trùng hợp. Thừa nhận là được rồi. Vậy cậu nói cho mọi người, phải chăng bộ phận sản phẩm các cậu
Đã tự múa máy tay chân vào không? Hệ thống bình thường sẽ kết hợp với số lượng hàng tồn kho có thể mua cho chương trình khuyến mãi để tránh tình trạng cung không đủ cầu. Mà số liệu này lại xuất hiện lỗ hổng. Người vlogger video kia
Đã phát hiện ra lỗ hồng này ngay lập tức, rồi kêu gọi người hâm mộ đến trục lợi, sau đó kích động cảm xúc của dư luận. Ngay khi chúng tôi chuẩn bị điều tra cặn kẽ chuyện này thì tất cả số liệu đằng sau đã không cánh mà bay. Đúng vậy,
Trùng hợp ghê. Đúng đó. Bàn cờ được bài trí cẩn thận này, là ai đã ra tay từ bên trong trong lòng mọi người cũng biết thừa nhỉ. Tôi lấy tư cách cá nhân ra đảm bảo nhân viên bộ phận sản phẩm đều không hề có vấn đề. Nhưng tôi nghi ngờ
Có nội gián. Cậu nhìn tôi là có ý gì? Cậu nhìn tôi là có ý gì? Ý cậu là tôi là nội gián sao? Vấn đề nằm ở bộ phận sản phẩm của các cậu, được chứ? Vậy anh đưa ra bằng chứng đi. Anh có chứng cứ không? Tôi nó cho cậu biết…
Cậu cậu cậu… Cậu đừng có ở đây ngậm máu phun người. Cậu quấy phá liên tục thế nào có ý gì? Lộ Đa. Tôi hỏi cô nhé. Dầu gội đầu của cô hiệu nào đấy? Thơm ghê, tôi muốn mua cho bà xã tôi một lọ. Thời gian này, tất cả các bộ phận
Đều đang nghĩ cách cứu công ty khỏi hoạn nạn chỉ riêng mình Giám đốc Triệu đây tất bật đổ thêm dầu vào lửa, rối loạn lòng quân. Nếu công ty muốn truy cứu trách nhiệm, phải truy cứu trách nhiệm của anh trước. Cậu… cậu…
Cậu nói lại cái câu vừa nãy một lần nữa… nào. Nói cho cậu biết tí nữa tôi sẽ chuyển cho luật sư của tôi. Được rồi, được rồi. Cậu đang vu khống tôi. Không được, tôi nhất định phải ghi lại cho bên luật sư. Nào… nào… nào. Ngồi xuống.
Nếu vấn đề đã được giải quyết rồi, thì không cần phải truy cứu trách nhiệm nữa. Cậu thấy sao? Giám đốc Ngải. Lần này Giám đốc Bạch biến khủng hoảng thành một màn PR tuyên truyền. Nhưng tôi hy vọng sau này mọi người sẽ không cần đến kiểu PR này nữa,
Cậu có phát hiện lúc Giám đốc Bạch làm đồng đội vẫn rất đáng tin không? Lộ Đa, chị còn lo lắng rằng lần này em lành ít dữ nhiều, ai ngờ Giám đốc Bạch lại bảo vệ chúng ta. Đẹp trai thật. Chúng ta hóng chuyện mà hóng đến mức rình rang thế này
Không phải phép lắm nhỉ. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Đi thôi. Trời ơi! Mình cảm thấy vòng lặp thời gian chính là món quà gian lận mà ông trời đã thưởng cho mình. Khi “Ẩm Thực Người Lười” được tung ra cô đã biết có vòng lặp thời gian rồi, đúng chứ?
Nhưng lúc đó cô vẫn không biết cơ chế kích hoạt vòng lặp thời gian là nguyền rủa tôi chết, đúng không? Lúc tôi đánh giá cô thì cô lợi dụng vòng lặp thời gian để biết trước tương lai, thay đổi kết quả, đúng không? Nhưng… nhưng Giám đốc Bạch…
Đó là lúc tôi vì cáu lắm nên tôi mới nguyền rủa anh thôi. Cũng là lần đó tôi mới biết cơ chế kích hoạt của vòng lặp thời gian. Mấy cái này là bất khả kháng mà. Giám đốc Bạch, anh đừng giận nữa. Nguyền rủa người khác chết, hay lắm hả? Không hay.
Hay. Cái vòng lặp thời gian này không phải là một siêu năng lực sao? có năng lực này thì khả năng ra quyết định “Thử và Sai” của cả bộ phận sản phẩm… Không… Khả năng chịu lỗi của cả Tam Hạnh sẽ được cải thiện về mặt chất lượng.
Chúng ta sẽ có năng lực dự đoán bất kì quyết định nào của đối thủ cạnh tranh. Giám đốc Bạch, anh sẽ không muốn lợi dụng vòng lặp thời gian kiếm lợi chứ? Muốn bật là bật, muốn ngưng là ngưng đâu nhỉ? Không, không, không. Làm thế này là sai. Không, không, không.
Tôi là một người tử tế. Không được à? Đương nhiên là không. Chúng là là thể chung vận mệnh, anh khởi động vòng lặp thời gian sẽ ảnh hưởng tới tôi, anh phải được sự đồng ý của tôi. Cô khởi động vòng lặp thời gian cũng sẽ ảnh hưởng tới tôi,
Cô phải được sự đồng ý của tôi. Nói phải giữ lời. Cùng nhau làm nên một sự nghiệp lớn. Không lẽ đời anh chỉ có công việc thôi hả? Anh không muốn dùng vòng lặp thời gian để làm một số thứ khác sao? Còn có thể làm cái gì?
Mở rộng trí tưởng tượng đi. Trí tưởng tượng. Trí tưởng tượng. Vòng lặp thời gian thì còn làm gì được nữa nhỉ? Hôm nay anh chơi có vui không? Thấy thiếu chút chút. Thiếu gì? Em biết ngay… Con người Giám đốc Triệu thích ăn vụng, nhưng đây là cuộc sống riêng của hắn.
Không liên quan tới tôi. Có muốn dạy dỗ anh ta một lần không? Muốn. Anh đừng quên, vòng lặp thời gian có thể thiết lập lại là lúc giương cao chính nghĩa. Anh phải mua cái túi đó cho người ta thật đó nha. Vậy phải nhìn biểu hiện bây giờ của em rồi.
Đến đi, cục cưng của anh. Đau! Không biết xấu hổ! Không biết xấu hổ! Không được động đậy! Tôi nói cho anh biết, bên cạnh thứ trùm lên đầu anh là một khẩu súng. Không được di chuyển tay, giơ tay lên! Anh đừng giả vờ giả vịt. Tôi nói cho mà biết,
Phát súng tiếp theo sẽ bắn lên đầu anh khiến cho não anh nở hoa. Nghe thấy chưa? Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi. Giao nộp điện thoại ra đây Đây, đây. Mật khẩu là gì? Bốn số bốn. Được đấy! Tên Wechat của vợ ông là gì? Tên Wechat của vợ là gì? Đừng!
Nói, nhanh! Tiểu Điềm Điềm. Tiểu Điềm Điềm. Không, không, cô… Anh đừng có động đậy. Súng ở đây này, cẩn thận đấy. Xin lỗi, xin lỗi! Xin lỗi, xin lỗi! Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi! Alo! Vợ ơi. Sao… sao em biết? Không, không… anh… cái đó… anh.
Em nghe anh giải thích đi. Vừa nãy anh bị bắt cóc, một tên Tứ Xuyên, một tên Đài Loan. Chắc chắc tụi nó là dân lừa đảo. Anh nói với em này, là thật đấy! Em… không… em em… Vâng, vâng… anh… giờ anh về nhà ngay! Vâng!
Hamburger bò hai lớp phô mai 500 calo, chạy năm mươi phút. Gà nướng 800 calo, bơi bốn mươi phút. Pizza hải sản 210 calo, nhảy dây ba mươi phút. Đồ ăn không lành mạnh thế này, tôi không có hứng thú. Nhắc nhở anh một chút, những calo này, sau vòng lặp thời gian,
Đều sẽ biến mất. Ăn đi. Qua trải nghiệm cá nhân của tôi quả thật món này không lành mạnh. chúng ta vẫn nên làm một số việc có ý nghĩa hơn. Đến đây làm gì? Lái xe Kart. Đây là trò trẻ con, hơn nữa cái này không an toàn.
Nhỡ bị thương là ảnh hưởng tới công việc đấy. Anh sợ cái gì, qua hôm nay thì quay lại. Thử đi. Nhanh cái chân lên, lề mề quá. Cô vội cái gì? Anh đừng có rẽ thế. Va… va phải rồi. Giám đốc Bạch, anh không sao chứ? Mai tiếp tục nhé.
Tôi không sao, tôi xem tính năng của xe này thế nào thôi. Được phết.