Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 19 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 19] Theo ý của Lục công sáu phần khẩu cung Thẩm Dục lấy được Lục công không chịu nhận? Thần đối với Đại Ngụy là một lòng trung thành, trời đất có thể làm chứng. Hay cho một lòng trung thành. Chỗ ta
Còn có một nhân chứng. Không biết Lục công có nhận hay là không? Lục Minh Sơn. Tên đê tiện ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Ngươi đã có được lợi lộc gì mà lại cấu kết với người ngoài vu cáo hãm hại gia tộc của mình? Gia tộc?
Con vợ lẽ thấp hèn khi nào thì được bước chân vào cổng Lục gia các người? Ngươi… Con lẽ của Lục thị Lục Minh Sơn bái kiến Điện hạ, Điện hạ vạn tuế. Lục Minh Sơn, ta nghe nói ngươi muốn tố giác tội lỗi của tổ phụ nhà ngươi.
Có chuyện này hay không? Đúng như thế ạ. Những tội ác Lục gia đã làm khó mà kể hết được. Tiểu nhân bị gia đình ép buộc chưa từng tố giác. Chỉ cho đến trước đây không lâu tiểu nhân phát hiện tổ phụ cấu kết với Di Cổ
Cướp bạc quan phủ của Đại Ngụy lại còn giá họa cho quan viên trong triều. Lúc này tiểu nhân mới hạ quyết tâm phải vì Đại Ngụy và bách tính mà đem tội ác của tổ phụ thông báo với thiên hạ. Đây là chứng cứ tham ô của Lục gia
Tiểu nhân lấy từ quản gia trong Lục phủ. Trong đó có một khoản ngân lượng chính là tổ phụ ở Di Cổ mua bán đất đai dùng để giấu ngân lượng. Giấy tờ nhà đất ở đây. Trong này còn có con dấu của tổ phụ, nó có thể chứng minh cho tiểu nhân.
[Khế ước đất đai] Không ngờ rằng cơ nghiệp Lục thị ta lại bị hủy trong tay của một tên tiểu nhân con vợ lẽ như ngươi. Nghiệp chướng mà. Ta phải lấy mạng ngươi. Hỗn láo, lão tặc này. Người đâu! Áp giải lão tặc này xuống dưới cho ta!
Đưa đến Nam Điển Chính ty tra hỏi. Ngươi sẽ không được chết tử tế đâu. Nghiệp chướng. Ngươi không được chết tử tế đâu. Chúng khanh, Từ thị bị gian thần hãm hại những năm nay đã phải gánh tội kẻ trộm đồ của đất nước. Giờ chủ mưu vụ án ở Giang Châu
Đã điều tra rõ ràng ngay lập tức dán cáo thông báo đem chân tướng thông báo với toàn thiên hạ. Lấy lại thanh danh cho Từ thị. Tạ ân điển của Điện hạ. Điện hạ. Số bạc trong ngân khố ở Giang Châu đó thì giải quyết ra sao? Việc này rất quan trọng
Ta sẽ suy xét thêm. Bãi triều. Bãi triều. Cung tiễn Điện hạ. [Nhất giang chi châu] Nữ quan Từ Thời Cẩm bái kiến Điện Hạ. Điện hạ vạn tuế. Thảo nào không ai thông báo. Hóa ra Tiểu Cẩm đã về rồi. Sau khi đi lên phía Bắc về, trong Đông cung này
Ta rất hiếm khi nhìn thấy bóng dáng của nàng. Sao vậy? Có việc cần bẩm báo à? Tiểu Cẩm đến đây là để giải tỏa ưu phiền cho Điện hạ. Vậy nàng nói xem ta ưu phiền vì chuyện gì? Điện hạ muốn lấy lại
Số bạc bị mất ở Giang Châu để lập công, nhưng đáng tiếc là số ngân lượng đó lại đang ở trong khu vực của Di Cổ. Đó là một đám sói hoang chỉ cần ngửi thấy mùi tanh của thịt là không chịu nhả ra. Nếu như gửi công văn qua lại
Quang minh chính đại đi đòi lại sợ là ngay cả một cắc bạc cũng không lấy lại được. Còn nếu như âm thầm phái vài tâm phúc tin tưởng đi đến đó trộm về thì không khó. Nhưng chỉ sợ là một khi người nước Ngụy bước chân vào danh giới của Di Cổ
Thì sẽ khiến đối phương chú ý. Rơi vào kết cục lạy ông tôi ở bụi này đã đành. Còn có khả năng bị Di Cổ cắn ngược vu họa Đại Ngụy ta tâm địa không tốt lúc đó có lý cũng trở nên vô lý. Nếu như tiến lui đều khó
Thì không phải là khiến người ta âu lo hay sao? Tiểu Cẩm đúng thật là thông minh. Nghe những lời Tiểu Cẩm nói tâm tình của ta liền cảm thấy thoải mái hẳn. Vậy nàng cảm thấy việc này ta phải xử lý thế nào? Thật ra điện hạ không cần lo lắng
Vì số ngân lượng đó đã nằm trong tay Thẩm đại nhân rồi. Thẩm Yến? Thẩm Yến có thể chiếm được cơ hội quan trọng chắc không thể thiếu được sự bày mưu tính kế của Tiểu Cẩm. Điện hạ quá khen. Tiểu Cẩm mong muốn trong lòng cũng chẳng qua là hy vọng
Muội muội A Linh có thể vui vẻ gả cho Thẩm Yến. Nếu che giấu Điện hạ trợ giúp ngài ấy đợi đến khi Thẩm Yến đem ngân lượng trở về thì công lao biết dùng người này sẽ thuộc về Điện hạ chứ không phải ai khác.
Từ gia nhà nàng vừa mới yên ổn nàng liền đi giúp người khác. Bạc tình như thế thật khiến ta đau lòng. Điện hạ nặng lời rồi. Lần này Thẩm Yến xuất quan đảm nhận trọng trách đưa dâu. Việc Lưu Linh có hòa thân hay không Thẩm Yến đều phải về báo cáo.
Tiểu Cẩm nàng sao có thể thấy rằng ta sẽ ra tay cơ chứ? Đại Ngụy ta lấy võ dựng nước đáng tiếc Thánh thượng tuổi già nên cố ý tránh việc chiến tranh dẫn đến Đông cung nhiều năm nay không có người nào lập được chiến công. Muốn kế thừa ngai vàng
Khó tránh sẽ phải chịu những chỉ trích của võ tướng trong triều. Trước mắt chính là cơ hội tốt nhất của Điện hạ. Nếu như để Lục Minh Sơn truyền tin cho Thác Bạt Liệt cứ nói là số ngân lượng Lục gia lấy cắp từ Đại Ngụy
Đã thuộc về đội đưa dâu rồi. Việc này lấy danh nghĩa đưa dâu nhưng âm thầm đem ngân lượng về Đại Ngụy đó mới là mục đích thật sự của đoàn đưa dâu. Điện hạ cho rằng Thác Bạt Liệt sẽ thế nào? Di Cổ này trước nay nghèo đói quân phí thiếu hụt
Đó chính là lý do bọn dọ không dám xuất binh. Mấy nghìn vạn lượng bạc đem đến trước miệng làm gì có đạo lý nào không ăn. Không sai. Di Cổ tham lam vô độ, bọn chúng vừa muốn người vừa muốn bạc nhất định sẽ ra tay với đội đưa dâu.
Nếu như thế Di Cổ sẽ bị coi là khinh thường ý tốt bình yên biên giới của Đại Ngụy, lúc đó chúng sẽ để lộ sự không trung thành. Như thế chiến cục Điện hạ muốn liền thành công rồi. Cơ hội dễ mất. Nếu như vụt mất cơ hội trước mắt
Nếu đợi cơ hội tiếp theo thì không biết rằng sẽ phải đợi bao lâu nữa. Điện hạ chỉ làm một việc đơn giản mà vừa thành toàn cho Thẩm Yến và A Linh cũng có thể thành toàn cho bản thân. Việc tốt đi thành đôi sao lại không làm chứ? Tiểu Cẩm à
Nàng quả nhiên thông minh hơn người. Nhưng cho dù như thế thì nàng cũng nên hiểu kết quả một lần bất trung trăm lần bất dung. Vì Lưu Linh mà vứt bỏ đi tiền đồ của nàng có đáng không? Tiền đồ rộng mở không phải thứ Tiểu Cẩm muốn. Trên đời này
Có người trọng tình có người trọng lợi. Về việc có đáng hay không như người uống nước, nóng lạnh tự biết. Điện hạ bận việc, Tiểu Cẩm xin cáo lui trước. Người đâu gọi Lục Minh Sơn đến đây. Dạ. [Nhất giang chi châu] Về rồi à? Điện hạ. Điện hạ.
Đã căn dặn nhổ trại chưa ạ? Tạm thời không cần. Bản thái tử rời khỏi doanh trại nhiều ngày, cần nghỉ ngơi một lát. Nhanh chóng truyền lệnh xuống dưới chuẩn bị tiệc rượu tiếp đãi quân sỹ Đại Ngụy. Điếc à? Tuân mệnh. Thái tử, tại sao ngài lại mở tiệc mời họ?
Lát nữa đưa chúng ra sau doanh trại. Đem qua đó. Thái tử, người Ngụy lắm chiêu trò ngài hà tất khách sáo với bọn họ? Đã từng nghe nói thả con săn sắt bắt con cá rô hay chưa? Tiểu nhân không hiểu. Ngươi đọc nhiều sách vào.
Nhận được tin mật của Lục Minh Sơn lần này đội đưa dâu của Đại Ngụy không chỉ hộ tống Công chúa mà còn hộ tống mấy nghìn vạn lượng bạc. Mấy nghìn vạn lượng? A đau. Đem tin tức này nhanh chóng hồi báo cho phụ vương.
Ngươi đoán xem phụ vương sẽ nói sao? Sẽ nói sao? Đại Ngụy bọn họ biết rằng Di Cổ ta thiếu lương thực và bổng lộc của quân đội cho nên cho người đem đến. Ngân lượng là của chúng ta, Công chúa cũng là của chúng ta. Buổi tối
Tiếp đãi chu đáo binh sỹ quân Ngụy đợi khi bọn họ say không dậy nổi nữa thì tiễn bọn họ lên đường. Đem Lưu Linh trói lại rồi đưa đến đây. Mạt tướng tuân lệnh. Ngươi xem, không tồi. Thái tử. Thái tử. Mục Côn ngươi chuẩn bị rượu cho tướng sỹ quân Ngụy
Thế nào rồi? Thái tử yên tâm rượu của Mục Côn thần cho dù là ai cũng chỉ cần uống một bát thì đâm một nhát dao rồi rút ra đảm bảo hắn không kêu được tiếng nào. Nào. Thái tử không hay rồi. Thái tử, kỵ mã đám người Ngụy chạy rồi. Thái tử.
Đám người Ngụy đó vừa chạy không lâu nhất định chạy không xa được. Mạt tướng bây giờ đuổi theo nhất định sẽ đuổi kịp. Thái tử. Thái tử. Tướng quân. Ngựa của chúng ta bị hạ thuốc rồi. Ngựa bị tiêu chảy đến mức chân mềm nhũn không chạy được nữa.
Nhất định là quỷ kế của đám người Ngụy đó. Ta ngược lại muốn xem xem chúng rốt cuộc có bản lĩnh lớn chừng nào. La Phàm, ta sợ. Đừng sợ, có ta ở đây thì không ai động được vào cô đâu. Linh Bích cái này tặng cho cô.
Hôm đó ta mua nó ở ngoài chợ nhưng mãi chưa có cơ hội tặng cô. Ta không biết được sau này còn có cơ hội hay không. Nếu như có thể vượt qua cửa ải lần này cô có bằng lòng… Đẹp không? Đẹp lắm. Công chúa đừng sợ. Cửa ải hôm nay…
Huynh không phải muốn ta bỏ đi một mình chứ? Ta đã nói rồi sẽ không rời xa huynh đâu. Cho dù sống hay chết huynh đi đâu thì ta liền đi đấy. Giết. Giết. Không hối hận? Ta từng nói ta không rời đi thì huynh không được bỏ ta lại.
Cho nên ta đương nhiên không thể rời bỏ huynh. Được, muội không rời đi thì ta không bỏ muội lại. Thẩm Yến đây đều nằm trong kế hoạch của huynh sao? Đúng thế, Công chúa gấp gáp bày tỏ tâm ý Thẩm mỗ ta nếu như lúc nãy nói nhiều thêm vài câu
Thì không phải là làm hỏng phong cảnh hay sao? Rút lui. Công chúa ơn cứu mạng của người hôm nay coi như đã báo đáp rồi. Thẩm mỗ đã ghi nhớ. Ngươi bảo trọng đó. Cáo từ. Công chúa, chúng ta cũng nên quay về thôi. Thẩm đại nhân từ lúc nào
Mà huynh tìm lại được số ngân lượng đó thế? Ta ngày nào cũng bên huynh sao ta không biết? Tất cả những thứ này đều do Tiểu Cẩm của muội sắp xếp. Ta đến Giang Châu tìm muội thì cô ấy liền đưa cho ta
Bản đồ ngôi nhà nơi cất giấu số ngân lượng đó. Trên đường đi hòa thân này khi muội tìm mọi cách trì hoãn ta liền lệnh cho huynh đệ đem số ngân lượng đó đi. Đúng rồi, Từ nữ quan còn nói đây là món quà mừng tặng cho đại hôn của muội.
Đại hôn? Huynh còn chưa xin thánh chỉ thì làm gì có đại hôn? Thần muội An Hòa. Thần, Thẩm Yến. – Bái kiến Thái tử. – Bái kiến Thái tử. Nhanh đứng lên đi. Tạ Thái tử. Hai người bình an vô sự trái tim ta cũng coi như an tâm rồi.
Tuyên chỉ đi. Công chúa An Hòa Lưu Linh, Kim Lăng Vệ Bắc Điển Chính ty Chỉ Huy Sứ Thẩm Yến tiếp chỉ. Phụng thiên thừa vận Hoàng đế chiếu viết đám người Di Cổ lòng lang dạ sói, coi thường ý muốn an bình hòa hợp của Đại Ngụy,
Lòng dạ này đáng bị trừng phạt. May Công chúa An Hòa giữ gìn trinh tiết không sợ hãi khi lâm trận mới không làm nhục thiên uy Đại Ngụy ta. Ngoài ra Kim Lân Vệ Chỉ Huy Sứ Thẩm Yến, trung thành gan dạ lấy lại được số ngân lượng bị cướp
Trong tay kẻ địch. Hộ tống Công chúa bình an trở về công trạng không thể không kể đến. Liệt nữ trung thần trời đất tạo nên để trở thành vẻ đẹp giai nhân. Đặc biệt gả Công chúa An Hòa cho Chỉ Huy Sứ Thẩm Yến làm vợ.
Hy vọng hai người tôn trọng lẫn nhau trở thành giai thoại thiên cổ. Khâm thử. – Tạ Hoàng thượng. – Tạ Hoàng thượng. – Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. – Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Công chúa Thẩm đại nhân tiếp chỉ đi.
Ý chỉ ban hôn này sao lại đến nhanh như thế chứ? Phụ hoàng từng nói chuyến hòa thân này đường muội đã chịu không ít cực khổ cho nên đạo thánh chỉ ban hôn này không biết đường muội có vừa lòng hay không? Tôn trọng lẫn nhau trở thành giai thoại thiên cổ,
Thần muội rất vừa lòng. Đúng là như nằm mơ vậy. Nha đầu muội trước giờ không biết bớt bớt lại. Việc hôn lễ Lễ bộ và Khâm Thiên Giám sẽ lo liệu. Phụ hoàng từng căn dặn phải dùng lễ nghi cao nhất để Công chúa xuất giá
Phải khiến muội nở mày nở mặt gả cho Thẩm Yến. Thứ nhất cũng là nhằm dựa vào hỷ khí an ủi lòng dân Đại Ngụy ta. Thứ hai đây cũng là chút lòng riêng của ta và phụ hoàng muốn chúc phúc hai người, người có tình cuối cùng cũng trở thành một đôi.
– Tạ thánh ân của Thánh thượng. – Tạ thánh ân của Thánh thượng. – Tạ thánh ân của Điện hạ – Tạ thánh ân của Điện hạ. Được rồi đường muội à muội cứ ở trong cung chuẩn bị xuất giá đi. Việc chuẩn bị cho hôn lễ và việc của Lễ bộ,
Từ nữ quan sẽ đích thân giải quyết giúp muội. Muội lui xuống trước đi. Thần muội cáo lui. Thẩm Yến chiến sự ở phía Nam sắp xảy ra chuyến đi lần này của ngươi và Thác Bạt Liệt những thứ nhìn thấy nghe thấy cực kỳ quan trọng ngươi phải kể lại
Một cách chi tiết cho ta và chúng khanh cùng biết. Rõ. Tiểu Cẩm. A Linh. A Linh. Tiểu Cẩm, sao tỷ lại gầy thế? Công chúa, cô nương chúng thuộc hạ biết được Công chúa bình an vô sự vui mừng đến mức rơi nước mắt. Khóc một lúc
Lại lo sợ chúng thuộc hạ lừa dối, chưa nhìn thấy Công chúa bình an thì cô nương thuộc hạ không có yên lòng. Công chúa xem như thế sao không gầy được cơ chứ. Ta rất khỏe. Ta không chỉ không bị thương hơn nữa trong lòng cũng rất vui. Tỷ xem
Có phải ta trở nên đẹp hơn? Đẹp đến nỗi khiến tỷ đố kỵ? Đúng thế. Không chỉ mình ta đố kỵ. Muội có biết Thánh thượng vì bù đắp muội không chỉ muốn muội từ trong cung xuất giá mà còn ban cho muội một tòa An Hòa Điện nữa. An Hòa Điện?
Dùng phong hiệu của muội để đặt tên là sự ưu ái đặc biệt của ngài dành cho muội. Công chúa khác hâm mộ vô cùng. Họ hận rằng từ đầu người gả đi Di Cổ không phải là bọn họ đó. Là vì ta có Thẩm Yến. Nếu bọn họ đi hòa thân
Thì không có sự hộ tống của Thẩm đại nhân. Đúng đó. Công chúa điện hạ, chúng ta đi xem An Hòa Điện của muội đi. Đi thôi. Đi. Tiểu Cẩm, An Hòa Điện ở đâu thế? Ở bên đó. Tỷ có biết rằng trên đường đi hòa thân lần này
Đã xảy ra rất nhiều rất nhiều rất nhiều việc. Lát nữa ta sẽ kể chi tiết cho tỷ. Đi. [An Hòa điện] Tiểu Cẩm. chẳng qua chỉ là một chỗ ở tạm thời. Bày trí ở đây cũng quá cầu kỳ rồi. Thánh thượng chỉ đích danh thưởng An Hòa Điện,
Người trong cung này rất biết ý tứ làm gì có ai dám không để tâm. Tiểu Cẩm ta phải ở đây đợi bao lâu? Hôn sự đã định rồi muội còn nóng lòng như thế à? Yên tâm đi hôn sự này Thẩm phu nhân tự mình xin đó. Thánh thượng cũng có ý
Mượn vụ hôn sự này làm yên lòng dân, Lễ bộ đương nhiên không dám chậm trễ. Cũng chỉ là khoảng nửa năm cũng không quá lâu. Nửa năm, lâu như vậy à? Nửa năm mà muội còn chê à? Muội có biết một câu chế độ lễ nghi cao nhất mà Thánh thượng nói
Lễ bộ phải chuẩn bị biết bao nhiêu thứ hay không? Tiểu Cẩm, ta chỉ cần Thẩm Yến, những thứ khác ta đều không cần. Muội đó, đúng thật là một đứa trẻ. Muội phải biết rằng muội và Thẩm đại nhân là do Thánh thượng ban hôn. Trong lục lễ
Nạp thái, Vấn minh, Nạp cát đều chỉ là trình tự phải làm theo. Sau đó còn có Nạp trưng, Thỉnh kỳ. Cuối cùng mới là Thân nghênh cơ. Đến ngày muội thành thân mới thật sự là nghi thức phức tạp. Không có Tiểu Cẩm của chúng ta
Thì ta cũng không biết nên làm sao. Yên tâm đi. A Linh đi đường vất vả rồi chi bằng nghỉ ngơi một lát. Ta không muốn nghỉ ngơi, tỷ ở bên cạnh ta có được hay không? Sao thế? Khó khăn lắm muội mới được gả cho Thẩm đại nhân ngày nhớ đêm mong
Sao lại tâm sự trùng trùng thế này? Tiểu Cẩm ta bây giờ quá hạnh phúc. Hạnh phúc đến nỗi cảm thấy sợ hãi. Sao thế? Muội sợ mình đang nằm mơ thời khắc tỉnh mộng muội lại trở thành Thái Tử phi của Di Cổ cô độc một mình. Được rồi A Linh
Muội không cần sợ hãi. Nhưng… Ta cũng không thể ở đây lâu được. Muội còn có Thẩm đại nhân. Muội sẽ cùng Thẩm đại nhân hạnh phúc sống bên nhau, sau đó sinh ra một đàn con làm một đôi tình nhân sống một cuộc sống hạnh phúc. Tiểu Cẩm
Tỷ nói không thể bên cạnh ta lâu nữa là có ý gì? A Linh, Từ gia đã được giải oan ta cũng nên đi rồi. Sau khi đại hôn của muội kết thúc thì ta sẽ đi về phía Nam rời khỏi Nghiệp Kinh đầy thị phi này. Lần đưa dâu lần này
Thần đã quan sát kỹ đội quân người ngựa đến đón tiếp của Di Cổ mặc dù những binh lính đó đều là những binh lính mới chưa có kinh nghiệm nhưng lại rất cường tráng lề lối có trật tự, có thể luyện những lính mới đến mức như thế
Tuyệt đối không phải thành công một sớm một chiều. Tướng tùy tùng Mục Côn của Di Cổ trên đường hòa thân nhiều lần đối với Đại Ngụy ta cùng với công chúa An Hòa có những lời nói bất kính. Khi nói chuyện hắn có thái độ khinh thường bất bình. Thần cho rằng
Trên làm dưới theo. Ý của Mục Côn thể hiện ra chính là ý của Di Cổ. Lời này nói không sai. Vụ án ở Giang Châu này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Chiến sự giữa Đại Ngụy ta và Di Cổ chỉ khác nhau ở chỗ
Sớm một chút hay muộn một chút mà thôi. Điện hạ anh minh. Chỉ Huy Sứ nếu như đã điều tra rõ Di Cổ sớm có lòng muốn khai chiến. Việc Đại Ngụy ta ứng chiến chắc chắn không thể làm việc qua loa, cần phải sớm an bài củng cố biên phòng mới đúng.
Thần tán thành. Nếu chúng khanh đã nói thế thì ta sẽ đến hành cung bẩm báo cho phụ hoàng việc này. Nhưng mà việc chiến sự hai bên lại khiến cho bách tích chịu đau khổ của chiến loạn rồi. Điện hạ nhân từ đó là phúc của bách tính Đại Ngụy chúng ta.
Điện hạ thánh minh. Tiểu Cẩm ta biết việc của cha mẹ tỷ đã đè nén trong lòng tỷ rất lâu rồi. Bây giờ sự việc đã kết thúc tỷ muốn bắt đầu lại từ đầu nhưng quãng đời còn lại rất dài tỷ nhất định phải đi đến nơi xa xôi sao?
Được rồi A Linh những cái này không phải thứ ta mong muốn. Thứ ta mong muốn chỉ là một mái nhà tranh, cơm canh đạm bạc yên ổn sống qua ngày. Căn nhà tranh và cơm canh đạm bạc của tỷ ngoài Tiểu Cẩm của ta ra còn có người khác hay không?
Không nói cho muội. Tiểu Cẩm ta không nỡ để tỷ đi. Ta vừa nghe thấy tỷ muốn đi trong lòng ta liền thấy trống rỗng. Ta biết rằng tỷ ở trong này sống không vui vẻ. Nếu như rời khỏi đây tỷ có thể sống vui vẻ vậy thì tỷ đi đi,
Đi xa vào. Sau đó sống những ngày tháng vui vẻ. Nhưng cho dù thế nào tỷ cũng phải nhớ viết thư cho ta có được hay không? Nói cho ta biết tỷ đang ở đâu, sống có tốt hay không. Nếu như tỷ gặp phải khó khăn gì thì cũng không được giấu ta,
Để ta giúp tỷ có được hay không? Được. Lời của A Linh ta đều nhớ rồi. A Linh không muốn nghỉ một lát thì không bằng chúng ta ra khỏi cung đi dạo đi thăm lão Hầu gia thương muội nhất thành Nghiệp Kinh này. Ta cũng có rất nhiều lời
Muốn nói với ông ngoại. Vậy muội sắp xếp một lát đi, ta đi trước. Thẩm Yến. Nghe Từ nữ quan nói muội muốn đi phủ Định Bắc hầu thăm lão Hầu gia. Sao thế? Sao lại ưu sầu thế kia? Ta cảm thấy mặc dù cữu cữu ta thường ngày hoang đường
Nhưng ông ấy là người không có chủ ý. Nếu không phải Quảng Bình vương ở phía sau xúi giục thì ông ấy cũng sẽ không làm ra việc độc ác là hạ độc ông ngoại. Cho nên ta… Nha đầu ngốc. Định Bắc hầu vẫn là người sáng suốt đại nghĩa sao có thể
Đem việc xấu của Thiếu quận hầu và Quảng Bình vương đổ lên đầu muội được. Theo ta thấy muội bình an trở về Nghiệp Kinh nếu không nhanh đi thăm ông ấy thì ông ấy mới trách tội muội. Vậy huynh đi cùng ta đi. Được thôi. Nhưng mà…
Ta phải đi làm một việc, đợi làm xong việc đó ta sẽ đến phủ Định Bắc hầu, ta sẽ cùng với nàng thỉnh an lão Hầu gia. Bắc Điển Chính ty Thẩm Yến đến gặp Lục công. Ta còn tưởng là ai hóa ra là Chỉ Huy Sứ trở về rồi.
Lần này ôm được mỹ nhân quay về lão phu chúc mừng đại nhân. Lục công khách sáo rồi. Nay Thẩm Yến đến đây là có một việc muốn thỉnh giáo Lục công. Vụ án ở Giang Châu lão phu biết gì đều đã nói cả rồi. Chỉ Huy Sứ đại nhân
Còn có gì muốn hỏi? Chuyện này và vụ án ở Giang Châu có liên quan, cũng không liên quan đến vụ án ở Giang Châu. Cái chết của tiên Quảng Bình vương phi Trương Vân có phải do Lục phủ các người làm không? Đại nhân muốn hỏi
Sợ là không chỉ mỗi vấn đề này. Chỉ Huy Sứ đại nhân nhanh nhạy hơn người, lão phu ở đây cũng có ba vấn đề có thể để cho đại nhân từ từ giải đáp. Mời nói. Vấn đề thứ nhất, ngân lượng Vân Dịch trộm được số lượng rất lớn
Thế mà có thể thần không biết quỷ không hay đem ra khỏi cổng thành Giang Châu trong đó số lượng vận chuyển đến Di Cổ chẳng qua chỉ có một nửa. Ngoài ra bốn phần năm còn lại ta ra tiền để Quảng Bình Vương giúp lão phu đi cửa sau.
Quảng Bình Vương là hoàng thân của Đại Ngụy quyền cao chức trọng hắn ta nuốt trọn bốn phần ngân lượng này là muốn dùng vào việc gì chứ? Vấn đề thứ hai là gì? Trương Vân, tiên Quảng Bình vương phi quả thật là do Lục Thiên con gái ta
Chính tay đẩy xuống hồ mà chết đuối. Sự việc đã nhiều năm Chỉ Huy Sứ chỉ dựa vào một nửa chưa được chứng minh liền có thể thấy được điều uẩn khúc bên trong. Quảng Bình Vương thân là gia chủ ngược lại không nói một lời qua loa định án
Kết luận Trương Vân là do trượt chân mới ngã xuống nước đây là tại sao? Vấn đề thứ ba khi tiên Vương tại vị Quảng Bình Vương chiến công rực rỡ. Phải biết rằng Đại Ngụy ta là dùng võ dựng nước nhưng khi tiên Vương lâm chung
Lại tước đoạt binh quyền của hắn ta truyền lại cho Thánh thượng hiện giờ. Chỉ Huy Sứ đại nhân cho rằng Quảng Bình Vương khi đó đã nghĩ gì? Thẩm đại nhân là cánh tay đắc lực hiện giờ của Thánh thượng, giờ lại sắp tổ chức hôn lễ sắp trở thành
Con rể của Quảng Bình Vương. Có thể nói là tiền đồ vô lượng. Lão phu đã sắp chết đến nơi những lời từ tận đáy lòng hôm nay ta tặng cho ngài coi như câu chúc mừng tân hôn. Thẩm Yến ba vấn đề này nghe vào tai ghi tạc trong lòng
Không cách nào gột tẩy được. Thẩm Yến ngài bị cuốn vào việc này chắc chắn không được chết yên thân. Đường Hoàng tuyền lão phu đợi ngài. [Phủ Định Bắc Hầu] Cha à, chúng ta đều đã ở đây đợi hơn một canh giờ rồi. Cũng không thấy có người trong cung
Đến thông báo một tiếng. Theo con thấy A Linh này chắc là hôm nay không đến đâu, hay là cha vào trong phủ nghỉ ngơi đi. Ngươi nói bậy, A Linh nếu như đã về Nghiệp Kinh thì sau khi gặp Đông cung chắc chắn sẽ về phủ thăm ta.
Nó nào có vô tâm giống như các người. Được rồi, được rồi, cha bớt giận, bớt giận. Cha à phu quân nói như thế cũng chẳng qua vì lo cho sức khỏe của cha thôi. Lo cho ta à? Nếu các người lo lắng thêm cho ta thì cái mạng già này của ta
Không đợi được đến lúc A Linh trở về đã lên Tây Thiên rồi. Hầu gia. A Linh. Ông ngoại. A Linh. – Ông ngoại. – A Linh con về rồi à. Dạo gần đây ông thế nào rồi, sức khỏe có tốt không? Không sao rồi, ông ngoại thấy con trở về
Bệnh gì cũng khỏi cả. Ở đây gió lớn chúng ta vào trong nói chuyện đi. Được, vào trong phủ, vào trong phủ. Đi. – A Linh của ta trưởng thành rồi. – Các ngươi nhanh nhẹn lên. sắp gả cho người khác rồi. Ông ngoại muốn lấy tiền riêng của mình
Cho thêm con làm của hồi môn. Ông ngoại. Một mặt dây chuyền khảm vàng, một bàn trang điểm gỗ tử đằng, một cái giường La hán gỗ tử đằng, hai cái ghế hoa hồng gỗ hoàng hoa ly, sáu đôi vòng tay song long bằng vàng,
Tám chiếc nhẫn vàng với họa tiết con cò và hoa sen. Đủ rồi, đủ rồi. Ông ngoại à, nhiều thứ như thế con dùng làm sao hết được? Dùng không hết thì làm sao chứ? Tất cả đều là của ta cho con. Những thứ này vốn dĩ là ông ngoại
Để dành cho con mà. Ông ngoại, sức khỏe ông không sao chứ? Có cần A Linh đưa ông về phòng nghỉ một lát không? Không sao đâu, ông ngoại không có việc gì đâu. Sức khỏe của ông ngoại càng ngày càng kém rồi. Đợi đến lúc đèn cạn dầu
Thì sẽ có thời gian nghỉ ngơi. Ông ngoại. A Linh à, đứa trẻ ngoan ông ngoại già rồi việc cưỡi hạc đi Tây Thiên chỉ là việc sớm muộn mà thôi. Nếu như ông ngoại không còn nữa tên Quảng Bình vương và người cữu cữu không có tài cán gì của con
Chắc chắn sẽ bắt nạt con. Cho nên bây giờ tranh thủ ta vẫn có thể làm chủ ta đem những thứ này đều để lại cho con hết. Như vây thì trong lòng ông ngoại cũng có được một chút an ủi. Ông ngoại phúc lớn nhất định có thể sống thọ trăm tuổi.
Huynh là người chết à nếu còn không lên tiếng không chừng cha sẽ đem tất cả tài sản của phủ Định Bắc hầu giao cho A Linh. Cha bằng lòng cho thì ta làm gì có cách gì. Đừng động, ngứa. Những thứ này ta muốn cho ai thì cho.
Ta xem ai dám nói một chữ không. Dạ, dạ, dạ, thưa cha. Cha nói rất đúng, nói rất đúng. Hầu gia, Chỉ Huy Sứ Thẩm đại nhân đến. Ngài ấy đang đợi ở ngoài cửa. Được, đến đúng lúc lắm nhanh mời vào trong. [Minh nguyệt nhập hoài]
Thẩm Yến bái kiến Định Bắc hầu. Sắp trở thành người một nhà rồi Thẩm công tử không cần đa lễ. Mời ngồi, mời ngồi. Dạ. Bệnh tình của Hầu gia hình như khôi phục có hơi chậm. Những ngày gần đây ông có uống thuốc đúng giờ không? Có, có, có.
Tất cả đều dựa theo cách Thẩm đại nhân căn dặn để dùng thuốc, không dám có một chút sơ suất. Không trách bọn chúng được. Mặc dù đã uống thuốc nhưng tâm bệnh khó chữa. Cũng may là Thẩm đại nhân là người nói lời giữ lấy lời. A Linh về đây.
Tâm bệnh của ta đã khỏi hơn nửa rồi. Ông ngoại ông vừa nói nhìn thấy con thì bệnh gì cũng khỏi cả sao giờ lại nói là khỏi hơn nửa là sao ạ? Khi con bị Hoàng thượng cho đi hòa thân thì tim của ông ngoại cứ treo lơ lửng.
Mặc dù hiện giờ con đã bình yên trở lại Nghiệp Kinh cũng được thánh chỉ ban hôn nhưng mà trong lòng ông ngoại vẫn còn sợ hãi. Ông sợ trước hôn lễ có khi nào lại xảy ra biến cố gì nữa hay không. Ngày đại hôn Lễ bộ đã định ngày chưa?
Phía Lễ bộ đã đang sắp xếp bước đầu rồi. Thời gian đại hôn quyết định tổ chức vào nửa năm sau. Nửa năm? Ông ngoại, ông đừng có nóng lòng. Nếu như con thành thân có thể chữa khỏi tâm bệnh của ông vậy thì ngay mai
Con có thể cùng Thẩm đại nhân bái đường. Đứa ngốc này, hiện giờ con là Công chúa. Những lễ nghi đại hôn cực kỳ phức tạp. Nửa năm đã là rất nhanh rồi. Cha. Ông ngoại. Cha xem Thẩm đại nhân và A Linh cha đều đã gặp mặt rồi,
Hay là chúng ta vào trong uống thuốc đi. Hầu gia dùng thuốc vậy con liền đưa A Linh về trước vậy. Đi đi. Ông ngoại nghỉ ngơi cho tốt. Được rồi. A Linh, đi thôi. Cha. Lấy nước trước. Nhanh lên, lấy thuốc đi.