Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 12| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề Tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 12] Thế nào? Ba lại đi với chú Dương ạ. Đương nhiên rồi. Tham gia triển lãm bán hàng hôm nay đều là các ông chủ của khách sạn cao cấp là bạn của ông Dương.

    Ba nhất định phải dựa vào chính mình. Dựa vào mấy đứa nhỏ này thì không dựa nổi. Hơn nữa những sản phẩm cao cấp Họ vác qua, vác lại tóm lại là không phải mùi vị đó. Phong cách này, con hiểu chứ. Ba.

    Hôm nay hai người nhất định là người đẹp trai nhất. Ba đi nhé. Cho anh đấy. Tôi đã nói rồi, Bàn làm việc không được để nước lên. Tôi có đặt trên bàn làm việc của anh đâu. Vẫn đang ở trên tay mà Cầm lấy. Sao, tìm tôi để hẹn hò à.

    Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi. Không phải cô gái nào cũng muốn hẹn hò với anh. Thế cô tìm tôi làm gì? Không thấy tôi đang bận à. Tôi viết xong hợp đồng rồi, anh xem đi. Tôi cũng ký tên rồi. Khung giá để cho anh đấy.

    Anh muốn viết bao nhiêu thì viết. Sao tôi phải ký tên chứ. Không phải anh nói, anh không thích mấy đứa nhỏ à? Thế thì trả chúng cho tôi. Được không? Đồ chơi của tôi, dù có vứt đi tôi cũng chẳng muốn cho người khác. Dương Tư Nhuệ

    Anh chỉ cần ký tên thôi trong hai mươi tư giờ, lúc nào tôi cũng đợi lệnh. Anh muốn chụp ảnh thì chụp ảnh, muốn diễn kịch thì diễn kịch. Anh muốn tôi ở trước mặt ba anh hay ba tôi, nói cái gì thì tôi nói cái đó. Được không?

    Mặt dày thế cơ à. Mặt dày thế đấy. – Nào ký không? – Không ký. Có chết cũng không ký. Tôi có thả họ, cho không tiền tôi cũng không nhường người khác đâu. Không ký thì thôi. Ba [Ông Mã à] [Ông kéo tôi đến đây cũng vô dụng] Ba

    [Tôi uống xong rồi xuất huyết dạ dày] Ông phải đưa tôi đi viện Không đáng chút nào, đúng không? Ông Đinh. [Ông Đinh] – Alo – [Tôi với ông là bạn cũ] [Khó mà tụ họp được với nhau] [Ông vội đi vậy, chẳng nể mặt tôi gì cả]

    Dương Tư Nhuệ. Giúp tôi một chuyện. Gọi điện cho ba anh đi, Xem có phải ba tôi ở chỗ ba anh không? [Ông Đinh] Anh em mình cũng nói cả rồi. Cùng làm ăn với nhau đến châu Âu mở Homestay. Bất động sản còn mãi ông đang đầu tư lại bỏ dở.

    Làm ăn thế này không ổn. [Con đưa điện thoại cho Đinh Đinh đi] [Ba nói với con bé] [Cháu không cần lo đâu] [Bố cháu gửi tin nhắn gì cho cháu rồi] Nói là có ông Mã. [Ông Mã] [Chú nhớ hình như bố cháu] [có bạn họ Mã ở Sùng Minh]

    [Cụ thể là ở đâu chú cũng không rõ] Cháu cảm ơn chú ạ. Tôi đi với cô. Không cần, tự tôi lo được. Không được. [Nói thật] [Tên tiệm này đặt hay quá] [Thất Giản Đường] [Gần núi thì ăn đồ miền núi, gần biển thì ăn đồ biển] [Đúng không]

    Thất Giản là chữ “giản” nào? Gần núi thì ăn đồ miền núi, gần biển thì ăn đồ biển. Có phải chữ “giản” có ba chấm thủy không? Alo ba. Ở đảo Sùng Minh có quán nào tên Thất Giản Đường không ạ? “giản” trong sơn giản. Quán đó bán đồ biển ạ.

    [Cái này dễ, đợi ba chút] [Chăm sóc tốt cho Đinh Đinh nhé] Ba yên tâm đi, con biết rồi. [Ông Đinh] [Ông phải biết rõ] [Hôm nay] [Ông không ký tên, đóng dấu ở đây] [thì tôi không để ông đi đâu] [Cầu Lư Phố] Ba. Đinh Đinh.

    Đi ăn mà cũng không nói với con. Ba. Ông Đinh Chuyện này không phải làm phức tạp quá, Ông ký cái là xong rồi. Gọi cả con gái vào, ông không biết điều gì cả. Chú Mã phải không ạ? Cảm ơn chú mời ba cháu ăn cơm. Còn chuẩn bị nhiều rượu vậy.

    Tiếc là tửu lượng của ba cháu kém quá. Chắc là sẽ làm mất hứng chú. Đinh Đinh, con đừng nói bừa. Cháu đây xin kính chú Mã một ly. Con… Chuyện này đến đây thôi. Ba, mình về thôi. Được, đi. Thả tôi ra. Thả tôi ra. Đinh Đinh Thả tôi ra.

    Ở đây có một cái điện thoại, Vẫn đang gọi đi. – Ông đúng là không biết điều. – Lão già chết tiệt. Ba. Bỏ tôi ra. Dừng lại. Dừng lại. Bỏ điện thoại xuống cho tôi. Cảnh sát sắt đến rồi. Không được cử động, qùy xuống. Làm gì vậy? Đồng chí cảnh sát.

    Làm gì vậy? – Không có gì. – Anh đến đúng lúc lắm. Đồng chí cảnh sát. – Chào anh, chào anh. – Có chuyện gì? Chúng tôi là bạn cũ, gặp nhau nói chuyện vui thôi. Hiểu nhầm ấy mà. Hiểu nhầm mà thế này à? Nhỡ tay thôi. Vớ vẩn.

    Tôi quay lại cả rồi. Đồng chí cảnh sát, anh xem. Dẫn đi hết cho tôi. Dẫn đi hết. Sếp. Tôi ra ngoài chút, lát nữa quay lại ngay. Tám giờ chúng ta sửa bên này nhé. Đợi đã. Tám giờ à, tám giờ tối à? Đúng vậy, sao thế? Nhắc nhở nhẹ này,

    Thời gian làm việc của chúng tôi từ mười giờ sáng đến sáu giờ tối. Cho nên đột nhiên anh bảo tăng ca. – Vậy nhân viên chúng tôi… – Cô bận à? Đúng thế, tôi có việc rồi. Anh có việc bận chẳng lẽ tôi không được bận à.

    Được rồi, giờ chưa sáu giờ. Đi đi, vẫn còn hai tiếng. Anh nói chuyện có lý chút được không? Ngày kia là tổ chức họp báo rồi Đây chính đạo ký. Cô bị cảm à? Tiểu Tả, tìm người thay cô ấy đi. Không cần, tôi bị dị ứng. Dị ứng?

    Không phải bệnh lây đâu. Đừng có lây cho người khác, làm ảnh hường đến tiến độ. Anh yên tâm đi. Cho dù lây cho tất cả, cũng không lây cho anh đâu. Kiểu người không ai hại được như anh… [Tám giờ] Không sao chứ? Tôi không chịu được nữa rồi.

    Cô giúp tôi thu dọn đống đồ này nhé. Tôi đi trước đây. Tư Nhuệ Hôm nay phải cảm ơn cháu rất nhiều. Chú đã gửi tin nhắn cho chị Hoa rồi. Ăn hết những món sở trường của chị ấy. – Cảm ơn chú Đinh. – Ba. Hai người về nhà ăn đi.

    Con không ăn đâu. Con không ăn cùng à? Con hẹn hội chị em rồi. Hôm nay cảm ơn anh nhé Để ba tôi ăn với anh. Tôi đi trước đây. Được, được. Hai chúng ta đi ăn. Ăn hết đồ ngon luôn. Nào, nào. Chú nói cháu nghe,

    Chị Hoa làm món gà ngon lắm. Tiểu Tả, tôi gọi gà với khoai tây rồi. Lát nữa ăn chung nhé. Tăng ca nên phải gọi mấy món kalo cao chút. Xin lỗi cô Tôn. Tối nay tôi phải đi xem mắt. – Nhưng tôi có thể đổi giờ. – Không cần đâu.

    Xem mắt quan trọng mà, đi đi. Chúc cô sớm tìm được hạnh phúc. Đi đi. Cảm ơn cô Tôn. Không có gì. Vậy tôi đi nhé. Tạm biệt. Alo [Alo Nghệ Hà, tan làm chưa?] [Chúng ta đi ăn đi] Chưa, em phải tăng ca. Nhưng mà em gọi đồ ăn ngoài rồi.

    Bỏ đi, anh không thích ăn mấy đồ đó. Hay là gần đây có quán ăn Nhật, chúng ta gặp nhau ở đó đi. Nghĩ đến tối nay phải tăng ca là phải thưởng cho bản thân cái gì đó. Không thành vấn đề. Vậy anh qua tìm em nhé.

    Em xuống lầu thì mình cùng đi. Tạm biệt. Alo Vừa nãy mình gọi gà với khoai tây. Bên bạn làm rồi à? Vậy hủy giúp mình nhé. Xin lỗi nhé. Cũng được. Ông thử đi. Cô gái Cô sao vậy? Tôi đánh rơi món đồ quan trọng ở đây.

    Tôi đến tìm xem có không. Nếu rơi đồ ở chỗ tôi thì chắc sẽ tìm được. Họ mà tìm thấy sẽ thông báo cho cô luôn. – Được không? – Được, cảm ơn ông. – Không sao. – Yên tâm đi. Chỗ chủ tịch Chu không mất được đâu. Được.

    Vậy tôi không phiền nữa. Tôi đi đây. Vậy cô đi nhé. Tạm biệt, cảm ơn ông. Anh nói rồi mà, em mặc chiếc váy này đẹp lắm. Đẹp thì đẹp, nhưng mà bình thường đi làm không tiện. Anh thấy đẹp lắm Ăn gì vậy? Ông chủ Trần. Thử xem sao.

    Anh ta là ông chủ Trần à. Gọi món đi. Phục vụ. – Xin chào – Cơm cá cắt hạt lựu. Thêm hai phần sushi cầu gai. Ở đây. Đây là nơi em lớn lên. Bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi. Ba, mẹ. Con sẽ kết hôn với Lục Hạo.

    Nếu hôm nay hai đứa đến để mong ta chúc phúc. Thế thì bây giờ ta có thể nói cho hai đứa biết. Chuyện này là không thể. Cậu là người đã có vợ đối với con gái tôi, vậy tôi không thể chịu nổi.

    Cậu làm con gái tôi thay đổi thành một người khác. Tôi đau lòng lắm. Mẹ, mẹ nói gì vậy. Con tưởng chuyện hai đứa mấy năm nay mẹ không biết à? Cô ơi, chuyện không như cô nghĩ đâu ạ. Con rất yêu Nhậm Nhiễm.

    Thân phận và địa vị của cậu Lục bây giờ hơn nữa nếu như thế này cậu không thấy buồn cười à? Cậu Lục, trước đây là cấp trên của Nhậm Nhiễm à? Vâng ạ. Trước khi con đi khỏi DMA Nhiệm Nhiễm là thành viên trong đội con. Lúc đó,

    Chắc chắn cậu Lục có vợ rồi. Anh ấy ly hôn rồi. – Lúc đó chưa ly hôn. – Ly hôn lâu rồi ạ. Nhiệm Nhiễm đi làm ở Thượng Hải cũng do cậu Lục chăm sóc. Xe của Nhậm Nhiễm ở Thượng Hải cũng do cậu Lục tặng. Nhà Nhậm Nhiễm vừa mua

    – cũng do cậu Lục. – Cô ơi Cô ơi Cô. Cô hiểu nhầm con gái cô rồi. Cô ấy không phải người như vậy. Nó là người như thế nào không cần để cậu nói cho tôi biết đâu. Đối với tình cảm hai người, nếu nó không thẹn với lòng

    Thì nó không cần phải lừa ba mẹ mình rồi. Mẹ, sao mẹ lại nói vậy? Con không nói, vì con sợ ba mẹ lo lắng. Con không muốn thấy phản ứng như thế này của ba mẹ. Cho nên con không nói thật, nhưng cũng may không nói cho mẹ.

    Con nhìn nhầm mẹ rồi. Cô ơi, mọi thứ ở Thượng Hải của Nhậm Nhiễm đều nhờ sự cố gắng của cô ấy. Về mặt vật chất, con chưa từng giúp cô ấy. Con với vợ cũ đã hết tình cảm từ lâu rồi. Cũng không phải vì Nhậm Nhiễm khiến con ly hôn.

    Thế à? Thôi uống trà đi. Không còn sớm nữa rồi. Mai anh còn phải họp. Nhậm Nhiễm Anh không cần giải thích với mẹ em nữa. Bà ấy không nghe đâu. Cô ơi Con với vợ cũ ly hôn xong rồi Nhậm Nhiễm mới ở bên con. Đương nhiên

    Thời gian con yêu cô ấy sẽ lâu hơn. Nhưng chúng con sẽ có trách nhiệm với cuộc đời mình. Chúng con đã rất nỗ lực để khắc phục khó khăn. Con và Nhậm Nhiễm không làm tổn thương bất kỳ ai. Không làm tổn thương bất kỳ ai. Hai đứa ích kỷ quá đấy.

    Cậu Lục phải đi rồi vậy tiễn cậu nhé. – Thật ngại quá. – Không đâu ạ. Con xin lỗi, làm phiền bác rồi. Uống trà rồi đi. Thôi để hôm khác ạ. Thật ngại quá, con đi đây. Em có cần đi chào hỏi chút không? Không cần.

    Em nhìn sếp Trần cả ngày rồi, khó khăn lắm mới cùng anh ăn bữa cơm. Thế mà ăn cơm cũng gặp anh ta. Ảnh hưởng khẩu vị của em. Không đi, không đi. Ăn đi. Anh nói xem, đàn ông các anh

    Có tùy ý tặng túi hàng hiệu với hoa cho phụ nữ không? Nếu đúng ra thì không đâu. Anh nghĩ đi, túi hàng hiệu đắt vậy. Không phải bạn gái thì ai nỡ mua? Hoa Hoa hồng rõ đẹp. Mập mờ thế. Không phải người yêu thì ai tặng?

    Nhưng nếu nói không phải người yêu, thì sao lại tặng quà liên tục thế. Anh nhìn em làm gì? Anh thấy em phân tích vô lý đúng không? Câu hỏi khó của em, anh từ chối trả lời. Câu hỏi khó gì? Em là kiểu người đó à. Em còn chưa hỏi,

    Em với mẹ anh rơi xuống nước thì anh cứu ai? Em hỏi câu này anh còn dễ trả lời đấy. Đáp án rất rõ ràng. Anh không cứu ai cả. Máu lạnh thế. Vì em với mẹ anh đều biết bơi Mà anh không biết. Yêu anh lâu vậy rồi,

    Mà em lại không biết anh không biết bơi. Cả thế giới đi lặn. Anh lại không biết bơi Em cười anh à. Buồn cười thật mà. Sao anh lại không biết bơi? Em có tin, về sau ngày nào anh cũng đem bình oxi bơi theo em không? Vậy anh biến thành

    Siêu nhân à? Đúng thế. Anh chính là siêu nhân của em. Hay để anh tiễn em. Không cần đâu, em tự gọi xe. Hoa này. Em phải đi gặp khách hàng. Anh giữ giúp em, tạm biệt. Nhìn đi, còn có hoa. Anh nhiều hơn em mười mấy tuổi. Mẹ em nhìn thấy anh,

    Phản ứng như vậy cũng bình thường. Em đừng trách bà ấy. Nhưng kết hôn là chuyện của hai ta. Em nói đúng. Vậy nên chúng ta không được để mất đối phương. Hơn nữa Lúc chúng ta cưới nhận được chúc phúc của người nhà em, thì anh sẽ rất vui.

    Anh nghĩ, em cũng sẽ rất vui. Dù sao cũng đến rồi, hay là chúng ta quay lại giải thích rõ ràng. Em thấy thế nào? Vẫn chưa đem hoa đi tặng à? Cãi nhau sao? Bắt đầu thôi. Americano, lại còn là nóng. Tôi không uống cái loại giống như bùn nung này đâu.

    Bùn có vị thế nào? Uống mấy đồ uống không tốt cho sức khỏe như vậy thì cứ uống bừa đi. Nghệ Hà. Có chuyện gì vậy? Đây là ông chủ Trần à? Đẹp trai thật đấy! Cái này là khách hàng của chúng ta tặng. Hiện giờ khách hàng tâm lý lắm đó.

    Trước đấy đều là chúng ta chạy theo phục vụ, bây giờ người ta ở nước ngoài còn gửi cả quà về cho ta này. Xem này Tốt thật đó! Nhưng cũng phải xem đó là ai đã. Mời anh. Cảm ơn! Nghệ Hà, cô cũng ăn đi.

    – Cảm ơn – Tặng cô bó hoa này. Cảm ơn! Cả nhà tôi đều là… fan của anh. Bye bye! Được rồi, cô mau đi làm đi! Sao anh lại ăn socola của tôi? Người ta mời tôi ăn mà. Cái này cũng là thực phẩm rác. Đưng ăn nữa, hại não của anh,

    Ảnh hưởng hiệu quả công việc. Vậy không phải càng tốt sao? Kéo thấp IQ của tôi xuống cho giống với cô. Mời anh ăn. Kết hôn là chuyện của hai đứa. Nhiễm Nhiễm đã lớn rồi, không còn là trẻ con nữa. Nó biết chừng mực mà. Ông không cần lo!

    Cậu ta về rồi à? Anh ấy đợi ở dưới nhà. Lục Hạo không phải loại người như mẹ nghĩ đâu. Anh ấy không hề lợi dụng tình cảm của con, cũng không hề lợi dụng ai khác. Anh ấy nỗ lực khởi nghiệp từ khi ở quê đến khi lên thành phố,

    Chỉ mong đạt được thành công. Bọn con thật lòng yêu thương nhau. Nhưng kết quả thì sao? Không phải là vẫn thế sao? Không giống vậy. Anh ấy ly hôn rồi chúng con mới bắt đầu yêu nhau. Con có thể lừa dối bản thân. Nhưng mẹ nói cho con biết

    Hôm nay con thắng người phụ nữ khác, kết hôn cùng cậu ta. Nhưng ngày mai, khi con nhìn thấy cậu ta và người phụ nữ khác gần gũi với nhau con sẽ cảm thấy tủi thân. Sẽ cảm thấy không có cảm giác an toàn.

    Tương lai sau này, con sẽ luôn sống trong trạng thái lo lắng và bất an. Sớm muộn cũng sẽ có ngày không thể kiểm soát được cảm xúc và tâm lý. Hạnh phúc mà con muốn sẽ ngày càng xa cách. Có phải mẹ cảm thấy con sẽ trở thành

    Kiểu phụ nữ mà mẹ hận nhất không? Mẹ, người phụ nữ cướp ba đi không phải con, ba cũng không phải là Lục Hạo. Cô Trương, quá đáng rồi đó. Mẹ hy vọng con sẽ nhớ mãi buổi tối hôm nay vì một người đàn ông mà con dám nói những câu như vậy

    Với chính mẹ của mình. Con xin lỗi! Con nói đều là sự thật cho dù thế nào đi chăng nữa, hai người vẫn là ba mẹ của con. Sau này con vẫn sẽ chăm sóc tốt cho ba mẹ, nhưng con nhất định sẽ kết hôn với anh ấy. Con yêu anh ấy.

    Con yêu anh ấy rất nhiều năm rồi. Tình yêu của con rất vất vả. Tại sao mẹ không thể chúc phúc cho con chứ? Nếu như mẹ không làm được, con cũng không ép. Đợi đã. Số tiền này, con đã gửi về suốt mười năm qua. Ba mẹ không tiêu một đồng nào,

    Hôm nay con đem hết đi đi. Bà làm sao phải như vậy chứ? Cuộc sống của mẹ không cần con lo lắng. Con đừng tưởng gửi cho ba mẹ ít tiền thì trong lòng có thể yên tâm. Mẹ nói con nghe, không thể nào. Nhiễm Nhiễm Ba Nhiễm Nhiễm

    Người có lỗi với mẹ con là ba, con không có lỗi gì cả. Vì thế nếu như con nghĩ kĩ rồi muốn cùng Lục Hạo kết hôn, vậy thì cố gắng lên. [Tôi sẽ đổi tay cho anh] Ba sẽ cầm tay con trao cho chú rể. Ba con xin lỗi! Con biết,

    Nếu như không phải vì con, ba đã sớm rời xa cái nhà này rồi. Nhiễm Nhiễm, làm một người ba ba thật sự xin lỗi con. Bởi vì hôn nhân không hạnh phúc của ba và mẹ con khiến con phải nhiều tổn thương, ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống của con.

    Cậu Lục, Bác giao con gái bác nhờ cậu chăm sóc nó! Đặt thêm cái nữa. Làm gì nữa vậy, đã xem hai lần rồi. Hôm nay sao không tìm một biên tập chuyên nghiệp? Sao vậy, có vấn đề gì sao? Cô làm chậm quá.

    Cô có biết cô làm lãng phí bao nhiên thời gian của tôi không? Thật xin lỗi, anh Trần. Do hôm nay gần tám giờ anh mới bảo đi sửa. Biên đạo và biên tập của chúng tôi cũng đâu thể gọi cái là đến ngay được chứ? Có lẽ,

    Đây là phong cách của ông chủ lớn. Nhưng quy tắc ở đây của chúng tôi là thân là lãnh đạo nhân viên không làm được thì phải tự làm. Nếu họ có chuyện quan trọng hơn cần làm, thì chúng tôi nhất định sẽ dốc sức ủng hộ.

    Đây gọi là làm gương cho binh sĩ! Tôi thấy cô có chết cũng không chịu từ bỏ. Anh mới đến chết không chịu bỏ ý. Có xem nữa không? Cô gửi cái này đến bộ phận tài vụ. – Karen – Đi thôi. Cái này tặng cô. Xin lỗi

    Tôi không biết đã làm gì sai, khiến anh hiểu nhầm. Hiện giờ tôi thật sự không có tâm trạng hẹn hò với bất kì ai. Trong nhà còn có chuyện, công việc cũng vô cùng áp lực. Tôi thật sự không có thời gian để mà chăm sóc cho bạn trai.

    Anh cũng sẽ không cần một cô bạn gái như tôi đâu. Chúc anh sớm tìm được tình yêu đích thực. – Bye bye – Không, Karen. Không phải dùng chân dùng lực từ hông chuyển động ở vị trí này. – Ở đây sao? – Đúng. Đúng Đúng rồi Đúng rồi đó.

    Làm lại nào. Đúng rồi. Karen Anh cảm thấy lúc em tập trung giảng bài trông rất ngầu. Chẳng trách lại có nhiều người theo đuổi em như vậy. Em nói rồi, em sẽ không yêu đương với cả hội viên. Nếu như anh ta không tập trung luyện tập

    Vậy có lẽ Pure Gym không cònphù hợp với anh ta nữa. Vậy bây giờ anh trả lại thẻ. Sao chứ? Anh muốn trả lại thẻ? Anh trả thẻ như vậy anh không còn là hội viên nữa, có thể cùng em hẹn hò đúng không?

    Em đâu có nói không phải hội viên thì em sẽ hẹn hò cùng đâu. Hội viên không được, không phải hội viên cũng không được. Vậy cổ đông có được không? Em nói xem nếu như anh mua thẻ cho mười năm tới, gom dần lại chút cổ phần.

    Chúng ta cổ đông với nhau dễ dàng nói chuyện với nhau. Luyện tập đàng hoàng đi. Em cũng nên cho anh đáp án chính xác đi. Anh hỏi nó đi. Đáng ghét! Nó gật đầu rồi, đồng ý rồi. Nào, Đinh Đinh Hôm qua gặp phải chuyện không hay,

    Ăn miếng bánh ngọt đi để giải tỏa. Tớ không ăn đâu. Tớ là tiểu tiên nữ ghét ngọt, ghét lão hóa. Cậu ăn đi! Hôm trước cậu đi gặp phụ huynh thế nào rồi? Một lời khó diễn tả hết. Tớ làm mất cái dây chuyền Sam tặng rồi.

    Vì thế trời nóng như vậy vẫn phải mặc nghiêm túc. Hôm nay, vẫn phải tiếp tục đóng vai hiền lành, đảm đang. Cậu lúc nào cũng cẩu thả, đã tìm kĩ lại chưa? Tìm rồi. Lục tung cả thế giới lên cũng không tìm thấy. Tớ phải đi đây,

    Tớ với mẹ có hẹn với bác sĩ. Có kết quả nhớ báo với bọn tớ. Có chuyện gì thì nhắn tin vào nhóm nhé! Tớ cũng phải đi làm đây, không kịp mất rồi. – Cùng đi đi – Bye bye – Bye – Bye bye

    Vậy cậu cũng đi đi, bữa này tớ mời. Cậu vừa phá sản, thôi để tớ mời cho. Thế tớ đi trước đây. Cậu lau sạch miệng đi. Xem cậu kìa, thật muốn ăn đòn mà. [Vẫn còn khá trừu tượng] Đúng vậy.

    Đây chắc là tranh thủy mặc có cảnh thêu dệt, cày bừa này. Đúng vậy. Đúng rồi, đúng rồi. Màu sắc tranh cũng đẹp mắt . Bức này với bức kia na ná nhau đều là tranh thủy mặc. Đây là gì nhỉ? Em thấy mấy bức này màu sắc rất đẹp. Ừm.

    Bức này cũng đẹp này. [Sếp Trần] Cháu ra ngoài nghe điện thoại chút ạ. Alo Alo Tôi đã xem kịch bản rồi, tôi cũng đưa ra vài ý kiến gửi vào gmail cho cô. [Đây là mùa đầu tiên của chúng tôi] [Tôi nghĩ] bên cô làm một tập đặc biệt đi,

    Thay một khách mời thành hai. Tại sao? Kịch bản này của bên cô tôi thấy làm cũng được. Để dành cho lần sau dùng đi như vậy thì cũng không lãng phí. [Bởi vì đây là mùa đầu tiên] [tôi nghĩ nên làm quy mô lớn một chút.] Lớn như thế nào?

    Cái này tôi không quyết được, cần phải hỏi sếp đã. Tôi không muốn cãi vã vì một chuyện không có kết quả. Bảy giờ tối nay tôi đưa cô đi gặp một người. Lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô. Tạm thời như thế nhé. Xem xem,

    Hay là chúng ta đi đến chỗ khác. Được. Con gọi điện thoại chút ạ. Được Alo [Alo, em đang ở đâu?] Mọi người chuẩn bị đi rồi Em đang ở cửa, vậy em ở đây đợi mọi người nhé. [Được] Một, hai, ba Thế nào? Ở đây nở thêm một bông hoa mới.

    Đúng vậy. Chú kể cho cháu nghe một bí mật được không? Nào Nếu như cháu nói tâm sự của mình cho bông hoa đó, sau khi hoa nghe được tâm sự của cháu sẽ nở thêm nhiều bông hoa khác. Cháu thử xem. Hoa thiên điểu ơi bà ngoại ốm rồi,

    Cho nên mẹ rất buồn mình phải làm thế nào bây giờ? Được, nói xong rồi. không sao rồi. Chỉ cần có chú Thiên ở đây thì sẽ không có chuyện gì đâu. Lát nữa chú đưa cháu đi ăn kem được không? – Được ạ. – Nào. Karen em đến đúng lúc lắm

    Em xem giúp anh sao anh không nâng được nhỉ? Có cái nhẹ như vậy mà không nâng được. Hội viên nữ bình thường còn nâng được cái bốn mươi cân. bốn mươi cân? Có phải là con gái không vậy? Anh đã tập bao nhiêu tháng rồi,

    Theo lý mà nói thì phải nâng được chứ? Có phải là do em dạy sai không? Em dạy sai sao? Anh tập như vậy có thể ra chút đường cong đấy, nhưng phần cơ thì cần phải có thời gian. Vậy sao? Được rồi

    Vậy sau này có thể anh sẽ bám ở đây đó. Vừa nãy anh hứa với Lãng Lãng dắt nó đi ăn kem. Em có muốn đi cùng không? Ăn ở đâu? Ở đâu không quan trọng, em cứ giao cho anh Thiên đây, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, được chưa?

    Sau này, em không cần tỏ ra mạnh mẽ quá nữa, cũng không cần làm bà mẹ vạn năng, em chỉ cần tận hưởng hai mươi tư tiếng bình yên, không cần lo nghĩ mà anh đem lại. Bẩn phòng tập của em rồi. Anh xin lỗi, xin lỗi. Đi thôi.

    Anh thật sự thích trẻ con, hay là vì Lãng Lãng là con em? Anh nghĩ em nên hỏi là: Lãng Lãng yêu quý anh hơn hay anh quý nó nhiều hơn? Anh thật sự cho rằng nó thích anh nhiều hơn à? Đương nhiên rồi. Anh thấy mẹ em sẽ đồng ý thôi.

    Em cũng đã tính đến trường hợp xấu nhất rồi. Nếu như mẹ em vẫn vì chuyện này mà không chấp nhận đứa con gái như em, em cũng không oán trách gì. Em đừng nói như vậy. Mỗi người đều có khiếm khuyết của mình.

    Mẹ em không thích những lời đàm tiếu của người khác. Bà ấy vĩnh viễn chỉ quan tâm đến thể diện của mình. vốn dĩ không hề quan tâm đến em và ba, bao nhiêu năm nay vẫn vậy. Bà ấy không ly hôn,

    Nguyện cả đời này bị cái hôn nhân không hạnh phúc ấy trói buộc. Cùng với ba em hành hạ lẫn nhau, ràng buộc lẫn nhau, bà ấy nhất quyết không chịu ly hôn. Bây giờ thì hay rồi, đến cả con gái bà ấy cũng như vậy, không muốn bị làm mất mặt.

    Anh có biết không? Bà ấy cảm thấy em và anh ở bên nhau khiến bà ấy rất mất mặt. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [Không phải ai cũng có thể tự mình quyết định hôn nhân.] Người dự định kết hôn, nên giải quyết trước hai vấn đề.

    ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tôi có thể dâng hiến cả đời không? Mình có nguyện dành hết thời gian và tâm trí cho người mình yêu không? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Hơn nữa không cần sự hồi đáp nào sao? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Sau này, chồng của con] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [phải yêu thương con như ba đã từng yêu thương.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    [Tại sao ba lại yêu thương con như vậy?] [Bởi vì sau này con trưởng thành] ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ [sẽ không gặp được một người đàn ông] [anh ta tốt với con một chút] [dẫn con đi dạo phố mua sắm]

    ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ [đợi con một tiếng ở khách sạn để đi ăn một bữa cơm.] [Vân vân…] [con đã cảm động muốn gả cho anh ta rồi.] ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [Vì thế]

    [con chẳng có ý định muốn tìm bạn trai.] [Vừa hay] [vậy cứ giao cho ba đi, được không?] Ngoại tình, tranh chấp kinh tế ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ cùng một số vấn đề thường gặp khác đều không phải lí do dẫn đến hôn nhân đổ vỡ.

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Ly hôn là do hai bên không còn sức hút với nhau. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Mọi người từ bỏ cái tôi cá nhân ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫

    Yêu bản thân, yêu mọi người hơn. [Vương Mã Khả] ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ [Vương Mã Khả] [Xin chào, cậu bạn nhỏ] ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ [Đó là bạn gái mới của ba sao?] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Em xem em dạy trẻ con như thế nào kìa] [bé vậy mà cái gì cũng biết.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Ba nên trả lời câu hỏi của con trước đi.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Có phải không?]

    [Con thấy thế nào?] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Mắt chọn bạn gái của bố] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [so với bạn trai của mẹ] [kém quá rồi.] ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫

    [Em có bạn trai bao giờ vậy?] [Anh không cần quan tâm.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Đúng không con?] ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ [Tình yêu của người trưởng thành] tất cả cơ hội đều có giá của nó. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Mỗi một quyết định đều phải tự mình chịu trách nhiệm. Cũng có thể tất cả mọi tình cảm đều định sẵn là những nỗi đau. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Nói một cách tàn khốc hơn] [Tình cảm giống như một sàn chứng khoán]

    [trả xong tiền thì đi, trách nhiệm cũng chỉ đến vậy.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Thị trường lên hay xuống] [con đường phía trước đi như thế nào? [Vĩnh viễn cũng không thay đổi chỉ vì tâm trạng của bạn.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫