Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 18 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 18] Mau lên, mau lên! Mau dập lửa! Nhanh tay lên đi! Việc này sao có thể trách ta chứ, là do… Là kẻ nào đã đốt cháy của hồi môn của bản Công chúa thành thế này.

    Đây có lẽ không phải do người gây ra. Nàng thấy đấy, thời tiết hanh khô cộng thêm mặt trời chói chang như vậy. Vì vậy những thứ này đã tự bốc cháy đó. Ý của Thác Bạt Thái tử là bông tơ hồi môn của bản Công chúa tự bốc cháy hay sao?

    Vậy thì cũng lạ thật. Bộ y phục mà bản Công chúa đang mặc trên người đây cũng làm từ bông tơ. Vậy thì ta thử phơi mình dưới ánh năng chói chang này một lát xem nó có tự bốc cháy không nhé. Việc này… Chỉ có mấy tấm vải cỏn con bị cháy

    Mà các người cũng làm ầm ĩ lên. Thử hỏi nếu thảo nguyên rộng lớn Di Cổ bọn ta bị các người châm lửa đốt, xem các người đền thế nào. Lấy cái gì mà đền! Mục Côn, ngươi hỗn xược! Việc châm lửa đốt cháy thảo nguyên mà ngươi nói

    Chỉ là bịa đặt vô căn cứ. Nhưng của hồi môn mà Thánh thượng Đại Ngụy ban cho bản Công chúa đã bị cháy ra nông nỗi này. Tướng quân, ngài tốt nhất hãy nhìn xem y phục trên người ta lát nữa có tự bốc cháy hay không. Nếu không thì

    Chính là có kẻ rắp tâm hủy hoại thánh vật mà Thánh thượng Đại Ngụy ngự ban, ôm lòng bất kính đối với Đại Ngụy ta. Ta… Ngươi cái gì mà ngươi! Mục Côn! Ngươi vẫn chưa định thôi à. Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?

    Cô ấy là Thái tử phi của ngươi. Còn không mau xin lỗi. Mạt tướng lỡ lời. Đã đắc tội rồi. Linh Nhi. Đám người thô lỗ này ngày thường ngông nghênh quen thói, nàng tức giận với chúng không đáng đâu. Ta nghe nói hôm nay

    Là tết Trung thu của Đại Ngụy các nàng. Đúng lúc nàng cũng mệt rồi. Hay là thế này, chúng ta dựng lều dựng trại ở đây nhé. Buổi tối ta bảo bọn họ đốt lửa trại chúng ta mở tiệc rượu ăn mừng. Bản Thái tử ấy à còn biết nhảy múa,

    Nàng thấy được không? Không đi nữa? Không đi nữa. Được. Mục Côn. Tiệc tùng đêm nay ta giao cho ngươi xử lý. Nếu còn có sơ suất gì ta sẽ lấy cái đầu của ngươi. Rõ! Cút! Nhân lúc rảnh rỗi chi bằng ta cùng nàng đi dạo quanh đây nhé. Đi dạo sao?

    Được thôi. Bản Quận chúa và Thác Bạt Thái tử có chuyện để nói. Sứ thần xin dừng bước. [Nam Điển Chính ty] Các ngươi nói đi trong bức thư tay này thật sự có chứng cứ quan trọng của vụ án Giang Châu sao? Không đúng, không đúng. Theo ta thấy thì

    Đây chỉ là mấy thứ vớ vẩn mà tên Lỗ Liên Sơn đó viết bừa thôi. Cái gì mà sổ sách chi tiết của vụ án cướp bạc Giang Châu chứ. Chắc lại là giả chứ gì. Có khả năng đấy. Đại nhân. Các ngươi quả thực không nhìn ra huyền cơ bên trong à?

    Bức thư tay này ấy mà đa phần là lừa gạt. Nếu như các ngươi đã không nhìn ra được vậy ta cũng yên tâm rồi. Liệu có phải đại nhân đã nhìn ra được manh mối bên trong không? Ta đi trước đây. Đại nhân. Hôm nay là ngày lễ

    Ngài không uống rượu cùng đám thuộc hạ sao? Đúng vậy. Ngày tết Trung thu bản đại nhân không muốn canh chừng các ngươi đâu. Ta phải đi gặp mỹ nhân. Các ngươi về sớm cô quạnh trong phòng nhé. Gặp mỹ nhân sao? Được rồi. Vậy lát nữa chúng ta đi uống rượu. Được.

    Cô nương. Cô nương. Bên ngoài trời lạnh, hay là người cứ ở lại trong phủ đi ạ. Không sao. Ta có hẹn với người ta. Ta đi một lát rồi về. [Từ phủ] Mau đến xem đi. Xem thử đi. ♪ Sinh ly tử biệt, đã từng hẹn thề với chàng ♪

    Vải hoa đây, xem thử đi. Mau đến xem vải hoa nào. Từ cô nương. Xem thử đi. ♪ Nắm tay nhau chẳng rời, cho tới khi bạc mái đầu ♪ Xem đi xem đi, bán rẻ đây. Bái kiến Từ cô nương. Như Ngọc tỷ tỷ bảo nô tỳ đến hỏi thăm người.

    Như Ngọc cô nương có lòng rồi. ♪ Ta chỉ sợ lần này chia ly, không có duyên gặp lại chàng ♪ Tỷ tỷ nói đời người ngắn ngủi, tri kỉ khó tìm. Tỷ tỷ, nếu người đã đến đây chi bằng lên lầu ngồi một lát? Đi thôi.

    ♪ Ta chỉ sợ lần này chia ly, không thể giữ được lời hẹn ước ♪ [Thi Hoa Các] Xin mời. Người cố ý mời ta đến nơi phong lưu thế này e là ngoài đại nhân của Nam Điển Chính ty thì không có người thứ hai nào khác. Sao vậy?

    Nơi mà ta chọn không hợp tâm ý của nữ quan sao? Người tốt lẫn kẻ xấu, ồn ào náo nhiệt. Một nơi thanh tịnh giữa chốn tấp nập. Nơi mà ngài chọn rất tốt. Từ nữ quan nhận lời tại hạ cùng nhau đón Trung thu, chắc hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng

    Rời khỏi Nghiệp Kinh. Cô muốn nhân cơ hội này từ biệt tại hạ. Nếu đã như vậy ta nhất định sẽ thành toàn cho mong ước của cô. Để lại cho cô những hồi ức đẹp đẽ. Để khi nữ quan tóc ngả màu bạc vẫn còn nhớ về nó.

    Nếu ngài đã làm rõ chuyện này rồi vậy thì lòng ta cũng thấy nhẹ nhõm. Đợi chuyện của A Linh kết thúc, ta cũng sẽ rời khỏi Nghiệp Kinh. Từ nữ quan đây là muốn mời Thẩm mỗ đồng hành sao? Ta không có ý đó. Ta chỉ cảm thấy

    Nên nói với ngài một tiếng mà thôi. Tình cảm thanh mai trúc mã của hai chúng ta khi còn nhỏ. Ngài thuyết phục ông ngoại hóa thân thành nô bộc Quỷ Diện của Từ gia, bầu bạn bên ta. Thẩm Tiểu Dục. Nếu ta chỉ nói một câu cảm ơn

    Có lẽ vĩnh viễn không bao giờ đủ. Trước đây ta không biết cảm ơn ngài bằng cách nào. Từ này về sau càng không thể cảm ơn ngài nữa. Xin lỗi nhé. Nếu ta nhất định muốn cô đền đáp thì sao? Nợ hay không nợ, trả hay không trả.

    Cách thức giao thiệp của Từ nữ quan đã bao năm trôi qua mà vẫn vô vị như vậy. Phải. Nói đến thú vị Tiểu Cẩm đương nhiên không thể sánh được với những hồng nhan tri kỉ kia của Thẩm công tử. Tiểu Cẩm, ta cho cô một cơ hội

    Trả lại ân tình này, được không? Thẩm công tử mời nói. Nếu là vì ta cô có bằng lòng ở lại không? Không được sao? Quả nhiên không thể. Cô có biết trong lòng ta nghĩ gì không? Ta nghĩ dù Tiểu Cẩm không cần ta nữa nhưng cô ấy vẫn ở đây.

    Dù cô ấy vui vẻ, buồn rầu, thất vọng cũng được, phẫn nộ cũng tốt, chỉ cần ta muốn thì nơi quen thuộc này cũng sẽ có hình bóng cô ấy. Dù thời gian có trôi qua nhanh bao nhiêu thì ta cũng vẫn biết cô ấy ở nơi nào. Vậy là đủ rồi.

    Nhưng giờ cô sắp rời khỏi Nghiệp Kinh rồi. Sau này những nơi thân thuộc này cũng chỉ còn lại những kí ức. Từ nay về sau chẳng còn có cô nữa. Đúng không? Tiểu Cẩm. Muội làm thê tử ta nhé? Ta sẽ đưa muội đi.

    Chân trời góc bể, ta đều bên cạnh muội. Được không? Thẩm Tiểu Dục. Kể từ giây phút ta bước chân vào cung, trở thành tâm phúc của Đông Cung, thì ta đã không còn cơ hội quay đầu nữa rồi. Chuyện của A Linh là do ta muốn tác thành,

    Nhưng cũng là dấu chấm hết giữa ta và Lưu Vọng. Ta không muốn cũng không thể liên lụy huynh. Cháy rồi! Cháy rồi! Cháy rồi! Cháy rồi! Mau lên! Cháy rồi. Mau đi thôi. Mau đi thôi. Thẩm Tiểu Dục. Huynh mau đứng dậy. Thẩm Tiểu Dục.

    Thẩm Tiểu Dục! Huynh mau tỉnh dậy đi! Thẩm Tiểu Dục! Nếu huynh còn không dậy, chúng ta sẽ phải chôn thân tại đây đó. Muội bằng lòng chết cùng với ta cũng không bằng lòng sống với ta sao? Huynh giả say à. Nửa tỉnh nửa say. Không phải tỉnh, cũng chẳng phải say.

    Nguy hiểm. ♪ Đêm chưa hết, tâm tư gặp gỡ, đường dài dẵng ♪ ♪ Chưa từng nghĩ, mùi vị nhân gian nếm được mấy lần ♪ ♪ May mà có nàng bầu bạn, cần gì nay đây mai đó nữa? ♪ Thẩm Tiểu Dục, huynh đùa đủ chưa?

    ♪ Bên nhau sớm chiều, núi non không dịch chuyển, đừng quên nhau ♪ Còn không mau thả ta xuống. Muội không sao chứ? Đại nhân dừng bước. Tiểu Cẩm cáo từ. Không biết là ngọn lửa này bùng lên từ đâu. Lửa cháy lớn như vậy. Đúng đó, thật là kì quái.

    Lạc phường lớn như vậy chớp mắt một cái đã không còn. Đúng vậy. Công tử, công tử. Các cô nương đều bình an cả chứ? Công tử yên tâm. Mọi người đều làm theo dặn dò của công tử đương nhiên an toàn. Tốt. Số tiền kiếm được từ Tiền Trang

    Vẫn phải nhờ cô nương giúp ta phân phát. Tuy Thi Hoa Các đã không còn nhưng các cô vẫn có thể – an ổn sống qua ngày. – Mau dập lửa! Mau lên! Vâng. Đợi Như Ngọc xử lý ổn thỏa chuyện này sẽ đến từ biệt với công tử. Được. Cô đi đi.

    Nước! Nước! Đi thôi. Mau lên! Tiểu Cẩm. Chỉ cần muội có lòng thì trên đời này không có gì là không kịp. Hay lắm! Hay lắm! Linh Nhi. Nàng thấy sao? Các dũng sĩ Di Cổ bọn ta khi nhảy múa đều đáng yêu như vậy đó. Nào! Kính nàng. Hay lắm!

    Mau lại đây! Hay lắm! Tuyệt lắm! Rượu nồng hại sức khỏe. Công chúa không nên uống nhiều. Thẩm đại nhân nói có lý. Chỉ là lương tiêu mỹ tửu nếu bỏ lỡ thì cũng thật đáng tiếc. Hay lắm! Hay là ly rượu này của ta Thẩm đại nhân uống thay đi.

    Nào mau uống đi. Uống đi. Công chúa ban rượu vốn có ý chiếu cố đến thần nhưng nay thần gánh trọng trách bảo vệ Công chúa, không dám uống rượu sợ làm hỏng việc. Hay! Thẩm đại nhân làm hết trách nhiệm quả nhiên là trung thần tướng tài của Đại Ngụy ta.

    Bản Công chúa rất hài lòng. Thời gian không còn sớm nữa mời Công chúa về nghỉ ngơi. Linh Nhi. Đi thôi. Mau tới nhảy với ta. Thác Bạt Thái tử. Công chúa đã say rồi. Ai nói ta say chứ? Bản Công chúa đến đây để hòa thân. Mấy ngày nữa là trở thành

    Thái tử phi của Thác Bạt Thái tử. Thái tử đã có lời mời có lý do gì để từ chối chứ. Đại nhân. Công chúa và tên Thác Bạt Thái tử đó đã như vậy rồi. – Sao ngài… – Im miệng. Bản Công chúa mệt rồi. Ta muốn về nghỉ ngơi. Sứ thần.

    Có thần. Ta mệt rồi. Ta phải về nghỉ. Tuân mệnh. Công chúa. Linh Nhi. Sao đột nhiên nàng lại mệt rồi? Có phải không khỏe ở đâu không? Tối nay ta thấy nàng không ăn gì mấy. Hay là thế này. Ta sai người mang chút đồ ăn đến cho nàng. Không cần đâu.

    Ta chỉ muốn về nghỉ thôi. Thác Bạt Thái tử cứ tự nhiên. Tự nhiên? Được, ta tự nhiên. Vừa hay ta chưa từng đến lều của nàng. Nào. Xem thử họ sắp xếp như thế nào. Thẩm Yến! Có thần. Thác Bạt Thái tử vào lều của ta rồi kìa ngài không thấy sao?

    Ta thấy rồi. Ban nãy Công chúa nhảy múa có vui không? Vui chứ. Ta còn muốn vui hơn nữa đây. Bây giờ ta có thể đi trò chuyện tiếp với hắn. Ở đây chờ ta. Sao lại là ngươi? Sứ thần, Thẩm Yến tham kiến Thác Bạt Thái tử. Linh Nhi đâu?

    Thái tử tự ý xông vào lều của Công chúa. Công chúa không dám vào trong. Mong Thái tử rời khỏi đây. Tránh cho sự việc truyền ra ngoài gây tổn hại thanh danh Công chúa. Thanh danh? Nàng ấy là chính phi của bản Thái tử. Công chúa vẫn chưa gả đi

    Vẫn chưa phải thê tử của ngài. Mời ra ngoài. Nếu không đừng trách ta không khách khí. Ngươi dám! Trong này bày trí cũng không tệ. Chỉ là hơi trơn trượt. Ngươi đắc tội ta, hôm nay bản Thái tử tâm trạng tốt không thèm tính toán với ngươi.

    Là do Thái tử mạo phạm Công chúa trước. Thẩm mỗ chỉ là bất đắc dĩ. Nếu trong lòng Thái tử cảm thấy bất bình vậy cứ bẩm báo Bệ hạ. Thẩm mỗ nghe theo mọi ý chỉ của Bệ hạ. Thẩm Yến. Bản Thái tử nhớ rõ ngươi. Thác Bạt Thái tử.

    Xin cứ tự nhiên. Linh Nhi. Nàng nghỉ ngơi sớm đi. Mai gặp nhé. Được. Mau lên, uống nào! Theo ta vào trong. Mau lại đây. Rót rượu đi nào. Được. Lưu Linh ta nói với muội. Ta còn có việc quan trọng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh muội.

    Muội an phận một chút cho ta. Đừng lúc nào cũng chọc đến hắn. Ta chọc đến hắn lúc nào chứ. Ai bảo hắn là phu quân tương lai của ta chứ. Tuy hắn không bằng một phần một vạn của Thẩm đại nhân, nhưng hắn rảnh rỗi, ân cần. Trước mặt bản Công chúa

    Hắn không giữ bí mật. Nếu muội còn dám nói khích đừng trách ta không khách khí. Ta nói khích bao giờ chứ. Thẩm Yến! Huynh vừa phải dốc lòng vì Bệ hạ và xã tắc vừa phải lo cho sự ấm no của bách tính. Trong lòng huynh

    Cất giấu hàng ngàn hàng vạn chuyện. Không phải huynh còn bận việc sao? Không phải không thể trông coi ta từng giờ từng phút sao? Huynh đi đi. Mau đi đi! Lưu Linh. Rốt cuộc muội muốn ta phải làm sao? Thẩm Yến. Ta muốn bên cạnh huynh cả đời.

    Huynh từng nói sẽ lấy ta. Nhưng mà huynh lại tận tay đẩy ta vào con đường hòa thân. Huynh không nói với ta điều gì cả trong lòng ta thấy không yên. Huynh biết không? Nếu không phải huynh đến Giang Châu tìm ta, rồi nói những lời đó

    Thì ta đã sớm nhắm mắt gả đi rồi. Muội dám! Muội nghe ta nói, hai nước giao tranh đều phải dựa vào lòng vua. Di Cổ sớm đã có mưu đồ xuất binh đánh Đại Ngụy. Lần hòa thân này là sự bắt đầu dò thám giới hạn lẫn nhau của cả hai bên.

    Việc ta phải làm lần này là khiến trận chiến này tới sớm một chút. Nếu như thuận lợi hôn sự giữa muội và Thác Bạt Liệt sẽ đứt gánh giữa đường. Nếu bất lợi ta sẽ nhận được tin báo. Đến lúc đó, ta sẽ bỏ lại tất cả

    Đưa muội cao chạy xa bay. Những thứ ta có thể nói cho muội chỉ có nhiêu đó. Như vậy muội đã an tâm phần nào chưa? Nhanh vậy sao? Đại nhân. Ngài nói xem cả chặng đường này ngài và Công chúa ngày càng tình chàng ý thiếp.

    Đột nhiên không gặp được nhau nữa. Việc này là sao chứ. Công chúa hòa thân, Linh Bích gả theo. Người không thể gặp chắc không chỉ có mỗi ta và Công chúa nhỉ. Còn, còn ai nữa? Linh, Linh Bích. Không phải. Đại nhân. Ta và Linh Bích làm gì có gì.

    Hai bọn ta… Không có gì cả. Không không, đại nhân. Thôi được rồi. Việc ta giao cho ngươi nếu có thể hoàn thành tốt, Công chúa và Linh Bích có thể trở về Đại Ngụy với chúng ta. Thật sao? Đại nhân, ngài mau nói đi ạ. Theo ta vào trong. Lục Minh Sơn.

    Hôm nay khanh đặc biệt muốn cầu kiến, nói cả nửa ngày trời là muốn nói với ta kẻ chủ mưu trong vụ án Giang Châu là tổ phụ ngươi sao? Bẩm Điện hạ. Nơi cất giấu ngân lượng tiểu nhân điều tra cũng dần sáng tỏ rồi.

    Nếu muốn tìm ra chứng cứ xác thực e rằng cần thêm vài ngày nữa. Ta nên khen khanh tin tức nhanh nhạy hay là lòng dạ khó đoán tính toán thâm sâu, hiểu rõ đạo lý tự bảo vệ bản thân đây. Điện hạ, lý do hôm nay tiểu nhân mới đến bẩm báo

    Đều là do sự ngu dốt của mình. Nếu không phải vì hôm đó vô tình nghe được Quảng Bình Vương và tổ phụ tranh cãi chuyện ngân lượng. E rằng tiểu nhân đến nay vẫn không hề hay biết, lại còn nối giáo cho giặc. Nối giáo cho giặc?

    Khanh muốn ám chỉ quả nhân Quảng Bình Vương và Lục công đang âm mưu đại sự? Điện hạ anh minh. Nếu Điện hạ không chê tiểu nhân bằng lòng cải tà quy chính giúp ngài loại trừ gian đảng. Lên núi đao xuống biển lửa. Quyết không chối từ. Ý của Lục khanh

    Ta đã rõ. Khanh về trước đi. Cứ làm việc khanh nên làm. Nếu như quả nhân có việc cần dùng tới khanh sẽ cho gọi. Mau khuân đi. Điện hạ. Được rồi, được rồi. Được rồi, xe này được rồi. Buộc cho chắc vào. Chắc hơn nữa. Đến đây. Linh Nhi.

    Tâm trạng không tệ nhỉ. Đêm qua nàng ngủ có ngon không? Ngon lắm. Tốt. Đi thôi, chúng ta xuất phát. Công chúa, cẩn thận đường trơn. Công chúa, cứu mạng với. – Công chúa, Công chúa. – Các ngươi làm gì thế? Công chúa, xin hãy cứu chúng ta.

    Cứu chúng ta với Công chúa. Mau lùi ra sau. Các ngươi làm gì thế? Về đi. Cứu chúng ta với. Công chúa, Công chúa! Lùi lại. Cứu với, Công chúa. Lùi lại. Linh Nhi. Nàng đừng qua đó. Để bọn họ xử lý là được. Mau lùi lại! Điếu dân từ đâu đến

    Mà dám xông tới loan giá của Công chúa? Cứu với! Người đâu, mau đuổi đi. – Lùi lại! – Khoan đã. Các ngươi là ai? Công chúa. Chúng ta vốn là người Đại Ngụy. Nhà ở ngay thôn nhỏ vùng biên ải Đại Ngụy. Vài năm trước mấy tên cướp ác bá

    Từ Di Cổ xông vào thôn, chúng ta đấu không lại bèn bị bọn chúng bắt làm nô lệ. Chúng ta cầu cứu không ai giúp phải chịu sự giày vò khổ sở. Người Đại Ngụy? Nhìn mặt các ngươi thực sự không nhận ra là người nước nào.

    Nếu đã nói là người Đại Ngụy vậy các ngươi có họ hàng thân thích ở Đại Ngụy có thể làm chứng cho các ngươi không? Có. Tỷ tỷ ruột của tiểu nhân ở trong kinh làm nô bộc cho phủ nhà phú hộ. Tỷ ấy có thể làm chủ cho tiểu nhân.

    Cô cô của tiểu nhân ở Khai Phong. Con gái ở Phủ Bảo Định. Điếu dân to gan! Nói năng xằng bậy. Dám ăn không nói có trước mặt Công chúa, chia rẽ quan hệ hai nước. Người đâu, mau lôi xuống. – Khoan đã. – Công chúa, Công chúa.

    Thái tử nói họ ăn nói xằng bậy, nhưng ta thấy bọn họ nói có sách mách có chứng không phải kiểu nói năng lung tung. Chuyện này không thể cho qua như vậy. Hay là Thái tử phái một người mang tranh chân dung của họ về Đại Ngụy điều tra cho rõ.

    Vậy thì có thể biết việc này là thật hay giả. Nếu tính như vậy khoảng mười, hai mươi ngày là đủ rồi nhỉ. Hôm nay e là không đi tiếp được rồi. Bản Thái tử giờ nhìn kĩ mới thấy họ cũng không giống loại gian trá xảo quyệt.

    Có lẽ không phải nói dối. Phụ hoàng ta nhiều lần hạ lệnh cấm đám thủ lĩnh cậy quyền làm càn nơi biên ải. Thật không ngờ bọn chúng vẫn nước đổ lá khoai. Đúng là đáng hận. Nàng yên tâm. Việc này Bản Thái tử nhất định sẽ điều tra đến cùng,

    Tuyệt đối không nương tay. Hôm nay không còn sớm nữa, chúng ta mau lên đường thôi. Ban nãy chẳng phải ngài nói việc này phải điều tra đến cùng sao? Vậy, ngài nhìn xem. Bệ hạ Đại Ngụy sắc phong cho bản Công chúa tước hiệu An Hòa là để định mối hôn sự

    Giữa Di Cổ ngài và Đại Ngụy ta. Lúc đó khi ngài cầu thân không phải cũng nói sẽ để hai nước giao hảo vĩnh viễn sao? Ngài gạt ta? Ngài đang lừa gạt Đại Ngụy ta sao? Linh Nhi. Nàng nặng lời rồi. Đúng thế. Theo nàng phải giải quyết thế nào?

    Hay là thế này đi. Linh Bích. Có. Mau đưa những người này đi trước. Muội chuẩn bị bút mực. Cho bọn họ viết hết từng người Đại Ngụy mà họ quen biết bị bắt đến đây rồi giao lại cho Thác Bạt Thái tử. Phải nhờ Thái tử

    Đến nơi của các thủ lĩnh bộ lạc, đưa hết con dân Đại Ngụy ta về lại đây. Như vậy cũng thể hiện được thành ý của ngài về việc giúp hai nước giao hảo vĩnh viễn. Ngài thấy sao? Ta… Linh Nhi, ta… Cứ quyết định vậy đi. Sứ thần.

    Thác Bạt Thái tử đã nói rồi hôm nay không đi tiếp nữa. Dựng lều. Vậy làm phiền Thái tử rồi. Linh, Linh… Thẩm đại nhân cảm thấy biểu hiện khi nãy của ta thế nào? Cũng được. Điện hạ. Điện hạ, cô ta… Các ngươi mau đứng lên đi.

    Mau nói cho ta biết tên của các ngươi. Mau lên. Vâng. Nào, các ngươi mau theo ta. Bảo bản Thái tử đi tìm nô lệ. Các ngươi nói đi Lưu Linh đó kiếm chuyện hết lần này đến lần khác cố ý kéo dài thời gian. Cô ta có phải là

    Không để Bản Thái tử vào mắt, không muốn gả cho ta không? Điện hạ. Chúng ta sớm muộn gì cũng phải động thủ với người nước Ngụy. Cần gì phải diễn kịch với cô ta. Theo mạt tướng thấy chi bằng cứ giết người cướp hôn. Ngươi không thể lỗ mạng như thế.

    Ngươi tưởng ta không muốn à. Đừng để ta có được cơ hội. Đại nhân, có thư. Ngươi lui xuống đi. Rõ! [Vật bị mất nay đã lấy được, hãy cất kĩ cho an toàn] Thẩm nhị nóng lòng thành hôn như vậy mà hành sự vẫn linh hoạt. Lão tặc Lục gia

    Hôm nay ta sẽ thay Tiểu Cẩm tặng cho ngươi một lễ vật lớn. Bản tấu của Thẩm Dục quả thực thú vị. Trên đó viết là con trai, con dâu trưởng Từ gia không phải sợ tội mà tự sát. Chủ mưu chính là chủ của Lục gia. Điện hạ. Điện hạ.

    Vụ án cướp bạc ở Giang Châu, Từ gia thần phải chịu nỗi oan trời không thấu, mong Điện hạ minh giám, lấy lại thanh danh cho Từ gia thần, trả lại sự trong sạch cho con trai con dâu thần. Lục công. Người ta đã chỉ đích danh tìm đến tận nơi rồi. Khanh

    Thấy sao? Mong Điện hạ minh giám. Mới sáng ngày ra đã phải nghe hai kẻ dựng chuyện ăn không nói có. Đúng là không biết đầu đuôi ngọn ngành ra làm sao. Lão thần vẫn như trong cơn mơ nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Điện hạ.

    Trấn Phủ sứ Thẩm Dục của Nam Điển Chính ty không phải kẻ ngậm máu phun người. Sao Điện hạ không mời ngài ấy lên điện đối chất tại đây? Lý công công. Truyền Thẩm Dục lên điện. Thần Thẩm Dục bái kiến Điện hạ, Điện hạ thiên tuế. Khanh nói

    Có bằng chứng xác thực vụ án Giang Châu, nói thử xem. Vâng. Thần có một vật do thần đệ Thẩm Yến lấy được từ Trấn Huyền Vũ. Mời Điện hạ xem. Vật này quả nhân từng thấy. Là đồ của Vân Dịch. Nhưng chiếc hộp này có ý gì? Bẩm Điện hạ.

    Hộp này được gọi là hộp dị bảo Càn Khôn Song Giác, được chính tay bậc thầy cơ quan là Lỗ Hạc tạo nên. Cơ quan tinh xảo. Nếu không có Càn Khôn Song Giác mà cưỡng chế mở hộp ra nó sẽ tự hủy. Kỳ vật như vậy

    Có chứa đựng một số thứ quan trọng. Văn thư là vật thích hợp hơn cả. Lỗ Hạc có một đệ tử thân truyền tên là Lỗ Liên Sơn. Cũng chính là cái tên mà Vân Dịch đã dùng huyết chỉ viết trước khi chết. Trong bản tấu khanh có nói Lỗ Liên Sơn

    Nghe theo xúi giục của Lục công giả chết để tránh sự đời, về sau đổi tên thành Vân Dịch, rồi vào làm môn khách Từ gia. Lời khanh nói muốn ám chỉ vụ án Giang Châu là kế sách được vạch ra từ sớm do một tay Lục gia làm nên hay sao?

    Điện hạ anh minh. Trước nay hay nghe Nam Điển Chính ty bản lĩnh hơn người. Nay xem ra cũng chỉ có thế. Lại dám ngậm máu phun người. Cố ý vu hại người trung lương. Triều đình Đại Ngụy ta đã tha hóa đến mức này rồi sao?

    Lục công không cần nóng vội như vậy. Bằng chứng mà ngài cần ở ngay trong hộp dị bảo. Lẽ nào… đây là bằng chứng mà khanh nói? Bẩm Điện hạ. Bức thư tay này thoạt nhìn không có gì kỳ lạ. Nhưng sau khi quan sát tỉ mỉ

    Sẽ phát hiện ra huyền cơ bên trong. Điểm thứ nhất nằm ở trang thứ sáu của bức thư. Phủ Bảo Khánh. Phùng Châu. Phủ Bảo Khánh. Phùng Châu. Trong số các châu thuộc phủ Bảo Khánh sao ta chưa từng nghe đến Phùng Châu. Không phải cô kiến thức hạn hẹp.

    Khi ta mới thấy cũng nảy sinh nghi ngờ. Sau khi tra xét quả thực không có châu này. Nhưng nếu suy nghĩ như vậy cũng khó phán đoán dụng ý của Vân Dịch khi cố tình viết chữ Phùng Châu. Lẽ nào là thứ hắn muốn nói không phải Phùng Châu

    Mà là Phùng thì sao? Phùng? Phùng không phải một châu mà là một họ. Hình như còn có vài chỗ có sai sót. Những trang ẩn chứa sáu họ bao gồm sáu, mười hai, mười tám. Từ đó suy ra vừa đúng với số Thiên Võng. Thiên Võng và Địa Sát tương hòa.

    Thần kiểm nghiệm tiếp với số tám, chín quả nhiên tìm thấy chín chỗ có chữ viết sai nét ở trang số chín. Sáu chữ chỉ họ cộng thêm chín chữ chỉ tên. Mười năm chữ ẩn trong bức thư tay này trùng với sáu họ tên của sáu vị quan trong triều ta.

    Sáu vị này quả thực đều là trọng thần của Đại Ngụy ta. Thần nóng lòng muốn biết thực hư ra sao. Hôm qua thần đã mời sáu vị này đến Nam Điển Chính ty. Cả sáu vị đều đã cho khẩu cung giống nhau về tội trạng của mình. Họ đều chỉ đích danh

    Chủ mưu vụ án Giang Châu chính là Lục công. Theo những gì sáu người khai nhận kho bạc bị Lỗ Liên Sơn cướp đang được giấu trong Di Cổ. Điều đó dẫn đến việc Kim Lân Vệ dù có lục soát hết Đại Ngụy cũng không phát hiện manh mối nào.

    Nhân chứng vật chứng đầy đủ, khanh còn gì để biện minh không? Lời này của Điện hạ không đúng. Nam Điển Chính ty và cháu gái trưởng Từ Thời Cẩm của Từ gia từng có hôn ước. Hai người qua lại mật thiết trong kinh không ai không biết.

    Hôm nay Nam Điển Chính ty thêu dệt nên câu chuyện này, quả là hấp dẫn. Nhưng với lão thần mà nói thực sự là lời lẽ hoang đường vô căn cứ. Những lời lẽ bịa đặt như vậy lão thần cho rằng Nam Điển Chính ty

    Đã bị tình cảm nam nữ làm cho mờ mắt, cố ý cấu kết với nữ tử Từ gia. Nhân lúc Vân Dịch qua đời chết không đối chứng, dùng hình bức cung, ngụy tạo chứng cứ vu oan giá họa cho Lục gia thần.