Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 11]
Con yêu. Nếu mẹ và cha đã định chỉ có một người được sống, thì con nghĩ xem mẹ nên làm thế nào? Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi hả? Không có gì. Tiểu Thất, nàng nói thật với ta đi. Khó chịu ở đâu hả? Không có thật mà,
Ta chỉ nhớ lại chuyện trùng Phệ Mẫu lúc trước thôi. Nếu lúc đó có con thật, thì bây giờ không chừng đã… Đúng rồi, ta có quà cho chàng. Cái gì vậy? Chút nữa nói chàng sau. Còn phải đợi bao lâu nữa? Vương phi. Bệ hạ đã biết chuyện
Người là hậu duệ của Mạch gia, Hạ chỉ nói vương gia lập tức đưa người đi mở cơ quan để lấy báu vật xoay chuyển thời thế loạn lạc. A Viêm không đồng ý, đúng không? Vâng. Thuộc hạ đã từ chối một lần thay vương gia rồi, nhưng
E là khó lòng từ chối lần hai. Dù gì đó cũng là Bệ hạ. Nếu vương gia cố chấp kháng chỉ, thì đừng nói là người, mà cả vương gia cũng sẽ bị Bệ hạ giận cá chém thớt. Hậu quả khó lòng lường được. Chuyện tìm cơ quan Mạch gia sao rồi?
Thuộc hạ tìm người chính là vì chuyện này. Dựa theo tuyến đường trên bản đồ người đưa, ta đã tìm được cơ quan. Được, chúng ta nhanh chóng xuất phát thôi. Nhưng mà e là không giấu được vương gia đâu. Không giấu được thì không cần giấu.
Ta sẽ lấy lý do về nhà để A Viêm đi chung. Đến lúc đó ngươi nhất định phải cho chàng uống thuốc giải. Vậy người làm thế nào để vương gia đồng ý? Một khi người đến cơ quan Mạch gia, thì vương gia chắc chắn sẽ nghi ngờ.
Ta tự có cách của mình. Nếu có thể, hãy dẫn ta đi gặp Lưu Tư thủ, ta muốn nhờ ngài ấy giúp. Vương phi, người… Người không trách ta sao? Ngươi không làm sai thì tại sao phải trách? Cho dù ngươi không nói thì ta cũng sẽ làm như vậy.
Ta không thể vì mạng của mình mà liên lụy A Viêm làm ra chuyện khiến chàng hối hận cả đời. Đa tạ. Con yêu, xin lỗi. Mẹ xin lỗi. Mẹ yêu con rất nhiều, nhưng mẹ không thể ích kỉ như vậy được. Không thể để cha con
Chống lại quốc lệnh vì chúng ta, không quan tâm đến an nguy của con dân Mạch Uyên quốc. Chàng ấy đã vất vả lắm rồi, chúng ta không thể thành gánh nặng của chàng ấy được. Mẹ xin lỗi. Xin lỗi con.
Đây là danh sách những người có thể trọng dụng ở Bắc Nguyệt. Nhưng mà không cần gấp gáp đề bạt, cần phải có thời gian dài rèn luyện. Đây là những người có thể tiếp nhận vị trí của ta được tuyển chọn từ triều đình.
Văn có thể cai quản quốc gia, võ có thể coi giữ quốc gia, có thể đảm bảo Bắc Nguyệt trăm năm thái bình. Còn cái này… Vương gia. Không sao. Người ngày đêm vất vả vì Bệ hạ nhưng ngài ấy có từng lo lắng cho người dù chỉ một chút chưa?
Nói bậy bạ. Hoàng huynh chỉ là giận nhất thời thôi. Đợi sau khi ta đi hãy đưa cho huynh ấy. Ta và huynh ấy dù sao cũng là huynh đệ, cho dù huynh ấy giận cách mấy thì đến lúc đó cũng nên hết giận. Vương gia. Ta không sao. A Viêm.
Đây là món quà nàng tặng cho ta à? Mở ra xem đi. Đây là? Chuông gió đó. Đây là tự tay nàng làm à? A Viêm, sư phụ nói với ta đường về nhà chính là tầng cơ quan cuối cùng của cơ quan Mạch gia. Ta quyết định ngày mai sẽ đi.
Sao lại đột ngột như vậy? Thật ra ta cũng rất muốn ở với chàng thêm một thời gian nữa, nhưng mẫu thân ta xảy ra chút chuyện. Sư phụ nói tình hình không lạc quan lắm, nên là ta phải nhanh chóng trở về. Tiểu Thất. Nàng muốn đi cơ quan Mạch gia
Lấy thuốc giải cho ta nên mới nói như vậy đúng không? Đúng vậy, ta đương nhiên rất muốn hy sinh bản thân để cứu chàng, nhưng ta sẽ không. Ta không thể làm như vậy, ta biết chàng sẽ không cho. Hơn nữa, nếu như ta chết vì cứu chàng
Thì chắc chắn chàng sẽ chọn chết chung với ta. Đây không phải là điều ta muốn. Chàng hy vọng ta sẽ sống thật hạnh phúc, thì ta sẽ vì chàng mà cố gắng sống tiếp. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ Ngoài ra, ta lớn như vậy
Mà vẫn luôn tùy hứng, hình như chưa từng ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ suy nghĩ cho phụ mẫu lần nào cả. Ta không thể ích kỉ như vậy nữa, ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ nên là…
Nên là A Viêm à, ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ ta xin lỗi. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Nàng không có lỗi, ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ từ trước đến nay
Người ích kỉ chưa bao giờ là nàng. ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ A Viêm,
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ chúng ta treo chuông gió lên đi. ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫
♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫
♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ Ở chỗ của ta chuông gió đại diện cho nhớ nhung và yêu thích.
♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ A Viêm. ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ Khi chuông gió kêu thì đó là ta đang nhớ chàng, ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta ♫ dẫu ta đang ở đâu
♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫ và chàng ở bất cứ nơi nào. Được. ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫
[Người qua đời ta như cơn gió,] [lại chẳng hay thành cơn bão.] [Tiếng chuông không ngớt,] [nỗi nhớ không ngừng.] Vương gia, Lưu Tư thủ đến rồi. Nàng về nghỉ ngơi trước đi, chút nữa ta sẽ về. Mời. Mời. Vương gia, thời gian của chúng ta không còn nhiều đâu.
Chuyện lúc trước ta bẩm báo với ngài, ngài suy nghĩ thế nào rồi? Ta cho rằng lúc trước ta đã nói rất rõ rồi. Nếu vương gia đã cố chấp như vậy, vậy thuộc hạ chỉ có thể làm theo thánh chỉ. Bệ hạ đã phái cấm vệ quân đến Bắc Nguyệt
Để thuộc hạ điều động dẫn vương phi đi lấy bảo vật Mạch gia. Ngươi dám uy hiếp bổn vương? Vương gia. Thuộc hạ cũng chỉ bất đắc dĩ, chỉ có thể đắc tội vương gia thôi. Hôm nay cho dù hạ quan chết trước mặt vương gia,
Thì cấm quân vẫn đưa vương phi đi. Vương gia, chuyện đến nước này ngài không cản được đâu. Được, ta đồng ý với ngươi. Nhưng tối nay bổn vương muốn từ biệt vương phi. Lưu Tư thủ chắc sẽ nể mặt nhỉ? Thuộc hạ không dám. Sáng ngày mai,
Mong vương gia dẫn vương phi lên đường đúng giờ. Lui xuống đi. Thuộc hạ cáo lui. Vương gia, người định để vương phi… Thay đồ chuẩn bị ngựa, đi tìm Nam Phong Thần trước đã. Nói đi, ngươi tìm ta làm gì? Ngày mai ta sẽ dẫn Tiểu Thất đến cơ quan Mạch gia.
Nhìn ngươi như vậy là ta yên tâm rồi. Chắc hẳn tối nay ta sẽ không thất vọng mà về. Ý của ngươi là ta và ngươi đi chung. Nếu đến lúc đó ta và Lưu Tư thủ xảy ra xung đột, thì ngươi phải dùng binh để kéo chân cấm quân.
Nhất định phải để Tiểu Thất về nhà an toàn. Không ngờ có một ngày ngươi giao tính mạng của Tiểu Thất cho ta. Chẳng qua chỉ là tình địch trước đây thôi. Nói thật thì, ta rất ghét ngươi. Trùng hợp thật, ta cũng không thích ngươi. Nhưng mà, chuyện của Tiểu Thất
Thì ta chỉ tin ngươi. Đây xem như là vinh hạnh của ta rồi. Tốt thật. Tiểu Thất. Muộn vậy à? Còn uống rượu nữa chứ. Có vài công vụ nên uống thêm vài ly. Sau này không được uống nhiều rượu vậy nữa. Vậy sau này nàng phải trông chừng ta đó. Ngày mai
Ta tiễn nàng về nhà. Được. [A Viêm.] [Nếu sau này chàng biết chuyện đứa bé,] [thì chàng có hận ta không?] Vương gia, vương phi. Xe đã chuẩn bị xong, chúng ta có thể xuất phát rồi. Tiểu Thất. Sao ngươi lại đến đây? Ta đến tiễn nàng một đoạn cuối. Cũng được.
Đa tạ. Sắp chín rồi. Được. Sao vậy? Đa tạ, ta không sao. Chắc vì trước đó ăn lẩu nên bao tử không khỏe thôi. Nàng mang thai à? Bắc Cung Viêm biết chưa? Vậy nàng vẫn muốn về sao? Nếu không có con thì ta chắc chắn sẽ không đi,
Nhưng bây giờ thì khác rồi. Hơn nữa, Bệ hạ sẽ không tha cho ta. Ta không thể để con mạo hiểm với ta, khiến A Viêm càng lo hơn. Tiểu Thất, nàng đã thay đổi rất nhiều. Dù gì cũng là mẫu thân rồi mà. Nam Phong Thần,
Đứa con là nỗi đau trong lòng A Viêm. Nếu có thể, thì ngươi… Ta hiểu. Tiểu Thất, gà chín rồi. Hai người từ từ nói nhé, ta về trước. Mau ăn đi, Chút nữa còn phải lên đường nữa. Được. Đây là cửa lớn cơ quan Mạch gia à? Sao chúng ta vào được?
Hậu duệ của Mạch gia chắc sẽ có cách. Hình như ta đã tìm được rồi. Đây chắc là cơ quan mở cửa đá. Cửa mở rồi. Chúng ta vào thôi. Bên trong có rất nhiều cơ quan, Tư thủ quyết định dẫn nhiều người như vậy vào sao? Làm lớn như vậy
Là muốn ra oai phủ đầu ai sao? Các ngươi canh giữ ở bên ngoài, không cho ai vào cả. Ai chống lại, thì giết không cần biết tội. Vâng. Chúng ta vào thôi. Xem ra đây chính là cửa lớn đi đến tầng cơ quan thứ ba rồi.
Đều nói cơ quan Mạch gia tầng tầng lớp lớp, bây giờ xem ra cũng chỉ có thể này. Đừng nhúc nhích. Cẩn thận dưới chân có cơ quan, một khi rời khỏi thì sẽ chết chắc. Vậy sao bây giờ? Để ta. Nam Phong Thần, ngươi có cảm thấy
Cái này rất giống với cờ Liên Châu bảy người không? Chẳng lẽ muốn chúng ta chơi cờ với cơ quan ư? Chúng ta đúng lúc có bảy người, chắc bọn chúng cũng chỉ có bảy quân cờ. Thú vị thật. Vậy thì, chúng ta phải thắng ván cờ này
Mới có thể đến ải tiếp theo. Đây là một cách chơi ở quê nhà ta, chỉ cần bảy quân cờ thành một hàng là thắng. Chúng ta chỉ có bảy người, trước khi năm quân cờ đối phương thành một hàng thì sẽ bị ngăn cản.
Bây giờ Lưu Tư thủ đang ở đầu bên trái, vị trí của ông ấy là thế cờ chết. Chúng ta phải suy nghĩ lại điểm bắt đầu. Hắc Ly, ngươi đến hướng Bắc của Nam Phong Thần. Không được, chúng ta chỉ có bảy người. Một khi đã đưa ra quyết định
Thì chỉ có thể dựa vào trái phải trên dưới của ô lẻ để di chuyển. Như vậy khó quá. Đừng gấp, chúng ta nghĩ cách khác. Bạch Thiết. Hàng đầu tiên, dãy thứ bảy. Kim Bảo, hàng ngang đầu, hàng dọc thứ năm. Tiểu Thất, hàng ngang thứ năm, hàng dọc đầu tiên.
Đợi đã. Bước tiếp theo rất quan trọng, ta cần phải kiểm tra xem cách nghĩ của ta có đúng hay không. Bạch Thiết. đi về hướng nam một ô đi. Ngươi quay lại chỗ cũ đi. Đúng vậy, Cái này giống y hệt với quy tắc trò chơi cờ Liên Châu bảy người.
Bây giờ mỗi chúng ta phải ứng phó với một quân cờ đen, lúc chúng ta nhúc nhích thì cơ quan sẽ điều động quân đen đối ứng, những quân khác không được nhúc nhích. Hắc Ly, đi về hướng bắc một ô đi.
Bây giờ chỉ cần Lưu Tư thủ đi về bên phải sáu bước, thì chúng ta có thể thành một hàng trước quân cờ đen rồi. Vì quân đen đối phó với Lưu Tư thủ căn bản không kịp để chặn Lưu Tư thủ. A Viêm, chúng ta thành công rồi. Lưu Tư thủ,
Ngươi đừng nhúc nhích. Ngươi là mấu chốt thắng quân đen cuối cùng, nên ngươi nhúc nhích là chúng ta sẽ thua. Tất cả cơ quan và cánh cửa lớn này đều sẽ bị kích động. Vậy sao bây giờ. Ngươi cứ ngoan ngoan ở đó đợi chúng ta là được. Chuyện này…
Đi thôi. Mọi người phải quay về sớm đó. Cuối cùng ta cũng biết tại sao lão già kỳ lạ lại gấp gáp nói ta tìm linh ngọc rồi. Ta đại khái cùng biết sau cánh cửa này giấu cái gì rồi. Có gì kỳ lạ đúng không?
Đây đều là đồ của thế giới ta, thậm chí vũ khí còn tiên tiến hơn cả thế giới của ta nữa. A Viêm. Nếu như có thể đừng mang bất cứ cái gì trong cơ quan này ra ngoài. Bao gồm những gì mọi người nhìn thấy lúc này, sau khi ra ngoài
Thì phải quên sạch sẽ. Nếu như bị người ác ý lợi dụng thì chắc chắn sẽ chiến trận liên miên, dân chúng lầm than. Được, ta đồng ý với nàng. Vậy… Nếu ta biết là những thứ này thì nàng cảm thấy ta còn cần tìm linh ngọc sao? Mọi người nhìn kìa.
Mọi người tiễn ta tới đây thôi. ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ Hắc Ly. Ta tin rằng ngươi nhất định sẽ làm được ♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫ chuyện ngươi đã đồng ý với ta.
Nếu Hắc Ly không trung thành với vương gia dù chỉ một chút thì vạn kiếp bất phục. ♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ Bạch Thiết, tình địch như ta đi rồi
♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ thì ngươi vui lắm nhỉ? Tên ngốc này, đùa ngươi thôi. Sau khi ta đi ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫ hãy chăm sóc tốt cho A Viêm. Vương phi.
♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫ ♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫ Kim Bảo. Đừng quên chuyện chung thân đại sự của ngươi,
Mau cưới một thê tử rồi sinh một đứa con mập mạp đi. ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫
♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ Cảm ơn. ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Sau khi về
Giúp ta ăn canh của Lão Hữu Ký nhé. Xem thử bà chủ có phải vẫn nóng nảy, và đẹp như xưa không. ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ Ngươi không về thật à? Ta có về thì cũng chỉ có một mình,
♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ ở đây ít nhất còn có người quan tâm ta. Chăm sóc tốt Nhị gia nhà ngươi, ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫
Đừng để hắn sau này ngày nào cũng uống nhiều rượu như vậy nữa. Vương phi yên tâm, ta nhất định sẽ không để Nhị gia dính một giọt rượu nào. ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ ♫ Nơi đây trắng xóa mịt mờ ♫
Sau khi về ♫ Nỗi lo lắng không tìm được phương hướng ♫ nhớ phải chăm sóc tốt bản thân. Lúc ngủ đừng đá chăn. ♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫ Khi tới tháng thì đừng ăn đồ lạnh. Lúc đọc sách đừng đọc vài canh giờ liền,
Không dậy được đâu. ♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ Và khi gặp chuyện phiền phức thì nhớ tìm người giúp đỡ, đừng có chuyện nào cũng dồn vào mình.
♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ Sau này ta không ở bên cạnh nàng, nàng phải học cách thỉnh thoảng chịu chút thiệt. ♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ Nàng nhớ là không được bị thương,
Cũng không được để người khác ăn hiếp. ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ Nếu không ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ ta sẽ đau lòng lắm. ♫ Không nên quá phô trương ♫ ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫
♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ A Viêm, chàng cũng vậy đó. Sau khi ta đi ♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ không được quá nhớ ta. Không được vì ta mà không ăn, không ngủ,
♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ và không nghe lời Bạch Thiết. ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ Còn nữa, ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ nếu như… Nếu như chàng gặp một người ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫
Có thể khiến chàng gỡ lớp ngụy trang xuống, và cười nói vui vẻ thì chàng hãy tháo chuông gió xuống. ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Được. Nếu nàng xuất hiện giống như ban đầu, gặp được nàng thì ta sẽ tháo xuống. Tiểu Thất,
Nàng nên đi rồi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ A Viêm, ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫
Lần này hãy để ta tiễn chàng đi. ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ Ta không muốn trong kí ức cuối cùng của chàng là đau buồn rời đi. ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ Được.
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ A Viêm. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫
♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ Ta yêu chàng. ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ Ta cũng yêu nàng ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ từ rất lâu, rất lâu về trước rồi.
♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫
♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ ♫ Con tim ta vẫn đập ♫
♫ Người vẫn hít thở ♫ ♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫ ♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫ Tiểu Thất, nàng ấy đi rồi à? Chúng ta đi thôi. Ta cứ nghĩ ngươi sẽ giữ nàng ấy lại. Ta của hiện tại
Đã không còn tư cách đó nữa. Như vậy cũng tốt. Con trai thì còn được. Nếu như là con gái thì cũng có hơi thiệt thòi. Cái gì mà con trai con gái? Ngươi không biết Tiểu Thất đã mang thai sao? Nàng ấy không phải vì chuyện đứa con mới gấp về sao?
Đứa con? Nhưng rõ ràng nàng ấy nói với ta là mẫu thân nàng ấy… Chẳng lẽ… ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ Vương gia, người không được qua đó. Ngươi đã biết từ lâu rồi đúng không? Vương gia.
♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ [Tác thành] ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Tầng cơ quan thứ ba rốt cuộc có bao nhiêu nguy hiểm
Thuộc hạ cũng không biết. ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Nhưng chắc chắn có liên quan đến thân phận Mạch gia. ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫ ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Nếu như muốn mở cơ quan cuối cùng
Phải lấy mạng để tế. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ Vương gia.
Vương gia, không được đâu. ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ Vương gia, những gì vương phi làm đều vì người. Người không nhẫn tâm để cô ấy chết, thì cô ấy cũng sẽ không trơ mắt nhìn người chết đâu.
♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ Bạch Thiết. Tránh ra. ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ Ta muốn giúp vương phi, vương phi không muốn người chết đâu. Ta nói lại lần nữa. Tránh ra. Thuộc hạ nguyện đền mạng cho vương phi.
♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ Nhưng bây giờ người không được qua đó. Ở đây giao cho ta, ngươi đi cứu Tiểu Thất. Vương… ♫ Thời gian không gian xoay vần là đang đợi ai đây ♫ ♫ Mặc kệ tất cả chỉ muốn yêu đậm sâu ♫
Tiểu Thất. ♫ Đắm chìm vào ảo mộng, mới biết đau khổ ♫ Tiểu Thất. Tiểu Thất. ♫ Quá khứ cuộn trào mãnh liệt, không cách nào dừng lại ♫ Tiểu Thất à. Tiểu Thất. ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫ Tiểu Thất. Tiểu…
♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ Nàng đừng đi. ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ Tiểu Thất. Tiểu Thất. ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ Tiểu… Tiểu Thất. Tiểu Thất, nàng đừng đi. Tiểu Thất.
[Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Đạo diễn, đạo diễn ơi, anh thăng chức cho tôi đi. Tôi làm thuộc hạ làm việc cho hai ông lớn này, mà sắp mất cái mạng này luôn rồi. Đạo diễn, anh xem tôi cỡ bao nhiêu tuổi? 50 tuổi. Đạo diễn,
Tôi mới 25 thôi. Thật à? 25 tuổi ư? Không giống chút nào. Tôi… Tôi 25 tuổi thật mà. Anh… Anh thấy tôi còn trẻ mà tóc bạc chưa. Áp lực lớn quá đó. Đạo diễn. Đạo diễn. Đạo diễn. Anh nể tình tôi còn có mẹ già và con nhỏ,
Cho tôi thăng chức đi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫