Điền Canh Kỷ Tập 09 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Điền Canh Kỷ] [Tập 9] Tiểu Thất, ta bảo đệ đi gửi thư, đừng bảo là đệ chưa gửi nhé? Giao cho gánh hàng rong rồi mà, người ta sẽ đưa cho ông ngoại, bà ngoại. Hôm nay phải tách hộ rồi,

    Lẽ ra phải tới lâu rồi chứ. Tam đệ Liên Thủ Tín [Giấy tách hộ] và gia chủ Liên Phương không tiện sống chúng, hôm nay muốn tách hộ ra ở riêng. [Ông ngoại – Trương Thanh Sơn] [Đại cữu – Trương Khánh Niên] [Nhị cữu – Trương Khánh Hữu]

    [Tam cữu – Trương Khánh Dư] [Đại cữu mẫu – Vương thị] [Bà ngoại – Lý thị] [Gà – Gà Chiêm Đậu] Mẹ, chia bao nhiêu cho tam đệ? Một mẫu ruộng, một con gà, một con vịt. Một mẫu? Kìa mẹ, lát nữa lý trưởng người ta tới làm chứng, mẹ… mẹ…

    Làm thế có khó coi quá không? Chê ít à? Thế bù của hồi môn của vợ con cho lão tam đi. Mẹ xem mẹ kìa. Được, được. Mẹ, mẹ nói gì cũng đúng, đúng hết. Mấy người ở đầu thôn là ai thế? Đáng sợ quá. Đấy là thông gia của Liên Phương mà.

    Liên Phương, thông gia nhà ông tới kìa. Mẹ, để con ra xem. Thôi xong, thôi xong. Tiểu Thất. Bà ngoại, ông ngoại, đại cữu, nhị cữu, tam cữu. Để đại cữu bế xem nào. Lại cao lên rồi. Nhớ tam cữu không? Nhớ ạ. Nào, để tam cữu bế. Nào. Cao thế rồi à?

    Ông… ông ngoại. Man Nhi. Bà ngoại. Man Nhi. Cháu chịu ấm ức rồi. Không có gì ạ. Đi, dẫn ta đi thăm mẹ cháu. Thông gia đại ca. Thông gia. Thông gia, thông gia. Lão đại, lão nhị, lão tam, bê đồ vào trong. Trộn bùn xây thêm tường rào

    Và cả bếp lò kia cho ta. Vâng, cha. Đi, đi. Lão nhị, lão tam, đi. Ơ… ơ… Lão ca, ta tới thăm con gái ta, tiện thể mang ít đồ cho nó. Thế… thế… vào… vào nhà ngồi đi. Không vội. Ta nghe nói năm nay huynh được mùa lắm,

    Dẫn ta đi xem được không? Ta muốn lấy vía tí thôi. Ở… ở trong kho thóc hết, ta dẫn huynh đi xem. Đi. Con làm việc của con đi. Vợ lão nhị. – Sao thế ạ? – Vợ lão nhị. Cô không thấy à? Thấy gì ạ? Thì… Thấy rồi ạ.

    Mẹ xem, vợ lão tam kéo cả đám người nhà tới, sao trước kia không thấy cảnh hoành tráng thế bao giờ nhỉ? Thế mà cũng phải hỏi à? Chắc chắn là tới để chống lưng con mụ sao chổi đó. Đúng vậy.

    Cô ta bắt nạt ta đây không có nhà mẹ đẻ hay gì? Chứ gì nữa. Cô mau đi đi, gọi mấy người trong thôn tới nói giúp ta với chứ. Đi nhanh lên. Mẹ đợi đã, đợi đã. Mẹ, chuyện nhà chúng ta, mẹ bảo người ta sang nói hộ cái gì được.

    Ai lại vạch áo cho người xem lưng bao giờ. Cô gọi người ta tới, mẹ làm một nồi gà kho lớn thế này cho cô ăn. Nồi lớn đấy. Mẹ cứ chờ tin của con nhé. Lão tam hiền lành như thế mà lại chọc giận cha mẹ tới mức này. Đúng thế,

    Sao lại thành ra như thế? Trước kia hắn hiền lành lắm mà, sao cũng lắm chuyện thế nhỉ? Nếu không nhờ các cô, ta đâu thể biết được nhiều chuyện như vậy. Chứ gì nữa. Đúng đấy. Ta nói cô nghe… Sao lại để cô ta hẫng tay trên nhỉ? Đau lòng lắm,

    – Đen đủi. – đòi sống đòi chết. Nói cô biết, nghe nói là bị nhà họ Liên… Gà kho của mình. Gà kho, gà kho, gà kho. Liều thôi. Lẩm bẩm gì thế? Ngươi làm việc đi. Đúng đấy. Tỷ tỷ thông gia đang ở đây à? Đang nói gì mà vui thế?

    Muội muội thông gia, cô tới đúng lúc lắm. Thì đây, chuyện nhà họ Liên chúng ta đấy. Tỷ ít qua lại với nhà họ Liên chúng ta, chuyện nhà ta phải để ta nói vài câu mới được. Đúng không? Các cô không biết đấy thôi.

    Từ khi tam đệ nhà ta đòi ra ở riêng, cha mẹ rửa mặt bằng nước mắt hằng ngày, khóc lóc cầu xin tam đệ đừng chuyển đi. Nhưng tam đệ hạ quyết tâm rồi. Hơn nữa, làm gì có nhà nào còn cha mẹ mà lại cắt đứt quan hệ với gia đình chứ?

    Đúng thế, nghiệp chướng quá. Không được như thế. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tam đệ thì biết gì chuyện ra riêng đâu, vợ nói sao thì nghe vậy chứ gì nữa. Đúng đó, vợ không chỉ thì sao đàn ông dám cãi lời cha mẹ?

    Hai ông bà nhà họ Liên đáng thương quá. Đáng thương mà. Đáng thương thật, nhưng mà thương cho muội muội của ta. Trước kia muội ấy mang thai Tiểu Thất, ngày nào cũng phải ra đồng làm việc. Ngày đông giá rét còn phải giặt quần áo, nấu cơm cho mẹ chồng.

    Bây giờ mang thai Tiểu Bát bị ngã, chưa nói tới việc mất con, muội ấy còn suýt mất mạng. Lúc như thế này, mẹ chồng như bà ấy còn không mua được một gói thuốc cho muội ấy, để muội ấy sống chết mặc bay. Lại còn có chuyện này à?

    Hai ông bà nhà họ Liên vô nhân tính quá. Cho dù như vậy cũng không thể đòi tách ra ở riêng được. Theo ta thấy, họ đã có âm mưu lâu rồi. Con bé Liên Man Nhi cứ suốt ngày nhắc tới chuyện ra ở riêng đấy. Không phải chỉ nhắc

    Một hai lần đâu. Lần này mượn cớ tam đệ muội sảy thai, ép cha mẹ đồng ý thôi. Là thế à? Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Biết mới thấy vất vả. Mọi người cũng biết vốn nhà họ Liên bọn ta không dư dả. Phải nuôi con cả thi khoa cử,

    Sau này còn nuôi nấng cả nhà. Không phải không muốn cho con dâu tiền khám bệnh, mà là không có để cho. Bọn… bọn ta biết mà. Ta hiểu, ta hiểu. Mọi người nói đi, lo cho một người, hay lo cho cả nhà? Ông bà cụ nhà ta cũng khó xử lắm chứ.

    Chứ gì nữa, vất vả quá mà. Ông bà nhà họ Liên vất vả thật. Vất vả quá. Muội muội thông gia không nhắc thì ta cũng quên mất. Đại ca nhà các cô tiêu bao nhiêu bạc của nhà, chưa nói tới để cả nhà phải thắt lưng buộc bụng,

    Bây giờ còn tính mưu tới cả Man Nhi của bọn ta. Liên Thủ Nhân vô liêm sỉ này, cả con mụ Cổ thị đấy nữa, có cần ta phải nhắc lại họ hứa gả Man Nhi nhà bọn ta cho ai cho các tỷ muội đây nghe không? Cô kể bọn ta nghe với.

    Tỷ nhìn đi, nhìn đi, tỷ xem tỷ nói gì kìa. Có nhà nào đông con mà không có xích mích kia chứ? Ai chả có lúc cãi nhau, ai chả có khúc mắc hiểu lầm. Nếu mà cứ như muội muội và cháu ngoại tỷ, cãi nhau là đòi ở riêng,

    Cãi nhau là đòi ở riêng, thế còn ai hương khói bài vị tổ tông nữa không đây? Thế thì có sống nữa không? Đúng. Sao nó lại rơi ra nhỉ? Đúng thật là. Ôi cái đầu ta, ta còn đang nấu canh ở nhà, quên béng mất đấy. Tỷ,

    Hôm khác chúng ta nói tiếp, hôm khác chúng ta nói tiếp. Đừng mà, ta đang định tới nhà thông gia đây. Chúng ta đi cùng nhau, đi. Tỷ… tỷ đừng đi. Tỷ cứ thong thả, ta còn vội nồi canh ở nhà. Đừng mà. Nhanh lên, đừng để cháy mất. Con bé ngốc này,

    Sao xảy ra chuyện lớn như vậy mà không biết đường báo về nhà một câu? Nếu không nhờ Man Nhi viết thư về cho mẹ biết, mẹ còn không biết chuyện gì. Con muốn mẹ đau lòng tới chết sao? Conn chỉ sợ làm mẹ lo. Sợ mẹ lo?

    Con nhìn con bây giờ đi, gầy tới nỗi da bọc xương đây này. Con gái nhà họ Trương ta bị ức hiếp tới mức này, nếu bị đồn ra ngoài, mặt mũi của mẹ để đâu nữa? Đều tại mẹ. Mẹ luôn dạy con hiền lành, hiếu thảo, sống chân thành với nhau.

    Mẹ cứ nghĩ người nhà họ Liên sẽ thấu tình đạt lý, không ngờ lại để con phải chịu thiệt thòi như vậy. Mẹ. Mẹ à, con vẫn khỏe mạnh đây còn gì? Mẹ nể mặt cha nó, đừng làm căng quá. Bà ngoại, lần này cha con cứng rắn lắm.

    Dù ông bà nội khóc lóc, kêu gào thế nào, cha cũng nhất quyết phải ra ở riêng. Cha sợ mẹ phải chịu ấm ức thêm nữa. Nếu không có cha, e là khó mà ra ở riêng được. Con bé ngốc, mẹ không tới cãi nhau, mẹ tới để chống lưng cho con.

    Thủ Tín, lát nữa tách hộ, con đứng cạnh mẹ nhưng đừng nói gì, để mẹ lo liệu hết, con có đồng ý không? Con nghe mẹ hết ạ. Bà ngoại, bà ngoại, cháu muốn Đại Lực. Đại Lực là ai? Bò nhà mình ạ. Bà ngoại, cháu muốn Đại Hoàng.

    Đại Hoàng là ai nữa? Con chó nhà mình ấy. Các cháu yên tâm, có bà ngoại ở đây, ta đòi hết cho các cháu. Với cả thịt trong tủ của bà nội nữa. Một nửa, một nửa là được ạ. Một nửa. Yên tâm. Lão ca, huynh

    Đừng chê huynh đệ ta nói thẳng quá. Không đâu, không đâu. Huynh nói xem, hai nhà chúng ta đâu phải cách nhau trời Nam đất Bắc, xảy ra chuyện lớn như vậy thì huynh phải báo với ta một câu chứ. Nếu không nhờ Man Nhi nói với ta, có phải huynh định

    Giấu ta cả đời không? Không, không. Tại ta thất lễ. Giờ đang mùa thu hoạch mà, ta phải đưa hết mấy thứ này về đây… Lão ca này, huynh còn nhớ hai ta quen nhau thế nào không? Hồi trẻ ta từng làm buôn bán, từng bán da lậu, bán tơ lụa lậu,

    Thậm chí ta còn từng bán muối lậu. Lão ca huynh là đại chưởng quầy của tiệm trên huyện. Ta nhớ hai chúng ta quen nhau trong tiệm của huynh. Đừng nhắc tới chuyện quá khứ nữa. Lão ca này, con người huynh thật thà, không lừa gạt dân buôn bọn ta,

    Ta thật lòng kính trọng huynh. Vậy nên dù huynh thiếu gì, muốn gì, ta sẽ nghĩ cách để tìm giúp huynh. Đúng, đúng. Sau này, hai chúng ta có gia đình. Huynh có nhà có đất, con cái đông đủ. Vì ta thật lòng kính trọng lão ca huynh

    Nên mới gả con gái ta cho nhà các huynh. Ta nghĩ kiểu gì cũng không sai được, nhưng không ngờ lão ca huynh… Không, không. Mọi ngày ta ít khi lo việc trong nhà, ta thật sự không ngờ mấy mụ đàn bà ở nhà mà cũng có thể gây ra

    Chuyện khó giải quyết thế này. Hôm nay lão tam tách hộ ra ở riêng, ta tuyệt đối không để bà ấy làm loạn. Vậy thì tốt, nghe lão ca nói vậy là huynh đệ ta yên tâm rồi. Đi đâu thế? Đi tìm Thập Tam. Sao huynh cứ tìm đồng hương suốt ngày thế?

    Hôm nay tách hộ, mai hẵng đi. Các cô tách hộ, ta ở đây làm gì? Ta đâu phải người nhà các cô. Cháu ngoại. Sao hả? Gần đây khỏe không? Ta? Ông là… Quên cả đại cữu à? Ta là đại cữu của cháu đây. Đại cữu? Không chỉ có ta,

    Đây là nhị cữu của cháu. Kia là tam cữu. Nhớ đấy. Ta là nhị cữu của cháu. – Ta là tam cữu của cháu. – Ta nói cháu nghe, vừa nãy di mẫu của cháu đã dặn bọn ta chuyện của cháu rồi. Cháu yên tâm đi, từ nay… à không…

    Cháu đã là người nhà họ Trương bọn ta từ lâu rồi. Chứ gì nữa. Đi, đi. Đi… đi đâu ạ? Trộn bùn giúp bọn ta, việc xây tường đâu thể thiếu cháu được? Ta… Đi thôi, nhanh lên. Ơ kìa, ơ kìa. Đi thôi. Ở đây à? Cũng… cũng xem là vậy. Lão nhị,

    Mẹ nói này, lát nữa con mở to mắt lên, tính toán thật kĩ càng, nghiêm túc cho mẹ. Dùng bản lĩnh làm sổ sách giả của con trước kia ấy. Mẹ, con làm sổ sách giả bao giờ? Sòng bạc cược thua, con làm giả sổ sách để trộm bao nhiêu bạc,

    Con tưởng mẹ không biết à? Mẹ, mẹ. Mẹ nghe con nói, mẹ yên tâm, con đảm bảo tính hết bạc vào túi của mẹ cho mẹ. Lão nhị. Cha. Ruộng nhà ta chỉ có từng này thôi, để lão nhị tính cho. Con mà tính sai, cha không tha cho con đâu.

    Cha yên tâm. Ta nghe nói đứa thứ hai nhà họ Liên tính toán giỏi lắm. Vừa hay trước kia ta cũng lo sổ sách, hôm nay ta sẽ tính giúp Thủ Nghĩa. Nhưng ta có tuổi rồi, tay chân chậm chạp, mong Thủ Nghĩa thông cảm cho. Thủ Nghĩa biết rõ

    Tình hình trong nhà hơn ai hết, không cần bà phải lo. Đúng không? Đúng ạ. Bà thông gia, bà sợ bà già này có tuổi, đầu óc lẩm cẩm, sợ ta tính sai cho bà à? Ta nào có ý đó. Vậy thì là có nguyên nhân khác.

    Chẳng lẽ chỉ cho Thủ Nghĩa tính, người khác không được đụng vào à? Không, không, không. Bà để bà thông gia tính giúp cũng tốt mà. Chẳng may hai bên có sai sót còn tiện mà đối chiếu. Chia đi. Nhà ta có tổng cộng 33 mẫu ruộng. Có 19 mẫu ruộng tốt,

    Trồng hai vụ lúa một năm. Mỗi mẫu thu được sáu thạch lương thực, thuế ruộng là một phần sáu. Ruộng thường là sáu mẫu, mỗi mẫu thu hoạch bốn thạch lương thực, mùa hè thu tiền, mùa thu nộp gạo. Thuế tiền là bốn văn bốn xu, thuế gạo là một đấu.

    Ruộng xấu có hai mẫu, thu được ba thạch lương thực. Thuế tiền ba văn ba xu, thuế gạo là bốn hộc. Ngoài ra còn vài vườn trồng rau, trồng lạc, và ít phí hao tổn. Chỉ vậy thôi. Ruộng xấu là hai mẫu, không phải năm mẫu. Tay nghề vụng về thế này,

    Thảo nào trước kia mất việc quản lý sổ sách. Thẩm, thóc của thẩm tính thiếu một mùa, vậy là thiếu bốn lượng bạc đấy. Lại đây. Thật mà. Thiếu mất bốn lượng bạc có đúng không? Vẫn là Thủ Nghĩa giỏi hơn một bậc. Bà già này bái phục, bái phục.

    Vậy phần còn lại xin nhờ Thủ Nghĩa xem giúp một chút. Xem thì xem. Để ta xem, xem nào. Bà nhìn chỗ này đi. Bà nhận thiếu 200 văn rồi. Bà nhìn chỗ này xem. Năm trước miễn một mùa thuế sao không tính vào thế? Còn chỗ này nữa.

    Bà ngoại, bà uy phong thật đó. Nếu mẹ cháu mà bằng được một nửa bà Nhìn đi. thì đã không bị người ta bắt nạt rồi. Lợi hại. Đừng học theo mẹ con. Nhìn kĩ bà ngoại làm đây. Nhìn đi, lại tính sai rồi này. Thiếu mất sáu lượng.

    Cháu trai, ta nói này. Không phải cháu xuất thân từ một nhà nông ở thôn Thẩm Gia sao? Sao xây tường lệch thế kia? Đại cữu à, cữu không biết đó thôi. Từ nhỏ đến lớn có bao giờ ta phải làm mấy việc này đâu. Quả thực là mấy chuyện này

    Ta có lòng nhưng không đủ năng lực mà. Thế thì thôi. Vậy cháu đừng làm nữa, đừng làm nữa. Cháu gánh đống đất này sang kia trộn bùn với ta. Đại cữu. Từ nhỏ ta đã ốm yếu nhiều bệnh, lúc nãy lại bị trật mất cái eo rồi. Thôi, cháu đừng làm nữa.

    Cháu vào bếp lấy cho chúng ta ít nước ra đây. Vâng ạ. Khánh Niên cữu cữu. Nhị cữu, tam cữu. Hằng ca nhi đến rồi à? Các vị cữu cữu cố tình đến giúp thẩm thẩm tách hộ đấy ạ? – Đúng đó. – Đúng đó. Hằng ca nhi,

    Sao hôm nay cháu lại rảnh rỗi mà sang đây thế này? Cháu báo với ông chủ cho nghỉ, cũng muốn tới đây giúp đỡ một chút. Được. Nào, được thôi. Nào. Giúp đỡ. Cữu, lúc nãy ai làm chỗ này vậy? Cái tên Thẩm Nặc đó đấy. Nó không được cái tích sự gì.

    Lại còn yếu ớt mỏng manh nữa. Đại cữu của cháu đành phải bảo nó đi lấy nước thôi. Vậy có lẽ huynh ấy sẽ không quay lại nữa đâu. Để cháu làm vậy. Vẫn là Hằng ca nhi của chúng ta đáng tin hơn. Nhìn xem, làm việc nhanh nhẹn biết bao.

    Thế này mới ra dáng người thạo việc chứ. Quay lại rồi sao? Ta thấy con ngu ngốc quá rồi đó. Ta bảo con lùa thóc về nhà mình, con thì hay rồi, toàn hất ra ngoài. Con làm ta tức chết mà. Mẹ, làm người ai cũng có lúc sai lầm mà. Ơ hay…

    Mẹ yên tâm. Đợi lúc chia đồ đạc trong nhà, con đảm bảo sẽ không cho họ nhiều hơn một văn nào cả. Có được không? Năm đó từ huyện trở về mang theo tổng cộng ba cái bàn của lão du mục. Ghế dựa là năm đôi. Mười cái đôn.

    Tựa ghế, tụ mỗi loại sáu cái. Giá, bình phong không phải vẫn đang để hết ở đây sao? Xem xem có còn cái gì bị rớt lại không? Được rồi. Được rồi. Ba cái bàn, năm đôi ghế, Mười hai cái kỷ. Chỗ bạc còn dư… Tam phòng chỉ có 300 văn thôi sao?

    Đúng đó. Mỗi tháng phải đưa cho đại ca ba lượng bạc, đúng không? Kế Tổ 500 văn. Đây là do cha quyết định. Cha mẹ cháu cũng đồng ý rồi. Không tính tiền khám bệnh của mẹ cháu. Việc ăn uống trong khoảng thời gian này tiêu tốn quá nhiều tiền bạc. Đúng đó.

    Trừ đầu trừ đuôi các khoản thì chỉ còn lại 300 văn thôi. Sau đó thì đổi thành hai cái ghế. Nhị bá, sao có thể tính như vậy chứ? Sổ sách tính không sai. Nhưng… Nhưng vẫn còn của hồi môn của mẹ cháu nữa. Ơ… Mẹ cháu từng nói,

    Số của hồi môn đó của bà ấy ít nhất cũng có giá 50 lượng. Lúc bà ấy ở cữ sau khi sinh cháu thì bà ngoại cháu còn mang theo mấy chục con gà rừng và vịt trời đến nữa. Nhưng mẹ cháu lại không được ăn con nào cả.

    Những thứ này cũng phải năm lượng chứ nhỉ? Không đúng. Sao có thể tính toán như vậy chứ? Mày lôi cả món nợ từ ngày xửa ngày xưa ra để tính hả? Vậy tao đẻ nó, nuôi nó bao nhiêu năm nay thì tính thế nào đây? Mày tính tao xem nào.

    Lão tẩu tử, nếu theo như bà nói vậy bọn ta nuôi con gái mười mấy năm, giờ chỉ còn nửa cái mạng nằm yên trên giường thì món nợ này phải tính thế nào đây? Man Nhi nói đúng lắm. Bà xem, vợ lão tam người ta được gả tới đây,

    Của hồi môn nhà mẹ đẻ đưa tới nên trả lại. Nên… nên trả lại. Đã đổi thành bạc cho nhà dùng từ lâu rồi. Bà nội, bà nhớ nhầm rồi. Bà đã cất giữ hộ cho mẹ cháu rồi mà. Hộp trang sức của tiểu cô cháu mang tới đây rồi.

    Của hồi môn của con gái ta là do ta tự tay chuẩn bị. Hóa ra đều đang ở đây cả. Cảm ơn bà thông gia. Số của hồi môn còn lại không cần phải tính chi li nữa. Đổi thành mấy đồ đạc trong nhà đi. Man Nhi,

    Đưa đồ trang sức tới cho mẹ cháu. Rồi gọi các cữu cữu tới đây chuyển đồ đạc tới căn phòng phía Tây. Vâng ạ. Man Nhi. Còn trẻ còn khỏe ghê. Còn trẻ còn khỏe ghê. Còn mấy con vật nuôi nữa thôi. Mấy con vật đó đều ở đây cả.

    Ông nội, cái này… Không có con vật nào cả. Ơ kìa… Không phải ta đã nói với bà rồi sao? Hôm nay không được thả chúng ra ngoài. Ông làm gì mà ầm cả lên thế? Tối hôm qua con trâu nó không về. Vậy nó… nó… Sao… sao lại… Bao giờ tìm thấy

    Thì lại chia tiếp. Có gì mà vội đâu. Bà thông gia, bà… bà xem, chuyện này… Tiểu Thất nhà chúng ta cũng giỏi quá cơ. Bà thông gia, trâu về rồi thì cứ chia thôi. Gà, vịt, ngan chia làm bốn phần, chia đều. Vậy trâu… trâu… Bà ngoại. Ông bà thông gia này,

    Những khoản lúc nãy… Những khoản đó làm sao? Không phải lúc nãy bà nói không có gì sai sao? Lúc trước đúng là muốn nhịn chút coi như thôi. Nhưng bây giờ thì lại cảm thấy không tính thì không nhịn được. Ông thông gia, con trai cả Thủ Nhân của ông

    Tuy là tú tài nhưng phần lớn tiền bạc trong nhà đều đưa cho cậu ấy dùng. Cách đối xử này của ông cũng hơi bị không công bằng rồi. Ơ hay… Bà thông gia, vốn là ta nghĩ nuôi cho Thủ Nhân ăn học thành tài

    Rồi giúp đỡ một tí cho lão nhị với lão tam. Bà thấy đó, Thủ Nhân ở trên trấn cần thu xếp vài mối quan hệ trên con đường làm quan nên cần tiêu nhiều tiền một chút. Còn không phải sao? Nếu bên thông gia đã mở lời vậy… vậy thì…

    Vậy thì làm thịt con trâu đó đi. Chia mà. Bà ngoại, không được giết Đại Lực. Lão tẩu tử, bà cũng mạnh miệng ghê đấy. Theo luật pháp hiện tại, người tự ý giết trâu, giết ngựa bị phạt giam một năm. Bà không sợ vào tù sao? Ơ thì…

    Thế nếu con trâu này mà ốm chết trong nhà bọn ta, thì ai mà biết được chứ, đúng không? Không được, không được giết Đại Lực. Sao lại không được giết nó? Nó ở với nhà mình bao nhiêu năm rồi mà. Bao nhiêu năm thì đã sao? Như vậy đi.

    Về con trâu thì vẫn do Tiểu Thất chăn thả. Nếu nhà thông gia có nhu cầu cày đất canh tác thì nói với Tiểu Thất một tiếng. Được chứ? Bà nội, con trâu đó bọn cháu đã nhượng bộ rồi, thế Đại Hoàng bọn cháu mang đi được chứ? [Tới lượt mình rồi à?]

    Đây… đây là chó của ta, là bảo bối của ta, là mạng sống của ta đó. Vậy để nó tự chọn đi. Đại Hoàng. – Đại Hoàng. – Đại Hoàng. Đại Hoàng, lại đây. Đại… Đại Hoàng. Ấu Hằng huynh không được thì đừng cố nữa. Ta lên núi hái thuốc quanh năm,

    Thể lực tốt. Chút việc này không đáng kể. Cuối cùng cũng dọn xong rồi. Cháu trai, này đã là gì đâu chứ? Vẫn còn một đống đồ chưa chưa chuyển kìa. Nhanh lên. Vẫn còn ạ? Mau đi lùa gà, ngan, vịt, trâu lại đây đi. Còn phải chia đồ trong bếp nữa đó.

    Ta đi trước đây. Các huynh nhanh lên đó. Cảm ơn huynh đã giúp. Khách sáo rồi. Nên làm mà, Đi thôi. Đi. Hằng ca. Nhanh lên. Tránh ra, tránh ra. ♫Ca ca xông xáo khắp Cửu Châu♫ ♫Muội muội ta đi uốn tóc♫ Man Nhi. ♫E thẹn lén tâm sự với ai♫ Man Nhi.

    ♫Muốn uống thì cạn chén Nhị Oa Đầu♫ ♫Tam tòng tứ đức, tập thêu thùa♫ ♫Không bằng cố gắng làm giàu♫ ♫Thân liễu to làm gầu, cành liễu nhỏ làm tẩu♫ ♫Người đỏm dáng sợ nhất là xấu xí♫ ♫Không mở được nắp chai mà cũng sợ mỏi gối♫ Bà nội. Làm gì vậy?

    ♫Có sợ thì sợ kẻ mạnh, làm nũng đáng yêu♫ Thẩm à, cái này bà không cần nữa đúng không? ♫Không dữ được như chó nhưng cãi lại được gã đô con♫ Vậy ta lấy đi nhé. Vợ lão nhị, trông chừng đi. ♫Không sợ bà già♫ Chuyện này…

    ♫Trời sinh ra ta ắt hữu dụng♫ Mẹ ơi. ♫Có tác dụng thì phải đi làm♫ Mẹ. Ra, ra, tránh ra. ♫Cầm kỳ thi họa gì cũng dốt♫ Mẹ. ♫Ăn uống no say thì cưỡi ngựa đốn củi♫ ♫Ta là người mạnh nhất♫ ♫Cùng là kẻ lưu lạc tận chân trời♫

    ♫Kẻ khác dùng bát thì ta dùng chậu♫ ♫Mặt trời đứng bóng mà chưa muốn dậy♫ ♫Bệnh tình nguy kịch, chắc ta mắc chứng ngủ nhiều♫ Đừng chuyển nữa. Tại sao lại không chuyển? Cô nhìn đi. Cha. Mở lò rồi, mở lò rồi. Lại đây, tới chỗ ông ngoại nào.

    Chưa từng thấy đúng không? Thiên quan tứ phúc, tài đinh hưng vượng. Mở lò đây. Tốt, tốt quá. Mở lò. Tiểu Thất, nhìn cữu đốt pháo này. Không nghiêm túc gì cả. Bắn vào thằng nhỏ thì phải làm sao, xa ra. Cẩn thận đấy, cẩn thận đấy. Bánh đây. Được, được, được.

    Món này ngon, món này ngon. Nào, nào, uống một ly, uống một ly. Uống đi, uống nào. Được. Hằng ca nhi, gần đây tình hình làm ăn của hiệu thuốc thế nào? Cũng được, vẫn ổn ạ. Vương Lão Kim đâu? Vương Lão… Vương Lão Kim vẫn khỏe chứ?

    Cha cháu nói, chờ lần sau cữu tới nhất định sẽ chuẩn bị rượu ngon chờ cữu. Được. Hôm khác ta sẽ đi gặp ông ấy. Nào, nào, tam cữu, nào. Thủ Tín à. Đừng quên con đã thề với ta rằng cả đời này sẽ không để con gái ta phải chịu khổ nữa.

    Con phải nhớ kĩ đó. Lời dạy của nhạc phụ con rể sẽ mãi khắc ghi trong lòng. Con nhớ được là tốt rồi. Nào, uống một ly đi. Cạn. Lại đây, lại đây. Cảm ơn nhị cữu, cảm ơn nhị cữu. Ăn đi, Nào. Nào, nhị cữu. Được. Man Nhi.

    Bận rộn suốt mấy ngày, nhà bếp của chúng ta, cả phòng để củi, chuồng lợn cũng lợp mái cả rồi. Nên lát nữa ăn xong bọn ta về trước đây. Cháu không nỡ để bà ngoại với cữu mẫu về đâu. Có mọi người ở đây cháu mới thấy yên tâm.

    Cũng chỉ ở đến hôm nay nữa thôi. Nhân lúc vẫn chưa vào đông phải vào núi đi săn thêm vài lần nữa. Nếu không chờ đến khi tuyết rơi rồi thì núi sẽ bị niêm phong mất. Man Nhi. Tuy đã tách hộ ở riêng rồi,

    Nhưng dù gì cũng vẫn là máu mủ ruột già. Sao hai nhà có thể đoạn tuyệt hoàn toàn được chứ? Cha mẹ cháu đều là những người lương thiện, mềm lòng. Bao nhiêu năm nay khó thay đổi lại lắm. Bà ngoại yên tâm. Chỉ cần có cháu ở đây

    Chắc chắn cháu sẽ không để mẹ phải chịu chút oan ức nào nữa. Được. Có Man Nhi ở đây thì bà ngoại yên tâm rồi. Nhưng mà nếu như trong nhà có thêm một người có thể gánh vác nữa vậy thì sau này Man Nhi cũng có thể sống tốt hơn rồi.

    Sao bà ngoại lại nói đến chuyện này chứ? Bắt đầu ép cháu thành thân rồi. Bà ngoại là một bà lão cởi mở, không thể giống như những bà lão khác được. Hơn nữa thành thân thì có gì tốt đâu. Bà nhìn mẹ cháu xem, suốt ngày bị bà nội cháu bắt nạt.

    Giờ cháu đang tự do tự tại thế này, không phải tốt lắm à? Vậy nên chúng ta phải tìm được một nhà tốt mới được. Bà ngoại thấy cái cậu Thẩm Nặc đó cũng không tệ đâu. Nhà hắn gặp phải lũ lụt, hiện tại chỉ còn lại một mình.

    Chi bằng kén nó vào ở rể. Không biết nó có đồng ý không. Con thấy thằng bé Ấu Hằng cũng được mà. Tính cách dịu dàng. Sau này thành thân rồi chắc chắn sẽ nghe lời Man Nhi nhà mình răm rắp thôi. Ơ kìa cữu mẫu, cữu mẫu. Cữu mẫu.

    Cháu với cả hai người họ đều không thành đôi được đâu. Cháu kiếm được tiền xong là phải đi thôi. Cháu kiếm tiền xong thì đi đâu? Cháu còn có thể đi đâu chứ? Ý của cháu là cháu phải kiếm được thật nhiều, thật nhiều tiền. Rất, rất, rất nhiều tiền.

    Ôi cái con bé này. Nặc ca nhi, mấy ngày nay tuy cháu cứ bận tới, bận lui, nhưng mà ta phát hiện ra ánh mắt của cháu chưa từng rời khỏi Man Nhi bao giờ. Sao nào? Có phải là nhìn trúng Man Nhi nhà ta rồi không?

    Đại cữu nói cái gì vậy chứ? Đàn ông đàn ang với nhau cả, có gì mà phải xấu hổ? Nhìn trúng thì nhìn trúng thôi. Cháu đó, đẹp trai lại còn chịu khó nữa. Có hy vọng. Đại cữu xem trọng cháu. Xem trọng cháu đó nha. Đại cữu.

    Cháu trai xin mời cữu một chén. Ăn đi. Để ta rót cho. Hằng ca nhi. Cháu đó, đẹp trai lại còn chịu khó nữa. Có hy vọng. Đại cữu xem trọng cháu. Lão đại, ai con cũng xem trọng thế. Cha ta nói đúng lắm. Nào. Nào, nào, nào.

    Uống một chén, uống một chén. Nào. Nào, cạn. [Doanh trại Thập Tam Lý] Nói chung mà vẫn là đại ca thoải mái nhất. Tú tài tướng công không cần làm việc. Việc này đều để tú tài nương tử làm hết. Liên Thủ Nghĩa. Giờ là lúc nào rồi

    Mà chúng ta vẫn tốn công ở đây chứ? Ông đi tìm mẹ nói chuyện đi. Ta không đi. Lúc tách hộ bị mất nhiều như vậy, chắc chắn mẹ đang bực lắm đó. Thích thì bà đi mà đi. Nhắc đến chuyện này ta lại thấy bực đó.

    Đồ đạc, ruộng đất nhà chúng ta là tại ta mới bị lấy mất chắc? Chia nhiều như thế, ta còn chưa nói gì cơ mà. Ông nhìn mẹ mà xem. Không tranh được với mấy người nhà lão tam, chỉ biết hành hạ chúng ta. Đúng là cái đồ ngang ngược.

    Ta còn đang có bầu đây này. Ta còn đang có bầu đây này. Ta không ngủ thì nó cũng phải ngủ chứ. Hôm nay ta phải cứng rắn một lần. Ta cứ không làm nữa đấy. Để xem mẹ làm gì được ta. Làm gì đó?

    Không làm đi đứng đực ra đấy làm gì? Không xong việc thì đừng hòng đi ngủ. Tránh ra.