Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 3 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 03: Chịu Xét Xử Đi, Kẻ Làm Công!] Lý Lộ Đa. [Để trả nợ thẻ tín dụng.] [Để trả tiền thuê nhà.] [Để không phải cạp đất mà ăn.] [Vì đống quần áo] [và túi xách đã bị cắt mác kia.]
[Khoản thứ hai, điều 1019] [Bộ luật Dân sự quy định] [nếu không có sự đồng ý của chủ sở hữu chân dung,] [người sở hữu tác phẩm chân dung] [không được phép xuất bản, phục chế, phát hành,] [cho thuê, triển lãm hay bất kỳ hình thức nào khác.]
[Sử dụng hoặc công khai chân dung của chủ sở hữu chân dung,] [nếu không gỡ bỏ hình ảnh ngay lập tức,] [sẽ tìm đến sự hỗ trợ của pháp luật.] [Bạch Chân Tướng.] Giám đốc Bạch, văn kiện mà anh cần đây. Đợi một chút. Không cần đâu.
Để đảm bảo an toàn cho sản phẩm được chọn, chúng tôi sẽ cử chuyên viên đặc phái đến lấy. Đúng vậy. Toàn thành phố đều có thể, nhất định sẽ đến nơi đúng giờ. Đi đi, Lý Lộ Đa. Chẳng phải sản phẩm được chọn đều được đưa đến sao?
Hơn nữa còn phân phối ở các khu vực khác nhau mà. Sao tôi đi lấy được? Quả thật lấy hàng rất vất vả. Công việc mà, đối với nhiều người mà nói thì có hay không cũng được. Cảm thấy vất vả quá thì không làm cũng được. Có thể làm.
Nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Đi nhanh đi. Giám đốc Bạch. Anh. Anh đến đây làm gì thế? Có chuyện gì không nói qua điện thoại được sao? Hôm qua, bố đã nói với em ông đi tham gia cái gì mà hội nghị nghiên cứu y học quốc tế ở nơi khác.
Lần này không thể đi cùng chúng ta rồi. Hay lắm. Anh đừng giận đấy nhé. Em chỉ là người chuyển lời thôi. Anh giận cái gì chứ? Ông ấy nói cái gì thì anh nghe cái đó. Giảm thiểu xung đột không cần thiết hết mức có thể.
Một năm gặp mặt một lần vào dịp năm mới cũng xem như là hoàn thành chỉ tiêu quan trọng về hiệu suất rồi. Một năm mà gặp hai lần, xem như anh làm việc quá sức đấy. Chúng ta đều có thể từ chối đối phương. Là ngày giỗ của mẹ chúng ta,
Bố không đến được nhất định cũng do hết cách rồi. Cách đều dùng trên bàn phẫu thuật hết rồi. Giám đốc Bạch, sao ấn đường của anh lại đen đi vậy? Lúc cúng bái đừng có ăn mặc như thế này. Mấy hôm nay Mặt Trời vuông góc với sao Hoả,
Nhất định anh phải chú ý đừng có gặp nạn đổ máu đấy. Có nghe thấy chưa? Xin chào, cô gái xinh đẹp. Cô cũng làm việc ở Tam Hạnh sao? Anh tôi cũng làm ở đây. Tôi tên Bạch Vô Khuyết, làm quen một chút nhé. Cuối cùng cũng đến kịp rồi.
Tôi đã tìm một lượt cả bốn khu vực của Hạ Thành rồi. Các sản phẩm được chọn đều ở đây cả. Vất vả cho cô rồi. Những thứ này của cô để làm món dự phòng đi. Dự phòng? Hiện tại bây giờ, khẩu vị của mọi người càng ngày càng quái lạ,
Càng là những món ăn hắc ám thì càng thu hút sự chú ý của mọi người. Lần này, những món ăn hắc ám mà chúng ta chọn có pho mát mù tạt xanh, bánh cuộn hành lá Thuỵ Sĩ, bánh cupcake rau thơm, còn có sữa vị mướp đắng. Mảng thị trường này
Vẫn còn tương đối trống trải, Tam Hạnh chúng ta phải dám trở thành người tiên phong. Lý Lộ Đa. Cô lại đây thẩm định một chút xem sao. Chẳng phải đều do anh thẩm định sao? Cho cô một cơ hội phát huy đấy. Dựa vào mùi vị, nguyên liệu sử dụng,
Hương thơm, hậu vị mà tiến hành thẩm định. Đinh Sa, đưa cho cô ấy đi. Bánh cupcake rau thơm. Bánh cuộn hành lá Thuỵ Sĩ. Sữa vị mướp đắng. Đợi đã. Chỉ nhấp một ngụm nhỏ làm sao nếm được vị gì, uống thêm chút nữa đi.
[Trong cuộc sống bình thường vô vị của tôi,] [có một thứ có thể được gọi là] [chức năng thể chất đặc biệt.] [Chức năng thể chất đặc biệt] [chính là] [say sữa.] Đa Đa, cậu uống đi mà. Nào. [Chỉ uống một ngụm,] [cả mặt đỏ bừng.] [Uống một ly,] [không say không về.]
[Tôi sau khi say] [có thể có được sự dũng cảm] [mà lúc tỉnh táo không thể có được.] Alô. Alô. Bành Tiểu Yến. Chuyện là… Tôi là Lý Lộ Đa của lớp bên cạnh. Chuyện là… Tôi có một câu muốn nói với cậu. Chính là… tôi thích cậu lâu lắm rồi.
Là Lý Lộ Đa của lớp số bốn đúng không? Ngày mai em đến văn phòng chỉ đạo một chút, mời cả bố mẹ em đến nữa. Lý Lộ Đa. Lại đây. Món này là… Đây là pho mát mù tạt xanh. Nào, nếm thử xem. Ý của cậu là
Lý Lộ Đa bắt nạt cậu? Tôi nghi ngờ cô ấy là cố ý. Trước đó còn muốn sa thải tôi, còn bảo mình đang sống trong vòng lặp thời gian. Thời gian gì cơ? Giám đốc Bạch, chuyện là thế này, tôi cảm thấy chuyện này vô cùng rõ ràng.
Nếu người cấp dưới của cậu cãi lại cậu, làm cậu mất mặt nơi đông người, cậu là cấp trên có thể bảo cô ấy xin lỗi hoặc cứ thế mà sa thải cô ấy đều được cả. Tôi thấy dùng cái gì mà phiên toà hiện trường là không cần thiết đâu.
Giám đốc Ngao, tôi thấy vô cùng cần thiết đấy. Nếu công ty đã có quy định này, tại sao lại không dùng chứ? Cứ thế mà sa thải cô ấy thì quá đơn giản và khắt khe. Người không hiểu sự tình còn nghĩ là cô ấy
Là anh hùng chống lại quyền lực gì đấy. Tôi muốn trực tiếp đối chất với cô ấy, để cho tất cả mọi người đều biết tính nghiêm trọng của chuyện này nằm ở đâu. Nếu không thì… Giám đốc Bạch, là thế này, chuyện này cậu tự quyết định là được rồi.
Tôi sao cũng được. Đầu tiên là Ngỗng Bá Vương chèn ép mình, rồi lại đến vòng lặp thời gian. Khó khăn lắm mới lợi dụng vòng lặp thời gian để thoải mái một chút, kết quả lại khôi phục như bình thường. Là ông trời đang chơi mình à?
Sao mình lại xui xẻo như vậy chứ? Đúng là hơi xui xẻo thật. Phỉ Phỉ. Xin lỗi, Giám đốc Bạch. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi anh. Vừa rồi không phải tôi cố ý đâu. Tôi lau giúp anh nhé. Thủ đoạn của Giám đốc Bạch nhiều thật đấy. Theo tôi thấy,
Chi bằng cho người ta chết một cách sảng khoái đi. Đúng vậy. Trước đây, anh ta sa thải người khác, ken két ken két, là giải quyết dứt khoát đấy sao. Sao đến lượt cô, lại tốn nhiều thời gian nhắm vào cô như vậy chứ? Đúng là kỳ lạ.
Có thể là tâm lý chơi đùa của mèo trước khi bắt chuột. Nhất định là anh ta muốn sa thải tôi. Sớm biết như vậy thì lúc trước tôi nên ngang ngược thêm một chút, nói đi là đi. Được rồi, được rồi. Đừng giận nữa. [Tập đoàn Tam Hạnh]
Sự quan tâm đặc biệt vậy bây giờ chúng ta bắt đầu nhé. Đừng gọi tôi là Giám đốc Bạch, tôi chỉ là người người bị hại bình thường thôi. – Sao bây giờ cậu mới đến? – Được rồi. Tôi là giám đốc Phòng Nhân sự của công ty,
Hôm nay tạm thời đảm nhiệm chức chủ toạ cho phiên toà lần này. Mấy vị đồng nghiệp này tạm thời đảm nhiệm chức vụ bồi thẩm đoàn. Vậy mời anh phát biểu trước. Tôi tố cáo nhân viên Lý Lộ Đa của Phòng Sản phẩm.
Ngày 14 tháng 4, sau khi ra mắt “Ẩm Thực Người Lười”, đã thực hiện hành vi quấy rối tình dục đối với tôi. Quấy rối tình dục? Quấy rối tình dục? Tôi quấy rối tình dục anh? Lúc đó, tay trái của cô nắm lấy cà vạt của tôi,
Tay phải liên tục sờ lên mặt tôi nhiều lần, đụng chạm vào da thịt tôi. Ở nơi đông người thực hiện hành vi khinh thường như vậy, chẳng phải là quấy rối tình dục sao? Lúc đó đúng là tôi đã túm lấy anh, mắng anh,
Đó chỉ là tôi xúc phạm bằng lời nói mà thôi, không tính là quấy rối tình dục. Lần này Ngỗng Bá Vương là có chuẩn bị mà đến. Lộ Đa gặp rắc rối rồi. Sao đã khai rồi? Kiên cường lên nào. Cô xem đi, đúng là một trò đùa mà.
Giám đốc Ngao, anh nói xem. Người bình thường nhìn thấy một quả quýt xấu xí có nghĩ là nó ngọt không? Thực ra, càng là loại lồi lõm không trơn bóng, càng khó coi thì ngược lại càng ngon. Tôi hiểu ý của cô, chỉ là tôi lo lắng
Cậu ấy làm khó coi như thế này, sớm muộn gì công ty của chúng ta cũng sẽ trở thành trò cười trong ngành. Cái tính cách này của Bạch Chân Tướng đúng là có hơi độc lập và khác thường, nhưng nếu anh đã mời cậu ấy từ nước ngoài về
Thì phải cho cậu ấy thời gian và không gian để cậu ấy phát huy. Cậu ấy thế này đâu chỉ hơi độc lập và khác thường. Tiểu Ngải, tôi bảo cô này. Cô đúng là chẳng thay đổi chút nào cả, lúc đi học đã như thế,
Đã chắc chắn điều gì thì có chết cũng không quay đầu lại. Bây giờ văn phòng của cô cũng khá ổn đấy chứ, trang trí như vườn thực vật vậy. Tự nhiên mà, tự nhiên chính là triết lý cốt lõi của công ty.
Ngày 14 tháng 4, sau khi ra mắt “Ẩm Thực Người Lười”, cô ấy đã thực hiện hành vi tổn hại về cả hai mặt tinh thần lẫn thể chất đối với tôi. Thậm chí bịa đặt những tin đồn không đúng sự thật, bôi nhọ danh dự của tôi. Cho dù như vậy,
Tôi vẫn không tính toán thù cũ, khoan hồng độ lượng mà cho cô ấy cơ hội nhận lỗi sửa sai, lấy công chuộc tội. Nhưng cô ấy hoàn toàn không trân trọng. Hôm nay lại thực hiện hành vi xâm phạm tôi thêm một lần nữa. Hy vọng mọi người
Có thể đánh giá và xử lý hành vi bạo lực công sở này của Lý Lộ Đa một cách công bằng và chính trực. Tôi bạo lực với anh? Công kích anh? Cô nắm cà vạt của tôi mà kéo khắp nơi, nếu không phải lực trọng tâm của tôi ổn định
Tôi đã bay ra ngoài vũ trụ rồi. Anh diễn cũng khoa trương quá đấy. Cho dù sức tôi có mạnh đi nữa thì cũng chỉ là một cô gái, làm sao bạo lực với anh? Thành kiến đã ăn sâu bén rễ từ lâu,
Bạo lực công sở chỉ có thể là cấp trên đối với cấp dưới, nam đối với nữ sao? Anh thân là giám đốc, lợi dụng ưu thế chức vị mà tiến hành phiên toà đơn phương với tôi, chẳng phải là bắt nạt trong công sở sao? Hay lắm.
Tôi cho cô cơ hội để biện bạch, để tránh người khác nói tôi bắt nạt cô. Buổi ra mắt hôm đó, tôi bận rộn cả một ngày, hoạt động không hề xuất hiện bất cứ sai sót nào, anh lại cứ vạch lá tìm sâu, nghiêm khắc xử phạt tôi.
Thực sự tôi nhịn không nổi mới bùng nổ. Hơn nữa, hoàn toàn không hề nghiêm trọng như anh nói, những đồng nghiệp ở hiện trường đều có thể làm chứng. Làm cấp trên, tôi chỉ giải thích quyết định và quan điểm của mình một cách hợp lý và khách quan,
Làm sao đến mức nghiêm khắc như cô nói? Lẽ nào tôi phải ăn nói khép nép với cô sao? Cho dù tôi là cấp dưới của anh, anh cũng không thể tuỳ tiện nói những lời làm tổn thương người khác chứ. Tôi chỉ là thẳng thắn nói ra sự thật,
Chẳng lẽ cô muốn tôi nói dối à? Đó không phải là nói dối, mà là sự tôn trọng và phép lịch sự cơ bản. Có những lúc người ta cho rằng trách mắng là thứ cần thiết để thay đổi thế giới, lấy thẳng thắn làm cái cớ cho sự bất lịch sự,
Đưa tính chính đáng vào lời nói ngông cuồng của mình. Chẳng lẽ cấp dưới thì phải cân nhắc lời nói của cấp trên, cấp trên thì không cần cân nhắc cảm nhận của cấp dưới sao? Đó chẳng phải là ỷ mạnh hiếp yếu sao? Ý của cô là
Ỷ mạnh hiếp yếu là điều bình thường, còn lấy yếu để ức hiếp mạnh là chuyện không thể xảy ra đúng không? Mọi người à, trên thế giới này chuyện người yếu ức hiếp kẻ mạnh còn ít sao? Yếu đuối là chính nghĩa? Yếu đuối là hợp tình hợp lý?
Đây chính là điều bất công nhất với người mạnh mẽ. Được rồi. Không cần phô trương thanh thế để đấu đá vô ích nữa đâu. Không có chứng cứ thì nói gì cũng vô ích. Tôi có vật chứng. Đây chính là hung khí hành hung của cô ấy.
Bánh kem cũng làm hung khí được à? Chỉ cần trong lòng có đủ động cơ hành hung, sợi tóc cũng có thể làm hung khí. Vẫn còn nguỵ biện? Xem ra cô hoàn toàn không hề thành tâm muốn được tôi tha thứ. Cũng như người nhân viên thứ hai ở hàng cuối cùng
Cứ luôn ngủ gà ngủ gật. Cậu không hề thật lòng thật dạ đến tham gia phiên toà này. Cậu có thấy hai người họ không giống như đang tranh luận, mà như đang tán tỉnh ve vãn nhau không? Phải, phải, phải. Chính là thể loại kinh điển oan gia thích nhau
Trong các bộ phim mà. Tôi nói rồi mà. Sự quan tâm đặc biệt mà Giám đốc Bạch dành cho Lộ Đa cũng quá mức đặc biệt rồi. Có lẽ nào hai người họ? Bạch Chân Tướng, Lý Lộ Đa, tôi thấy tên ghép đôi có thể gọi là Lý Bạch.
Còn tên người hâm mộ gọi là Minh Nguyệt Quang. Sao nào? Ngày mai đăng lên trang chủ đề nóng nhé. Tự dưng thấy nóng lên rồi đấy. Xem kịch, xem kịch, xem kịch đi nào. Con người cô không thành thật quá rồi. Tôi còn không thành thật?
Tôi đã bấm bụng chịu đựng anh rồi, anh đúng là Ngỗng Bá Vương độc đoán chuyên quyền. Nghe thấy chưa? Có nghe thấy chưa? Ngang nhiên phỉ báng tôi. Lý Lộ Đa. Cô đúng thật là trước giờ không hề thay đổi. Trước giờ không hề thay đổi. Tôi hiểu rồi.
Anh đây là đem chuyện lúc nhỏ ra, lấy việc công báo thù riêng đúng không? Bây giờ nói đến chuyện này rồi đúng không? Quả thực trước đây tôi đã làm một số chuyện quá đáng đối với anh, nhưng cũng không đáng để anh làm thế này.
Anh cũng nhỏ nhen quá rồi đấy. Cô đang nói gì? Tôi không biết cô đang nói cái gì? Bị cáo nói ra lời này, tôi có lý do hợp lý để nghi ngờ thần kinh cô ấy có vấn đề. Trước giờ tôi không hề quen biết cô ấy. Vốn dĩ,
Tôi không muốn lấy thứ này ra. Tôi có một bí mật chưa nói với anh. Cô nói đi. Hôm qua đối xử vô lý với anh như vậy, thực ra không phải tôi mà là một tôi khác. Cô muốn nói cô là người đa nhân cách? Đúng vậy.
Lời tôi nói bây giờ rất nghiêm túc. Thực ra mà nói tôi đã rơi vào vòng lặp thời gian, nghĩa là tôi vẫn luôn ở ngày 14 tháng 4. Cho nên hôm qua tôi mới bùng nổ thế. Nhưng hôm qua sau khi bất lịch sự với anh xong,
Thời gian lại quay về phía trước, sau đó lại đến ngày hôm nay. Lý Lộ Đa, những lời ghi âm này có phải là thật không? Bạch Chân Tướng, tôi nguyền rủa anh chết ngay lập tức. Không phải chứ? Lại đến nữa. [Tại sao Ngỗng Bá Vương lại đột nhiên chết đi chứ?]
[Điều này cũng kỳ lạ quá rồi.] [Rốt cuộc là thứ gì gây ra cái chết của anh ta?] [Tại sao mình lại tiến vào vòng lặp thời gian?] Đi chết ngay lập tức! Đi chết đi! [Có lẽ nào là do mình mắng anh ta đi chết đi?]
[Hay là mình mắng anh ta đi chết thêm lần nữa để kiểm chứng?] [Sinh mệnh trong vòng lặp thời gian] [có lẽ cũng giống như] [một mạng sống trong game.] [Dù sao cũng sẽ sống lại] [nên cứ xem như là thử nghiệm thử.] [Ngỗng Bá Vương] [vì để kiểm chứng,]
[anh chết thêm lần nữa nhé.] [Cho phép tôi không lương thiện một lần nhé.] Lộ Đa. Nào, nào. Cô đến đây một chút. Được. Tôi hỏi cô một chuyện. Mọi người xem nhé. Đây có phải là Bạch Chân Tướng lúc nhỏ không? Đây chắc chắn không phải rồi.
Đứa bé này, là mắt hai mí, Ngỗng Bá Vương là mắt một mí, chắc chắn không giống nhau. Chúng ta không bàn đến việc cậu bé này có phải là Bạch Chân Tướng hay không. Nhưng mà, từ ngày đầu tiên tôi đã biết sẽ có người đứng ra bùng nổ.
Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ đến người đó lại là cô. Một kẻ bạo lực vậy mà lại được tâng bốc lên thành thần tiên. Có phải làm xong hết việc rồi hay không? Làm việc, làm việc, làm việc đi. Cô không nên như thế. Bạch Chân Tướng, đi chết đi. Chết đi!
Đi chết đi! Cuối cùng mình cũng xem như hiểu được. Chỉ cần nguyền rủa Ngỗng Bá Vương một lần, thời gian sẽ lặp lại. Thế chẳng phải quyền quyết định sống chết của anh ta đều nằm trong lòng bàn tay mình rồi sao. Nhóc con mập, anh cũng có ngày hôm nay nhỉ.
Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã ba la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, bất tăng, bất giảm.
Thị cố không trung vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức. Vô nhãn, nhĩ, thiệt, thân, ý. Vô sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp. Vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới. Vô Vô minh, diệc vô Vô minh tận nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận. Hành anh đến chết.
Không đúng lắm. Không đúng, không đúng, không đúng. Không đúng, không đúng, không đúng. Nguyền rủa anh ta một lần, thời gian sẽ lại lặp lại, vậy mình sẽ phải chịu dày vò lần nữa. Điều này không đúng. Đây không phải là hành hạ anh ta mà là mình mà.
Đây chẳng phải là phim kinh dị sao? Nữ trung hào kiệt! Giám đốc Bạch. Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu. Xin đừng gọi tôi là giám đốc, tôi chỉ là một người bị hại bình thường mà thôi. Vậy mời anh phát biểu trước.
Tôi tố cáo nhân viên Lý Lộ Đa của Phòng Sản phẩm. Vào ngày 14 tháng 4, sau khi ra mắt “Ẩm Thực Cho Người Lười” đã có hành vi quấy rối tình dục đối với tôi. Quấy rối tình dục? Nếu như tôi lựa chọn nhân nhượng,
Thì bạo lực công sở sẽ trở nên phổ biến. Cho nên, hôm nay tôi nhất định phải đứng ra. Lý Lộ Đa, cô có lời gì muốn nói không? Tôi thừa nhận mọi tố cáo của Giám đốc Bạch. Cô có thái độ này từ sớm thì tốt biết bao. Đúng không?
Cô mà sớm… Thái độ này của cô ấy rất nghiêm chỉnh. Không cần bồi thẩm đoàn tuyên án, tiếp sau Giám đốc Bạch có thể trực tiếp sa thải tôi. Đang làm gì vậy chứ? Trò trẻ con làm cũng giống thật lắm đấy. Đúng thật là có bàn bạc. Sa thải thật à?
Vậy nếu Lý Lộ Đa đã thừa nhận, các thành viên trong bồi thẩm đoàn chúng tôi cũng đã bàn bạc thảo luận qua, dựa theo quy định của công ty, xử phạt của chúng tôi dành cho nhân viên Lý Lộ Đa là sa thải. Không cần đâu. Trực tiếp sa thải cô ấy,
Mọi người sẽ cho rằng tôi ỷ mạnh hiếp yếu. Chỉ cần cô ấy viết một bức thư xin lỗi với tình cảm chân thành, công khai xin lỗi tôi là được. Đúng là trò trẻ con mà. Chị Lộ Đa, em đi đây. Đừng làm việc trễ quá nhé. Chú ý an toàn nhé.
Muốn đi cũng không đi được, còn phải ngồi đây mày mò viết thư xin lỗi. Alô? Xin hỏi là anh Bạch Chân Tướng phải không? Chúng tôi là trang web chính thức của Cúp nhi đồng toán học Olympic. Chuyện là thế này, ảnh chụp lúc nhỏ của anh rất khôi ngô đẹp trai,
Chúng tôi chưa có được sự đồng ý của anh đã tự tiện đăng lên trang chủ. Quả thực rất xin lỗi. Chúng tôi đã nhận được email của anh, đã xoá đi bài đăng, mời anh xác nhận lại. Mang lại phiền phức cho anh, chúng tôi vô cùng xin lỗi.
Lần sau chú ý. Alô, mẹ. [Alô, Lộ Đa à.] Mẹ gọi điện thoại cho con cả ngày rồi, sao con không nghe máy? Con đang bận làm việc mà. Hôm qua con lên cơn gì vậy? Đầu tiên là gào lên với mẹ, rồi sau đó lại tặng mẹ đủ thứ quà.
[Chị con đi kiểm tra thì tất cả đều là đồ thật.] [Con đang làm gì thế hả?] Con lấy đâu ra nhiều tiền thế? Chuyện này… Tiền đi làm kiếm được. Con có phải là vì áp lực công việc quá lớn rồi không?
[Mẹ đã xem mấy bài viết trên các tài khoản chính thức rồi,] [gần đây có một số người trẻ tuổi] [vì thường xuyên thức đêm] [tăng ca,] [áp lực công việc quá lớn.] [Có người cắt cổ tay,] [có người nhảy lầu] [để tìm cái chết.] Con đừng mắc vấn đề gì
Về thần kinh cho mẹ đấy. [Lộ Đa à,] [con đừng doạ mẹ nhé.] Nếu như áp lực công việc quá lớn, thì chúng ta từ chức không làm nữa. Chẳng phải mẹ đã nói với con từ lâu rồi sao? Con đi theo chị với anh rể con
Chẳng phải tốt hơn nhiều so với một mình con liều mạng làm việc ở công ty sao? Con bé này sao không chịu mở mắt ra mà nhìn chứ? Mẹ, công việc này là tự con chọn, con rất rất thích công việc này. Hơn nữa, mọi người đối xử với con rất tốt,
Rất thích con. Con với ông chủ cũng có một hạng mục lớn sắp sửa hoàn thành rồi. Anh ấy rất vui cho con. Mẹ yên tâm đi. Đừng giới thiệu cho con những ngành nghề, những công việc mà con không thích nữa. [Lộ Đa à,]
Con người mà, lúc nào nên chấp nhận số phận thì nên chấp nhận. Hơn nữa, dựa vào chị con cũng đâu có mất mặt, [con phân cao thấp với chị con làm gì.] [Thôi bỏ đi, bây giờ con lớn rồi,] [có chủ kiến của mình rồi.] [Lời mẹ nói]
[con cũng không nghe nữa rồi,] [mẹ cúp máy đây nhé.] Alô? Mẹ? [Đợi tôi họp xong quay lại,] tốt nhất là văn phòng không còn người tên Lý Lộ Đa nữa. [Dựa vào chị con cũng đâu có mất mặt.] [Thật sự tôi rất rất cần công việc này.] Xin lỗi.
[Cô có quyền khát khao mơ ước về tương lai,] còn quyền mơ ước về tương lai của tôi không có. Cô không nên khóc, người nên khóc là tôi đây! [Bình thường một chút cũng không phải là chuyện xấu,] [ít nhất]
[sự chú ý và áp lực của em của ít đi rất nhiều.] Tiểu Lộ Đa đáng thương, đã bị vòng lặp thời gian chơi đùa quá mức rồi. Trái tim nhỏ bé này chắc chịu không nổi rồi nhỉ? Cô có thể đừng chế giễu tôi nữa được không?
Tôi thật sự không muốn nhìn thấy cô nữa. Được thôi. Cháu đang nói chuyện với ai vậy? Cô à, cháu đang nói chuyện với chính mình. [Sô-cô-la vị mơ xanh] [Mời kiểm tra thư xin lỗi.] [Chỉnh sửa theo ý sau đây.] [Trong vòng hai ngày.]
Xin lỗi mà cũng cần phải chỉnh sửa sao? Trong vòng hai ngày? Ông trời ơi, con thở không ra hơi nữa rồi. Không thể cho con hai ngày để lấy lại sức sao? Đa Đa, con đang vẽ gì đấy? Nhà của chúng ta đấy.
Nhưng đây không phải là nhà của chúng ta mà? Sau này sẽ là của chúng ta. Đa Đa à, sau này, cả nhà chúng ta sẽ cùng sống trong căn nhà này, con thích vẽ gì thì vẽ đấy. Sau này bố sẽ xây cho con. Alô? [Alô, cô Lý,]
[tôi là Tiểu Vương, người môi giới trung gian.] [Có tin tốt đây.] [Ngôi nhà mà trước đây cô luôn muốn thuê,] [cuối cùng chủ nhà cũng về rồi,] [cô có muốn đến để nói chuyện xem sao không?] [Cuối cùng cũng có chuyện khiến mình vui vẻ rồi.] [Một ngày mới vạn tuế!]
Có ai ở nhà không? Xin lỗi. Quấy rầy một chút. Quấy rầy một chút. Cậu? Thật ngại quá. Cảm ơn. Cô chính là người lần trước nắm tay Khả Khả, đúng không? Tôi nói rõ trước nhé, hai chúng tôi đã không còn bất kì quan hệ nào nữa rồi.
Cô ấy đã xoá WeChat của tôi từ lâu. Tôi biết rồi. Cô biết? Vậy hai người các cô cũng đang diễn kịch đúng không? Đúng vậy. Điều này chẳng phải rất tốt sao, Khả Khả cũng đã từ bỏ cậu rồi, cậu cũng trút được gánh nặng rồi.
Đây chẳng phải là một kết cục tốt đẹp sao? Tốt lắm. À này, tôi có thể tham quan một chút không? Cảm ơn. Đây chẳng phải là tranh vẽ tay Marseille của Loly sao? Ôi trời ơi! Đây là lần đầu tiên tôi quan sát từ khoảng cách gần như thế này.
Đẹp quá đi mất. Cũng chỉ là một đống rác rưởi mà thôi. Rác rưởi? Đúng vậy? Đều là rác rưởi. Tại sao? Nếu cô muốn xem tranh thật, cô cứ đến Bảo tàng Mỹ thuật mà xem. Thế nên, đây là… Tôi vẽ mô phỏng theo.
Cho nên cậu giống tôi, đều là người hâm mộ của Loly? Ai là người hâm mộ của cô ấy chứ? Tôi chỉ cảm thấy mấy bức tranh này khá dễ bán, nên tuỳ tiện vẽ vài bức kiếm tí tiền mà thôi. Tôi muốn hỏi một chút
Cậu chính là chủ của căn nhà này sao? Không thì sao? Tôi có một thỉnh cầu, tôi rất muốn thuê căn nhà này. Thảo nào đợt này người môi giới cứ gọi điện thoại cho tôi suốt. Cô chính là người muốn xin thuê nhà đó à?