Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 2 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 02: Ngày 14 Tháng 4 Vô Tận] Cuộc đời của tao sắp giống với mày rồi. Nó cứ quay vòng vòng mãi thôi. [Lẽ nào mình thật sự bị kẹt ở] [cái ngày 14 tháng 4 này ư?]
Tôi đầu hàng rồi, tôi không làm nữa đâu. Anh thích như thế nào thì như thế đó đi. Lộ Đa, chào buổi sáng. Sao giờ em mới tới? Chào buổi sáng. Ăn mặc như này á? Thầy Vu, chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Cô gái trẻ trung hả? Lý Lộ Đa.
Vào phòng làm việc của tôi một lát. Anh có chuyện gì thì hôm nay ra ngoài rồi nói. Cô có thái độ gì thế? Cô bảo tôi ra ngoài thì tôi phải ra à? Chẳng phải anh ra ngoài rồi hay sao? Cô ăn mặc như thế này là có ý gì?
Đây là đồ ngủ à? Cô có biết bây giờ mấy giờ rồi không? Chín giờ rưỡi. Đến muộn hẳn nửa tiếng. Nếu như anh muốn trừ tiền thưởng năm hay trừ tiền lương thì đều được hết. Thế thì cô thà thu dọn đồ đạc luôn đi. Thôi việc đi. Được thôi.
Đợi tôi họp xong, tốt nhất là trong văn phòng không có Lý Lộ Đa cô nữa. [Rốt cuộc là con đã thôi việc chưa?] [Cái công việc đó của con] [vừa không kiếm được tiền] [lại vừa không có tương lai,] [con vẫn còn chưa tìm được bạn trai nữa.]
[Con nói xem con đang mưu tính điều gì hả?] [Chuyện công việc của con ấy,] [anh rể con giải quyết xong trong vài phút rồi.] [Giờ chỉ đợi con thôi việc thôi đấy.] [Mẹ à, con như thế nào cũng được cả.] [Như thế nào cũng được là có ý gì thế?]
[Là thôi việc] [hay là không thôi việc đây?] [Có nghĩa là thôi việc hay không đều được cả mẹ ạ.] [Con bé này có thái độ gì thế?] Từ khi… từ khi tôi gặp được Triết, tôi mới hiểu được điều mà trái tim tôi thực sự mong muốn. Em không tin đâu.
Anh đang đùa em. Chẳng phải em chỉ thất tình thôi sao? Chỉ chia tay thôi nhỉ? Chẳng phải chỉ là em yêu cậu ấy, cậu ấy yêu cậu ta. Quay đi quay lại chỉ có từng đấy chuyện. Đúng chưa? Cùng lắm là em chỉ thiếu một người yêu mình thôi. Còn chị
Còn không nhìn thấy ngày mai kia kìa. Chẳng có gì đáng trông chờ cả. Em có biết là không nhìn thấy ngày mai là cảm giác như nào không? Đáng sợ như thế nào? Em có biết không? Cậu đừng có nói gì hết. Chị biết.
Em có quyền được mong chờ vào tương lai. Nhưng đến cả quyền khát khao về tương lai chị còn không có đây này. Em không nên khóc đâu. Người nên khóc là chị. Em không thảm thương một chút nào cả. Người thảm thương nhất là chị.
Sao tôi lại bi thảm thế cơ chứ? Tôi thà chết quách đi cho xong. Bình tĩnh. Bình tĩnh nào. Đừng có cử động, đừng có cử động. Là cậu à. Cậu đừng có lại đây. Cô đây là bị sếp báo thù hay là bị trai đểu lừa thế? Cậu đừng có lại đây.
Được rồi. Tôi không qua đó. Thế cô vay tiền qua mạng nên phá sản à? Không lẽ… cô mắc bệnh không chữa được sao? Cậu mới mắc bệnh không chữa được ấy. Tất cả đều không đúng. Thế tại sao cô lại nói bản thân cô không nhìn thấy ngày mai chứ?
Tôi nói rồi cậu cũng không tin đâu. Thế cô cứ thử xem. Ngộ nhỡ tôi tin thì sao? Nếu như tôi nói tôi cứ bị mắc kẹt trong ngày hôm nay đang không ngừng lặp lại nên không đến được ngày mai, liệu cậu có thấy đầu óc tôi có vấn đề hay không?
Có chứ. Tất nhiên rồi. Cô nghiêm túc đấy à? Thực ra cô chỉ đang cảm thấy hiện thực quá tàn nhẫn, Cô trốn tránh nó, nhưng mà lại chẳng có chút hi vọng nào về tương lai cả. Thế nên cô mới cảm thấy ngày nào cũng như nhau. Đúng không?
Có lẽ cậu nói đúng. Tất cả những gì đang xảy ra bây giờ có lẽ là vì tôi quá ghét cái tên Ngỗng Bá Vương đó, lại không muốn anh ta tồn tại nên mới xuất hiện ảo giác này. Cậu có cảm thấy là rất có lý hay không? Tôi cũng thấy thế.
Nếu như là tôi ấy, tôi cũng cảm thấy ngày nào cũng như ngày nào, chẳng có gì thú vị cả. Hôm nay, ngày mai và hôm qua đều giống nhau. Món trứng rán hôm nay vẫn khó ăn như hôm qua. Thế nên mới nói không nhìn thấy ngày mai thì sao chứ?
Đúng không? Vậy nếu như nói rằng cậu cũng bị mắc kẹt trong ngày hôm nay đang không ngừng lặp lại giống như trong phim điện ảnh, thì cậu sẽ làm như thế nào? Tôi ấy hả? Vậy thì tôi sẽ đi quẩy. Tôi sẽ đổi kiểu chơi mỗi ngày.
365 ngày thì không hôm nào trùng hôm nào. Loại siêu năng lực này của cô, người khác muốn có được mà còn không có đấy. Cũng đúng. Tôi nên nghĩ kĩ xem sẽ trải qua ngày hôm nay như thế nào. Đúng thế. Hôm nay cô còn chưa nghĩ xong
Thì nghĩ đến ngày mai làm gì? Còn xa lắm. Thế nên cô nên nghĩ cho kĩ xem hôm nay nên làm như thế nào. Cô có từng nghĩ đến nó chưa? Vấn đề này đúng là tôi chưa từng nghĩ tới thật. Tôi phải nghĩ kĩ xem
Sẽ trải qua ngày hôm nay như thế nào. Cậu làm cái gì thế hả? Tôi sợ cô nhảy cầu. Cậu có bệnh à? Cô có gì nghĩ không ra mà cứ phải nhảy xuống thế? Ai muốn tự tử chứ? Đồ điên. Tôi á? Tôi bị điên á? Cứu người là bị điên à?
Đa Đa thân yêu. Mình thương lượng với cậu một chuyện nhé. Vay tiền à? Sáu nghìn tệ? Đúng không? Sao cậu biết thế? Không cho vay đâu. Lộ Đa à. Mình biết. Trước đây mình còn một khoản tiền chưa trả cậu, nhưng mà mình cố gắng kiếm tiền
Thì chắc chắn sẽ trả cho cậu mà. Cậu giúp mình một lần này thôi, có được không? Cậu giúp mình lần này là mình đã có vốn rồi. Đợi đến sau khi mình kiếm được tiền, mình nhất định sẽ trả tiền thuê nhà cho cậu. Trả cậu gấp ba lần tiền thuê nhà.
Được không? Bạn yêu à. Cậu nói xem có mình ở đây với cậu, cậu cũng không cô đơn đến thế. Có đúng không? Lộ Đa à. Quách Tiểu Lai. Mình nói cho cậu biết. Mình coi cậu là bạn nên mới cho cậu ăn bám ở đây hai năm.
Mình có thể cho cậu vay tiền. Nhưng chỉ có một điều là, mình mong rằng chuyện cậu đã hứa với người khác thì phải nói được làm được, chứ đừng có lặp đi lặp lại như thế. Nếu như cậu không làm được thì dọn đồ đi cho mình rồi trả lại tiền đây.
Nói đứt là quan hệ của chúng ta sẽ đứt luôn đấy. Nghe rõ chưa? Yêu cậu. Mong là cậu sẽ làm được, cũng đừng giận mình nhé. Lên cơn gì thế không biết. Mình đã dùng những gì mình dạy cậu ở đây hết rồi đó. Sao mình phải đi tàu điện ngầm nhỉ?
[Ga Thiên Trúc Sơn] Thang máy thiết kế không hợp lý làm lãng phí thời gian của tất cả mọi người. Lý Lộ Đa, cô lại đây. Lộ Đa. Lộ Đa. Hôm nay… Thầy Vu. Việc này em không giúp được anh đâu. Xong là em cũng có công việc của mình nữa.
Em cũng rất bận. Chắc chắn rất nhanh thôi Ngỗng Bá Vương sẽ giục bản thảo nên anh tranh thủ thời gian viết là có thể hoàn thành. Em đi nhé. Được thôi. Hôm nay hỏa lực của Lộ Đa rất mạnh đó. [Alô, mẹ ạ.]
[Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi.] [Thời gian làm việc thì không tiện nghe máy.] [Tại sao mẹ chẳng bao giờ nhớ thế?] [Lời chị con nói thì mẹ nghe một lần là nhớ ngay,] [còn lời con nói thì mẹ chẳng bao giờ nhớ cả.] [Đúng không?]
[Với cả con nói với mẹ một lần cuối cùng.] [Công việc này là tự bản thân con chọn,] [là con thích nó.] [Con không cần chị] [giới thiệu công việc hay bạn trai gì cho cả.] [Hơn nữa con là một người độc lập,]
[con không phải đồ đính kèm của chị đâu mẹ à.] Lý Lộ Đa. Cô đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt. Sau này chị có còn muốn bóc phốt tôi là không biết oán trách người khác không? Giỏi lắm. Lộ Đa, Lộ Đa ơi. Cầu xin, cầu xin em đó.
Giang hồ cấp cứu. Vừa nãy trong nhóm chat các bà mẹ có chuyển tiếp thông tin khuyến mại. Chị Trí Anh. Thực ra em biết chị bị kẹt giữa công việc và gia đình nên rất tủi thân, nhưng bây giờ là thời gian làm việc.
Chị ra ngoài xử lý công việc của mình, bản thân chuyện này đã không hay lắm rồi. Với cả mỗi lần chị đều nhờ người khác giải quyết chuyện giúp chị, đây không phải nghĩa vụ của em. Em có thể lựa chọn không giúp chị đấy. Chị Trí Anh.
Thực ra em cảm thấy chị có thể bàn bạc với mẹ chồng và chồng chị. Chị không chỉ là một người mẹ tốt, một con dâu tốt, mà chị còn là một người phụ nữ độc lập, tự tin, tự cường và có sức hút. Vả lại gia đình và sự nghiệp
Có thể được quan tâm cùng lúc. Những thứ này không thể đè trên một mình người chị được. Có đúng không? Em thấy chị về có thể bàn bạc lại với họ. Cứ như thế này thì chị cũng mệt mỏi quá rồi. Cảm ơn em nhé Lộ Đa. Chị…
Chị vẫn nên tự đi lấy thì hơn. Chị Trí Anh. Nhớ ăn sáng nhé. Em đi đây. Triết. Cậu giúp mình lần này thôi. Lần cuối cùng đó, được không? May mà cậu nghĩ ra được cái cách từ chối thiệt mình hại người này, lại còn liên lụy cả mình nữa chứ.
Đến rồi à. Mau ngồi đi. Không cần đâu. Hôm nay tôi đến gặp anh là để chính thức thông báo với anh một chuyện. Tôi đã có người mình thích rồi. Người cô thích là người lái xe đua đưa cô về lần trước đó hả? Đây mới là nơi tim tôi khao khát.
Sao cô ta lại nói luôn lời thoại của tụi mình rồi? Đi thôi. Chào nhé. Chị có biết không, ban nãy em nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Khương Hỏa Hỏa, quả thực là trong lòng đã ơi là đã. Chị nói với em rồi. Thà lớn lối tuyên bố tình yêu mới
Còn hơn là cầu xin quay lại rồi bị tự chối. Làm cậu ta trố mắt lên nhìn còn sướng hơn. Có đúng không? Đúng ạ. Chị Lộ Đa, cảm ơn chị nhé. Thực ra hôm nay trước khi chị nói với em, em đã ngờ trước hôm nay Hỏa Hỏa sẽ hẹn gặp em
Là để từ bỏ em triệt để. Sự xuất hiện của chị càng làm em chắc chắn hơn về điều này. May mà có chị đó. Nếu không sao em có thể nghĩ ra cách chào tạm biệt ngầu như thế với cậu ta chứ. Chị yên tâm. Sau này
Em nhất định sẽ tìm được một người mà cả hai đều thích nhau. Cố lên nhé. Vậy em đi trước đây. Chào chị nhé. Chào chị nhé. [Ẩm Thực Người Lười] [Ẩm Thực Người Lười] Con ăn cái này đi. Cái này chỉ cần nhìn thôi là đã thấy ngon rồi. Xin chào.
Chờ một chút. Có nghĩa là trong sản phẩm mà anh đang cho bé nhà mình ăn có thành phần là hoa quế. Anh có chắc là bé nhà mình không bị dị ứng với hoa quế không ạ? Sao có thể bị dị ứng được chứ?
Con trai tôi ăn cái gì đều không bị dị ứng đâu. Tôi nghĩ anh nên gọi điện thoại cho chị nhà để xác nhận lại. Nếu như có vấn đề gì xảy ra mà về nhà quỳ ván giặt quần áo thì không đáng cho lắm. Cô nói năng kiểu gì thế?
Tôi giống loại người sợ vợ sao? Trong nhà chúng tôi, đều là tôi làm chủ. Đúng thế. Bố em thích quỳ gì thì quỳ nấy. Đều là bố làm chủ hết. Alô, vợ à. Con trai chúng ta có phải bị dị ứng với hoa quế không em? Không đâu.
Không hề, không hề, sao có thể thế chứ? Không, không. Không tin thì em hỏi con trai thử đi. Mẹ ơi. Bố không dẫn con đi ăn đồ linh tinh đâu. Bố đang nói chuyện với một chị xinh đẹp. Chẳng cho con ăn gì cả. Thằng nhãi này. Lộ Đa.
Hoạt động tổ chức thành công như thế mà không nên chúc mừng một chút sao? Chúc mừng, chúc mừng. Làm tôi hết cả hồn. Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng. Có gì đáng để chúc mừng đâu chứ? Chỗ nào cũng thấy khuyết điểm. Lý Lộ Đa, trừ hai tháng tiền thưởng.
Sao lại trừ tiền thưởng của tôi? Hôm nay tôi đâu có mắc lỗi gì. Không mắc lỗi? Vị trí của hội trường buổi họp báo cách tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi cả một con phố. Đó không phải là lỗi. Ngỗng Bá Vương, anh đứng lại đó cho tôi.
Anh đừng tưởng tôi không biết tại sao anh lại cố tình nhằm vào tôi? Chẳng phải là vì lúc nhỏ tôi giẫm đổ tòa lâu đài mà anh xây, cướp kem của anh, rồi còn cười anh là một tên mập thích khóc nhè hay sao?
Chỉ có từng đó chuyện mà anh nhớ tới tận bây giờ à? Anh cố tình nhằm vào tôi trước mặt mọi người, soi mói tôi khắp nơi, đánh vào lòng tự tin của tôi, rồi đặt lòng tự tôn của tôi xuống dưới đất vân vê qua lại.
Có phải là từ lúc anh vào công ty, từ khoảnh khắc anh nhận ra tôi, anh đã định lấy việc công để báo thù tư rồi không? Cô ta đang nói cái gì thế? Nhìn tôi đây này. Cho dù tôi là cấp dưới của anh, nhưng tôi cũng là một người.
Tôi biết anh muốn nói gì. Anh muốn sa thải tôi đúng không? Bạch Chân Tướng, tôi nói cho anh biết. Hôm nay không phải anh sa thải tôi, mà là tôi, Lý Lộ Đa sa thải anh. Các đồng chí, sang ngày mai là chẳng sao đâu. Cô ấy còn có ngày mai à?
Điên rồi. Điên rồi, điên rồi. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu. Tôi lấy hết mấy cái này. Dạ vâng. Dãy này tôi cũng lấy nữa. Cái này, cái này. Cái này tôi cũng lấy. Đây đều là những mẫu mới của mùa này. Cô đúng là có mắt nhìn.
Cái này cũng cho tôi một cái nhé. Cái này cũng được đó. Không cần phải lo sẽ bị béo nữa. Lượng calo mình ăn hôm nay đến ngày mai sẽ chào tạm biệt hết. Ăn thôi. Xin chào cô. Xin chào. Tôi muốn một phòng nghỉ cao cấp. Vâng thưa cô. À không đúng.
Phòng tổng thống. Cảm ơn ạ. A lô, Quách Tiểu Lai. Chẳng phải cậu muốn ở phòng tổng thống hay sao? Hôm nay chị đây sẽ thỏa mãn cậu. Cậu cứ đến cái khách sạn có con cá voi to. Cậu biết nó chứ? Cậu đừng có hỏi nhiều như thế.
Cậu cứ đến, cứ đến đi. Xin hỏi bây giờ cô vào ở luôn ạ? Không phải tôi vào ở, là bạn tôi vào ở. Đến lúc đó có cứ đưa thẳng thẻ phòng cho cậu ấy là được. Bác tài. Bác đợi chút nữa, cứ đợi ở đây nhé.
Chỉ cần là nhân viên của Tam Hạnh xuống thì bác cứ bảo họ lên xe nhé. Đừng để họ đi tàu điện ngầm. Với cả cháu đã chuyển tiền cho bác rồi. Chào bác ạ, cảm ơn bác. Cảm ơn anh. Bác tài. Cái xe này của anh đáng giá bao nhiêu tiền?
Hai ba trăm vạn gì đó. Thế thì…tôi cho anh ít tiền boa. Anh nhận đi nhé. 888 tệ. Nhiều như thế sao? Chút tiền cỏn con thôi. Bác tài. Xuất phát thôi. Mệt chết đi mất. Lộ Đa. Cậu dậy rồi. Không phải. Quách Tiểu Lai. Sao cậu lại ăn mặc như này?
Đây là trang phục biểu diễn trong vở kịch trước của mình. Nữ hầu. Mình sẽ làm tròn bổn phận và làm một nữ hầu tốt. Lộ Đa. Hôm qua rốt cuộc cậu bị làm sao thế? Tí thì dọa mình chết khiếp. Căn phòng tổng thống đó là thật à?
Không lẽ vì muốn đuổi mình đi nên cậu cố tình làm chuyện đó chứ? Tối hôm qua? Không nói mấy cái đó nữa. Lộ Đa, cậu nhìn xem. Căn phòng này đã được mình quét dọn không còn một hạt bụi nào. Phòng bếp, nhà vệ sinh đều được quét dọn sạch sẽ.
Với cả mình đã nấu xong bữa sáng cho cậu rồi. Toàn là món cậu thích ăn. Lộ Đa. Mình thấy hôm qua cậu dạy dỗ mình rất chi là đúng. Mình sửa. Mình nhất định sẽ sửa. Hôm…hôm qua? Thì hôm qua đó. Cậu mua những thứ này
Chắc chắn là tiêu không ít tiền nhỉ? Thế nên cái này cũng là Lộ Đa tặng à? Vâng. Khoảng thời gian trước mẹ cũng thích cái túi này nhưng lại không nỡ mua. Ai ngờ rằng con bé tặng luôn cho mẹ. Thế cái này của con… Lộ Đa tặng đấy ạ.
Cũng là con bé tặng hả? Con bé này dạo này bị sao thế? Sao lại tiêu tiền như nước thế nhỉ? Chủ nhân. Hãy nhìn bữa sáng tôi cất công làm cho cô đi. Thế nào hả? Chủ nhân. Món này là món bánh trứng
Mà tôi năm giờ sáng đã ra ngoài xếp hàng để mua cho cô đó. Đây không phải bánh trứng bình thường đâu. Chỉ cần ăn một miếng thôi, tôi đảm bảo cô sẽ quên hết mọi phiền não. Mình thấy lần này Ngỗng Bá Vương chắc chắn sẽ cho mình cuốn xéo luôn.
Cuốn xéo? Lộ Đa, đừng vậy. Cậu đừng đuổi mình đi. Dù gì cậu cũng phải ăn một miếng rồi đuổi mình đi chứ? Không phải, mình không có nói cậu đâu Tiểu Lai. Mình đang nói chính mình cơ. Không sao. Cùng lắm thì mình sẽ thôi việc
Rồi tìm công việc mới, đúng không? Chủ nhân. Cô đừng nản lòng. Bởi vì tôi sắp sửa cách ngày được làm nữ chính không còn xa nữa. Đến lúc đó phòng tổng thống là chuyện cơm bữa. Mình nuôi cậu. Cứ đợi nhé. Chủ nhân.
Đây là món bánh sandwich gan ngỗng chiên kiểu Pháp mà tôi cất công chuẩn bị cho cô. Mau thử đi. Cất công chuẩn bị cho cô đó. Gan ngỗng? Ăn đi, ăn tiếp đi. Hôm qua vừa sung sướng, hôm nay đã phá sản rồi. Quách Tiểu Lai. Làm thế nào bây giờ?
Ông trời ơi. Hãy cho tôi thêm một cơ hội hối hận nữa đi. Chỉ một lần thôi. [Ẩm Thực Người Lười] Anh muốn sa thải tôi đúng không? Bạch Chân Tướng, tôi nói cho anh biết. Hôm nay không phải anh sa thải tôi, mà là tôi, Lý Lộ Đa sa thải anh.
Lỗi sai cơ bản. Sao thế? Bị xe tải cán à? Hôm qua em uống quá chén. Khát chết đi được. Một người đàn ông thành niên có năng lực hành vi khỏe mạnh ấy, uống say xong thì nên tự về nhà của mình,
Chứ không phải chạy tới nhà người khác mượn rượu làm càn. Em đây là vì trốn người thôi mà. Phụ nữ. Đừng cử động. Giám đốc Bạch à. Gần đây anh bị Sao Thủy nghịch hành hả? Lần trước em thấy ấn đường anh đen xì
Nên cứ lo là Sao Chổi di chuyển. Anh phải bảo vệ mình thật tốt. Em chỉ có một anh trai ruột thôi. Đây có lẽ là sự tồn tại nên bị xóa đi nhất trong cuộc đời mình. Tồn tại rất hợp lí đó. Em nói cho anh biết. Em nhìn kĩ thì
Ngôi Sao Chổi này cũng chính là anh. Bên cạnh còn có một ngôi sao Đào Hoa đang phát ra những tia sáng ảm đạm đi kèm. Người bình thường có lẽ là hết cách rồi đấy. Nhưng nếu như có đại sư chỉ đường dẫn lối
Thì chắc chắn có thể chuyển nguy thành an. Diệt trừ Sao Chổi, thắp sáng Sao Đào Hoa. Cậu đừng có cắn anh. Chỉ cần giám đốc Bạch hào phóng rút ví tiền. Lợi dụng sự mê tín phong kiến để lấy lợi ích thuộc về hành vi lừa đảo.
Anh có thể tính tổng số tiền cân nhắc mức hình phạt giúp cậu mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì. Giám đốc Bạch à. Anh có dám cược với em sớm muộn rồi sẽ có một ngày anh sẽ tin rằng trên thế giới này
Có một sức mạnh thần bí mà anh không thể hiểu nổi nhưng lại thật sự tồn tại hay không? Chuyện vô căn cứ. Cậu ngồi xuống ăn đi. Trước khi anh quay về thì trả lại căn nhà này một cách nguyên vẹn cho anh.
Với cả đừng có động vào cây hạnh phúc của anh. Giám đốc Bạch. Tôi xin lỗi anh. Hôm qua là chuyện ngoài ý muốn. Đó không phải ý định ban đầu của tôi. Lý Lộ Đa. Hôm qua cô đắc ý như thế cơ mà, sao hôm nay lại rén như vậy chứ?
Tôi vô cùng xin lỗi về những tổn thương đã gây ra cho anh. Tôi sẽ nghĩ cách để cố gắng bù đắp cho anh. Hôm qua cô nói thế nào ấy nhỉ? Nói là phải sa thải Bạch Chân Tướng, sa thải Bạch Chân Tướng.
Quăng thẳng thư xin thôi việc lên mặt anh ta. Này, anh nghe chuyện gì chưa? Tay giám đốc điên ép giám đốc của chúng ta phải rời đi đó đã bị nhân viên nữ của anh ta túm lấy cổ áo rồi chửi cho một trận. Đấy đâu phải là túm chứ?
Tôi nghe nói là đánh ấy. Hình như là cô ấy. Đúng, đúng, đúng rồi, là cô ấy, là cô ấy đó. Nữ anh hùng. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng mọi người. Chào buổi sáng. Lộ Đa, Lộ Đa, nào nào. Nào. Nhìn đi. Bọn tôi chuẩn bị cho cô đó.
[Nhấn like, nhấn like cho cuộc sống] Thế nào hả? Chị Lộ Đa. Em còn tưởng chị không đến nữa chứ. Nhóm chat công ty đang lan truyền đến điên rồi. Đúng là thu hút người hâm mộ bằng thực lực. Tôi không ngờ cô lại ngầu thế đấy.
Không lẽ là cô định từ chức thật đó chứ? Giám đốc Bạch chưa đến đâu nhỉ? Chưa đến đâu. Tôi hỏi cô chuyện này nhé. Cô và Ngỗng Bá Vương quen nhau từ nhỏ à? Không quen, không hề quen. Sao có thể quen nhau được chứ, đúng không?
Thế cô thấy cậu bé này có quen không? Nhớ lại xem nào. Đây là gì thế? Đứa bé này đáng yêu ghê. Sau khi tôi điều tra kĩ càng thì cậu bé này chính là Ngỗng Bá Vương hồi nhỏ. Đợi chút nhé. Cậu bé này, từ trong ra ngoài
Đều toát lên cái vẻ khiến người khác cảm thấy bực bội. Đúng rồi. Nhìn thôi là biết là Ngỗng Bá Vương. Em xem, cũng hơi giống đó. Đúng là y xì nhau. Chỉ nhìn ngũ quan thôi. Chắc chắn không phải. Nhìn đi, đứa bé này đáng yêu thật đó.
Nó cười đó, đúng không? Với cả anh nhìn đôi mắt hai mí to tròn của cậu bé này. Anh xem Ngỗng Bá Vương của chúng ta là mắt nhỏ một mí. Không thể nào. Vả lại anh xem cậu bé này đáng yêu như này cơ mà.
Cái vẻ hung ác dữ tợn của anh ta. Đúng không? Đợi chút, đợi chút. Cô muốn nói là cậu bé trông rất giống Ngỗng Bá Vương này rất đáng yêu hả? Tôi muốn nói… À không. Dù sao thì tôi thấy đứa bé này đáng yêu.
Chẳng liên quan gì đến Ngỗng Bá Vương cả. Ban nãy tôi không để ý lắm. Rốt cuộc cô đang nói ai đáng yêu cơ? Với cả cũng đâu ai nói đứa bé này có phải Bạch Chân Tướng hay không đâu? Từ ngày đầu tiên
Tôi đã nghĩ là sẽ có người vùng lên chống trả. Nhưng tôi lại không ngờ được rằng người đó lại là cô. Lộ Đa. Rốt cuộc cô dũng cảm làm việc nghĩa hay là thanh mai trúc mã đang trêu đùa nhau thế? Chị Lộ Đa. Chị đúng là nữ anh hùng.
Các anh em giang hồ. Xin đừng lôi tôi ra làm trò đùa nữa. Làm tốt lắm, người anh em của tôi. Anh em ở trong tim. Tôi nói cho mọi người nghe nè. Đừng nhìn Ngỗng Bá Vương bây giờ cao cao tại thượng,
Chứ hồi nhỏ anh ta bị các bạn nhỏ sỉ vả, bắt nạt, rồi đặt xuống đất ra sức chà đạp. Nên giờ mới khiến tâm lý anh ta vặn vẹo, đến báo thù chúng ta, còn biết tạo cơ hội giày vò chúng ta nữa. Thế nên
Tôi thấy chúng ta nên rời khỏi bể khổ này và đi tới tương lai. Các anh em. Một kẻ bắt nạt lại được nâng lên tận trời xanh. Chưa làm xong việc đúng không? Cô không nên như thế đâu. Đi làm việc, đi làm việc, đi làm việc thôi.
Đang xem gì thế, cho tôi xem một chút. Vào phòng làm việc của tôi. Giám đốc Bạch. Xin lỗi anh. Chẳng phải cô đã sa thải tôi rồi hay sao? Cô còn đến đây làm gì? Hôm qua tôi bị ép nên không biết làm sao nên mới nói thế. Tôi xin lỗi anh.
Bị ép nên không biết làm sao à? Ai ép cô cơ? Tự tôi ép tôi ạ. Tự mình ép mình. Tôi thấy hôm qua cô nói sướng mồm lắm đấy. Là lời thật lòng nhỉ? Không phải lời thật lòng đâu. Là nói linh tinh thôi.
Tôi có một bí mật muốn nói với anh. Cô nói đi. Hôm qua tôi cư xử vô lễ với anh như thế, thực ra đó không phải tôi, mà là một “tôi” khác. Cô muốn nói là cô bị rối loạn đa nhân cách à? Vâng. Rối loạn nhân cách. Hôm qua
“tôi” độc ác không hiểu sao lại đột nhiên xuất hiện và nói nhiều lời vô lễ với anh. Tôi thay mặt cô ấy xin lỗi anh, nói lời xin lỗi với anh. Thế thì không thể trách cô được. Cô bảo cô ta tới xin lỗi tôi đi. Cô ra ngoài đi. Chuyện là…
Tôi nói thật với anh. Nói thật hả? Tốt lắm. Mời cô ngồi. Chuyện là… Giám đốc Bạch. Bây giờ những gì tôi nói là vô cùng nghiêm túc. Anh nhất định phải nghe cho kĩ. Thực ra tôi rơi vào khoảng thời gian tuần hoàn,
Có nghĩa là cứ ở mãi trong ngày 14 tháng 4. Thế nên hôm qua tôi mới bùng nổ. Tôi nghĩ sau khi bùng nổ xong, hậu quả ra sao cũng chẳng sao cả. Nhưng mà hôm qua sau khi vô lễ với anh xong thì thời gian lại tiến về phía trước
Sau đó đến ngày hôm nay. Cô có thể bịa được như thế thì thực ra có thể đi làm biên kịch đấy. Không đâu, tôi thật sự không cố ý mà. Những lời nói hôm qua, tôi cũng không biết sao lại nói ra. Tôi thật sự rất rất cần công việc này.
Tôi xin lỗi. Cần công việc này như thế thì hãy cho tôi xem thành ý của cô đi. Làm như thế nào ạ? [Báo cáo nghiên cứu thị trường] Hôm nay cô có thể sắp xếp xong đống tài liệu này không? Hôm nay ạ? Không tình nguyện à?
Tôi tình nguyện, tình nguyện ạ. Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì cả. [Trên chữ “Nhẫn” có một con dao, không chịu được con dao đâm vào tim. ] Đã sửa xong kế hoạch chưa? Cũng hòm hòm rồi ạ. Anh xem qua một chút đi. Mở rộng tầm mắt.
Cho cô nhiều tài liệu như thế, sửa nhiều lần như vậy rồi, mà sao vẫn còn nhiều chỗ hổng thế? Diễn đạt không đủ tinh tế, tình cảm không đủ chân thành, trọng điểm không đủ nổi bật. Sao vẫn còn chữ viết sai thế này? Tôi đã nói với cô rồi
Phải dùng cách nhập kí tự Wubi. Giám đốc Bạch nói rất đúng. Tôi nhất định sẽ sửa cho đến khi anh hài lòng. Hài lòng thôi chưa được. Thứ tôi muốn là hoàn hảo không tì vết. Lý Lộ Đa. Vì để trả nợ thẻ tín dụng, vì để trả tiền thuê nhà,
Vì để không cạp đất, vì những bộ quần áo và những chiếc túi xách đã cắt mác.