Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 19 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 7]
Tốt quá. A Viêm, chàng không sao chứ? Đừng buồn, không sao nữa rồi. Ban nãy Ta thật sự làm hắn tổn thương. Ta cũng không muốn đâu, nhưng ta không muốn hắn tiếp tục như vậy. Ta sợ ta sẽ hủy hoại hắn. A Viêm, ta sợ lắm. Tiểu Thất đừng sợ. Tin ta,
Hắn sẽ không sao đâu. Để ta đi xem sao. Đừng. Chàng bị thương rồi, bây giờ sắc mặt không tốt gì cả. Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Sắc mặt không tốt là vì lo lắng cho nàng. Để ta nói Bạch Thiết đưa nàng về. Lát nữa sẽ đến thăm nàng. Còn nữa.
Sở Sở không chết. Chân tướng của vụ án đã rõ ràng, Hắc Ly và Bạch Thiết sẽ cho nàng biết mọi chuyện. Cuối cùng thì ngươi muốn u mê không tỉnh đến lúc nào? Vụ án Tây Vân và Đông Lê bắt đầu từ ngươi nhỉ? Nam Phong Thần,
Ta biết ngươi muốn trả thù cho huynh trưởng nhưng cái giá bọn họ phải trả có phải là quá đắt không? Cuối cùng thì ngươi muốn nói gì? Bệ hạ cử ta đến Bắc Nguyệt với mục đích gì, chắc hẳn ngươi biết rõ. Ta không muốn Tiểu Thất
Khó xử vì đứng ở giữa. Với những thứ ngươi không nên vọng tưởng, không nên đụng đến thì bỏ suy nghĩ nhân lúc còn kịp đi. Không thì ta sẽ không khách sáo nữa đâu. Cuối cùng thì ngươi muốn nói gì? Ta không nên vọng tưởng cái gì?
Ta không nên đụng đến thứ gì? Thiên hạ, và Tiểu Thất. Nếu như ta nói ta muốn cả hai thì sao? Ngươi sẽ không khách sáo với ta như thế nào? Ăn miếng trả miếng, sẵn sàng mọi lúc. Ta khuyên ngươi một câu. Nếu ngươi thật sự thích Tiểu Thất
Thì hãy cạnh tranh công bằng với ta, đừng dùng những chiêu làm Tiểu Thất phải buồn nữa. Lần này ngươi mượn chuyện của Sở Sở để hại ta, ta sẽ không tính toán, cũng không cho Tiểu Thất biết. Mong rằng sau này ngươi đừng để ta phải xem thường ngươi nữa.
Bắc Cung Viêm, ngươi không còn sống được lâu nữa mà còn dính lấy Tiểu Thất không chịu buông. Sao ngươi có thể xem thường ta chứ. Vì yêu và không yêu, muốn và không muốn là tự do của nàng ấy. Vậy nên, dù ta có chết
Thì ngươi cũng đừng mong có được nửa phần của nàng ấy. Cuối cùng chàng cũng về. Ta biết nàng muốn hỏi gì. Yên tâm, ta và hắn không có việc gì. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ Cảm ơn chàng, A Viêm. Chuyện năm năm trước
Nếu ta có thể nhớ lại sớm hơn ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ thì có lẽ ta và hắn sẽ không đến mức như bây giờ. ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ Rõ ràng hắn là người ta áy náy nhất,
Thân thiết nhất, ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ vậy mà ta lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương hắn. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Không phải tại nàng. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫
Ta biết chuyện ngọc bội cũng liên quan đến hắn. Nhưng hắn vì ta nên mới trở nên như vậy. ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ Ta áy náy lắm. Nàng nghĩ nhiều quá rồi. Vẫn còn ta mà. ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
Dù là năm năm trước hay là bây giờ, những thứ hắn làm vì nàng, ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ta đều rất cảm kích. May là sự thật đã sáng tỏ, đã không sao nữa rồi. ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
Sở Sở thật sự chưa chết sao? ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ Nếu ta đoán không sai ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ thì có lẽ muội ấy đang ở cùng Tây Linh. ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫
Vậy thì tốt rồi. ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ Khoan đã. Cho ta xem vết thương của chàng đi. ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ Thật sự không sao, yên tâm đi. Hơi buồn ngủ rồi,
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ngày mai hãy nói tiếp. Nhưng dạo này sắc mặt của chàng không được tốt. ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ Chưa thành thân mà nàng đã ghét bỏ ta rồi.
Hôm qua lo lắng cho nàng nên cả đêm không ngủ được. Ngủ đi. Thật tốt, ngày mai là có thể lo chuyện thành thân của chúng ta rồi. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ [A Viêm đang khỏe mạnh,]
[mình đang nghĩ gì vậy chứ?] ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ Thật tốt, ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ cuối cùng cũng sắp thành thân rồi. Đi thôi,
♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ngủ nào. ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫
♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ Thành chủ, chúng ta đóng cửa rồi. Hay là ngài đi với ta vào phòng uống một ly đi. Cút. Thành chủ đã uống rượu giải sầu cả đêm rồi, chẳng thú vị gì cả.
Hay là ta uống với ngài một ly. Mối si tình của ngài dành cho Tiểu Thất cô nương đến ta cũng nhận ra, cũng hết sức cảm động. Cút. Thành chủ việc gì phải như thế. Ta chỉ xuất phát từ sự đồng cảm, thấy tiếc thay Tiểu Thất cô nương thôi.
Đến giờ cô ấy vẫn không biết độc hàn của cương gia vẫn chưa được giải, mạng đã không còn giữ được lâu. Nếu đến cuối cùng, vương gia không thể tìm được hậu nhân của Mạch gia và dùng hậu nhân của Mạch gia làm tế phẩm để mở cơ quan của Mạch gia
Thì e là… Cô nói gì? Nếu Tiểu Thất cô nương còn trẻ như vậy mà đã phải thủ tiết, ta chỉ… Chuyện dùng hậu nhân của Mạch gia làm tế phẩm là thế nào? Ta… ta cũng chỉ vô tình nghe nói thôi. Cơ quan của Mạch gia
Cần hậu nhân có hình vẽ của Mạch gia lấy mạng để tế mới mở được. Nếu ta phát hiện ra lời cô nói là giả thì ta sẽ khiến cô hối hận cả đời. Chẳng phải các ngươi đều yêu cô ta sao? Vậy thì ta sẽ giúp các ngươi. Bắc Cung Viêm,
Sao hắn dám… Những lời Đường phu nhân nói là thật. Nhị gia, người có muốn nói với Mễ cô nương không? Nói với nàng ấy? Nàng ấy sợ ta, ghét ta, sao có thể tin lời ta nói chứ? Trong mắt nàng ấy, ta không bằng một góc Bắc Cung Viêm.
Nhưng Kim Bảo à, ta vẫn rất đê tiện, ta luyến tiếc nàng ấy. Luyến tiếc nàng ấy bị lợi dụng, bị người khác ức hiếp, bị người khác hãm hại. Nhị gia, người đừng nói mình như vậy. Trong lòng Mễ cô nương chắc chắn có để ý đến người,
Chắc chắn cô ấy sẽ tin lời người nói. Dù là như vậy thì ta cũng không dám mạo hiểm. Lỡ như… Lỡ như nàng ấy thật sự dùng mạng của mình để đổi lấy mạng của Bắc Cung Viêm thì sao? Vậy thì chẳng phải là như Bắc Cung Viêm mong muốn ư? Vậy…
Người định làm thế nào? Qua mấy hôm nữa thì bọn họ sẽ thành thân. Ta sẽ không cho bọn họ thành thân. Nếu trước kia ta đã có thể dấy lên nội loạn trong hai tộc trả thù cho đại ca, xoay chuyển tình thế của tộc Nam Phong thì bây giờ
Đương nhiên ta cũng có thể lật ngược thế cờ. Dù người đứng sau hắn có là Bệ hạ thì sao chứ? Nào, cầm lấy, nhanh lên. Được. Trái táo này để ở phía trước. Xếp thẳng vào cho ta. Được. Tiểu Thất cô nương. Cô xem chúng ta làm thế nào?
Cô có hài lòng không? Được. Tiểu Thất cô nương, cô chỉ thêm cho chúng ta đi. Bạch Thiết, quyết định của ngươi đều tốt. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Chuyện gì? Mấy ngày nay, bên ngoài bỗng có tin đồn, nói là người là người đứng sau
Lên kế hoạch để diệt hai tộc Tây Vân và Đông Lê. Còn chĩa mũi nhọn vào Bệ hạ, cho rằng người làm việc theo lệnh. Toàn lời vớ vẩn. Lập tức cho người đè tin đó xuống. Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng e rằng bên phía thành chủ đã nhận được tin.
Còn nữa, đó là Tiểu Thất cô nương bị đem ra so sánh với hôn sự của người và tỷ tỷ của Sở Sở tiểu thư, Tây Linh tiểu thư. Nhanh chóng cho người đi điều tra là ai đứng sau lưng. Cho người canh chừng phủ Nam Phong và Đường Vân. Còn nữa,
Bên Thanh Lam quốc có tin tức chưa? Tạm thời vẫn chưa. Tin tức truyền về thì mọi thứ vẫn bình thường. Càng bình thường thì càng có vấn đề. Đường Vân dùng thân phận quả phụ để chấp chưởng gia tộc nhà chồng,
Trở thành thương nhân buôn đồ bằng ngọc lớn nhất Thanh Lam quốc, còn có được sự tin tưởng của trưởng công chúa Thanh Lam quốc, trở thành sứ giả ngoại giao. Ngươi nói xem, quá khứ của cô ta sao có thể đơn giản được. Vương gia nói đúng.
Có lẽ ta nên đích thân đến Thanh Lam quốc. Có điều ta sẽ không về kịp đại hôn của người. Ly rượu của ngươi ta sẽ để lại cho ngươi. Vâng. Vậy thì xin chúc mừng vương gia và Tiểu Thất cô nương trước. Tân hôn vui vẻ, trăm năm hòa hợp,
Sớm sinh quý tử. Mượn lời chúc của ngươi. Cuối cùng cũng đá được Bạch Thiết đi. Biết trước là kết hôn phiền phức như thế thì mình… Nghĩ lung tung gì vậy chứ? Con trai, con dâu, hai đứa mau truyền thụ cho ta kinh nghiệm thành thân đi. Lúc của hai đứa,
Có phải là cũng rườm rà như vậy không? Làm ta giật mình. Ta cứ nghĩ lại là Bạch Thiết đến giục chứ. Dám làm vương phi của ta sợ, có vẻ thiếu dạy dỗ hết rồi. Nhưng mà sau ngày mai thì quy tắc trong phủ sẽ do vương phi quyết định. Ngày mai?
Còn lâu như vậy sao? Ta biết sống sao đây. Bảy canh giờ mà, ngủ một giấc là qua thôi. Cố chịu đựng đi. Ta không chịu được. Ai mà nghĩ thoáng được như chàng chứ? Vậy nàng muốn làm thế nào? Vương gia. Tiểu Thất cô nương,
Hỉ phục của cô đã được sửa xong rồi, có muốn thử xem có chỗ nào không hài lòng không? Ngươi không thể đợi thêm một lát à? Không đợi được nữa. Hôm nay còn rất nhiều thứ phải thử đấy. Các ngươi vào đi. Còn có giày ngày mai tú nương tặng,
Cả gối ngày mai phải dùng, phải thử hết. Nhiều vậy sao? Phải thử đến bao giờ đây. Nàng chọn một cái mình thích đi, ta muốn thấy nàng mặc hỉ phục. Nhưng hôm nay ta không muốn cho chàng thấy, muốn ngày mai cho chàng bất ngờ. Được rồi. Bạch Thiết,
Ngươi đưa Tiểu Thất về đi. Vâng. Đi thôi. Ta luyến tiếc nàng. Chẳng phải chàng đã nói rồi à, chỉ có bảy canh giờ, sẽ qua nhanh thôi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫
Rõ ràng là sắp thành thân với A Viêm, nhưng sao mình lại thấy trong lòng ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ trống trải như vậy? ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ Ta nâng tay đến nỗi mỏi hết rồi này,
Mau đeo cho ta. Tiểu Thất. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Nàng nói xem, nếu chúng ta kết hôn ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ mà ta đi trước một bước thì sao? Ngươi đó,
♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ khi ở một mình là cứ thích suy nghĩ lung tung. Chắc chắn A Viêm sẽ không sao. ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫
♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ Chẳng phải chỉ là tách ra một lúc thôi à? Có phải là chia ly mãi mãi đâu,
♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ngươi lo lắng gì chứ? ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ A Hoả có Tiểu Bát ở bên, nếu có ngày nào đó ta phải đi
♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ thì Tiểu Thất phải làm sao? ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ Ta nhớ mẫu thân của con rồi. ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ Đi tìm A Viêm.
Không được tìm A Viêm. Đi tìm A Viêm. Không được tìm A Viêm. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Vương gia. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫
♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ Tiểu Thất, nàng ngủ chưa? ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫
♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ A Viêm. Sao chàng lại đến? ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ Chẳng phải Bạch Thiết nói theo phong tục
Thì chúng ta không được gặp mặt sao? Nàng không cần mở cửa, ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ta nghe giọng nàng là được rồi. ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ Tiểu Thất,
♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ ta nhớ nàng. ♫ Con tim ta vẫn đập ♫ ♫ Người vẫn hít thở ♫ Tiểu Thất, ♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫ nàng thật sự đồng ý gả cho ta, không hối hận?
♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫ Ngốc quá, không gả cho chàng thì ta mới hối hận. ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ Đại nhân. Tập trung vào. Bạch Thiết đến rồi.
Đêm nay không được để xảy ra sai sót gì. Tiểu Thất, ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ nàng mở khe cửa ra, ta để A Hỏa lại cho nàng đỡ buồn. Ngày mai ta đến lấy nàng.
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ Được. ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ Vương gia. Vương gia.
Không cần giục nữa, mau xuất phát đi. Đội đón dâu đã chuẩn bị xong chưa? Bệ hạ có mật chỉ. Vương gia. A Hỏa, con nói xem, sao A Viêm chưa đến đón ta? Sắp qua giờ rồi, có khi nào có chuyện gì không? Sao ngươi lại đến đây?
Ta đến đưa nàng đi. Đừng làm loạn, A Viêm sắp đến đón dâu rồi. Người đâu. Người đâu. Ngươi làm gì bọn họ rồi? Nàng sợ ta như thế sao? Chẳng lẽ ta sẽ hại nàng? Ta đã nói hết những lời nên nói rồi. Ta sẽ không đi. Ta phải đợi A Viêm.
Nàng thật sự cho rằng hắn sẽ đến đón nàng sao? E là lúc này hắn còn chẳng lo nổi cho mình nữa là. Vương gia bớt giận. Hạ quan biết hôm nay là ngày đại hỷ của ngài, không nên mạo muốn làm phiền. Thật sự là Bệ hạ ra chỉ dụ,
Không thể kháng lại. Nói đi, hoàng huynh hạ chỉ gì mà lại cho ngài dẫn võ vệ của thành ngăn cản ta đón dâu, lại còn tốn công bao vây phủ Bắc Cung lại? Hạ quan không dám. Đây là thư của Bệ hạ gửi cho ngài,
Nói ngài phải nhanh chóng điều tra được chân tướng của nội loạn bốn tộc trước kia, tìm ra linh ngọc của bốn tộc, mở cơ quan của Mạch gia để tránh cho người có tâm lại khơi dậy chuyện này. Tại sao hoàng huynh lại đột ngột vội vàng muốn mở cơ quan?
Mấy ngày này, tin đồn xuất hiện khắp nơi, rất không có lợi với Bệ hạ. Bệ hạ lo lắng có người mượn cớ chuyện này, nên phải mở cơ quan ra trước. Đúng lúc thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than, e rằng chuyện này không đơn giản như vậy.
Còn nữa, đó là tội danh trước đây của Tiểu Thất cô nương tuy đã được rửa sạch nhưng Bệ hạ có vẻ vẫn hiểu nhầm cô ấy. Sợ ngài trầm mê trong nữ sắc,. Chuyện bổn vương lấy phi đã bẩm tấu với Bệ hạ. Còn về những chuyện ngài vừa nói,
Bổn vương sẽ đích thân đưa Tiểu Thất diện thánh để giải thích rõ ràng. Bây giờ đừng làm lỡ giờ lành của ta nữa. Vương gia. Bệ hạ có lệnh không được phép đi. Ai dám? Ngươi làm gì chàng? Nàng đừng nhìn ta như vậy. Lần này, người cản hắn không phải ta.
Nhưng ta đoán hắn thật sự sẽ không đến. Chàng sẽ đến. Ta tin chàng. Ta cũng sẽ đợi chàng. Nàng sẽ đợi hắn? Nhưng hắn sẽ không chọn nàng. Giữa nàng và hoàng quyền, nàng mãi mãi là thứ bị vứt bỏ. Chàng sẽ không làm vậy.
Sao nàng biết hắn sẽ không như vậy? nàng chẳng biết gì cả. Im đi! Ngươi đủ chưa hả? Đừng nói nữa. Có vẻ nàng cũng đã nhận ra. Bắc Cung Viêm không còn sống lâu được nữa. Độc hàn trên cơ thể hắn luôn ở đó. Ngươi gạt ta.
Ta đã dùng khế ước máu để giải giúp chàng rồi. Vậy thì nàng sợ gì? Thật ra ta không sợ. Những thứ ngươi nói ta đã nghĩ cả rồi. Dù A Viêm còn sống được bao lâu thì ta cũng muốn gả cho chàng ấy. Một ngày cũng được, ba năm cũng được.
Ta không để ý. Nàng tình sâu nghĩa nặng với hắn, nhưng còn hắn? Hắn giữ nàng bên cạnh chỉ vì muốn lợi dụng nàng để mở cơ quan của Mạch gia lấy được thuốc giải bên trong và kho báu văn binh tượng y* [*: văn học, binh tướng, thủ công, y học]
Của bốn gia tộc ai trong thiên hạ cũng theo đuổi thôi. Nàng nghĩ rằng chỉ có những thứ này? Ngoài bốn miếng linh ngọc ra còn cần nàng làm tế phẩm thì mới mở được cơ quan Mạch gia. Như vậy, nàng vẫn tin hắn là thật lòng yêu nàng sao? Xin lỗi.
Tiểu Thất, ta vốn không nên nói với nàng những điều này, nhưng ta không nhịn được. Ta không nhịn được khi nàng mất mạng chỉ vì hắn. Ta muốn luôn bảo vệ nàng, luôn thương nàng, luôn yêu nàng. Nàng là bảo bối duy nhất của ta,
Sao hắn có thể đối xử với nàng như vậy. Cảm ơn ngươi đã cho ta biết mọi thứ. Nhưng A Viêm sẽ không hại ta. Nếu bây giờ chàng có việc, tạm thời không đến được thì ta sẽ đi tìm chàng. Ta biết ngay là nàng sẽ như vậy mà.
Nhưng hôm nay, dù nàng có đồng ý hay không thì ta cũng sẽ đưa nàng đi. Nhị gia. Chúng ta làm như vậy có phải là không tốt lắm không? Mau chuẩn bị xe. Tiểu Thất! Ai làm vậy? Thành chủ làm. Là thành chủ đánh ngất bọn họ. Lập tức điều binh
Phong tỏa toàn thành. Kim Bảo, phải rời khỏi Bắc Nguyệt trước khi trời tối. Những chuyện ta dặn đã sắp xếp xong chưa? Xong cả rồi, chắc chắn có thể cản người của vương gia lại. Vương gia. Thành chủ đột phá phòng vệ, có vẻ là đưa Tiểu Thất cô nương
Chuẩn bị suốt đêm rời khỏi Bắc Nguyệt. Hắn đã chán vị trí thành chủ rồi chắc! Đuổi theo! Nhị gia, đội ngũ tiếp ứng sắp đến rồi. Đến lúc đó chúng ta đổi một chiếc xe ngựa khác, chắc chắn có thể thuận lợi cắt đuôi truy binh, đến được Thanh Lam quốc.
Khi ta và Tiểu Thất đến Thanh Lam quốc thì ngươi không cần đi theo ta nữa. Đây là khế đất và ngân phiếu ta chuẩn bị cho ngươi, chắc là đủ để ngươi lấy vợ sinh con, nối dõi tông đường rồi. Nhị gia, người thật sự không cần ta nữa sao.
Không phải ta không cần ngươi. Là ta thật sự không thể đưa ngươi đi. Tính thêm miếng trong tay ta thì Tiểu Thất chỉ còn thiếu linh ngọc của tộc Tây Vân nữa thôi. Chỉ cần lấy được linh ngọc trong tay Tây Linh
Thì ta và Tiểu Thất có thể quay về thế giới vốn của chúng ta. Chỉ có như vậy thì nàng ấy mới mãi mãi quên đi Bắc Cung Viêm. Nếu cô ấy không quên được thì sao? Vậy thì Nhị gia đáng thương lắm. Hay là
Bây giờ chúng ta thả Mễ cô nương đi, quay về như trước kia. Như vậy không tốt sao? Ngươi hãy sống cho tốt. Ta đã không còn đường lui nữa rồi. Tiêu rồi. Đuổi theo! Vương gia, là xe ngựa của phủ Nam Phong. Vương gia,
Thứ này được phát hiện ở lối vào rừng trúc. Chắc là bọn họ đi bên kia. Lập tức đuổi theo! Kim Bảo, ngươi sang bên kia tìm. Ngươi sang bên đó. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Chủ nhân, có phải chúng ta vào nhầm đoàn làm phim không?
Trừ ba người chúng ta thì từ nhân vật chính đến nhân vật phụ thứ 18 chẳng ai có đầu óc bình thường. Nhất là Mạt Lê kia. Ai gọi ta đấy? Sau này phải gọi ta là Nữu Cổ Lộc Mạt Lê. Đầu óc có vấn đề có lây không?
Thật muốn quay xong sớm. Vậy thì các ngươi quay xong hết đi, vậy thì ta là nữ chính. Thật ra thì ta không có lót màn thầu. Các ngươi có tin không? Cũng không cho các ngươi xem. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫