Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 8]
Tiểu Thất. A Viêm. Ta biết là chàng sẽ tới mà. Nàng vẫn chọn hắn sao? Võ vệ của thành đã bao vây Đông Sơn rồi. Nếu giờ ngươi rời đi, thì ta có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì. Ngươi cũng xem thường ta quá rồi đó.
Ta dám một mình đưa Tiểu Thất đi, thì sao có thể không có chút chuẩn bị nào được chứ? Giờ Hợi, nếu ta vẫn chưa an toàn đến được quân doanh Trường Đinh, thì đại quân của tộc Nam Phong sẽ bao vây thành.
Ngươi muốn dẫn dắt tộc Nam Phong mưu phản? Chuyện đã đến hôm nay, ngươi nghĩ ta vẫn còn để ý đến những thứ này sao? Thiên hạ này là thiên hạ của nhà Bắc Cung các ngươi. Muôn dân này là muôn dân mà ngươi muốn bảo vệ.
Thì có liên quan gì đến ta? Từ đầu đến cuối, điều mà ta muốn chẳng qua chỉ là nàng ấy. Vậy ngươi có từng hỏi Tiểu Thất, là nàng ấy có đồng ý mang gông xiềng này không? Hơn nữa thiên hạ bá tánh không hề đơn giản như ngươi nghĩ đâu.
Bắc Cung Viêm ngươi đừng làm bộ làm tịch nữa. Nói cho cùng đây chỉ là cái cớ để ngươi lợi dụng Tiểu Thất mở cơ quan của Mạch gia. Ta hỏi ngươi một câu. Khi Tiểu Thất và thiên hạ không thể tồn tại cùng một lúc,
Thì ngươi sẽ quay lưng với thiên hạ vì nàng ấy chứ? Ngươi không thể, nhưng ta có thể. Đúng vậy. Ta không thể. Nhưng ta có thể giữ lại tất cả những thứ này cho Tiểu Thất. Chỉ cần ta còn sống ngày nào thì ta sẽ không để Tiểu Thất
Rơi vào cảnh khó xử. Nam Phong Thần, ngươi đi đi. Vì ta mà như vậy thì không đáng đâu. Là không đáng hay là không muốn? Tiểu Thất, chuyện đã đến hôm nay, ta đã không thể quay đầu, cũng không còn đường lui nữa rồi. Hôm nay ta và hắn,
♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ chỉ một người được đưa nàng đi. Tiểu Thất. Đây là chuyện giữa ta và hắn. ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ Nàng tránh ra.
♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ Bất kì ai trong hai người mà bị thương, thì ta cũng sẽ đau khổ cả đời. Nam Phong Thần, Ta hổ thẹn với ngươi, nhưng chưa từng nợ ngươi. Ta càng không thể gánh nổi cái tên
Bị nguyền rủa là hồng nhan họa thủy. ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Điều mà ta muốn rất ích kỷ, ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ cũng rất đơn giản. Ta chỉ muốn mỗi một ngày sau này ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫
Có người ta yêu bên cạnh, ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ vài người bạn thân thiết, cuộc sống bình thường. Không cần quá nhiều điều bất ngờ. Chỉ cần không phải lo nghĩ, lòng thấy yên ổn. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫
Những thứ mà nàng cần ta cũng có thể làm cho nàng. Ngươi không thể. ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ Vì ta không yêu ngươi. ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫
♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ Xin lỗi. Nếu ta không cầu mong nàng yêu ta thì sao? ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ Ta chỉ muốn nàng sống, để nàng sống thật tốt.
♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ Chẳng lẽ cả mạng sống của mình nàng cũng không để ý đến? ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ Sao mà không để ý chứ? Không lẽ ngươi vẫn chưa hiểu sao? Chính vì để ý,
Nên ta mới mong mỗi một ngày sau này của ta sẽ không phải hối hận. ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Nàng không để ý đến mạng sống của mình. Vậy của ta thì sao? ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Đừng. Đừng như vậy.
Ta xin ngươi đừng tự làm mình bị thương. ♫ Hít thở và nhịp đập ♫ Vậy nàng đừng đi. ♫ Lặng lẽ dừng lại mãi mãi ♫ Nàng đi với ta được không? Ta biết nàng không nhẫn tâm thấy ta chết. Tiểu Thất. Áy náy cũng được, không thích cũng được,
♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ chỉ cần nàng đi với ta thì cái gì ta cũng hứa với nàng. Đi với ta được không? Đi với ta, đi với ta đi. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ Đi với ta đi.
♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ Hai người nói đi, ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ sao này đến bước đường này rồi?
♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ A Viêm, ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ xin lỗi. ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ Tất cả mọi chuyện là vì ta mà ra. Có lẽ không có ta… Nếu không có nàng
Thì ta nghĩ đủ mọi cách để sống còn có ý nghĩa gì nữa? Tiểu Thất. Nàng không thể bỏ mặc cả ta chứ? ♫ Thời gian không gian xoay vần là đang đợi ai đây ♫ ♫ Mặc kệ tất cả chỉ muốn yêu đậm sâu ♫ Thà chết
♫ Đắm chìm vào ảo mộng, mới biết đau khổ ♫ cũng không muốn đi với ta. ♫ Quá khứ cuộn trào mãnh liệt, không cách nào dừng lại ♫ ♫ Chưa từng buông bỏ sự cố chấp đó ♫ Được. Nàng cược đúng rồi.
♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫ Ta sẽ làm như nàng muốn. ♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫ Không phải nàng đang tìm linh ngọc sao?
♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ Ta có thể cho nàng. ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ Tới Đào Hoa am với ta lần nữa, ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ với tư cách là huynh đệ. [Phủ Nam Phong]
Ta đến Đào Hoa am không phải vì linh ngọc. Giờ với ta mà nói, ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ cũng coi như là sự giải thoát. Ta nhớ trước lúc đại ca chết, ta đã thề với huynh ấy. Đó là cho đến một ngày
♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫ ta không còn cố chấp muốn báo thù nữa, từ bỏ dã tâm và quyền thế, thì mới đào linh ngọc ♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ trước mộ huynh ấy lên.
Giờ giao nó cho nàng. ♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ Là sự xuất hiện của nàng đã thay đổi ta của trước kia. ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫ Cảm ơn.
♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫ Thật ra đại ca ngươi rất yêu ngươi. Chỉ là huynh ấy không muốn ngươi cứ mãi sống trong sự dằn vặt, bị thù hận làm mờ hai mắt.
♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫ Hình như từ trước đến giờ chúng ta chưa nói chuyện đàng hoàng giống như bây giờ. ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ Có rồi.
♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ Nàng có biết từ khi nào mà ta thích nàng không? ♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ Hình như là rất lâu, rất lâu rồi. Lâu đến nỗi
Dường như ta có thể nhìn thấy ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ nàng uống rượu với ta dưới gốc cây đào. ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Ta muốn xem kịch bóng tay lần nữa.
Được không? Nam Phong Thần, thật ra ta có rất nhiều điều ♫ Đỉnh núi cao, chỉ mỉm cười như ý nguyện của nàng ♫ chưa nói cho ngươi biết. Ngươi cười với ta, ♫ Chỉ tiếc tình và nghĩa khó vẹn cả đôi đường ♫ cảm ơn ngươi.
Ngươi nói chuyện với ta, ♫ Duyên phận này, hoá thành cây cầu gãy trông về phía xa ♫ cảm ơn ngươi. ♫ Nỗi đau kết kén, mối hận ngủ vùi, nước mắt nghẹn ngào ♫ Ngươi đối xử với ta rất tốt, cảm ơn ngươi.
♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫ Ngươi đã cho ta trải nghiệm được rất nhiều tình cảm mà ta chưa từng cảm nhận được, ♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫ cảm ơn ngươi.
♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫ Nam Phong Thần. Ngươi là người bạn tốt nhất, ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ duy nhất của ta.
♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ Lần này, ta cũng mệt rồi. ♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ Vậy nên ta không tiễn nàng nữa.
♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Tạm biệt, người huynh đệ. ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ Nếu, nếu lần sau
Người đầu tiên mà nàng gặp được là ta, ♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ thì nàng sẽ yêu ta chứ? ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ Sẽ không đâu.
♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Đều tại ta không tốt. Uống rượu làm hỏng việc. Tuổi tác ta lớn rồi, nên không xem nổi kịch tình cảm sướt mướt kiểu này. Thất à. Là vi sư ta đã hại con. Thật ra, Nam Phong Thần
Mới là người có duyên thật sự với con. Là vi sư đã không cẩn thận mà nối sai dây. Kể từ lần đầu nhìn thấy A Viêm, thì người có duyên với con chỉ có mình chàng ấy mà thôi. Chỉ nhìn chậm một cái, nhưng lại lỡ mất một kiếp.
♫ Nơi đây trắng xóa mịt mờ ♫ ♫ Nỗi lo lắng không tìm được phương hướng ♫ Nhìn chậm một cái, nhưng lỡ mất một kiếp. Nhìn chậm một cái, ♫ Trong lòng vẫn còn bướng bỉnh, trở về nơi ban đầu ♫ nhưng lỡ mất một kiếp.
♫ Thời gian cũng không dài, ánh mắt chưa dừng lại mà lang thang ♫ Soái ca, có thiếu bạn rượu không? ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫ Nào. Tựu lượng của đệ cũng được đấy. Ta thích rượu này. Đương nhiên.
♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫ ♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ Ta nói chứ, tiểu mỹ nhân tên Mạt Lê lúc nãy cũng được đấy. Đúng là người đứng đầu.
Vừa nãy cô ấy còn lén nhìn huynh mấy cái. ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ Cảm giác thế nào? Nói cho huynh đệ như ta biết đi. Có gì đáng nói đâu chứ. Kém xa đệ lắm.
♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ Cút. Lão tử không chơi đồng tính. ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ Trùng hợp thật, ta cũng không ưa khẩu vị này. ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ ♫ Không nên quá phô trương ♫
Huynh đệ, chỗ các huynh ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ có kiểu cung cấp dịch vụ đặc biệt không? ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ Ta không tới những nơi như vậy nên ta không rõ lắm.
♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ ♫Nỗi đau giá lạnh tha phương♫ Nếu ta nói ♫Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng♫ ta là muội muội song sinh
Của Tiểu Thất, thì huynh tin không? Vậy không biết vị muội muội song sinh này đã hứa hôn với ai chưa? Hết rồi. ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫ Tiểu Thất. Làm sao đây? Hình như ta yêu A Viêm thật rồi.
♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫ Nhưng ♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ yêu một người sao lại đau khổ đến vậy?
♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ ♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ Đánh. ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ ♫ Không nên quá phô trương ♫ Dừng lại.
♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ Nào, Tiểu Thất. Bắc Cung Viêm, từ giờ về sau, ♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ Tiểu Thất không còn dính líu
Đến phủ Bắc Cung nữa. Kẻ nào dám làm nàng ấy bị thương lần nữa, ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ thì ta sẽ diệt hết cả nhà kẻ đó. ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ Tiểu Thất. Nàng muốn đi tìm Bắc Cung Viêm?
♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ Ta nhận được tin tộc Đông Lê muốn giết Tây Linh, ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ mượn cớ đó phá hoại quan hệ của hai tộc. Vậy thì liên quan gì tới nàng?
Hôm nay hắn sẽ kết hôn với Tây Linh. Căn bản là hắn không yêu nàng. Ta biết. Nếu có lần sau, ta cũng mong người đầu tiên mà ta gặp là huynh. Tạm biệt, ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ Nam Phong Thần.
♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ ♫ Không nên quá phô trương ♫ ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫
♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ ♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ Tiểu Thất. ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ Tiểu Thất.
Tiểu Thất. Tiểu Thất. ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Tránh ra. Giờ ngươi vừa lòng chưa? Giờ Tiểu Thất chết rồi. ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Ngươi vừa lòng chưa? Tiểu Thất. Tiểu Thất.
♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ Giờ vẫn chưa qua giờ Tý. ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫
Giờ vẫn là ngày đại hỷ của chúng ta. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Có điều, thiệt thòi cho nàng rồi. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫
♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ Nhất bái thiên địa, mặt trời, trăng, sao. ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫
♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ Nhị bái cao đường, ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ sống lâu trăm tuổi, nhiều may mắn. ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ Phu thê đối bái, cùng bạc đầu.
♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ A Viêm, từ giờ về sau cho dù là giàu sang
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ hay nghèo khó, khỏe mạnh ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ hay ốm đau, một đời suôn sẻ hay gặp phải nghịch cảnh, ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫
Thì chàng cũng sẽ nguyện không rời xa ta ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ mãi mãi chứ? Ta đồng ý. ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ Ta cũng đồng ý. Vậy ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
Từ giờ về sau chúng ta chỉ có tử biệt ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ chứ không có sinh ly. ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ Bây giờ, tân lang có thể hôn tân nương rồi.
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ Xong lễ, vào động phòng.
Đợi đã, đợi đã. Xem ra rượu mừng của vương gia và vương phi, thuộc hạ vừa về đúng lúc. Giờ Bắc Cung Viêm và Nam Phong Thần vì Mễ Tiểu Thất mà đấu nhau như nước với lửa. Giờ đã đến lúc chúng ta nên ra tay rồi.
Ta đã bố trí bẫy dưới cây Ngọc Lan theo lời dặn của người rồi. Một khi chúng bước vào trận, thì chết không cần nghi ngờ. Giờ chúng ta chỉ cần đợi Mễ Tiểu Thất bị dụ vào đó, thì có thể một mẻ tóm gọn chúng. Vậy thì đâu còn thú vị nữa.
Không phải chúng đều yêu Mễ Tiểu Thất sao? Vậy để ta giúp cô ta nhìn xem rốt cuộc là ai yêu cô ta hơn. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ muốn làm gì Viêm ca ca với mấy người họ vậy? Muội ra đây làm gì? Về đi. Tỷ tỷ.
Tỷ đừng giết họ được không? Viêm ca ca rất tốt với muội. Còn cả Mễ Tiểu Thất, cô ta… Nhanh như vậy mà muội đã quên mất chúng liên thủ với nhau chơi muội như một kẻ ngốc thế nào rồi sao? Cô ta cứu muội một lần, thế là muội đã mềm lòng,
Tính bán đứng tỷ tỷ này của muội, không nghe lời ta nữa đúng không? Tỷ tỷ, không phải muội không nghe lời tỷ. Nhưng muội cũng là con người. Họ tốt với muội, cứu mạng muội, muội… Đúng vậy. Đương nhiên muội là người.
Khi ta phải trải qua nỗi đau cả tộc bị diệt, ăn xin khắp nơi như một con chó, trốn tránh sự truy sát, thì vừa hay muội được Bắc Cung Viêm sắp xếp cho làm đại tiểu thư cao quý ở trong phủ. Chỉ có ta là đáng đời
Bị đám nam nhân đó chà đạp sỉ nhục, bị đám nữ nhân đê tiện đó hủy đi khuôn mặt. Nhưng không sao cả, những kẻ đáng chết đó, ta đã đích thân giết chết từng kẻ một rồi. Tỷ tỷ, xin lỗi Vậy sau này muội sẽ bảo vệ tỷ được không?
Nếu những kẻ xấu đó đã chết cả rồi, vậy chúng ta rời khỏi Bắc Nguyệt đi. Quên đi quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới. Cuộc sống mới? Chỉ cần ngày nào chúng ta chưa lấy được linh ngọc, đám Bắc Cung Viên và tiện nhân Mễ Tiểu Thất
Vẫn còn sống trên đời này, thì ta không thể có cuộc sống mới được. Mọi thứ cứ làm theo kế hoạch. Còn muội ấy thì mau đưa về Thanh Lam quốc cho ta đi. Vâng. Chỗ các nàng phu thê thành thân xong thì làm những gì?
Hình như cũng không có gì đặc biệt cả. Có lẽ là tuần trăng mật. Hai vợ chồng sẽ tìm một nơi thật đẹp, để chơi một thời gian. Còn nữa không? Cái khác, thì hết rồi. Sau khi kết hôn, thì những chuyện rắc rối thường ngày của gia đình,
Sẽ không tràn đầy lãng mạn và bất ngờ bất cứ lúc nào giống khi yêu nữa. Vậy nên ta mới nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Đó là người khác. Sau khi chúng ta thành thân, thì sẽ không như vậy đâu. Đó là chàng nói đấy nhé.
Vậy bắt đầu từ mai thì mỗi ngày chúng ta phải đều phải làm chuyện lãng mạn cùng nhau. Cho dù là nắm tay nhau băng qua đường, hay là cùng ngắm sao. Như vậy, chỉ cần khi cãi nhau mà nhớ lại thì sẽ không nhịn được mà cười thật ngọt ngào.
Nói linh tinh. Chúng ta sẽ không cãi nhau đâu. Ta mong ngày tháng sau này điều nhìn thấy sẽ luôn là nụ cười của nàng. A Viêm, chàng đang lo cho ta hả? Thật ra lúc đầu ta không tài nào chấp nhận được. Nhưng chàng yên tâm, cho dù có một ngày
Chàng không còn ở đây thật nữa, thì ta vẫn sẽ sống thật tốt. Vì ta biết chàng sẽ buồn. [Rời xa] [Tác thành] [Thế gian nào có vẹn cả đôi đường.] [Không phụ Như Lai cũng không phụ người.] [Đường núi khúc khuỷu chẳng thấy bóng người.] Mộc Lan trôi dạt lại sang xuân.
Vương gia còn bao nhiêu thời gian nữa? Cố hết sức làm những gì ta học được, nếu không có thuốc giải thì nhiều nhất là một tháng. Có lúc ta nghĩ, nếu vương gia có thể vô tình với Tiểu… vô tình với vương phi một chút,
Có lẽ người sẽ quý trọng bản thân mình hơn. Vậy thì đó không phải là vương gia. Lúc đầu, người đưa một tên nói lắp cả cha mẹ cũng không cần như ta về phủ. Không những không chê bai, mà còn đích thân từng câu từng chữ dạy ta đọc sách biết chữ.
Vương gia sẽ không vì mạng sống của mình mà làm hại vương phi. Hơn nữa vương phi cũng là người vô tội. Đúng thế. Các ngươi đều là người nhân từ rộng lượng. Chỉ có ta là ích kỷ độc ác. Nhưng bảo ta nhìn vương gia cứ vậy mà mất mạng,
Thật sự là ta làm không được. Giờ Bệ hạ hạ chỉ bảo vương gia mở cơ quan của Mạch gia. Vương gia không thể kháng chỉ. Cho dù người không cần mạng của mình, vậy còn muôn dân trong thiên hạ thì sao? Người định không quan tâm nữa thật sao?
Từ nhỏ vương gia đã muốn làm một hiền vương vì vua bảo vệ dân. Nhưng thật sự là giờ rất khó cho người. Rất khó. Sao Bệ hạ còn ép người chứ? Tại sao? Tại sao? Có lẽ đây là cơ hội để sống cuối cùng của vương gia rồi.
Ngươi lại muốn làm gì? Chỉ mình ta muốn làm thì không đủ sức. [Vương phủ Bắc Nguyệt] Tối qua ngươi rơi vào vại rượu hả? Hôi chết được. Thuộc hạ vui cho người, nên tối qua uống hơi nhiều. Giờ nàng ấy vẫn còn thiếu một miếng linh ngọc nữa.
Chúng ta phải hành động nhanh hơn. Ta lo phía hoàng huynh không đợi được thì sẽ bất lợi cho Tiểu Thất. Người đã quyết định rồi sao? Ta chỉ lo lỡ như vẫn chưa tìm được linh ngọc mà ta đã… Lúc đó phải bảo vệ cho Tiểu Thất thật chu toàn.
Lúc cần thiết thì tìm Nam Phong Thần. Còn về tai họa mà hoàng huynh lo lắng, ta đã có chuẩn bị từ trước rồi. Sẽ không để nó xảy ra đâu. Vương phi tìm ta là vì vương gia? Xem ra ngươi đợi ta lâu lắm rồi. Ta chỉ tin tấm lòng
Của vương phi dành cho vương gia không thua kém tình yêu người dành cho vương phi. A Viêm, chàng ấy còn bao nhiêu thời gian? Vậy thì phải xem vương phi rồi. Quả nhiên, cả phủ Bắc Cung vẫn là ngươi bảo vệ chàng nhất. Mở cơ quan của Mạch gia,
Phải lấy mạng để tế. Vậy thì ta sẽ chết đúng không? Đúng vậy. Được. Đến lúc đó ngươi giúp ta, cho dù thế nào cũng phải để A Viêm uống được thuốc giải. Nhưng nếu vương gia biết được chắc chắn sẽ không đồng ý.
Vậy nên cho dù có thuốc giải cũng vậy thôi. Vậy thì mãi mãi đừng để chàng ấy biết. Đến lúc đó ta sẽ nghĩ cách. Ngươi phối hợp với ta là được rồi. Thuộc hạ thay mặt phủ Bắc Cung đa tạ vương phi. Tiểu Thất. A Viêm.
Hai người đang làm gì vậy? Không có gì. Chỉ là Hắc Ly, Hắc Ly hắn cứ trợn mắt trừng trừng với ta. Ta thấy không thuận mắt, nên không nhịn được dạy dỗ hắn vài câu. Thuộc hạ sợ làm chướng mắt vương phi nên cáo lui trước đây. Chuẩn bị xong tiền chưa?
Vậy mau đi thôi. Từ sau khi đến đây, ta vẫn chưa dạo phố cho đàng hoàng nữa. Được. Nhị gia. Người gửi chiến thư* với vương gia thật sao? [*: Thư khiêu chiến] Lui xuống đi. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Cái này ạ? Hiểu rồi. Đạo diễn.
Sao thế? Thành chủ đáng thương quá đi. Mễ Tiểu Thất nhẫn tâm quá. Rốt cuộc là cô muốn thế nào? Chú không thấy dạo này cảnh của cháu ít đi rồi hả? Dù sao thì thành chủ cũng có một mình. Hay là cho cháu đi với anh ấy đi.
Nam Phong Thần, Nam Phong Thần. Có người tìm cậu này. Tới đây. Nhanh lên, nhanh lên. Đạo diễn, đạo diễn. Sao thế? Sao thế? Mau đưa cô ấy đi đi. Đưa đi đi, đưa đi đi. Đưa đi đi, đưa đi đi. Đạo diễn, đạo diễn. Cháu không…
Cháu vẫn cứ với Kim Bảo thôi. Kim Bảo. Chúng ta đi thôi. Đi. Đi đây, đi đây, đi đây. Các cậu đi cả rồi hả? Thành chủ. Họ, họ đi cả rồi. Cút. Thành chủ. Cút thì cút. Cút thế nào? ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫