Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 6]
Vô dụng! Cả một nữ nhân cũng không bắt được, các ngươi còn là nam nhân à? Nữ nhân thối! Ông đây có phải đàn ông không thì lát nữa cô biết ngay thôi. Các huynh đệ còn chưa đủ chia đây, Cô… Cô đến đây. Buông ta ra! Buông ta ra!
Ngươi là thứ gì chứ! – Đừng chạm vào ta! – Khoan đã, đừng ra tay! Dừng lại. Đừng chạm vào ta. Chưa từng thấy nữ nhân hay sao thế? Cưỡng bức thì có gì thú vị chứ? Chuyện kiểu này đương nhiên là phải ta với ngươi đều tình nguyện mới tốt chứ.
Nha đầu ngốc, đừng có mà không hiểu chuyện. Không phản kháng thì còn có thể bớt được chút tội. Ta nói có đúng không, các đại ca? Mễ Tiểu Thất, cô có còn biết xấu hổ không thế? Chỉ biết xấu hổ thì có ích gì? Sống được đi đã rồi nói.
Đợi đã. Từng người từng người thôi. Được. Ta là đại ca, ta trước. Chạy thôi. Đứng lại. Bớt giả nhân giả nghĩa đi. Căn bản là ta không cần cô cứu ta. Cô không nói thì suýt nữa ta cũng quên luôn. Cô, cô có ngốc không thế?
Vì một nam nhân không yêu mình, mà làm ra loại chuyện phá vỡ giới hạn đạo đức này. Cô, cô còn có đầu óc không hả? Cô mới 18 tuổi. Cuộc đời cô không chỉ có mỗi tình yêu. Đừng làm ra chuyện khiến bản thân phải hối hận.
Ta sẽ không hối hận đâu. Ta hận cô. Ta chỉ mong cô chết thôi. Vậy sao? Chỉ với chút mức độ độc ác đó của cô có lẽ ta mà có chuyện thật, thì cả đời này lương tâm của cô cũng không yên. Cô là cái thá gì chứ?
Đừng nói với cái vẻ như là hiểu ta lắm. Đúng vậy. Ta không hiểu cô. Ta chỉ không nhẫn tâm nhìn thấy một tiểu cô nương đơn thuần lúc đầu còn chẳng biết nói bậy, chẳng biết mắng người trở thành một con người khác hoàn toàn. Tìm bên này xem.
Xem xem có người không. Rõ ràng vừa mới nghe thấy giọng của chúng mà. Người đi đâu mất rồi? Lát nữa, bất kể là nghe thấy tiếng gì, thì cứ trốn ở đây đừng ra. Cô muốn làm gì? Cô như vậy cũng không uổng công ta cao thượng lần này.
Vì Viêm ca ca của cô hãy là Sở Sở của trước đây, đáng yêu biết mấy. Các ngươi đừng qua đây. Đuổi theo. Đuổi theo. Đừng đuổi theo ta. Đứng lại. Cứu với. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Không được chạy. Nhanh. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Các ngươi đừng qua đây.
Cô tưởng lần này bọn ta sẽ tin cô nữa sao? Huynh đệ, lên. Mèo, mèo yêu. Mau qua phía hồ xem xem. Qua bên đó tìm. – Rõ. – Rõ. Yêu quái. Yêu quái, có yêu quái. Yêu quái. Yêu quái. Có yêu quái. Có mèo, mèo yêu. Nói chậm thôi. Nói rõ xem.
Đằng sau có mèo yêu. Mèo yêu. Mèo yêu? Đúng vậy. Đằng sau có một nữ nhân đột nhiên biến thành mèo. Xử lý sạch sẽ chỗ này đi. Tiểu Thất. Tiểu Thất đừng sợ. Là ta đây. Nhị gia. Người đừng vội. Mễ cô nương là người may mắn, ắt có trời phù hộ.
Chắc chắn cô ấy sẽ không bị yêu quái ăn đâu. Chia ra tìm. Nhị gia. Nhị gia. Ta phát hiện rồi. Nhị gia. Ta phát hiện rồi. Nhị gia. Người đừng buồn. Mễ cô nương, cô ấy… Ta buồn làm gì? Cô ta đâu phải Tiểu Thất. Là Sở Sở. Nhưng
Sao hộp son của Tiểu Thất lại trong tay cô ta? Lúc trước người nghi ngờ cô ta bắt cóc Mễ cô nương. Nhưng bây giờ cô ta chết ở đây. Không lẽ là Mễ cô nương? Nhớ lấy cho ta, chuyện này không liên quan gì đến Tiểu Thất.
Cho dù là nàng ấy giết, thì cũng là do cô ta tự tìm cái chết. Ngươi nói xem, nếu Tây Linh phát hiện Bắc Cung Viêm giết chết người thân cuối cùng của cô ta, thì cô ta sẽ thế nào? Đương nhiên là muốn trở lại báo thù rồi. Nhị gia,
Không phải là người muốn… Nhưng hắn là vương gia. Cho dù là vương gia, thì cũng phải cho Tông phủ một câu trả lời. Có tìm thấy Tiểu Thất không? Vừa bắt được tên ăn mày ở căn miếu hoang. Xác nhận là Sở Sở đã bắt cóc Tiểu Thất cô nương.
Nhưng sau đó, Tiểu Thất cô nương bị mang đi đâu, thì hắn cũng không biết. May quá nàng không sao. Dọa chết ta rồi. Xin lỗi. Đã nói bao nhiêu lần rồi. Không liên quan đến chàng. Không phải Sở Sở làm thật sao? Không phải thật.
Chàng thấy ta giống kiểu người bị người khác bắt nạt xong lại còn ngốc nghếch nói đỡ cho người khác sao? Nàng có biết, thật ra nàng lương thiện, mềm lòng hơn bất cứ ai khác không? Mắng ta sao? Là ta đau lòng cho nàng. Tiểu Thất,
Sự an toàn của nàng với ta mà nói còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Yên tâm đi. Ta còn đang đợi làm tân nương tử của chàng đây. Biết sớm thì ta đã chọn luôn ngày mai rồi. Như vậy vừa mở mắt ra,
Thì nàng đã là thê tử của ta rồi. A Viêm, chàng tốt thật. Giao cái này cho Mễ Tiểu Thất. Chú ý đừng để Bắc Cung Viêm phát hiện. Người đang… Kẻ từng làm hại muội muội của ta, ta sẽ không thả cho tên nào cả.
Vậy sao người không giá họa cho Bắc Cung Viêm? Như vậy không phải càng có lợi cho kế hoạch của chúng ta sao? Vì ta cũng muốn để hắn nếm thử mùi vị mất đi người mình yêu nhất. Đến lúc đó tang chứng và phạm nhân sẽ cùng bị tóm.
Để ta xem hắn có dám bỏ qua lời chỉ trích của mọi người để cưới một phạm nhân giết người làm vợ không. Người vẫn còn rất để ý đến hắn. Nếu không lúc trước trong rừng bí mật thì người đã có thể bắt cóc Mễ Tiểu Thất luôn rồi.
Từ khi nào đến lượt ngươi nhúng tay vào chuyện của ta? Mọi thứ cứ làm theo ta nói. Lúc thích hợp thì đi thông báo cho Lưu Tư thủ. Vâng. Đây đúng là bút tích của đại tiểu thư Tây Linh. Đúng là bút tích của cô ta.
Sao cô ta lại viết thư cho người được? Có khi nào là lừa đảo không? Đương nhiên là lừa đảo, nhưng ta cũng phải đi một chuyến trước. Vương gia. Vừa khéo ta có chuyện gấp muốn tìm ngài. Xin lỗi, giờ bổn vương có chuyện gấp phải ra ngoài.
Chi bằng hôm khác Đường phu nhân hãy tới. Khoan đã vương gia. Không biết vương gia có còn nhớ, lô ngọc thạch chuẩn bị được bán ra mà lúc trước ta nói không? Một miếng ngọc trong số đó, tối qua đã bị trộm mất rồi. Nhị gia,
Đã gửi bức thư được viết dưới danh nghĩa của đại tiểu thư Tây Linh đi rồi. Sau khi nhận được, vương gia đã ra khỏi phủ. Nếu đã đổi son rồi, vậy chúng ta cứ đợi người đứng sau đó dụ Lưu Tư thủ ra đi. Tiếp theo, chúng ta chỉ cần đợi
Bắc Cung Viêm rơi vào bẫy thôi. Lui xuống đi. [Ơn chăm sóc muội muội] [không bao giờ dám quên.] [Vào lúc hoàng hôn,] [gặp ở rừng bí mật.] [Tây Linh.] Vương gia đâu? Có trong phủ không? Vương gia vừa ra ngoài không lâu.
Bảo Tiểu Thất cô nương đợi người về rồi cũng dùng bữa. Vậy đợi vương gia về thì đưa thư cho chàng ấy. Nói cho chàng ấy biết ta đợi chàng ở đó. Vâng. Dù sao thì cũng đã giấu kĩ linh ngọc rồi.
Mình còn vũ khí bí mất là biến thành mèo nữa. Đi gặp một lát, thì cũng đâu có mất mát gì. A Viêm đọc được thư chắc sẽ nhanh chóng đến đây. Tây Linh hẹn mình, chắc chắn không chỉ liên quan đến chuyện của Sở Sở. Sở Sở.
Sao lại như vậy? Rõ ràng hôm qua… Ngọc bội của A Viêm sao lại ở đây? Mùi gì vậy? Côn đồ to gan. Dám gây án trên địa bàn của bổn quan. Lưu Tư thủ, lại gặp nhau rồi. Nhưng chuyện này e là hiểu lầm. Hiểu lầm? Mễ cô nương,
E rằng hiểu lầm này phải theo ta về để giải thích rồi. Đương nhiên là được. Các ngươi kiểm tra đi. Vâng. Đi theo ta. Đi. Đi. Tiểu Thất. Vương gia bớt giận. Hạ quan cũng hết cách rồi. Trước mắt biết bao nhiêu người,
Sao hạ quan có thể làm trái luật mà thiên vị được chứ? Tư thủ nói năng cẩn thận. Tiểu Thất trong sạch, sao lại nói là ông thiên vị? Vương gia nói phải. Hạ quan sẽ nhanh chóng trả lại sự trong sạch cho Tiểu Thất cô nương. Ngài yên tâm,
Chỉ cần hạ quan còn ở đây ngày nào, thì đảm bảo sẽ không để Tiểu Thất cô nương phải chịu thiệt thòi. Tư thủ làm việc công bằng, đương nhiên bổn vương sẽ yên tâm. Mời vương gia. Nhìn gì mà nhìn? Thành thật đứng canh đi.
Rốt cuộc là ai đã giết Sở Sở? A Viêm đã từng nói Tây Linh rất yêu cô ta. Theo lý mà nói thì không thể nào. Tiểu Thất. Ngươi ở ngoài đợi ta. Tiểu Thất. Đừng buồn. Đừng sợ. Giờ còn lo cho ta. Nàng có ngốc không thế?
Vậy chàng đừng tự trách nữa. Cho dù là vì ta hay là vì Sở Sở. Những chuyện này không liên quan đến chàng. Nếu ta đưa muội ấy ra khỏi phủ sớm, có lẽ mọi chuyện sẽ không trở nên đến mức này. Những chuyện này không thể nào lường trước được.
Chuyện cấp bách trước mắt là chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hung thủ giết chết Sở Sở. Đúng rồi. Đây là thứ ta phát hiện chỗ Sở Sở. Vì để họ không nghi ngờ ta, nên nàng mới cố ý giấu đi sao? Ta biết là không phải chàng.
Cũng giống như chàng tin tưởng ta vậy. Chàng nhận được thư của Tây Linh? Hoặc là chỉ là thư dưới danh nghĩa của Tây Linh. Chàng nói xem, rốt cuộc người viết thư cho chúng ta là ai? Là hai người khác nhau. Một trong số đó để lại ngọc bội của ta,
Viết thư dụ ta vào rừng bí mật. Là muốn giá họa cái chết của Sở Sở cho ta. Và mục tiêu khác là nàng. Chàng đang nghi ngờ ai? Hôm qua nếu không có Đường phu nhân, thì có lẽ giờ người ở đây không phải nàng mà là ta. Đường Vân?
Chàng nghi ngờ cô ta là người viết thư cho ta? Thời gian cô ta xuất hiện quá trùng hợp. Khó tránh khỏi để ta không nghi ngờ. Nhưng cô ta là sứ giả ngoại giao của Thanh Lam quốc. Ta và cô ta không thù không oán.
Cô ta có lý do gì mà hại ta chứ? Trừ phi, cô ta là Tây Linh. Không đúng. Tuổi tác của họ không tương xứng. Hơn nữa Đường phu nhân đã gả đi lâu rồi. Chuyện này… Được rồi. Đừng nghĩ nữa. Giao cả cho ta đi. Ta sẽ đưa nàng ra nhanh thôi.
Ta đang nghĩ nếu hôm qua ta không để Sở Sở ở đó một mình, thì có lẽ cô ta sẽ không… Không phải lỗi của nàng. Cuối cùng cũng tiễn được vị phật này đi rồi. Ngươi lấy lại tinh thần cho ta. Chăm sóc tốt cho vương phi.
Bổn quan cũng có lúc thăng quan tiến chức rồi. Hạ quan, hạ quan tham kiến thành chủ. Đưa ta đi gặp Tiểu Thất. Vâng. Thành chủ. Mời bên này. Sao số ta khổ thế? Lại gặp phải hai tổ tông này. Ngươi đợi ta ở ngoài. Mời thành chủ. Sao ngươi tới đây?
Tiểu đệ vào đây, thân là đại ca như ta tới thăm hỏi một lát không phải là rất bình thường sao? Ở đây cũng rất được đấy. Đãi ngộ năm sao. Là Lưu Tư thủ đặc biệt sắp xếp. Sao thế? Vẫn còn nhớ đến chuyện
Lúc trước ta tỏ tình với nàng sao? Ta cứ tưởng thế giới Trên Mây của chúng ta đều là người dám chơi đùa, dám buông bỏ chứ. Quả thật, lúc trước ta thích nàng. Dù sao thì ta tới đây lâu như vậy, cũng chỉ gặp được đồng hương là nàng. Nhưng
Cũng chỉ dừng ở kiểu thích vì hứng thú thôi. Nàng vẫn chưa đáng để ta phải bỏ cả vườn hoa. Vẫn là mấy người Mạt Lê, Mai Quế hợp khẩu vị của ta hơn. Quả thật là Mạt Lê rất thú vị. Vậy nàng nghĩ ta nên tặng gì cho nàng ấy thì được?
Sao thế? Giờ ngay cả làm bạn với ta nàng cũng không muốn sao? Ta rất muốn. Nhưng chúng ta cần phải cho đối phương thời gian để nghĩ cho kĩ. Vậy nàng nghĩ cho kĩ đi. Đi thôi. Nhị gia. Giờ Mễ cô nương thành người bị tình nghi rồi. Chúng ta có cần…
Không cần. Tương kế tựu kế. Có lẽ phải để nàng ấy chịu lấy tội danh giết người, thì nàng ấy mới từ bỏ Bắc Cung Viêm hoàn toàn được. Dù sao thì hoàng tộc cũng không thể chứa chấp một vương phi mang tội danh giết người được. Vương gia đâu?
Vẫn đang trong phòng. Tối qua cả đêm không ngủ, cũng không biết sức khỏe có chịu được không. E là vì cái chết của Sở Sở tiểu thư nên vương gia vẫn còn đau lòng. Cộng thêm Tiểu Thất cô nương vẫn còn đang ở trong lao. Ngươi đi khuyên vương gia đi.
Ta đi xử lý hậu sự cho Sở Sở tiểu thư trước. Được. Vương gia, đã cử người đi Thanh Lam quốc để thăm dò tình hình cụ thể của Đường Vân rồi. Phải nhanh lên. Và còn miếng ngọc này nữa. Thuộc hạ mãi vẫn không hiểu,
Trước nay vương phủ vẫn luôn cẩn thận với những vật có khắc tên húy của vương gia. Không thể nào dễ dàng bị đưa ra ngoài đi. Nhưng sau đó nhớ đến tiệc rượu khi người mới đến Bắc Nguyệt. Thành chủ mượn rượu để từng bước thăm dò.
Người phải lấy cớ ngọc vỡ mới thoát thân được. Thuộc hạ còn hỏi người của Ly Thái Hiên. Họ nói tuy tay nghề rất tinh xảo, nhưng quả thật là có dấu vết làm giả. Quả thật Nam Phong Thần muốn dụ ta vào bẫy. Nhưng hung thủ không phải hắn.
Thủ đoạn thấp kém giết người hủy đi khuôn mặt, hắn không làm đâu. Vậy hung thủ thật sự là ai? Sao hắn lại phải giết Sở Sở tiểu thư? Lại còn hủy cả khuôn mặt nữa? Ai xử lý hậu sự của Sở Sở? Bạch Thiết. Lập tức tìm ngỗ tác*.
[*: Khám nghiệm tử thi] Ta nghi rằng đó không phải Sở Sở. Vâng. Chủ tử đã dặn rồi, bảo nhị tiểu thư tạm thời đợi ở đây. Rốt cuộc là tỷ tỷ muốn làm gì? Rõ ràng là ta đâu có chết, sao lại phải để mọi người
Đều cho rằng là ta đã chết chứ? Chỉ có như vậy mới có thể cắt đứt được ý muốn về lại phủ Bắc Cung của cô. Ngươi dám nghi ngờ ta? Nhị tiểu thư nặng lời rồi. Chỉ là cô hành động theo cảm tính quá,
Rất dễ làm hỏng kế hoạch của chủ nhân. Đợi tối nay bọn ta bắc cóc Mễ Tiểu Thất, thì chủ nhân sẽ cử người đưa cô và cô ta về Thanh Lam quốc. Đến lúc đó, tập hợp đủ bốn miếng linh ngọc, mở được cơ quan của Mạch gia sẽ trong tầm tay.
Vương gia quả nhiên cơ trí hơn người. Cô ta đúng là không phải Sở Sở tiểu thư. Vậy giờ Sở Sở tiểu thư đang ở đâu? Vương gia. Lưu Tư thủ tới rồi. Vương gia, không xong rồi. Không biết tại sao mà khắp nơi bên ngoài đang đồn
Chuyện Tiểu Thất cô nương giết người. Còn nói còn nói ngài trái luật thiên vị, bảo vệ người đến cùng. Nói bậy. Vương gia của bọn ta là người chính trực nhất. Vâng vâng vâng. Phiền Tư thủ tập hợp hết những người có mặt ở hiện trường hôm đó lại.
Ta có manh mối quan trọng muốn mọi người làm chứng. Để tránh mọi người tin lời đồn là thật, khiến mọi người hiểu lầm là do Tiểu Thất giết người. Vâng. Bảo ngươi quét dọn phòng đi. Tối nay ta đi đón nàng ấy. Bắt cô ta lại cho ta. Thả ra.
A Viêm, chàng sao thế? Không sao chứ? Bị thương rồi hả? Không sao. Chỉ đụng trúng cánh tay mà thôi. Đưa Tiểu Thất đi trước đi. Ngươi giúp A Viêm đi, chàng ấy bị thương rồi. Mục tiêu của bọn người áo đen là nàng. Nàng đi là giúp hắn đấy. Đi. A Viêm.
A Viêm. Bảo vệ vương gia. Bắn. Tránh ra. Vương gia. Vương gia. Hạ quan cứu giá chậm trễ, mong vương gia thứ tội. Nam Phong Thần, Nam Phong Thần. Ngươi mau cử người đi cứu A Viêm đi. Yên tâm, người của Lưu Tư thủ đã đuổi đến kịp.
Hắn sẽ không có chuyện gì đâu. Vậy lỡ không có thì sao? Hơn nữa lần này tình hình đã khác. Chàng ấy, hình như sức khỏe chàng ấy có vấn đề. Được. Nàng đừng lo lắng. Ta sẽ bảo Kim Bảo đưa người qua đó. Mùi này. Sở Sở. Mùi gì vậy?
Không thể nào. Sao có thể vậy được. Tiểu Thất. Bị bỏng à? Sao thế? Đừng lo, ta đã bảo Kim Bảo đi cứu Bắc Cung Viêm rồi. Ngươi đã bảo Kim Bảo đi cứu A Viêm thật rồi sao? Đương nhiên rồi. Nàng không tin ta? Nào, cho ta xem tay của nàng.
Đúng rồi. Hôm mà Sở Sở bắt cóc ta, ngươi cũng đi tìm ta đúng không? Đúng vậy. Nhưng cuối cùng ta không tìm được nàng. Vậy sao? Vậy sau đó, ngươi đã gặp Sở Sở phải không? Nàng nghi ngờ ta giết Sở Sở? Mễ Tiểu Thất. Nàng đang nghi ngờ ta, đúng không?
Nam Phong Thần, trước giờ ta chưa từng nghĩ sẽ nghi ngờ ngươi. Chỉ là ta ngửi được mùi của Đào Hoa am chỉ ngươi mới có trên thi thể của Sở Sở. Ngươi bảo, sao mà ta không nghi ngờ được đây. Hơn nữa, ngươi có dám nói
Ngọc bội trong tay Sở Sở không phải là ngươi cố ý giá họa cho A Viêm không? A Viêm, A Viêm. Nói qua nói lại cũng là hắn. Đúng vậy. Người là do ta giết. Ngọc bội cũng là do ta để đó. Vậy thì đã sao? Nàng muốn tố giác ta,
Hay là giết chết ta thay bọn họ? Nhưng tất cả cũng đã muộn rồi. Hôm nay, Bắc Cung Viêm đẩy nàng cho ta, thì ta không có ý định để nàng trở về đâu. Ngươi điên rồi. Ngươi thả ta ra. Thả ta ra. Đừng ép ta hận ngươi. Hận? Được thôi.
Hận ta còn tốt hơn xem thường ta. Chỉ cần nàng ở bên ta, thì rồi cũng sẽ có ngày nàng quên được hắn. Rồi nàng sẽ phát hiện ta mới là người thật sự tốt với nàng. Ngươi cứ quầy rầy mãi như vậy, khiến ta thấy rất buồn nôn.
Ta thật hối hận khi quen biết ngươi. ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ Nàng nói gì? Ta nói, ngươi khiến ta thấy sợ. Ta rất hối hận khi quen biết ngươi. ♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫
Cái gọi là tình yêu ngươi dành cho ta với ta mà nói, chẳng qua chỉ xiềng xích và gánh nặng. ♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ Mong là sau này ngươi hãy tự rõ rằng, ta có A Viêm rồi.
♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ Xin ngươi hãy tha cho ta, đừng làm phiền ta nữa. Bạn bè cũng vậy, người thân cũng vậy, ta không muốn có bất cứ ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫
Quan hệ nào với ngươi nữa. Nghe rõ chưa? ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ Mễ Tiểu Thất. ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫
♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ Đi cho ta. Đi cho ta. ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ Xin lỗi. ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫
[Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Các vị khán giả. Sau đây tôi sẽ đưa mọi người đi tham quan nhà giam VV VIP năm sao đầy tráng lệ của chúng tôi. Xin mời Mễ Tiểu Thất phát biểu cảm nghĩ. Được. Tôi nói nhé.
Tôi thấy nhà giam này của chúng ta, trang thiết bị nè, đồ ăn tập thể nè đều rất là được. Anh trai đứng canh cũng rất ngầu. Có điều hình như là thiếu máy điều hòa. Cần điều hòa làm gì? Có chúng tôi là được rồi. Một, hai, ba, bốn. Nào nào nào.
Đánh mạt chược, đánh mạt chược. Của Tứ Xuyên, của Tứ Xuyên. Nào nào nào. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫