Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 17 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 5]

    Vương gia, gián điệp ở nhà cũ Tây Vân đã bị phát hiện. Chắc chắn tộc Tây Vân sẽ cảnh giác. Không thể chậm trễ nữa, ngươi nghĩ cách làm độc hàn lập tức tái phát cho ta. Vương gia, người điên rồi sao? Sao có thể được chứ? Mỗi lần độc hàn tái phát

    Thì độc tố sẽ thâm nhập thêm vào tâm mạch. Dù người không muốn sống thì cũng không thể chết trong tay ta. Bây giờ Tiểu Thất không ở phủ Bắc Cung, ta phải nhân lúc Sở Sở mất cảnh giác để lấy được một nửa thuốc giải còn lại.

    Vậy là người muốn giả phát tác độc hàn, để Sở Sở nhầm tưởng là tác dụng của trùng Phệ Mẫu, ép cô ấy giao thuốc giải? Vậy thì người cứ giả vờ là độc hàn phát tác chẳng phải là được rồi sao?

    Dù sao thì khả năng diễn của người tốt như thế mà. Ngươi cho rằng ta chưa từng nghĩ đến sao? Nhưng người đừng quên Sở Sở có khả năng y độc. Tuy rằng không bằng Tây Linh nhưng muội ấy cũng là người của tộc Tây Vân,

    Lỡ như bị muội ấy phát hiện ra thì chẳng phải là ta đang đùa với tính mạng của Tiểu Thất sao? Thật ra Nam Phong Thần nói không sai. Tiểu Thất hết lần này đến lần khác chịu tổn thương vì ta, ta sợ rồi. Tóm lại thì người đừng hòng nghĩ,

    Ta không thể đồng ý với cách làm vớ vẩn này. Vậy thì ta chỉ có thể tự làm thôi. Đến khi đó có chỗ nào không đúng thì đi đời nhà ma, ta sẽ… Chỉ vì một nữ nhân mà người không cần cả mạng sống sao?

    Lúc đó sao ta lại mù quáng như vậy, cho rằng người là một người có thể làm đại sự. Thôi vậy. Vương gia muốn chết thì người làm thuộc hạ như ta chỉ có thể nghe theo. [Phủ Nam Phong] Mễ cô nương, bên này. Mễ cô nương, cô uống trà trước đi.

    Nhị gia đã dặn ta chuẩn bị phòng cho cô từ trước, cô cứ yên tâm ở lại đây. Ta đi chuẩn bị bữa trưa đã. Nhị gia, cố lên. Thật ra thì ngươi không cần đưa ta đi như vậy đâu. ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫

    Chỉ một ít thủ đoạn của Sở Sở, ta vẫn có thể ứng phó được. Nếu thật sự ứng phó được ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ thì sao lại trúng trùng Phệ Mẫu chứ? Chỉ là sơ xuất thôi.

    ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ Người sơ xuất không phải nàng, mà là Bắc Cung Viêm. Lần này cuối cùng thì nàng cũng hiểu được bộ mặt thật của hắn rồi nhỉ? Một khi nàng không có linh ngọc

    Thì hắn sẽ trở mặt không nhận người, thành thân với nữ nhân khác ngay. ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Không phải như vậy. A Viêm là vì… Vì cái gì? Nàng đừng tự lừa dối bản thân nữa, được không?

    ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Rõ ràng hắn biết Sở Sở có suy nghĩ không đúng nhưng vẫn giữ cô ta trong phủ, hết lần này đến lần khác mặc kệ cô ta ức hiếp nàng. ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫

    ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Cũng chỉ là lợi dụng cô ta để có được linh ngọc của tộc Tây Vân thôi. Hắn là người của hoàng tộc, đối với hắn, không có gì quan trọng bằng thiên hạ ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫

    Và quyền thế. A Viêm không phải như ngươi nói. Chàng ấy đã cho Sở Sở dọn khỏi phủ Bắc Cung từ lâu rồi. Chàng ấy cũng không thể biết từ trước là ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ Tây Linh vẫn chưa chết. Vậy nên việc này

    Không thể trách A Viêm. ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ Không trách hắn thì trách ai? Nếu như nàng ở bên cạnh ta thì chuyện này không thể nào xảy ra. ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ Không có nếu như.

    Ta cũng không thể trách bất cứ ai. Cảm ơn ngươi, ♫ Thời gian không gian xoay vần là đang đợi ai đây ♫ lần nào cũng ra tay giúp đỡ khi ta phải chịu ức hiếp hay gặp nguy hiểm. ♫ Mặc kệ tất cả chỉ muốn yêu đậm sâu ♫

    Sau này nếu cần gì thì chắc chắn ta sẽ không từ chối. ♫ Đắm chìm vào ảo mộng, mới biết đau khổ ♫ [Chuyện gì thế này?] [Chẳng lẽ A Viêm lại bị bệnh?] ♫ Quá khứ cuộn trào mãnh liệt, không cách nào dừng lại ♫ Hôm nay rất cảm ơn ngươi.

    Ta có thể ứng phó với Sở Sở, ta phải về phủ Bắc Cung trước. ♫ Chưa từng buông bỏ sự cố chấp đó ♫ Tiểu Thất. Nàng không để ý đến ta như vậy sao? Chuyện ta thích nàng ♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫

    Đối với nàng là việc khó đối diện như vậy ư? ♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ Vì ngươi có trọng lượng trong lòng ta nên không thể để ngươi chịu tổn thương. ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫

    ♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ Nếu thật có trọng lượng ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ thì có thể nặng đến mức không thể thay thế, ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ có thể đừng nghĩ đến Bắc Cung Viêm không?

    Xin lỗi. Mễ Tiểu Thất. Nếu ta nói với nàng rằng ta giống nàng, đều đến từ thế giới Trên Mây thì sao? Viêm ca ca, huynh sao thế? Không sao. Vậy huynh giúp muội xem hai cây trâm này cái nào đẹp hơn đi. Cái này hay là cái này? Muội thích là được,

    Không cần hỏi ta. Các ngươi lui xuống đi. Vâng. Viêm ca ca. Chúng ta sắp thành thân rồi, huynh không thể nhiệt tình một chút sao? Chỉ cần huynh đối xử với muội bằng một nửa Mễ Tiểu Thất thì muội đã thỏa mãn lắm rồi. Hay là

    Chúng ta có thể ở cùng nhau giống như trước khi Mễ Tiểu Thất xuất hiện. Sau khi muội xuống tay với Tiểu Thất, lợi dụng thuốc giải để ép ta lấy muội, muội nghĩ vẫn còn khả năng sao? Vậy thì cứ để cô ta chết đi. Cô ta chết rồi

    Thì sớm muộn gì huynh cũng sẽ yêu muội. Vậy cũng tốt. Ta và nàng ấy có khế ước máu, nàng ấy chết thì ta cũng chết chung. Huynh đừng mơ! Vương gia! Viêm ca ca! Vương gia. Huynh sao thế? Huynh đừng làm muội sợ, ban nãy muội nói lung tung thôi.

    Không cần muội lo. Tránh ra, đều tại cô cả! Vương gia, người không sao chứ? Vương gia! Là độc hàn. Độc hàn trong cơ thể vương gia bị trùng Phệ Mẫu dẫn phát. Độc hàn? Sao vẫn chưa giải? Ban đầu, khi Viêm ca ca và tỷ tỷ ta thành thân…

    Sau đó hôn lễ chưa hoàn thành. Đến cả thánh dược có thể giải bách độc của tộc các cô cũng tiêu tan trong lửa rồi. Vương gia nói với cô đã giải độc là vì không muốn cô lo lắng. Uổng công lúc ấy vương gia phải chịu bao nhiêu áp lực

    Để bảo vệ cô, vậy mà cô lại đối xử với người như vậy. Ta… Ta… ta không có. Ta… Ta không biết. Sao ta có thể hại Viêm ca ca chứ? Ta… Bây giờ ta đi lấy thuốc giải ngay. Chỉ cần Mễ Tiểu Thất uống thuốc giải

    Thì Viêm ca ca sẽ không sao nữa. Cô nghĩ rằng chúng ta vẫn tin cô sao? Đừng cho là chúng ta không biết cô giúp tỷ tỷ mình làm việc từ trước chẳng phải cũng vì để đoạt lấy linh ngọc, đối phó với phủ Bắc Cung chúng ta sao? Ta không có.

    Linh ngọc và thuốc giải đều nằm trong tay ta, ta không đưa cho tỷ ấy. Sao ta có thể giúp tỷ ấy đối phó với Viêm ca ca được chứ. Ta… Vương gia, người không sao chứ? Đừng làm muội ấy bị thương, sắp xếp ổn thỏa cho muội ấy. Thuộc hạ biết rồi.

    Chăm sóc cho vương gia. Được. Vương gia, đỡ chút nào chưa? Bất ngờ lắm sao? Nếu nàng không xuất hiện thì ta đã quên rằng ta không phải là người của thế giới này rồi. Điện thoại, máy tính, Wifi, cả canh của Lão Hữu Ký nữa. Vậy là từ đầu ngươi đã biết?

    Đúng vậy. Hơn nữa, ta cũng đã nhiều lần ám chỉ với nàng chỉ là nàng không phát hiện ra thôi. Lúc mấy giây, lúc baby. Cả lúc trong mật thất ở Đông Lê sơn trang, ta từng nói với nàng là ta không phải máu mủ của tộc Nam Phong

    Mà là do bọn họ nhặt được. Vì ta không phải là người của thế giới này. Ta đảm bảo sẽ ngoan ngoãn, không phản kháng. Cục cưng, ta nghĩ rằng chuyện này chúng ta phải tận hưởng quá trình và cảm giác trang trọng. Chuyện có thể giải quyết trong mấy giây,

    Cần gì trang trọng với quá trình chứ? Mấy giây? Nàng đang nghi ngờ khả năng của ta sao? Bổn cô nương sẽ không dễ ủ rượu cho người khác đâu nhé. Với lại, bây giờ ta là người đã có baby rồi, nên không được quá vất vả. Đúng là bỉ ổi.

    Tiểu Thất có thai mà thành chủ còn bám đến tận cửa, không chính trực đâu đấy. Ngài muốn ở trước mặt Tiểu Thất nói chuyện mang thai sao? Vả lại, Tiểu Thất không phải nói ta bỉ ổi. Mà là nói đứa bé trong bụng nàng ấy, cục cưng của nàng ấy.

    Sao ngươi lại biết có nghĩa là cục cưng vậy? Nàng nói xem sao lại có người ngốc như vậy, lại tốt như thế chứ? Trước khi ta gặp huynh ấy, ta chỉ là một tên lưu manh lưu lạc đầu đường xó chợ.

    Ta giả vờ nhặt được túi tiền và trả cho huynh ấy chỉ vì muốn trộm được nhiều tiền hơn thôi. Vậy mà huynh ấy cứ nghĩ rằng ta là người tốt, cho ta đi trên con đường đứng đắn, thậm chí là đưa ta về Nam Phong gia.

    Nhưng sao ta nghĩ ra được chứ? Tiểu Thất, nàng xem, ta mới là người cùng thế giới với nàng. Nàng tìm linh ngọc chẳng phải là vì muốn về nhà ư? Nhưng Bắc Cung Viêm lại không thể đi cùng nàng. Còn ta thì có thể. Hay là

    Nàng có thể thử chấp nhận ta. Nếu là linh ngọc thì ta cũng có thể. Ta không muốn về nữa. Ta đã quyết định sẽ ở lại đây rồi. Vì Bắc Cung Viêm? Phải. Nhưng nàng vẫn đang tìm linh ngọc mà. Đó là lời hứa của ta với người khác. Nam Phong Thần,

    Cảm ơn ngươi. Ta rất bất ngờ, cũng rất vui vì có thể gặp được người trải qua những chuyện giống ta ở đây. Nhưng ngươi cũng biết là ta phải đi. Nhị gia, sao Mễ cô nương lại đi thế? Chẳng phải người còn muốn đưa cô ấy đi tìm linh ngọc ư?

    Ta cứ nghĩ rằng thứ nàng ấy để ý là linh ngọc. Chẳng lẽ… không phải? Không phải cũng không sao. Chỉ cần phá huỷ linh ngọc thì nàng ấy sẽ đổi ý thôi. Nhưng đừng nóng vội, ta phải giải khế ước máu và độc trùng của nàng ấy trước. Người… định làm gì?

    Người đâu? Sao lại yên lặng thế này? Tiểu Thất cô nương. Chẳng phải là cô nên ở phủ Nam Phong ư? Sao lại đột nhiên quay về? A Viêm đâu? Còn Sở Sở nữa. Sao không thấy ai cả vậy? Có phải là chuyện gì rồi không? Tiểu Thất cô nương,

    Có tiện trả lời một câu hỏi của ta không? Nếu không giải được độc của trùng Phệ Mẫu thì cô định làm thế nào? Còn thế nào nữa. Đương nhiên là nghĩ cách giải khế ước máu, không thể để A Viêm bị liên lụy.

    Có vẻ trước đây là ta lo chuyện bao đồng, còn lo lắng cô với vương gia… Hắc Ly, có phải A Viêm có chuyện gì không? Không có. Rất thuận lợi. Có lẽ Bạch Thiết đã lấy được thuốc giải rồi. Thật sao? Các ngươi làm như thế nào?

    Linh ngọc và thuốc giải đều ở đây. Là thật. Cô dùng nó trước đi đã. Vậy A Viêm đâu? Có phải chàng ấy bị bệnh không? Các ngươi đừng giấu ta. Ta và chàng ấy có khế ước máu, ta có thể cảm nhận được chàng ấy có vấn đề.

    Đừng lo, vương gia không sao, chỉ là đang ngủ thôi. Ngủ? Cô vì uống thuốc ta điều chế nên mới không xuất hiện tình trạng ham ngủ. Nhưng vương gia không uống nên bây giờ lại ngủ rồi. Cô nên uống thuốc giải trước đi, tiện thể ta kiểm tra sức khỏe cho cô.

    Thuốc giải… Linh ngọc… Rõ ràng là ta… Gạt ta. Các ngươi gạt ta! Vì Mễ Tiểu Thất mà Viêm ca ca cũng gạt ta. Sao có thể như vậy… Sao thế? Chẳng lẽ thuốc giải có vấn đề? Có gì thì ngươi cứ nói đi, đừng có nói một câu giấu một câu.

    Khế ước máu đã được giải. Đã giải? Vậy A Viêm thì sao? Có phải vẫn chịu ảnh hưởng của trùng Phệ Mẫu không? Không đâu. Có lẽ là trong họa có phúc. Thuốc giải của trùng Phệ Mẫu lại có thể giải khế ước máu. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫

    ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ May mà không có vấn đề gì lớn, chỉ là hơi sốt thôi. ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ Làm ta sợ quá mà. ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫

    ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Ta chỉ xem một cái thôi, dù sao cũng là giả. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫

    ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫

    Còn chưa cầu hôn đâu, ai đồng ý lấy chàng chứ? ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ [Vương phủ Bắc Nguyệt] Muội vẫn không chịu tỉnh ngộ? Muội xem hắn đối xử với muội thế nào đi. Tỷ đến để chê cười muội?

    Nói lời ngốc nghếch gì thế? Dù muội có làm gì thì vẫn là muội muội duy nhất của ta. Phải. Cũng chỉ có tỷ là không gạt muội. Tỷ tỷ, muội sai rồi, muội không nên gạt tỷ vì một nam nhân. Sau này muội sẽ không như vậy nữa. Đã qua hết rồi,

    Về nhà thôi. Ngươi chắc chắn là khế ước máu đã giải? Vâng. Đã kiểm tra rồi, sẽ không có vấn đề gì nữa. Nhưng còn người… Ta không sao. Chỉ cần khế ước máu được giải thì nàng ấy sẽ không sao. Đúng rồi, tối qua nàng ấy không phát hiện ra gì chứ?

    A Viêm. Cuối cùng chàng cũng dậy. Có thấy không thoải mái ở đâu không? Ta không sao. Còn nàng? Đi, cùng ta đến một nơi. Đi đâu? Sao lại đến đây? A Viêm, chàng có nhớ những lời lúc đầu ta hỏi chàng ở đây không? Cả đời này ta cũng không quên được.

    Nàng hỏi ta ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ sau này có muốn cùng nàng ngắm mặt trời mọc mỗi ngày không? ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ Không chỉ mặt trời mọc, cả mặt trời lặn nữa. Sớm sớm chiều chiều,

    Ta mong rằng người bên cạnh ta luôn là chàng. ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ A Viêm, chúng ta kết hôn đi. ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Nếu chàng đồng ý thì đeo lên cho ta.

    ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Nàng là nói thành thân? ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫ ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Nàng là nữ tử, không thể chủ động như vậy được. Nếu thành thân thì không thể nói lung tung,

    Cũng không sợ ta chê nàng mặt dày à? ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ Ai mặt dày chứ? Ta vẫn chưa đồng ý với chàng đâu. Chàng đã làm xong thiệp hỷ rồi, ta không cần biết. ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫

    Ta nâng tay đến nỗi mỏi hết rồi này, mau đeo cho ta. Tiểu Thất. ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ Nàng nói xem, nếu chúng ta kết hôn mà ta đi trước một bước thì sao? ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫

    Đương nhiên là ta sẽ sống thật tốt, ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ kế thừa gia sản của chàng, dẫn theo con của chúng ta đi tìm một người trẻ tuổi đẹp trai Không thì chàng nghĩ rằng

    ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ ta sẽ chết vì tình cùng chàng sao? Nàng sẽ. ♫ Đắm chìm vào ảo mộng, mới biết đau khổ ♫ Phải không? Vậy thì chàng còn muốn ta thế nào? ♫ Quá khứ cuộn trào mãnh liệt, không cách nào dừng lại ♫

    Năm năm trước, chàng không đáp lại tình cảm của ta, mà ta đã đồng ý chết vì chàng huống chi là bây giờ. ♫ Chưa từng buông bỏ sự cố chấp đó ♫ Vậy nên, Bắc Cung Viêm, tốt nhất là chàng phải sống cho tốt, sống lâu hơn bất cứ ai.

    ♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫ Không thì hậu quả chàng tự biết đấy. Nhưng ta mong nàng sẽ giống như đã nói trước đó, ♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ có thể sống tốt hơn.

    ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫ A Viêm, chàng cho ta biết đi, ♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ có phải chàng bị bệnh không? ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ Sao có thể chứ? ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫

    Nếu ta bị bệnh thì chẳng phải nàng sẽ cảm nhận được sao? Được rồi. Trước đây ta trúng độc, nhưng khi chúng ta lập khế ước máu đã khỏi rồi. Thật sao? Đương nhiên là thật. Vậy sau này chàng đừng đùa với ta như vậy nữa.

    Nếu không muốn kết hôn với ta thì cứ nói thẳng, ta có phải là không buông được chàng đâu. [Đây không phải nói đùa.] [Ngốc nghếch.] ♫ Nơi đây trắng xóa mịt mờ ♫ ♫ Nỗi lo lắng không tìm được phương hướng ♫

    ♫ Trong lòng vẫn còn bướng bỉnh, trở về nơi ban đầu ♫ ♫ Thời gian cũng không dài, ánh mắt chưa dừng lại mà lang thang ♫ Vương gia, người không sao chứ? Hôm nay, Tiểu Thất cầu thân ta ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫

    Nhưng ta không dám đồng ý. Sao người phải như vậy chứ? Dù sao thì đã giải trừ khế ước máu, người có thể cho cô ấy biết sự thật để cô ấy chọn lựa mà. Ta biết nàng ấy sẽ chọn như thế nào nên mới sợ.

    ♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫ Một khi nàng ấy biết thì chắc chắn sẽ không tiếc mọi giá giúp ta lấy thuốc giải. Sớm muộn gì cô ấy cũng biết.

    ♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ Vậy nên, trước khi nàng ấy biết ta chắc chắn phải giúp nàng ấy lấy được toàn bộ linh ngọc, tiễn nàng ấy về nhà. Người quá ích kỷ.

    ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ Người cứ nói là suy nghĩ cho Tiểu Thất cô nương, nhưng người lại chưa từng hỏi cô ấy thật sự muốn gì. Lỡ như thứ cô ấy muốn nhất lúc này không phải về nhà

    ♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ mà là ở bên người thì sao? ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ Ngươi không nghe Hắc Ly nói sao? Không có thuốc giải ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ thì đến ba tháng

    Ta cũng chưa chắc đã cầm cự được. ♫ Không nên quá phô trương ♫ ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ Nếu hôm nay, ngươi trúng độc hàn là Tiểu Thất cô nương ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫

    Thì người sẽ chọn thế nào? Vương gia, người phải suy nghĩ cho thật kỹ. Nếu chỉ còn lại một ngày thì ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng ấy. ♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ Đa tạ. ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫

    ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ [Rõ ràng là thích mình] [nhưng sao lại không đồng ý?] [Chẳng lẽ chàng ấy thật sự…] Không sao, chắc chắn là mình nghĩ nhiều.

    Chuyện nàng nói lúc trưa ta đã suy nghĩ rồi. Ta đồng ý. [May mà là mình nghĩ nhiều.] Chàng… đồng ý buổi trưa ta nói gì cơ? Thì là sau khi xem mặt trời lặn thì… Như vậy thì nhắc lại chuyện đi. Hình như ta nhớ lại rồi. Chàng là nói

    Đồng ý để ta tìm người khác? Ai đồng ý việc đó chứ? Không được tìm người khác. Nàng có một mình ta còn chưa đủ à? Ta chắc chắn là tốt hơn bọn họ, vừa đẹp trai vừa tốt với nàng. Vậy thì chàng nói cái nào? Là chuyện chúng ta thành thân đó.

    Ta quên rồi. Quên rồi? Sao lại có thể quên chuyện quan trọng như vậy chứ? Người đó mới đến sao? Sao trước đây ta không chú ý đến? Vóc dáng này… Đâu có gì đẹp chứ? Không được nhìn người khác. Buổi trưa thì ra vẻ dè dặt như vậy.

    Chúng ta thành thân đi. Bạch Ngọc Thủ đâu? Nàng vứt đi hay là rơi rồi? Ngốc quá. Chiều nay ta gỡ xuống. ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫

    Tiểu Thất, ta có thể cử động chưa? ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫ Giữ nguyên. ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ Đây là hình cưới sau này của chúng ta đấy. Ta sắp không chịu nổi nữa,

    ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ cơ thể ta mất cảm giác rồi. Không chịu được thì cũng phải chịu. ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ Còn mười mấy tấm phải vẽ nữa cơ đấy.

    ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫ Vương gia, được rồi, ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ta vẽ xong rồi. ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ Tấm này xong rồi, đến tấm tiếp theo đi. Đi, thay đồ nào. Nhanh lên, nhanh lên.

    A Viêm, đợi một lát. Cầm A Hỏa này. Đi đi, đi đi. Thay bộ đồ đẹp trai vào nhé. Cô nương, nhanh lên. Cô cũng thay đồ đi. Được. Tiểu Thất cô nương! Tiểu Thất! Ngươi chắc chắn là khế ước máu của họ đã được giải sao?

    Hơn nữa, sức khỏe của vương gia có gì đó không đúng lắm. Đi điều tra cho rõ. Bây giờ ta đã không cần lo lắng gì nữa. Vương gia, ngài không thể xông vào! Vương gia! Vương gia! Ngài không thể xông vào! Vương gia! Tiểu Thất đâu? Tiểu Thất làm sao? Đứng lại!

    Có phải Tiểu Thất lại gặp chuyện gì không? Không thấy Tiểu Thất đâu nữa. Chẳng phải hôm nay nàng ấy đi vẽ tranh với ngài sao? Đang yên ổn sao lại không thấy đâu nữa? Bắc Cung Viêm, nàng ấy đã phải gặp rất nhiều chuyện vì ngài,

    Nếu ngài không bảo vệ được nàng ấy thì cút ra xa đi. Tìm Tiểu Thất trước đã. Kim Bảo, chuẩn bị ngựa. Đúng là cô. Cô biết là ta thì thế nào? Cô nghĩ rằng lần này Bắc Cung Viêm có thể cứu cô sao? Thấy cô trở thành như bây giờ,

    Ta thật sự thấy buồn thay A Viêm. Chàng thật sư xem cô là muội muội. Đừng nhắc đến huynh ấy với ta nữa. Cô nghĩ rằng ta còn để ý đến huynh ấy sao? Còn nữa, có phải cô vẫn chưa rõ tình hình hiện tại của mình không?

    Bây giờ ta sẽ nghiền chết cô như nghiền chết một con kiến. Cô… cũng hơi tự tin quá đấy. Bớt nói nhảm đi. Giao linh ngọc ra đây. Chắc là ban nãy cô cũng kiểm tra rồi. Linh ngọc không có trên người ta. Nếu cô vì linh ngọc

    Thì chi bằng thả ta trước, ta sẽ đưa cho cô sau. Dù sao thì bây giờ, linh ngọc cũng không quan trọng với ta nữa. Cô nghĩ ta là đồ ngốc sao? Cô nghĩ rằng bây giờ ta vẫn tin sao? Không tin thì thôi. Nhưng ta phải nhắc nhở cô,

    Bây giờ chắc là A Viêm đang tìm ta khắp nơi, không chừng đang trên đường đến đây rồi. Huynh ấy sẽ không tìm được đây. Nhưng nếu huynh ấy có thể tìm được nơi này thì cũng được. Dù sao ta cũng đã chuẩn bị bất ngờ cho huynh ấy.

    Đã thấy bọn họ chưa? Cô chỉ hợp với ăn mày thấp kém nhất, khỏe mạnh nhất Bắc Nguyệt thôi. Các ngươi chuẩn bị xong chưa? Xong rồi. Xong rồi, xong rồi. Chuẩn bị ăn một bữa lớn chưa? Cô nói xem, nếu Bắc Cung Viêm tận mắt nhìn thấy cô không còn trong trắng

    Thì sẽ thế nào? Cả khuôn mặt xinh đẹp của cô nữa. Nếu nó bị hủy thì huynh ấy còn muốn thành thân với cô không? Sở Sở, Sở Sở, đừng xúc động. Chẳng phải cô muốn có linh ngọc sao? Ta muốn linh ngọc, nhưng ta không vội. Bây giờ ta muốn thấy

    Cô bị vứt bỏ như thế nào hơn. Cô điên rồi! Đó là do các ngươi ép. Ra tay đi. Vô dụng! Cả một nữ nhân cũng không bắt được, các ngươi còn là nam nhân à? Nữ nhân thối! Ông đây có phải đàn ông không thì lát nữa cô biết ngay thôi.

    Các huynh đệ còn chưa đủ chia đây, cô đến đây. Buông ta ra! Buông ta ra! Ngươi là thứ gì chứ! – Đừng chạm vào ta! – Khoan đã, đừng ra tay! [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Thưa quý ông quý bà,

    Làm đệm lót bao nhiêu lâu nay, cuối cùng cũng đến sân nhà của tôi. Đào Hoa am. Đẹp không? Đẹp. Huynh đệ, không nhận ra đấy. Không ngờ anh là đồng hương của tôi. Giấu kỹ thật. Tôi nói này, tập ba mùa một tôi đã nói với cô rồi mà. Baby, baby.

    Đàn ông con trai không biết gọi baby thì giữ lại làm gì chứ? Anh nói A Viêm? Không nói sau lưng người khác. Đến rồi, đến rồi. Anh ấy tự lồng tiếng cho mình. Nghe nói Cậu có hứng thú với bạn gái của tôi à? Không có, không có.

    Đây là sân nhà của cậu phải không? Không phải, không phải. Sân nhà của cậu, của cậu. Tối nay chúng ta ăn lẩu, được không? Lẩu, được không? Vậy không đưa cô ấy đi? Không đưa đi. Chỉ con trai thôi. Đi thôi. Đi, đi. Không sao, tôi ở cùng cô. Cút.

    ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫

    ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫

    ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫

    ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫