Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 15] Điện hạ. Cuối cùng thì người cũng tới. Lão nô nói rách cả miệng rồi cũng không ăn thua. Người mau khuyên nhủ đi. Trời hè nóng bức, Định Bắc Hầu là rường cột của đất nước, đâu thể giày vò

    Sức khỏe của mình như thế này. Đứng dậy đi. Tâm ý của lão thần đã quyết, Điện hạ không cần khuyên nữa. Phụ hoàng và Lão Hầu gia là quân thần nhiều năm sao lại không biết Hầu gia hết lòng thương yêu con cái. Nếu là vì lí do hòa thân

    Cho dù Thác Bạt Liệt đó có ý lấy đường muội, phụ hoàng cũng tuyệt đối không đồng ý. Tên tiểu nhi Di Cổ có dã tâm như lang sói, nếu thực sự dùng chiến sự để uy hiếp, vậy thì Linh Nhi càng không thể gả. Lão phu nguyện xin ấn soái

    Đích thân dẫn binh chinh phạt, lập uy, dẹp loạn cho Đại Ngụy. Định Bắc Hầu, ngài biết nhìn xa trông rộng lắm kia mà, sao trong sự việc này lại hồ đồ thế? Nếu hôm nay Di Cổ đến xâm lược, Đại Ngụy ta nhất định tiếp đến cùng,

    Nhưng trước mắt lại không phải. Hầu gia, ngài có từng nghĩ nếu vì Công chúa từ chối kết hôn mà châm lên ngọn lửa chiến tranh, ngài để bách tính Đại Ngụy nhìn nhận Công chúa An Hòa thế nào, lại nhìn nhận đương kim Thánh thượng của chúng ta thế nào? Chẳng lẽ

    Trong mắt Hầu gia, sự an cư lạc nghiệp của bách tính Đại Ngụy không sánh được với hôn nhân của đường muội hay sao? Chẳng lẽ ngài không sợ Công chúa An Hòa vì từ chối kết hôn mà để những lời hoa mỹ là “Bách tính Đại Ngụy ta

    Rơi vào nỗi khổ chiến loạn” được ghi vào sử sách? Để ngài và Công chúa An Hòa bị bêu danh, bị người đời sau chỉ trích? Ông ngoại, ông ngoại. Người đâu. Người đâu. Đưa xuống. Ông ngoại. Ông ngoại. [Phủ Định Bắc Hầu] Mau lên, mau lên, mau lên. Chậm thôi.

    Làm sao thế này? Không phải, đợi chút, đợi chút. Thế này là sao? Cẩn thận. Cha ta sao thế? Đợi chút. Cha ta làm sao vậy? Bẩm Thiếu Quân Hầu, tiểu nhân cũng chưa kịp hỏi. Lúc ra ngoài vẫn bình thường, quay về liền bất tỉnh nhân sự. Việc này…

    Ta đợi ở đây, ngươi mau đi mời lang trung đi. Vâng, vâng. Đi mau, đi mau. Chàng đứng lại. Có chuyện gì nói sau, được không? Ta nóng ruột xem cha ta thế nào. Chàng vội gì chứ? Ta thấy cha chàng không sao đâu. Nhìn ông cháu họ mặt đỏ phừng phừng,

    Mồ hôi nhễ nhại, phần nhiều là Thánh thượng đóng cửa không gặp. Lão già lại ngang ngược, cứ muốn ở bên ngoài đợi, bị trúng nắng chút thôi. Không phải. Cho dù trúng nắng, ông ấy cũng là cha ta, ta cũng phải đi túc trực.

    – Con người này của chàng… – Đau, đau, đau. Cái đầu của chàng chẳng lẽ bị chó tha rồi? Trước đây lão già sức khỏe luôn rất tốt, chúng ta không tiện bừa bãi ra tay. Nhưng hiện giờ lão ta vì chuyện đó của Lưu Linh mà nổi giận quỵ ngã.

    Cái thứ đó nên được đem ra dùng rồi chứ? Chỉ cần lão già bệnh không dậy được, chàng sẽ là người đứng đầu của phủ Định Bắc Hầu. Đúng thế. Lần đó, may nhờ Lục huynh ra sức tiến cử. Nào. Đâu có, đâu có. Mời huynh. Thác Bạt huynh,

    Huynh nói câu này là khách sáo rồi. Nếu như đã nói tới đây, ta cũng muốn nhắc nhở Thác Bạt huynh. Nữ nhân đó tuy diện mạo quốc sắc thiên hương nhưng tính tình vô cùng ngạo nghễ. Nếu như sau này khiến Thác Bạt huynh đau đầu

    Thì không được trách Lục mỗ đấy. Huynh không hiểu rồi. Người đẹp ấy mà, phải hơi nóng tính một chút. Lục công tử không thích, ta thích. Được, nào. Vậy thì Công chúa An Hòa này và Thác Bạt huynh đúng là một cặp giai nhân trời đất se duyên rồi. Thác Bạt huynh.

    Ra ngoài đi. A Linh à, ông ngoại già rồi, vô dụng rồi. Ông ngoại, là con đã liên lụy đến ông. Ông ngoại nghĩ kĩ rồi. Con nói xem, Thái tử Điện hạ không nói quá tuyệt tình, còn Hoàng thượng lại không giáng tội xuống. Chúng ta ấy à,

    Còn có thể làm lần thứ hai, lần thứ ba. Nhiều cách lắm. Chẳng trách người khác đều gọi con là Tiểu Ma Đầu. Bởi vì mỗi lần con gây họa, lần nào cũng đều có ông ngoại bênh vực. Ai gọi con là Tiểu Ma Đầu? Ta đi tìm hắn. A Linh à,

    Mười năm rồi. Mười năm trước, khi ta bế con từ Giang Châu về, con mới lớn chừng này. Bây giờ con đã trổ mã thành một cô nương lớn rồi. Ông ngoại già rồi, già rồi. Ông ngoại không già. Nào, nguội cả rồi. Không cần. Ông ngoại vẫn chưa già tới mức

    Đến cháo cũng không thể tự húp được. Là con muốn đút cho ông. Ngoan. Nào. Cha. Cha. Uống thuốc thôi. Ông ngoại, con đến với ông sau vậy. À này, con nghe đây. Con lập tức đi làm giúp cha một việc. Con đi dò hỏi cho cha,

    Thác Bạt Liệt đó thích cái gì, mê cái gì, dò hỏi cho rõ. Hoàng thượng và Đông Cung đã không buông, vậy thì chúng ta chỉ còn có thể nghĩ cách từ phía chính chủ thôi. Con không đi. Cha, cha nghe con khuyên một câu, cha cũng từ bỏ ý định này đi.

    Nói gì thế hả? A Linh là con gái của Vân Nhi, là cháu ngoại của ta. Bây giờ nó gặp nạn, chúng ta có thể bỏ mặc hay sao? Vâng, vâng, vâng. Vâng, thưa cha. Cha đừng, đừng giận. Cha nói đúng. Cha nói đúng. Việc đó… thế này đi cha, trước hết, cha

    Uống hết thuốc này đi đã. Nào. Các hạ đích thân đến thăm, tại hạ được sủng ái mà lo sợ. Lục gia vốn là một con rối trong tay bản vương. Bây giờ con rối này sắp tan tành rồi, bản vương nên đích thân đến chào Thái tử một câu.

    Không biết Vương gia đến là vì việc gì? Thái tử nên biết rằng thiên hạ của Đại Ngụy này vốn nên là của bản vương. Nếu bản vương có thể có được sự trợ giúp của Di Cổ, thì việc nhất thống Đại Ngụy nằm trong tầm tay. Nhưng làm như vậy

    Có lợi gì cho Di Cổ ta? Di Cổ nhiều năm nghèo đói đều do canh tác không đủ mà ra. Nếu Di Cổ có thể giúp bản vương lên ngôi báu, vậy thì biên thùy của Đại Ngụy, vùng đất đai màu mỡ Đại vương Di Cổ cứ mặc sức lựa chọn, thế nào?

    Vương gia có thành ý như vậy, tại hạ vô cùng cảm động. Vương gia yên tâm, tại hạ quay về nhất định sẽ bẩm báo với phụ vương việc này, cho Vương gia một câu trả lời hài lòng. Xin Vương gia dừng bước. Nếu Vương gia muốn

    Trở thành bằng hữu với Di Cổ ta cũng nên thể hiện chút thành ý chứ? Thái tử muốn thế nào? Công chúa An Hòa là Lưu Linh chính là trưởng nữ của Vương gia. Nghe nói, cô ấy không bằng lòng với việc hòa thân lần này

    Hơn nữa còn gây ra rất nhiều rắc rối. Nếu Vương gia muốn liên kết với Di Cổ ta chút thành ý này chắc là nên có chứ? [Phủ Định Bắc Hầu] Công chúa. Công chúa, không hay rồi. Lão gia, người nôn ra máu rồi. Lưu Linh, con đứng lại. Đi đâu thế?

    Con phải đi tìm ông ngoại. Cha ta bị bệnh thành ra thế này đều do bị con hại. Con còn có mặt mũi chạy đến đó à? Phu quân đừng tức giận, người ta họ Lưu, không phải họ Trương, dù sao cũng là người ngoài. Lưu Linh.

    Con sinh ra chính là một kẻ xui xẻo. Nếu con còn có chút nhân tâm, biết thương xót ông ngoại thì hãy ngoan ngoãn cút về phòng của con đi, đừng có đến gần ông ngoại nữa. Ta đoán con cũng không muốn chưa xuất giá đã để tang trước đấy chứ? Công chúa.

    Công chúa. Công chúa. Công chúa. Lưu Linh, đừng sợ, không sao đâu. Thẩm Yến trở về, bệnh của ông ngoại sẽ khỏi. Đợi Thẩm Yến trở về, mọi việc đều sẽ ổn thôi, sẽ không có chuyện gì đâu, sẽ không có chuyện gì đâu. Công chúa. Công chúa. Công chúa.

    Người cho nô tì vào với người đi. Thẩm Yến. Huynh ở đâu? Huynh ở đâu? Nha đầu trộm cắp từ đâu ra, chân tay bẩn thỉu thế này hả? Ngươi đừng nói bậy. Ta lấy chút đồ ăn cho Công chúa. Ngươi nói phải là phải à?

    Ta nói đồ ăn này chính là ngươi lấy trộm. Ngươi… Quản gia, ngài nói ta như vậy cũng không sao, nhưng Công chúa trong lòng suốt ngày nghĩ tới Hầu gia, người cả ngày chưa ăn hạt cơm nào. Nếu như không ăn, ta rất lo cho sức khỏe của người.

    Ta cầu xin ngài, cầu xin ngài đó. Muốn xin chút đồ ăn cho chủ của ngươi cũng được. Đến quỳ trước sân đi, biết đâu Thiếu Quân Hầu phu nhân nhìn thấy nhất thời mềm lòng chưa biết chừng sẽ nhả ra thì sao. Hai vị đại ca, ta cầu xin các huynh.

    Các huynh có thể cho Công chúa chút đồ ăn không? Sức khỏe của Công chúa vốn không tốt. Cầu xin các huynh đó. Mở cửa. Xem xem là ai, kẻ nào không mở mắt coi trời bằng vung dám lớn tiếng ồn ào ở Hầu phủ của ta? Ngươi… Tỷ phu.

    Tỷ phu đến rồi ạ? Huynh đi suốt chặng đường gió bụi, thiết nghĩ chắc là mệt rồi. Mau vào bên trong nghỉ ngơi đi. Ai bắt cô ta quỳ vậy? Cho dù là một con chó mà Vương gia Quảng Bình ta đuổi đi cũng không có lí nào

    Phải quỳ ở nhà người khác. Cái đồ không biết lớn nhỏ, người của phủ tỷ phu là ngươi có thể phạt hả? Tiểu nhân biết lỗi, tiểu nhân biết lỗi. Tỷ phu. Đây… đây đều là hiểu lầm. Hiểu lầm ạ. Vương gia. Công chúa đã mấy ngày không ăn gì rồi.

    Xin người chuẩn bị đồ ăn cho Công chúa đi ạ. Cầu xin người. Đi sai nhà bếp nấu cơm đi. Vâng, vâng. Nấu cơm, mau đi nấu cơm. Vâng, vâng, vâng. Công chúa. Công chúa. Vương gia đến rồi. Ngươi lui xuống đi. Vâng. Linh Nhi. Sức khỏe con yếu

    Không chịu nổi giày vò đâu, mau lại ăn một chút đi. Con mệt rồi, con ngủ đây. Con có nghĩ cho Thẩm Yến không? Con hại cho phủ Định Bắc Hầu bị phạt, Thánh thượng giáng tội chỉ là bước thứ nhất, nếu con còn không sửa đổi

    Người phải chịu liên lụy sẽ càng ngày càng nhiều. Phủ Định Bắc Hầu, Vương phủ Quảng Bình, còn có các huynh đệ tỷ muội đó của con. Cha biết, những điều đó, con đều không quan tâm, vậy Thẩm Yến thì sao? Con còn tiếp tục gây chuyện thế này,

    Con cho rằng Thánh thượng và phía Đông Cung sẽ tha cho Thẩm Yến và Thẩm gia sao? Vậy nên con nên ngoan ngoãn nghe lời giống như mẹ con năm xưa mặc cho những kẻ ác như các người trắng trợn sắp đặt, ức hiếp? Linh Nhi, cha biết con không cam lòng,

    Nhưng con đã sinh ra trong thế gia, rất nhiều việc đã là định trước rồi. Con không thay đổi được. Con không thắng được số mệnh của mình, chi bằng chấp nhận rồi còn có thể bớt phải chịu khổ, nó cũng có thể… Để con yên tĩnh. Ra ngoài. Nhạc phụ.

    Lưu Lệ Sơn. Lần này ngươi đến Nghiệp Kinh thật là đúng thời điểm. Thật là đúng thời điểm. Ta thực sự không ngờ, đứa con trai đáng thất vọng đó của ta lại cùng ngươi và Lục gia vào hùa với nhau ép lão phu đến bước đường này. Nhạc phụ nói câu này

    Là bắt đầu từ đâu vậy? Của ta… Vân Nhi của ta vì ngươi mà chết. Bây giờ ta cũng già rồi, chuyện khắp thiên hạ ta đều có thể không quan tâm, chỉ có Linh Nhi nó đã 20 tuổi rồi, nhưng lại nếm trọn khổ sở trong nhân gian. Ngươi là phụ thân,

    Lẽ nào không thể làm cho nó chút việc gì hay sao? Gả tới Di Cổ nhìn thì có vẻ khốn khổ, nhưng nơi đó đối với A Linh mà nói, có lẽ là nơi an toàn nhất. Chung quy ngươi vẫn là muốn… Hoàng thượng của chúng ta

    Đăng cơ đã 20 năm rồi nhỉ? Hai mươi năm, Vân Nhi chết rồi, A Linh cũng lớn khôn rồi. Duy chỉ có ngươi sống ngây ngô dại dột qua ngày, uổng phí ngần này tuổi đầu rồi nhưng tâm tính của ngươi không thay đổi chút nào. Lưu Lệ Sơn,

    Trong lòng ngươi có một luồng ác khí. Chính là vì điều này, năm xưa ta không đồng ý để Vân Nhi gả cho ngươi. Vì luồng ác khí này không chỉ sẽ hại ngươi, cũng sẽ hại những người bên cạnh ngươi. Đến cuối cùng, cho dù trong vạn điều có một điều

    Khiến ngươi thành công, thì sao chứ? Ngươi có được giang sơn nhưng lại trở thành người cô độc, có đáng không? Oán hận trong lòng nhạc phụ, tiểu tế hiểu, nhưng oán hận trong lòng tiểu tế, nhạc phụ lại hiểu được bao nhiêu chứ? Khi con còn nhỏ

    Chính là thời kỳ đầu Đại Ngụy lập quốc, biên cương bất ổn. Phụ hoàng liền đặt ra đạo trị quốc lấy võ bình thiên hạ. Con lòng mang chí lớn, chăm tu luyện binh pháp, khổ luyện võ nghệ, ôm quyết tâm da ngựa bọc thây, chôn xương trong cát vàng,

    Vì Đại Ngụy mà Nam chinh Bắc phạt, thập tử nhất sinh. Đợi tới khi con trở về Đại Ngụy, phụ hoàng đã băng hà, đế nghiệp đã rơi vào tay kẻ khác, còn con chỉ được một mảnh đất phong là Giang Châu và một phong hiệu Quảng Bình. Quảng Bình

    Ý nghĩa là gì? Nghĩa là bình định thiên hạ. Có lẽ người đời đều cho rằng Lưu Lệ Sơn con thân phận tôn quý, chiến công hiển hách tước vị Quảng Bình được ngự ban chính là vinh hiển cao nhất. Nhưng trong lòng con hiểu rõ đó chẳng qua là sự sỉ nhục

    Mà Hoàng đế ca ca dành cho con. Hắn bắt con cả đời đều ghi nhớ con tự tay kết thúc loạn thế thì sao chứ? Cho dù con có bản lĩnh bình định thiên hạ thì sao chứ? Ngai vàng trị thế này con vẫn phải dâng nhường. Nhạc phụ,

    Khi Vân Nhi còn sống, con chưa từng nghĩ sẽ quay đầu. Bây giờ nàng không còn nữa, quả thực con từng hối hận nhưng con cũng hiểu rất rõ con không thể quay đầu được nữa. Thôi vậy, ngươi đi đi. Nắm xương già này của ta vô dụng, chuyện sau này

    Chỉ trông chờ vào phúc phận của A Linh thôi. [Nghiệp Kinh] Từ Nữ quan, vụ án của Giang Châu xin nhờ hai vị. Ta còn có việc gấp, đi trước đây. Cáo từ. Cô nương đi đường vất vả rồi. Thời gian này ta rời khỏi Nghiệp Kinh, có chuyện gì xảy ra không?

    Việc này… Sao vậy? Nói mau. Bẩm cô nương, là Quận chúa Trường Lạc, Thánh thượng giáng chỉ, đưa cô ấy đến Di Cổ hòa thân. Đi, đến phủ Định Bắc Hầu. Sao thế cô nương? Xảy ra biến cố này, Thẩm Yến và A Linh chắc hẳn có rất nhiều điều muốn nói.

    Không đến Hầu phủ nữa. Về Từ gia. A Linh này trở thành Công chúa hòa thân như thế nào, ngươi phải nói kĩ càng cho ta biết một chữ cũng không được úp mở. Vâng. A Linh. Ta về rồi đây. Sao vậy? Muội không muốn gặp ta à? Gặp với không gặp

    Cũng có gì khác biệt đâu. Huynh đến thật đúng lúc. Có những lời ta có thể tự mình nói với huynh. Thẩm Yến, ta không gả cho huynh nữa. Muội không gả cho ta nữa? A Linh, muội đang nói gì thế?

    ♫ Đem nhớ thương viết thành một khúc đồng tâm, sao trời chiếu trong ánh mắt ♫ Sao ta nghe không hiểu? ♫ Đêm đêm trăng chiếu rọi ánh sáng trong ngần ♫ ♫ Đừng hỏi đường về, chỉ mong quãng đời còn lại được kề vai bên người ♫ Nghe không hiểu,

    ♫ Một đời, một lời hẹn hước, không phụ đầu bạc, nguyện vì người ♫ vậy ta nói lại lần nữa, ♫ Đi vào giấc mơ, cũng đi cả vào lòng người ♫ ta sắp thành thân rồi, nhưng không phải với huynh.

    ♫ Tương tư vấn vương, suy nghĩ ngông cuồng không thể nói ♫ Huynh nghe đã hiểu chưa? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? ♫ Biết rõ rằng, lòng chàng như lòng ta ♫ Có phải có người ép muội không? Huynh nghĩ nhiều rồi, không có ai ép ta,

    ♫ Từ nay hai trái tim cùng trân trọng, không còn côi cút nơi thế gian ♫ là ta đã thay lòng, chơi chán rồi. Khi ta cần huynh, huynh không ở bên cạnh ta, ta đã tìm được nam nhân khác thay thế.

    ♫ Tháng năm đằng đẵng, trọn kiếp này đều như người mong muốn ♫ Lời muội vừa nói ra ♫ Đọc khắp thi thư, vẫn thấy lời yêu thương hời hợt ♫ là thật lòng chứ? ♫ Năm tháng chậm rãi trôi, nắm tay bên nhau viết thành lời thề ước ♫ Phải.

    ♫ Đừng hỏi đường về, chỉ mong quãng đời còn lại được kề vai bên người ♫ ♫ Một đời, một lời hẹn hước, không phụ đầu bạc, nguyện vì người ♫ ♫ Đều như người mong muốn, những gì đợi được là sự giày vò ♫

    ♫ Đêm ngày chỉ cho một người cùng ta trải qua tháng năm ♫ ♫ Nắm tay đi hết thế gian trần tục ♫ Lưu Linh, ta hỏi muội lần nữa, lời muội vừa nói, là thật lòng chứ? Phải. Chữ nào cũng thật lòng. Sau khi huynh đi rồi, ta mới phát hiện

    Những thứ chứa đựng trong lòng không sánh được bằng những thứ nhìn thấy, sờ thấy được. ♫ Đem nhớ thương viết thành một khúc đồng tâm, sao trời chiếu trong ánh mắt ♫ Thẩm Yến, thứ ta cần là bên nhau dài lâu, huynh không cho ta được,

    Tại sao phải lãng phí thời gian ♫ Đêm đêm trăng chiếu rọi ánh sáng trong ngần ♫ cả nể nhau chứ? Đủ rồi. ♫ Tình sâu ước hẹn, không đùa bỡn, lập lời thề kết tóc se duyên ♫ ♫ Suốt kiếp này sẽ không rời xa ♫

    ♫ Đi vào giấc mơ, cũng đi cả vào lòng người ♫ Thứ này ♫ Tương tư vấn vương, suy nghĩ ngông cuồng không thể nói ♫ trả cho huynh. Trái tim không dành cho huynh nữa, giữ lại cũng vô ích. ♫ Biết rõ rằng, lòng chàng như lòng ta ♫

    ♫ Từ nay hai trái tim cùng trân trọng, không còn côi cút nơi thế gian ♫ ♫ Tháng năm đằng đẵng, trọn kiếp này đều như người mong muốn ♫ ♫ Đọc khắp thi thư, vẫn thấy lời yêu thương hời hợt ♫ Tặng cho người khác đi.

    ♫ Năm tháng chậm rãi trôi, nắm tay bên nhau viết thành lời thề ước ♫ ♫ Đừng hỏi đường về, chỉ mong quãng đời còn lại được kề vai bên người ♫ ♫ Một đời, một lời hẹn hước, không phụ đầu bạc, nguyện vì người ♫ Lưu Linh,

    ♫ Đều như người mong muốn, những gì đợi được là sự giày vò ♫ ta từng nói đừng chọc vào ta, ♫ Đêm ngày chỉ cho một người cùng ta trải qua tháng năm ♫ ta sẽ không cho muội cơ hội thứ hai đâu.

    ♫ Nắm tay đi hết thế gian trần tục ♫ ♫ Tháng năm đằng đẵng, trọn kiếp này đều như người mong muốn ♫ ♫ Đọc khắp thi thư, vẫn thấy lời yêu thương hời hợt ♫ ♫ Năm tháng chậm rãi trôi, nắm tay bên nhau viết thành lời thề ước ♫

    ♫ Đừng hỏi đường về, chỉ mong quãng đời còn lại được kề vai bên người ♫ ♫ Một đời, một lời hẹn hước, không phụ đầu bạc, nguyện vì người ♫ ♫ Đều như người mong muốn, những gì đợi được là sự giày vò ♫

    ♫ Đêm ngày chỉ cho một người cùng ta trải qua tháng năm ♫ ♫ Nắm tay đi hết thế gian trần tục ♫ ♫ Nắm tay đi hết thế gian trần tục ♫ [Bắc Điển Chính Ti] Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân, sắc mặt không tốt,

    Trong người không khỏe hả? Đại nhân, chân tay đầy đủ, khỏe mạnh, đi lại bình thường, xem ra, không giống bị thương bên ngoài. Vậy có lẽ là tổn thương trong lòng rồi. Xem ra thiên đạo luân hồi quả báo thích đáng, thực sự không phải nói chơi.

    Sớm biết có ngày hôm nay, hồi đó đại nhân hà tất phải cướp đoạt thứ người khác yêu thích chứ? Cướp đoạt thứ người khác yêu thích? Trong lòng Lục công tử, chẳng phải trước giờ chỉ có bản thân ngươi hay sao? Hóa ra Thẩm đại nhân

    Còn có tâm trạng đùa với Lục mỗ, xem ra nghĩ rất thông suốt đấy nhỉ? Thật đáng tiếc cho Công chúa An Hòa lòng si tình gửi nhầm chỗ. Theo nô tỳ được biết, Công chúa An Hòa bị Thái tử của Di Cốc đó để mắt tới

    Chính là do Lục công tử can thiệp, cố ý giới thiệu. Thánh chỉ hạ xuống, Định Bắc Hầu và Công chúa đương nhiên là không muốn rồi. Nghe nói, hai người cùng đi tới hành cung, ngay đến Thánh thượng cũng không được gặp. Lão Hầu gia sốt ruột tới mức nôn ra máu.

    Trên dưới Hầu phủ loạn hết cả lên, ngay cả Quảng Bình Vương cũng từ Giang Châu tới. Hiện giờ Công chúa đã không còn chỗ dựa, xin cô nương kiềm chế lại, tuyệt đối đừng bước vào vũng bùn này. Tùy Bút Trát Ký. Người đã chết rồi, còn ở đây mà lấp lửng.

    [Nam Điển Chính Ti] Đại nhân. Từ Nữ quan đến. Từ Nữ quan, lâu ngày không gặp, lâu nay vẫn khỏe chứ? Được rồi. Ta vào không phải để nghe ngài hát kịch đâu. Thẩm Dục. Ta có việc quan trọng muốn bàn với ngài. Hay thật. Khí thế hùng hổ như vậy,

    Xem ra Từ Nữ quan đã tìm được chứng cứ không thể chối cãi chỉ thẳng đến hung thủ vụ án Giang Châu có thể lật lại bản án cho Từ gia rồi? Phải, cũng không phải. Nhìn bản đồ này, lẽ nào là… Ngài có còn nhớ lời mà Lỗ Hạc từng nói?

    Lỗ Liên Sơn từng viết trong bức thư gửi ông ấy, nếu như hai năm ông ấy chưa quay về, ông ấy có thể chế tạo miếng ngọc ghép khác mở rương báu, mà tấm bản đồ này được lấy ra từ trong rương báu ấy. Ta đâu có quen biết Lỗ Hạc,

    Sao biết được những điều này? Được. Vậy thì coi như là vừa rồi ta nói với ngài ngài mới biết. Ngài mau xem đi. Nơi mà tấm bản đồ này thể hiện là nơi nào? Nhìn địa hình này hình như không ở Đại Ngụy. Không sai. Đúng là không ở Đại Ngụy,

    Là Di Cổ. Việc này ta vẫn chưa nói với Đông Cung, ngài cũng đừng nói. Cô định làm gì? Thác Bạt Liệt muốn cưỡng hôn, ép A Linh làm thê tử. Ý chỉ hòa thân đã được hạ. Đại Ngụy và Di Cổ rõ ràng thù hận nhau, nhưng chẳng ai muốn gánh lấy

    Tội danh gây ra chiến tranh giữa hai bên. Số bạc bị đánh cắp này trị giá hơn ngàn vạn lượng, nhưng lại bị Lỗ Liên Sơn giấu trong địa giới của Di Cổ. Trong sự ngẫu nhiên, đây lẽ nào không phải là ý trời?

    Cô muốn mượn sự quy thuộc của số bạc này để chọc thủng cửa sổ giấy ngăn cách giữa Đại Ngụy và Di Cổ? Không sai. Chỉ có cách đó mới có thể hủy bỏ vụ hòa thân hoang đường này. Cô thế này là đang chơi với lửa, bất cẩn một chút thôi

    Sẽ dẫn lửa tự diệt mình. Việc như thế này, cô còn bảo ta giúp cô? Nếu đại nhân không muốn giúp, ta cũng không gượng ép. A Linh là muội muội của ta, ta tự nghĩ cách. Đông Cung đa nghi, tàn bạo, nếu biết được chuyện này,

    Tuyệt đối sẽ không chịu để yên đâu. Chuyện của ta, ta tự có chừng mực, xin đại nhân tự trọng. Tiểu Cẩm. Cô thuần khiết, thông minh, cô có chừng mực, nhưng tại sao cô chưa từng nghĩ tới tương lai của bản thân? Cô có từng nghĩ tới chưa?

    Từng nghĩ tới ta chưa? Sao ngài biết ta chưa từng nghĩ? Vậy cô thử nói xem, trong những ngày qua, cô nghĩ tới ta như thế nào? Tiểu Cẩm. Ta không muốn muội bước vào chốn nguy hiểm, nhưng ý muội đã quyết, cho dù là núi đao biển lửa,

    Ta đều ở bên muội. Tiểu Cẩm. Khó đấy. Khó đấy. Không phải, ta nói Lão Thất này, lúc nào huynh kết hôn không được, mà huynh cứ phải kết hôn bây giờ? Đúng thế. Nếu như mấy ngày trước, Thẩm đại nhân lên phía Bắc chưa về, chúng ta không nói cũng thôi,

    Nhưng bây giờ ngài ấy về rồi, về tình về lý, ngày lành Lão Thất thành hôn, chúng ta cũng nên báo với ngài ấy mới phải. Nhưng hiện giờ chuyện tốt giữa Thẩm đại nhân và Công chúa không thành, vào lúc này bảo ngài ấy tham dự tiệc cưới,

    Thế có khác nào đâm dao vào tim ngài ấy? Các huynh nói xem, Công chúa An Hòa và Thẩm đại nhân sẽ không cứ thế mà xa nhau thật đấy chứ? Đại nhân. – Đại nhân. – Thẩm đại nhân. Đại nhân, tiểu nhân, tiểu nhân, tiểu nhân…

    Tiểu nhân không biết ngài ở đây. Tiểu nhân… Lão Thất thành hôn là chuyện tốt, tối nay, ta nhất định sẽ đến chúc mừng. Công chúa, người đã ngồi ở đây nửa ngày rồi, ăn thêm miếng cơm đi ạ. Linh Bích, sau này, phải đóng hết cửa sổ lại,

    Không có việc gì, không cần mở ra. Dù sao, huynh ấy cũng sẽ không đến nữa. Công chúa, Linh Bích muốn xin người cho nghỉ, đi ra ngoài một canh giờ, có được không ạ? La huynh. La huynh. La huynh. Chuyện gì mà vội vã thế, còn ra thể thống gì?

    Bên ngoài có một cô nương tìm huynh, tên Linh… Linh Bích. Vừa rồi ta đang định đến Nam Điển Chính Ti đưa thiệp mời, vừa ra cửa thì thấy cô ấy đứng ở cổng. Đẹp trai không? Đẹp trai. Được rồi. Linh Bích cô nương. La công tử. Linh Bích cầu xin công tử.

    Cô đừng quỳ, cô đừng quỳ. Cô cứ bình tĩnh nói, sao thế? La công tử, cầu xin huynh nghĩ cách đi. Huynh bảo Thẩm đại nhân có thể gặp Công chúa nhà ta không? Ta thực sự hết cách rồi. Sự việc đã thành ra thế này rồi, cô cũng biết

    Thẩm đại nhân là người tính khí cao ngạo, có thể ngài ấy sẽ không bao giờ gặp Công chúa nhà các cô nữa đâu. Nhưng Công chúa thực sự quá đáng thương. Hàng ngày Công chúa đều chẳng thiết gì ăn uống, Công chúa cứ ngây người

    Nhìn vào cái cửa sổ trong phòng ngủ. Hôn sự này sai, nhưng Công chúa có lỗi gì chứ? Phải làm sao đây? Tại sao phải đối xử với người như vậy? Việc như thế này có duyên mà không có phận. Cô bảo Công chúa nhà cô nghĩ thoáng ra một chút.

    Mấy ngày nữa Công chúa sẽ phải đến Giang Châu đợi gả, ta sẽ làm nha đầu đi theo hầu, luôn ở bên cạnh Công chúa, nhưng như vậy thì có ích gì chứ? Mọi người đều biết người mà Công chúa cần – hoàn toàn không phải là ta. – Đợi chút.

    Cô nói gì? Cô cũng sẽ theo Công chúa cùng đến Di Cổ? Không được. Tuyệt đối không được. Sao thế? Không phải, ấy là ta muốn nói không thể để Công chúa và Thẩm đại nhân cứ thế mà chia xa được, đúng không? Vậy huynh có cách à? Tối nay

    Là ngày đại hôn của Lão Thất ở Bắc Điển Chính Ti. Thẩm đại nhân nói rồi, ngài ấy nhất định sẽ đến. Cô đó, chỉ cần bảo Công chúa nhà cô đến nơi dự lễ, họ nhất định sẽ gặp được nhau. Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Thật chứ?

    – Thật chứ? – Hoàn toàn chính xác. Cô đừng bảo là ta nói nhé. Được. Vậy bây giờ tôi sẽ đi nói với Công chúa. Được, mau đi đi. Linh… Đa tạ. Mời vào trong, mời vào trong. Mời vào trong. Lâu rồi không gặp. Ngồi tự nhiên, ngồi tự nhiên. La huynh,

    Huynh mau vào đây. Mau vào giúp một tay. Tới đây, tới đây. Giờ lành đã đến. Hành lễ. Nhất bái thiên địa. Nhị bái cao đường. Phu thê giao bái. Bái.