Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 4]

    [Vương phủ Bắc Nguyệt] Con đó, sao lại ăn nhiều vậy hả? Vừa nãy mới buổi trưa thôi, mà con đã ăn bảy bữa rồi. Ăn nhiều như vậy, cẩn thận mập quá không ai thèm đấy. Sao ngươi lại đến đây? Ta tưởng ngươi… Nàng tưởng gì?

    Tưởng ta không quan tâm nàng nữa à? Chắc ngươi sẽ không quan tâm ta nữa. Mơ đi, sao mà dễ vậy được. Nhưng nếu nàng chịu đi Đào Hoa am ủ rượu trái cây với ta, thì có lẽ ta sẽ suy nghĩ xem. Nào.

    Bổn cô nương sẽ không dễ ủ rượu cho người khác đâu nhé. Với lại, bây giờ ta là người đã có baby rồi, nên không được quá vất vả. Đúng là bỉ ổi*. [*: Baby bên Trung nói gần giống với (bēi bǐ) bỉ ổi] Tiểu Thất có thai

    Mà thành chủ còn bám đến tận cửa, không chính trực đâu đấy. Ngài muốn ở trước mặt Tiểu Thất nói chuyện mang thai sao? Vả lại, Tiểu Thất không phải nói ta bỉ ổi. Mà là nói đứa bé trong bụng nàng ấy, cục cưng của nàng ấy.

    Sao ngươi lại biết có nghĩa là cục cưng vậy? Lúc trước chúng ta đi nghe nhạc, nàng thường gọi ta như vậy mà? Nàng quên rồi à? Chàng đừng nghe hắn nói bậy, ta chưa từng nói. Thật đó. Ta ăn trái cây nhiều quá, ta đi nhà xí đây. Thành chủ.

    Thấy đủ thì phải dừng mới là lựa chọn đúng đắn. Con người ta cái gì cũng tốt, chỉ là thị lực không tốt lắm. Không hiểu cái gì là thấy đủ thì phải dừng. Huống chi, ta cảm thấy ngài không xứng với nàng ấy. Nàng ấy thật sự thích cái gì,

    Muốn cái gì, những gì nàng nói ngài có hiểu không? Ở đây chỉ có ta mới hiểu được nàng ấy. Ngài hiểu thì sao chứ? Người nàng ấy yêu là ta. “Papy*” [*: Bắc Cung Viêm nói sai từ Baby] có thể lấy y phục giúp ta không? Tiểu Thất.

    Vừa nãy ta gọi nàng, sao nàng không quan tâm ta. Chàng gọi ta hồi nào? Vừa nãy đó. Ta nói là, “Papy”, có thể lấy y phục giúp ta không? Gọi ta là gì? Thì là “Paby”? A Viêm. Thật ra đây là tiếng địa phương ở chỗ ta. Ta cảm thấy khó lắm,

    Chàng đừng làm khó bản thân mình nữa. Khó sao? Ta thấy rất đơn giản mà, học cái là biết ngay. Không khó. Không khó. Baby à, Cha con vừa gọi con kìa. Baby ơi. Baby à. Hiếm khi vương gia nhà ngươi đồng ý cho ta đi ra ngoài

    Bữa trưa ta mời ngươi ăn ngon nhé. Không được, vương gia nói cô không được ăn đồ ở bên ngoài. Bạch Thiết, ngươi là người trưởng thành rồi. Ngươi phải có cuộc sống riêng của mình, đừng cứ ngày nào cũng nhắc đến vương gia. Ta thì không ghen,

    Nhưng bạn gái sau này của ngươi chưa chắc sẽ rộng lượng như ta đâu. Ngươi cảm thấy chúng ta đi ăn quán lề đường kia được không? Vương phi của phủ Bắc Cung đây mà. Sao vậy? Đến những nơi thấp kém như vậy, sao xứng với thân phận của ngài chứ?

    Bảo bối lớn Mạt Lê của chúng ta đây mà. Sao cô ta giận dữ vậy? Ta không nhớ là dạo này mình có chọc cô ta. Cô đừng giả ngu với ta. Tối mùng năm, Lưu đại công tử của nhà Lưu Tư thủ

    Tổ chức sinh nhật cho ta ở Phong Nhã Uyển, nếu không phải vì cô thì sao lại hủy chứ? Tối mùng năm? Cô đợi chút, dạo này trí nhớ ta kém lắm. Mùng năm. Cô lầm rồi đó. Sáng mùng năm đúng là ta có đến, nhưng trưa ăn xong là về luôn rồi,

    Tối ta không hề ở Phong Nhã Uyển. Đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, đổ oan người khác cũng phải có nhân chứng vật chứng chứ. Nhân chứng vật chứng đúng không? Cả cái Phong Nhã Uyển ai mà không biết hôm đó

    Cô ngủ một ngày một đêm ở Phong Nhã Uyên chứ? Đây chính là bằng chứng Lưu đại công tử của Lưu Tư thủ đưa cho ta ở Phong Nhã Uyển. Đừng tưởng đền tiền là xong chuyện. Ta được rất nhiều người cao quý yêu thích,

    Ta sẽ nói họ làm Phong Nhã Uyển đóng cửa. Loại nữ nhân mơ mộng hão huyền bay lên đầu cành là có thể biến thành phượng hoàng như cô, ta gặp nhiều rồi. Không hề mập lên? Không lẽ vì để thành hôn với vương gia nên cô giả vờ có thai? Cút.

    Cô đợi đó cho ta. Thật sự có rất nhiều người cao quý yêu thích ta đó. Đi thôi. Cô không định ăn một bữa ngon sao? May mà đích thân người thẩm vấn, không thì ta thật sự không phát hiện được hắc y nhân cũng bị điều khiển.

    Thủ đoạn điều khiển tử sĩ của tộc Tây Vân ta cũng xem như là hiểu đôi chút. Chỉ là ta không ngờ cô ta vẫn còn sống, còn lén liên lạc với Sở Sở. Nhưng năm đó người và Tây Linh cô nương cũng xem là… Vậy sau này người định như thế nào?

    Nếu cô ta chỉ muốn cướp ngọc thì ta có thể hiểu được, thậm chí có thể hợp tác. Nhưng cô ta làm hại Tiểu Thất vì chuyện này vậy thì ta chỉ có thể ăn miếng trả miếng, diệt trừ tận gốc thôi. Phái người lén theo dõi Sở Sở,

    Tìm cơ hội điều tra tung tích của thuốc giải. Nếu cô ta đã đưa Sở Sở loại độc trùng này, thì chắc chắn sẽ hành động. Năm đó, Sở Sở tiểu thư đúng lúc đến nhà người khác nên không ở nhà, nhưng sao Tây Linh cô nương vẫn còn sống?

    Lửa lớn như vậy, căn bản không thể trốn được. Đương nhiên sẽ người thao túng tất cả, ngồi làm ngư ông đắc lợi. Nếu không, ngươi cho rằng tại sao tộc Đông Lê lại muốn diệt toàn bộ tộc Tây Vân chứ? Ngài đang nghi ngờ. Năm đó hai tộc tranh chấp

    Là do có người cố ý chia rẽ? Vì linh ngọc? Vương gia. Về sớm vậy? Tiểu Thất đâu? Tiểu Thất cô nương nói buồn ngủ, vừa về là ngủ rồi. Nàng ấy uống xong thuốc Hắc Ly điều chế, thì sẽ không thích ngủ như trước kia nữa chứ.

    Ngươi kể lại chuyện hôm nay cho ta đi. Thành chủ xông vào vương phủ là không hay đâu. Ta chỉ đến thăm Tiểu Thất, ngài sợ gì chứ? Sợ ngài lại vượt khuôn phép. Chuyện của Tiểu Thất, ta sẽ giải quyết. Mong thành chủ tuân thủ bổn phận của mình.

    ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ Xin lỗi.

    ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Nếu ta không mang thai, vậy thì ta sao vậy? ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ Thích ngủ, trí nhớ rối loạn, ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫

    Và chàng không rời nửa bước. Ta gặp nguy hiểm, ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ đúng không? Ta sẽ không để nàng xảy ra chuyện. ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ Nàng trúng trùng Phệ Mẫu của tộc Tây Vân.

    ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ Ta đang tìm thuốc giải, rất nhanh sẽ không sao nữa. ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ Là Sở Sở sao? ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ Chẳng trách cô ta lại nói những lời như vậy.

    ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ Ta xin lỗi. ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ A Viêm. Lúc đầu, ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ ta quả thật đang xoắn xuýt

    Bản thân đã chuẩn bị tốt để làm mẹ chưa. Nhưng dạo này, ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ khi đêm đến, ta đã nhiều lần ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ mong chờ thằng bé đến. Tướng mạo giống chàng,

    Tính cách giống ta. Thằng bé có lẽ sẽ rất nghịch ngợm, làm ta tức đến mức muốn đánh nó. Nhưng chắc chắn cũng rất đáng yêu, ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ được rất nhiều người thương.

    ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ Đúng là rất nghịch ngợm. Nên đang đùa với chúng ta, ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ cố ý đến muộn đó.

    ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ Đến lúc đó, ta nhất định sẽ đánh thằng bé một trận. ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫

    ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫

    ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ ♫ Con tim ta vẫn đập ♫ ♫ Người vẫn hít thở ♫ ♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫

    ♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫ ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫

    ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ [Vương phủ Bắc Nguyệt] Sao cô vào đây được? Nếu ta nhớ không lầm,

    Thì A Viêm đã không cho cô vào phủ Bắc Cung nữa mà. Là Viêm ca ca nói ta đến đó, sao cô lại không biết nhỉ? Ta còn tưởng Viêm ca ca vì cô mới đuổi ta ra khỏi phủ Bắc Cung thật. Nằm mơ đi. Rốt cuộc là ai đang nằm mơ nhỉ?

    Người có thai là ta. Người ở chung dưới một mái hiên với Viêm ca ca của cô cũng là ta. Còn cô có tư cách gì mà rêu rao với ta ở đây chứ? Tư cách? Lúc trước Viêm ca ca rất thích ta đấy. Đều tại cô

    Nên ta và huynh ấy mới thành như vậy. Thật đáng thương. Đến bây giờ vẫn đang nằm mơ rằng muội muội có thể làm nữ chủ nhân à? Đừng nói là tỷ tỷ cô đã mất. Cho dù không có tỷ tỷ của cô, thì nữ chủ nhân của phủ Bắc Cung

    Cũng không đến lượt cô đâu. Hơn nữa, thật ra trong lòng cô rất ghen tỵ với tỷ tỷ cô nhỉ? Nếu không có cô ta thì không chừng cô và A Viêm đã hứa hôn từ lâu rồi. Cô im miệng cho ta. Con. Con. Con của ta mất rồi. Không phải ta đẩy.

    A Viêm. A Viêm. Tiểu Thất, nàng sao vậy? Đừng dọa ta. Không phải muội. Viêm ca ca. Bạch Thiết, trông chừng Sở Sở cho ta. Vâng. Viêm ca ca, không phải muội đẩy đâu. Viêm ca ca, không phải muội. Huynh… Viêm ca ca. Huynh phải tin muội không có đẩy cô ta,

    Là cô ta tự ngã. Tốt nhất muội nên cầu nguyện Tiểu Thất và đứa nhỏ đều bình yên vô sự. Tiểu Thất đâu? Nàng sao rồi? Tạm thời Tiểu Thất cô nương không sao cả. Nhưng mà không giữ được đứa bé. Đứa bé? Xin người hãy nén bi thương.

    Ta không ngờ muội tuổi nhỏ, mà lòng dạ lại ác độc như vậy. Đây là đứa con đầu tiên của ta và Tiểu Thất, sao muội nhẫn tâm ác độc như vậy? Sở Sở. Ta vẫn luôn xem muội là muội muội, nhưng muội làm ta quá thất vọng rồi.

    Không phải đâu Viêm ca ca, muội thật sự không đẩy cô ta. Là cô ta nói dối! Với lại, cô ta vốn không có thai, sao có thể sảy thai được? Đến nước này rồi mà muội vẫn không chịu nhận. Tiểu Thất mang thai là đích thân ta tìm đại phu khám.

    Trúng trùng Phệ Mẫu thì cơ thể sẽ như có thai, đại phu bình thường đương nhiên không khám được. Chu Sa ta làm cũng giống nhỉ? Cô cố ý à? Hai người kết hợp lại lừa ta ư? Viêm ca ca, sao huynh có thể đối xử với muội như vậy?

    Không liên quan đến A Viêm, là ta mượn danh nghĩa của chàng ấy để gọi cô đến. Sở Sở. Chỉ cần muội đưa thuốc giải trùng Phệ Mẫu ra, thì ta có thể xem như chưa có gì xảy ra, muội vẫn là muội muội của ta. Viêm ca ca,

    Muội muốn cái gì chẳng lẽ huynh không biết? Cho dù chết thì muội cũng sẽ không đưa thuốc giải cho cô ta. Muội không hề có thuốc giải, đúng không? Ta sẽ không làm khó muội. Chỉ cần muội nói tỷ tỷ muội đang ở đâu thôi.

    Cho dù muội biết thuốc giải ở đâu, thì muội cũng sẽ không đưa cho cô ta. Người đâu. Có. Giam lại. Vâng. Viêm ca ca! Vương gia. Ba ngày sau nói Mễ Tiểu Thất một mình mang theo linh ngọc đến nhà cũ của Tây Vân đổi thuốc giải. Đi.

    Phái người trông chừng kỹ vào. Hai ngày này chắc chắn sẽ có hành động. Vâng. Chàng vốn muốn cho Sở Sở một cơ hội, nhưng không ngờ cô ta vẫn phụ lòng chàng. Nên mới cố ý thả cô ta muốn tìm hiểu mọi chuyện để tìm được Tây Linh. Ta nghi ngờ

    Cô ta đang ở gần chúng ta. Tất cả làm theo kế hoạch của chúng ta. Vậy ba ngày sau chúng ta tiến hành bước thứ hai, ta sẽ đích thân đến nơi hẹn. Cho dù tình hình thế nào thì cũng phải chú ý an toàn. Đừng lo, ta sẽ bảo vệ nàng.

    Sở trưởng của tộc Tây Vân là dùng độc. Xung quanh nhà cũ của họ bố trí đầy cỏ độc chết người, chỉ cần bất cẩn thì là sẽ trúng chiêu. Họ đã hẹn ở chỗ đó, thì chắc chắn sẽ tính toán được người của chúng ta sẽ không thể đi vào.

    Nếu muốn lén vào thì phải có người của họ dẫn vào, nếu không sẽ vào nhầm rừng độc mãi mãi cũng không ra được. Đừng lo, ta sẽ không sao đâu. Dù gì ta vẫn có vũ khí bí mật. Nhưng mà tại sao không thể đưa ngọc giả vậy?

    Không phải chỉ 15 tháng Tám mới phát sáng sao? Dòng chính của tứ đại gia tộc đều có cách kiểm nghiệm của riêng mình, chúng ta không thể mạo hiểm. Quá xúc động. Trùng Phệ Mẫu phải ở trong cơ thể mẹ một tháng thì chúng ta mới có thể khống chế nó.

    Bây giờ kế hoạch của ta đã loạn hết vì muội rồi đấy. Cũng không phải không có cách. Không phải ngài đã chuẩn bị trước thuốc giải giả để đề phòng sao? Cho dù Bắc Cung Viêm lén cho người theo dõi thì sao? Hắn cũng không thể nào tấn công nhà cũ.

    Chỉ cần Mễ Tiểu Thất mang theo linh ngọc xuất hiện, thì chúng ta có thể dùng thuốc giải giả để đổi. Không sợ không thành công. Lần này cứ như vậy đi. Nếu lần sau còn xúc động như vậy, thì hãy rời khỏi Bắc Nguyệt cho ta. Thuốc giải này… Giống hệt nhau,

    Không có ai có thể phân biệt được. Nếu không phải thấy hình vẽ trên người cô ta còn tác dụng, thì cần gì phải phiền như vậy. Nhưng chỉ cần ba tháng, thì cô ta sẽ bị trùng Phệ Mẫu hút cạn máu mà chết.

    Trước đó, chúng ta phải lấy được tất cả linh ngọc để mở cơ quan của Mạch gia. Tỷ tỷ, từ đầu tỷ đã không định đưa thuốc giải cho cô ta đúng không? Muội lo chuyện của muội đi. Nhưng Viêm ca ca có khế ước máu với Mễ Tiểu Thất.

    Lỡ như độc của trùng Phệ Mẫu liên lụy đến Viêm ca ca thì sao? Khế ước máu? Sao có thể như vậy? Đây là thuật bí mật đã thất truyền từ lâu của tộc Tây Vân ta. Sao bọn chúng lại biết dùng? Nhưng lỡ thật thì sao? Muội thích hắn? Muội…

    Muội không có. Chỉ là năm năm trước Viêm ca ca từng cứu muội. Huynh ấy cứu mạng muội, dẫn muội về phủ bảo vệ muội. Muội không muốn hại huynh ấy. Muội thật sự nghĩ rằng hắn vì cứu muội sao? Hắn chỉ đang lợi dụng muội

    Để tìm linh ngọc của tộc Tây Vân chúng ta thôi. Nếu không thì năm năm trước Tại sao hắn lại trơ mắt nhìn tộc chúng ta diệt vong mà không ra tay giúp đỡ chứ? Không phải đâu, tỷ tỷ, Viêm ca ca chắc chắn có nỗi khổ riêng.

    Huynh ấy không hề muốn tìm linh ngọc. Nếu không sao huynh ấy lại đưa linh ngọc cho Mễ Tiểu Thất chứ? Đúng vậy, chắc chắn là vì Mễ Tiểu Thất. Là cô ta lợi dụng Viêm ca ca. Muội đừng mãi không tỉnh lại như thế. Chẳng lẽ muội đã quên

    Mối thù gia tộc chúng ta, quên mất mấy năm nay ta sống như thế nào sao? Bây giờ là thời cơ tốt để chúng ta phục hưng lại tộc Tây Vân. Ta sẽ không để bất kì ai phá hỏng kế hoạch của ta. Kể cả muội cũng vậy. Muội không quên.

    Muội chỉ là… Sở Sở. Muội là muội muội duy nhất của ta, ta sẽ không hại muội đâu. Bắc Cung Viêm không hợp với muội. [Giờ Ngọ một khắc, một mình mang linh ngọc] [đến Đông Lê sơn trang.] [Nhớ là phải đến một mình,] [nếu không ta sẽ phá hủy thuốc giải.]

    Ban đầu, hắc y nhân hẹn ta hôm nay gặp ở nhà cũ Tây Vân. Bây giờ Sở Sở đột nhiên đổi chỗ đến Đông Lê sơn trang. Chàng cảm thấy nên đi đâu? Đi bên Sở Sở. Tuy có khác với kế hoạch, nhưng hầu như vẫn phát triển theo hướng tốt đẹp.

    Vậy chúng ta sửa lại kế hoạch đi. Không ngờ đúng không? Có ngày cô cũng phải cầu xin ta. Không ngờ thật. Giữa chúng ta không cần khách sao vậy đâu nhỉ. Thuốc giải đâu? Đến giờ mà vẫn còn kiêu căng như vậy. Cô không sợ ta phá hủy thuốc giải sao?

    Nếu cô không cần linh ngọc, thì tùy cô thôi. Chết đến nơi còn cứng miệng. Bây giờ mạng của cô đang nằm trong tay ta đấy. Nói chuyện chính được chưa? Linh ngọc đâu? Thuốc giải đâu? Sao ta biết thuốc giải bên trong là thật hay là giả chứ?

    Cô cảm thấy ta sẽ hại Viêm ca ca sao? Cô không làm vậy thật. Vậy bắt đầu thôi. Ta đếm một đến ba, chúng ta cùng nhau đẩy đồ vào tay đối phương. Một. Hai. Ba. Cô quả nhiên không đến một mình. Ai bảo cô chỉ đưa một nửa thuốc giải.

    Lúc nàng giao dịch với muội ấy, có thể sẽ có hai tình huống. Một, thuốc giải là giả. Hai, chỉ có một nửa thuốc giải. Cho dù là tình huống nào thì chúng ta đều ở thế bất lợi. Không sao. Thế bất lợi thôi mà, không chết đâu. Ta sẽ giải quyết.

    Phải thì sao? Bây giờ chỉ có ta biết một nửa thuốc giải kia ở đâu thôi. Hai người dám động vào ta không? Viêm ca ca. Chỉ cần huynh đồng ý với muội, lấy danh nghĩa phủ Bắc Cung công bố với bên ngoài sẽ cưới Nhị tiểu thư của tộc Tây Vân.

    Sau khi hôn lễ kết thúc, muội bảo đảm sẽ đưa một nửa thuốc giải khác. Tại sao ta phải đồng ý với muội? Huynh sẽ đồng ý thôi. Nếu không cô ta sẽ chết. Vậy cô có từng hỏi ta chưa? Có lẽ ta thà chết cũng không để A Viêm cưới cô.

    Mễ Tiểu Thất, cô sẽ không vậy đâu. Vì nếu như cô chết, thì Viêm ca ca cũng sẽ chết. Cô nỡ sao? Hai người đều không nỡ. Viêm ca ca, muội đang đợi đáp án của huynh đó. Đừng gạt muội, nếu không muội sẽ không dám bảo đảm

    Một nửa thuốc giải còn lại đâu. Được, ta đồng ý với muội. A Viêm, đừng. Ta xin lỗi. Ta đã cảnh cáo muội thế nào? Bắc Cung Viêm không hợp với muội. Muội dám tự ý đi trộm thuốc vì hắn. Muội thật sự cho rằng

    Hắn sẽ cam tâm tình nguyện cưới muội sao? Đừng nằm mơ nữa. Muội nằm mơ? Mấy người các tỷ tại sao đều cảm thấy muội không bằng các tỷ chứ? Phải. Bây giờ Viêm ca ca không thích muội, nhưng chỉ cần muội ở bên cạnh huynh ấy

    Thì sớm muộn gì cũng có một ngày huynh ấy sẽ yêu muội. Tỷ tỷ, tỷ không muốn muội quen với huynh ấy là vì tỷ ghen tị với muội đúng không? Là vì tỷ thích Viêm ca ca, nên không muốn muội ở bên huynh ấy. Ta… Tỷ đánh đi.

    Tỷ đánh chết muội thì muội cũng muốn thành thân với huynh ấy. Cút cho ta. Tỷ tỷ, tỷ còn sống muội rất vui. Nhưng muội thật sự rất thích Viêm ca ca. Muội xin lỗi. Nhanh chóng gửi thiệp đi. Viêm ca ca. Lúc chúng ta thành thân nhất định phải mời

    Người có máu mặt của bốn tộc đến tham dự. Sau đó công bố thân phận của muội ra ngoài. Tùy muội. Ta đã gửi thiệp mời rồi. Sau khi thành hôn, thì phải đưa thuốc giải cho ta. Viêm ca ca yên tâm. Muội nhất định sẽ đưa thuốc giải cho huynh,

    Dù gì thì muội cũng sợ huynh xảy ra chuyện mà. Vậy sau khi chúng ta thành hôn, Mễ Tiểu Thất sẽ… Ta sẽ sắp xếp Mễ Tiểu Thất rời khỏi đây. Sao lại để cô ta rời khỏi chứ? Cô ta không tham dự lễ thành thân sao? Hay là

    Cứ để cô ta ở lại phủ đã. Viêm ca ca, huynh thấy sao? Nhanh lên, nhanh lên đi. Đúng, đúng vậy. Vứt hết những thứ vô dụng đó cho ta. Viêm ca ca. Huynh xem đi, ta để bình hoa ở đây thế nào? Còn có mền đỏ muội vừa mới đổi,

    Huynh thích không? Tiểu Thất tỷ tỷ, tỷ cảm thấy sao? Cô chỉ là người giam lỏng A Viêm mà thôi, đắc ý gì chứ? Viêm ca ca, muội cảm thấy sàn hơi dơ. Hay là nói Tiểu Thất tỷ tỷ lau sạch giúp chúng ta được không? Đừng có quá đáng.

    Chuyện này để người hầu làm là được rồi. Bạch Thiết. Có. Sở Sở chê sàn dơ… Không cần phiền vậy đâu. Muội chỉ là nghĩ tỷ ấy ở trong phủ chúng ta phải có thân phận chứ. Nhưng tỷ ấy không thân cũng chẳng quen với chúng ta,

    Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể làm người hầu thôi. Viêm ca ca, không lẽ huynh không nỡ à? Nếu không lễ thành hôn sẽ… Chỉ là lau sàn thôi mà. Lau thì lau. Không ngờ Tiểu Thất tỷ tỷ lau sàn cũng thạo ghê nhỉ. Bất cẩn thôi. Sở Sở cô nương

    Đừng để ý nhé. Cô… Sở Sở. Cô… Nếu cô dám động vào nàng ấy lần nữa thì phủ Nam Phong ta sẽ trả lại gấp trăm nghìn lần. Viêm ca ca. Ngài để mặc cô ta bắt nạt Tiểu Thất vậy à? Từ nay về sau ta sẽ bảo vệ Tiểu Thất,

    Nàng ấy không liên quan tới ngài nữa. Đi thôi. Đi. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Con người cậu có cần phải vậy không? Đừng có lớn tiếng vậy chứ. Đạo diễn, chú… Chú nói xem, cháu thật sự là nữ phụ ác độc sao?

    Sao cháu cảm thấy không đúng lắm. Đạo diễn, cháu cũng cảm thấy hình như cháu và Sở Sở lấy nhầm kịch bản, đúng không? Vì bình thường phim thần tượng nữ chính đều ngốc nghếch, đáng yêu và ngọt ngào mà. Ngọt ư? Ngọt không? Không ngọt. Không ngọt.

    Diễn theo tính cách thật đó. Tôi cảm thấy hai người quan trọng nhất không phải luyện diễn xuất, mà là nâng cao IQ. Hiểu IQ không? Chính là… Không biết. Trí thông minh thay đổi vận mệnh. Họ là ví dụ ngược tốt nhất, họ không có vận mệnh đâu. Đạo diễn,

    Vậy cháu vẫn còn cứu được. Cháu vẫn cứu được. Cháu đến trình độ cao rồi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫

    ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫

    ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫

    ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫