Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 12 | iQiyi Vietnam
Bố Đậu Đậu Con gái Nhớ bố chết đi được. Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa. Nào, để bố xem nào. Đừng khóc nữa. Khóc gì chứ? Bố, bố béo rồi à? Năm kia ở Thượng Hải, anh còn có eo đấy. Xem con kìa. Dám chê bố con à?
Bây giờ bố con đi một quán bar, đánh đại một cái ngón tay. thì phải có một đám tiểu cô nương đến mời tôi uống rượu. Quang Vinh à. Sao thế? Bố con như vậy không tốt à? Vậy không được. Anh muốn tìm vợ, thì tôi phải gật đầu.
Nếu không không được mang về nhà. Tìm vợ. Được, được, được. Bây giờ bố con sống một mình tự do tự tại. Tìm vợ gì chứ? Không tìm. Tôi đến rồi. thì anh sẽ không còn một mình nữa. Đi thôi. Nào, đi. Anh đợi chút. Chúng ta đi đâu? Về nhà.
Lên xe từ từ giải thích với anh. Anh đừng làm thế. Cậu đợi chút. Mẹ con đâu? Chúng ta chuồn trước đi. Lát nữa lên xe gửi tin nhắn wechat cho cô ấy. Sau đó tắt máy. Con… Con bé này. Không phải con đang làm loạn sao? Hai chúng ta vừa đi,
Thì mẹ cậu sẽ báo cảnh sát ngay. nói tôi bắt cóc anh. Anh. Dù sao người ta cũng không bỏ lỡ lần nào. Chút cổ phần của tôi ở công ty, có thể rút ra không? Tôi nói cho cậu biết, Đây là lần đầu tiên em làm việc nghiêm túc như vậy.
Cũng là lần đầu tiên em khát vọng thành công như vậy. Mọi người đều nói trời sẽ làm việc chăm chỉ. Tôi vì công ty này ba năm rồi tôi chưa đi hộp đêm. Tôi cai thuốc, cai màu. Tôi nói cho cậu biết, ông trời sẽ không bạc đãi em đâu.
Vậy anh, anh có từng nghĩ nếu không được thì phải làm sao? Chưa từng nghĩ đến. lại tự tin như vậy. Sao thế? Quan trọng là Trình Mạn hung ác như vậy. Tôi sợ anh gặp cô ấy, nói chuyện cũng không dứt khoát. Không thể nào.
Tiểu gia ta gặp cô ấy không nói gì cả. Trực tiếp một cái tường. Cười tà ma. Tổng giám đốc bá đã không thịnh hành từ lâu rồi. Béo. Vậy thịnh hành cái gì? Biết làm nũng, biết lễ phép. Há miệng là chị tốt rồi. Được đấy. Chỉ cần chị đồng ý,
Viết lại một bản báo cáo đánh giá cho tôi. Tôi bất chấp tất cả. Có cần phải liều mạng như vậy không? Lần này tôi thất bại rồi. Ở chỗ bố tôi, sẽ không bao giờ trở mình được nữa. Cho nên lần này là một trận chống lưng. Lần này tính cho tôi.
Anh em thật đấy. Đi bên này. Nào. Phòng này của Miêu Miêu thế nào? Được, được. Anh gọi điện đi. Anh để riêng cho em đấy. Được rồi, để tôi tự làm. Cô ơi. Mẹ, bên này. Mẹ. Con xem, ở đây có nhiều đồ ăn như vậy. Em muốn ăn gì?
Cứ gọi trực tiếp ở trên đó. là được rồi. Trước đây tôi từng làm thêm ở đây. tích góp được không ít phiếu tiêu dùng. Ăn thoải mái. Sau này con bớt đi làm thêm ở ngoài đi. Học hành cho tốt. giỏi hơn bất cứ thứ gì. Chính là trường của chúng ta.
Đứng đầu lớp. cũng chưa chắc có thể tìm được công việc tốt. Con không thi đỗ đại học tốt. Chuyện này phải trách mẹ và bố con. Bố con chỉ nghĩ đến kiếm tiền, cũng không để ý đến con. Cậu nói xem mấy năm nay, anh chỉ nhìn em trượt băng thôi.
Anh cũng không lo cho việc học của em. Không kiếm được tiền, còn làm lỡ tiền đồ của con gái mình. Cậu nói xem mấy năm nay con bận rộn làm gì chứ? Mẹ. Mẹ nói con nghe, Cả đời này không có chuyện gì thuận lợi cả. Mẹ, không có. Nhưng mà
Nếu bố tôi thực sự ngoại tình, anh định ly hôn sao? Đương nhiên rồi. Vậy được. Nếu đã muốn ly hôn, thì chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng. Chuẩn bị gì chứ? Điều tra, lấy chứng cứ. Lúc cần thiết còn phải tìm người theo dõi quay phim.
Để lấy được chứng cứ bố tôi ngoại tình. Lấy cái đó làm gì? Đảm bảo khởi tố ly hôn. Khi phân chia tài sản, để em bớt chịu thiệt. Ngoại tình trong hôn nhân. Ý kiến cao nhất là bảo vệ quyền lợi hợp pháp của phụ nữ và trẻ em.
Để bảo vệ phụ nữ và trẻ em. Sao anh biết chuyện này? Trước đây tôi từng làm việc ở văn phòng luật sư. Tôi đã gặp nhiều vụ án như vậy rồi. Tôi nói cho anh biết, Ly hôn cần tiền đều là chuyện nhỏ. Còn có chuyện muốn chết nữa. Anh…
Nhà chúng ta vốn không có tiền. Tôi nói cho cậu biết, nếu ra tòa, Vậy chia tiền rồi tiền luật sư cũng không đủ trả. Vậy thì phải thỏa thuận ly hôn rồi. Đó là điều cần đàm phán. Anh chắc chắn bố tôi sẽ ly hôn chứ? Còn nói gì nữa?
Cậu ấy và cô gái đó lần đầu gặp mặt đã nhảy múa giao tiếp. Cậu nói xem tôi với bố cậu bao nhiêu năm rồi? Ông ấy đã mời tôi nhảy điệu giao lưu chưa? Cậu biết nhảy giao tiếp không? Anh biết hát mà. Bố cậu mời tôi hát bao giờ chưa?
Anh mời em hát được không? Nào, mic ở đây. Chọn bài đi. Anh đi làm chút đồ ăn cho em. Không ăn. Ăn. Hát thì hát. Alo, anh. Lát nữa anh có việc gì không? Tôi muốn dùng xe một lát. về quê một chuyến. Được, được, được. Vậy anh đợi em.
Anh sẽ gửi địa chỉ cho em ngay. Được, được, được. Gặp mặt rồi nói. Tôi cũng sẽ coi những chuyện đã qua như bố thí. không so đo quá nhiều với em. Từ giờ trong lòng mẹ chỉ còn lại màu xanh lá. Mẹ, mẹ hát linh tinh gì vậy?
Sao lại là màu xanh vậy? Chuyện khốn nạn mà bố cậu làm. Tôi không thể mượn cái này. để trút bớt cảm xúc sao? Được, được, được, tôi không khuyên các cậu nữa. Lát nữa có xe đưa chúng ta về nhà. Muốn về thì về đi Tôi ở Harbin rất tốt. Không phải.
Tết mà Một mình cậu ở Harbin làm gì? Điên rồi Anh không đi cùng em à? Tôi có thể đi cùng. Vậy bố tôi có vui không? Đến lúc đó ông ấy lại giết đến. Thôi đi. Anh ấy ở nhà một mình. Sa Nha Tử… Cũng đúng. Không có ai nhìn.
Anh ấy muốn làm gì thì làm. Sảng khoái quá đi. Không được. Anh phải về. Cậu trông hộ tôi. Sắp đến Tết rồi. Ngộ nhỡ có người đến nhà chúng ta vừa đẩy cửa vừa nhìn thấy tôi không có ở đây, Vậy còn phải hỏi. Vợ anh đâu? Đi du lịch rồi.
Không thể nào. Có gì mà không thể chứ? Anh không ở đây, quyền nói chuyện ở chỗ anh ấy. Anh ấy muốn nói gì thì nói. Anh ấy dám. Anh nói xem, hai người họ không thể đi du sau lưng tôi chứ? Có khả năng đó.
Gần đây vé máy bay và khách sạn của Tam Á đều đang giảm giá. Attrantis, căn phòng đáy biển sang trọng. Ngoài cửa sổ chính là thủy cung. Nhảy dù, thuyền buồm. Còn có thể bơi cùng cá heo. Nhìn đối phương một cách ngậm tình cảm. Càng gần càng gần. Sau đó thì…
Đừng nói nữa. Về nhà. Được. Tôi nói cho cậu biết, khiến tôi khó chịu. Tôi cũng không thể để hai người họ thoải mái được. Cầm túi. Được. Mẹ, mẹ đợi con với. Mẹ, mẹ đợi con với. Đợi con với. Cậu nhìn tủ lạnh của tôi làm gì?
Đồ ăn này để bao lâu rồi? Cậu quản chắc. Anh làm gì vậy? Không có nguyên liệu tươi ngon. Đầu bếp có ngon cỡ nàocũng không nấu được món ngon. Không làm được thì nói không làm được. Đừng trách trái đất không hấp dẫn. Có gạo không? Có. Gạo mới.
Mới mua tháng trước. Hay là để em hầm cơm nhé. Đúng. Xong rồi cậu làm thêm hai quả trứng. Chụp thêm Dưa Chuột. Cả bàn đồ ăn đều rồi. Tốn nhiều công sức như vậy mà đã ăn cả nồi cơm. Không phải sửa đồng hồ sao? Gạo chết. Gạo chết. Gạo chết.
Lần đầu nghe nói thứ này còn sống. Từ 30 ngày sau khi gạo thoát vỏ, sức sống sẽ dần yếu đi. Xưởng gạo để cải thiện tướng bán gạo Sau khi lột vỏ sẽ đi vỏ, vỏ cốc của nó. Tầng mầm. Còn có lớp bột. Sau đó tiến hành phát sáng.
Đến bước này, giá trị dinh dưỡng của nó đã mất hết rồi. Tuy loại gạo này rất hợp để cất giữ, nhưng lớp đồng hồ của nó sẽ phát sinh oxy hóa. Thậm chí là mốc. Được, được, được. Anh đừng nói linh tinh nữa. Em nói xem em có làm được không đi.
Để em thử. Đây đâu phải là nấu cơm. Anh nói thẳng đi. Rốt cuộc cậu muốn nghiên cứu gì? So với kinh nghiệm, tôi tin vào số liệu hơn. Số liệu ổn định hơn. cũng toàn diện hơn. Nấu cơm còn liên quan đến số liệu sao?
Lúc đào gạo, động tác tay rất quan trọng. Vì xoa động tác này nên lực không dễ nắm bắt. Nếu dùng sức mạnh quá thì sẽ dễ chà gãy gạo. Sẽ ảnh hưởng đến mùi vị của cơm cuối cùng. Cái này, cái này còn phải mát xa nữa. Sau khi đào xong gạo,
Phải bỏ gạo vào trong nước. Ngâm thêm 15 phút. Để nó cố gắng ăn lọc nước. Như vậy mùi vị của nó sẽ trở nên đều hơn. Tắm cũng không tốn sức như vậy. Có nước không? Cậu dùng gạo gì vậy? Đào gạo có thể dùng nước tự nhiên. Nhưng nấu cơm
Tốt nhất là dùng nước hấp. hoặc là dùng nước tinh khiết. Vì chất lượng nước ở đây khá cứng. nên hàm lượng vật hữu cơ cao hơn. Thôi bỏ đi, mình tự hấp đi. Lấy cái này để đun nước. Đúng vậy, phải bao giờ mới nướng được đây?
Lần đầu thấy người hấp cơm như vậy đấy. Người này không được đâu. Sao thế? Cậu nấu cơm, giả thần giả quỷ. miệng toàn là mấy lời kỳ lạ. Chỉ định đầu óc có vấn đề. Thôi đi. Trải qua một lượng lớn kiểm tra, Khi nấu cơm bằng lửa sáng
Tỷ lệ nước và gạo là 1:1.24. Dùng cơm điện nấu cơm. Tỉ lệ nước và gạo là 1:1.32. Trúng lửa, 190 độ. Nấu tám phút. Ôi cái gì mà ôi. Sau đó xoay lửa nhỏ. 140 độ. Nấu sáu phút. Đợi anh ấy nấu cơm xong, sẽ khiến người ta đói chết mất.
Không phải anh vừa ăn cơm xong sao? Sau khi tắt lửa thì hầm thêm 11 phút. là có thể ra lò rồi. Mẹ ơi. Nấu cơm thôi mà phiền phức thế. Nếu nấu ăn thì mệt chết mất. Đúng vậy. Cái này đơn giản hơn làm thí nghiệm nhiều. Cái này thơm quá.
Cái này giống với hồi nhỏ. Khu khứu giác gần trung tâm trí nhớ nhất. Cho nên mùi đặc biệt sẽ dẫn đến ký ức đặc biệt. Đó chính là ngửi mùi phân. còn nhớ lại mùi nước tiểu hồi nhỏ. Cậu im miệng. Ai trước? Thế nào? Cậu sao thế? Trúng độc rồi.
Để tôi thử xem. Đây không phải là cơm sao? Thế nào, anh mau nếm thử đi. Nói đi, nói đi. Cũng tạm được. Để tôi thử xem. Đại Đại. Anh… Không cần. Anh… Con ở lại à? Con gái tôi tuy không có tiền, cũng không có bản lĩnh gì. Người tốt. trượng nghĩa.
Trông cũng rất xinh đẹp. Cậu chỉ cần làm cho tốt, cô ấy sẽ không bạc đãi anh đâu. Sau này trông cậy vào cậu rồi. Chú ba, sao chú giữ cậu ấy lại? Bố. Bố. Để lại cho con một ít. Anh đẹp trai. Bố. Bố. Làm gì thế?
Tôi có hai nghìn tiền mặt. Cho anh hết nhé. Hai nghìn. Cậu đuổi ăn mày à? Con là con gái ruột của mẹ đấy. Thế này đi. Con đòi mẹ con. Mẹ con còn nhiều tiền hơn bố. Bố. Hai vạn. Hai vạn cũng được. Hai vạn. Thằng nhóc đó là bảo bối.
Hãy đối xử tốt với nó. Cậu sẽ có bất ngờ đấy. Đậu phộng, hạt dưa, nước khoáng. Mì ăn liền, bia, có cần gì không? Đậu phộng, hạt dưa, nước khoáng. Mì ăn liền hoặc là Vừa gặp bố cậu rồi. Chưa. Anh nhìn thấy anh ấy rồi à? Ngửi thấy rồi.
Mùi nước hoa cổ long chất lượng kém. Bao nhiêu năm không thay đổi. Đã nói gì vậy? Không có gì. Chỉ chào hỏi nhau thôi. Chào hỏi một chút. Sao con làm như trộm vậy? Ông ấy là bố con. Bố có thể không cho con gặp ông ấy không? Nghĩ gì thế?
Thế này đi. Bố hứa với con, trong vòng ba ngày, phải xem ngươi đi. Anh không được lừa em. Ta không lừa ngươi. Hay là thế này đi. Hai chúng ta ngoắc tay được không? Ngoắc tay. Ngoắc tay, ngoắc tay, ngoắc tay. Tôi không cần nhà. Anh cầm hết tiền đi
Để Đậu Đậu lại cho tôi là được Để lại cho anh, anh có thể chăm sóc con bé không Lúc anh không ở đây, không phải đều là tôi chăm sóc cô ấy sao? Là con hay là mẹ con? Có gì khác nhau sao? Đương nhiên là khác rồi.
Cô ấy có mẹ rồi. Sao bà lại cần bà chăm sóc chứ? Hơn nữa mẹ con cả đời không hưởng phúc một ngày. Tại sao phải nuôi con cho anh? Anh có thể đừng ích kỷ như vậy được không? Nếu anh thật sự yêu cô ấy,
Ít nhất anh cũng phải nghĩ cho tương lai của cô ấy. Nếu anh thật sự muốn ở bên cạnh cô ấy, Được. Anh có thể chứng minh trước em có thể tự nuôi sống bản thân mình được không? Đừng khóc nữa, bảo bối. Nào, đi thôi. Em muốn búp bê.
Búp bê của tôi. Búp bê xinh đẹp của tôi. Lần này cậu tự ý đến Đông Bắc là chủ ý của anh ấy đúng không? Thật sự không phải. Anh ấy cũng vừa mới biết thôi. Anh nghĩ tôi sẽ tin sao? Có phải anh sợ anh ta bắt cóc tôi đi không?
Anh thật sự muốn ở lại Đông Bắc sao? Sao có thể chứ? Nếu tôi đi, một mình anh ở Thượng Hải sẽ cô đơn chết mất. Cô đơn thì tôi không sợ. Chỉ sợ năm sau em không đỗ trọng điểm. Ba năm cấp hai là ba năm làm nền tảng.
Nếu như cơ sở chưa làm tốt, sau này con làm sao thi được? những trường nổi tiếng nước ngoài kia. Nhất định phải đi du học sao? Trong nước cũng có rất nhiều trường đại học tốt. Đại học trong nước nhất định phải 985. Dựa vào cái gì? Công việc tương lai
Áp lực cạnh tranh sẽ càng ngày càng lớn. Cho dù tốt nghiệp thạc sĩ, cũng chưa chắc đã tìm được việc. Đương nhiên rồi. Nếu anh thất ý ở công việc, tôi cũng có thể nuôi cô. Nhưng cô Điền, cô chắc chắn muốn gặm già cả đời sao?
Đúng rồi, đến trường tôi trước đã. Em còn chưa thu dọn hành lý. Phải về nhà đón Tết à? Vốn định ngày kia đi. Không phải trong nhà có chút việc gấp sao? Hôm nay về thôi. Tôi điều chỉnh chỗ ngồi cho anh. Được. Cảm ơn nhé.
Tôi bật gió ấm to cho anh. Em không sợ lạnh sao? Dạo này thế nào? Cứ như vậy đi. Trong trường không có việc gì. Ra ngoài làm thêm thôi. Cô ơi. Sao hai người quen nhau vậy? Miêu Miêu là giáo viên trượt băng của cháu gái tôi. Mỗi lần học xong,
Em lái xe tiện đường. đưa Miêu Miêu về trường. Đừng nghĩ linh tinh. Em và anh Vĩ chỉ có tình bạn cách mạng thuần khiết Tôi cũng đâu có nói gì Chột dạ cái gì chứ? Cô ơi, cô đừng nghĩ nhiều nữa. Cháu và Miêu Miêu thật sự không có chuyện gì cả.
Miêu Miêu có người yêu ở trường. Ai vậy? Không phải, cậu đừng nghe anh ấy nói linh tinh. Ngày nào em cũng làm thêm, học thêm cũng không kịp. Làm gì có thời gian yêu đương. Anh lái xe cẩn thận nhé. Tôi thấy cậu bé đó được đấy.
Nếu cậu không nắm bắt cơ hội, thì sẽ dễ dàng cho người khác. Ai? Không có ai. Chuyện không liên quan đến nhau. Đừng xen vào được không? Không phải, không phải vừa nãy anh ấy nói rồi sao? Cậu ngồi yên được không? Cháu không chê siết à?
Để cháu thả lỏng cho cô. Không cần. Có cần tôi giúp không? Không cần, không cần. Cô không có chút ý gì với Miêu Miêu sao? Cô ơi, vừa nãy cháu đã nói với cô rồi mà. Cô ấy chính là huấn luyện viên cháu gái cháu. Vậy cậu…
Cô đối xử với cô ấy cũng rất tốt. Cháu thật sự không có đâu cô. Thật sự không có. Anh phải về à? Vừa hay có xe. Khi nào anh về nhà? Vé ngày kia của tôi. Đúng rồi. Sáng nay anh Đại Xuân có đến tìm em. Tìm tôi làm gì?
Không nói gì cả. Để lại một bức thư. Đợi chút. Miêu Miêu. Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi. Em phải về nhà à? Cô ơi. Cô xem, cậu bé đó. Đó chính là người em nói với chị. Anh ấy mới là bạn trai của Miêu Miêu. Cái này tôi không xem được nữa.
Trả anh. Đi thôi. Đợi chút. Tết xong, tôi phải đi Thâm Quyến rồi. Quan hệ mà bố tôi nhờ người tìm Văn phòng luật sư nổi tiếng Làm tròn ba tháng là được vào chính thức. Em muốn đi Thâm Quyến không? Đây là những món ăn trước đây em từng làm.
Chỉ là một phần thôi. Thời gian tôi về nước còn rất ngắn. vẫn chưa có thời gian nghiên cứu món mới. Bức ảnh đó Ai mà không biết đăng trên mạng chứ? Thú vị thật đấy. Người tiếp theo. Sao cậu không chơi? Ngày nào cậu cũng đắc ý. Giỏi quá đi. Cái này…
Với trình độ của cậu, tìm một công việc ở Bắc Kinh, Thượng Hải, chắc là rất dễ. Thực ra rất khó. Bởi vì một nhà hàng khá ngon rất khó để người mới như tôi làm đầu bếp. Anh ấy cũng là người mới mà. Người mới tốt. Người mới non nớt.
Vậy anh chưa từng nghĩ tự mở một nhà hàng. Tôi nghĩ, ta cũng tìm rồi. Chỉ là tìm đi tìm lại Chỗ này của anh là thích hợp nhất. Nhà hàng mà. Khẩu vị rất quan trọng. môi trường cũng rất quan trọng. Chỗ anh Cho dù là từ vị trí địa lý,
Hay là từ phong cách trang trí, đều được coi là hoàn hảo. Lúc em xem ảnh của anh trên mạng, tôi đã xem rồi. Vậy anh có yêu cầu gì về lương? Cái này… Không phải là người thuê nhắc đến sao? Xong, sắp sụp đổ rồi.
Với sự keo kiệt của ông chủ chúng ta, nếu có thể vượt quá 3000, tôi sẽ chiên tay tôi ăn luôn. Mỗi tháng năm nghìn. Sau thuế, Nổ rồi, nổ rồi. Ông chủ này cũng dám nói thật đấy. Cái này, cái này. Trong túi không có đồng nào.
Nợ chúng ta nhiều nghèo đói như vậy. Mở miệng là 5000 Nhân dân tệ Nếu không còn là Hàn sao? Cậu tuyển đầu bếp à? Anh, anh không có kinh nghiệm làm việc à? Ít nhất anh chưa từng làm đầu bếp. Năm nghìn.
Ở chỗ chúng tôi đã được coi là lương cao rồi. Trước đây đầu bếp của tôi mới có 2500 tệ. Không phải anh nói lương một tháng bốn nghìn sao? Nói đầu bếp trước đây Trước đây có đầu bếp không? Không được. Thế này đi, thời gian thử việc 5000 tệ.
Nếu có thể kiếm được tiền tiền thưởng chắc chắn không thiếu anh đâu. Thật sự không đơn giản như vậy. Cổ cứng ở chỗ anh đúng là rất tuyệt. Nhưng quản lý xuất hiện vấn đề rất lớn. Chi tiết. Đã đến mức khiến người ta phát điên rồi. Cô đến chỗ tôi
Là ứng tuyển tổng giám đốc đúng không? Phục vụ và vệ sinh không theo kịp. cũng sẽ kéo chân tôi đấy. Sau này sẽ để bọn họ dọn dẹp. Còn gì nữa? Còn gì nữa? Cậu và tất cả mọi người ở đây đều không có ý thức phục vụ.
Cậu xem từng người bọn họ kìa. Làm gì có tinh thần chứ. Cảm giác sẽ từ chức và chạy trốn bất cứ lúc nào. Sao anh ấy còn dạy dỗ ông chủ vậy? Nhưng anh ấy nói đúng. Không phải. Vấn đề là tôi không nhiệt tình với anh ấy sao?
Tôi thấy rất tốt mà. Tôi… Ai là ông chủ đây? Muốn trở thành nhà hàng hàng hàng đầu tất cả mọi việc phải làm theo quy tắc của tôi. Trong vòng ba năm, 50 nhà hàng đầu tiên ở châu Á. Nếu cậu không có ý thức này,
Thì hai chúng ta đừng nói chuyện nữa. Thế này còn không gọt nó. Cậu đang nói chuyện với ai vậy? Với ai vậy? Lục Tử, cậu im miệng. Tiểu Tuyết, cậu mau đuổi cậu ta ra ngoài. Ông chủ, anh ta lừa anh đấy. Đây không phải Còn top 50 châu Á nữa.
Cho cậu ta lợi hại. Đánh hắn. Được, tôi đồng ý. Cảm ơn. Hợp tác vui vẻ. Còn chưa nói xong vấn đề lương mà. Không phải vừa nói rồi sao? Năm nghìn, sau thuế Thế này đi. 1000. Cái gì? Chỉ là lương cơ bản thôi. Tôi bao phòng bếp.
Lợi nhuận của nhà hàng chúng ta chia năm. Đại ca, huynh không sao chứ? Dựa vào cái gì chứ? Anh có biết tôi xây chỗ này tốn bao nhiêu tiền không? Chỉ sửa đường đã tốn hơn nửa năm rồi. Đồ gia dụng, đồ trang trí ở chỗ tôi
Đồ ăn, đồ uống đều là nhập khẩu. Đèn của tôi, của Thụy Sĩ. Sô pha, của Phần Lan. Còn cả máy pha cà phê, của Pháp nữa. Anh nói em nghe. dụng cụ ăn ở chỗ tôi Tất cả mọi thứ Tam Thất. Bốn, sáu. Tiền thuê nhà, công nhân tính thế nào?
Mỗi tháng tôi trả anh 10 nghìn. Chi phí của nhân viên nhà bếp thuộc về tôi. Còn lại anh bao hết. Chốt. Còn nữa. Còn gì nữa? Mùi nước hoa trên người em nồng quá. Đây cũng là biểu hiện không chuyên nghiệp. Tôi đề nghị cậu,
Sau này cố gắng trang điểm nhạt một chút. Em chỉ bôi son thôi. Cái này cũng gọi là trang điểm đậm sao? Em chắc chắn em không vẽ phấn mắt chứ? Đây là quầng thâm mắt. Dạo này tôi mất ngủ trong thời gian nghỉ. Tâm trạng không tốt.
Vậy tôi khuyên cậu uống ít cà phê thôi. Lão đại đâu? Chỗ tôi cũng không phải trường mẫu giáo. Tôi lớn tuổi như vậy rồi, còn trông con trai cho anh. Tôi có việc. Biết em có việc. Không sao thì anh cũng sẽ không về. Đây không phải nhà.
Đây là phòng tiếp khách. Tôi nói anh nghe, Trình Tam Dân. Bình thường anh ở trên núi, anh cũng không nói gì nữa. Sắp đến Tết rồi, dù thế nào em cũng phải về ở vài ngày. Nếu không hàng xóm sẽ cười em mất. Nói sau đi. Vừa sinh được mấy đứa nhỏ.
Không ai không được. Sao nào? Con còn phải cho hươu nuôi sữa à? Ba đứa trẻ từ nhỏ, anh cũng chưa từng hầu hạ như vậy. Sao tôi chưa từng hầu hạ? Cậu tìm cho vợ lão đại à? Màn đi Nga. Vậy Rub cậu đổi cho à? Vậy homestay của thằng út
Còn nhắc đến homestay của thằng út à? Lúc đầu nếu không phải anh chống lưng cô ấy, cô nói cô ấy dám làm đến bây giờ. Biết chưa? Cô ấy sắp đóng cửa rồi. Tôi nói cậu nghe, Trình Tam Dân. Mấy năm nay nhà chúng ta khó khăn lắm thuận lợi thuận lợi.
Cậu sao thế? Cậu cứ phải coi như nhà tan cửa nát, thê tử ly tán thì sao? Anh đi đi. Anh đi rồi đừng quay lại nữa. Anh ra, ra. Ra là xong. Năm nay về nhà mang chút đặc sản. Ba treo một. Em trai. quản cậu. Đúng Tiểu Tiêm.
Vậy cậu bảo tôi chống đỡ cái gì, cậu nói đi. Tôi ba kèm một. Ba Khải dẫn hai. Xong rồi. Mẹ Có phải mẹ rất ghét Đông Bắc không? Đâu có, tại sao? Cậu là người Đông Bắc. Thổ sinh, lớn lên. Nhưng trên người anh không có bóng dáng của người Đông Bắc.
Người Đông Bắc nên như thế nào? Hay là anh hát hai người chuyển cho em nghe nhé. Dù sao bố tôi vừa nhìn đã biết là người Đông Bắc. Đẹp trai hơn đồng nghiệp của anh. Đều là đàn ông. Đàn ông nói về nội tâm. Không phải bề ngoài và khí chất.
Những người đàn ông bên cạnh em đều rất giả tạo, rất giả tạo. Không có ai vừa mắt cả. Tôi thấy bố tôi rất tốt. Ông ấy từng nói với tôi, khi con người sinh ra, đã định sẵn lĩnh vực sở trường của mình. Có vài người thích hợp viết tiểu thuyết.
Có vài người thích hợp vẽ tranh. Có những người trời sinh đã là nhà khoa học. Em muốn đi Thâm Quyến không? Bố em vừa mua cho em một căn nhà ở Thâm Quyến. trang trí tinh xảo. Tết xong nếu em rảnh, em không rảnh. Anh Đại Xuân, anh rất xuất sắc.
Con người cũng rất tốt. Nhưng hai chúng ta thật sự không có hi vọng. Tại sao chứ? Cậu nghĩ yêu xa sẽ có kết quả sao? Yêu xa tại sao không thể có kết quả chứ? Anh tưởng anh đi rồi thì ta sẽ không mắng được ngươi sao?
Anh chết trong núi là được rồi. Đừng quay lại. Đợi anh chết rồi, tôi sẽ đào một cái hố chôn anh. Được. Cho dù có thể em ở Thâm Quyến đợi anh. Anh cũng tin vào thành ý của em. Nhưng Thâm Quyến khác với Harbin. Đó là một thành phố.
Vậy áp lực cạnh tranh lớn lắm rồi. Với tư chất của tôi, Vậy sau khi đi Thâm Quyến thì sống thế nào? Hay là em hy vọng sau này em sẽ làm bà nội trợ gia đình. Sao em lại không tự tin vào bản thân vậy?
Không phải không tự tin với bản thân. Tôi chỉ là khá tự biết mình thôi. Anh đang làm gì vậy? Chuyển nhà à, nhiều hành lý thế. Hành lý không nhiều. Chủ yếu là nguyên liệu. Thịt nguội Palma. Có cơ hội anh phải nếm thử. 48 tháng. Nhân gian đáng giá.
Chiếc xe này của anh cũng đựng được đấy. Cũng tạm. Được, anh đừng quan tâm nữa. Những chuyện này sau này đều là của tôi. Mở giúp tôi. Con gái đúng là có thể dựa vào tuổi trẻ dựa vào đàn ông để sống những ngày tháng tốt đẹp. Nhưng sau này thì sao?
Sẽ có ngày người già Châu Hoàng. Có lẽ em không cặn bã. có thể luôn đối xử tốt với em. Nhưng em cũng sẽ vì không tự tin mà ngày nào cũng nghi ngờ. Các kiểu giả tạo. Cuối cùng sống như mình ghét nhất. Em không muốn đâu.
Trong mối quan hệ hai giới, Nếu điều kiện khách quan không đúng đẳng thì cuối cùng cũng chỉ là bi kịch thôi. Em có thể đợi. Đợi đến khi con đủ mạnh mẽ. Bảo trọng. Chị. Sau khi anh ấy đến thì em làm gì? Việc trong bếp Cậu ấy làm một mình à?
Cậu giúp cậu ấy đi. Dựa vào cái gì chứ? Anh ấy chỉ hầm một nồi cơm thôi mà. Vậy thì làm đầu bếp đi. Chuyện gì thế này? Không công bằng. Rốt cuộc cậu muốn thế nào? Ta đấu với hắn một trận. Tôi thua rồi. Tôi cút đi.
Anh ta thua rồi, anh ta cút đi. Nhìn gì thế? Thằng nhóc đó học chuyên ngành gì vậy? Pháp luật. Thật sao? Em thấy cũng được đấy. Bộ dạng đó, cái khí chất đó. cũng rất tươi sáng. Mạnh hơn bố con nhiều. Em thích à? Vậy cậu cầm đi, không cần cảm ơn.
Con nói chuyện kiểu gì vậy? Cậu đừng coi thường mẹ cậu. Nói cho con biết, nếu con trẻ hơn 20 tuổi, Tôi chắc chắn sẽ không chọn bố cậu. Lúc đầu hình như là anh theo đuổi bố em. Ai nói vậy? Bố cậu nói đấy.
Sao ông ấy lại không biết xấu hổ như vậy chứ? Đó không phải là người mẫu sao? Một nhân tài. Ai mà biết được. Sau đó anh nói, làm chuyện khốn nạn. Cái thứ đó. Biết người biết mặt không biết lòng. Mẹ nói con nghe, Tôi gả cho bố cậu, tôi mù rồi.
Anh dừng lại đi. Anh đừng nghe cô ấy nói linh tinh. Chuyện đó vẫn còn phải điều tra. Trước khi chân tướng được phơi bày, không được cài mũ lung tung cho bố tôi. Tôi cũng sẽ coi những chuyện đã qua như sự bố thí. không so đo quá nhiều với em.
Từ giờ trong lòng anh, chỉ còn lại màu xanh lá. Bố. Miêu Miêu, con về lúc nào vậy? Không phải ngày mai em mới về sao? Tôi về làm trọng tài đây. Không phải, cậu còn biết về à? Sáng sớm em dậy làm gì thế? Anh gọi điện em cũng không nghe.
Tôi còn tưởng anh bị bắt cóc rồi chứ. Tôi bắt cóc cậu cũng không báo cảnh sát. Vậy tôi sẽ bị giết người. Không phải anh phải đốt pháo sao? Cậu, cậu làm cái gì vậy? Dì đến đây. Dì cả của con đến rồi. Con nói ai là dì đến vậy? Bố.
Con nói thật đi. Cậu và Choi Seol rốt cuộc có chuyện gì? Ai? Thôi Tuyết. Miêu Miêu. Anh xem, anh xem, anh xem. Nhìn biểu cảm kìa. Anh xem. Giống lắm. Tôi nói cái gì mà đến đây? Chắc chắn không thể thừa nhận. Thôi đi. Các… các cậu ăn no rồi đúng không?
Cậu xem nhiều phim luân lý quá rồi đấy. Tôi chỉ thích xem phim Hàn Quốc. Chỉ có mẹ con thích xem phim đạo đức thôi. Không phải. Vậy cậu không xem “Đều Rất Tốt” sao? Đó là mẹ cậu bảo xem mà. Còn nói diễn viên chính giống bố cậu.
Vậy diễn viên chính không giống bố tôi sao? Sao em không nhìn ra nhỉ? Trông giống lắm. Giống hệt nhau. Túi mắt to của bố cậu cắt cũng có thể nuôi cá. Không chỉ túi mắt giống, Cậu ấy trọc đầu không giống sao? Được rồi. Tòa nhà này lệch thành góc bẹo rồi.
Có thể nói chuyện chính trước được không? Chuyện chính gì? Nói chuyện chính gì chứ? Choi Seol. Choi… Choi Seol sao thế? Choi Seol, bạn học của tôi. Tôi gặp bạn học của tôi không được sao? Gặp nhau ở đâu vậy? Bên ngoài. Sao thế? Cậu nói rõ đi. Bên ngoài là đâu?
Quán karaoke, vũ trường. Nhà nông, rạp chiếu phim. Cậu nói linh tinh. Tôi chưa từng xem phim với Choi Seol. Chúng ta xem phim bao giờ. Chắc cũng từng nhảy qua điệu nhảy giao tiếp nhỉ. Từng nhảy rồi chứ? Nhảy cũng coi như Hai chúng tôi coi như tình cờ gặp nhau.
Vậy câu cá nông gia cũng coi như tình cờ gặp. Không phải. Chuyện của người lớn Trẻ con đừng có xen vào. Mẹ tôi đã bỏ nhà ra đi rồi. Không phải Hồ Mai. Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Anh làm gì vậy? Cậu muốn thế nào, cậu nghĩ đi.
Em làm gì thì làm gì? Em muốn làm gì? Em muốn làm gì? Đừng, đừng, đừng. Cậu, cậu làm hỏng giày rồi. Cái này gọi là gì? Ai làm hỏng giày? Anh mau nhặt hết đồ của tôi đi. Tôi làm rách giày với ai chứ? Anh nói em nghe.
Tôi không có gì để nói với anh ấy. Ly… Ly ly ly Ly hôn gì chứ? Anh, anh, anh… Cậu điên rồi à? Tôi không làm gì cả. Em và Choi Seol. Hai chúng ta không có chuyện gì cả. Được. Vậy thế này nhé. Nói chuyện sau nhé. Trình Miêu.
Tôi là Thôi Tuyết. Là bạn cấp ba trước đây của bố em. Trước đây trong điện thoại của bố em, trong điện thoại của bố em. Bên ngoài lạnh như vậy, Sao em không vào? Trong phòng ấm ức. Ra ngoài hít thở không khí. Anh mau về đi. Đừng để bị cảm nữa.
Không. Cô Choi. Cô vẫn chưa ăn cơm đúng không? Hay là chúng ta tìm chỗ nào ăn miếng đi. Được. Em muốn ăn gì? Tôi mời. Quán mì bên kia ngon lắm. Đi thôi. Hồ Mai, em làm cái gì vậy? Cậu làm gì thế? Cậu điên rồi à? Cậu mới điên đó.
Không phải, cậu còn làm gì mà bỏ nhà ra đi chứ? Con là đứa trẻ ba tuổi mà. Cho dù tôi có sống đến 99 tuổi tôi cũng không thể cho phépchồng tôi làm hỏng giày. Ai làm hỏng giày chứ? Anh… Không phải anh đã nói với em rồi sao?
Em và Choi Seol. Hai chúng ta thật sự không có chuyện gì cả. Cậu, cậu đã hôn cô ấy chưa? Hôn chưa? Thú vị thật đấy. Hôn rồi. Lại đây cho tôi. Qua đây cho tôi. Đừng, đừng, đừng. Đừng đập vào rượu đó. Đắt lắm, đắt lắm. Bao nhiêu tiền? Hơn 1000.
Đắt vậy sao? Cậu đợi đấy. Hôm nay tôi giết chết cậu. Hai chúng ta chẳng phải là chuyện năm 88 sao? Cái gì mà năm 88? Anh hỏi em bây giờ đã hôn chưa?