Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề Tiếng Việt] [Nhất định sẽ cưới được chàng!] [Trương Phủ] Đại phu nhân, vừa rồi ta không nghe nhầm chứ? Các người không nghe nhầm, ta muốn ông ta chết. Đã kết làm phu phụ, cớ sao phu nhân còn hận thù thị lang đại nhân.

    Ông ta hủy hoại một đời ta. Năm đó, ông ta vì quyền uy nhà ta, nên lấy ta làm thê. Sau khi thành hôn, ta mới biết ông ta đã sớm có vợ. Lão tặc này còn dám cướp con ta đi. Cho hồ ly tinh bến ngoài nuôi. Hắn đáng chết.

    Hắn nên chết sớm thì đúng hơn. [Tập 9] Huynh vẫn yếu lắm. Nghỉ ngơi đi. Ta đang ở đâu đây? Uống thuốc đã. Để ta giúp. Nào. Diệp tiểu thư. Thân phận của ta sao có thể làm bẩn tay cô được. Thân phận gì chứ? Huynh là bằng hữu của ta.

    Nào, há miệng ra. Sau này đừng gọi Diệp tiểu thư nữa. Gọi ta là Tiểu Đường là được. Tiểu thư. Người sao vậy? Vừa thấy người đi ra từ phòng Tử Nghiên, mặt mày ủ rũ. Thuật di hồn lợi dụng ngũ cảm của con người.

    Tiếp xúc sự vật để mê hoặc người khác. Lợi dung ác mộng, đi sâu vào nỗi sợ hãi để giết người. Mục đích để người ta sợ hãi mà chết. Được coi là tà thuật cay độc nhất trên giang hồ. Nhưng… cảnh tượng ta nhìn thấy trong mộng của Tử Nghiên

    Rất lạ, khiến người ta không thể giải thích được. Một đào kép thì có chuyện gì chứ? Nhất định là người nghĩ nhiều rồi. Người ấy, nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Tiểu thư. Người sao vậy? Mệt rồi sao? Thuật Chúc Do này không thể dùng nữa. Hết cách rồi.

    Thời gian trong mộng hơi lâu nên hao tổn chút tinh thần. Tiểu Đường. Cha. Sao sắc mặt con kém vậy? Cha, con không sao. Có phải con lại dùng thuật Chúc Do không? Con không thể thấy chết mà không cứu. Tử Nghiên là bạn của con.

    Rõ ràng con biết, sử dụng thuật Chúc Do sẽ ảnh hưởng tới tuổi thọ của con. Cứ thế này, cơ thể của con sẽ ngày càng yếu ớt. Tình thế cấp bách con hết cách rồi. Cha, con hứa với cha. Về sau sẽ không dùng thuật Chúc Do linh tinh nữa.

    Cha, con có chuyện muốn hỏi người. Chuyện gì? Cái chuông này từ đâu ra? Cái này là của một nữ nhân tên Mộng bà. Mộng Bà? Ngọc bội trên chuông với cây trâm mà mẹ để lại cho con giống hệt nhau. Mà con thấy hình như đã từng gặp bà ấy.

    Bà ấy thông hiểu thuật Chúc Do. Có khi nào cũng là người của tộc ta? Đã 20 năm rồi. Bà ấy cũng về rồi. – Mau làm đi. – Rõ. Điều tra thế nào rồi? Y như ngươi tính. Bình thường những người trúng thuật di hồn ai cũng bỏ mặc vợ con,

    Ham mê nữ sắc, thay lòng đổi dạ. Đây mới là nguyên nhân chính khiến Mộng bà tìm đến họ. Có tin tức của Mộng bà chưa? Mẹ con từng có muội muội, tên Diệp Mộng. 20 năm trước, dì nương của con còn trẻ, yêu phải kẻ lưu manh trên giang hồ.

    Lúc đó ông bà ngoại con không đồng ý hôn sự này. Nên dì nương của con đã bỏ trốn cùng tên kia. Chúc Do Nhất tộc muốn che đậy chuyện xấu, quyết định xóa bỏ tên Diệp Mộng ra khỏi gia tộc. Có chết cũng không gặp lại. Sau đó thì sao ạ?

    Tên lưu manh này tâm thuật bất chính, luôn ngấp nghé thuật Chúc Do nhà ta. Hắn lợi dụng dì nương của con. Sau này bị di nương con phát hiện. Hắn liền bỏ rơi dì nương con. Dì nương con biết bỏ trốn theo trai là chuyện nhục nhã gia môn.

    Nên đã không trở về. Tiểu Đường. Cho dù con và Diệp Mộng có qua lại gì. Nghe lời cha, đừng can thiệp vào. Những năm qua dì nương của con đã thay đổi rồi. Giấu danh tính. Nhất định phải báo thù rửa hận. Con biết động cơ bà ấy giết người rồi.

    Người trong nha phủ có thể điều đi ta đều điều đi rồi. Nhưng vẫn không có tung tích gì. Cho dù biết động cơ của Mộng bà là gì. Nhưng ai biết tiếp theo Mộng bà sẽ làm gì? Mộng bà sẽ chọn mục tiêu khác. Chúng ta vẫn còn cơ hội.

    Mộng bà không nói mục tiêu cho chúng ta. Trừ khi chúng ta biết trước mục tiêu là ai. Ngươi nói… Công tử, lần đầu đến chỗ chúng tôi. – Nào – Tửu lượng của ta không tốt. – Uống một ly đi. – Nào. Nào. Nào, công tử. Nào.

    Tửu lượng của công tử tốt thật. – Minh Nguyệt, Tiểu Thúy. – Ta uống không nổi nữa. Mau rót rượu cho công tử. Huynh xuất chiêu này có ổn không? Muội yên tâm. Vân Thúy lâu là thanh lâu số một kinh thành.

    Ta dùng danh nghĩa của Tử Nghiên bao trọng Vân Thúy lâu. Mộng bà mà biết thì chắc chắn sẽ đến. Hành tung của Mạnh bà khó đoán. Không thể tùy tiện xông vào Vân Thúy lâu được. Yên tâm. Ta đã sớm cài người rồi.

    Chỉ cần bà ta đến thì có mọc cánh cũng không bay được. Đợi đi. Chỉ là vất vả cho Tử Nghiên rồi. Một mình phải đối phó với nhiều nữ nhân như vậy. Muội nghĩ nhiều rồi. Công tử. – Uống nữa đi. – Công tử. Nào nào.

    Nào, ta rót thật đầy cho người. Tiểu Đường. Bình thường trông dáng vẻ ngươi ốm yếu, không ngờ vai lại vững chãi vậy. Ngươi điên à? Câu này đáng ra ta nên hỏi ngươi. Được rồi. Đêm nay đến đây thôi. Mộng bà chắc không đến đâu. Cũng tốt. Thu binh. Tử Nghiên.

    Sao Tử Nghiên lại lên đây? Ta đi xem xem. Trong đó vui không? Ngươi làm gì vậy? Giúp ta với. Thật di hồn. Tàn nhẫn quá. Mộng bà chắc vẫn ẩn trong Vân Thúy lâu. Chắc Mộng bà đang trà trộn trong đám vũ nữ kia.

    Vẫn chưa muộn, giờ chúng ta đi vẫn kịp. – Đi – Đi. Đi. Mộng bà. Mộ đại nhân, ta và ngươi không thù không oán. Cớ sao lại làm hỏng việc của ta? Giết người phụ lòng trong thiên hạ. Hận thù của bà quá sâu đậm rồi.

    Đám nam nhân lăng nhăng này đáng chết. Nếu hôm nay ta không giết chúng thì chúng lại tiếp tục làm tổn thương người khác. Đám cặn bã này không đáng được sống. Nhưng bà có từng nghĩ, bà làm thế này cũng có lỗi với bản thân mình?

    Lại để bản thân rơi vào vòng ký ức. Bà được cái gì? Ta đánh mất bản thân là đủ rồi. Chỉ cần hôm nay giết được đám phụ lòng người này. Mộng bà ta chết cũng không tiếc. Còn Tử Nghiên thì sao? Huynh ấy vô tội.

    Huynh ấy chưa từng làm việc gì có lỗi với các cô nương. Hắn đáng chết. Hắn ta cũng giống bọn họ. Dùng tướng mạo để mê hoặc nữ nhân. Cô bé, cô biết ta khống chế họ thế nào không? Gương. Cửu gia, cuối cùng ngài cũng đến rồi.

    Chuyện ta bảo bà chuẩn bị thế nào rồi? Chuẩn bị xong cả rồi, người yên tâm. Chỗ tôi đây ai nấy đều ca múa rất giỏi. Chắc chắn ngài sẽ hài lòng. Đi đi. Mấy vị khách quan, mời vào. Treo cái gương ở cửa được đấy.

    Thực ra khi vừa vào Vân Thúy lâu chúng ta đã trúng thuật rồi. Gương đồng sẽ phát huy được thuật di hồn. Rốt cuộc là con gái của Diệp Thiển. Quả nhiên không làm ta thất vọng. Người thật sự là dì nương của con? Dù sao thì ngươi cũng đã biết chuyện rồi,

    Thì đừng làm khó ta nữa. Dì nương. Con không muốn người đã sai lại càng sai. Không kịp nữa rồi. Tiểu Đường. Không được tin bất kì lời nói nào của đám đàn ông. Bao gồm cả tên trước mặt người. Người ngươi có thể tin tưởng được chỉ có bản thân thôi.

    Cẩn Ngôn ca ca. Mộng bà đâu? Lại để bà tay chạy rồi? Hôm nay bị lộ manh mối rồi bà ta sẽ không dễ dàng xuất đầu lộ diện nữa đâu. Giữa gương mộng và thực tế có một khoảng cách. Đây là điểm giao cắt giữa gương mà thực.

    Mộng bà là người của tộc Chúc Do Nhất. Chúng ta là huyết mạch tương thông. Chỉ cần thông qua vật bà ấy thường dùng, thì mình có thể đi vào trong gương. Cha. Trong tập “Gương mộng” nói, nếu người tạo mộng không ở bên cạnh,

    Có thể dùng vật thường dùng để vào mộng. Chỉ là khả thi thôi. Nhưng nếu người tạo mộng không có căn cứ gì để vào mộng sẽ bị tiêu hao tinh lực. Tiểu Đường, từ nhỏ thân thể con đã yếu ớt. Nếu cố làm thì sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ của con.

    Khó mà lấy lại được. Cẩn Ngôn ca ca. Muội biết chỗ ẩn náu của Mộng bà rồi. – Tiểu Đường. – Cẩn Ngôn ca ca. Muội biết huynh muốn hỏi gì. Đợi sau khi mọi chuyện kết thúc muội sẽ nói hết với huynh, được không? Hứa với ta,

    Bất luận là vì chuyện gì, đừng làm hại bản thân. Sự việc cấp bách chúng ta mau hành động thôi. Khớp với nơi Tiểu Đường miêu tả. Chỉ có ngoại ô phía Bắc này mới có. Chính là ở đây. Không ngờ ngoại ô phía Bắc còn có vườn đào này.

    Hoa lê này thơm quá. Mọi người nói xem rốt cuộc Mộng bà đi đâu rồi? Người đâu? Tiểu Đường? Mộ Cẩn Ngôn? Tử Nhiên. Mẫu phi. Đi mau. Mẹ. Tiểu Đường, con đến rồi. Mau qua đây. Qua chỗ mẹ này. Không phải, bà không phải mẹ ta. Mẹ ta đã chết rồi.

    Họ vừa vào vườn hoa lê bị hương hoa mê hoặc rồi. Bầy giờ đang ở trong mộng vùng vẫy. Tiểu Đường, cô có thể tìm đến đây chắc chắn là đã dùng thuật Chúc Do để vào mộng. Dì nương. Người đừng hại họ nữa được không? Xin người đấy.

    Cô là con gái của Diệp Thiển, ta sẽ không giết cô. Cô mau đi đi, đừng bao giờ đến tìm ta nữa. Dì nương, mẹ con vẫn luôn nhớ đến người. Từ khi mẫu thân con tiếp quản Diệp gia, vẫn luôn tìm hành tung của người.

    Trước khi lâm chung vẫn luôn đợi người. Nhưng ta bây giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ. Sớm đã không có tư cách về Diệp gia rồi. Năm đó lén học Chúc Do thuật vì tên đàn ông kia. Thậm chí không màng gì để bỏ trốn cùng hắn. Ai biết được?

    Ta chỉ là quân cờ trong tay hắn. Hắn lợi dụng ta, phản bội ta. Còn muốn giết ta. Sao ta lại không được hận Cứu mạng. Cứu với. Để tôi đi ra. Mau đến cứu ta. Dì nương, cho dù người thành ra thế nào. Cho dù người gặp phải chuyển gì.

    Tất cả đều không quan trọng. Cánh cửa Diệp gia luôn rộng mở. Người mãi là người của Diệp gia. Cha mẹ không nhận ta, gia tộc coi ta là nỗi nhục. Ta hận. Ta… Ta hận, hận hắn. – Không phải đâu. – Ta hận Diệp gia. Vốn dĩ hận không phải thế này.

    Từ nhỏ con đã mất mẫu thân Con buồn và đau khổ vô cùng. Nhưng mỗi lần con buồn, mẹ con đều đến thăm con. Con nhớ, mắt của mẹ với người giống hệt nhau. Tiểu Đường. Đây là gì? Tiểu Đường, con xem cái này có hay không? Người lợi dụng thuật Chúc Do,

    Giả làm mẹ con đến thăm con có đúng không? Tỷ tỷ. Tỷ tỷ là người thân nhất của ta. Dì nương. Con mất mẹ, con không thể mất người nữa. Người cùng con về Diệp gia được không? Con bảo đảm là không ai hại người đâu. Tiểu Đường. Không kịp nữa rồi.

    Ta tin nhầm người. Tạo quá nhiều nghiệp rồi. Giờ đây không thể quay đầu được rồi. Ta biết quá nhiều bí mật của hắn. Hắn không bỏ qua cho ta đâu. Ông ta rốt cuộc là ai? Trung dũng của Tạ gia năm đó. Được Hoàng thượng coi trọng. Hắn ta vì tư thù,

    Muốn giết hại Tạ Linh Quân tướng quân. Nhưng Tạ tướng quân võ nghệ cao cường. Hộ vệ không chút sơ hở. Hắn nghe đồn trên giang hồ về thuật Chúc Do của tộc ta. Nên lấy lòng ta. Ta vô tình biết được chuyện này, thề phải trả thù hắn.

    Hắn sợ ta làm lộ chuyện, đẩy ta vào biển lửa. Ông ta rốt cuộc là ai? Rốt cuộc là ai giết hại cả nhà Tạ tướng quân? Hắn là… Dì nương. Dì nương. Cuối cùng hắn… cũng không bỏ qua cho ta. Dì nương. Người tỉnh lại đi, dì nương. Chủ thượng.

    Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ theo chỉ thị của ngài rồi. Vụ án này coi như kết thúc rồi. Về sau không được nhắc nữa. Đại nhân, hạ quan có chuyện chưa rõ. Tôi không hề báo hành tung của Mộng bà với quan phủ.

    Sao đại nhân lại biết Mộng bà trốn ở trong rừng. Lại sai người đến bắt? Không phải ngươi báo cứu viện cho bổn quan sao? Tôi sao? Đúng vậy. Ngươi báo cứu viện cho bổn quan. Ta thấy sự tình cấp bách liền đồng ý. Sao vậy? Mộ đại nhân.

    Đại nhân, người có nhớ bộ dạng hắn không? Tướng mạo bình thường, không có gì đặc biệt. Xem ra chúng ta bị lừa rồi. Mưa rồi. Hình như mưa rồi. Qua kia trú mưa đi. Được. Trời đang quang sao đột nhiên lại mưa? Có thể nói cho ta biết,

    Chuyện cô đang giấu trong lòng không? Cẩn Ngôn ca ca, huynh có biết Chúc Do tộc không? Có nghe qua. 20 năm trước khi mới thành lập Đại Lăng Chúc Do tộc đã lập công lao to lớn. Nhưng sau này ẩn dật trong giang hồ. Muội chính là người của Chúc Do tộc.

    Truyền nhân duy nhất của thuật Chúc Do. Chẳng trách cô cứu được Tử Nghiên. Có lời đồn Chúc Do tộc có thể tạo mộng ảo giác. Xem ra quả thật là vậy. Chúc Do thuật không phải là bí mật thần tiên gì. Thực ra tộc người muội

    Chỉ là thiên sinh ngũ cảm nhanh nhẹn. Vì thế ngũ cảm lợi dụng sự mê man, hoang tưởng, cùng các đồ vật như gương để dụ người vào mộng. Dần dần thâu tóm người trong cõi mộng nói ra bí mật người ta không biết. Chỉ là một loại ảo thuật thôi.

    Không phải huynh vẫn luôn muốn biết sao muội cứ nóng lòng muốn thành hôn sao? Nhà muội kế thừa thuật Chúc Do là phúc hay họa còn không rõ. Người kế thừa không sống quá 20 tuổi, thì sẽ kiệt sức mà chết. Không có ngoại lệ. Từ nhỏ muội chưa từng gặp mẹ

    Muội thường trách bản thân là người của Chúc Do tộc. Muội hận vì nó thật sai trái. Làm tổn hại tuổi thọ của muội. Thế gian cảnh đẹp biết bao nhưng muội lại không được ngắm nhìn. Nhưng gặp được huynh, muội vốn cho rằng thuật Chúc Do là sai lầm

    Nhưng cuối cùng cũng giúp được người khác. Có lẽ cuộc sống này cái gì cũng có sứ mệnh của nó. Mà sứ mệnh của muội, là giúp huynh đi qua đoạn đường này. Nhưng trên đời này thực sự không có cách nào thay đổi số mệnh sao? Muội cũng không biết.

    Nếu còn có cách nào khác thì cha đã cứu được mẹ muội rồi. Đừng lo nữa, Cẩn Ngôn ca ca. Tuy muội chỉ có một phần ba tuổi thọ của người khác nhưng sống vui gấp ba lần người khác không phải vui sao? Không có số mệnh như thế này

    Nhất định sẽ có cách. Tôi nhất định sẽ có cách để cô tiếp tục sống. Hết cách rồi. Có thể gặp được huynh, muội đã vui lắm rồi. Sống lâu thì sao chứ? Tiểu Đường. Muội còn muốn gả cho ta không? Thực ra huynh không cần thương hại muội.

    Mấy ngày nay muội cũng không trưởng thành nhiều. Nhưng muội cũng biết không nên làm khó người khác. Không phải miễn cưỡng. Không phải thương hại. Nếu thật sự tuổi thọ của muội ngắn ngủi, chuyện duy nhất ta có thể làm đó là trân trọng. Huynh nghiêm túc sao?

    Diệp Tiểu Đường muội đồng ý thành thân với ta chứ? Đồng ý. Đồng ý Muội biết là ông trời sẽ không phụ muội mà. Bắt đầu từ hôm nay huynh chính là tướng công của muội. Tiểu Đường, ta không để muội chết đâu. Lão gia, lão gia. Lão gia. Chuyện gì?

    Bên ngoài đồn đại nhiều lắm. Nói là đại tiểu thư nhà ta sắp thành thân rồi. Cái gì? Còn nữa, nói Diệp gia tổ chức yến tiệc mời tất cả bách tính trong Kinh Thành. Không cần… một xu nào. Có thể đến ăn uống tự nhiên. Là kẻ nào đồn đại chuyện này.

    Là con đấy. Tiểu thư. Cha. Con gái của ta. Chuyện hôn nhân đại sự sao lại lừa người được. Con không lừa người. Con sắp thành thân thật rôi. Con với Cẩn Ngôn bàn bạc rồi. Muộn nhất là mười ngày nữa thành thân. Tiểu Đường, con nói thật sao?

    Cha, bình thường cha giục con thành thân. Giờ con thành thân thật rồi cha lại không tin. Cha tin. Nói như vậy, cái tên đầu đất Mạc Cẩn Ngôn cuối cùng cũng thông suốt rồi. Cha. Cha có thể lịch sự với con rể tương lai một chút được không?

    Còn chưa làm vợ người ta đâu. Con đã nói giúp người ngoài rồi. Không cần cha nữa đúng không? Cẩn Ngôn của con nói rồi, để con hồi phủ thưa chuyện với cha trước. Đợi cha đồng ý rồi, huynh ấy sẽ đến bàn chuyện hôn sự.

    Đồng ý, đương nhiên cha đồng ý rồi. Con mau đi nói với cậu ta để cậu ta mau đến bàn chuyện. Nếu cậu ta bận thì cha tự đi. Chuyện này phải nắm bắt thật nhanh. Tránh đêm dài lắm mộng. Cha. Con xem cha nói này. Cha nói sai rồi.

    Cha nói sai rồi. Tiểu Đường. Chuyện thành thân của chúng ta, muội nói với cha chưa? Nói rồi. Cha nói để huynh sớm đến phủ cầu thân. Chọn ngày thành hôn. Vậy mai ta đến phủ cầu thân. Trong ngoài kinh thành đều biết rồi. Bà chủ Vân Sam Uyển sắp thành thân rồi.

    Là Diệp Tiểu Đường biệt danh khắc phu số một Kinh Thành sao? Ai biết là thật hay giả. Năm nay tin giả nhiều quá. Là thật đó. Mọi ngươi nghe cho rõ. Ta là Diệp Tiểu Đường, là chủ quán này. Bên cạnh ta là phu quân tương lai Mạc Cẩn Ngôn.

    Vì bổn tiểu thư sắp thành thân, nên tiền rượi ngày tới sẽ giảm. Hoan nghênh mọi người đến quán. Được. Được Được. Đi. Tiểu Đường. Muội nói khoác thế không hay đâu. Sợ cái gì? Muội sắp gả cho huynh rồi. Muội phải để cả kinh thành biết.

    Diệp Tiểu Đường là hoa đã có chủ. Cẩn Ngôn ca ca, huynh sao vậy? – Ta không sao. – Muội đi tìm đại phu. Tiểu Đường. Ta không sao. Phùng tiên sinh biết y thuật. Ta bảo ông ấy bốc ít thuốc là được. Có phải huynh mệt rồi không?

    Chúng ta hồi phủ nghỉ ngơi đi. Chúng ta? Hồi phủ? Đúng thế. Sau này nhà huynh là nhà muội rồi. Nhà muội cũng là nhà huynh. Không có cách nào khác rồi. Phu nhân. Tiểu Đường nhà chúng ta sắp thành hôn rồi. Tạo mộng tinh thạch cũng có manh mối rồi.

    Có lẽ vận may lần này của Tiểu Đường khác với nàng. Có lẽ con bé có thể sống tiếp. Phu nhân. Ta không biết, có nên đem chuyện tạo mộng tinh thạch nói cho Tiểu Đường không? Nếu không tìm được, con bé sẽ giống như nàng. Ngày nào cũng sống trong hy vọng,

    Rồi lại thất vọng hết lần này đến lần khác. Cha, lại nói chuyện với mẹ rồi. Tiểu Đường, ngồi với cha một lúc được không? Đẩu chuyển tinh di. Nhật nguyệt như thoa. Nháy mắt, Tiểu Đường đã thành đại cô nương rồi.

    Cha, con lớn lên cũng không phải chuyện một hai ngày. Đúng rồi, cô nương lớn không phải của cha rồi. Tiểu tử Mạc Cẩn Ngôn có phúc đấy. Sau khi thành hôn hai con phải tôn trọng lẫn nhau. Sống thật hạnh phúc. Cha. Sao cha ngày càng nhiều lời vậy?

    Chắc do cha già rồi. Cha. Sau khi dì nương mất, con vẫn luôn có chuyện muốn hỏi cha. Hỏi đi. Con lớn vậy rồi, cha cũng không có gì để giấu con. Dì nương bảo con phải tìm được tạo mộng tinh thạch. Cha, cha từng nghe tạo mộng tinh thạch chưa?

    Chưa từng nghe qua. Không phải chứ? Dì nương trước lúc lâm chung không thể lừa người đâu. Tiểu Đường. Hai ngày nữa là đại hỷ của con. Chuyện đã qua thì để nó qua đi. Không phải con từng nói sao. Phải sống về sau mới vui. Đúng không?

    Chỉ tiếc ông trời không công bằng. Chỉ cho Tiểu Đường 20 năm tuổi thọ. Cha, cha không cần oán trách thay con. Tuy tuổi thọ của con không dài, nhưng có thể gặp được người con yêu. Thì cũng không có gì hối tiếc. Vẫn là con nghĩ thoáng. Tiểu Đường.

    Con thật sự yêu tiểu tử Mạc Cẩn Ngôn sao? Yêu ạ, rất yêu. Cho dù chỉ còn sống được 1 năm nữa, con cũng muốn sống cùng huynh ấy. Thiên trường địa cửu có lúc tận. Mộ mộ triều triều không thường kiếm. Ta với mẹ con là thanh mai trúc mã.

    Phần đời sau dựa vào việc hoài niệm. Tiểu Đường. Con nhất định phải trân trọng những ngày tháng này. Chúng ta là người một nhà, phải sống thật vui vẻ. Theo điều tra, Diệp phủ quả thật là truyền nhân của Chúc Do tộc. Có thể lợi dụng được, xin chủ thượng ra lệnh.