Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 12 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 12] Tiểu Cẩm. Tay của tỷ tại sao lại lạnh như vậy? Có phải là không thoải mái không? Chẳng qua là gió đêm lạnh mà thôi. A Linh không cần lo đâu. Lần này trở về Nghiệp Kinh, tỷ, ta, Thẩm Dục,
Ba người cùng ở cùng nhau cũng là lần đầu tiên nhỉ. Nhưng vừa nãy tỷ biết đó. Ta thấy bộ dạng tỷ và Thẩm Dục ở cạnh nhau lại khiến ta liên tưởng tới hai đứa nhỏ chơi hồn nhiên, một đôi nam thanh nữ tú xứng đôi. Ngày xưa ấy,
Thấy tỷ được Thẩm Dục chiều chuộng, bảo vệ, thật ra ta rất ngưỡng mộ. Hơn nữa cũng vui thay cho tỷ. Nếu như không có vụ án cướp đó ở Giang Châu, nếu như cha mẹ của Tiểu Cẩm vẫn còn khỏe mạnh, có lẽ Tiểu Cẩm và Thẩm Dục
Sớm đã kết thành lương duyên, sống cuộc sống vô lo vô nghĩ rồi. A Linh. “Nếu như” là lời nói dối cảm động nhất trên thế gian này. So với phóng túng bản thân sống trong lời nói dối đó, chi bằng mở to đôi mắt nhìn nhận sự thật
Ít ra sống còn có thể tỉnh táo hơn. Ta nhìn ra được tình cảm tỷ đối với Thẩm Dục. Ta muốn đòi lại một lời giải thích cho cha mẹ chết uổng của ta thì bắt buộc phải tận tay chém đứt đoạn tình duyên này. Không quay đầu được nữa. Ta không hiểu
Huynh ấy bản tính không màng danh lợi, phóng khoáng, thích lười biếng, tự do sống qua ngày. Cho dù ở nơi như Nam Điển Chính ty cũng chưa từng thay đổi. Huynh ấy là một người xuất thế nhưng ta cần báo thù, cần phải nhập thế.
Điều ta không hy vọng nhìn thấy nhất chính là Thẩm Dục vì ta mà bị kéo vào trong. Bởi vì ta biết chuyện đó luôn là điều Thẩm Tiểu Dục không thích nhất. Hóa ra yêu một người là như vậy sao? Sao hôm nay muội lại nói những lời ngốc nghếch vậy?
Đừng nói ta nữa, nói về muội đi. Hôm đó chuyện ta hỏi muội muội đã nghĩ rõ chưa? Ta thấy dụng tâm mà tỷ dành cho Thẩm Dục đó, tình cảm của ta đối với Thẩm Yến thì chẳng được coi là gì cả. Nha đầu ngốc. Chuyện tình cảm
Sao có thể so sánh như vậy được. Tiểu Cẩm. Lát nữa vào thành cho ta xuống ở tửu quán giữa phố đó đi. Ta muốn đi bộ một mình. [Bắc Điển Chính ty] Chả trách đệ không tìm được vợ. Hóa ra là dự định gắn kết cùng công việc rồi.
Lo cho thân huynh đi. Thứ huynh muốn tìm đều ở đây rồi. Vân Dịch nên gọi là Lỗ Liên Sơn. Người này hẳn là có một cái gì đó quan trọng để lại phía Bắc. Ta đang định thỉnh tấu điện hạ để ngài cho phép ta đến phía Bắc.
Vội vàng như vậy sao? Sắp tới Thất tịch rồi. Ông già nhà Lục gia tổ chức yến tiệc lớn trong phủ mời tất cả các tiểu thư quý tộc trong kinh thành để cùng cô cháu gái ngoại bảo bối của mình là Lưu Nhuận Tương đón lễ Khất Xảo.
Muốn vào hang cọp lấy ngọc ghép chữ “Khôn”, hôm đó chính là thời cơ thích hợp nhất. Đệ ấy à, trước khi tới trấn Huyền Vũ phía Bắc hãy xử lý ổn thỏa việc này trước đi đã. Ta biết rồi. Còn có một chuyện quên nói với đệ.
Cô Quận chúa Trường Lạc kia của đệ ấy, lòng rối bời, khó chịu nói là bởi vì nhị công tử gặp khó khăn cô ấy lại không thể làm được gì. Cô ấy không giúp được gì cả, càng nghĩ càng sầu. Thế là cô ấy nhân đêm khuya chạy ra ngoài,
Mua hẳn hơn mười vò rượu trên phố muốn uống say quên sầu muộn. Lúc này ấy à, ắt là một mình trốn trong khuê phòng của mình không ngừng uống rượu rồi đây. Nếu như đệ có thời gian, có thể đi xem sao. Thẩm Yến. Huynh đến rồi à. Đến đúng lúc lắm.
Cùng nhau quên ưu sầu đi. Thẩm Yến. Chẳng phải đã nói là không gặp mặt sao? Sao huynh lại chạy đến trong giấc mơ của ta vậy? Mỗi ngày ta đều gặp huynh như thế này làm sao có thể nhớ huynh nhớ đến rơi nước mắt đây. Muội say rồi. Ta chưa say.
Linh Bích nói với ta. Cô ấy nói nếu yêu thật lòng một người, thì sẽ nhớ người đó nhớ tới rơi nước mắt. Nhưng mỗi lần ta nhìn thấy huynh, ta chỉ biết cười. Nếu như thế này, có thể là ta không thật lòng với huynh. Vậy ta không thể gặp mặt huynh.
Vì thế, Quận chúa là vì điều này mới không chịu gặp mặt Thẩm mỗ đúng không? Vậy thì được. Quận chúa tiếp tục nhớ đi. Thẩm mỗ đi trước đây. Đừng mà. Thẩm Yến. Huynh… ít ra trong giấc mơ của ta huynh không được vứt bỏ ta lại một mình chứ. Được.
Thẩm Yến, huynh tốt thật. Nếu là như vậy, vậy ta hy vọng ta mãi mãi ôm huynh, không xa rời. Giấc mơ này mãi mãi đừng tỉnh. ♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫
♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫
♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫
♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫
♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Là mơ? Nếu là mơ, vậy tiếp tục mơ lát nữa thì tốt rồi. Tiểu Cẩm. A Linh. Muội uống rượu sao? Quận chúa, sao người lại uống một mình nhiều rượu như thế? Ta còn muốn ngủ thêm giấc cơ.
Ta đã mơ một giấc mơ rất đẹp rất đẹp. Sao tỷ vừa mới sáng ra đã chạy đến đây rồi? Vốn dĩ ta có chuyện quan trọng muốn thương lượng cùng muội. Ai mà ngờ còn chưa kịp ngồi xuống cái ghế đẩu này, Quận chúa đã ra lệnh đuổi khách rồi.
Xét cho cùng, cũng là chuyện của Thẩm đại nhân nhà muội. Vậy Tiểu Cẩm không làm phiền giấc mơ của Quận chúa nữa. Tiểu Cẩm, Tiểu Cẩm. Ta sai rồi, ta sai rồi. Mau, mau, mau. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Ta sai rồi, Tiểu Cẩm. Mau nói cho ta đi.
Thẩm đại nhân đó của muội muốn vào trong Lục phủ lấy ngọc ghép chữ “Khôn”. Ta nghe nói hai huynh đệ họ muốn nhân vài ngày sau tiệc Khất Xảo vào phủ trộm ngọc. Muốn vào Lục phủ lại muốn rút lui an toàn không phải là một chuyện dễ dàng.
Cần ta làm gì tỷ nói đi. Nếu như muốn họ rút lui an toàn, cần có người vào ngày lễ Nữ Nhi tạo cơ hội cho họ. Nhìn khắp cả Nghiệp Kinh này, người thích hợp nhất không có ai khác ngoài A Linh. Tỷ muốn ta đi làm loạn yến tiệc?
A Linh có hứng thú không? Đang có dự định đó đây. Đôi mẹ con nhà Lục gia ấy à, mượn tay của Nhạc Linh gài bẫy bản Quận chúa ta. Còn hại chết Thẩm Ngao Ngao. Ta còn muốn mà vẫn chưa tìm được cơ hội có thể báo thù cho đã đây.
Vậy muội nghĩ tới chủ ý gì? Mau nói với ta xem nào. Bí mật. Đợi đến hôm đó tỷ sẽ biết thôi. Quản gia à, không hay rồi. Không hay rồi, quản gia. Kêu ca gì vậy? Quản gia à, xảy ra chuyện rồi. Quận chúa Trường Lạc đó
Cô ta dẫn theo mười mấy tên hộ viện. Cô ta đánh vào cửa rồi. Đi, đi, đi. Không ai được vào hết. Tránh ra. Tránh ra. Lên nào. Làm cái gì thế? Các người làm cái gì thế? Tránh ra. Lui sau. Để chúng ta vào trong. Làm cái gì thế?
Đừng có cản đường chúng ta. Tránh ra. Mau để chúng ta vào trong. Không được vào. Mau, mau, mau. Tránh ra, tránh ra. Tránh ra, tránh ra. Tránh ra. Lùi sau. Đừng có chen nữa. Quận chúa à, người xem này. Đâu cần thiết như vậy đâu. Cuối cùng quản gia cũng tới.
Ta muốn vào trong phủ. Để họ lui ra đi. Quận chúa à. Không phải không để người vào phủ, là lão gia và thiếu gia đã dặn dò nhiều lần. Hôm nay lễ Khất Xảo này ai không có giấy mời không được vào trong. Quận chúa, người là quý nhân
Đâu cần phải làm khó đám thuộc hạ này đâu. Tiệc Khất Xảo này của Lục gia các ngươi mời khắp các thục nữ của tất cả nhà giàu sang danh giá nhưng lại bị sót mất bản Quận chúa. Coi thường bản Quận chúa như vậy, bản Quận chúa cũng rất khó làm. Nào.
Chuyện này… Mở đường ra nào. Quận chúa, Quận chúa. Chuyện này… Quản gia à, Chuyện, chuyện, chuyện này thế nào mới ổn đây. Ổn, ổn, ổn cái con khỉ ấy. Còn không mau đi theo. [Lục phủ] Quận chúa. Các người đều làm cái gì thế? Trùng hợp như vậy, đều có mặt à?
Lưu Linh. Hôm nay tỷ lỗ mãng như vậy không mời mà tới. Dù sao thì tỷ cũng là Quận chúa được khâm phong. Ngày mai nếu truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ mất hết mặt mũi thôi. Bản Quận chúa đâu giống như ngươi đâu. Hôm nay đến đây
Và vì muốn tìm lại công bằng cho Nhạc Linh. Công bằng? Công bằng gì chứ? Lời này của Quận chúa Lục mỗ quả thực nghe không hiểu. Ai cũng biết mấy ngày trước nô tỳ Nhạc Linh trong phủ vì Quận chúa mà sảy thai dẫn tới việc đau buồn mà tự vẫn.
Mạng người một lớn một nhỏ này vô tội, chết uổng. Muốn đòi lại công bằng nên là Lục phủ chúng ta tìm Quận chúa mới đúng.. Lục công tử đừng có vội vã tạt nước bẩn này như vậy. Hôm nay bản Quận chúa muốn nói với ngươi chuyện thứ nhất
Chính là chuyện Nhạc Linh sảy thai. Người đâu? Vị này là lang trung ngồi khám của Hồi Xuân Đường. Mấy ngày trước Nhạc Linh, Nhạc cô nương đi tới Hồi Xuân Đường khám. Ngươi nói đầu đuôi gốc ngọn cho mọi người nghe chuyện khi đó đi. Vậy ngươi nói xem
Thuốc này sau khi uống vào cần bao lâu mới có tác dụng? Hồi bẩm Quận chúa, khoảng chưa đầy nửa canh giờ ắt sẽ có tác dụng. Vậy tại sao Nhạc Linh sau vài ngày vào Hầu phủ mới ngã trước cửa phủ Định Bắc Hầu? Là như thế này,
Bản Quận chúa nghĩ mãi không ra, nghĩ đi nghĩ lại mới nảy ra một ý nghĩ cực kỳ không tử tế. Nhạc Linh này có phải là sớm biết thai nhi trong bụng mình không được xuất hiện trên đời vì thế mới rắp tâm giá họa không?
Thế là muốn trước khi sảy thai, chạy tới phủ Định Bắc Hầu. Quận chúa đã hại chết Nhạc Linh rồi còn ở đây nói xằng nói bậy. Thật là ức hiếp người quá đáng. Muội cho rằng muội tùy ý tìm một lang trung giang hồ
Nói vài câu xằng bậy không có căn cứ là có thể đổi trắng thay đen sao? Đây chính là chuyện thứ hai mà bản Quận chúa muốn nói với ngươi. Đây là chuyện gì? Chuyện này… Sao lại… Trời đất. Sao lại khiêng lên vậy? Chuyện này… Chuyện này xui xẻo quá.
Chuyện này xui xẻo quá. Sao lại khiêng lên một người chết này vậy? Lưu Linh. Linh Nhi đều đã chết rồi, muội rốt cuộc muốn làm gì? Người chết cần kính nể, bản Quận chúa không có ý mạo phạm, mà là muốn đòi lại công bằng cho Nhạc Linh chết trong oan khuất.
Lục công tử vừa nãy nói Nhạc Linh là vì sảy thai, đau lòng nhảy xuống sông mà chết đúng không? Đúng thế. Chuyện này người trong thành đều biết. Muội còn muốn ngụy biện nữa sao? Theo khám nghiệm tử thi của Bắc Điển Chính Ti có ghi chép,
Khuôn mặt của thi thể Nhạc Linh thâm tím, có chút đốm máu. Không có dấu hiệu sưng ngực và bụng do tích nước. Cũng tức là nói nguyên nhân cái chết của Nhạc Linh không phải là nhảy xuống sông mà là bị người làm cho nghẹt thở, vứt xác vào trong hồ.
Hôm đó Nhạc Linh ngã trước cửa Hầu phủ, xuất huyết. Hầu phủ phái người đưa cô ta trở lại Lục gia. Như lời Lục công tử nói chuyện này trong kinh không ai không biết. Nhưng tại sao người sống sờ sờ vào nhà Lục gia các ngươi
Cuối cùng lại bị người khác làm nghẹt thở, vứt xác vào trong sông, còn tạo ra hiện trường giả tự vẫn chứ? Chuyện này Lục gia có phải là nên cho một lời giải thích không? Lục công tử, bản Quận chúa vẫn đang đợi lời giải thích của ngươi đây.
Công tử, chuyện làm xong rồi. Quận chúa xin đừng sốt ruột. Quản gia nói trong nhà bị kẻ trộm đột nhập may là quản gia kịp thời phát hiện nhốt tên trộm đó trong thư phòng. Chuyện của Nhạc Linh không gấp lúc này. Đợi ta đi tóm tên trộm này
Sẽ tiếp tục giải thích cho muội. Lục Minh Sơn, ngươi đứng lại. Quận chúa, tên trộm mà họ nói… Đi xem sao. Lục Minh Sơn. Mở cửa ra. Lục Minh Sơn, ngươi đứng lại. Quận chúa tâm tư tỉ mỉ, tuệ nhãn như đuốc, chi bằng đoán xem tên trộm bị nhốt trong phòng
Là thân phận thế nào? Ngươi đừng hòng muốn ở đây tìm việc nhẹ né tránh việc nặng, lừa dối qua chuyện. Lục mỗ không dám. Chỉ là chuyện xét nặng, nhẹ, gấp, chậm. Đợi ta tóm được tên trộm này, đưa về quan phủ, ta sẽ tiếp tục từ từ nghiên cứu với muội.
Ngươi dám động vào? Quận chúa, đây là địa bàn Lục phủ của chúng ta. Nếu như muội muốn hống hách lộng hành cũng phải chọn nơi chứ. Lục Minh Sơn. Ngươi đừng quên ta là đệ nhất ác nữ Giang Châu chưa từng chọn nơi. Hơn nữa hôm nay tới
Là để đòi lại một lời giải thích cho Nhạc Linh. Đến giờ chuyện vẫn chưa được giải quyết sao có thể cứ thế mà bỏ mặc được. Nhạc Linh là nô tỳ Lục phủ chúng ta mua. Cho dù Lục phủ chúng ta đánh giết ả, cũng không đến lượt muội đến ra mặt.
Vậy sao? Trước khi Nhạc Linh chết, đặc biệt chạy đến phủ Định Bắc Hầu nói muốn hầu hạ trước mặt bản Quận chúa. Giấy bán thân này còn là cô cô đó của ngươi, Lục di nương của ta tự mình đưa tới. Người Lục phủ các ngươi muốn đánh giết
Không phải người của Lục phủ các người, mà là người của phủ Định Bắc Hầu. Công tử. Quận chúa. Nếu muội còn tiếp tục hỗn xược, đừng trách chúng ta không khách sáo. Nào, đánh cho ta cái tên bạc tình này. Đánh một trượng, thưởng một lượng. Đánh mười trượng, thưởng trăm lượng.
Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau lên. Dừng tay. Quận chúa, Quận chúa, người xem. Lưu Toàn đã đánh ba trượng. Hắc Ngũ thúc đã đánh 10 trượng. Đánh chết các ngươi, Đánh chết ngươi, cái tên súc sinh lòng lang dạ sói. Đừng có đánh nữa. Dừng tay. Lưu Linh.
Muội đã quậy đủ chưa? Bây giờ đánh cũng đánh rồi. Thù cũng báo rồi. Nếu như muội vẫn không hả giận, có thể kiện lên quan gia. Quan gia phán thế nào, Lục gia chúng ta sẽ bồi thường như thế đó. Sẽ cho muội một đáp án hài lòng thôi.
Nếu không có chuyện gì khác, thì đừng ngăn cản chúng ta bắt trộm. Mở khóa. Ta xem các ngươi ai dám? Ta là Quận chúa Trường Lạc được khâm phong. Các ngươi không cần mạng nữa sao? Được. Nếu chuyện này náo động đến trước thánh thượng,
Thánh thượng muốn một lòng bảo vệ muội, vậy thì Lục Minh Sơn ta sẽ gánh chịu. Họ không dám, ta dám. Có tránh ra hay không? Không tránh. Không sao chứ? Thẩm Yến. Sao ngươi lại ở đây? Lục công tử mất thứ đồ gì rồi sao? Mau mở cửa, mau mở cửa.
Người đâu, mở cửa ra. Đây chẳng phải là tiếng của tiểu Quận chúa sao? Đúng, là tiếng của cô ấy. – Sao cô ấy lại bị nhốt ở bên trong? – Có ai không? – Nếu như là hiểu lầm, – Mau mở cửa. vậy Thẩm mỗ sẽ dẫn Quận chúa hồi phủ.
Mở cửa ra. Chúng ta đi thôi. Mau mở cửa. Mở cửa ra. Mau, mau, mau, mau đứng dậy, đi thôi. Biểu ca, muội bị đánh rồi, huynh xem này. Kẻ náo đánh ta? Mau đứng ra đây cho ta. Quản gia. Công tử. Theo ta vào phòng. Vâng.
Thẩm Yến đã đạt được mục đích. Ngày sau hắn ắt sẽ có hành động. Ngươi đi thông báo Hổ Khiếu để hắn bí mật theo dõi sát sao Thẩm Yến và Từ Thời Cẩm. Chỉ cần có cơ hội, hãy giết Thẩm Yến lấy lại ngọc ghép để rửa sạch nỗi nhục
Của bản công tử ta hôm nay. Vâng. Vừa nãy màn kịch quậy phá đó ở Lục phủ là… là trong kế hoạch của Thẩm đại nhân sao? Ta mượn chuyện Nhạc Linh bị hại trước đó nhiều lần bắt chẹt Lục gia mục đích chính là để Lục Minh Sơn trong lòng bất an.
Với tính khí của hắn, sau khi biết được việc ta ngắm tới ngọc ghép chữ “Khôn” ắt sẽ mang theo bên mình. Thư phòng của Lục phủ là một cái bẫy. Ta liền tương kế tựu kế, để hắn tự cho rằng đạt được mục đích mà lơ là cảnh giác.
Như vậy ta mới có cơ hội ra tay. Tính khí của Thẩm Dục vẫn không có đổi, ương bướng. Quận chúa. Ta có lời muốn nói với muội, đi bộ cùng ta nhé. Ta vẫn còn có chút chuyện, ta đi trước đây. Quận chúa. Làm gì thế? Đi xem sao. Đi.
Đi xem sao, đi. Quận chúa, cả ngày cái kiểu nhìn mà không thấy này rốt cuộc muốn đến lúc nào vậy? Nửa tháng, mười ngày, ba, năm, bảy năm hay là đời này không muốn gặp lại nữa? Ta nhận được mật chỉ của Đông Cung. Ngày mai sẽ đến phương Bắc.
Trước khi đi, ta muốn cho muội một lời giải thích. Ta… ♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ Xâu kim cầu khéo léo, ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ người xâu một chỉ bảy kim
Có thể có được một sợi dây đỏ kết duyên. ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ Nào, mau qua đây xem nào. Mau qua đây xem đi. ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫
Vị cô nương này có muốn xâu không? ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ Sợi dây đỏ này có thật có thể kết duyên không?
♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ Điều đó là đương nhiên. Cô nương, cô xem này. Sợi dây đỏ này ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ đặc biệt được khấn từ trong miếu Chức Nữ đó.
Nếu cô nương có thể cầu được khéo léo, đeo sợi dây đỏ này lên tay tình lang của cô, có thể đảm bảo hai người không xa nhau đến khi đầu bạc. ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ Thử xem sao.
♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫
♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫ Cô nương đừng vội vàng, cứ từ từ. ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ Không, không. Cô nương, hay là thử lại đi. Để ta thử. Được, vị công tử này thử xem.
♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Huynh nói xem Thẩm đại nhân và Quận chúa khó khăn lắm mới gặp mặt. sao trông có vẻ hai người không thoải mái lắm nhỉ.
Cô hiểu gì chứ. Đây gọi là ngầm hiểu. Lúc này không nói sẽ hữu ích hơn là nói. Không hiểu thì đừng có nói bừa. Huynh. Huynh. La Phàm, huynh đợi ta một lát. Công tử khéo tay quá. Nào. Cầm lấy dây đỏ này, mau tặng cho người trong lòng đi. Cảm ơn.
Dây đỏ kết duyên này ta cầu không được, huynh lại cầu được. Có thể thấy ta không phải là người kết duyên của huynh. Chẳng phải huynh vẫn luôn muốn có một lời nói sao? Ta nói cho huynh nghe, dây đỏ này huynh hãy… Huynh hãy tặng cho
Một cô nương tốt hơn đi. Ta… chúng ta… Ta… chúng ta… vẫn nên… Muội thấy uất ức rồi sao? Quận chúa nếu đã không nói ra được đâu cần phải làm khó bản thân. Thẩm Yến. Trong lòng ta có một cái gờ, ta không qua được. Ta không có cách nào
Để nghĩ tới chuyện tương lai. Cũng không có cách nào bây giờ hứa hẹn với huynh một đời, một kiếp. Ta cảm thấy ta không xứng với huynh. Vì thế, ta không muốn kéo theo huynh không dứt. Huynh cười cái gì? Ta cười đêm qua muội không có nói như vậy. Hôm…
Đại nhân. Tù nhân được Hình Bộ áp giải bị kẻ khác cướp mất trong lúc loạn rồi. Lúc này đang chạy trốn trong đường phố. Nếu không nhanh chóng bắt lại quy án, chỉ sợ sẽ gây ra chuyện. Ta biết rồi, đi đi. Vâng. Huynh có chuyện cần làm
Ta cũng phải về trước rồi. Ta muốn muội ở cạnh ta. Muội quen Thẩm Yến mà không quen Diêm Vương mặt lạnh. Vừa nãy muội nói muội không xứng với ta. Đợi ta dẫn muội tới thế giới của Diêm Vương đi một chuyến, chúng ta sẽ tiếp tục thảo luận vấn đề này.
Muội cảm thấy thế nào? Muội sợ rồi sao? Có huynh ở đây ta không sợ. Sao thế? Sao lại không cẩn thận như vậy? Không sao. Còn… còn… còn thiếu hai mũi kim. Được rồi, được rồi, trả lại cho huynh đó. Vòng ngọc nào. Cô nương. Xem xem cần cái gì.
Cái này đẹp này. Cô nương có mắt nhìn thật đó. Cái trâm này rất hợp với cô nương đó. Vậy cái này bao nhiêu tiền vậy? Hai lượng bạc. Không cần nữa, đắt quá. Cô nương. – Thứ đồ này đáng giá đó cô nương à. – Không cần nữa, không cần nữa.
Linh Bích. Công tử xem đi. Bán thế nào vậy ông chủ? Bốn lượng bạc. Bao nhiêu cơ? Bốn lượng bạc. Cho ông, cho ông này. Ông bọc đẹp cho tôi vào. Vâng, công tử. Ta rất nặng sao? Là muội ôm ta quá chặt. Ở đây ngoan ngoãn đợi ta. Cúi đầu nhận tội,
Ta sẽ tha mạng chó của các ngươi. Diêm Vương mặt lạnh Thẩm Yến. Ta thấy ngươi muốn tìm cái chết. Việc Kim Lân hành sự buổi đêm chính là thủ đoạn giết người này. Bàn tay bẩn thỉu cả đời cũng không rửa sạch. Họ là kẻ ác. Mặc dù đáng thương
Nhưng cũng đáng chết. Phàm những kẻ giết người ắt có giác ngộ bị người khác giết. Cuộc sống mà Diêm Vương mặt lạnh sống chính là cảnh chết chóc, ăn bữa hôm lo bữa mai. Người như thế này Quận chúa còn cảm thấy không xứng sao? Muội sợ hãi rồi sao?
Vẻ mặt lúc nãy của huynh là lần đầu tiên ta thấy. Muội đi đi. Ta không đi. Diêm Vương mặt lạnh mặc dù đáng sợ, nhưng huynh để ta đợi huynh ở đây. Ta sẽ luôn đợi. Thẩm Yến. Mặc dù ta không xứng với huynh, nhưng ta không lỡ
Để huynh đứng giữa sự sống và cái chết. Có ta ở bên cạnh, huynh sẽ không cảm thấy cô đơn. Có lẽ… có lẽ ta không hứa được với huynh một đời một kiếp, nhưng trước khi huynh tìm được người có thể cho huynh một đời một kiếp, ta có thể…
♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫
♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ [Không nỡ nhìn cầu Ô Thước là lối về] Cầu Ô Thước là lối về. Về nơi đâu chứ? ♫ Rừng lau bạt ngàn ♫ Mời vào. Cô nương. Tiểu Cẩm ngưỡng mộ diệu âm của cô nương. Hôm nay đến đây
Ngoài việc muốn tận mắt chứng kiến phong thái của cô nương Như Ngọc còn muốn nhờ cô nương thưởng vài bài hát để gửi gắm tình cảm. Cô nương cười gì vậy? Không có gì. Chỉ là lời của cô nương khiến ta nhớ tới một vị công tử. Mỗi lần huynh ấy tới,
Cũng nói những lời như vậy. Cô nương không cần để tâm. Đợi lát nhé. ♫ Rừng lau bạt ngàn, sương giáng trắng tinh ♫ ♫ Có người đẹp nọ, bên bờ sông kia ♫ ♫ Ngược dòng mà theo đến, đường vừa hiểm trở vừa xa ♫
♫ Xuôi dòng mà theo đến, dường như thấy được người giữa vùng nước biếc ♫ Pháo hoa, pháo hoa đây. Hai vị công tử mua pháo hoa đi. Bán pháo hoa đây. Pháo hoa mới về đây. Khách quan, có mua pháo hoa không? Chỗ nãy ta đều lấy hết. Đều lấy hết sao?
Cầm lấy. Vâng. Ta bọc lại cho ngài đây.