Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 08 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nhất định sẽ cưới được chàng!] Lão gia, mời. Nhiều quá. Đây là sính lễ nhà ai mang đến vậy? Chuyện này… Ta đem tới đó. Nhạc phụ đại nhân, xin hãy nhận của tiểu tế một lạy. – Chuyện này… – Nhạc phụ? Chuyện này…
Đúng là ông trời có mắt. Đúng là không sợ chết. Tự dâng đến cửa rồi. Vừa nãy người nói gì? Ta không nói gì cả. Vị công tử này, ta xem công tử quen mắt quá. Diệp lão gia có nhiều quý nhân nên quên chuyện rồi.
Ta mới tham gia hội chiêu thân đây. Chuyện này… Nếu công tử và Tiểu Đường thành thân, người xem có thể ở rể Diệp gia không? Chuyện này thì không được. Nhưng ta có thể thường xuyên dẫn Tiểu Đường về thăm nhà. – Quản gia? – Có.
Trả lại sính lễ, đóng cửa tiễn khách. Rõ. Diệp lão gia. Diệp lão gia. Công tử nên về đi. Lão gia nhà tôi đã sớm có quy định, muốn làm cô gia nhất định phải ở rể. Mời. Quy định kiểu gì vậy? [Tập 8] Đứng lại.
Không vui gì cả. Lần nào cũng bị cha bắt được. Nói đi, sao hôm nay con lại tự ý rời khỏi hội chiêu thân? Cha. Cha mời đám người xấu xí tìm đến. Nếu mẹ con trên trời hiển linh thì cũng không đồng ý. Nếu cha không giúp con kén rể,
Thì đến bao giờ con mới thành hôn. Cha phải có trách nhiệm với sự ủy thác của mẹ con. Tính con hay làm liều, nhưng con cũng biết con… Sống không qua 20 tuổi. Cha nói nhiều con nghe phát ngán rồi. Con biết thời gian ngắn ngủi,
Còn không coi hôn nhân đại sự là chính sự. Cha con chỉ có thể kén ở rể, vì năm đó cha đã hứa với mẹ con. Duy trì dòng máu của tộc Chúc Do Nhất. Nhưng con thì hay rồi. Cả ngày cứ làm loạn khiến cha tức giận.
Vốn dĩ con sẽ thuận theo ý cha. Lấy chồng sinh con là chuyện luân thường. Cho dù tuổi thọ ngắn ngủi, cũng không hối tiếc. Nhưng thử rồi mới biết. Hai chữ “ái tình” không miễn cưỡng được. Ý con là sao? Cha vì giữ lời hứa với mẹ,
Muốn con sớm thành thân sinh con. Muốn gả con cho người ta cũng được, nhưng bây giờ đã khác. Con gặp được Cẩn Ngôn ca ca. Chứng kiến tình yêu của Mai Nương và Sam Việt. Con mới phát hiện, thành hôn không phải chuyện một sớm một chiều.
Sinh con cũng không đơn giản. Đây là lý do con cãi lời cha mẹ sao? Tình yêu là thứ duy nhất trên đời. Chỉ gặp chứ không cầu được. Nếu con muốn thành hôn, con phải tìm một người tâm đầu ý hợp. Không thì con thà chết chứ không gả đi. Con…
Con trẻ con quá đấy. Cha, ý con đã quyết. Cha nói gì cũng vô dụng. Con tưởng là con lớn rồi đúng không? Con nghĩ con đủ lông đủ cánh rồi, thì cha không dám đánh con à? Lão gia, lão gia. Thường ngày người yêu thương đại tiểu thư nhất.
Sao ngài lại lỡ đánh tiểu thư chứ? Đúng không, tiểu thư? Bỏ đi. Con bé bị ta chiều hư rồi. Có chuyện gì sao? Đây là khế ước bán nhà của Vân Sam Uyển. Theo giao phó của người, chuộc lại từ quan phủ ạ.
Nhưng mà chỗ Vân Sam Uyển từng có người chết. Khách đều kiêng kị. Nếu sửa sang lại cũng không dễ dàng. Cha đánh cược thế nào ạ? Cho con tiếp quản Vân Sam Uyển. Nếu trong 1 tháng Vân Sam Uyển phát triển lại
Thì cha không được ép gả con cho người con không thích nữa. Tiểu thư. Người trong kinh thành đều nói Mai Nương chết oan. Đêm nào cũng gây rối ở Vân Sam Uyển. Bây giờ chẳng ai dám đến Vân Sam Uyển dùng cơm nữa. Linh hồn của Mai Nương vẫn còn,
Thì đã sớm đi cùng Sam Việt rồi. Chứ ai còn ở đây kinh doanh. Yên tâm đi, ta tự có cách. Ta đến đây. Tiểu sinh Tử Nghiên từng gặp Tiểu Đường cô nương. Ta bảo huynh tìm hoa đán sao? Huynh tìm tiểu sinh bạch diện làm gì?
Nhưng đây là hoa đán nổi tiếng kinh thành. Ta tốn số tiền lớn để mời đến đó. Có hắn rồi, thì tửu lâu của muội sẽ hồi sinh được. Tử Nghiên công tử. Tử Nghiên công tử. Ta rất thích chàng. Tử Nghiên công tử. Ta thích chàng lắm. Ký tên cho ta đi.
– Ký tên cho ta đi. – Được được. Ký lên khăn tay cho ta đi. Từng người một. Từng người một. Tử Nghiên công tử, ta rất thích ca khúc chàng hát. Từng người một, từ từ. Mọi người đừng vội, ai cũng có. Tướng mạo trông trắng trắng non non.
Bây giờ các cô nương đều thích như thế này sao? Đợi đã… Vậy Cẩn Ngôn ca ca của ta không phải rất đáng lo sao? Muội yên tâm đi. Chỉ có muội mới thích cái tên đó. Chứ ai thèm thích hắn chứ? Cẩn Ngôn ca ca. Cẩn Ngôn ca ca.
Đây là quà mở tiệm tôi tặng cô. Tặng muội sao? Ai cũng có. Mọi người đừng vội. Chữ này đẹp thật. Cẩn Ngôn ca ca, cảm ơn huynh. Hồng Tụ mau cho người đóng khung cái này. Sau đó treo ở bên ngoài cho ta. Vâng. Có gì hay chứ?
Chỉ là một họa tự thôi mà. Ra đường bỏ 5 xu tiền là mua được. Đồ nghèo đói. Mộ thiếu khanh. Cửu hoàng tử. Mộ thiếu khanh. Cuối cùng tìm được người rồi. Phủ Doãn đại nhận tìm người có việc. Ta có chuyện, xin cáo từ.
Tên đáng ghét cuối cùng cũng đi rồi. Tiểu Đường. Cảnh đẹp thế này chúng ta không thể bỏ lỡ. Hay ta dẫn muội đi xem pháo hoa. Ngày đầu tiên Vân Sam Uyển mở cửa. Ta thân là chủ quán không đi được. Ta có cách. Tưởng khó mà không khó chút nào.
Theo bẩm báo của hộ bộ thị lang phủ. Nửa đêm hay có yêu tinh xuất hiện. Tiếng quạ kêu thảm thiết khiến người người thương tâm. Sau đó người trong phủ liên tiếp hôn mê. Ngày thứ 2 tỉnh lại bị mất trí nhớ. Tài sản trong nhà cũng mất.
Vì vụ án rất kỳ quái, lại liên quan đến quan triều đình. Vì vậy Doãn đại nhân mới lệnh cho ngài phụ trách án này. Thị lang đại nhân đang ở đâu? Hậu viên ạ. Đang làm phép ạ. Phù hộ, phù hộ. Thị lang đại nhân.
Khẽ thôi kẻo làm phiền thiên sư làm phép. Mau nghe pháp lệnh. Đại nhân. Đây là thuật sĩ, thị lang đại nhân mời đến. Nói là trong phủ có quạ yêu. Phải làm phép để đuổi tà đi. Giả dối. Quạ yêu. Qụa yêu đến rồi.
– Mau đến quan phủ tìm người giúp. – Rõ. Yêu kê. Tiểu thư buồn ngủ rồi thì đi nghỉ đi. Vân Sam Uyển đã đóng cửa rồi. Bát điều. Đúng đó, tiểu thư. Lão gia căn dặn người phải giữ gìn sức khỏe. Không được thức đêm hại thân thể.
Không vội, đợi thêm chút nữa. Nhỡ Cẩn Ngôn về ăn đêm. Ta đi xem huynh ấy về hay chưa. Tiểu thư. Sao vậy? Chỉ có quạ… quạ đen, sợ quá. Đâu có. Đâu nào? Tiểu Đường, muội sợ sao? Ngực ta luôn rộng mở cho muội trốn vào. Tiết chế đi. Xem đi.
Muộn vậy rồi ai còn ra ngoài? Đi xem xem. Tiểu thư, muội đợi người về. Đi mau. Tiểu Đường. Chúng ta đánh ngất hắn là xong rồi. Không được. Đám người này giữa đêm đi ra từ Vân Sam Uyển. Chắc chắn có điều mờ ám. Ta muốn xem là thần thánh phương nào.
Dám đến Vân Sam Uyển của ta làm loạn. Đi. Cẩn Ngôn, sao huynh lại đến đây? Sao mọi người lại ở đây? Sao ở đâu cũng có ngươi thế? Mau nấp xuống. Tiểu Đường. – Ông chủ Chu? – Ông chủ Chu? Tỉnh rồi. Tỉnh rồi. Sao mọi người lại ở nhà ta?
Ông chủ Chu. Chuyện tối qua ông còn nhớ không? Sao lại đau đầu vậy? Không cần để ý chi tiết vậy. Đúng rồi, ông chủ Chu. Gần đây ông có tiếp xúc với người nào kỳ lạ không? Không tiếp xúc với người nào kỳ lạ cả.
Mấy ngày nay bận khai trương của tiệm mới. Không rời khỏi Vân Sam Uyển. Không ra khỏi lần nào sao? Nếu nói có thì là 1 lần. Tôi muốn cầu cho khai trương thuận lợi. Ta liền đi Quảng Tế tự bái tổ. Cầu tài cầu bình an. Quảng Tế tự?
Đây là bùa hộ thân xin được ở Quảng Tế tự. Có vấn đề sao? Đại nhân. Thị lang đại nhân tỉnh rồi. Chuyện tối qua hoàn toàn không nhớ gì. Ngoài ra, kẻ làm pháp sư tối qua, vung tiền ở Hàn Dao. Đã điều tra rõ thân phận rồi.
Đều là quan chức trong kinh thành. Chuyện tối qua cũng quên hết. Xem ra những người này đều là được chọn lọc. Khiến cho người giàu có, vung tiền ở nơi có người nghèo sinh sống. Đây gọi là cướp của người giàu chia cho người nghèo.
Chuyện ta bảo ngươi đi hỏi đã hỏi được chưa? Hỏi rồi ạ, không ngoài dự đoán. Những người này gần đây đều cùng đến một nơi. Quảng Tế tự sao? Trước khi xảy ra chuyện, họ đều đến Quảng Tế tự. Nói vậy thì hung thủ trốn ở đây.
Còn chưa điều tra rõ thì không thể kết luận được. Vào xem xem. Sư phụ. Tôi là Mộ Cẩn Ngôn quan phủ Kinh Bắc. Muốn vào tìm hiểu vụ án. Đại nhân cứ hỏi. Xin hỏi trong tự gần đây có xảy ra chuyện gì lạ không?
Hương khói của Quảng Tế tự nhiều, tà ma không xâm nhập được. Không biết đại nhân muốn hỏi gì? Sư phụ. Gần đây trong miếu có khách hành hương nào lạ không? Khách hành hương đều là người lương thiện. Chẳng có gì đặc biệt.
Sư phụ có thể dẫn chúng tôi vào tự xem không? Vậy đi theo tôi. Mời. Tiểu Đường. Đi thôi. Mộ đại nhân sao lại im lặng vậy? Xem ra cũng có lúc hết cách. Mọi người không thấy trạng thái của những người tối qua rất kỳ lạ sao? Giống như bị trúng tà.
Dáng vẻ họ giống như trúng Chúc Do thuật. Lẽ nào hung thủ thông hiểu Chúc Do thuật? Tiểu Đường. Chuyện này muội thấy sao? Theo ta thấy, chi bằng cho gậy ông đập lưng ông. Tiểu Đường. Muội thấy cách này có thành công không?
Nếu hung thủ muốn cướp của người giàu chia cho người nghèo thì nhất định sẽ đánh kẻ giàu có. Ta đánh trống khua chiêng, lấy ra một nghìn hai lượng bạc ra phố. Ta không tin hắn không mắc câu. Sao tên mặt trắng kia không đến? Huynh ấy nói ra ngoài đi dạo.
Không biết sao vẫn chưa về. Ta thấy chắc hắn sợ rồi. Rõ ràng là hắn đến đều tra án, hai chúng ta lại thành nhân vật chính. Câm miệng. Hình như có động tĩnh. Đến rồi, đến rồi. Tử Nghiên? Tử Nghiên công tử. Đây là thư của một cô nương gửi cho ngài.
Bình thường chỗ thư này đều là các người xem. Sao hôm nay lại phiền ta? Cô nương này bảo tôi phải giao thư tận tay ngài. [Đào Yểu] Chính là bức thư này. Cẩn Ngôn ca ca. Thư ngày thường đều thế này. Ta nhận được không ít. Nhưng cái này thì khác.
Phần đề có hai chữ “Đào Yểu”. Vậy nên ta mới quyết định đi gặp. “Đào Yểu” thì có gì lạ? Các vị không biết, trước khi ta nổi tiếng ở Kinh thành, đã từng có vị mê xem kịch, mỗi lần đến đều gửi thư cho ta.
Phần đề luôn là hai chữ “Đào Yểu”. Ta của khi đó, cũng chỉ là một nhân vật phụ. Đào Yểu cô nương này, là người duy nhất thích xem kịch. Thư của cô ấy là sự an ủi, cổ vũ ta sống qua năm tháng. Sau đó thì sao?
Sau đó ta muốn hẹn gặp mặt cô ấy. Vậy là ta viết thư hẹn gặp. Nhưng rồi không nhận được thư của cô ấy nữa. Một đào kép si tình. Một kẻ mê kịch tuyệt tình. Thế này không phải lẫn lộn đầu đuôi rồi sao? Huynh còn nhớ tướng mạo cô ấy không?
Nói ra cũng lạ. Rõ ràng lúc đó ta nhìn rất rõ, nhưng bây giờ không thể nhớ được. Đào chi yểu yểu. Chước chước kỳ hoa. Chi tử vu quy. Nghi kỳ thất gia. Đào Yểu là lời chúc xuất giá trong kinh thi. Hay là Đào Yểu cô nương có ý gì?
Tiểu Đường, điều này muội cũng hiểu sao? Nếu không thích thì ta quyết không gả đi. Vẫn chưa muộn. Tất cả chỉ đợi tìm được Đào Yểu cô nương thì mọi việc sẽ tỏ. Đi đâu tìm? Tử Nghiên, Huynh nhớ hôm đó gặp các diễn viên ở đâu không? Đức Thái Lâu.
Khách quan đi cẩn thận lần sau lại đến. Được. Các vị, mời bên này. Các vị gọi món đi ạ. Tiểu nhị, ông có nhớ, giờ ngọ hôm qua Tử Nghiên công tử có đến đây không? Cô nương, cô hỏi đúng người rồi.
Hôm qua tôi là người tiếp đón Tử Nghiên công tử. Ngươi có nhớ tướng mạo người Tử Nghiên công tử gặp không? Sao mà tôi nhớ được? Nhưng hình như là một cô nương. Tướng mạo vô cùng xinh đẹp. Nhưng sao tôi lại không nhớ ra được mặt mày thế nào nhỉ?
Lạ thật. Tiểu nhị. Mau đem các món ngon của tiệm lên đây cho ta. Đói quá đi mất. Vâng. Tử Nghiên cũng nói không nhớ được tướng mạo cô ấy. Ai cũng bảo là mỹ nhân. Sao lại không nhớ được chứ? Sao lại vậy được? Không phải là mỹ nhân, là yêu quái.
Là yêu quái. Mấy người đều bị cô ta lừa rồi. Đó là một con quạ tinh. Là yêu quái. Đi đi, đi đi. – Đây không phải nơi làm bừa. – Thật đó. Điều ta nói là thật. – Đợi đã. – Là thật. Ăn uống no say rồi.
Bây giờ hãy nói được chuyện tối qua đi. Mười lượng. Lăng Tử Nhiên huynh làm gì vậy? Đau quá, đau quá. Tiểu Đường. Ý tốt không phải để lãng phí. Biết chuyện không báo. Có tin ta dẫn ngươi đi gặp quan không? Đừng đừng… Ta nói, ta nói hết… Nói nhanh.
Là của Tử Nghiên. Nói. Ngày nào ta cũng ăn mày ở trước cửa. Người hôm qua gặp vị công tử kia, ngồi đây uống trà. Nhưng có điểm kỳ lạ là, vị công tử kia với tiểu nhị, luôn miệng gọi là cô nương. Nhưng ta hoàn toàn không thấy.
Ngồi đối diện vị công tử kia, chỉ là một con quạ. Nói bậy. Điều ta nói đều là thật. Con quạ đó chắc chắn là yêu quái. Tất cả người của Đức Thái lâu đều trúng yêu thuật. Ta thấy ngươi thật sự muốn đi gặp quan phủ rồi.
Ta nói đều là sự thật. Tất cả đều là thật. Không thì cái túi thơm này ta lấy đâu ra? Ta… Nói tiếp đi. Con quạ đó kéo vị công tử kia đi. Ta thấy lạ nên đi theo. Tên ăn mày đó nói là chỗ này.
Đây là khu giàu có khắc tranh mà Tử Nghiên nói. Đều là ảo giác của anh ta. Hay thật đấy. Cái nhà này không kiếm được người làm thì dùng người rơm thay thế à? Đây là gia bộc và nha hoàn mà Tử Nghiên nói. Cho nên có thể nói,
Hôm đó Tử Nghiên bị mê hoặc ở Đức Thái lâu rồi. Sau đó mọi thứ anh ta thấy đều là ảo giác. Nhưng mà Đào Yểu cô nương tại sao phải làm vậy? Chắc chắn là vì Tử Nghiên giàu, chứ còn vì cái gì nữa? Đúng rồi, muội nhớ Tử Nghiên nói
Anh ta nhớ nữ nhân kia có một đặc điểm trên cánh tay cô ấy có hình chữ thập. Tuy là ảo giác, nhưng hóa trang cũng tinh vi đấy. Lẽ nào hung thủ là người Tây vực? Không thể nào. Nhưng vẫn có một khả năng,
Cái gì càng khiến người ta chú ý thì càng phải che giấu. Tử Nghiên, nhan sắc tuyệt trần. Tử Nghiên phong lưu hào phóng. Tử Nghiên nhan sắc tuyệt trần. Mọi người ở đây làm gì vậy? Chúng tôi còn đang muốn hỏi huynh đấy. Nghe nói Quảng Tế tự rất linh thiêng
Nên ta đến xin bùa hộ thân. Ta biết rồi. Ta đợi đã lâu. Bà sớm đã biết chúng tôi sẽ đến? Phải đến thì sớm muộn cũng đến. Hoặc sớm hoặc muộn. Ta muốn biết sao bà lại làm vậy? Đơn giản thôi. Ta chỉ muốn
Những kẻ giàu có tiêu sài vô độ kia chia bớt tiền cho bách tính. Mục đích của bà đơn giản vậy sao? Mộng bà ta cũng chỉ là một nữ nhân. Không phục với thói đời nóng lạnh. Các người là thế gia công tử ăn sung mặc sướng.
Sao nếm được mùi của sự nghèo đói? Sao biết được đói lạnh là gì? Người nghèo được triều đình chu cấp. Không cần đến ngươi lo. Một hoàng tử bị thất sủng như ngươi, còn nói đến trợ cấp cho người nghèo sao? Câm miệng. Chuyện hoàng gia không đến lượt ngươi lo.
Người đâu, bắt bà ta lại. Rõ. Đứng lại. Nếu ta đoán không nhầm cái chuông này để bà làm thuật di hồn. Bà đeo chuông vào cổ con quạ, làm người khác tưởng là quạ yêu tác quái. Lợi dụng chuông để làm thuật di hồn. Tạo ảo giác để thao túng người khác.
Tiểu Đường, thật không làm ta thất vọng. Bà biết ta là ai sao? Rốt cuộc bà là ai? Thế gian có duyên, thật giả không quan trọng. Cho dù là lừa mình dối người, chỉ cần không hổ với lòng. Tiểu Đường. Cô tưởng bí quyết thuật di hồn chỉ ở cái chuông sao?
Hay. Hay. Hay. Hôm nay là kịch mới của Tử Nghiên. Chúng ta đi xem đi. Tiểu Đường Không có tâm trạng. Ta hồi phủ trước. Ta cũng phải về nha môn phụng mệnh rồi. Hay. Hay. Cẩn Ngôn ca ca, chúng ta đi thôi. Hay. Hay. Sao lại không hát nữa.
Sao hắn ngất rồi? Thị lang đại nhân, ngài sao vậy? Thị lang đại nhân. Thị lang đại nhân. Tránh ra. Tử Nghiên. Tử Nghiên sao vậy? Vẫn cứu được. Nhưng phải làm rõ sao lại như vậy, mới có thể trị được. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Mộng bà?
Mộng bà? Thuật di hồn của Mộng bà vẫn còn tác dụng. Mộng bà không phải bị bắt rồi sao? Hơn nữa chuông của thuật di hồn không phải đã sớm bị thu rồi sao? Tiểu Đường. Cô tưởng thuật di hồn chỉ dựa vào chuông thôi sao? Tiếng chuông.
Tiếng chuông gây ra ác mộng. Tiếng chuông? Ban đầu muội tưởng Mộng bà làm thuật di hồn, thông qua cái chuông trên cổ con quạ. Nhưng chỉ đúng một nửa. Thực ra cho dù là cái chuông hay tiếng chuông, hay là thứ khác, đều có thể dùng.
Mộng bà đã sắp xếp tất cả. Mục đích chính là để người trúng thuật di hồn rơi vào ác mộng. Thậm chí là chết. Mộng bà này rốt cuộc là quỷ quái nào. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Tử Nghiên thế nào? Mạch tượng ngày càng yếu.
Không cầm cự được bao lâu. Nếu hôm nay có thể tìm được Mộng bà mới có thể giải mộng cho Tử Nghiên được. Chúng ta chia làm hai đường. Ta vào ngục thẩm tra Mộng bà. Huynh đi xem tình hình những người tình trúng thuật di hồn. Được.
Tiểu Đường, cô dìu Tử Nghiên đi nghỉ ngơi. – Đợi tin của chúng tôi. – Được. Nào, đi thôi. Cửu hoàng tử điện hạ. Chuyện gì? Sao lại vậy? Chuyện này… – Điển ngục trưởng? – Có. Lập tức thông báo đến phủ Doãn đại nhân.
Cho người đi tìm Mộng bà quanh kinh thành. Rõ. Đại phu, huynh ấy sao rồi? Kiểm tra mạch tượng thấy Tử Nghiên công tử bị nội thương, tà bệnh nhập thể. Vậy mau nghĩ cách để giải đi. Bệnh tình của Tử Nghiên công tử không biểu hiện ở bên ngoài.
Mà ở tâm bệnh. Mộng là nển tảng của sự sợ hãi. Yểm do oán hận mà thành. Tử Nghiên công tử sợ là bị trúng ác mộng mãi không tỉnh lại. Tính mạng nguy kịch. Người suy nhược như đi vào cõi hư không. Huynh ấy đã chìm vào ác mộng nhiều giờ.
Chẳng lẽ không có cách nào bảo toàn được tính mạng sao? Trừ phi có người vào mộng cứu cậu ấy. Không thì hết cách. Giang hồ đồn đại, nếu Chúc Do Nhất tộc còn thì có thế cứu được cậu ấy. Tiểu thư. Ông chủ Chu trúng thuật đã mất rồi.
Hồng Tụ, muội ra ngoài canh chừng giúp ta. Tiểu thư, lão gia dặn không được để người dùng thuật Chúc Do. Không thì sẽ ảnh hưởng đến dương thọ. Bây giờ Tử Nghiên tính mạng nguy hiểm, ta không thế thấy chết không cứu. Mau đi đi.
Giờ là thời gian thắp hương tiễn thị lang đại nhân. Tại sao tang lễ đã xong rồi? Vào xem xem. Chuyện gì vậy? Trong nhà đang có đám tang. Bên ngoài thì náo nhiệt bên trong thì trống rỗng. Mộ đại nhân. Cửu hoàng tử. Tại hạ là quản gia của phủ.
Cảm tạ hai vị đã đến chia buồn cùng chúng tôi. Quản gia. Xin hỏi quý phủ làm đám tang nhanh chóng, sao lại khinh thường người của vãng sinh như vậy? Có điều đại nhân không biết. Lúc lão gia tại thế rất ít hồi phủ.
Chuyện trong phủ đều do đại phu nhân lo. Sớm đã chuẩn bị đồ tế cho lão gia. Quản gia, thị lang đại nhân tuổi không quá ngũ tuần. Tuổi tác cũng không lớn. Sao lại sớm đã chuẩn bị đồ cúng tế rồi? Chuyện này… Là ta bảo quản gia chuẩn bị.
Đây là đại phu nhân nhà tôi. Tham kiến phu nhân. Hạ quan Mạc Cẩn Ngôn đến chia buồn với thị lang đại nhân. Không cần đa lễ. Mộ đại nhân. Ngài có vấn đề gì cứ việc hỏi ta. Muốn hỏi phu nhân,
Sao lại sớm đã chuẩn bị đồ cúng lễ cho thị lang đại nhân? Đơn giản thôi, vì ta muốn ông ấy chết. Nhân thần thất thủ, thần quang bất tụ. Hỏng rồi, thời gian không còn nhiều nữa. Đưa ta, đưa ta. – Của ta. – Ta cũng muốn. Ngươi bỏ ra.