Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 10]
Tiểu Thất, như vậy không tốt đâu. A Viêm, ngoan, đừng cử động, đảm bảo sẽ không làm chàng đau. ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫ Tiểu Thất, nàng chắc chắn
Trước đây nàng từng cạo râu cho nam nhân? ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ Chuyện gì cũng phải có lần đầu tiên mà. ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ Thôi cứ để ta.
♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫ ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫
♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ A Viêm, lúc chàng cạo râu thật là gợi cảm quá đi mất. Ta học được rồi, để ta cạo cho chàng. Hôn một cái rồi cạo. Không, cạo trước rồi hôn. Hôn trước, hôn trước. Cạo trước rồi hôn. Cạo trước rồi hôn.
Hôn trước đi. Lông mày của ta… Bắc Cung Viêm, chàng… Dao cạo của nàng tốt thật đấy, hay là cạo luôn hai bên đi. Chàng muốn chết! Trả lông mày lại cho ta! Tức chết mà. Ngươi chắc là thời tiết không sao? Chắc. Tiểu Thất, nàng đẹp thật. Tiểu Thất cô nương,
Lông mày của cô… Lông mày của ta làm sao? Không sao cả, rất tinh thần. Lại nữa. Toàn là nợ tình của chàng cả. Không phải tại ta mà. Viêm ca ca đến rồi à. Muội còn nghĩ là huynh đã quên mất hôm nay là ngày gì rồi chứ. Hôm nay
Là ngày gì? Tiểu Thất tỷ tỷ đừng hiểu nhầm, hôm nay cũng không phải ngày gì đặc biệt cả. Chỉ là ngày này hàng năm Viêm ca ca đều sẽ cùng muội đi hái một bó hoa ngọc lan. Hái hoa sao? Có gì mà hiểu nhầm chứ. Hay là
Ta đi cùng hai người. Không cần đâu. Lát nữa muội về nghỉ ngơi trước, ta sẽ nói Bạch Thiết đưa một bó hoa đến. Đi thôi. Nhưng Viêm ca ca, muội vừa dậy thôi. Mà muội muốn cùng huynh… Xin dừng bước. Hái hoa? Hai người cũng có tình thú quá đấy.
Ta làm vậy cũng vì lễ phép thôi và tình cảm của hai nhà thôi, nàng đừng nghĩ nhiều quá. Ta nghĩ nhiều gì chứ, chẳng phải là muội muội thanh mai trúc mã thôi à? Ta thật sự chỉ xem muội ấy là muội muội, Bạch Thiết có thể làm chứng. Vương gia,
Người gọi ta? Đã chuẩn bị xe ngựa rồi. À, hình như vẫn chưa xong, để ta đi chẩn bị. Thanh kiếm mới rèn này cũng được đấy. Lát nữa báo với thợ rèn để hắn đưa thẳng đến quân doanh. Nhị gia, người của bức thư thứ tư đã điều tra ra rồi.
Là Hắc Ly. Bắc Cung Viêm. Ta có chuyện muốn dặn ngươi, qua đây. Nhị gia, làm như vậy không tốt đâu. Lỡ như Mễ cô nương biết… Ta làm vậy cũng là vì nàng ấy, để nàng ấy sớm ngày cắt đứt những suy nghĩ không nên có ấy,
Tránh cho sau này bị tổn thương sâu đậm hơn. Lông mày của ta. Thời tiết quái quỷ gì thế này, chẳng phải nói không mưa sao? Sao lại mưa mãi không dứt thế này. Tiểu Thất, nàng không cảm thấy đi bộ trong mua cũng rất thú vị sao? Đi bộ cái gì chứ.
Đây là bão đấy. Rõ ràng là trước đây nàng rất hâm mộ mà. Trước đây? Lúc nào cơ? Chàng chắc chắn người chàng nói là ta? Vương gia sao lại có nhã hứng thế này? Chẳng lẽ là thăm lại chốn xưa? Gì mà thăm lại chốn xưa?
Vương gia chưa nói với nàng sao? Vậy thì ta không tiện nói. Dù sao thì đây cũng là nơi ước hẹn của hắn và hôn thê Tây Linh. Phải không, vương gia? Dù ai đi ngược về xuôi thì cũng hãy ghé xem cái đi nào. Khách quan, ghé vào xem đi.
Khách quan xem đi. Đã chuẩn bị xong? Mọi việc tiến hành theo kế hoạch. Lát nữa một nhóm người sẽ vờ tấn công Bắc Cung Viêm, một nhóm khác sẽ nhân lúc cướp ngọc. E rằng cô sẽ phải chịu một ít khổ.
Chỉ cần có thể thuận lợi đuổi được Mễ Tiểu Thất đi thì mọi thứ đều đáng. Ta sẽ cố gắng giúp các kéo chân Viêm ca ca để các ngươi có đủ thời gian. Huống chi đây cũng là một cơ hội tốt để có được sự tin tưởng của Viêm ca ca.
Cô yên tâm, chúng ta tự có chừng mực, không làm cô bị thương nặng. Nhưng cũng phải nhớ đừng để Viêm ca ca phát hiện ra. Được rồi. Khách quan đi từ từ. Vương gia, ngài như vậy có phải là hơi quá đáng không? Vậy mà lại đưa Tiểu Thất
Đến nơi ngài và Tây Linh trước du ngoạn kia. Thật sự xem Tiểu Thất là đồ ngốc vầ giấu diếm sao? Bên ngoài hết mưa rồi. Nàng muốn biết gì, quay về ta sẽ cho nàng biết hết. Vội cái gì chứ, cũng đâu thiếu chút thời gian này. Thanh mai trúc mã,
Môn đăng hộ đối, hai nhà hứa hôn, rồi sao nữa? Sau đó đương nhiên là hôn lễ của vương gia và Tây Linh. Lúc đó đã làm chấn động khắp thành Bắc Nguyệt, đến đặc sứ của nước Thanh Lam cũng đích thân đến dự lễ đấy. Đặc sứ đến Bắc Nguyệt
Là để quan sát dân tình. Không được thêm mắm dặm muối. Nói tiếp đi. Ta đâu có thêm mắm dặm muối. Chỉ là hôn lễ lúc ấy thật sự quá mức chấn động. Nếu ta nhớ không nhầm thì mũ phương lúc ấy của Tây Linh được sáu thợ thủ công hàng đầu
Tạo nên, thế gian chỉ có một chiếc. Lúc ấy hôn lễ còn được phủ đầy hoa ngọc lan Tây Linh thích nhất. Chỉ tiếc là… Hoa ngọc lan? [Tây Linh,] [Sở Sở…] [Thì ra là vậy.] Tiểu Thất, nàng đừng nghe hắn nói lung tung. Đúng là khá đáng tiếc. Nhưng mà tương lai
Ta vẫn sẽ luôn ở bên A Viêm. Nhị gia, chúng ta làm vậy có phải là không tốt lắm không? Nàng ấy không chịu tỉnh ngộ, một lòng bảo vệ Bắc Cung Viêm, ta có nói nữa cũng không được gì. Vậy thì chỉ có thể giải quyết tận gốc thôi. Nhưng lỡ như
Chúng ta giành được linh ngọc và túi gấm mà vương gia vẫn quấn lấy Mễ cô nương thì sao? Không thể nào. Bắc Cung Viêm tiếp cận với nàng ấy chắc chắn là vì linh ngọc. Chưa chắc đâu. Ta thấy không giống. Rõ ràng là vì cô ấy. Bớt nói nhảm đi.
Tiến hành theo kế hoạch cho ta. Dặn dò cẩn thận là được. Nếu Tiểu Thất thiếu một sợi tóc thì ngươi sẽ không còn sợi lông nào đâu. Tiểu Thất. Dừng lại. Bây giờ ta đang rất phiền đấy. Để ta đỡ nàng. Không cần. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Đừng động tay động chân.
Nhị gia. Đến dùng bữa mà không gọi ta. Tay ta đau. Có phải là đứt rồi không? Nàng thổi giúp ta đi. Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ không thích A Viêm nữa? Sao lại phải thương chàng chứ? Thương chàng thì chàng lại làm ta tức giận. Chẳng phải là chàng vẫn còn
Muội muội của hôn thê, Sở Sở đấy à? Để cô ta đi thương chàng đi. Không có gì muốn nói thì ta xuống xe, ở đây bí quá. Dừng xe, ta muốn xuống! Ngoan, về nhà rồi ta sẽ giải thích. Ta… Buông ra! Vương gia, Tiểu Thất cô nương,
Ngựa đột nhiên mất khống chế, hai người ngồi chắc đấy. Bây giờ xe không ổn định, xuống xe thì sẽ bị thương đấy. Được lắm, các ngươi hợp lại bắt nạt ta. Hãy đợi đấy. Đi mau, đi mau! Vương gia cẩn thận, có thích khách! A Viêm! Ta không sao, nàng đừng xuống.
Mục tiêu của chúng là ta, ngươi mau đưa Tiểu Thất đi. A Viêm, ta không đi! Đưa Tiểu Thất cô nương đi! Vâng! Dừng xe! Dừng xe! Ta nói ngươi dừng xe! A Viêm! Ta nói ngươi dừng xe! Dừng lại! Nhìn kìa, đĩa bay! Cuối cùng thì các ngươi muốn gì?
Ta cảnh cáo các ngươi, ta từng luyện võ đấy. Từng luyện võ đấy. Lên! Không biết sống chết, dám đụng vào người của ta! Lui! Mễ cô nương đâu? Mau lên! Ngõ cụt. Không muốn chết thì đứng lại cho ta. Ta đây là đai đen đấy. Ngoan ngoãn giao đồ ra đây
Thì chúng ta có thể tha cho ngươi. Nhị gia đâu? Sao mới chớp mắt đã không thấy đâu thế này. Ta cho ngươi biết, mau giao ngọc ra đây, không thì ngươi chết chắc đấy. Ngươi bình tĩnh một chút. Ngươi giao ngọc ra đây, chúng ta có thể tha cho ngươi.
Đánh nhau à? Trốn ra xa thôi. Miếng ngọc lớn quá. Nhân bánh từ trên trời rơi xuống. Ngọc… Tiểu Thất! Còn không mau cút đi. Chắc chắn bọn chúng đi làm phiền A Viêm. Mau đi cứu A Viêm với ta. Mau. Lui! Đi, đi. Viêm ca ca. Đau quá.
Có phải là muội sắp chết không? Đừng sợ, không sao rồi. Để ta đưa muội về phủ. Có vẻ hắn lo cho sự an nguy của người khác hơn. Ta đã nói là sao lại quen như thế, con nhóc này là Tây Linh gần như là giống hệt nhau.
Nàng không sang đó xem sao à? Xem bọn họ thân mật như vậy, nàng không lo lắng sao? Dù sao thì… Tìm ngọc trước đã. Tìm ngọc? Không phải là ngọc bị… Linh ngọc của tộc Đông Lê bị ta làm mất rồi. Mất ở chỗ ban nãy ấy.
May mà Sở Sở cô nương may mắn, không bị thương gân cốt, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe thôi. Lui xuống đi. Đau… Viêm ca ca. Huynh không sao là được rồi. Đa tạ muội, Sở Sở. Ban nãy muội không nên xông ra. Lỡ như… Lúc đó muội cũng không nghĩ nhiều,
Chỉ không muốn huynh gặp chuyện gì thôi. Vương gia, không hay rồi. Không thấy Tiểu Thất cô nương đâu. Viêm ca ca, huynh đi đâu vậy? Vết thương của muội đau quá. Tiểu Thất gặp chuyện, muội cứ nghỉ ngơi đi, ta đến thăm muội sau. Cuối cùng thì có chuyện gì?
Sao bỗng nhiêm lại không thấy Tiểu Thất đâu? Nghe xa phu nói hình như là có hai nhóm hắc y nhân. Hai nhóm? Rút! Đi, đi! Một nhóm tập kích ta là vì muốn tách Tiểu Thất ra. Còn nhóm còn lại thì hẳn là vì linh ngọc. Là ta quá sơ suất.
Đưa ta đến nơi Tiểu Thất bị tập kích. Tiểu Thất, nàng chắc chắn linh ngọc của nàng là bị làm mất chứ không phải bị cướp mất sao? Vậy nàng có chắc là rơi ở đây không? Đúng vậy, rõ ràng là rơi ở đây, sao lại không tìm thấy chứ? Tiểu Thất,
Nếu như nàng muốn khóc thì bờ vai của ta… Có gì mà phải khóc chứ. Tìm linh ngọc quan trọng hơn. Bắc Cung Viêm không màng đến sống chết của nàng mà cứ ở bên cạnh con nhóc kia, nàng không để ý, không lo lắng sao? Ta lo cho linh ngọc hơn.
Ta xin đảm bảo với nàng, chỉ cần linh ngọc còn ở trong thành Bắc Nguyệt thì ta sẽ tìm ra cho nàng. Thôi bỏ đi, để ta nghĩ cách khác. Hỏi ông già kỳ lạ kia xem sao. Tiểu Thất, ở bên ta, nàng sẽ không phải buồn gì cả.
Thời điểm quan trọng, vẫn là huynh đệ đáng tin hơn. Đi thôi, đi chơi nào. Tiểu nhị. Đến đây, cô nương. Lấy loại rượu mạnh nhất của các ngươi ra cho ta. Vâng, có ngay. Nói với nhạc sư của các ngươi đổi thành bài nào mãnh liệt nhất, thịnh hành nhất đi.
Được, hiểu rồi. Nào, huynh đệ. Đứng dậy. Ta nói này, cứ lắc lư thế nào cũng được. Lắc đi. Nhìn bên kia kìa. Thú vị thật. Lắc lư nào. Chúng ta cũng chơi đi. Cùng nhảy. Thú vị đấy. Thú vị thật. Huynh đệ, không ngờ ngươi cũng
Có tư chất làm vua nhảy đấy. Đây là giải tỏa nàng nói sao? Không thì sao? A Viêm cũng chẳng làm gì sai. Sở Sở bị thương vì chàng ấy, chàng ấy lo lắng là đương nhiên thôi. Ta không thoải mái vì tại sao người cứu chàng ấy không phải ta,
Tại sao không thể gặp chàng ấy sớm hơn. Nàng thích hắn như vậy sao? Đương nhiên. Ai nói người đầu tiên ta nhìn thấy là chàng ấy chứ? ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫
♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫ ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ Nàng vừa chớp mắt với ta.
♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫ Không có, chàng nhìn nhầm rồi. Tiểu Thất, ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ về nhà với ta.
♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ Thành chủ, không thể cướp vợ của bạn. ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ Bạn? Ai là bạn hắn chứ? Xin lỗi, sau này ta sẽ không để nàng lại một mình nữa.
Lần này là ngoại lệ, không được có lần sau. Được. Bây giờ đã về rồi, có thể giải thích với ta chưa? Ta không phải cố ý giấu nàng. chỉ là mọi chuyện có nguyên nhân. Nàng cho ta thêm một ít thời gian, chắc chắn ta sẽ nói hết cho nàng biết,
Không giấu diếm nàng. Ta nhớ hết lời chàng nói đấy. Lần này vì lúc ấy quá vội vàng, chàng dùng tính mạng để bảo vệ tạ tha cho chàng một lần. Tiểu Thất, nàng thật tốt. Vậy thì phải trân trọng ta, không được giấu diếm ta nữa.
Chàng không nói gì cho ta biết, ta sẽ sợ. Đừng sợ, chúng ta sẽ mãi bên nhau, đến khi dần già đi. A Viêm, ta phải cho chàng biết một chuyện. Chàng phải chuẩn bị tâm lý đấy. Chuyện gì? Mảnh ngọc thứ hai chàng tìm được giúp ta mất rồi. Không sao,
Quan trọng là nàng không sao cả. A Viêm, ta thật sự càng ngày càng thích chàng. Không tìm được ngọc? Vâng. Nhị tiểu thư vốn đã sắp xếp kéo chân Bắc Cung Viêm, để Mễ Tiểu Thất ở một mình, nhưng khi chúng ta đến cướp ngọc thì một nhóm người
Không biết ở đâu chui ra, bắt đầu đánh tới, chiêu nào cũng độc ác. Từ đâu đến? Làm việc có mức độ, khá giống người của thành chủ. Thành chủ? Cứ nghĩ là hắn thật lòng với Mễ Tiểu Thất, không ngờ cũng là vì linh ngọc của cô ta.
Nghĩ lại thì Mễ Tiểu Thất thật đáng thương. Tiếp tục tìm ngọc. Vết thương của muội muội ta không thể uổng phí được. Kim Bảo, lấy rượu. Ánh mắt đầu tiên. Ánh mắt đầu tiên. Hôm qua ta làm rơi linh ngọc ở đây. Nó… Có bay kiểu gì
Cũng không thể bay ra khỏi phạm vi này được. Đã tìm ở gần đây một lượt rồi. Nếu không bị phát hiện ra thì e là có người nhặt mất rồi. Thành Bắc Nguyệt lớn như vậy, muốn tìm thì đúng là không dễ dàng gì. Hay là chúng ta dán
Thông báo tìm đồ ngoài đường? Hôm qua rõ ràng là có người muốn cướp ngọc, nếu nàng dán giấy thông báo thì người nhặt được sẽ không an toàn. Cái mặt trắng này, nhìn là thấy mệt rồi. Sở Sở, tẩm bổ nhiều vào. Đây là bong bóng cá bọn họ mới gửi đến.
Lát nữa ta sẽ cho người mang đến phòng cô một chén, muốn ăn lúc nào cũng được, dưỡng nhan lắm đấy. Viêm ca ca, vết thương của muội không thoải mái, có thể ngồi với muội một lúc không? Để ta cho người mời đại phu đến,
Lát nữa ta và Tiểu Thất ở cùng muội. Muội không sao, chỉ là đêm qua nằm mơ huynh bị đuổi giết. Lần này, dù muội có cố gắng thế nào cũng không cứu được huynh. Viêm ca ca, huynh đừng gặp chuyện gì đấy. Tỷ tỷ của muội đi sớm như vậy,
Huynh mà có chuyện gì thì làm sao muội sống được đây. Đừng sợ, Viêm ca ca của cô có ta. Còn cô thì có Viêm ca ca và ta cùng chăm sóc. Ta đã mời đại phu rồi. Chuyện của Sở Sở ta sẽ sắp xếp thật tốt.
Đợi vết thương của muội ấy lành lại thì ta để muội ấy đến biệt viện. A Viêm, nếu chàng chỉ là cố kỵ ta thì không cần đâu. Nói thật thì con gái như cô ta ở ngoài một mình cũng không an toàn. Hơn nữa trong viện này thiếu đi cô ta
Thì đúng là rất nhàm chán. Tiểu Thất, nàng không cần giả vờ rộng lượng, làm mình chịu oan ức. Nhìn thấy nàng ghen vì ta, ta rất vui. Ai ghen chứ? Trong lòng chàng ta là người nhỏ nhen như vậy sao? Ta… Vương gia. Vương gia, có tin tức của linh ngọc.
[Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Đạo diễn, cháu có thể đổi tâm phúc khác không? Đổi ai? Mạt Lê? Cháu không tiêu nổi Mạt Lê. Cháu thấy Hắc Ly rất tốt. Hắc Ly vốn là gián điệp cậu phái đến phủ Bắc Cung mà.
Không, là phái qua phái lại mà. Kim Bảo cũng là gián điệp được phái đến, phải không? Nhị gia, sao cậu có thể vô tình vô liêm sỉ… À không phải vô liêm sỉ, là náo loạn lung tung như vậy. Không có. Cho tôi biết, từ tập đầu đến giờ,
Cậu đã làm được việc tốt gì hả? Làm rất nhiều mà. Ví dụ như giả làm Mễ cô nương, còn dụ hung thủ ra, sau đó thành công dựa vào vai vương gia. Những chuyện đó không liên quan gì đến tôi hết. Cậu đúng là gián điệp. Suy nghĩ lại đi. Nhị gia.
♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫
♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫
♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫
♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫