Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 10 Ngài nhìn xem. Nói là để phù hộ bình an. Vậy thì ông phải luôn mang theo bên mình rồi. Đây là đồ con gái cưng của ta thêu, ta phải cất giữ cẩn thận,

    Không thể luôn mang theo bên mình được. Ý ông là hầu bao con gái thêu cho còn quan trọng hơn cả mạng sống của ông ư? Đúng vậy, quan trọng hơn mạng sống của ta. Muội ấy tách một nhánh cơ thể của mình, cũng vẫn không cứu được ông. Giang đại nhân,

    Ông yên tâm. Trận chiến này, ta nhất định sẽ đánh thắng. Cô tỉnh rồi à? Cô vẫn đang bị thương, tạm thời đừng đi lại lung tung vội. Đây là đâu vậy? Đây là nhà ta. Đừng lo. Nơi này rất an toàn.

    Chuyện của Giang tiểu thư, may mà được Long Bách nhà ta đến kịp. Nếu không với sức của một mình cô, e là khó mà phá được trận pháp đó. Được rồi. Uống thuốc đi. Cảm ơn cô. Cô đừng khách sáo. Hôm đó nếu không phải

    Cô và Dược Vương đại nhân ra tay cứu giúp, thì ta với Long Bách e là không có ngày hôm nay. Cô sao vậy? Hai người đã xảy ra chuyện gì sao? Không. Sao hai người phát hiện ra ta? Là Long Bách. Huynh ấy nghe bách tính trong thành nói

    Chuyện Giang đại nhân thông đồng với giặc phản quốc, lo cô gặp nguy hiểm, lập tức đến Giang phủ dò la, nên mới cứu được cô. Tiểu Yên cô nương, cảm ơn cô. Nhưng mà ta vẫn còn một chuyện rất quan trọng chưa hoàn thành. Ta phải đến Dược Vương Cốc một chuyến.

    Dược Vương Cốc, e là cô không quay lại được nữa. Huynh về rồi à. Cô bị thương rất nặng, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tạm thời đừng quay về nữa. Nhưng mà… Hiện giờ Dược Vương Cốc đã bị đặt kết giới. Cô sao quay về được?

    Vậy bây giờ tình hình trong thành thế nào rồi? Giờ Giang phủ đã bị tịch thu. Tất cả gia nhân đều bị bắt giam. Quan phủ cũng truy lùng cô khắp nơi. Còn nữa, người yểm bùa chú với cô vẫn còn ở đó. Dược Vương đại nhân không cần ta nữa.

    Nhà của ta cũng không về được nữa. Đến cha ta… Nhưng rõ ràng ta đã đưa cho cha bùa bình an. Sao lại… Giang tiểu thư, cô đừng như vậy. Ta cầu xin hai người. Ta muốn đi tìm Dược Vương đại nhân. Ta muốn đi gặp cha ta lần cuối.

    Ta cầu xin hai người. Hãy giúp ta. Dược Vương đại nhân, từ lúc khai chiến đến giờ, tuy phía ta nhiều lần giành thắng lợi, nhưng trận chiến lần trước, phía ta tổn thất nặng nề. Nay Xích Hỏa với Đại Hưng giằng co không dứt. Cứ tiếp tục như vậy,

    Đối với Đại Hưng ta mà nói, e là bất lợi lớn. Không sai. Hiện giờ thời tiết càng ngày càng lạnh, khí hậu của Xích Hỏa cũng khác với Đại Hưng ta. Nếu không thể đánh nhanh thắng nhanh, chỉ sợ chưa đợi được Xích Hỏa đến đánh,

    Chiến sĩ của quân ta đã không chịu đựng nổi rồi. Hư Hoài. Có thuộc hạ. Chúng ta còn bao nhiêu lương thảo? Vẫn cầm cự được hơn một tháng nữa. Nhưng lâu hơn thì… Dược Vương ở đâu? Ngươi là ai? To gan dám tự ý nghe trộm quân tình.

    Ta đến tìm Dược Vương. Hỗn xược. Thu kiếm lại. Long Bách là người phe ta. Nếu Dược Vương có việc, thì ta sẽ ở đây đợi. Dược Vương đại nhân, quân tình cơ mật sao có thể để người ngoài nghe được. Không sao.

    Chẳng qua chỉ là chuyện làm thế nào để tấn công Xích Hỏa. Có gì đáng nghe. Huynh có cách? Có thì có. Nhưng cách này vô cùng nguy hiểm. Nhất là là đối với Dược Vương. Huynh cứ nói. Trận chiến này nói cho cùng là vì Vũ Văn Lăng mà ra.

    Tộc trưởng Xích Hỏa về già mới có con. Vũ Văn Lăng vừa sinh ra đã được xem là niềm hy vọng của cả tộc Xích Hỏa. Thế nhưng, Vũ Văn Lăng đem quà đến bái kiến thành Đại Hưng, lại bị Dược Vương đánh trọng thương trở về.

    Tộc trưởng Xích Hỏa tất nhiên không thể ngồi yên. Vì thế mới phát động chiến tranh. Những điều ngươi nói, bọn ta đều biết. Ngươi nói cái gì mà bọn ta không biết đi. Được. Vậy ta sẽ làm như ngươi nói. Thương tích của Vũ Văn Lăng tuy do Dược Vương gây ra,

    Nhưng vết thương này không đơn giản như vậy. Là do hắn ta dựa vào hút nhân khí với tinh khí của con người trong thời gian dài để tu luyện, dần dần tẩu hỏa nhập ma, tự mình bị phản phệ. Nếu Dược Vương trị khỏi được thương tích của hắn ta,

    Tộc trưởng Xích Hỏa chắc chắn sẽ rút quân. Cho nên cũng không cần mấy người các ngươi đứng nhìn sa bàn suy tính nữa rồi. Đây là chủ ý quái quỷ gì vậy? Nếu Dược Vương trị thương cho Vũ Văn Lăng, khác nào dê vào miệng cọp, tự tìm cái chết hay sao.

    Lỡ như tộc Xích Hỏa trở mặt chối bay chối biến, thì phải làm thế nào? Nay Giang đại nhân đã hi sinh. Nếu như Dược Vương đại nhân lại có mệnh hệ gì nữa, thì tướng sĩ Đại Hưng sẽ như rắn mất đầu. Khi đó chắc chắn bại trận.

    Rốt cuộc ngươi có âm mưu gì? Được. Dược Vương đại nhân, ngài hãy cân nhắc kỹ. Nếu dùng tính mạng của một mình ta có thể cứu được cả thành Đại Hưng cùng bách tích của Xích Hỏa, để mọi người an cư lạc nghiệp. Thì mạng của Sở Chi Mặc ta

    Có chết cũng coi như có ý nghĩa rồi. Không hổ là Dược Vương. Long Bách ta bái phục. Lần này, ta nguyện bảo vệ bên cạnh ngài. Huynh đến tìm ta có chuyện gì? Đương nhiên là chuyện Dược Vương đại nhân muốn hỏi rồi. Muội ấy… Gần đây thế nào rồi?

    Không biết người Dược Vương muốn hỏi là ai? Giang Thanh Vận. Xem ra cô ấy không phải đơn phương tình nguyện. Nha đầu đó khóc lóc nói ngài không cần cô ấy nữa. Ta vốn đã định, nếu như Dược Vương thực sự không quan tâm tới cô ấy nữa,

    Thì ta cũng không nhắc đến. Muội ấy… Muội ấy đã khóc à? Khóc rất thảm. Gần đây muội ấy sống không tốt sao? Tin Giang đại nhân qua đời vừa mới truyền đến thành Đại Hưng liền bị đẩy lên thành tội danh thông đồng với giặc, phản quốc.

    Nay Giang phủ bị tịch thu. Giang Thanh Vận cũng bị truy nã khắp thành. Tiêu Thụy. Có điều ngài đừng lo lắng. Bây giờ cô ấy rất an toàn. Tiểu Yên đang chăm sóc cho cô ấy. Lần này thực sự đa tạ hai vị rồi.

    Cứ xem như trả lại ân tình cho hai người. Sao vậy? Hối hận rồi à? Nếu như sớm biết cô ấy sẽ đau khổ như vậy, thì tại sao còn muốn rời khỏi cô ấy? Ta quyết không hối hận. Ta không phải người tốt đẹp gì. Nếu muội ấy ở bên cạnh ta,

    Cũng sẽ không có kết cục tốt. Nếu ngài thật sự thông suốt như vậy, thì tại sao lại có biểu cảm đó? Ta chỉ thương xót muội ấy thôi. Người đời luôn bị những lo nghĩ của họ ràng buộc. Xem ra, Dược Vương đại nhân cũng không thể thoát khỏi lẽ đời.

    Nếu ngài yêu cô ấy, thì cứ nói với cô ấy. Ngài tự cho rằng mình đang bảo vệ cô ấy. Thực ra chỉ đẩy cô ấy ra càng xa. Ngài nói ngài thương xót cô ấy. Ta thấy, là ngài khiến cô ấy đau lòng. Ta chỉ hỏi ngài một câu thôi.

    Nếu như Giang tiểu thư là một người đoản mệnh, thì ngài có chê cô ấy không? Đương nhiên là không. Ta nhất định sẽ ở bên muội ấy đến giây phút cuối cùng. Vậy tại sao ngài không tin rằng người mà ngài yêu cũng yêu ngài giống như vậy?

    Cho dù huynh không muốn cưới ta, thì cũng nhận lấy. Được không? Năm đó ta với Tiểu Yên cũng vậy. Ta bị Vũ Văng Lăng trói buộc. Vốn tưởng rằng đuổi muội ấy đi là cắt đứt được tình cảm. Nhưng không biết rằng, lại khiến Tiểu Yên phải chịu đựng càng nhiều

    Đau khổ mà ta gây ra cho muội ấy. Thôi vậy. Hôm nay nhiều lời chỉ là muốn nói với ngài rằng, đừng giẫm lên vết xe đổ của ta năm đó. Hãy trân trọng người trước mắt. Lăng Nhi, con làm sao vậy? Tránh ra. Lăng Nhi. Lăng Nhi. Thuốc.

    Đưa cho ta thuốc của đại tế tư. Đưa cho ta. Mau. Mau đi lấy thuốc của đại tế tư đến đây. Vâng. Lăng Nhi. Cha, cho con thuốc. Đừng sợ. Con trai. Dược Vương đại nhân, viện binh đã bố trí ổn thỏa rồi. Mai phục ở gần đại điện. Chờ lệnh.

    Chuyến này nguy hiểm. Mọi chuyện phải cẩn thận. Rõ. Tộc trưởng. Tộc trưởng. Dược Vương của Đại Hưng cầu kiến. Nói là muốn chữa bệnh cho Lăng vương tử. Sở Chi Mặc đến vào lúc này, mèo khóc chuột. Bảo hắn ta cút đi. Rõ. Đợi đã.

    Sở Chi Mặc dẫn theo bao nhiêu người? Hắn ta chỉ dẫn theo hai người hầu. Chỉ co hai người thôi à? Nhìn rõ không? Thuộc hạ nhìn rõ rồi. Hắn đang đợi ở ngoài điện. Cho hắn vào. Rõ. Dược Vương đại nhân, lúc này không ở trong quân doanh bày binh bố trận,

    Đến lãnh địa Xích Hỏa ta làm gì? Tuy ta là tướng lĩnh của Đại Hưng, nhưng cũng là Dược Vương. Chữa bệnh cứu người là thiên chức của ta. Không cần ngươi đến đây làm bộ làm tịch. Nếu ngươi thật sự có lòng tốt,

    Thì ban đầu sao lại đánh trọng thương con trai ta như vậy? Tại hạ chỉ vì cứu người mình yêu nên bất đắc dĩ mà thôi. Ta thấy ngươi, rõ ràng là không coi tộc Xích Hỏa ta ra gì, mượn cớ gây sự. Hôm đó

    Là vương tử Vũ Văn đưa ra yêu cầu quyết đấu trước. Nếu tộc trưởng không tin, có thể gọi Hách Liên Dũng đến đối chất. Huống hồ, Vũ Văn vương tử bị thương nặng đến vậy cũng không phải do tại hạ gây ra. Ăn nói hàm hồ. Lăng vương tử. Lăng vương tử.

    Thuốc đến rồi. Thuốc đến rồi. Thuốc. Thuốc. Thuốc. Thuốc. Thuốc, thuốc. Vương tử cẩn thận. Nếu các ngươi muốn Vũ Văn Lăng chết càng nhanh, thì cho ngài ấy uống. Tộc trưởng Xích Hỏa, thuốc này không cứu nổi con trai ngài, nhưng ta có thể. Con trai ta thế nào rồi?

    Lăng vương tử có triệu chứng đau thắt ngực và bụng. Mỗi khi tới giờ phát bệnh, ngực và bụng sưng tấy lên, toàn thân lạnh buốt, nhưng chỉ có lòng bàn chân là khô nóng. Ngài… Sao ngài biết? Vào buổi đêm, triệu chứng càng rõ rệt, toàn thân đau ngứa khó chịu.

    Nhưng nếu dùng tay giữ, thì sẽ xuất hiện những đốm tím đen. Đúng, đúng, đúng. Mấy đêm nay Lăng vương tử thường xuyên xuất hiện triệu chứng như vậy. Ngươi biết loại bệnh này? Nghe có vẻ giống trúng độc hành trùng thảo. Không sai. Lăng vương tử đã trúng độc hành trùng thảo,

    Nên mới cần hút tinh khí của người khác, để cung cấp dinh dưỡng cho hành trùng thảo. Hôm đó khi ta với Lăng vương tử giao đấu, đã đẩy người bị vương tử khống chế ra ngoài cơ thể. Hành trùng thảo mất đi chất dinh dưỡng,

    Nên mới khiến cho Lăng vương tử lúc phát bệnh tướng mạo dị thường, đau ngứa khó chịu, giống như sâu kiến cắn khắp người. Đến khi hành trùng thảo ăn mòn hết kí chủ, cũng là lúc Lăng vương tử sức cùng lực kiệt. Những thứ thuốc mà vương tử uống chẳng qua chỉ

    Tạm thời làm tê liệt cảm giác của ngài ấy, giảm bớt đau đớn cho vương tử. Thế nên mới dựa dẫm vào thuốc như vậy. Đây chẳng phải là tự lừa dối mình, khiến vương tử chết thoải mái hơn sao? Dược Vương, cầu xin ngươi hãy cứu con trai ta.

    Ta có thể thử. Có điều kiện gì? Tại hạ thân làm Dược Vương, hành y cứu người, quyết không chối từ. Nhưng mà, có lẽ vẫn cần tộc trưởng tin tưởng tại hạ mới được. Ta tin. Nếu muốn giải trừ độc này, thuốc dẫn tốt nhất chính là… Dược Vương,

    Thế này là sao? Tộc trưởng chớ sốt ruột. Đây là phản ứng bình thường sau khi hành trùng thảo rời khỏi cơ thể. Sai người đi lấy vài tấm thảm ướt, trùm lên Lăng vương tử, rồi lấy than củi sưởi ấm, để lửa to một chút. Trong phòng càng nóng càng tốt.

    Được, mau lên. Mau làm theo. Rõ. Có giấy bút không? Trên bàn có. Bên này. Bốc thuốc theo đơn thuốc này. Cứ cách hai canh giờ cho vương tử uống một thang. Sau khi uống ba thang sẽ xuất hiện tình trạng nôn mửa. Nôn xong, giảm một nửa liều lượng thuốc,

    Rồi uống ba thang nữa. Chắc sẽ không còn gì đáng ngại lắm. Tộc trưởng, mạch tượng ổn định rồi. Đa tạ ơn cứu mạng của Dược Vương đại nhân. Tộc trưởng mau đứng dậy. Tại hạ đã mang danh Dược Vương, thì phải thực hiện chức trách của Dược Vương. Dược Vương đại nhân,

    Có lòng nhân từ của kẻ hành y. Lão hủ tâm phục khẩu phục. Y thuật của tại hạ có thể cứu Lăng vương tử. Còn lòng nhân từ của tộc trưởng có thể cứu bách tính trong thiên hạ. Ta đã hạ lệnh rút quân. Ta thề với ngài,

    Xích Hỏa ta vĩnh viễn không đối địch với Đại Hưng. Đa tạ tộc trưởng. Dược Vương đại nhân cứu con trai ta là cứu cả tộc Xích Hỏa này. Thực không giấu gì, tại hạ vẫn còn một chuyện muốn bàn với tộc trưởng. Đại nhân, ngài cứ nói đừng ngại.

    Vẫn mong tộc trưởng giao sổ sách qua lại giữa Xích Hỏa và Đại Hưng mấy năm nay cùng danh sách người quản lý cho tại hạ. Thành Đại Hưng có chút việc nội bộ cần giải quyết. Chuyện này thì có gì khó. Ta lập tức cử người đi lấy.

    Chúng ta cáo biệt tại đây. Hư Hoài, ngươi đem thư nghị hòa về trấn thủ trước. Đợi sau khi tộc Xích Hỏa thu binh ngươi dẫn toàn quân về theo đường cũ. Rõ. Ngài muốn đi đâu? Nếu chiến sự đã kết thúc,

    Thì đương nhiên ta phải đi làm chuyện quan trọng hơn rồi. Xem ra ngài muốn đi tìm người quan trọng hơn. Nghĩ thông suốt là tốt. Có điều, từ đây đến thành Đại Hưng cho dù thúc ngựa phi nhanh… Vậy nên phải tranh thủ từng giây từng phút. Đừng mà.

    Đừng giết cha ta. Đừng… đừng giết. Đừng… đừng giết cha ta. Đừng động vào ta. Đừng sợ. Là ta đây. Sở Chi Mặc. Là huynh sao? Ta quay về rồi. Sở Chi Mặc. Khóc gì chứ? Chẳng phải ta quay về rồi sao. Cây cỏ các muội

    Không phải coi trọng lượng nước nhất sao? Đừng khóc nữa, được không? Ta tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp được huynh nữa. Ta tưởng rằng… Ta tưởng rằng huynh không cần ta nữa. Đồ ngốc. Muội là thuốc của ta. Sao ta có thể không cần muội nữa chứ.

    Nếu muội rời xa ta, ta sẽ đau lòng lắm. Cho huynh đau chết này. Ai bảo huynh muốn quên ta. Đều là ta không tốt. Ta không nên nói những lời cay độc đó với muội. Ta không nên đẩy muội ra xa ta. Ta hứa với muội.

    Sau này quyết không để muội rời xa ta nữa. Ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh muội. Muội tha thứ cho ta được không, Tùng Lam? Ta… ta không tha thứ. Ta không tha thứ. Huynh chỉ biết bắt nạt ta thôi. Được, được, được. Muội nói gì cũng được. Đừng khóc nữa.

    Huynh quay về rồi. Vậy… Vậy cha ta đâu? Không phải ác mộng. Cha mất thật rồi. Đều là ta không tốt. Là ta không chăm sóc tốt cho Giang đại nhân. Ta hứa với muội. Ta sẽ thay ông ấy ở bên cạnh muội mãi mãi, sống chết có nhau, mãi không xa rời.