Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 24 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 12 Thế nào rồi? Đã tìm kiếm khắp nơi rồi, nhưng không thấy bóng dáng hai người đó đâu cả. Sao lại thể được? Tiêu Tử Minh mang theo một người đang hôn mê

    Thì có thể đi được bao xa chứ? Chúng ta đã tìm cả đường bộ lẫn đường thủy, những nơi quan trọng đều không có tin tức gì. Chết tiệt. Cái tên Tiêu Tử Minh này… Trừ phi, Thanh Vận tỉnh lại rồi. Cái gì? Cảnh Dật Nhiên.

    Huynh ở lại xử lí chuyện bệnh dịch. Ta sẽ tự đi tìm. Tham kiến đại tế tư. Đa tạ ơn cứu mạng của đại tế tư. Hiện giờ, Giang tiểu thư cảm thấy cơ thể thế nào rồi? Cũng nhờ linh dược của đại tế tư giờ ta đã thấy tinh thần tỉnh táo,

    Cơ thể thoải mái rồi. So với lúc trước khi rơi vào sơn cốc đã đỡ hơn rất nhiều rồi. Nay cô vừa thoát khỏi sự khống chế của yêu tà không nên làm gì quá sức. Bất Ngữ, đưa Giang tiểu thư đi nghỉ ngơi trước đi. Vâng. Nhưng mà… Tử Minh ca ca…

    Yên tâm đi. Lát nữa ta sẽ đi tìm muội. Xin mời. Đại tế tư, người đã đã đưa đến rồi. Ngài có thể diệt trừ tận gốc yêu tà trên người cô ấy không? Không phải là không thể. Chỉ là… Nếu muốn diệt trừ hoàn toàn cũng hơi khó. Bây giờ,

    Chỉ có thể tạm thời khống chế yêu tà của cô ta. Rồi khiến yêu khí của cô ta tiêu tán dần dần. Đây không phải là chuyện đơn giản. Nói không chừng trong quá trình đó sẽ xảy ra sai sót. Tử Minh khẩn cầu đại tế tư

    Cứu lấy Thanh Vận muội muội của ta. Tiêu công tử đã thành tâm như vậy. Bổn tọa cũng không nỡ làm người mất mặt. Chỉ là… Có lẽ sẽ cần Tiêu công tử giúp đỡ một chút. Chỉ cần có thể cứu được cô ấy, làm gì ta cũng bằng lòng.

    Nếu đã như vậy, bổn tọa cũng không để tâm nhiều nữa. Đại tế tư, ngài làm gì vậy? Thả lỏng đi, Tiêu công tử. Chỉ là công lực ta thương tổn muốn ngươi giúp ta một tay mà thôi. Bất Ngôn. Nhốt Tiêu Tử Minh lại. Vâng, thưa sư phụ. Đại tế tư.

    Tử Minh ca ca đâu? Đại tế tư. Giang tiểu thư. Bình tĩnh chờ đi. Tiêu công tử đi đường mệt mỏi, lại thêm vết thương cũ chưa khỏi. Bây giờ đang nghỉ ngơi. Vậy ta phải đi thăm huynh ấy. Chỗ Tiêu công tử, sẽ có người của bổn tọa lo liệu.

    Nhưng Giang tiểu thư, tình hình của cô không được lạc quan cho lắm. Sao cơ? Chẳng phải ngài nói dùng hương gì đó là có thể đuổi bản lam căn đi sao? Nhiếp hồn hương chỉ có thể tạm thời khống chế yêu tính của nó, chứ không thể diệt trừ hoàn toàn.

    Vậy ta phải làm sao đây? Bây giờ người có thể cứu được cô Chỉ có Dược Vương thôi. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân từ nhỏ đã có dược khí bảo vệ. Yêu tà đó phải dựa vào dược khí mới có thể sống được.

    Vậy ta làm thế nào để có được dược khí? Đơn giản. Cô chỉ cần giết hắn. Giết? Giết. Chỉ cần tim hắn ngừng đập, dược khí đó sẽ tiêu tán. Không. Cô nghĩ cho kĩ đi. Sở Chi Mặc, cái tên không thể sống qua 30 tuổi đó quan trọng

    Hay là bản thân cô quan trọng hơn? Đại nhân, chúng tôi đã tìm kiếm cả đêm rồi. Vẫn không có tin tức gì của Giang tiểu thư. Nghỉ ngơi một lát trước đi. Tiếp tục tìm. Ngài đã không ăn gì lâu lắm rồi, e rằng sức khỏe của ngài… Không sao.

    Chúng ta tiếp tục lên đường. Vâng. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Đó là… Tiêu tiểu thư. Tiêu Nhã. Sao cô ấy lại ở đây? Đi xem sao. Vâng. Dược Vương đại nhân. Xin hãy cứu ca ca của ta. Tiêu Tử Minh, hắn làm sao?

    Ở Hành Thuỷ Quán. Tiêu Tử Minh ở Hành Thuỷ Quán ư? Sao ta không nghĩ ra kẻ đứng sau tất cả những chuyện này là đại tế tư chứ. Trên đường Tiêu gia chúng ta đi đày Bất Ngôn, Bất Ngữ thuộc hạ của đại tế tư đột nhiên xuất hiện cứu bọn ta.

    Thế là ta và cha mẹ ta vẫn luôn ở Hành Thuỷ Quán, nhưng mãi mà không gặp được ca ca. Cho đến tận hôm qua ta đi tìm huynh ấy. Thì vô tình nhìn thấy… Nhìn thấy cái gì? Ta nhìn thấy đại tế tư hắn… Hắn bóp cổ ca ca của ta.

    Nói cái gì mà… Nói cái gì mà giúp đỡ hắn một tay. Đó nhiếp linh thuật của Ôn Thần. Thế thì nguy rồi. Dược Vương đại nhân làm sao bây giờ? Ca ca của ta… Chắc huynh ấy sẽ không bị đại tế tư… Tiêu tiểu thư bình tĩnh đi đã. Hư Hoài.

    Có thuộc hạ. Ngươi đưa Tiêu tiểu thư về doanh trại nghỉ ngơi trước. Vậy Dược Vương ngài… Xem ra, ta phải đi gặp mặt kẻ thù rồi. Sư phụ. Tiêu… Tiêu Nhã bỏ trốn rồi. Cái gì? Tiêu Nhã bỏ trốn rồi? Vâng.

    Vốn cứ tưởng rằng để nhà họ Tiêu ở sau quán sẽ không nguy hiểm. Nên không… Không phái người canh chừng bọn họ. Không ngờ đêm qua Tiêu Nhã lại lén lút bỏ trốn rồi. Tiêu Nhã bỏ trốn, chắc chắn đi tìm Dược Vương. Bất Ngôn, Bất Ngữ.

    Đưa Tiêu Tử Minh và Giang Thanh Vận đến đại điện. Sư phụ. Như vậy là để… Đến lúc phải đón tiếp khách quý rồi. Lâu rồi không gặp. Dược Vương đại nhân. Tùng Lam, mau đến bên cạnh ta. Dược Vương đại nhân. Huynh đến cứu ta sao?

    Quả nhiên cô không phải cô ấy. Đúng. Ta là Giang Thanh Vận chứ không phải bản lam căn đó. Dược Vương đại nhân sao lại có vẻ mặt đó? Lẽ nào thân thể của ta không nên thuộc về ta sao? Yêu nghiệt đó chiếm dụng thân thể ta lâu như vậy,

    Không lẽ ngay cả Dược Vương đại nhân cũng nghĩ gương mặt này là cô ta sao? Các người đã làm gì Tùng Lam rồi? Ngài không cần biết bọn ta đã làm gì với cô ta. Ngài chỉ cần biết, cô ta sẽ không quay lại nữa. Giang Thanh Vận,

    Cô đã là người cận kề cái chết, bá chiếm thân thể này cũng vô ích. Không thể nào. Rõ ràng ta bây giờ rất khỏe mạnh. Đại tế tư chẳng phải kẻ tử tế gì. Hắn đã lừa cô. Dược Vương đại nhân bị yêu nghiệt đó mê hoặc,

    Còn nói năng hồ đồ nữa. Giang Thanh Vận, khi cô rơi xuống sơn cốc là ta đưa cô về nhà họ Giang. Khi đó ta và cha cô biết số mệnh của cô sắp hết nên cây bản lam căn ngàn năm mà ta tặng cô đó,

    Cũng chỉ có thể điều tiết sinh khí của cô, chứ không thể cứu tính mạng cô. Còn thuốc mà đại tế tư cho cô chẳng qua chỉ là giúp cô cảm thấy toàn thân khoan khoái, cũng không thể cải tử hoàn sinh. Đợi đến ngày Tùng Lam rời khỏi thân thể cô,

    Cũng chính là lúc cô phải chết. Ta… Ngài… Không hay rồi. Quả nhiên Tiêu Tử Minh bị nhiếp linh thuật của Ôn Thần khống chế rồi. Xem ra, Dược Vương đại nhân thực sự đáng gờm đó. Tử Minh, hắn đến là để cướp Thanh Vận muội muội của ngươi đấy. Sở Chi Mặc,

    Tuy rằng ngươi có chút tu vi nhưng cũng là người trần mắt thịt. Bổn tọa khuyên ngươi đừng tốn công làm chuyện vô ích, sớm nhận thua đi. Không được, cứ thế này ta không thể thắng được. Phải giúp Tiêu Tử Minh thoát khỏi sự khống chế của Ôn Thần. Vân Sương.

    Ngươi đừng hòng. Tiêu Tử Minh. Tử Minh ca ca. Giỏi lắm Vân Sương. Đã tới nước này rồi ngươi vẫn đối đầu với bổn tọa. Ngươi chỉ là một người phàm cưỡng chế dùng tiên thuật, đúng là tìm đường chết. Nếu đã như vậy, đừng trách bổn tọa ra tay độc ác.

    Thanh Vận. Đi. Giết hắn. Lúc này hắn đã yếu đi nhiều rồi. Cô nhân cơ hội này cướp đi dược khí của hắn. Bổn tọa bảo đảm với cô chỉ cần yêu tà đó rời đi, cô mới không tiêu tán. Không. Giang Thanh Vận, đừng. Xin cô tha cho Dược Vương đại nhân.

    Giang Thanh Vận, xin cô đừng làm hại Dược Vương đại nhân. Có gì cứ nhằm vào ta đây này. Đừng làm hại Dược Vương đại nhân. Cô câm miệng lại cho ta. Cô tha cho huynh ấy đi, Giang Thanh Vận đừng. Tùng Lam. Đừng sợ. Đến đây bên ta. Dược Vương đại nhân.

    Cô cút đi. Cô đừng chiếm giữ cơ thể ta. Xin cô tha cho huynh ấy đi. Đã trúng năm tầng nhiếp hồn hương của ta mà vẫn phá được sự khống chế của Giang Thanh Vận. Không được. Tiên thảo dược này sẽ làm hỏng chuyện của ta, vẫn nên diệt trừ thì hơn.

    Đại tế tư, vừa rồi do tâm tình ta không ổn định mới giúp bản lam căn kia có cơ hội thoát ra. Vừa rồi bổn tọa cũng chỉ là muốn nhắc nhở cô thôi. Đi đi. Giết hắn đi. Dược khí sẽ là của cô. Thanh Vận à,

    Bổn tọa cũng coi như nhìn thấy cô lớn lên từ nhỏ. Ta biết cô là một cô nương lương thiện. Nhưng nếu lần này cô mềm lòng, người chết sẽ là cô đấy. Vâng. Dừng tay Thanh Vận. Con gái ngoan của ta. Cha. Giang Bất Yếm. Cha, cha vẫn còn sống sao?

    Con tưởng rằng cha đã chết rồi cơ. Nha đầu ngốc. Con gái, cha bị trọng thương, được Dược Vương sắp xếp ở Dược Vương Cốc. Để trừng trị Tiêu Thụy, điều tra kẻ chủ mưu đứng sau, nên ta không loan tin. Không ngờ về sau lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Cha…

    Là Dược Vương cứu người thật sao? Thanh Vận, thực ra cha biết hết tất cả. Cha nói lời này là ý gì? Cha vẫn luôn biết rằng người đó không phải con. Cha là người thân thuộc mạch tượng của con nhất. Cho dù có kéo dài được mười ngày nửa tháng

    Cũng tuyệt đối không thể chữa lành. Hôm đó, con đột nhiên tỉnh lại cha phát hiện chỉ có tướng mạo giống nhau, còn tính cách hoàn toàn khác nhau. Nhất thời cha không thể chấp nhận sự thật đã mất con, không bằng lòng chấp nhận nên liền coi người đó là con.

    Thanh Vận. Nhưng nay, cha hi vọng con buông bỏ thù hận, đừng bị đại tế tư dẫn con vào ma đạo. Cha không muốn con gái được sống sao? Nha đầu ngốc. Thế gian này, nào gì có người cha nào không muốn con gái mình được sống chứ? Nhưng mà,

    Sinh tử do mệnh. So với việc để đại tế tư dẫn con vào ma đạo làm hại nhân gian, cha hi vọng con, đừng vướng bận nữa rời đi mà không ràng buộc gì. Sao cha có thể nỡ lòng nào. Cha. Cô có chuyện gì thì hãy nhằm vào ta,

    Đừng làm hại Dược Vương đại nhân. Cái đồ bản lam căn ngu ngốc, sau này nhờ cô chăm sóc tốt cho cha. Cha? Cha còn sống sao? Trước kia tính cách ta ngang ngạnh, thường hay làm cha giận. Nếu được sống một lần nữa chắc chắn ta sẽ chăm chỉ học y thuật

    Rồi kế nghiệp cha. Giang Thanh Vận. Cô. Ta… Ta phải đi đây. Đi sao? Thực ra ta sớm đã cảm nhận được tuy chúng ta cùng tồn tại trong một cơ thể nhưng ta cũng dần dần tiêu tán theo sự suy yếu của linh lực. Ta… ta sẽ nghĩ cách.

    Được rồi, bản lam căn Thanh Vận không cầu xin gì, chỉ hy vọng cô đừng oán hận Tử Minh ca ca. Huynh ấy bị đại tế tư lợi dụng nên mới phạm sai lầm. Nhưng tất cả những gì huynh ấy làm đều là vì ta.

    Sau này nguyện vọng ta chưa hoàn thành giao cả cho cô đấy. Thực ra, từ trước đến nay, ta vẫn rất cảm ơn cô đã bảo vệ ta. Nhưng mà, sau này cô bớt gây họa lại giúp ta. Được rồi. Ta đi đây. Tùng Lam, tạm biệt. Giang đại nhân, sao ông lại…

    Lão thụ tiên bảo ta đến đây, ta liền đến. Không ngờ lại gặp được Thanh Vận. Giang Thanh Vận, cô ấy đi rồi sao? Giang đại nhân, nơi này không thể ở lại lâu. Ông mau đưa Tùng Lam rời khỏi đây trước đi. Đừng hòng.

    Bất Ngôn, Bất Ngữ hai cái tên vô dụng đó, bổn tọa dày công sắp xếp mọi chuyện vậy mà chuyện vẫn bất thành. Vậy được. Vậy hôm nay, bổn tọa sẽ đích thân ra tay. Ta không tin, Giang Thanh Vận chết đi, bản lam căn đó còn có thể sống. Đại tế tư,

    Coi như Tử Minh xin ngài. Xin ngài hãy tha cho Thanh Vận muội muội của ta đi. Được thôi. Vậy người đứng dậy, đi giết Sở Chi Mặc. Sở Chi Mặc chết đi, bổn tọa sẽ tha cho Giang Thanh Vận. Tử Minh. Đại tế tư.

    Tiêu Tử Minh ta đã quen sống một đời tiêu sái rồi, sao có thể cam tâm tình nguyện chịu sự điều khiển của người khác, làm ngài thất vọng rồi. Bổn tọa, cũng làm ngươi thất vọng rồi. Lại là cô. Dược Vương đại nhân, ta sẽ bảo vệ huynh. Tùng Lam!

    Chỉ dựa vào ngươi sao? Nằm mơ đi. Tùng Lam! Đừng mà. Cô điên rồi. Cô… Dám thiêu đốt nguyên thần ư. Đúng vậy. Ngươi không ngờ tới phải không? Thiêu đốt nguyên thần có là gì? Cho dù ta hồn bay phách tán

    Cũng sẽ không để Ôn Thần ngươi đạt được mục đích đâu. Tùng Lam. Tùng Lam. Dược Vương đại nhân, ta sẽ không để hắn làm hại huynh đâu. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam. Đại thần tiên, lần này cuối cùng ta cũng có thể

    Danh chính ngôn thuận bảo vệ huynh rồi. Huynh không làm thần tiên, đã biết rơi lệ rồi. Tùng Lam, ta đâu phải thần tiên gì. Ta là Sở Chi Mặc của muội. Chúng ta chẳng phải đã hứa phải cùng nhau đi xem hoa đăng, cùng nhau xem hội chùa,

    Phải làm thật nhiều thứ. Được, đi xem hoa đăng. Sở Chi Mặc, huynh đừng buồn. Bản lam căn chúng ta có sức sống rất mạnh mẽ đấy. Ta bằng lòng chịu mọi hoạn nạn thay huynh chỉ cần huynh được nhìn thấy thế gian tươi đẹp là ta mãn nguyện rồi.

    Dược Vương đại nhân. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam muội đừng dọa ta. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam. Tùng Lam muội tỉnh lại đi. Tùng Lam. Tùng Lam. Hồi bẩm thiên quân, Ôn Thần đã bị tiêu diệt. Vân Sương tiên nhân cũng lịch kiếp thành công.

    Có nên triệu hồi ngài ấy về Cửu Trùng Thiên không? Không cần vội. Ta muốn hỏi ngươi Vân Sương và tiên thảo đó kết cục thế nào? Chuyện này… Chuyện này… Cứ nói đi không sao. Thiên quân, Vân Sương lần này có công trừ gian diệt bạo cũng đã trải qua tình kiếp.

    Tiểu tiên bạo gan xin thiên quân ban cho hai người họ một mối nhân duyên ở trần thế đi. [Nửa năm sau] Nghe nói hồn phách Giang Thanh Vận bị phong ấn trong mầm bản lam căn. Thế là vị Tiêu công tử này ngày ngày dốc lòng bảo vệ.

    Thật đúng là một chàng trai si tình. Đúng vậy. Nghe nói hắn vẫn chờ đợi Giang Thanh Vận. Quả là cảm động. Nếu ta cũng gặp được một chàng trai si tình như thế thì tốt biết mấy. Thôi đi. Lần này Tiêu gia bị lưu đày,

    Tiêu Tử Minh không còn nơi nào để đi. Bổn đại gia có lòng tốt thu nhận hắn, để hắn ở lại Dược Vương Cốc chăm sóc hoa cỏ đó. Ngươi thôi đi. Ngươi cả ngày chỉ biết sai bảo người ta làm việc vất vả. Người ta không thèm chấp ngươi thì thôi. Ngươi…

    Chẳng ra chỉ là một đứa trẻ ranh sống tới 5000 tuổi, còn chưa biết tình yêu là thứ gì. Đúng đó. Đúng đó. Kiểu si tình này như Tiêu công tử ngươi làm sao mà hiểu được. Nếu không nhờ ta, thì phải kiếp sau

    Hắn mới gặp được Thanh Vận muội muội của hắn đó. Chẳng có ai giành công như ngươi cả. Trong người Giang Thanh Vận vốn đã có tình phách của Tùng Lam. Cũng chính vì có sự tồn tại của tình phách này mới giúp linh thức Giang Thanh Vận kết tụ,

    Mới có câu chuyện tình tiền kiếp của đôi uyên ương này. Tất là đều là ý trời, duyên phận do trời định, liên quan gì đến đứa trẻ ranh nhà ngươi. Vậy… Vậy cũng là do ta dùng linh thức của mình bảo vệ linh thức của Giang Thanh Vận.

    Nếu không cái mầm nhỏ này sao có thể lớn lên được chứ. Sư phụ nói đúng. Sư phụ gì chứ? Nhân Sâm. Nhân Sâm có biết không hả. Nhân Sâm đó. Sao ngươi cứ bắt nạt ca ca của ta thế. Cô nhóc này,

    Bổn đại gia đồng ý cho ngươi ở lại Dược Vương Cốc, ngươi phải biết điều chứ. Bọn ta ở lại đây là do lão thụ tiên đồng ý. Ngươi. Tiểu Nhã, không được vô lễ. Nhân Sâm sư phụ hôm nay còn có chuyện gì phải làm? Không thèm chấp với ngươi.

    Hôm nay không có chuyện gì phải làm. Mau thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tới thành Đại Hưng. Đi thôi. Các người tới thành Đại Hưng? Không đưa ngươi đi đâu. Hôm nay là ngày vui của cố nhân. Đúng thế, là hôm nay. Muội cũng muốn đi. Muội cũng muốn đi? Tiểu Nhã,

    Dược Vương đại nhân là người ngày xưa muội thích nhất. Hôm nay là ngày đại hỷ của hắn muội không buồn sao? Có gì đáng buồn đâu. Ta… Chắc chắn sẽ tìm được khối người tốt hơn ngài ấy. Vậy mới là muội muội của ta chứ. Đi thôi.

    Giờ đã là lúc nào rồi, sao thím nhỏ của ta còn chưa đến nhỉ? Thành chủ đại nhân, đừng vội. Cơm ngon không ngại tối trời. Là thành chủ phải trưởng thành hơn chút. Thúc phụ. Thúc phụ. Thúc sắp phải thành thân rồi, thúc có vui không? Có thấy phấn khích không?

    Có căng thẳng không? Ngốc. Lo chuyện bao đồng. Ta nói này, huynh sắp làm tân lang đến nơi rồi có thể cười một chút không đừng lúc nào cũng mặt lạnh như thế. Thôi, thôi, thôi. Huynh đừng nên cười thì hơn. Ta sợ lắm. Dược Vương đại nhân,

    Bổn đại gia chúc hai người hạnh phúc trăm năm, đầu bạc răng long. Chúc hai người hạnh phúc như phượng hoàng sóng đôi. Chúc hai người gắn kết lương duyên, phu thê đồng tâm. Chúc hai người duyên định tam kiếp, trời sinh một cặp.

    Chúc hai người tình ái nồng nàn đến răng long đầu bạc. Chúc mừng nhé. Đa tạ. Dược Vương đại nhân Tuy rằng người ngài lấy không phải là ta nhưng mà, ta nhất định sẽ tìm được người tốt hơn ngài. Nhưng mà, vẫn phải chúc ngài tân hôn hạnh phúc.

    Tân nương tử tới. Tân lang, tân nương hành lễ. Nhất bái thiên địa. Nhị bái cao đường. Giang đại nhân, nhiều người như vậy ông bình tĩnh một chút. Bình tĩnh thế nào được, cũng đâu phải ngài gả con gái đâu. Phu thê giao bái. Thành thân. Ngột ngạt chết mất.

    Sao người phàm các huynh lại nhiều tục lệ đến thế? Rõ là nhiều lễ nghi phiền phức. Người phàm, có nhiều lễ nghi phiền phức như vậy đó. Sớm biết có ngày hôm nay sao ban đầu lại làm vậy? Ai mà biết thiêu đốt nguyên thần xong sẽ biến thành người phàm chứ.

    Sao thế? Hối hận rồi sao? Ta không hối hận. Thiêu đốt nguyên thần có thể chữa khỏi bệnh cũ của huynh, đúng là một mũi tên trúng hai đích. Nhưng mà, bệnh của ta hình như vẫn chưa khỏi. Sao thế? Không đúng. Cha nói là, độc trong người huynh đã tiêu tan hết.

    Sao huynh lại thấy khó chịu chứ? Có lẽ bởi vì, yêu muội đến phát bệnh. Thuốc thang không chữa được. Vậy ta làm thuốc của huynh có được không? Nếu đã như vậy vậy thì chúng ta thương yêu tôn trọng nhau, cùng bên nhau đến bạc đầu. Dược Vương đại nhân.

    Thuộc hạ cố gắng rồi. Giang đại nhân. Nào, nào, nào. Thế này còn ra thể thống gì nữa. Ngươi đúng là nghịch đồ mà. Thúc phụ, chúc mừng thúc cuối cùng cũng có được mỹ nhân, hơn nữa bệnh không cần chữa mà tự khỏi. Cuối cùng ta cũng được giải thoát.

    Thanh Vận muội muội. À không, Tùng Lam muội muội. Muội không biết đâu, hôm nay lúc đón dâu, Sở Chi Mặc không những không cười nổi cái tay này… còn… còn run lẩy bẩy suốt, cực kì căng thẳng. Ta bảo này, chúng ta đừng có làm phiền

    Tân lang tân nương động phòng hoa chúc nữa. Đi, đi, đi. Đúng đó, đúng đó. Đi thôi, đi thôi. Sư phụ, để con dìu người. Phải rồi, đừng quên uống rượu giao bôi đấy. Sư phụ, người đi chậm thôi. Đại nhân uống rượu đi nhé. Vậy thuộc hạ cũng đi đây. Thì ra,

    Dược Vương đại nhân cũng biết căng thẳng sao? Muội không căng thẳng sao? Được. Vậy uống rượu giao bôi thôi. Uống rượu giao bôi? Lại là nghi lễ gì thế. Tùng Lam không thích lễ nghi. Vậy chúng ta thay đổi một chút. Thì ra uống rượu giao bôi là uống như vậy sao?

    Dược khí cộng thêm rượu. Có thích không? Xấu hổ chết mất. Đệ… Sao đệ lại ở đây? Tùng Lam tỷ tỷ, đệ… Còn có chúng ta nữa. Tiểu Tùng Lam của chúng ta cuối cùng cũng thành thân rồi. Tỷ tỷ sắp rơi nước mắt rồi đây này. Nhớ về thăm nhà ngoại nhé.

    Nếu Sở Chi Mặc ức hiếp ngươi, bổn đại gia giúp ngươi đánh hắn. Đúng. Còn có bọn ta cổ vũ cho muội nữa. Mọi người… Được rồi. Về cả đi. Dược Vương đại nhân nổi giận rồi. Chúng ta mà không đi sẽ bị mài thành bột đấy. Đi, đi thôi, đi thôi. Vậy…

    Vậy vừa rồi… Chẳng phải chúng ta đã bị họ nhìn thấy hết rồi sao? Vậy chúng ta kéo rèm xuống, làm chút chuyện, không thể để người khác nhìn thấy được.