Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 21 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 9 Tay của người… Đừng thêu nữa mà tiểu thư. Nếu ba ngày sau không điều tra ra, tại hạ sẽ từ bỏ mọi chức vụ, danh hiệu Dược Vương cũng dâng tặng cho người khác. Huynh làm vậy,
Ta sợ sẽ liên lụy đến huynh. Dù muội đi đâu, ta cũng sẽ ở bên muội sống chết có nhau. Thúc phụ, chuyến đi này nguy hiểm. Bổn thành chủ đã hạ lệnh, chuẩn bị đầy đủ lương thảo, dược liệu, vận chuyển hết ra tiền tuyến. Quân bị đầy đủ,
Những thứ này không cần lo lắng. Nhưng lần này, thúc phụ nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Cháu và cả thành Đại Hưng, đều chờ thúc chiến thắng trở về. Đa tạ thành chủ. Tại hạ nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của mọi người.
Dược Vương đại nhân dám dũng cảm đứng ra trong lúc nguy cấp, đúng là vô cùng đáng quý. Thành Đại Hưng ta, có anh hùng như Dược Vương đại nhân là may mắn của muôn dân thành Đại Hưng. Đa tạ Tiêu đại nhân. Giang đại nhân,
Mong ông hãy chăm sóc cho thúc phụ của ta. Bảo đảm an toàn cho Sở thị. Vốn là chức trách của nhà họ Giang ta, xin thành chủ yên tâm, lão phu sẽ cố gắng hết sức. Giang đại nhân vất vả rồi. Dược Vương đại nhân,
Ngài nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé. Hàng ngày Tiểu Nhã sẽ ăn chay niệm phật, cầu xin trời cao phù hộ cho ngài. Đa tạ Tiêu tiểu thư. Nhưng nếu Tiêu tiểu thư có thời gian cầu phúc cho tại hạ,
Thì chi bằng cầu phúc cho tướng lĩnh cả thành Đại Hưng đi. Tiểu Nhã… Đương nhiên Tiểu Nhã cũng sẽ cầu phúc cho các tướng sĩ. Chỉ là trong lòng Tiểu Nhã, Dược Vương đại nhân quan trọng hơn. Đại nhân, đến giờ rồi, phải lên đường thôi. Lập tức xuất phát.
Tiểu thư, bọn họ tới rồi. Đại nhân, ngài nhìn kìa. Thanh Vận. Cha. Huynh đưa muội ấy đến làm gì? Trời đất chứng giám. Là Giang đại tiểu thư muội ấy cứ đòi đến bằng được. Ta đã cản rồi, cản thật rồi mà. Nhưng muội ấy nói,
Nếu ta không đưa muội ấy đi, muội ấy sẽ tự cưỡi ngựa đến. Ta cũng hết cách, nên đành phải đồng ý. Huynh tưởng ta muốn chắc. Cha, con tặng cha lá bùa bình an này, cha phải luôn mang theo bên mình. Thời khắc quyết định, nó có thể bảo vệ cha đấy.
Trước đây con toàn tặng cho Dược Vương, hôm nay cuối cùng cũng nhớ đến cha rồi. Cha, lần này ra trận, cha nhất định phải chú ý an toàn đó. Con gái ngoan, đừng lo lắng. Hồi trẻ cha từng theo tiên thành chủ chinh chiến khắp nơi. Sẽ không sao đâu. Cha,
Đây là tấm lòng của con. Lần này đi xa, con không thể ở bên cha. Hãy để lá bùa bình an này thay con đi cùng cha. Con gái ngoan của ta, lớn thật rồi. Cha, cha nhất định phải mang theo đó. Kể cả lúc ăn hay lúc ngủ cũng phải mang theo.
Được, cha nhớ rồi. Nhưng ta nói thật, quả thực huynh hơi tàn nhẫn với Thanh Vận muội muội đấy. Nói gì đi nữa, huynh cũng nên cho người ta cơ hội từ biệt chứ. Ai lại để người ta mới sáng ra, chạy đến chỗ xa xôi thế này chặn đường huynh.
Huynh xem sắc mặt muội ấy kém chưa kìa. Ta nhìn còn chẳng đành lòng. Huynh thì hiểu gì. Huynh nói thử xem, rõ ràng là yêu muội ấy, nhưng lại làm tổn thương muội ấy như vậy. Tội gì phải khổ thế? Khoảng thời gian này, nhờ huynh chăm sóc cho muội ấy. Được.
Hành quân đại sự, không được chậm trễ. Ta không làm mất thời gian của huynh đâu, ta chỉ muốn đưa cho huynh cái này thôi. Cái này… Muội vẫn nên giữ lại cho phu quân tương lai thì hơn. Nhưng mà… Ta hy vọng người đó là huynh.
Ta đã thêu cái này mất một ngày một đêm, huynh nhận đi được không? Dù huynh không muốn lấy ta, cũng nhận đi mà. Được không? Nếu huynh đã nhận, thì nhất định phải mang theo bên mình đó. Tuyệt đối không được quên đâu. Ngốc quá, vẫn cứ cố chấp như vậy.
Thanh Vận, con về đi. Lục La, Dật Nhiên, chăm sóc tiểu thư chu đáo. Sư phụ yên tâm đi. Tiểu thư, người cảm thấy thế nào? Đầu óc quay cuồng. Chắc là nghỉ ngơi một lát là ổn thôi. Hay là gọi Cảnh thần y đến khám đi.
Không cần làm phiền đại sư huynh. Lục La, ta muốn ngủ một lát. Vâng, vâng, vâng. Vậy người ăn trước đi đã rồi ngủ. Không cần, ngươi ra ngoài trước đi. Vâng. Cây bản lảm căn chết tiệt này, chẳng quý trọng cơ thể của bổn tiểu thư gì cả. Tử Minh ca ca.
Đi nào. Tử Minh ca ca, huynh xem nước ở đây trong chưa này. Tử Minh ca ca. Dễ chịu quá đi. Lâu lắm rồi không được vui như thế này. Phải. Chờ ta giúp muội đuổi yêu tà trong cơ thể ra rồi, đến lúc đó, muội sẽ không phải chịu ấm ức nữa.
Tử Minh ca ca. Yêu tà kia, chiếm cơ thể người khác làm của mình. Nếu không diệt trừ cô ta, thì chắc chắn người bị thương sẽ là muội. Ta từng thề rằng, ta sẽ không để bất cứ ai làm hại muội nữa. Cố nguyên đan này muội phải giữ cho kĩ,
Nhớ uống đúng giờ. Như vậy thì nguyên thần của muội mới ngày càng khỏe mạnh. Biết chưa hả? Muội biết rồi. Thanh Vận. Thanh Vận. Muội ấy, nhất định phải mau mau khỏe lại. Biết chưa? Tiểu thư, người đi tìm Cảnh thần y, sao muộn thế này mới về?
Bổn đại tiểu thư thích về lúc nào thì về. Nhìn gì? Tiểu thư, ai lại chọc giận người thế ạ? Còn ai ngoài đại sư huynh kia nữa. Cứ kéo ta nói một đống thứ vô dụng. Tiểu thư bảo là đi tìm ngài ấy lấy thuốc, thế thuốc đâu? Thuốc… Ở đây này.
Sau này, ta sẽ phải uống một viên trước khi đi ngủ. Ngươi nhớ nhắc ta đó. Tiểu thư yên tâm đi. Ngươi ra ngoài trước đi, ta buồn ngủ rồi. Vâng. Dược Vương đại nhân, xung quanh đây… Ta đã bảo mà. Thanh Vận nhà ta, sao lại thêu riêng cho ta chứ?
Thì ra là muốn tặng cho Dược Vương đại nhân, tiện thể thêu cho cha nó một chiếc. Ngài nhìn xem, con bé thêu cho ta đấy. Nói là để phù hộ bình an. Vậy thì ông phải luôn mang theo bên mình rồi. Phải. Con bé Thanh Vận cũng nói như vậy.
Nhưng đây là chiến trường, nào là máu nào là mồ hôi. Nhỡ làm bẩn mất thì sao? Đây là đồ con gái cưng của ta thêu, ta phải cất giữ cẩn thận, không thể luôn mang theo bên mình được. Ý ông là hầu bao con gái thêu cho
Còn quan trọng hơn cả mạng sống của ông ư? Đúng vậy, quan trọng hơn mạng sống của ta. Dật Nhiên suốt ngày nói ông là nô lệ của con gái. Hôm nay, coi như ta thấy tận mắt rồi. Cái tên nghiệt đồ này, có ai nói sư phụ mình như thế không.
Số thảo dược này tặng cho ngài đấy, ngài hãy giữ gìn sức khỏe. Thanh Vận nhà ta, vẫn đang chờ ngài đấy. Giang đại nhân. Được rồi, ngài cũng nghỉ sớm đi. Ngày mai còn phải đánh một trận lớn nữa đấy. Dừng lại. Giặc cùng đường chớ đuổi.
Hôm nay thu binh trước đã. Dược Vương đại nhân. Giang đại nhân, Giang đại nhân, cố cầm cự. Rút quân. Rút quân. Rút quân. Ngài đã đọc bao lâu rồi, rốt cuộc tình hình ở đó thế nào hả? Hơn một tháng rồi, ngày nào cô cũng chạy tới phủ thành chủ.
Nói một cách hoa mỹ thì là nghe ngóng tình hình chiến trận. Thực ra là, muốn biết tin tức của thúc phụ ta chứ gì? Ai bảo thế? Chủ yếu là ta đến để hỏi tình hình cha ta thôi. Được, được, được. Cô hiếu thảo nhất. Thành chủ, tiền tuyến báo cáo.
Có tin tốt gì à? Chuyện này… Nói mau. A Hà, nói thẳng đi. Giang đại nhân đã hy sinh trên chiến trường rồi. Ngươi nói gì? Ngươi bảo ai? Ngươi nói lại lần nữa đi. Giang đại nhân bị nội gián Xích Hỏa làm bị thương. Thương tích quá nặng không chữa được, nên…
Không thể nào. A Hà, có phải ngươi nghe nhầm không? Sao có thể là cha ta được. Cha ta rõ ràng vẫn khỏe mạnh mà. Ta không cảm nhận được ông ấy… Các người, các người nói xem có phải là không thể nào đúng không? Không thể nào. Không thể nào.
Cô bình tĩnh lại đi. Sao có thể? Sao có thể là cha chứ? Giang Thanh Vận. Người đâu. Cha, cha. Tiểu thư. Cha, là con gái bất hiếu. Tiểu thư, lão gia đã ra đi rồi. Người phải giữ gìn sức khỏe. Cha. Người trong Giang phủ nghe lệnh. Các ngươi làm gì vậy?
Làm gì vậy? Bắt hết người của nhà họ Giang lại. Rõ. Không được chạy. Đứng lại cho ta. Định chạy đi đâu. Không được cử động. Cứu với, cứu với. – Quay lại ngay cho ta. – Thả ta ra. – Cấm động đậy. – Thả ta ra.
– Xin đừng bắt ta. – Đi mau. Ngoan ngoãn đi. Đứng lại. Làm gì thế hả? Đi. Ngươi, lại đây. Không liên quan đến ta. Đi. Đừng bắt ta. Còn chạy à? Đi nhanh. Người nhà họ Giang nghe lệnh. Giang Bất Yếm, thông đồng với địch phản quốc. Lão phu,
Tịch biên gia sản theo vương pháp. Các ngươi hãy dừng mọi sự chống cự, giơ tay chịu trói. Nếu có kẻ làm trái, cũng coi như phản quốc. Người đâu, dán bùa chú kín chỗ này cho ta, không bỏ qua một góc nào. Vâng. Bùa chú của đại tế tư,
Quả nhiên hiệu nghiệm thật. Để xem cô ta định giở trò gì. Người sao rồi? Không sao. Nha đầu nhà họ Giang kia, cha ngươi là tội nhân của thành Đại Hưng, chết cũng đáng. Ngươi cũng không thoát khỏi liên quan đâu. Nếu ngươi biết điều, thành thật nghe thẩm vấn,
Có lẽ lão phu sẽ rủ lòng từ bi, tha chết cho ngươi. Ông đừng ăn nói linh tinh. Cha ta sao có thể phản bội thành Đại Hưng được? Nay ông ấy đã hy sinh vì nước, ta không cho phép ông đặt điều ở đây. Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.
Người đâu, bắt Giang Thanh Vận, con gái tội thần lại cho ta. – Vâng. – Vâng. Các ngươi không được động vào tiểu thư nhà ta. Tránh ra. Lục La, ngươi không sao chứ? Tiểu thư. Tiểu thư, người cứ mặc kệ nô tỳ. Hay lắm, đúng là chủ tớ tình sâu nghĩa nặng.
Được thôi, lão phu sẽ cho các ngươi toại nguyện, để các ngươi chết chung với nhau. Người đâu, áp giải cả hai đứa nó đi. Tiêu đại nhân, đừng ức hiếp người khác quá đáng. Sư huynh. Tiểu tử nhà ngươi bị yêu nghiệt này, lừa gạt mờ mắt rồi. Tiêu Thụy,
Ngươi mà dám làm hại muội ấy, tiểu gia sẽ cho ngươi một nghìn loại, mười nghìn loại độc, để ngươi sống không bằng chết. Tiểu tử này vẫn còn già mồm. Sư huynh. Ông thả sư huynh của ta ra. Thả ra cũng được thôi, nhưng phải xem biểu hiện của ngươi đã.
Lục La. Buông tay ra, buông tay ra. Người đâu, kéo hắn ra cho ta. Thanh Vận muội muội, sư phụ đã đi rồi. Muội mau chạy đi, đừng để lão bắt được. Mau chạy đi. Ta liều mạng với các ngươi. Mọi người xông lên. Muốn chạy ư? Không dễ vậy đâu.
Tiểu thư, mau chạy đi. Các ngươi chán sống rồi à? Đi bắt Giang Thanh Vận về đây cho ta. Không được để cô ta chạy mất. Đuổi theo cho ta. Không được chạy. Ngây ra đó làm gì, dán bùa nhanh lên. Không sao chứ? Là huynh à? Đi thôi.
Giang Thanh Vận mang tội bỏ trốn, truy nã toàn thành. Bắt những kẻ còn lại vào thiên lao, chờ xử lý.