Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 28 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Từ điển tra nhanh cách chia động từ tiếng Ý] [Từ điển tra nhanh cách chia động từ tiếng Ý] [Phát âm chuẩn tiếng Ý] [Từ điển thành ngữ, ngạn ngữ tiếng Ý] [Mở Lớp Đào tạo ngoại ngữ] Xin chào,
Học viện Ngôn ngữ Âu Kiều xin nghe. Xin hỏi anh muốn tìm ai? Chào cô. Tôi muốn tìm thầy Daniel. Xin lỗi anh, hiện giờ thầy ấy không ở đây. Anh tìm thầy ấy có chuyện gì không? Do lúc trước tôi từng học tiết học của thầy, tôi muốn biết về
Một vấn đề ngữ pháp trong Tiếng Ý. Vậy à. Tôi cũng học chuyên ngành Tiếng Ý, có lẽ có thể giúp được anh. Vậy tôi muốn hỏi có phải trước mọi danh từ đều phải thêm mạo từ? Đúng vậy, nhưng loại trừ mấy tình huống.
Ví dụ như tính từ chỉ định đứng trước danh từ sẽ không thêm. Trong đồng vị ngữ và một số đoản ngữ đặc biệt nào đó không thêm. Trước tên thành phố không có định ngữ hay tính từ tu bổ không thêm. Trước tên người bình thường không thêm.
Xin lỗi, cô có thể nói chậm một chút được không? Có thể nói lại lần nữa không? Xin lỗi anh, xin lỗi anh. Tôi nói lại một lần nữa. Được. Cảm ơn cô. Không có gì, tạm biệt. Tạm biệt. Giọng nói hay thật. Ban nãy nên hỏi tên của cô ấy.
[Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 28] Mấy hôm trước dì bỗng dưng nghĩ ra, muốn mời cháu xem mấy thứ ở trong này. Điện thoại của anh Mục… cháu xem không hay cho lắm. Xem đi. Dì đảm bảo cháu sẽ không hối hận. Xem đi. Những… những ảnh này là anh Mục chụp?
Đúng thế. Cháu xem WeChat trong đó đi. [Minh Vi] Minh Vi. Ý của anh ban nãy không phải anh không đồng ý quay cảnh hôn mà là anh không muốn quay cảnh hôn với bất cứ ai khác ngoài em ra. Lúc kết thúc buổi lồng tiếng hôm nay,
Anh vốn muốn đưa em về nhà, chỉ tiếc em đã có hẹn rồi. Không biết ngày mai em có rảnh không? Anh có chuyện muốn nói với em. Minh Vi. Thái phó cũng được, Mục Đình Châu cũng được, họ vốn là một người, hơn nữa dù là Thái phó hay Ảnh đế,
Cậu ấy cũng chỉ chung tình với cháu. Chẳng lẽ cháu vẫn chưa hiểu điều này ư? Còn nữa, dì cảm thấy dạo này cậu ấy cứ lạ lạ. Dì nghi ngờ có vẻ cậu Mục đã nhớ ra một số chuyện rồi. Sao anh biết em thích trâm cài tóc? Anh không hề biết,
Nhưng trong lễ nghi thời xưa ở triều Ninh, đây là vật định tình. Đây là món quà quý giá nhất anh từng nhận được. Túi thơm cũng là vật định tình. Anh nhất định sẽ cất giữ thật tốt. Từ ngày mai trở đi, anh và em sẽ trở thành vợ chồng.
Dù tương lai xảy ra biến cố gì, số phận có bao nhiêu trắc trở đang chờ chúng ta, anh vẫn khẩn cầu công chúa hãy tin tưởng tấm chân tình của anh, đừng buông tay anh ra. Em tin anh. Em mãi mãi tin anh. Minh Vi. Phim đóng máy rất nhiều ngày rồi.
Đã lâu không gặp em. Không biết anh có thể mời em tới nhà ăn một bữa cơm không? [Minh Vi: Được] Được. Dì Triệu. Dì Triệu. Minh Vi. Em tới rồi hả? Nào. Mời vào trong ngồi. Nào, xin mời. Làm lố quá rồi. Minh Vi. Em tới rồi hả? Nào.
Anh chờ em rất lâu rồi. Ngồi đi. Không được. Sến súa quá. Trầm ổn một chút thì hơn. Để Minh Vi ngồi bên này đi. Mình ngồi bên này. Hơn nữa mình sẽ tỏ tình với cô ấy từ đầu luôn. Dùng ánh mắt nhìn thẳng cô ấy.
Dùng cách chân thành nhất của mình để bày tỏ tình yêu của mình. Mời đi bên này. Mời em ngồi. Cẩn thận. Minh Vi. Vì anh muốn hẹn hò với em nên anh muốn gặp em. Muốn cùng em ở riêng với nhau. Ngày nào em còn chưa đồng ý ở bên anh,
Anh sẽ nghĩ đủ mọi cách tiếp cận em, gặp em, nghe em nói chuyện. Sau này dù gọi điện thoại hay chúng ta gặp gỡ nhau, em không cần hỏi anh tại sao. Vì theo đuổi em là môn học bắt buộc của cả đời anh. Phải thành công. Cảm ơn. Khách sáo rồi.
Minh Vi. Đây đều là món dì Triệu nấu cho em đấy. Mau ăn đi. Trông có vẻ rất ngon. Vậy thì… ăn đi thôi. Anh Mục. Anh còn nhớ quyển sổ ghi chép này không? Em vẫn luôn muốn cảm ơn anh vì quyển sổ ghi chép này. Tiêu Chiếu đưa nó cho em.
Em không biết anh đã làm nhiều việc vì em như vậy. Anh nghĩ lúc đó chắc chúng ta chưa thân lắm, anh sợ em chê anh nhiều chuyện. Sao em có thể chê anh nhiều chuyện được chứ? Nó là một tài sản vô cùng quý giá đối với em.
Em thấy tốt là được. Sau này nếu có cơ hội chúng ta lại hợp tác, anh vẫn có thể giúp em viết ghi chú đóng phim. Sau đó Tiêu Chiếu còn nói với em anh giúp đỡ em không chỉ đơn giản là mỗi quyển sổ ghi chép này.
Lúc Trình Diệu tới gây chuyện, là anh đã âm thầm xin nghỉ với đạo diễn. Lúc lồng tiếng, cũng là anh chủ động đổi thành cùng ngày với em để giúp em nhập vai. Thực ra anh rất ít khi đóng chung với người mới.
Anh nghĩ chắc nhận thức của em tốt, có tài bẩm sinh, nghĩ có thể giúp một chút thì giúp một chút. Chỉ vì em là người mới có nhận thức tốt sao? Em ăn xong rồi. Em đi trước đây. Tạm biệt anh Mục. Minh Vi.
Anh có lời nào muốn nói với em sao? À thì… Em chỉ ăn một ít như thế thôi sao? Em đã ăn no rồi. Nếu anh có lời nào muốn nói với em, anh nghĩ kỹ rồi tới tìm em. Công chúa. Thần đã nhớ ra rồi.
Xin lỗi vì sự nhu nhược khi nãy của anh Hai chúng ta gặp gỡ, quen biết, chúng ta yêu thương nhau ra sao, anh đã nhớ ra cả rồi. Nếu anh có thể tỏ tình với em sau khi Nhất Đại Thủ Phụ đóng máy,
Thì sẽ không gặp bao nhiêu chuyện hoang đường như thế. Dù là hiện tại, quá khứ hay tương lai, dù là Thái phó hay Mục Đình Châu, anh chắc chắn người anh yêu là em, chỉ có em. Em có bằng lòng trở lại làm công chúa của anh không? Kiều Kiều.
Uống chút cà phê đi. Em không uống. Vậy ăn bim bim khoai tây đi. Em không ăn. Thế sô cô la thì sao? Em sợ béo. – Minh Kiều. – Đây. Em định đến bao giờ mới chấp nhận sự theo đuổi của Tiêu Chiếu? Bây giờ ngày nào cậu ấy
Cũng nghĩ đủ mọi cách để dỗ em vui, còn chẳng có tâm tư làm việc. Em còn chưa nghĩ xong. Cảm giác được người khác theo đuổi cũng tuyệt mà. Cứ theo đuổi tiếp đi. Tiểu tổ tông ơi. Anh đảm bảo em đồng ý với anh,
Anh vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi em, để em tận hưởng cả đời. Được không? Thật hả? Em không tin. Lúc trước chúng ta đánh cược, tôi thắng rồi nhé. Hãy chuẩn bị thực hiện lời hứa đi. Hai anh cược gì thế? Lúc trước bọn anh đọ xem
Ai có thể tán đổ người trong lòng mình trước. Người thua cuộc sẽ phải đồng ý một nguyện vọng của người thắng. Được đó. Hai anh mang em và Minh Kiều ra cá cược phải không? Không, không phải anh muốn… Anh quá đáng lắm rồi đấy. Anh chỉ muốn chứng minh
Thực lực của mình thôi mà. Ai bảo Tiêu Chiếu thua? Hôm bắn pháo hoa bọn em đã làm lành rồi. Nếu thua cũng là hai người thua. Thật sao? Làm gì thế? Làm gì thế? Tiêu Chiếu. Anh chậm một chút, Tiêu Chiếu. Tốt lắm. Giang Nguyệt. Tôi có lỗi với bà,
Có lỗi với cả Minh Vi. Thực ra năm xưa quả thực tôi rất hận ông, nhưng sau khi tôi gặp Minh Cường, ông ấy đối xử với tôi rất tốt. Chúng tôi rất hạnh phúc. Tôi cũng mãn nguyện rồi. Cảm ơn bà đã dạy dỗ Minh Vi tốt như vậy.
Nói thật lòng đây đều nhờ có Minh Cường, ông ấy chiều chuộng Minh Vi hơn cả tôi. Thực ra bao nhiêu năm nay, trong lòng tôi cứ thấp thỏm thực sự lo lắng lỡ một ngày thân thế của Minh Vi bị lộ, nhưng đến ngày ấy rồi trong lòng tôi cũng nhẹ nhõm.
Tôi biết tôi nói xin lỗi nhiều hơn nữa cũng không có cách nào bù đắp những tổn thương gây ra cho bà. Giang Nguyệt. Giờ tôi chỉ có một tâm nguyện là hy vọng con cái sống tốt. Bởi vì tôi cho rằng chúng không có trách nhiệm và nghĩa vụ
Thay tôi gánh vác tất cả. Được không? Từ Tu, ông yên tâm. Bọn trẻ có quyền lựa chọn, tôi sẽ không ngăn cản chúng đến với nhau tôi cũng sẽ không ngăn cản Vi Vi nhận ông làm bố. Không. Tôi thật sự không có mong ước xa xỉ này. Giang Nguyệt.
Tôi sắp phải đưa Từ Lâm sang Anh, sau này cũng sẽ không quay về nữa. Bà yên tâm đi. Giữ gìn sức khỏe. [Tạo dựng một gia đình hòa thuận] [Xã hội học Hôn nhân và Gia đình] Chẳng biết chúng ta nước đến chân mới nhảy thế này có tác dụng gì không.
Lâm trận mới mài thương, không nhanh cũng bóng. Tôi thấy chúng ta có thể tập trước. Tập thế nào? [Hổ phách gối đầu sao cho được? Xe dát chân châu lại thế à!] Bác trai. Mời bác dùng trà. Câu hỏi đầu tiên trả lời trong vòng ba giây.
Nếu con gái tôi và mẹ cậu cùng rơi xuống nước, cậu sẽ cứu ai trước? Thời đại nào rồi còn hỏi câu hỏi ấu trĩ như vậy? Mang đây. Câu này không ấu trĩ. Đây là câu hỏi nộp mạng. Cậu nên có chuẩn bị tâm lý. Xin cậu đó.
Mẹ tôi biết bơi, không cần tôi cứu. Ngược lại, tôi thấy giờ tôi có một vấn đề lớn hơn cần phải giải quyết. Vấn đề gì? Đó là bố mẹ của Minh Vi, đặc biệt là bố Minh Vi. Đây cũng là vấn đề tương lai tôi phải đối mặt
Nhưng độ khó của tôi chắc thấp hơn cậu một chút. Dẫu sao tôi không đưa bố người ta vào trại tạm giam. Lúc đó tôi cũng không cố ý. Giờ tôi chỉ sợ khó qua cửa bố mẹ. Thế chẳng phải công lao lúc trước đổ sông đổ bể à? Không như vậy đâu.
Dù sao Minh Vi thật lòng muốn ở bên cậu, chắc chắn sẽ không vì nguyên nhân từ phía phụ huynh mà chia tay đâu. Không có bố mẹ chúc phúc và có bố mẹ chúc phúc tất nhiên khác nhau. Giúp tôi. Xin cậu đấy. Nghĩ cách đi.
Trước khi cậu nghĩ cách nịnh bố mẹ người ta có phải nên nghĩ cách nịnh người anh này trước không? Da mặt cậu dày thật đấy. Nói không chừng sau khi tôi và Minh Vi kết hôn người ta vẫn chưa đồng ý nhận cậu đấy. Tôi thấy cậu nên lấy lòng
Ông anh rể tương lai này trước chắc ăn hơn. Còn ông anh rể cơ đấy. Tôi thấy cùng lắm cậu là em rể thôi. Anh rể. Em rể. Anh rể. Em rể. Anh rể. Em rể, em rể, em rể. Tôi bảo anh rể là anh rể, anh rể, anh rể. Đến đây.
Nhìn tôi cũng vô dụng. Hai tên nhóc thối các cậu là người khiến con gái tôi khóc, tôi nhất quyết không đồng ý gả con gái tôi cho các cậu. Cháu biết cháu khiến bác rất thất vọng. Dù có đảm bảo thế nào bác cũng sẽ không tin. Vậy nên cháu quyết định
Đem hết tất cả mọi thứ cháu có cho Minh Vi. Tất cả ư? Thật hay đùa vậy? Cậu đá tôi làm gì? Không. Cháu xin lỗi, bác trai. À, đúng. Cháu cũng sẽ trao hết mọi thứ của cháu cho Minh Kiều. Cậu nói vậy cũng vô ích thôi. Minh Cường tôi,
Minh Cường tôi đây không phải kẻ thấy tiền sáng mắt. Vậy bác nói xem làm thế nào bác mới chấp nhận chúng cháu? Chúng cháu làm theo như vậy là được mà. Nói gì cũng vô ích thôi. Bây giờ tôi đã chấm được mấy thằng nhóc khá được ở võ quán của tôi.
Sau này tôi sẽ giới thiệu cho con gái mình, để chúng nó có nhiều lựa chọn hơn. Được, đây là bác nói đấy nhé. Nếu bác bất nhân, thì cũng đừng trách cháu bất nghĩa. Sao nào? Bác gái không cho bác uống rượu, ăn thịt phải không? Được. Cậu định làm gì?
Chúng cháu đã ghi âm lại hết mọi hành vi cử chỉ của bác. Tiêu Chiếu. Có ai làm như cậu không? Cậu nghe đi. Cậu nghe người ta đi. Con người cậu nhân phẩm gì thế hả? Không phải, không phải. Bác… cháu… Những lúc như này phải quay video lại,
Có hình có video, bác trai có mọc cánh cũng khó bay. Cậu! Bỏ hết xuống cho tôi, đừng quay. Đừng quay, đừng ghi âm. Đừng quay. Tôi nói cho hai cậu biết nhé, nếu ai còn quay nữa con gái tôi thật sự sẽ không gả cho các cậu nữa đâu. Nói như vậy…
– Bác đồng ý rồi? – Bác đồng ý rồi? Đồng ý rồi. Đồng ý rồi. Ai bảo hai con bé ngốc đó của tôi thích các cậu chứ. Sở dĩ tôi đồng ý cho chúng nó hẹn hò với các cậu không phải vì lời hứa và đảm bảo của các cậu,
Càng không phải vì địa vị và thân phận của các cậu mà là vì khi hai đứa con gái của tôi nhìn các cậu, chúng sẽ cười vui vẻ. Tôi nhìn thấy hạnh phúc từ đôi mắt của chúng. Thực ra Minh Cường tôi chẳng có bản lĩnh gì, chỉ cần con gái tôi…
Con gái của tôi vui vẻ. Chỉ cần chúng hạnh phúc, tôi vui hơn bất cứ điều gì. Bác trai. Cháu xin nói một lời xin lỗi cho những gì trước đây cháu đã gây ra. Được. Tôi chấp nhận. Nhưng ba chữ này đừng tạo cơ hội nói trước mặt con gái tôi.
Bởi vì sau này các cậu mắc sai lầm gì đừng để tôi biết, dù con gái tôi tha thứ cho các cậu, nhưng Minh Cường tôi quyết không tha thứ. Vậy con xin cảm ơn. Bố. Bố. Đoạn ghi âm và video kia đừng để bác gái biết được.
Bố uống cạn ly này trước đi, chúng con sẽ xóa. Đúng. Nào. Nào, cạn ly. Minh Cường, tôi về rồi. Minh Cường. Tửu lượng của các cậu có mỗi vậy cũng đòi cưới con gái tôi. Nào, dậy đi, dậy đi. Uống tiếp. Nào. Nào, mau lên. Uống, uống đi. Bà xã.
Bà về rồi à? Tôi không sao. Tôi không sao. Mục Đình Châu. Giờ là lần thứ hai cậu đến nhà tôi xin cưới. Cậu đem cưới xin ra đùa, coi hôn nhân là trò trẻ con hả? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Chẳng ra làm sao.
Bố phê bình đúng lắm ạ. Con trịnh trọng xin lỗi mọi người. Con đảm bảo sẽ khiến Minh Vi hạnh phúc. Vậy… vậy không được. Lỡ lần nào cậu lại mất trí nhớ, tổn thương con gái tôi thì làm thế nào? Bố. Sẽ không xảy ra chuyện này nữa đâu. Xem kìa.
Con gái rượu của bà đã hướng về phía con rể rồi. Không sao đâu bố. Bố vẫn còn một cô con gái rượu nữa. Đi, đi, đi. Cô con gái rượu này cũng chẳng khá là bao. Bố, bố yên tâm đi. Đình Châu có con để ý rồi.
Nếu Đình Châu dám bắt nạt Minh Vi, không cần bố ra tay, con sẽ là người đầu tiên không bỏ qua. Đầu óc cậu bị chập hả? Chúng ta chung một chiến tuyến cơ mà. Ai chung một chiến tuyến với cậu? Tôi chung một chiến tuyến với bố. Được. Bố hưởng thụ lắm.
Được. Con cũng nghe theo bố. Nhưng mà con thích nghe lời mẹ hơn. Mẹ. Con đặt cho mẹ một buổi chụp hình tả thực. Khí chất của mẹ tốt, chụp gì cũng đẹp cả. Đúng, đúng, đúng. Bố thích chụp ảnh với mẹ của con. Có kiểu nào chụp cổ trang không?
Nếu mẹ con chụp một album cổ trang chắc chắn cực kỳ xinh đẹp. Chúng ta ra biển chụp. Muốn chụp thế nào thì chụp. Chỉ cần bố mẹ muốn mặc, mặc gì cũng được hết. Đúng. Đúng không? Chúng ta có thể mặc sườn xám. Chúng ta có thể mặc đồ bơi.
Được, được ạ. [Khách sạn Thụy Hoa Vạn Đạt] Đây không phải nhà hàng lần đầu ta gặp nhau sao? Lúc đó em khóc sụt sùi ở ngay đó. Đúng không? Khóc đau lòng như vậy chỉ vì một gã trai đểu. Sao anh cứ nói chuyện xấu hổ của em vậy?
Bỗng dưng anh đưa em đến đây làm gì? Đây là nơi duyên phận của chúng ta bắt đầu. Anh yêu em. Em cũng yêu anh. Anh sẽ coi em là công chúa cả đời của anh, yêu thương em, che chở cho em, để em sống cuộc sống hạnh phúc nhất. Anh hứa.
Em cũng sẽ khiến anh hạnh phúc. Nhưng mà… ban nãy anh mắc mấy lỗi ngữ pháp nho nhỏ đó. Thế hả? Trước tất cả danh từ đều thêm mạo từ. Chỉ trừ mấy trường hợp đặc biệt. Ví dụ như tính từ chỉ định đứng trước danh từ sẽ không thêm.
Có đồng vị ngữ và một đoản ngữ đặc biệt nào đó không thêm. Tên thành phố không có định ngữ hay tính từ tu bổ đằng trước không thêm. Trước tên người bình thường không thêm. Đúng không? Sao anh biết? Anh rất giỏi mà. Có phải em từng làm thêm ở Âu Kiều,
Quen một thầy giáo tên Daniel? Sao anh biết? Em biết rồi. Có phải anh từng gọi điện thoại đến chỗ bọn em, hỏi em ngữ pháp? Hóa ra chúng ta đã có giao tình từ trước rồi. Anh nghĩ kỹ rồi. Anh chuẩn bị tiếp tục học Tiếng Ý. Vì sao?
Bây giờ anh đã rất giỏi rồi mà. Vì đây là bắt đầu cho duyên phận của chúng ta, là ngôn ngữ chúng ta yêu. Anh hỏi em một câu hỏi nhé. Giữa anh và Thái phó, em thích ai hơn? Hai anh không phải là cùng một người sao?
Em thích ai không khác nhau mà. Ai cùng một người với tên ngốc đó. Sao anh có thể nói mình là đồ ngốc chứ? Đáp án này anh không hài lòng. Anh muốn làm người đứng đầu trong lòng em. Lần đầu thấy có người tự ghen với mình.
[Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc] Đây là của hồi môn bố cho em. Bố biết em chưa chắc đã muốn gặp ông ấy, cũng chưa chắc sẽ đồng ý nhận ông ấy nhưng ông ấy bảo anh chuyển lời đến em dù bất cứ lúc nào
Chỉ cần em chịu ấm ức em đều có thể nói cho ông ấy biết, ông ấy sẽ giải quyết giúp em. Ông ấy sẽ luôn đứng sau lưng, bảo vệ em. Em gái. Chúc em hạnh phúc. Mong em và Đình Châu bên nhau trọn đời. Được rồi. Em mau đi làm việc đi.
Hôn lễ chẳng còn lại mấy ngày. Em và Đình Châu chắc cần chuẩn bị nhiều thứ lắm nhỉ? Anh. Suốt chặng đường em đi may mà có anh, [Hỉ] [Hỉ] [Hỉ] [Hỉ] [Hỉ] bố, mẹ, Kiều Kiều. [Hỉ] Trang trí như này… Chỗ này trang trí như trong trí nhớ của anh. Công chúa.
Em có thích không? Em thích. Em cực kỳ thích. Đẹp thật. Sao anh vẫn còn giữ cái này? Vật về với chủ. Vi thần Mục Đình Châu cảm tạ ơn công chúa gả cho thần. Còn cần dập đầu không? Dĩ nhiên. Dĩ nhiên rồi.