Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nhất định sẽ cưới được chàng!] [Thù Quy Trại] Cha. Sao cha lại chết thảm như thế? Bị bỏng đến mức như thế mà y phục lại không hề bị cháy. Làm sao có thể như thế được?

    Vừa rồi trên bàn tế cũng không có vật gì dễ cháy. Tất cả tín đồ ở hiện trường đều tận mắt nhìn thấy. Ông ta tự nhiên bốc cháy. Đúng vậy. Đây là do Quỷ Nương Tử trút giận lên hắn. Ngươi là ai? Ta là sư đệ của chủ trại Kim Tam Thủy,

    Tên Tịnh Trì. Đến đây để trừ yêu diệt ma. Sao bây giờ ngươi mới đến? Nếu ngươi đến sớm hơn thì tướng công ta đã không phải chết thảm. Trả lại tướng công cho ta. Tướng công của bà chết đi là số mạng của ông ta.

    Đây cũng là Quỷ Nương Tử cảnh cáo các người. Ngươi có ý gì? Người thuộc thủy tính, sao có thể tự nhiên bốc cháy được. Chắc chắn là sư huynh đã thay các người chịu sự trừng phạt của Quỷ Nương Tử. Nếu như không dịu cơn thịnh nộ của Quỷ Nương Tử.

    Từng người các ngươi ai cũng không thoát được. Làm sao bây giờ? Vậy chúng ta nên làm gì? Các người đừng nghe hắn nói xằng nói bậy. Hắn chỉ là một tên giang hồ lừa gạt. Cái gì mà oán khí chứ? Giả thần giả quỷ há gì tin tưởng?

    Trước mắt cần phải nhanh chóng báo quan. Để quan phủ xử lý mới là đúng. Yêu nữ. Yêu nữ. Yêu nữ, cút đi. Cút ngay. Cút đi. Cút đi. Lão thần ôn, ngươi sao có thể mắng người như thế? Chưa nói đến các người đã làm gì đắc tội với Quỷ Nương Tử.

    Chỉ nhìn hôm nay thôi cũng đã phạm đại kỵ Nữ nhân này chính là Sát Nữ. Các người lại để cô ta xuất hiện tại ngày tế của Quỷ Nương Tử. Còn nói không phải là Quỷ Nương Tử tức giận sao? Ông già thối tha.

    Bọn ta có đập bát cơm của ngươi, cũng không được ăn nói hồ đồ. Đúng, đúng, đúng. Chính là cô ta. Cô ta không phải tín đồ, nhưng lại lén lén lút lút vào trong trại. Vừa rồi cô ta còn nói những lời nhăng quậy.

    Cô ta, cô ta nhất định có vấn đề. Đúng thế. Khẳng định có vấn đề. Cái gì mà nhăng quậy? Ta chỉ là đến tìm người thôi. Nếu không đuổi cô ta đi e rằng sẽ có tai họa lớn hơn. – Đúng. – Đúng, đuổi cô ta đi.

    Mau đuổi yêu nữ này đi. – Đuổi hai ngươi đó đi cho ta. – Đúng. Một lũ tín đồ ngu muội. Cút đi. Các người biết ta là ai không? Không cần biết ngươi là ai. Không tôn trọng Quỷ Nương Tử, không thể bỏ qua. Đúng. Cút đi. Đúng. Cút đi. Cút đi.

    Cút đi. Cút đi. Cút đi. Yêu nữ, mau cút đi. Cút đi. Yêu nữ, mau cút đi. Không có Cẩn Ngôn ca ca ở đây, chúng ta phải làm thế nào? Hôm nay ta sẽ cho cô biết, không có tên mặt trắng, thế gian này vẫn sẽ tốt đẹp.

    – Cút đi. – Yêu nữ. Cút đi. Cút đi. Yêu nữ. Lăng Tử Nhiên. Ta là Thiếu Khanh nha môn Kinh Triệu. Kẻ nào dám hỗn xược? [Tập 5] Cửu hoàng tử. Chúng ta bắt đầu thôi. Đợi đã. Nào. Không cần căng thẳng. Không cần căng thẳng.

    Cửu hoàng tử, ngài thả lỏng một chút. Ngài căng thẳng như vậy, thần sao có thể nắn xương cho ngài. Quả hồng nát. Diệp Tiểu Đường. Vết thương của ta đều là do cô. Ta đường đường là Cửu hoàng tử thân kiều nhục quý.

    Ta ra vào cửa đều có thám giám theo hầu. Ta đã lúc nào bị thương thế này đâu? Ta kêu vài câu thì có sao? Thả lỏng. Ngươi, ngươi lại gần ta như thế làm gì? Ta muốn xem kỹ ân nhân cứu mạng ta trông thế nào. Để sau này

    Báo đáp ơn cứu mạng. Ngươi nghĩ gì vậy? Cửu hoàng tử đã nắn xong xương cho ngài rồi. Chút nữa, thần sẽ kê thuốc chườm nóng. Mấy ngày này sẽ có chút đau. Đó là điều bình thường. Nhưng nhất định phải nhớ rõ không được động thủ. Ngươi lại sao thế?

    Tiểu Đường, lại bắt đầu đau rồi. Hay là cô lại giúp ta chuyển sự chú ý đi. [Kinh Triệu Vệ Phủ] Gắp cho ta miếng thịt. Cánh tay này của ta mấy ngày nay không thể cử động. Một ngày ba bữa phải làm phiền cô rồi. Không phải chỉ là cho ăn sao?

    Ngày nào ta cũng cho chó trong phủ ăn. Không khác nhau là mấy. Vậy cô giúp ta múc một bát canh. Ngạc nương mất từ lúc ta còn bé, đều là do cung nữ trong cung chăm sóc ta. Nhưng họ đều nơm nớp lo sợ. Sợ nói sai sẽ đắc tội với ta.

    Duy nhất có cô là khác. Cô trước giờ không xem ta là Cửu hoàng tử. Với cô, ta chỉ là Lăng Tử Nhiên. Nào, uống ngụm canh. Tiểu Đường chân tay lóng ngóng. Cửu hoàng tử thân kiều nhục quý, chi bằng để hạ quan hầu hạ người. Ngươi đến đây làm gì chứ?

    Trên đường đến đây, nghe nói có người không bệnh mà rên, ta cố ý đến giúp đỡ. Ta thấy ngươi rõ ràng đang đố kỵ Cả đời dung tục. Cẩn Ngôn ca ca, huynh đến đây tìm muội phải không? Ngốc ạ. Anh ta chỉ ước gì ngày đêm đều không gặp phải cô.

    Tiểu Đường, đi cùng ta đến Thù Quy Trại. Điều tra Thù Quy Trại? Cô có bằng lòng không? Bằng lòng. 100 lần bằng lòng. Mộ Cẩn Ngôn. Ngươi không phải bị thương đến mức phải có người cho ăn sao? Tốt hơn là nên nghỉ ngơi ở đây. Ngươi nghỉ ngơi ở đây đi.

    Cô cười cái gì? Huynh trước đây không cho phép muội đi theo. Đêm nay là lần đầu tiên huynh chủ động gọi muội đi cùng. Bởi vì cô hôm nay đã chứng kiến vụ án tự thiêu. Có lẽ sẽ có lợi cho việc điều tra. Cô đừng nghĩ nhiều quá.

    Nếu như hôm nay Cửu hoàng tử không bị thương ta sẽ gọi anh ta cùng đi. Còn nữa. Bữa ăn hàng ngày của Cửu hoàng tử, Cô không phải tự mình phục vụ. Ta sẽ phân phó Phùng tiên sinh coi sóc lo liệu. Cô không cần ngày nào cũng đến đó.

    Cẩn Ngôn ca ca. Có phải là huynh ghen không? Ta. Ta không có. Không phải. Vậy huynh ngập ngùng ấp úng thế làm gì? Huynh ghen rồi. Huynh thích muội rồi, đúng không? Chuyện tình cảm không thể mang ra đùa đợt. Đừng nói linh tinh. Huynh chính là thích muội.

    Huynh cứ không thừa nhận. Muội biết sẽ có một ngày huynh thích muội. Trong trại của các ngươi mấy hôm nay có điều gì bất thường không? Chúng tôi chỉ cần rời khỏi Thù Quy Trại triệu chứng đó lại càng mạnh hơn. Các tín đồ không thể rời khỏi trại quá lâu

    Nếu không ngũ tạng sẽ đau đớn thống khổ. Như thế chính xác là Quỷ Nương Tử trừng phạt các người. Nhưng chúng tôi có tội gì chứ? Rõ ràng tháng trước đã an táng Quỷ Nương Tử thay thế rồi. Quỷ Nương Tử đó không phải 100 năm trước đã chết rồi sao?

    Tháng trước lại chôn cất một Quỷ Nương Tử nữa là sao? Tịnh Trì sư phụ. Vậy chúng tôi phải làm thế nào mới được? Ban đêm âm khí quá nặng. Thế này đi, sáng sớm ngày mai, các ngươi dẫn ta đến nơi hạ huyệt khảo sát xem sao. – Cũng được. – Được

    Huynh nói, bọn họ nhắc đến các triệu chứng bệnh là thật hay giả? Ta chưa từng nghe nói đến loại bệnh đó. Vừa nóng vừa sốt, không được ra ánh sáng. Còn không thể rời khỏi Thù Quy Trại. Thật là huyễn hoặc. Những việc phi thường đều có thể tìm được dấu tích.

    Nếu như tìm không thấy, chính là do có người giả thần giả quỷ. Vậy nếu như những lời bọn họ nói là thật, có khi nào sẽ liên quan đến việc Kim Tam Thủy tự thiêu. Ngày mai phải đi theo những tín đồ đó. Điều tra một phen mới có kết luận.

    Ngôi mộ mà bọn họ nói đến sao? Nhưng Quỷ Nương Tử đã chết 100 năm rồi. Bọn họ nói thay thế Quỷ Nương Tử là ý gì? Thù Quy Trại này thật khiến người khác khó hiểu. Nghĩ đến mức đau đầu. Bị thương khi nào, muội cũng không biết.

    Đây là Kim Sang Dược mà Phùng tiên sinh tự mình điều chế. Có tác dùng tiêu viêm giảm đau, nhanh lành vết thương dùng xong sẽ không có sẹo nữa. Huynh tặng cho muội sao? Đây là món quà đầu tiên huynh tặng cho muội.

    Muội nhất định sẽ đem về phủ cất giữ cẩn thận. Đồ là để dùng. Nhưng đồ huynh tặng thì khác. Muội về phủ đây. Tân trại trưởng gấp rút rội vã như thế nhưng ngươi làm phiền lão phu nghỉ ngơi rồi. Tên lải nhải kia.

    Hôm nay đến tìm là để nói ông biết, giờ ta đã là trại chủ của Thù Quy Trại. Trước đây cha ta với ngươi đã phân chia lợi ích. Không thể chia như thế nữa. Vậy ngươi muốn chia thế nào? Chia đều là điều không thể. Ta bảy ngươi ba.

    Tiểu tử, ngươi còn tham hơn cha ngươi. Ngươi như thế này là qua cầu rút ván. Nhưng đừng quên ai đã hồi sinh cho Thù Quy Trại này. Phải. Ngươi đã giúp cha ta rất nhiều. Nếu như không có ngươi, người cha chỉ biết hưởng lạc của ta

    Làm sao có thể tạo ra thần tích Quỷ Nương Tử như thế. Ngươi biết là tốt. Ai đã chuẩn bị ô? Chưa phơi khô đã đưa cho ta. Thật là một đám phế vật. Được rồi. Đêm dài lắm mộng, chúng ta đi thôi. Đi. Nhanh, đến đây. Sao có thể thế này?

    Sao có thể? Đây là ai? Đúng thế, sao hắn ta lại ở đây? Đây là ai? Tha cho tôi đi. Tha cho tôi đi. Quỷ Nương Tử hiển linh rồi. Hiển linh rồi. Tha cho tôi. Tha cho tôi. Tôi không dám nữa, không dám nữa. Ngươi là ai?Tại sao lại ở đây? Tôi.

    Không phải Quỷ Nương tử sao? Tiểu nhân. Tiểu nhân thường hay đi trộm cắp thi thể để kết duyên âm cho nhiều nhà quyền quý. Tối hôm đó tiểu nhân may mắn đào được mộ của Quỷ Nương Tử. Sau đó Quỷ Nương Tử đã hiển linh.

    Tiểu nhân hoảng sợ, bỏ lại thi thể mà chạy. Hôm sau khi tiểu nhân tỉnh lại định sẽ an tán Quỷ Nương Tử. Đột nhiên phát hiện thi thể đã không cánh mà bay. Sau đó mắt tiểu nhân tối sầm không biết đã bị ai đánh ngất ở đây.

    Không còn nghi ngờ gì nữa. Tên này là thủ phạm quấy nhiễu Quỷ Nương Tử an nghỉ. – Tôi. – Cần phải xử lý nghiêm. Thì ra là ngươi đã làm Quỷ Nương Tử tức giận. Hại chết cha ta. Thế này là hại chết chúng ta rồi. Không liên quan đến ta.

    Ta cũng không biết sẽ như thế này. Ít nói lời vô nghĩa đi. Hôm nay chỉ có ngươi chết đi mới xóa được sự phẫn nộ của Quỷ Nương Tử. Đúng. Giết hắn ta. – Giết hắn. – Giết hắn. Đừng qua đây. Giết hắn đi. Đừng qua đây. Dừng tay.

    – Giết hắn đi. – Giết hắn đi. Dưới chân thiên tử, dám xem mạng người như cỏ rác. Chà đạp quốc pháp. Đúng, đúng, đúng. Hôm nay ai dám cản ta chính là kẻ thù của Thù Quy Trại. Khẩu khí lớn lắm. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Tín đồ nghe lệnh.

    Hôm nay sẽ đem bọn chúng đi lễ tế Quỷ Nương Tử. Cháy rồi. Cháy rồi. Có phát hiện gì không? Thân thể như bị đốt cháy giống như triệu chứng của cha con họ Kim. Cứ thế này, hắn ta sẽ bị đốt thành than mất.

    [Mấy ngày nay, tín đồ trong trại đều có bệnh kỳ lạ.] [Toàn thân nóng sốt khó chịu.] [Hơn nữa không được ra ánh sáng.] [Bằng không cảm giác nóng rát càng lớn.] Quay về Thù Quy Trại. Đi thôi. Mở cửa, mau mở cửa. Mở cửa. Mở cửa ra. Mau mở cửa ra.

    Các người mau đi đi. Chúng tôi đã bị Quỷ Nương Tử nhắm vào rồi. Nếu như vẫn không đóng cửa sám hối sợ rằng sẽ bị báo ứng. Đúng đó. Các người mau đi đi. Mạng sống của Phùng Nhị đang bị đe dọa. Các người không thể thấy chết không cứu.

    Nếu như không phải hắn ta đào mộ lên, chúng tôi sẽ không bị Quỷ Nương Tử trách tội. Bây giờ còn muốn chúng tôi cứu hắn. đừng có nằm mơ. Đúng thế, chúng tôi thực sự không thể cứu hắn. Các người có còn nhân tính không?

    Vì những lời nói quỷ quái vô căn cứ lại có thể thấy chết không cứu. Tiểu Đường, tránh ra. Mở cửa. Nếu không ta sẽ đốt cả cái Thù Quy Trại này. Không được manh động. Tại sao ở đâu cũng có ngươi vậy? Cười gì mà cười.

    Ta cười vì lòng người thế gian này từ cổ chí kim quả nhiên bất biến, vĩnh viễn ích kỷ. Cứu tôi với. – Lăng Tử Nhiên, không kịp nữa rồi. – Hắn ta sắp không qua khỏi. Xem ra tín đồ các ngươi nói không sai. Chỉ cần quay về trại,

    Bệnh tình sẽ giảm đi. Việc đến mức này, các người vẫn nói là tà ngôn sao? Tiểu lão đầu, ngươi biết được những gì? Ta chỉ biết thiên đạo hữu thường báo ứng bất sảng. Lời nguyền của Quỷ Nương Tử sẽ vẫn tiếp tục. Các người theo dõi Thù Quy Trại

    Rốt cuộc có mục đích gì? Bọn ta là đến để giúp các người. Chúng tôi không cần giúp đỡ. Từ lúc các người đến đây cả thôn không ai được yên ổn. Hai vị trại chủ đều tự thân bốc cháy.

    Những chuyện kỳ quái như thế sao có thể hóa giải đơn giản được? Chẳng lẽ, các người muốn tất cả người ở đây đều chết sao? Đúng vậy. Đây không phải là hại bọn ta sao? Như trưởng lão đã nói, đã có hai người tự bốc cháy mà chết.

    Phùng Nhị chút nữa đã trở thành người thứ ba. Vì thế quan phủ bắt buộc phải điều tra vụ án này. Việc này không thuộc nha môn quản. Chúng tôi chỉ có thể dựa vào tế bái nhận tội. Một khi đã chọc giận Quỷ Nương Tử,

    Tất cả mọi người ở đây sẽ không còn đường lui. Các người có biết không? Đừng có phí lời với ông già này nữa. Lúc nãy nếu không phải ta đạp cửa trại xông vào Phùng Nhị sớm đã chết rồi. Bắt đầu từ hôm nay, ta ra lệnh phong tỏa Thù Quy Trại.

    Cần tra hỏi tất cả tín đồ trong trại cho đến khi mọi thứ rõ ràng. Thi thể này đã cháy thành than rồi. Còn giá trị gì nữa? Các người có ngửi thấy mùi kỳ lạ không? Không thấy. Thi thể này khác với thịt quay ở chỗ thiếu một chút muối.

    Ngươi đừng nói mấy câu kinh tởm nữa được không? Ta. Tro cốt của hai thi thể này đều có một mùi hương thoang thoảng. Ta nghi ngờ nhất định có điều gì đó kỳ lạ. Cẩn Ngôn ca ca. Căn bệnh kỳ quái này chắc chắn không phải tự nhiên mà có.

    Phùng Nhị ngày hôm nay hình như cùng một triệu chứng đó. Truyền thuyết về Quỷ Nương Tử đã tồn tại 100 năm. Vì sao gần đây mới xuất hiện mấy chuyện kỳ quái? Ta cảm thấy những điều bí ẩn này có một người có thể giải đáp. Ai?

    – Tịnh Trì. – Tịnh Trì. – Nói hay không? – Nói cái gì? Ta không biết gì hết. Phiền phức. Để ta. Nói hay không? Có tin ta một đao chém chết ngươi. Không ngờ, ngươi lại hung dữ như thế. Kẻ ác ắt có kẻ ác hơn. Ta… Ta nói.

    Ngươi và hai cha con Kim Tam Thủy có quan hệ gì? Vì sao bọn họ lại chết? Kim Tam Thủy, hắn ta có tội ắt có báo ứng. Hai mươi năm trước, hắn ta buồn chán vì nghèo khó. Lưu lạc tới Thù Quy Trại.

    Tôi không ngờ rằng, hắn ta đầy rẫy dã tâm. Lại có thể lợi dụng ta lên núi học đạo để mê hoặc dân chúng. Tôi vốn dĩ cho rằng Hắn ta chỉ muốn truyền đạo. Nhưng không ngờ hắn vì muốn thu tiền của người dân. Sau này, tín đồ càng ngày càng nhiều.

    Hắn dùng tiền bạc bịt miệng tôi. Hắn ta vì tiền thậm chí còn giết cả những người không phục tùng hắn. Theo như ngươi nói tên Kim Tan Thủy chỉ là một tên rác rưởi, chết chưa hết tội. Vậy tại sao có việc thân thể tự cháy. Có phải do ngươi làm ra?

    Tôi Tôi làm gì có bản lĩnh đó. Đó đều là Quỷ Nương Tử làm ra. Chuyện quỷ thần chỉ là lời nói của mấy tên lừa gạt. Đều là lá chắn để che dấu tội ác của ngươi. Lời này ngươi không được nói bừa. Cẩn thận tạo nên báo ứng.

    Quỷ Nương Tử pháp lực vô biên. Tôi khuyên mấy người nên sớm rời khỏi Thù Quy Trại. tránh bị thiêu chết. Tịnh Trì, rốt cuộc ngươi đang che dấu điều gì? Cảm ơn. Ngươi không sao chứ? [Mẹ] [Cánh tay của mẹ bị sao thế?]

    Bây giờ không có manh mối, chúng ta bắt đầu từ đâu? Không phải vẫn còn Phùng Nhị sao? Phùng Nhị hiện tại không thể rời khỏi Thù Quy Trại. Nếu không sẽ bị đốt thành tro. Hung thủ biết được Phùng Nhị chưa chết. nhất định sẽ có động thái.

    Đêm nay chúng ta thủ tại Thù Quy Trại, bảo hộ Phùng Nhị. Ý của ngươi là chúng ta canh gác đêm ở đây? Đúng vậy. Ta không canh. Ta đường đường một hoàng tử lại canh gác cho dân đen. Ta không canh. Ai canh gác người đấy là tôn tử.

    Tiểu Đường, cô đến rồi? Không vui tí nào. Ta vẫn chưa đến ngươi đã phát hiện ra. Bước chân của cô ta ở cách xa 10 dặm vẫn có thể nghe thấy. Bước chân của ta nặng đến thế sao? Không. Ta không có ý như thế. Ý của ta là

    Chỉ cần những gì liên quan đến cô. Ta đều cảm nhận được. Không thèm quan tâm ngươi Lúc ta còn bé mỗi lần không vui cha ta sẽ nướng khoai lang cho ta trêu cho ta vui. Cô. Sao cô biết tôi không vui? Vừa rồi đã hiện lên trên mặt ngươi rồi.

    Ngươi giấu không nổi. Ta… Tiểu Đường, nếu không phải vì cô, bổn hoàng tử không thể gác ở đây. Được rồi. Ta biết ngươi là người tốt. Có thể nói với ta vừa rồi tại sao lại không vui? Thật ra, cô cũng rất quan tâm ta. Không nói thì thôi, ta đi đây.

    Đừng, đừng, đừng. Tiểu Đường. Tiểu Đường Cô quay lại. Quay lại. Làm gì có ai khiến người khác đau lòng như cô. Cô còn định nữa. Đúng là… Chỉ là vụ án phụ tử Kim Tam Thủy khiến ta nghĩ về mẫu thân của ta Như Phi Nương Nương.

    Ta nghe dân gian truyền rằng Như Phi Nương Nương vì chuyện Tạ gia diệt môn, bi thương thống khổ mới lựa chọn tự vẫn. Ta cũng nghe người trong cung nói. Nói mẹ ta tự vẫn. Nhưng ta nhất định không tin. Hôm nay nhìn thấy điểm đỏ trên người các tín đồ.

    Ta đột nhiên nhớ lại. Mẹ ta trước khi chết trên người cũng có điểm đó như thế. Ngươi nghi ngờ cái chết của mẹ ngươi có liên quan tới vụ án này? Ta cảm thấy cần phải điều tra rõ ràng mới có thể tìm được chân tướng cái chết của mẫu phi.

    Hoặc là mẫu phi của ta vốn dĩ không phải tự vẫn. Là do người khác hãm hại. Đừng nghĩ nữa. Mẹ của ngươi ở trên trời nhất định sẽ bảo vệ ngươi. Mộ đại nhân, qua khám nghiệm tử thi, nguyên nhân chết là do vết thương đâm vào ngực.

    Sau đó chảy máu quá nhiều mà chết. Tối hôm qua ta không nghe thấy âm thanh gì. Không cẩn thận ngủ quên mất. Ngươi trúng mê hồn hương. Ta tìm thấy tro hương ở chái nhà. Tối qua cửa lớn đóng chặt. Sát nhân nhất định là ở trong trại.

    Hôm nay ta gọi tất cả mọi người đến đây là muốn hỏi mọi người. Có ai nhìn thấy tối qua có người ra vào trại đường không? Hung thủ tối qua giết hại Phùng Nhị chắc chắn ở trong số các người. Các người không nói là muốn bao che cho hung thủ sao?

    Mộ đại nhân. Chúng tôi đều là những nông dân tay không tấc sắt. Ngài không cần phải làm khó chúng tôi nữa. Đúng thế. Đúng thế. Đừng làm khó chúng tôi nữa. Người sát hại Phùng Nhị ở trong trại của các người. Các người tưởng cùng nhau bao che

    Là có thể xóa sạch tội danh sao? Được. Không nói phải không? Đều không nói. Ta sẽ tháo dỡ trại của các người, phá tượng Quỷ Nương Tử. Không thể làm thế. Không thể làm thế. Ta xem các người ai dám làm. Ngài làm thế sẽ bị trừng phạt.

    Trừng phạt. Ta muốn xem xem trừng phạt như thế nào? Không thể đập. Mộ đại nhân. Tôi nói. Tôi… Tôi nói Người giết Phùng Nhị chính là một trong số các người. Vậy thi thể dưới mộ rốt cuộc là ai?

    Chính là Lãnh Tinh Nhi, người mà trước đó Diệp tiểu thư đã đến tìm. Lãnh Tinh Nhi vốn dĩ là tín đồ trong Thù Quy Trại chúng tôi. Có hôn ước với con trai tôi Kim Tam Mộc. Nhưng cô ấy lại thầm yêu học giả nghèo khác.

    Không ngờ, bị người khác phát hiện. Trong lúc tranh chấp Lãnh Tinh Nhi đã làm vỡ bức tượng Quỷ Nương Tử. Vì thế các người đã giết Lãnh Tinh Nhi để đền tội cho Quỷ Nương Tử? Không. Không. Không. Sau khi sự việc xảy ra, học giả cảm thấy đại sự không lành.

    Bỏ Lãnh Tinh Nhi chạy đi nơi khác. Lãnh Tinh Nhi đau buồn phẫn nộ, tự vẫn mà chết. Lưu lại một di thư Tự nguyện an táng với thân phận Quỷ Nương Tử. Thay thế Quỷ Nương Tử bù đắp tội làm vỡ tượng Quỷ Nương Tử. Lời của ngươi có đúng hay không

    Cần phải tìm ra thi thể Quỷ Nương Tử mới biết được. Thi thế đó đã không còn quan trọng nữa. Quỷ Nương Tử một khi phát nộ, không ai có thể chạy thoát. Phùng Nhị muốn trộm thi thể Quỷ Nương Tử. Hắn ta phải lấy cái chết đền tội.

    Không ai cứu được hắn. Thiên lý hữu thường, báo ứng bất sảng. Quỷ Nương Tử phù hộ. Quỷ Nương Tử phù hộ. Quỷ Nương Tử phù hộ. Người đâu đến ngay. Đem những tín đồ này áp giải về đại lao chờ tra hỏi. – Dạ. – Dạ. Đi.

    – Đứng lại. – Đứng lại Đi. – Đi. – Đi mau. – Đứng lên. – Cẩn Ngôn ca ca Đừng bắt bọn họ nữa. Tiếp tục như thế bọn họ đều sẽ chết. Đứng dậy. Dừng tay. Dẫn bọn chúng vào trong Thù Quy Trại. Đi. Quay về. Quay về ngay. Đi.

    Uống chút nước đi. Ngươi làm gì thế? Lăng Tử Nhiên. Tiểu Đường. Cô tốt với họ như thế có tác dụng gì? Bọn họ sẽ không cảm kích đâu. Bọn họ hiện tại không thể rời khỏi Thù Quy Trại một bước. Trong lòng sẽ có oán trách. Phát ra ngoài là tốt rồi.

    Vậy cần chúng ta ngày đêm canh gác bọn họ ở đây sao? Bẩm đại nhân, vừa rồi lại có một tín đồ nhảy hồ tự vẫn. Đem thi thể đi an táng. Đồ cúng tế, xuất ra từ bổng lộc của ta. Dạ. Mấy ngay nay đã có ba người chết rồi.

    Tiếp tục như thế người của Thù Quy Trại đều sẽ chết hết. Phải gấp gáp tìm ra nguyên nhân của căn bệnh kỳ quái đó. Đợi sau khi các tín đồ hồi phục sức khỏe, mới có thể điều tra những thứ kỳ quái trong trại. Cẩn Ngôn ca ca.

    Bọn họ thật ra rất đáng thương. Hay là tạm thời không bắt họ áp giải vào đại lao nữa.