Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 8]

    [Đông Lê sơn trang] Một con vật nhỏ bé như vậy có gì mà phải sợ chứ? Cô lại còn hét lớn tới như vậy sao? Tránh ra đi. Ngươi cầm nó ra ca đi. Vương gia, không thấy Tiểu Thất cô nương và thành chủ đâu nữa. Nhị gia? Nhị gia.

    Nhị gia của ta đâu? Nhị gia. Ta đi tìm Tiểu Thất trước, ngươi trông chừng Sở Sở. Viêm ca ca. Nam Phong Thần, ngươi vẫn ổn chứ? Hình như chúng ta rơi vào cơ quan rồi. Nam Phong Thần. Ngươi thế nào rồi? Ngươi thế nào rồi? Ngươi sao thế?

    Ngươi bị thương rồi hả? Đừng dọa ta. Ngươi sợ tối, hay là bị chứng sợ không gian kín? Nam Phong Thần. Ngươi đừng sợ. Có ta ở đây, chúng ta sẽ ra ngoài nhanh thôi. Cứu với! Bọn ta bị nhốt ở trong này. Có ai không? Cứu với! Nam Phong Thần.

    Ngươi lấy hơi đi. Hít thở sâu vào. Có ta ở đây, đừng sợ. Cái này dùng để nhìn lén hả? Nam Phong Thần. Tiểu, Tiểu Thất. Đúng đúng đúng. Là ta. Ngươi sao rồi? Đỡ hơn chưa? Ta không sao. Không sao là tốt. Dọa ta hết hồn. Sao vừa nãy

    Ngươi lại như thế? Nàng có biết vì sao mọi người đều gọi ta là Nhị gia không? ♫ Nơi đây trắng xóa mịt mờ ♫ Vì ta có một đại ca rất ngốc. Nàng nói xem, ♫ Nỗi lo lắng không tìm được phương hướng ♫ sao lại ngốc như vậy?

    Lại tốt như vậy? Trước khi ta gặp được huynh ấy, ♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫ ta chỉ là một tên du côn đầu đường xó chợ. Ta giả vờ nhặt được túi tiền rồi trả lại cho huynh ấy.

    ♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ Chỉ vì để trộm nhiều tiền của huynh ấy hơn. Nhưng huynh ấy lại nghĩ ta là một người tốt. Giúp quay lại con đường đúng đắn,

    ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ thậm chí còn đưa ta về nhà Nam Phong. Nhà của huynh ấy, trừ huynh ấy và tâm phúc của huynh ấy là Kim Bảo ngốc ra, ♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫

    Thì những kẻ khác đều là cầm thú máu lạnh. Cả ngày cứ nghĩ làm thế nào để ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ lột da, uống máu gia tộc chúng. ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ Họ ♫ Không nên quá phô trương ♫

    Mặc kệ sự phản đối của gia tộc, bảo vệ ta. ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ Nhưng ta, ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ nhưng ta vẫn là tên vong ân phụ nghĩa, trộm đồ của họ.

    ♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ Cuối cùng đã hại chết huynh ấy. ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ Bọn cầm thú đó không bằng con chó. ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ Để giành đồ mà ta trộm được,

    ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ còn cử người tới giết ta. ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Đại ca ngốc của ta thật ra là không hề ngốc. Huynh ấy đã biết ta trộm đồ từ lâu rồi.

    ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫ Còn nhân cơ hội nhốt ta vào trong tủ. Cuối cùng vì cứu ta, mà bị tên bắn chết. ♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫ Giây phút ta bước ra cái tủ, ta đã thề

    ♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ từ giờ về sau ta là đệ đệ của Nam Phong Mặc. Ta phải bảo vệ thành Bắc Nguyệt của huynh ấy.

    ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ Bảo vệ tất cả mọi thứ của huynh ấy. Huynh ấy cho ta sống tốt, ♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ thì ta phải sống tốt hơn ai hết.

    Ngươi đã làm rất tốt rồi. ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫ Tiểu Thất, ♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ nàng đừng tốt với ta quá. ♫ Không nên quá phô trương ♫ Ta đã quen ở nơi u tối rồi,

    ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ không nhìn thấy được chút ánh sáng nào. ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ Cho dù chỉ là một chút thì ta cũng sẽ nắm lấy không buông.

    ♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ Ngươi chỉ quen nhắm mắt thôi. Thật ra bên cạnh ngươi có rất nhiều ánh sáng. Không. Nàng không hiểu. ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ Nàng với họ không giống nhau. ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫

    ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Ngươi đợi ra một lát. ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Vương gia. Đã tìm khắp sơn trang một lượt rồi.

    Vẫn chưa phát hiện Tiểu Thất cô nương và thành chủ. Tiếp tục tìm. Vâng. Nếu nhớ không lầm, thì vị trí của bức tranh này lúc đầu không phải như vậy. Nhìn kìa. Chàng trai anh tuấn này là ai đây? Đại ca, đại ca. Đệ là Nam Phong Thần.

    ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ Thì ra Nhị gia của nhà chúng ta lớn rồi à. ♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫ Đệ đã làm rất tốt. Đại ca không trách đệ. Ta rất tự hào vì đệ.

    ♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ Vậy đại ca đừng đi được không? Đừng để đệ lại một mình. ♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ Thằng bé ngốc. Trước giờ ta chưa từng rời xa đệ,

    ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫ vẫn luôn ở bên cạnh đệ. Thật ra, bên cạnh đệ có rất nhiều người tốt, họ luôn ở bên đệ. Kim Bảo ngốc nghếch,

    ♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫ tiểu cô nương đáng yêu Mễ Tiểu Thất, và cả tiểu vương gia rất ngầu Bắc Cung Viêm nữa. ♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫

    ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ Nào. Mau chào đại ca của ngươi, vứt bỏ hết những đau khổ trong quá khứ đi. ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫

    ♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ Đây… Sao linh ngọc? ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ Ta sẽ không từ bỏ, và cũng không bỏ được. Huynh đệ,

    ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ không sao đâu, sẽ ổn cả thôi. Nhị gia, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi. Nhị gia. Cuối cùng cũng tìm được ngài rồi. Hại trái tim bẻ bỏng của người ta sắp ngừng đập luôn rồi. Ngài lại ở đây

    Thân mật với cô ta. Người ta đau lòng quá. Nhị gia. A Viêm. Ngài dọa chết ta rồi. Không sao chứ? Ta không sao. Là ta không tốt. Không bảo vệ tốt cho nàng. Vương gia. Cái này là ta vừa phát hiện ở gần hành lang. Mọi người nói xem, nếu ta đi…

    Không được. Nghĩ thôi cũng đừng nghĩ. Quá nguy hiểm. Cứ ở cạnh ta là được. Ta sẽ bảo vệ nàng không rời một bước. Hai người kết liên minh từ khi nào thế? Coi như ta sợ hai người rồi đó. Nhưng chủ nhân của sơn trang có khi nào là

    Người đã đưa thiệp mời cho các người không? Nhưng ta chỉ mới tới Bắc Nguyệt khoảng một tháng. Trừ mọi người ra ta chẳng quen ai cả. Chứ đừng nói đến là kết oán với người khác. Không đúng. Có hai người. Cô ta. Ta? Và cả Mạt Lê.

    Không thể nào là họ được. Họ không thể làm ra chuyện có đầu óc như thế đâu. Viêm ca ca, hắn mắng ta. Đùa một chút để làm tăng bầu không khí thôi mà. Chẳng có tính hài hước gì cả. Rốt cuộc là ai đây? Ai mà lại nhắm vào ta chứ?

    Không lẽ là… Vương gia. Vương gia. Không phải cầu bên ngoài gãy rồi sao? Sao ngươi vào được đây? Lúc trước ta đưa người tới trông chừng sơn trang, đã phát hiện một đường nước dẫn đến sau núi. Chỉ là đường đi nguy hiểm. Khó khăn lắm thuộc hạ mới tìm được.

    Vương gia, chuyện không thể chậm trễ. Ta sẽ đưa người rời khỏi đây trước. Ngươi đưa Tiểu Thất đi trước đi. Trễ nhất là ngày mai, đợi sửa xong cầu thì cứu binh sẽ đuổi kịp tới đây. Không được. Ta không đi. Ta phải ở lại với chàng. Tiểu Thất.

    Hay là vương gia mau rời khỏi đây đi. Tiểu Thất đã có ta bảo vệ. Nếu không đến lúc đó ngài bị thương, lại tính món nợ này lên đầu Tiểu Thất. Ngươi với Bạch Thiết đi tìm Lưu Tư thủ trước. Nói tuyến đường cho ông ấy biết.

    Rồi bảo võ vệ của thành đi thăm dò đường trước. Vương, vương gia. Chúng ta không thể khoanh tay chờ chết, mà phải chủ động tấn công. Ta luôn cảm thấy miếng linh ngọc thứ hai nằm ở đây. Chúng ta phải tìm được nó trước hung thủ, rồi dụ hắn ra.

    Hay là chúng ta chia nhau ra hành động đi. Các ngươi ở lại đây tìm manh mối, ta và A Viêm tới chỗ khác tìm xem. Tốt thật. Cuối cùng không còn bóng đèn nữa rồi. Bóng gì? Ta chỉ thấy nàng bị hắn ôm thôi. Bọn ta là

    Kiểu ôm hữu nghị tình đồng chí thôi. A Viêm, đệ không thể ghen tuông mãi thế được. Vậy chàng nói xem, nếu sau này ta sinh con trai… Sinh con gái. Ai sinh con gái với chàng chứ? Nghĩ nhiều quá rồi đó. Vậy chàng nghĩ xong cả tên luôn rồi hả?

    Ta đoán có phải tên là Bắc Cung Ái Mễ không? Bắc Cung Ái Thất. Bắc Cung Ái Kỳ. Tiểu Thất, nếu tìm đủ bốn miếng linh ngọc, thì nàng… Ai? Bên này. Vào xem xem. Được. Cô nói dối. Không thể nào như vậy được. Tỷ tỷ ta đã chết rồi.

    Chắc chắn là cô lừa ta. Vậy cái này thì sao? Muội nhận ra cái này chứ? Tỷ tỷ. Tỷ đúng là tỷ tỷ rồi. Thì ra tỷ chưa chết. Đúng là tốt quá rồi. Lần này bọn ta lập nên một cái bẫy lớn như vậy, trừ việc báo thù cho người trong tộc,

    Thì vẫn còn một mục đích nữa. Đó là mượn danh nghĩa trả thù tộc Đông Lê, để cướp linh ngọc. Bây giờ, trong Đông Lê sơn trang có một miếng linh ngọc. Linh ngọc? Vậy tỷ tỷ muốn muội làm gì? Chuyện này quả thật là chỉ có muội mới làm được.

    Ta cần muội giúp ta dụ những người bên cạnh Mễ Tiểu Thất đi. Mễ Tiểu Thất. Đi thôi. Tới chỗ khác tìm xem. Khoan đã. Đây… là son. Đã từng có nữ nhân tới đây. Còn dùng cái gương này để trang điểm. Chắc là trong hai ngày này. Có khi nào

    Là người đưa thiệp mời cho chúng ta không? Không chỉ có nữ nhân thôi đâu. Màu này đậm hơn mà của ta nhiều quá rồi đó. Không đúng. Màu này hình như ta đã thấy ở đâu rồi. A Viêm, chàng có ấn tượng gì không? Cũng đúng.

    Trong mắt nam nhân thẳng các chàng, son mãi mãi chỉ có một màu. Đó là màu đỏ. Tiểu Thất. Nàng vừa nháy mắt với ta. Tại chàng cả. Đây là màu mà ta thích nhất. Bản giới hạn đó. Cuối cùng ta cũng nhớ ra là đã gặp màu này ở đâu rồi.

    Mùi này là hoa Thanh Diên chỉ Thanh Lam quốc mới có. Đường phu nhân. Đồ mà cô đang tìm là cái này sao? Ta biết các người đều đang nghi ngờ ta. Nhưng thật sự là ta không phải hung thủ. Càng không phải là người gửi thiệp gì đó mà các người nói.

    Nhưng cô có liên quan tới sơn trang này. Hơn nữa, nam nhân tới sơn trang này cùng cô là ai? Vậy thì đã sao? Có ai quy định là quả phụ thì không được tìm đàn ông không? Ta còn chưa tới 30 tuổi. Không thiếu sắc, không thiếu tiền.

    Có đàn ông chủ động đến xum xoe ta, thì ta giả vờ là thánh nữ gì chứ? Tuy ta rất tán thành cách nghĩ của cô, nhưng vẫn mời cô giải thích là tại sao đồ của cô lại xuất hiện trong sơn trang? Còn nữa, tên nam nhân đó là ai?

    Ta vừa tới Bắc Nguyệt. Đang vội tìm một căn nhà. Chu Khôn đó đã giới thiệu cho ta Đông Lê sơn trang này. Ta nghe thấy cũng được, bèn đồng ý tới đây với ông ấy nhìn thử xem. Ý cô là người giàu nhất Bắc Nguyệt Chu Khôn?

    Đây là chuyện của sau này. Ta không cần phải nói kỹ hơn nữa đúng không? Không cần, không cần. Ai cũng có tự do theo đuổi cách sống của riêng mình mà. Ta còn tưởng cô sẽ theo tới cùng, mắng ta không biết xấu hổ chứ? Theo quy tắc,

    Chúng ta vẫn phải mời ông chủ Chu phối hợp điều tra. Ông cứ tùy ý. Đúng rồi. Đây là khế ước đất mà lúc trước họ đã đưa cho ta. Vốn dĩ là tối nay ông chủ Chu sẽ tới đây cùng ta, ký tên chấp thuận với chủ nhà.

    Nhưng phu nhân của ông ấy lại tạm có chuyện, nên không tới cùng. Cô nói hai người chưa từng gặp mặt? Chưa từng. Trước giờ toàn là trao đổi qua thư. Chủ nhà đó nói phải mở tiệc mời khách lần cuối ở sơn trang này. Nói là muốn tạm biệt họ.

    Ta thấy cũng không sao, nên đã đồng ý. Trên đó có địa chỉ của họ. Không lẽ ta lại đoán sai rồi? Đừng nghĩ nhiều. Ta bảo Bạch Thiết đưa nàng về. Ta bàn với Lưu Tư thủ chuyện ngày mai rời đi xong, thì sẽ về. Bạch Thiết. Đưa Tiểu Thất đi đi.

    Bạch Thiết, ngươi nói xem có phải hung thủ là người trong số chúng ta không? Cũng không biết giờ linh ngọc đang ở đâu. Con người ngươi trừ “ừm” ra, thì còn biết nói cái khác không? Cô lại tới đây làm gì? Liên quan gì tới cô?

    Là Viêm ca ca bảo Bạch Thiết bảo vệ ta. Ngọc của ta rơi xuống nước rồi. Bạch Thiết, ngươi nhặt giúp ta đi. Ngươi mau đi đi. Ngươi mau lên đi. Cứu. Bạch Thiết, cứu cô ta trước đi. Bà đây là quán quân bơi lội cấp tỉnh. Tạm thời không chết được đâu.

    Cứu. Sao tự nhiên lại không biết nữa rồi. Lúc trước mình bơi những một tiếng, cũng không thấy mệt. – Tiểu Thất. – Tiểu Thất. Vương gia. Nhảy gì mà nhảy. Hồ nước này chỉ sâu có ba thước thôi. Nhị gia, cẩn thận nhé. Chỉ có ba thước thôi. Vương gia, người đừng,

    Đừng bơi nữa. Đứng, đứng lên đi. Viêm ca ca. Là do muội không tốt. Muội không giữ được Tiểu Thất tỷ tỷ, còn bị rơi xuống cùng tỷ ấy. Chết cũng không đổi tính. Viêm ca ca. Không phải là huynh không tin muội nữa đó chứ?

    Ngươi đưa Sở Sở về phòng nghỉ ngơi trước đi. A Viêm, chắc chàng sẽ không tin lời cô ta nói thật đó chứ? Ta tin nàng. Nhưng thật sự là rất lạ. Thật sự là lúc trước ta bơi rất giỏi. Kiểu có thể vào được đội tuyển quốc gia ấy.

    Ta cũng không biết sao tự nhiên lại không biết bơi nữa. Còn sợ nước y hệt mèo. Có lẽ là có liên quan đến chuyện nàng biến thành mèo. Vậy sau này ta mà nhìn thấy chuột, không phải là sẽ không nhịn được mà vồ lấy nó đấy chứ?

    Giờ ta mà nhìn thấy cá khô, thì đã có hơi không kiểm soát được bản thân rồi. Ta cũng thảm quá rồi đó. Đừng sợ, ta trông chừng nàng. Còn bơi lội thì ta dạy nàng. A Viêm, chàng mà cứ như vậy thì ta sẽ bị chiều quá sinh hư

    Còn hơn cả mèo đấy. Không sao. Ta cưng chiều nàng. [Nói rõ cho ta biết] [rốt cuộc là có chuyện gì?] Lưu Tư thủ. Ý gì đây? Vương gia, ta muốn mời Tiểu Thất cô nương giải thích một chút. Có lời gì thì nói với ta là được.

    Bây giờ đã qua giờ chết trên thư được nửa canh giờ rồi. Đến giờ chẳng có chuyện gì xảy cả. Chỉ có thể nói rõ một chuyện. Nói rõ là mắt cô có vấn đề. Cô không thấy vừa nãy suýt nữa là ta gặp nguy hiểm trong hồ nước sao?

    Nước chỉ sâu có ba thước. Cô đang diễn kịch với bọn ta sao? Hay là cô ỷ có vương gia ở đây, để ngài ấy thiên vị bênh vực cô trước mặt bọn ta? Liên quan gì tới A Viêm hả? Ta không bị chết đuối,

    Chứng minh là kỹ năng sinh tồn của ta cao. Các vị có mặt ở đây, ta tin mọi người đều là người có vai vế, sẽ không vu oan cho người khác. Xin hỏi Lưu Tư thủ, định tội người khác, thì cần phải có nhân chứng, vật chứng

    Và động cơ phạm tội đúng không? Vậy xin hỏi động cơ phạm tội của ta là gì? Mối quan hệ xã hội giữa ta với hai người chết trước là gì? Tại sao ta phải giết chết họ? Đây là thứ nhất. Thứ hai… Vậy nên tóm lại là ta không phải hung thủ.

    Lưu Tư thủ, ông nói xem? Rất rõ ràng. Theo như tình hình phát triển của sự việc hiện tại, thì đây là một vụ án giết người liên hoàn trong mật thất, có âm mưu được tính toán từ trước, có kế hoạch và có tổ chức. Bây giờ, sơn trang bị cô lập.

    Hung thủ là người trong số chúng ta. Chỉ cần chúng ta đừng bỏ qua một chi tiết nào, thì chắc chắn sự thật sẽ được phơi bày. Lưu Tư thủ, ta có lòng tin và cũng có manh mối có thể tìm ra hung thủ thật sự đứng đằng sau.

    Mong mọi người hãy cho ta nửa canh giờ. Ta đảm bảo sẽ trả cho mọi người một sự thật. Tiểu Thất cô nương nói rất có lý. Vậy cho cô ấy cơ hội đi. Cô… Mọi người đừng để cô ta lừa. Chắc chắn cô ta muốn kéo dài thời gian.

    Quyết định vậy đi. Đi thôi. May là mình đã chuẩn bị bong bóng cá. Có thể bổ khí dưỡng sắc đẹp bất cứ lúc nào. Nếu không đã bị các người chọc tức nổi đầy nếp nhăn rồi. Chân nhũn cả rồi. Đỡ ta, đỡ ta, đỡ ta.

    Lúc nãy ta tưởng nàng đã tính trước mọi việc, biết hung thủ là ai rồi. Ta làm gì biết, làm gì có manh mối chứ? Ta nói dối cả đấy. Dọa chết ta rồi. Thật sự là không nhận ra đấy. Ai bảo cô ta mắng A Viêm nhà ta chứ? Hơn nữa,

    Có yếu thế nào thì cũng phải cố hết sức. Không lẽ ta có thể để họ tưởng A Viêm nhà ta là người cậy thế hiếp người, thiên vị rõ ràng được sao? Vương gia. Chỉ còn lại thời gian một tách trà thôi. Làm theo những gì ta nói đi. A Viêm,

    Lát nữa chúng ta giả vờ cãi nhau. Ta sẽ khóc rồi chạy ra ngoài. Nam Phong Thần, ngươi đuổi theo hướng ngược lại. Tốt nhất là ầm ĩ đến mức người cả sơn trang đều biết. Một khi ta chỉ còn ở một mình, chắc chắn hung thủ sẽ ra tay.

    Hơn nữa ta có linh cảm là hắn đã từng ra tay rồi. – Không được. – Không được. Tại sao? Đừng lấy nguy hiểm làm cái cớ. Vậy hai người cũng không thể cứ trông chừng ta mãi thế được chứ. Vậy lúc ta đi ngủ, đi nhà xí thì sao đây?

    Ý ta là kế hoạch của nàng có sơ hở. Sơ hở gì? Sao ta có thể chọc cho nàng giận rồi cãi nhau với nàng được? Còn để nàng khóc rồi chạy ra ngoài một mình. Nói cứ như là ngài chưa từng làm ấy nhỉ? Sơ hở lớn nhất của kế hoạch này

    Rõ ràng là ta. Nếu ngài ức hiếp nàng ấy, thì chắc chắn ta sẽ đưa nàng ấy đi ngay. Lần trước là Nhị gia của bọn ta đưa đi. Hắc Ly, Bạch Thiết. Hai người thấy sao? Ta thấy nếu kế hoạch này người bị chọc giận bỏ đi là vương gia,

    Thì sẽ hoàn hảo không thiếu sót. Ta thấy cách này của Tiểu Thất cô nương cũng được. Là cách nhanh nhất tìm được hung thủ. Huynh đệ tốt. Thì ra là người thông minh đi chung một đường. Uổng công trước đây ta còn hiểu lầm ngươi có thành kiến với ta. Tiểu Thất,

    Rốt cuộc là nàng có bao nhiêu huynh đệ tốt thế? Ta cũng không biết. Nhưng ngươi được coi là một trong số đó. Hắc Ly. Chuyện ta bảo ngươi làm đã làm xong chưa? Làm làm làm chuyện gì? Ra ngoài nghĩ đi. Vương gia. Chuyện gì?

    Lưu Tư thủ nhận được lá thư báo tử thứ tư rồi. Các người đi đi. Tóm lại là ta không đi đâu. Lần này thì còn làm ăn gì được nữa? Không bị giết chết thì cũng bị giam tới chết. Ngươi ở lại đây canh chừng. Đừng để Tiểu Thất ra ngoài,

    Cũng không cho phép ai vào đây. Nếu có bất trắc, thì đừng trách ta không khách sáo. Đã rõ. Vương gia đã nói, cô không được ra ngoài. Ta… Có vẻ như vừa nãy rơi xuống nước, bị nhiễm lạnh, nên hàn độc phát tác rồi. Ngươi còn thuốc không? A Viêm.

    Trong phòng ta, để ta đi lấy. Ngươi trông chừng Tiểu Thất cô nương. Chăm sóc cho A Viêm nhé. Tiểu Thất cô nương, cô yên tâm, ta sẽ luôn âm thầm bảo vệ cô, sẽ không để cô bị thương. Ta sẽ nghĩ cách đưa hung thủ vào mật thất lúc trước. Đi.

    Ta vẫn luôn suy nghĩ về vụ án, cũng không biết là bức thư này để trên bàn ta từ khi nào nữa. Vương gia, thành chủ, hai vị giúp ta được không? Ta không thể vào đây nộp mạng mà chưa tra rõ được vụ án. Tư thủ yên tâm.

    Ông sẽ không sao đâu. Đa tạ vương gia, đa tạ vương gia. Vương gia. Thuốc. Ai bảo ngươi tới đây? Hắc Ly. Bức thư thứ tư này không phải là các ngươi gửi thật sao? Sẽ là ai đây? Đó là vở kịch bọn chúng tự biên tự diễn.

    Mục tiêu của chúng ta chỉ có một người, đó là Mễ Tiểu Thất. Giết cô ta để cướp ngọc. Nhưng nếu chúng muốn chơi, thì chúng ta sẽ chơi với chúng. Dù sao thì, một tên Hắc Ly cũng dễ đối phó hơn hai tên kia. Cô nương, cô sao thế?

    Đàn ông đúng là chẳng có ai tốt cả. Mặc kệ ta. Tiểu Thất. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Thành chủ không có đây, thành chủ không có đây. Cắt. Hai người cười cái gì? Hôn nhau hơn 200 lần rồi mà vẫn còn cười.

    Làm lại, làm lại, làm lại. Đạo diễn. Chết nhiều người như thế rồi, chú trông hai người họ kìa cứ chàng chàng thiếp thiếp. Rốt cuộc là có sự tự giác của nam chính không vậy? Phim này của chúng ta là phim gì? Bộ trong lòng anh còn không rõ sao?

    Phim thần tượng không nói chuyện yêu đương mà nói chuyện phá án. Cậu đang nghi ngờ IQ của đạo diễn, hay là thẩm mỹ của khán giả? Kịch bản viết như vậy đó. Nhưng hôm qua tôi đọc kịch bản, lúc xem đến ba giờ rưỡi sáng, thì có người gõ cửa phòng tôi.

    Tôi nhìn qua mắt mèo thì thấy là khoảng một mét chín mươi hai nhỉ? Không có. Là cậu gõ cửa phòng tôi. Đạo diễn nói không đúng. Cậu, không sạch sẽ. Bỏ đi, bỏ đi, không quay nữa, không quay nữa. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫

    ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫

    ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫

    ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫

    ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫