Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 8 Sức sống của tiên cây cỏ bọn ta rất ngoan cường. Sức sống của tiên cây cỏ bọn ta rất ngoan cường. Ngài xem, sau khi ta hóa thành hình người, đẹp biết mấy. Nếu như…

    Nếu như lời tiên đoán này là thật, vậy nếu ta và muội ấy ở bên nhau, sớm muộn cũng có ngày đi vào vết xe đổ này sao? Muội ấy đã vì ta mà chết một lần. Ta không thể để muội ấy gặp nguy hiểm thêm lần nữa. Nhưng…

    Nếu phải xa muội ấy… [Phủ Thanh Hà] Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Dậy uống thuốc đi. Đâu rồi? Dược Vương đại nhân. Huynh ở đây sao huynh không thèm để ý đến ta? Cả đêm huynh không ngủ à? Huynh xem, cả đêm huynh không ngủ.

    Sắp tới ngày bệnh cũ tái phát rồi, huynh phải chú ý sức khỏe của mình chứ. Huynh để thuốc ở đó là được. Lát nữa ta sẽ uống. Sao thế? Không phải hôm qua huynh đi gặp Thanh Vận muội muội sao? Sao thế?

    Thanh Vận muội muội gọi tên người khác trong mơ à? Nếu huynh rảnh thế thì tự đi thăm đi. Huynh nói nghe hay thật đấy. Thực ra là muốn sai bảo ta thôi chứ gì? Sao? Đến cả chuyện đi gặp phu nhân tương lai, cũng phải để ta đi thay huynh à?

    Hôm nay ta có chuyện quan trọng cần bàn bạc với thành chủ. Ta đi trước đây. Là người sắp thành thân đến nơi rồi, sao còn lạnh lùng hơn ngày trước vậy? Sớm thế này, thành chủ đã dậy chưa? Dược… Dược Vương đại nhân. Thuốc của huynh này. Chuyện gì thế này?

    Sao ta lại ngủ ở đây? Ta còn phải hỏi cô đấy. Đang nói chuyện của cô với Dược Vương, mà bỗng nhiên cô lại ngủ mất. Đây chẳng phải là… Phải. Cha lo lắng phát điên lên rồi. Vậy… vậy…vậy… Vậy có phải cha cho rằng ta… Không đâu.

    Hình như ông ấy chỉ nghĩ cô ngủ mất rồi thôi. Không có gì đáng ngại. Vậy thì tốt. Vậy Dược Vương đại nhân đâu? Huynh ấy… Tối qua Dược Vương đại nhân đến thăm cô. Nhưng cô cứ ngủ suốt, nên huynh ấy đi rồi. Huynh ấy đi rồi à? Không sao.

    Dù sao huynh ấy cũng đã biết chuyện của ta rồi. Vậy nên huynh ấy sẽ không chôn ta nữa đâu. Huynh ấy biết rồi à? Không có chuyện gì thì ta đi trước đây. Sau này ta sẽ lại đến thăm cô. Đại thần tiên… Sức sống của tiên cây cỏ bọn ta

    Rất ngoan cường. Nếu được chọn lại, ta vẫn sẵn lòng đỡ cho ngài nhát kiếm đó. Đại thần tiên. Những lời đại tế tư dạy xem ra rất có ý nghĩa. Có điều, chỉ cần có thể tiêu diệt bọn họ, bảo ta nói thế nào cũng không thành vấn đề. Bản lam căn,

    Ta tin tưởng cô như vậy, nhưng cô thì sao? Không chỉ lừa gạt ta, cướp vị trí của ta, mà còn dùng cơ thể của ta, thân phận của ta, đi quyến rũ Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân rõ ràng biết cô ta không phải ta,

    Mà chỉ là một con yêu quái, vậy mà vẫn hết lòng bao che cô ta. Được. Ta sẽ khiến các người phải trả giá. Đây không phải Dược Vương đại nhân sao? Ngọn gió nào đưa ngươi đến đây vậy? Tiểu Tùng Lam đâu? Lần này Tùng Lam không đi cùng ta.

    Tại hạ đến lần này là để tìm Lão thụ tiên. Lão thụ tiên bế quan rồi, nói sẽ không ra ngoài trong vòng mấy tháng, không gặp bất cứ ai cả. Vậy xin hỏi Nhóc Nhân Sâm ngươi có biết trong Dược Vương Cốc, vong tình đan nằm ở đâu không? Cái gì?

    Vong tình đan? Bổn đại gia chưa nghe thấy bao giờ. Được. Vậy đa tạ. Làm gì thế? Ngươi biết cái gì gọi là vong tình đan không? Sao ta biết được. Đi làm việc của ngươi đi. [Giang Phủ] Tiểu thư, người ăn chậm thôi, đừng để bị nghẹn.

    Mới ngủ mê man một ngày thôi mà, sao lại đói đến mức này chứ? Con gái ngoan của ta, phải chú ý hình tượng một chút. Cha à, giờ bụng con trống rỗng, người cũng cảm giác như trống rỗng ấy. Dược Vương đại nhân đến rồi. Chỉ biết có Dược Vương đại nhân.

    Trong mắt muội còn có đại sư huynh ta không hả? Sư phụ. Đừng nhìn nữa. Dược Vương đến chỗ thành chủ rồi. Huynh ấy bảo ta đến thăm muội đấy. Tinh thần muội tốt thế này, xem ra chỉ là hôn mê thôi. Đặt xuống. Đặt xuống. Đây là đồ cho Thanh Vận ăn.

    Đây là trầm hương gì thế? Đây là trầm thủy hương mà tiểu thư luôn dùng, tác dụng an thần rất tốt. Không đúng. Ta đã ngửi mùi trầm thủy hương ở chỗ Lưu chưởng quầy. Thoáng qua thì thấy mùi này giống trầm thủy hương, nhưng ngửi kĩ một chút,

    Thì lại thấy có mùi hương khác. Đây là gì vậy? Lưu chưởng quầy? Lưu chưởng quầy là ai? Có phải là chưởng quầy xinh đẹp mà hôm đó chúng ta gặp ngoài đường không? Cảnh Dật Nhiên, vi sư ngày ngày bảo ngươi đọc y thư. Sao làm cái gì thế?

    Cả ngày chẳng làm được chuyện gì ra hồn, đi nghiên cứu mùi hương gì đó chứ? Đi. Đi chép y thư ngay. Vâng. Lục La, đổi sang hương khác đi. Sau này không được đốt hương này nữa. Vâng, thưa lão gia. Con đi đâu đấy? Đại sư huynh. Đại sư huynh.

    Đại sư huynh. Tiểu sư muội à tiểu sư muội. Ta có lòng tốt đến thăm muội. Còn muội thì sao? Chỉ biết kể tội ta trước mặt sư phụ thôi, nói cái xấu của ta ra. Ta chỉ tiện miệng nói thôi mà. Ai biết cha lại giận thế chứ. Ta…

    Được rồi, được rồi. Cho huynh bánh bao này. Huynh đừng giận nữa. Đại sư huynh, gần đây Dược Vương đại nhân thế nào? Có phải huynh ấy cũng biết ta đã tỉnh rồi không? Sao huynh ấy vẫn chưa đến thăm ta? Huynh ấy có bảo huynh chuyển lời gì cho ta không?

    Thì ra thiếu nữ đang yêu đều là thế này cả. Còn lâu ấy. Yên tâm đi. Dược Vương đại nhân nhà muội chỉ đi giải quyết việc trong thành thôi, không ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt đâu. Ta không hề nghĩ đến chuyện đó. Hơn nữa,

    Hôm qua lúc muội hôn mê mãi không tỉnh huynh ấy còn lo lắng lắm đấy. Nếu không phải vì nghĩ đến danh dự, có lẽ huynh ấy đã ở cạnh muội, không về phủ nữa rồi. Nói cho muội biết, hôm qua cả đêm huynh ấy không ngủ, chỉ ngồi trước bàn

    Cau mày lo lắng. Vẻ mặt đó, vừa nhìn đã biết là người chung tình rồi. Thật sao? Vậy ta phải đi tìm huynh ấy nói với huynh ấy rằng ta không sao mới được. [Giang Phủ] Tiểu sư muội, ta thấy muội nên về nghỉ ngơi đi. Dược Vương sẽ tự đến thăm muội.

    Nhưng mà… Ta… Đi đi. Cấp báo. Tộc trưởng, họ đã về rồi. Sao thế này? Kẻ nào làm chuyện này? Mau, mau truyền thầy mo. Tộc trưởng, đều tại tiểu nhân vô dụng, chỉ biết giương mắt nhìn thành Đại Hưng chèn ép tộc ta mà chẳng có sức đánh trả.

    Là do người của thành Đại Hưng gây ra sao? Đã xảy ra chuyện gì? Không phải các ngươi đi tặng bảo vật để thể hiện thành ý sao? Vâng. Nhưng ai ngờ Xích Hỏa Châu lại bị một tiểu thư nhà họ Giang nhỏ bé ăn mất rồi. Ăn rồi? Vậy… Vương tử

    Vì bảo vệ uy nghiêm của tộc Xích Hỏa nên muốn kết thông gia. Kết quả… Kết quả là… Kết quả thế nào? Đường đường đại tộc Xích Hỏa ta cầu hôn tiểu thư Giang phủ nhà họ. Yêu cầu này không phải rất hợp tình hợp lý sao? Vâng. Nhưng…

    Nhưng Giang đại nhân không đồng ý. Dược Vương còn đề nghị tỉ thí võ nghệ. Đến thành chủ cũng thiên vị họ. Không nói một lời. Hôm tỉ thí, không biết Dược Vương giở quỷ kế gì, đã đánh vương tử đến nỗi mất hết công lực. Cái gì? Cha. Lăng Nhi. Lăng Nhi.

    Cha. Con… Con bất hiếu. Con có lỗi với tộc Xích Hỏa. Nhưng tên Sở Chi Mặc đó thực sự quá hiểm độc. Con trai. Lăng Nhi. Lăng Nhi. Mau. Mau truyền thầy mo. Tộc trưởng, tộc Xích Hỏa ta độc đinh suốt năm đời, đến nay vẫn rực rỡ huy hoàng.

    Thành Đại Hưng bọn chúng là cái thá gì mà dám ra tay tàn nhẫn với tộc trưởng đời tiếp theo của chúng ta như vậy? Thật khiến người ta vô cùng phẫn nộ. Chuyện này không thể nhịn được nữa. Truyền lệnh của ta, triệu tập năm vạn quân tinh nhuệ. Mấy ngày tới,

    Ta đích thân dẫn quân, tấn công Đại Hưng. Nhất định phải bắt được Dược Vương, Sở Chi Mặc cho ta. Vâng. Thúc phụ, thúc đã đến chỗ cháu ba ngày liên tiếp rồi. Hôm nay thúc vẫn không đến thăm Thanh Vận sao? Giờ chúng ta và Xích Hỏa đã trở mặt rồi

    Phải có phòng bị. Nếu không, hậu họa khôn lường. Cháu tự có tính toán. Nhưng thúc phụ, thúc đã đến cả buổi rồi, mà vẫn không nói một lời. Trong bản tấu chương này viết về việc khôi phục Dược Vương Cốc, cần thêm nhân lực.

    Cháu còn chưa nghĩ kĩ, đã phê chuẩn rồi. Nhưng cháu có nghĩ khôi phục Dược Vương Cốc chủ yếu là nhờ sinh trưởng tự nhiên. Dù tăng thêm người cũng không có ý nghĩa gì. Đúng rồi. Còn có cái này. Vừa nhìn đã biết là Tiêu Thụy

    Sai thủ hạ viết tấu chương này. Hoàn toàn vô dụng. Không xem cũng được. Cháu lại mất thời gian cả nửa nén hương ngồi đọc mấy thứ vô dụng này. Còn quyển này, quyển này. Cháu ấy… Thúc phụ, thúc đến dạy dỗ cháu à? Cháu đã là thành chủ chững chạc rồi.

    Cháu cũng cần thể diện chứ. Còn quyển này, có chữ viết sai. Ngồi dậy. Phê duyệt tiếp đi. Cháu… Thúc phụ, cháu nghe nói dạo này thím nhỏ đang học may vá thêu thùa. Thúc phụ không đến xem à? Nói không chừng thím lại thêu cho thúc thứ gì đó đấy?

    Chưa phê xong những tấu chương này, chưa được nghỉ. Dậy. Thím nhỏ ơi, cứu cháu với. Sao vậy, tiểu thư? Tiểu thư, sao người lại bất cẩn thế chứ? Có phải tiểu thư mệt không? Lục La, ngươi nói xem, đã ba ngày rồi Dược Vương đại nhân không đến thăm ta,

    Có phải huynh ấy hối hận rồi không? Có phải huynh ấy không muốn lấy ta nữa không? Tiểu thư, sao lại thế được chứ. Hôm nay nô tỳ nghe nói gần đây tình hình trong thành rối ren, nhiều sự vụ phức tạp. Chắc là Dược Vương đại nhân bận quá.

    Cha không chịu cho ta ra ngoài. Ta muốn gặp huynh ấy quá. Sắp thành hôn rồi mà, chẳng lẽ người còn sợ tân lang chạy mất à? Không phải. Ta chỉ thấy trong lòng lo lắng. Không được. Ta phải mau thêu xong. Hôm nay đã muộn rồi,

    Hay là mai tiểu thư thêu tiếp. Không được. Ta phải mau thêu xong để tặng huynh ấy. Sao lại xấu thế này chứ? Làm sao mà xấu được? Từng đường kim mũi chỉ đều là do tiểu thư chính tay thêu mà. Lục La, ngươi nói xem nếu Dược Vương đại nhân

    Không thích thì làm thế nào? Vì thêu thứ này, tiểu thư đã bị kim đâm vào tay không biết bao lần. Có tấm lòng như vậy, sao Dược Vương đại nhân có thể không thích được chứ? Đúng rồi. Tấm lòng mới quan trọng. Lục La, ngươi xỏ kim giúp ta tiếp đi. Vâng.

    Rồi chuẩn bị miếng vải đó. Vâng. Dược Vương đại nhân. Ngài đã ngồi đây hết một tuần hương rồi. Ngài không đến thăm Tùng Lam tỷ tỷ sao? Nghĩ cũng lạ, với công lực của Tùng Lam tỷ tỷ, đáng lẽ phải cảm nhận được ngài đang ở đây từ lâu rồi chứ.

    Có lẽ do gần đây tỷ ấy không khỏe, nên có chút ảnh hưởng. Muội ấy… Gần đây sức khỏe của muội ấy vẫn không tốt sao? Cũng không hẳn. Nhưng tỷ ấy thèm ngủ lắm. Hôm nay giữa ban ngày mà tỷ ấy còn ngủ. Lẽ nào là do ta,

    Nên linh lực của muội ấy mới yếu đi. Vậy nếu muội ấy tiếp tục ở bên ta, vậy chẳng phải là… Làm xong rồi. Muộn thế này rồi, người đi đâu vậy? Cuối cùng cũng thêu xong, ta muốn mang đến cho Dược Vương đại nhân xem. Giờ là lúc nào rồi chứ?

    Hơn nữa, người mới thêu được hai chiếc lá thôi, còn thiếu rất nhiều hoa nữa. Phiền phức vậy sao? Đương nhiên rồi. Hơn nữa nô tỳ nghe nói trước khi thành hôn, hai người không được gặp nhau. Nếu phá vỡ quy tắc này thì có thể sẽ gặp chuyện không may đấy.

    Thật sao? Người phàm các ngươi… Sao các ngươi lắm quy tắc vậy chứ? Hơn nữa, tiểu thư à, người đừng sốt ruột. Vài ngày nữa là đến ngày đại hôn rồi. Chỉ một vài ngày thôi, không cần phải vội. Cũng đúng. Vậy được. Ta sẽ thêu tiếp. Đến đêm tân hôn

    Cho Dược Vương đại nhân xem sau. Nói thật thì, Tùng Lam tỷ tỷ thêu thùa kém quá. Phải. Túi thơm đó xấu quá. Dược Vương đại nhân, tại sao ngài không đến gặp tỷ ấy? Thực sự là vì quy tắc của người phàm sao? Làm người phàm phiền phức quá.

    Bao nhiêu quy tắc. Thân thể lại yếu nữa. Phải. Thân thể quá yếu ớt. Đệ có thể cho ta một cành hoa đào không? Giờ đang là mùa đông mà. Ta muốn một cành hoa đào nở giữa mùa đông. [Giang Phủ] Đúng là Hoa Đào đệ đệ tốt với ta.

    Giữa mùa đông thế này, mà còn biến ra hoa tặng ta nữa. Lần sau gặp, nhất định phải mang đồ ăn ngon cho đệ ấy. Xích Hỏa đã chính thức tuyên chiến, yêu cầu ta trong vòng ba ngày, phải giao Dược Vương ra,

    Đồng thời cắt nhượng cho chúng một góc sáu vùng quan ải phía Tây Nam, nếu không, chúng sẽ tấn công thành. Thành chủ đại nhân, nhất định không được. Cắt đất là thể hiện sự nhu nhược trước Xích Hỏa. Trước kia, do Xích Hỏa làm sai trước.

    Dược Vương đại nhân nào có tội gì. Bổn thành chủ cũng nghĩ như vậy. Thành chủ đại nhân, Đại Hưng ta và Xích Hỏa vốn có mối giao hảo, lần này lại chỉ vì một sự hiểu lầm nhỏ mà tuyên chiến. E là… hậu họa khôn lường. Đúng vậy.

    Tộc Xích Hỏa hiếu chiến, nếu cứ liều mạng, chắc chắn cả hai bên đều thua thiệt. Không lẽ ý của Tiêu đại nhân là chủ động cầu hòa? Đúng vậy. Dĩ hòa vi quý mới có thể bảo vệ Đại Hưng ta trường tồn vững mạnh. Hoang đường. Lúc đến bái kiến,

    Tộc Xích Hỏa đã ngang ngược vô lý. Giờ tình thế nguy cấp, chúng sẽ càng được đà thị uy. Từng hành động đều đã thể hiện chúng muốn trở mặt, cần gì phải thương lượng. Giang đại nhân à, không phải ông không biết thành Đại Hưng chúng ta là dược thành,

    Võ công và binh lực có hạn. Nếu giao chiến với Xích Hỏa, thì khác nào lấy trứng chọi đá. Huống hồ chúng ta cũng không có người cầm quân. Lão thần cho rằng chi bằng chủ động cầu hòa. Ta nhớ là lần trước không phải vương tử Xích Hỏa

    Muốn cầu hôn tiểu thư Giang Thanh Vận nhà ông sao? Hay là chúng ta đề nghị liên hôn đi. Tiêu Thụy. Ông có ý gì? Nếu Giang đại nhân muốn cầm quân xuất trận, thì hẳn ông ấy có cách của mình. Đúng là không nói lý với ông được.

    Dược Vương Sở Chi Mặc, xin chủ động ra trận, dẫn quân chinh phạt. Mong thành chủ đại nhân đồng ý. Dược Vương đại nhân, ngài… Không được. Thúc phụ là người trong ba gia tộc lớn của thành ta. Tùy tiện xuất chinh, lỡ như có chuyện bất trắc thì sao.

    Tuy trông tại hạ sức khỏe không tốt, nhưng thực sự cũng thông hiểu binh pháp. Huống hồ, chuyện lần này cũng là do ta mà ra. Nhưng mà vài ngày nữa là ngày thành hôn của thúc rồi. So với lợi ích của thành Đại Hưng, tình cảm nam nữ

    Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Hơn nữa, ta tin Thanh Vận cũng sẽ hiểu cho ta, phải không? Không ngờ, Dược Vương đại nhân của chúng ta thường ngày bệnh tất sức yếu mà còn có dũng khí tham chiến. Chỉ e là, khi lên chiến trường, bệnh cũ tái phát.

    Còn chưa giao chiến, thì đã đi trước rồi. Không phiền Tiêu đại nhân lo lắng. Đến ngày tại hạ chiến thắng trở về, mong Tiêu đại nhân sẽ không thất vọng. Thành chủ đại nhân, xin hãy hạ lệnh. Nhưng… Nhưng mà… Trước mắt, tình hình cấp bách. Mong thành chủ đại nhân

    Lấy đại cục làm trọng. Nhưng thúc phụ, tình hình sức khỏe của thúc… Thành chủ, lão phu cũng xin đi cùng. Chuyện này… Lão phu không thể dẫn quân đánh địch, nhưng hành nghề y nhiều năm, chắc chắn trên chiến trường, có thể bảo vệ Dược Vương đại nhân an toàn. A Hà,

    Truyền lệnh của ta. Phong Dược Vương Sở Chi Mặc làm tướng quân. Giang Bất Yếm theo yểm trợ. Triệu mấy vạn quân tinh nhuệ, ngày mai xuất chinh, đánh lui Xích Hỏa. Giang đại nhân, thực ra, ông không cần đi cùng ta. Được rồi, đừng nói nữa.

    Ta biết ngài đang bảo vệ Thanh Vận. Hơn nữa, suốt nhiều năm nay, trong lòng lão phu, ngoài Thanh Vận, chỉ có thành Đại Hưng. Nay Đại Hưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lão phu chẳng lẽ lại ở yên trong nhà sao? Đành tùy số trời thôi. Hơn nữa,

    Trong lòng Thanh Vận có ngài. Nếu ngài hy sinh chiến trường, nó sẽ đau khổ đến mức nào chứ. Giang đại nhân… Không cần nói nữa. Ta đã quyết định rồi. Chỉ là con gái ta, nếu nó biết ngài phải ra trận… Tiểu thư, có chuyện rồi. Chuyện gì thế?

    Lão gia vừa về, bảo rằng… Bảo gì? Ngươi đừng cuống. Tộc Xích Hỏa dẫn quân xâm lược. Dược Vương… Dược Vương sắp phải ra chiến trường rồi. Ra chiến trường? Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư, người nói gì đi. Tiểu thư, người đừng dọa nô tỳ. Tiểu thư, rốt cuộc người sao vậy?

    Giao bức thư này cho tộc trưởng đại nhân của các ngươi. Tiêu đại nhân đặc biệt dặn dò, nội dung bức thư này liên quan đến bí mật quan trọng, nhất định không được để lộ ra ngoài. Phải đưa thư đến tận tay tộc trưởng. Ta hiểu rồi.

    Ta chắc chắn sẽ đưa tận tay. Xin Tiêu đại nhân yên tâm. Từ khi có tình phách, ta thấy khoảng thời gian ở bên huynh còn hạnh phúc hơn cả ngàn năm trước đó. Dược Vương đại nhân, ta muốn ở bên huynh mãi mãi. [Phủ Thanh Hà] Dược Vương đại nhân.

    Muội về đi. Không phải chúng ta sắp thành hôn rồi sao? Sao bỗng dưng huynh lại muốn ra chiến trường? Giờ Đại Hưng đang lúc nguy nan, ta không thể giương mắt nhìn bách tính toàn thành chịu khổ. Nhưng… Được rồi. Vậy… vậy ta đợi huynh trở về. Không cần. Tại sao?

    Lần này ta đi, lành ít dữ nhiều. Không đâu, ta đi cùng huynh, ta sẽ bảo vệ huynh. Không cần. Ta không phải người tốt đẹp gì. Từ nay về sau, không thể ở bên muội được nữa. Đây là lý do huynh muốn ra trận sao? Phải.

    Lúc Tạng Hồng Hoa tỷ tỷ nói, ta còn không tin. Huynh muốn vong tình đan để làm gì chứ. Nhưng giờ xem ra, có lẽ ta đã hiểu rồi. Sở Chi Mặc, có phải huynh muốn quên ta không? Nhưng mà huynh đã nói ta là thuốc của huynh mà.

    Giờ bệnh của huynh chưa khỏi, sao huynh có thể không cần ta được chứ? Ra chiến trường, ta càng không thể phân tâm vì tình cảm nam nữ. Đây chính là cách tốt nhất. Ta biết, ta là một bản lam căn không có ý nghĩa gì,

    Không thể so sánh với thành Đại Hưng. Nhưng ta chỉ muốn ở bên huynh, mãi mãi ở bên huynh. Ta đã quyết định rồi. Muội về đi. Được. Nếu đã như vậy, thì vong tình đan này, huynh cầm đi. Từ nay về sau, huynh cứ quên ta đi. [Phủ Thanh Hà] Ngốc quá,

    Sao ta có thể quên muội được chứ?