Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 7]

    Chủ nhân, thành chủ bỗng nhiên dẫn người xuất hiện. Kế hoạch ám sát thất bại. Nam Phong Thần. Thú vị lắm. Hai việc trước đây nói ngươi đi nghe ngóng tiến triển đến đâu rồi? Đã gửi thiệp mời đi, còn về nhị tiểu thư thì đúng là như người nghĩ,

    Chính là cô ấy. Cũng không biết muội ấy có còn nhận ra ta không. Đến lúc đó… Vương gia, đây là thiệp mời của Đông Lê sơn trang. [Kính gửi Bắc Nguyệt Vương.] [Đông Lê sơn trang Thừa Hựu xin gửi] [lời mời đến dự thịnh yến,] [cùng ngài thưởng thức]

    [ngọc đẹp trăng tươi.] [Giờ Thân ngày mai,] [xin dẫn theo nữ quyến,] [đích thân đến chỉ giáo.] Thiệp mời này thú vị đấy. Con dấu và chữ đều giống hệt của Đông Lê sơn trang trước đây. Đông Lê sơn trang? Chẳng phải mấy năm nay người luôn

    Âm thầm điều tra vụ thảm án diệt môn trước đây của họ sao? Có vẻ có người muốn lợi dụng ngọc đẹp để giả thần giả quỷ. Đã tính trước rằng dù có biết là một cái bẫy thì ta cũng sẽ đi. Bây giờ nghĩ lại, chuyện gặp ám sát ở Đông Sơn

    Chỉ mới là bắt đầu thôi. Người đang nghi ngờ bọn chúng có liên quan đến người đứng sau của thiệp mời này? Nếu là như vậy thì người có thể đưa Tiểu Thất cô nương theo, lợi dụng cô ấy để lấy những miếng linh ngọc khác. Lần này không đưa nàng ấy đi.

    Đây là một cơ hội tốt để tìm ngọc đấy, vương gia định bỏ qua sao? Chắc ngươi rất biết rõ Đông Lê sơn trang không có linh ngọc. Lúc ấy, khi bọn họ gặp chuyện, chúng ta và phủ Nam Phong đã âm thầm điều tra một lần nhưng không tìm thấy gì cả.

    Hơn nữa Đông Lê sơn trang có rất nhiều cơ quan, lỡ như Tiểu Thất có chuyện, nếu có gì bất trắc thì không chỉ ta gặp nguy hiểm mà việc tìm ngọc cũng sẽ bị ảnh hưởng. Mong rằng vương gia thật sự là đang lo lắng cho bản thân và linh ngọc.

    Đương nhiên là lo cho bản thân và linh ngọc rồi. Còn Tiểu Thất cô nương nữa. Im miệng. Có lẽ Nam Phong Thần cũng nhận được thiệp mời này. Nhị gia. ngày mai phải đến Đông Lê sơn trang rồi, trên thiệp mời nói là gì mà đưa gia quyến đến dự tiệc.

    Người định đưa ai theo? Vội vàng gì chứ, chẳng phải người đang ở đó à? Người nói Mễ cô nương sao? Bảo bối, cùng đi uống trà nhé. Uống trà thì được, đừng có gọi Bảo bối nữa. Thành thật một chút, đừng có động tay động chân. Có phải ngươi

    Có chuyện gì muốn nhờ ta không? Đông Lê sơn trang mời ta đến thưởng thức ngọc. Nàng chắc chắn sẽ có hứng thú. Đông Lê sơn trang thưởng ngọc? Vậy có phải là ở phía Đông không? Đúng vậy. Đi không? Đương nhiên là có. Nếu ngươi đã nhận được thiệp mời

    Thì chắc chắn A Viêm cũng có. Để ta về hỏi chàng ấy. Đi như vậy à? Nếu có một ngày nàng ấy biết bộ mặt thật của Bắc Cung Viêm thì nàng ấy còn có thể cười vui vẻ như thế không? A Viêm, xem này.

    Ta mua Hà Phường Ký chàng thích ăn nhất đấy. Chàng đang cầm gì thế? Tiểu Thất, nàng vừa đi đâu thế? Cả ngày chẳng thấy nàng đâu, nhớ nàng quá. Ngoan. Chàng đang cầm gì thế? Bạch Thiết. Tìm ta có chuyện gì? Ra ngay đây. Được rồi. Chàng đang định

    Không đưa ta đi? Tiểu Thất. Không được làm nũng. Nói, có đưa ta đi không? Đông Lê sơn trang thật sự không có linh ngọc đâu. Ngoan, lần này không tiện. Lần sau nhé. Có gì mà không tiện? Nam Phong Thần? Không tiện? Vậy thì ai tiện? Nam Phong Thần? Hãy đợi đấy.

    Cô cũng muốn đi Đông Lê sơn trang? Chẳng lẽ Tiểu Thất tỷ tỷ không đi? Xem trí nhớ của ta này. Sao lại quên mất là Viêm ca ca đưa thiệp mời cho ta chứ. Tỷ không đi được nữa rồi. Vậy thì chúc cô chơi vui vẻ. Nhị gia,

    Chúng ta đã đợi từ tối qua đến giờ mà vẫn không thấy Mễ cô nương đâu. Người có chắc là muốn đợi tiếp không? Chẳng phải ngươi nói Bắc Cung Viêm không định đưa nàng ấy theo sao? Nhưng với tính cách của nàng ấy thì chắc chắn sẽ đi.

    Vậy thì ta không hiểu rồi. Nếu người và vương gia đều thích Mễ cô nương, ngài ấy lo lắng Mễ cô nương sẽ gặp nguy hiểm thì sao người lại đưa cô ấy đi? Nhị gia, bên kia có người đi ra. Trùng hợp thế. Lên xe đi. Trạm tiếp theo,

    Đông Lê sơn trang. Đúng là huynh đệ đáng tin hơn. Đi thôi. Đông Lê sơn trang. Huynh đệ, chúng ta đi nhanh mấy bước đi. Cho qua, cho qua. Cho qua, cho qua. Cho qua. Tiểu Thất? Vương gia. Tiểu Thất đi cùng ta. Đúng vậy. Đó là vị hôn thê của ta.

    Hình như cũng đúng. Nếu ta nhớ không nhầm thì hôn sự của vương gia và Tiểu Thất vẫn chưa thành. Chẳng lẽ là ta nhớ nhầm? Viêm ca ca. Sao muội lại đến đây? Tiểu Thất tỷ tỷ, sao tỷ lại ở cùng thành chủ vậy?

    Cô có thể đi cùng Viêm ca ca của cô thì ta không thể đi cùng huynh đệ của ta à? Chẳng trách không đưa Tiểu Thất theo, thì ra là có người đẹp bên cạnh. Thành chủ, thành chủ. Ngài đến mà sao không cho ta biết thế? Cứ tưởng là tên nào,

    Thì ra là đứa con hoang của Nam Phong gia. [Nam Phong Ký] Đã lâu chưa gặp, suýt nữa thì không nhận ra đấy. Ta nói sao lại ồn ào như vậy, thì ra là chó điên cắn bậy. Lúc đó đại ca của ta khăng khăng muốn nhận ngươi làm huynh đệ,

    Còn không để ý đến sự phản đối của tất cả người trong tộc, nhất định muốn đưa ngươi vào gia phả. Lúc ấy ta còn không biết là chuyện gì, nhưng bây giờ suy nghĩ lại thì không phải là lời đồn là thật, cái gọi là huynh đệ

    Là quen biết trên giường đấy chứ? Ngươi… Ngoan, mau xin lỗi đại ca ta đi. Đồ con hoang nhà ngươi, tại sao ta phải xin lỗi chứ? Ta mới là đích hệ của Nam Phong gia! Vị trí thành chủ vốn là của Nam Phong Ký ta. Có vẻ không muốn xin lỗi nhỉ.

    Vậy thì ta sẽ làm ngươi mãi mãi phải im miệng. Thành chủ xử lý việc nhà, bổn vương không có ý kiến gì. Nhưng đừng có ở đây làm Tiểu Thất sợ. Đau tay quá đi. Huynh đệ, đợi ta một lát! Thành chủ, đợi ta với! Nhiều ngọc thế này. Viêm ca ca.

    Sao muội lại đến đây? Muội… Muội cũng nhận được thiệp mời. Sao không cho ta biết? Viêm ca ca, dạo này huynh chẳng chịu nói chuyện với ta gì cả. Thành chủ. Lâu lắm rồi không gặp, có phải là quên ta rồi không? Không có. Không sao.

    Cô nói xem, cái này đáng giá bao nhiêu? Đừng làm phiền ta. Ta chỉ lo lắng thân phận của muội bị lộ thì sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng muội phải chú ý đừng rời khỏi tầm mắt của chúng ta. Muội biết ngay là Viêm ca ca vẫn quan tâm đến muội mà.

    Không ngờ vương gia cũng đến đây. Đường phu nhân, hân hạnh. Đây là hôn thê của ngài nhỉ? Cô hiểu nhầm rồi. Muội ấy tên Sở Sở, là biểu muội xa của ta. Hôn thê của ta nghịch ngợm quá, ta cũng không biết nàng đi đâu mất rồi. Ta đi trước đây,

    Lần sau có cơ hội thì sẽ giới thiệu cho cô biết. Ta sẽ cho Bạch Thiết đi theo muội. Đừng lo. Tiểu Thất. Huynh đệ, ta có việc muốn nói với ngươi. Tiểu Thất. Bây giờ cũng biết tìm ta rồi à, vậy trước đó đi làm gì. Phu nhân đẹp thật đấy.

    Có phải là chúng ta từng gặp nhau ở đâu không? Có lẽ thế. Vì ta cũng thấy cô rất thân thiết. Ta xin cáo từ trước. Có người chết! Chuyện gì thế này? Có người chết! Chuyện gì thế này? Đây không phải là… Người đâu! Sao lại thế này? Đi. Đi bẩm báo.

    Vương gia, thành chủ, đại nhân, cây cầu ngoài kia đã bị đập nát. Chúng ta không ra ngoài được nữa. Chúng ta không ra ngoài được nữa. Làm sao đây? Vương gia, thành chủ, bây giờ phải làm sao đây? Bổn vương chỉ là một vương gia nhàn nhã, chuyện này

    Đương nhiên là phải giao cho thành chủ xử lý. Ngài là vương gia, luận về thân phận thì ai so được với ngài chứ? Vẫn nên giao cho ngài xử lý thì ổn hơn. Hai vị bận rộn việc công, chuyện nhỏ này cứ giao cho thuộc hạ xử lý đi.

    Đường vân này không phải là… Vào phòng rồi nói. Buông ra, ta vẫn chưa tha thứ cho chàng đâu. Tiểu Thất. Thành chủ! Viêm Ca ca! Thành chủ, người ta sợ quá đi. Làm người ta sợ chết mất thôi. Thành chủ. Đi theo ta. Thành chủ.

    Sao số ta lại khổ thế này chứ? Vừa nhậm chức được mấy ngày đã gặp phải chuyện thế này rồi. Lại còn hai vị kia nữa. Chàng đừng cho là đi vào với ta thì ta tha thứ cho chàng. Tiểu Thất, ta sai rồi, nàng muốn phạt ta thế nào cũng được.

    Đừng dùng chiêu này nữa. Phạt nghĩa là đã tha thứ cho chàng rồi. Nghĩ hay quá nhỉ. Tiểu Thất. Chúng ta đang chiến tranh lạnh, tránh xa ta ra. Chàng không đi thì ta đi. Nàng tin ta đi, Sở Sở là tự đến đấy. Khi đến đây thì ta mới

    Phát hiện ra muội ấy đến. Ta không đưa nàng đến là vì lo lắng cho nàng. Vậy chàng… nhìn vào mắt ta rồi nói lại đi. Tiểu Thất, nàng tin ta đi. Sở Sở… Sở Sở… Được rồi, nể mặt chàng đã thành mắt gà chọi, lần này ta tha thứ cho chàng.

    Nhưng mà sau này có hiểu nhầm gì thì phải giải thích rõ ràng ngay. Nàng thật sự tha thứ cho ta? Vậy có phải là chúng ta cần làm gì đó để chúc mừng không? Muốn hôn ta? Vậy thì chàng chớp mắt đi. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Ta chớp, ta chớp. Không đủ.

    Hết rồi. Ta chớp. Hết rồi. Nàng đừng để ta bắt được đấy. Bắt được nàng rồi. Hết rồi. Thành chủ, không phải là ngài thật sự nghi ngờ ta là hung thủ giết người sao? Việc này thật sự không liên quan đến ta. Ngài phải cứu ta,

    Tốt xấu gì chúng ta cũng từng yêu nhau, ngài không thể bỏ mặc ta được. Cục cưng, ta không nghi ngờ nàng là hung thủ. Nhưng bên phía vương gia thì không chắc đâu. Dù sao thì hắn cũng chưa từng tiếp xúc thân mật với nàng. Bây giờ hắn

    Đang ở trong căn phòng này. Hay là… Có thể rửa sạch nghi ngờ hay không thì phải xem biểu hiện của nàng rồi. Đại ca, mọi việc đã được chuẩn bị xong. Tế phẩm thứ hai đã được chuẩn bị xong? Đúng. Chỉ cần đến giờ thì sẽ ra tay ngay.

    Không cần nương tay. Năm ấy, khi bọn chúng làm hại tộc Tây Vân của chúng ta, thì nên nghĩ đến ngày hôm nay. Phải. Nhưng chuyện quan trọng nhất của chúng ta là lấy được linh ngọc trong tay Mễ Tiểu Thất. Dù sống hay chết. Đã hiểu. Linh ngọc và hình vẽ này

    Sao lại giống thế này? Chẳng lẽ hung thủ cũng biết chuyện linh ngọc? Vậy thì mục tiêu của hắn là gì? Vương gia. Là cô? Lần trước cô bò lên giường Nhị gia, bây giờ lại quyến rũ vương gia. Chân đạp hai thuyền, dã tâm cũng lớn đấy. Đại tỷ này,

    Chuyện đã qua bao lâu như vậy rồi mà cô mới đến mắng chửi người khác, cung phản xạ của cô có phải là hơi dài không? Lần trước ta chỉ đi ngang qua, không cẩn thận làm hỏng việc tốt của cô, rất xin lỗi. Nhưng lần này

    Cô cũng làm hỏng việc tốt của tôi, vậy là chúng ta không ai nợ ai nữa, phiền cô ra cửa quẹo phải. Đúng rồi, tiện để đóng cửa lại nhé. Cảm ơn. Cô là ai chứ? Vương gia, người ta có việc tìm ngài. A Viêm, chàng nói xem, cô gái này

    Đang giả vờ không biết gì với ta sao? Chàng nói xem, toàn bộ Bắc Nguyệt có ai mà không biết ta là hôn thê của chàng. Thì ra cô là hôn thê bị vương gia bỏ rơi sát nút. Hai quả táo tàu treo bờ tường, sao mà so được với ta chứ?

    Vương gia bận rộn cả ngày, có phải là mệt rồi không? Hay là sang bên chỗ ta ngồi đi. A Viêm, chúng ta đi thôi. Ở đây mùi thúi hồ ly nặng quá. Cô cứ đợi đấy, ta chưa xong với cô đâu. A Viêm. Nếu ta nói

    Ban nãy ta chỉ vì đỡ cô ta thì chàng tin không? Ta tin nàng. Vương gia biết cách dỗ nữ nhân như vậy từ bao giờ thế? Thành chủ thích hóng chuyện như vậy từ bao giờ thế? Vương gia. Vương gia. Vương gia. Thành chủ. Có phát hiện lớn. Nam Phong Ký,

    Giờ Mùi, chết. Đây là… thư báo tử? Thư báo tử? Vương gia, vị này là… Đây là hôn thê của ta. Thì ra là Mễ cô nương. Thất kính, thất kính. Bức thư này được phát hiện ở đâu? Trên xe ngựa của Nam Phong Ký. Theo suy đoán

    Thì có lẽ là nhận được trước khi đến sơn trang. Có vẻ hung thủ đang ở trong sơn trang. Hoặc là chúng ta là vật săn. Mễ cô nương không sợ? Thứ đáng sợ là lòng người. Kẻ đứng sau dùng danh nghĩa Đông Lê sơn trang

    Để gửi thiệp mời cho chúng ta. Nhưng vấn đề là cuối cùng thì chủ nhân của sơn trang này là ai? Tại sao đến giờ hắn vẫn chưa xuất hiện? Ta nghi ngờ hắn tập trung các ngươi lại giống như mời người làm chứng

    Để dễ bề thực hiện vụ án giết người hàng loạt trong phòng kín hơn. Vụ án giết người hàng loạt? Việc này… Ý của Mễ cô nương là còn người bị hại khác sao? Việc này… Tiểu Thất, việc quan trọng nhất bây giờ là đưa nàng rời khỏi đây.

    Còn về phá án thì Lưu Tư thủ chuyên nghiệp hơn. Vương gia nói đúng, chuyện ở đây cứ giao cho ta. Đúng đấy. Nàng cứ ở đây đợi cầu được nối lại rồi an toàn rời khỏi đây là được. Nhưng đường bên ngoài bị phá hết rồi. Có người chết! Chuyện gì vậy?

    Nhìn xem, đáng sợ quá. Nhìn xem, lại có một người chết. Quá bất thường. Cho qua. Cho qua. Vương gia, lại có thêm một người chết. Nhị gia, chúng ta nên quay về sớm đi thôi, ở đây quá bất thường. Càng bất thường càng có gì đó, ngươi hiểu gì chứ? A Viêm,

    Ta không sợ. Nhưng ta sợ. Chuyện gì thế này? Lão gia của chúng ta là thương nhân buôn trà, mỗi ngày trước bữa tối đều dùng lá trà của nhà mình để pha một ly. Đã điều tra nguyên nhân cái chết chưa? Theo bước đầu quan sát thì là chết vì trúng độc.

    Bức thư này xuất hiện từ bao giờ thế? Sau khi Nam Phong Ký chết, lão gia của chúng ta vào phòng thì nhìn thấy nó. Ngài ấy cứ nghĩ là có người đang đùa nên không để ý lắm. Ma! Có ma! Chắc chắn là người của tộc Đông Lê quay về trả thù!

    Cách chết của bọn họ giống hệt với thảm án của tộc Đông Lê. Một người bị tên bắn chết, một người trúng độc mà chết. Vậy thì người tiếp theo… Ăn nói lung tung do quá mức sợ hãi, mọi người đứng để ý quá. Chỉ là thủ đoạn nhỏ

    Để gây nên hoang mang của hung thủ thôi. Không làm việc trái với lương tâm thì sợ gì chứ? Chúng ta làm việc trái với lương tâm bao giờ chứ? Cuối cùng thì tối hôm đó đã xảy ra việc gì? Trong một đêm, người chết thì chết, người điên thì điên.

    Về phần hung thủ thì không ai biết cả. Tàn nhẫn vậy sao… Vậy lần này là ai giở trò quỷ? Ma? Không phải là thật sự có ma đấy chứ? A Viêm. A Viêm, chàng yên tâm, có ta đây, không ai có thể hại chàng đâu. Vậy còn ta?

    Ta cũng là người được mời. Huynh đệ, ngươi có ta và A Viêm cùng bảo vệ. Nếu tộc Đông Lê cũng là một trong bốn gia tộc lớn của phân nhánh Mạch gia, vậy thì chẳng phải là hai người quen biết từ nhỏ ư? Việc này… Đâu chỉ là quen biết,

    Quan hệ còn không tầm thường ấy chứ. Khi ấy, tộc học của bốn tộc chúng ta được đặt ở phủ Tây Vân. Những vãn bối có tuổi gần bằng nhau đều được đưa đến đó học. Chuyện đồng môn thời trẻ, ta không nhớ lắm. Đáng tiếc thật.

    Tình đầu chớm nở thời niên thiếu, đến tận bây giờ ta vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc đấy. Thôi đi. Cái tên củ cải trăng hoa như ngươi, lại còn tình đầu chớm nở, chua đến tê hết cả răng. Bảo bối, nàng nhìn người thì không thể chỉ nhìn bên ngoài.

    Bề ngoài của ta có vẻ hơi trăng hoa nhưng trong lòng thì rất đơn thuần. Không như ai đó, bề ngoài vô hại, bên trong thì rất bạc tình. Đúng không nhỉ, vương gia? A Viêm, lời này của hắn là có ý gì? Ta… Hắn chưa cho nàng biết sao?

    Vậy thì ta cũng không tiện nói. Dù sao thì năm ấy, hắn và Tây Vân đại tiểu thư cũng là môn đăng hộ đối, nam tài nữ sắc, hai bên yêu nhau, cũng đủ tam thư, lục lễ cả rồi. Nam Phong Thần, ngươi đủ rồi đó. Ta cùng người khác

    Hai bên yêu nhau lúc nào hả? Hơn nữa, Tây Linh đã chết rồi, không cần phải như vậy. Bây giờ muốn tách bạch quan hệ sao? Vương gia, có phải là quá vô tình không vậy? Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất! Tiểu Thất, nàng nghe ta giải thích. Giải thích gì chứ?

    Chàng và Tây Linh chưa đính hôn nhỉ? Chưa. Dù sao cũng không phải là ta. Không phải chàng thì là ai chứ? Chẳng lẽ là đệ đệ song sinh của chàng? Sao nàng biết? Đệ đệ của ta làm người khác ghét, ngày nào cũng hệt như tu tiên,

    Đâu có đáng yêu được như ta. Ta chỉ thích nàng thôi. Nàng đừng giận vì chuyện quá khứ, được không hả? Quá khứ sao? Vậy sao chàng còn giấu ta? Nàng cũng có hỏi đâu. Ta và Tây Linh là liên hôn của hai tộc, bây giờ ta chỉ thích nàng thôi. Tiểu Thất,

    Nàng còn giận sao? Bé đáng yêu, nghĩ là ta giận thật sao? Đùa chàng thôi. Nàng không giận chút nào sao? Vậy chàng muốn ta giận hay là muốn ta không giận đây? Nói không giận chút nào thì chắc chắn là giả. Nhưng để ý quá thì có vẻ ta quá nhỏ nhen.

    Chàng nói xem, người ta cũng đã đi rồi, hơn nữa… Thành thật xin lỗi. Lưu Tư thủ mời mọi người đến đại sảnh. Ta đi ngang qua nên đến cho hai người biết. Làm phiền rồi. A Viêm, cô ta là ai mà lại tùy ý vào như vậy?

    Cứ như rất thân với chàng ấy. Cô ta là đại sứ của nước Thanh Lam, Đường Vân. Ta đảm bảo, ta thật sự không thân quen với cô ta. Bây giờ ham muốn sống mạnh quá nhỉ? Chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi mà đã có đến hai người bị hại.

    Theo chúng ta suy đoán thì đây là vụ án giết người liên hoàn. Hung thủ sẽ giết một người vào mỗi canh giờ. Hơn nữa, quá đáng hơn nữa là sẽ gửi một bức thư trước khi giết người. Bổn quan chắc chắn sẽ bắt hắn chịu tội.

    Bây giờ còn nửa canh giờ nữa sẽ đến lần hành động tiếp theo. Vì an toàn của mọi người và để tránh người quen gây án, mong mọi người ở hết lại đây. Vương gia, Sở Sở tiểu thư không có ở đây. Mau đi tìm. Vâng. Đường vân này sao lại giống hệt

    Đường vân của vết máu lưu lại ở hiện trường trước thế? Cái gì giống? Chẳng lẽ đây là đường vân linh ngọc của tộc Đông Lê? có vẻ linh ngọc thật sự ở đây. Sao nàng biết nó giống đường vân của tộc Đông Lê? Nàng từng thấy…

    [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Tiểu Thất, mắt ta hơi khó chịu. Ai bảo chàng chớp mắt chứ? Tập sau không cần chớp mắt nữa, cắn môi mạnh bạo luôn đi. Nam Phong Thần, mắt cậu sao thế? Đạo diễn, chẳng phải chú nói

    Như vậy là có thể có cảnh hôn sao? Chớp mắt. Cậu nghĩ nhiều rồi. Cậu phải hôn Kim Bảo. Lens rơi ra rồi, rơi ra rồi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫

    ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫

    ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫

    ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫

    ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫